Món Nợ “Thạch Sùng Đứt Đuôi”





Trẻ con hầu như đứa nào cũng thích chơi các con vật trong thiên nhiên. Có đứa chơi độc ác, hành hạ tra tấn con chuột con bọ cho đến chết. Đứa thì chăm sóc con cánh cam, cánh quýt, con chuồn chuồn như mẹ chăm sóc em bé. Con chuồn chuồn chết thì làm đám ma đưa tiễn… Đứa thì yêu qúy con này, ghê sợ con khác dầu rằng con vật ấy cũng chẳng nguy hại gì. Tôi nghiệm thấy những kẻ từ nhỏ đã chơi trò hành hạ, tra tấn con vật thì hầu như lớn lên cũng chẳng ra gì. Không đâm thuê chém. mướn thì cũng vào tù ra tội.

Từ tấm bé tôi đã yêu thích mọi con vật từ con kiến, con bọ dừa, cánh cam, con ve sầu cho đến các loài chim, loài bướm tôi đều thích cả. Chỉ trừ cái lũ chuột và con thạch sùng là tôi ghê sợ bẩm sinh. Sợ nhất là con thạch sùng bị đứt khúc đuôi mà cái đuôi vẫn còn giẫy đành đạch, ngoe nguẩy dẫy dụa mãi không thôi. Sợ thì sợ thật nhưng khi vào học cái ngành Sinh vật học mà tôi vốn yêu thích từ bé, tôi phải cố ghìm cái nỗi sợ chuột để làm các bài thực hành giải phẫu cái con chuột cống gớm ghiếc. Riêng con thạch sùng , cứ tưởng là thoát không phải động đến nó, thế mà số tôi nó vậy “ghét của nào trời trao của ấy”, tôi vẫn bị thạch sùng ‘khủng bố” .

Số là chiều hôm ấy, có việc phải lên gặp giáo sư Đào Văn Tiến, thầy dạy Động vật của chúng tôi để lên kế hoạch đi rừng tìm hiểu tập tính động vật. Hồi ấy chiến tranh, lớp học sơ tán trong rừng, ở cùng với đồng bào. Mùa đông lạnh cóng, thầy khoác cái áo bông ngồi co ro trên tấm phản. Tôi vừa mới bàn được dăm câu cùng thầy thì thằng con bác chủ nhà chạy vào reo lên “Cụ Tiến! Cụ Tiến! Cháu bắt được con này”. Thằng bé biết thầy tôi là chuyên gia động vật nên hễ bắt dược con gì nó cũng đem trình cụ và cụ bao giờ cũng ân cần giảng giải cho nó: Con nào có lợi, con nào có hại, đời sống của chúng ra sao… Những câu hỏi của trẻ thơ thầy giải thích rất cặn kẽ và sau đó thầy viết thành mục “Hỏi đáp về động vật” đăng trên báo Khoa học và đời sống. Sau này Thầy tập họp lại in thành sách rất có ích. Tôi liếc nhìn thằng bé cầm con thạch sùng đưa cho thầy mà sởn gai ốc. Khi cụ Tiến vừa nhón tay cầm con thạch sùng ngắm nghía thì con vật quẫy mạnh, cái đuôi nó rụng ra rơi xuống đất ngọ nguậy. Thầy bảo “ Anh nhặt cái đuôi lên xem nó thế nào?” Tôi vận hết sức bình sinh vượt qua nỗi sợ hãi lấy mẩu giấy lót tay nhặt cái đuôi ghê tởm đang rẫy rẫy đặt lên bàn. Thầy giảng : “Con thạch sùng nó tự rụng cái đuôi của mình để thoát bị kẻ thù tiêu diệt. Đấy là một cách thích nghi tự vệ của động vật. Nó thà mất đuôi của mình còn hơn mất mạng. Cái đuôi sau này sẽ có thể tái sinh lại. Thầy còn giảng cho nhiều điều kì lạ về loài vật này. Khi bị đói không kiếm được mồi, chúng ăn thịt cả đồng loại, thậm chí ăn cả một phần cơ thể của nó. Bị kẻ nào hung hăng tấn công, nó sẽ phản ứng tự về cắn chết kẻ thù…”

Thầy tôi qua đời đã mấy chục năm nay rồi. Cái chuyện con thạch sùng đứt đuôi tưởng đã quên nhưng nó vẫn ám ảnh tôi suốt đời và mới đây, một lần nữa nó lại làm tôi mất ăn mất ngủ…

Như mọi ngày, đã thành cái lệ, sáng sáng tôi vẫn dậy sớm đi bộ một vòng quanh Hồ Gươm hít thở, vận động, để tích năng lượng sống cho cả ngày dù trời nóng hay lạnh. Sáng hôm ấy, trời trở lạnh, đến cửa đền Ngọc Sơn thấy có đám người xúm đông xúm đỏ quanh một chị bán áo len dệt . Trên đống áo có miếng các tông ghi nguyệch ngoạc mấy dòng chữ “áo len xuất khẩu 100k một chiếc”. Nom mấy cái áo cũng tạm được, tôi đoán chắc nhà máy nào đó không có tiền trả lương cho công nhân nên trả bằng sản phẩm để người lao động tự trang trải. Nhặt một chiếc tôi định sẽ mua một cái để góp phần chia sẻ với bà con trong cơn khủng hoảng cơm áo gạo tiền này. Vừa đưa cái áo lên ướm thử, bỗng có tiếng hô “Công An! Chạy mau! Chạy mau!” từ bà bán khăn bông ngồi bên. Tôi chưa kịp định thần thì chiếc ô tô bán tải có cả môt đám dân phòng mặc đồng phục trên xe cảnh sát nhảy xuống hằm hằm quát tháo hỗn xược. Rõ là một lũ vô học. Chúng xấn xổ bê gọn cả đống khắn bông của bà bán hàng bên cạnh. Tôi đứng như trời trồng nhìn cái cảnh tịch thu như cướp đang diễn ra. Quay lại thì chị bán áo len đã cuộn cả đống áo trong tấm bao bì chạy rõ xa. Cầm chiếc áo len chưa kịp trả tiền, tôi vừa chạy theo vừa gọi trả tiền. Lạ thay, càng gọi thì thì chị càng chạy nhanh như sợ bị tôi đuổi bắt. Vác cái đùm áo chị ta lỉnh vào một ngõ nào mà tôi không tài nào tìm ra được. Đứng tần ngần với chiếc áo trong tay chưa kịp trả tiền, mong người bán áo quay lại hơn tiếng đồng hồ mà chẳng thấy tăm hơi. Sáng hôm sau, rồi hôm sau nữa, rồi trời mưa…Hôm nào tôi cũng tìm chị bán áo vẫn chẳng thấy tăm hơi.

Mấy đêm nay, buồn, thao thức, đêm nằm nhìn lên trần nhà thấy đôi thạch sùng đuổi nhau, nghĩ lại cái kỉ niệm xưa với Thầy tôi. Tự an ủi “ rồi cái đuôi con thạch sùng ấy nó sẽ tái sinh” . Đành thở dài. Có lẽ nào mình lại lấy không chiếc áo của người ?. Mà nghĩ đi nghĩ lại, mình đâu có làm “đứt cái đuôi con thạch sùng? Mình đâu phải kẻ cướp? ”. Có lẽ nào mình lại cướp đi miếng cơm manh áo của những người lao động đang khốn khó trong cái thời buổi này? Mong rằng tôi sẽ gặp lại chị nay mai và dứt được cái món nợ “cái đuôi con thạch sùng” mà chị phải bất đắc dĩ vứt bỏ để thoát thân hôm ấy .


_____________________________________

Hà Nội 01-12-2012

© Tác giả giữ bản quyền.
. Cập nhật ngày 01.12.2012 theo nguyên bản của tác giả gởi từ Hà Nội.
. ĐĂNG TẢI LẠI VUI LÒNG GHI RÕ NGUỒN NEWVIETART.COM .