DẦU TIẾNG - NGÀY TRỞ LẠI



Từ QL13 ra khỏi địa phận thị xã Thủ Dầu Một,rẽ trái tỉnh lộ 744 vượt cầu Ông Cộ,con đường giao thông huyết mạch trục nối Saigon với vùng sâu miền Đông Nam Bộ,mở rộng thênh thang, trải nhựa phẳng phiu .Xe phóng vi vu thẳng hướng thị trấn Dầu Tiếng.Lòng tôi bỗng dưng một thoáng bồi hồi – đường ra phía trước - lối đưa tôi về cái thời mặc quần thủng đáy-lên bốn,lên năm - ê a vỡ lòng cách nay hơn nửa thế kỷ .

Chạy hết ranh xã Thanh An,xe qua Suối Dứa chạm vào rìa mép thị trấn Dầu Tiếng,tôi cố moi trí nhớ hình dung cảnh quang nơi này năm xưa,tôi nhớ lờ mờ bên phải đất vườn của ông bà chủ xe đò Phước Chí,đường đất mới vành đai vòng ra ngã ba cây Dừng,nhà hát An Lạc,trại đồn lính hiến binh cũ thời Pháp,trụ sở Hội đồng xã Định Thành ngày xưa,dài xuống là lò bánh mì của bác Bảy Ân,nhà ông Hai Thượng,ông Xã Thuận,tiệm thuốc tây Thành Nguyên,các cửa hiệu buôn của người Hoa lập nghiệp lâu đời tại Việt Nam - chú Hán,chú Chủ,quán cà phê chú Xịt,xe mì chú Lũy…- Chợ Dầu Tiếng nhóm phiên chủ nhật - rất đông dân từ các làng cao su đồn điền Michelin túa ra mua sắm nhộn nhịp.

Con dốc đổ xuống bờ sông Saigon còn đó ,hàng tre trúc lòa xòa mặt nước –chiều ngang con sông dường như hẹp lại - ngày xưa dưới mắt nhìn bé thơ sự vật cảnh quang dường như to lớn,dài rộng,mênh mông. Những giếng khơi ngoài bãi sông với cần trục tầm vông treo chiếc gàu kéo nước,những chiếc xe bò vượt dốc đình ,âm thanh ngày ấy vẫn còn khua lộc cộc trong tôi.

Sân đình Dầu Tiếng, vẫn còn đủ mặt những thân cây Sao đen được suy tôn lên hàng đại lão .Tôi tha thẩn đi tìm dấu vết hình ảnh lớp học mờ phai bên cạnh ngôi đình được công nhận di tích văn hóa cấp Tỉnh,Thành phố .Tôi nhớ Thầy Tám(lớpVỡ lòng),hình ảnh thầy liêu xiêu,nghiêng một bên vai giữa trời trưa nắng đi bộ cắt ngang sân banh đến trường; nhớ cô Út Diệp(lớpTư),thầy Hai(lớp Ba),thầy Thái(lớp Nhì)… đặc biệt thầy Đốc Ngọ (Hiệu trưởng trường Tiểu học Định Thành) rất nghiêm,ông có giọng quát sang sảng nắn thần kinh mọi người,mỗi lần nghe tiếng xe máy vào sân trường (khuôn viên đình), bọn học trò trẻ con chúng tôi trong lớp khiếp vía im phắc,các thầy cô thì có vẻ hoảng …

Chân Dung Một Vùng Quê

Huyện Dầu Tiếng - (còn có tên Trị Tâm -1955), thuộc loại huyện vùng sâu,vùng xa nằm về phía Tây Bắc tỉnh Bình Dương cách thị xã Thủ Dầu Một 50Km – địa hình thiên nhiên rất đa dạng có đủ rừng,núi,sông,đồng ruộng và ngày nay có cả hồ thủy lợi mênh mông trời nước. - Phía Bắc giáp Chơn Thành(Bình Long),Đông giáp Bến Cát,Tây giáp hồ Dầu Tiếng,huyện Dương Minh Châu,phía Tây Nam giáp huyện Trảng Bàng(Tây Ninh),phía Nam giáp huyện Củ Chi (TP.HCM) - diện tích 719 Km2 – gồm 11 xã : Thanh Tuyền,Thanh An,An Lập,Định Hiệp,Long Tân,Long Hòa,Minh Tân,Định An,Minh Thạnh,Minh Hòa,Định Thành và 1 thị trấn Dầu Tiếng.

Thị trấn ngày ấy nhỏ như bàn tay-đi dăm phút đã về chốn cũ- từ cổng Bo (Port),nhà mủ,Ba Rắc,Bàu Sình,Lò Chén,vòng lên công xi(lò mổ lợn),ngã ba cây Dừng,đường Độc Lập –trung tâm thị trấn với khu chợ sáng náo nhiệt.

Dầu Tiếng bây giờ đổi thay nhiều lắm,đường sá mở mang chạy “lùng sục”xuyên qua các làng cao su vào tận Thị Tính,nhà cửa xây dựng khang trang.Dầu Tiếng nối với bên ngoài theo ba trục giao thông:

- Hướng thứ nhất phía Bắc xuyên rừng cao su lạnh lẽo qua làng Hai,làng Bốn ,làng 12,làng 18,Long Hòa, cầu Thị Tính,rẽ trái ra quốc lộ 13 đi Tây nguyên.

-Hướng thứ hai chạy về phía Tây Bến củi, cầu tàu bắc qua sông Saigon đi Khiêm Hanh- huyện Dương Minh Châu,tỉnh Tây Ninh – là tuyến độc đạo nối Dầu Tiếng với bên ngoài trong chiến tranh - khu vực này nổi lên những cái tên Truông Mít,Bàu Đồn,Suối Ông Hùng,Ngã Ba Đất Sét…gắn với những trận đánh ác liệt thương vong nhiều vô kể

- Con đường thứ ba là trục huyết mạch phía Nam cặp theo sông Saigon xuôi về Thủ Dầu Một, qua Bến Tranh,Cỏ Trách,Bến Súc ,Rạch Kiến,Rạch Bắp - khoảng năm 1965,tuyến đường này bị cắt đứt hẳn,Bến Súc “xôi đậu”trở thành vùng chỉ toàn “đậu”,giao thông đi lại tạm thời phải vòng đường qua Tây Ninh.- Dầu Tiếng,Bến Cát,Phú Hòa Đông tạo thành 3 đỉnh của vùng Tam Giác Sắt và không ngày nào là không được nêu tên trong các bản tin chiến sự.

Kinh tế Dầu Tiếng ngày nay chủ yếu sống dựa vào cây cao su – diện tích trồng 53.200 hecta chiếm 43,4% diện tích toàn tỉnh – thu hoạch 35.000 tấn mủ/năm.Trong lịch sử hình thành, Dầu Tiếng tiếp nhận hai đợt di dân: trước năm 1945 gọi là dân “công tra” và năm 1954 dân di cư sau Hiêp định Genève - nhiều người làng quê miền Bắc vào đây sinh sống, một số buôn bán,phần lớn còn lại là phu đồn điền gắn cuộc đời với cây cao su. Biết là chốn ma thiêng nước độc nhưng vẫn cứ chọn làm quê hương . Rừng cao su được trồng ngay hàng thẳng lối khép tán thâm u rờn rợn,tiềm ẩn những cơn sốt vỡ da, lấy đi mạng sống những người lưu lạc tha phương cầu thực – Bán thân đổi mấy đồng xu/Thịt xương vùi gốc cao su mấy tầng.

Dầu Tiếng còn được dự báo là Trung tâm du lịch lữ hành lớn.Hồ Dầu Tiếng là một biển nước mênh mông do con người tạo ra từ công trình thủy lợi diện tích 27.000 ha và 1.5 tỷ m3,hồ không những có khả năng tưới cho hàng trăm ngàn ha đất trồng trọt mà còn là một vùng cảnh quan du lịch hấp dẫn.Những ngày trời nắng đẹp,mặt hồ ánh lên màu xanh biếc,sâu thẳm.Dãy núi Cậu sừng sững trải dọc bên hồ tạo nên bức tranh thiên nhiên hùng vĩ,một vùng sơn thủy hữu tình.Trong vùng hồ nổi lên các đảo Xỉn,đảo Trảng,đảo Đồng Bò như những nét chấm phá kỳ thú.Đồi Thơ thoai thoải đứng cạnh rừng nguyên sinh thật quyến rũ.Quanh bờ hồ là những thảm cỏ xanh mượt xen lẫn những cây hoa dại đủ sắc màu-hoa bướm lượn và những đợt sóng xô dào dạt làm thiên nhiên trở nên sinh động.

. Ai cũng có một vùng quê để nhớ,để tìm về và để nuôi sống tâm hồn mình - Aimatov(1928-2008)- nhà văn Kyrgyzia(Liên Xô cũ)- nêu một giả định : nếu tôi bay trong vũ trụ,tôi sẽ nghĩ về trái đất thông qua vùng Talasskaya thân thương,nơi tôi sinh ra lớn lên,nơi có gia đình cha mẹ và những người thân yêu. - Chế Lan Viên đã có một ví von rất trí tuệ về tình quê hương: “Ôi Tổ quốc,ta yêu như máu thịt, –Như mẹ cha ta như vợ,như chồng –Ôi Tổ quốc nếu cần, ta chết – Cho mỗi ngôi nhà,ngọn núi,con sông”(Sao chiến thắng) –Và nhà thơ cũng chỉ ra: “Khi ta ở,chỉ là nơi đất ở - Khi ta đi,đất đã hóa tâm hồn”(Tiếng hát con tàu)

Nơi sinh Saigon hay thời thơ ấu Dầu Tiếng ,với tôi không còn cách nghĩ nào khác ngoài cách nghĩ của Aimatov và Chế Lan Viên….


______________________________________

(Saigon,01/12/2012)
© Tác giả giữ bản quyền.
. Đăng ngày 01.12.2012 theo nguyên bản của tác giả gởi từ SàiGòn.
Xin Vui Lòng Ghi Rõ Nguồn Newvietart.com Khi Trích Đăng Lại .