NHỮNG ÔNG BỐ ĐƠN THÂN



Chạy ào chiếc xe vào sân nhà Hải, Thuận đã nhìn thấy ba cái xe khác, “mấy cha đến sớm dữ ta”. Dựng cái xe xong, anh bưng thùng bia vào trong nhà, không thấy ai ngoài mấy cái mũ bảo hiểm, nhưng có tiếng nói cười vọng lên từ nhà sau. Thuận đi xuống.

-A, tới rồi hả ? Phụ một tay đi.

-Mấy ông làm món gì đó ?

-Vịt nấu chao. Luơn xào xả ớt. Cá rô chiên xù.

-Ui cha quá đã. Đâu làm gì đưa tui làm.

-Ông lột mấy tép tỏi làm chén nước chấm đi.

-Xong ngay.

Thuận nhanh tay vào việc. Gian bếp chộn rộn tiếng khua khoắng chén bát dao thớt. Mùi thực phẩm cuộn vào nhau ngàn ngạt.

-Ông không mang thằng nhỏ tới à ?

-Bữa nay bên ngoại nó đón về chơi rồi. Mấy nhóc đâu ?

-Tụi nó đang chơi trên lầu. Lát nữa đến đủ rồi cho một chầu lên đó.

Có tiếng xe máy chạy vào sân.

-Hiển tới, nghe tiếng xe là biết mà.

Hiển thường đi chiếc xe Nova nên tiếng nổ hơi khác biệt. Nghe vài lần là rành thôi. Đúng là Hiển, theo sau là một bé gái độ sáu tuổi, mặc một chiếc đầm vàng rất dễ thương.

-Con chào bác Minh. Con chào chú Hải. Con chào chú Thuận. Con chào chú Nam. Con chào chú Chánh.

-Ui trời ơi. Mỏi miệng chưa con.

Tiếng cười rộ lên sau màn chào hỏi của cháu bé. Hiển cũng cười rồi dắt tay con bé đi lên lầu. Khi xuống anh trở ra xe lấy mấy túi đồ, đó là một ít trái cây, mấy xâu nem chua, và hai chai votka Hà Nội. Bỏ mấy thứ lên bàn, một cách quen thuộc, Hiển đi vào một góc phòng lấy ra một cái chiếu đôi trải ra giữa căn phòng giáp bếp. Vừa trải xong thì lại nghe tiếng xe ngoài cổng, không phải một mà là hai, Quân và Mạnh, mỗi người kèm theo một chú nhóc, chú nhóc của Quân lớn hai chú nhóc của Mạnh ba tuổi, tám và mười một, cả hai nhanh nhẹn tụt xuống xe, rồi phụ hai ông bố xách mấy cái túi xốp đi vào.

-Con đem bánh với rau câu lên lầu cho các em ăn với nha.

-Dạ. Bánh mì để đâu đây ba ?

-Đưa chú. Chà bữa nay nhìn cu cậu ngon lành quá ta. Bữa hổm nhìn ẹ quá.

-Bữa đó con bị bịnh chứ bộ.

Nhóc Hiếu của bố Quân nhanh nhảu nói rồi chạy ào lên cầu thang. Mấy ông bố nhìn nhau cười. Thế rồi mỗi người một tay, lúc sau họ đã xoay quanh trên chiếc chiếu. Trên lầu, chí choé tiếng những đứa trẻ, chúng cũng tròn một mâm với những thứ thức ăn thích hợp.

-Dô một cái cho khí thế đi. Chúc một chiều chủ nhật hoành tráng nghe.

-Hoành tráng chi nghe to tát quá, chúc mừng mấy cái mặt mốc cả già lẫn trẻ một tháng bình an là tốt rồi.

-Ê, còn thiếu thằng Huy nữa chứ, sáng nó có gọi nói phải đưa hai đứa nhóc đi về nội.

-Cái thằng vất vả quá.

-Tụi mình thì thằng nào chả vất.

Sau câu nói ấy, một khoảng lặng chùng xuống. Hải vội khua đũa, hối :

-Ăn cá chiên đi cho nóng nè. Giòn rụm nha.

Những cái cười nhanh chóng như để khoả lấp một cảm trạng.

CÂU LẠC BỘ NHỮNG ÔNG BỐ ĐƠN THÂN.

Đó là cụm từ được đặt ra cho một nhóm đàn ông là lạ này đã ngẫu nhiên mọc ra trong một chiếu nhậu. Ban đầu mới chỉ là ba người Hải, Thuận, Nam thỉnh thoảng đi uống cà phê, thỉnh thoảng gọi nhau để hỏi chuyện làm sao cho con bớt sốt, làm sao để nấu một món ăn, làm sao để giải thích một câu hỏi hóc búa của trẻ…sau, sau nữa thêm vào hai cái tên Minh và Hiển thì coi như hình thành một cụm từ. Từ cụm từ ấy mà rồi kéo thêm dăm mạng nữa. Và khả năng con số sẽ ngày càng tăng một khi tình trạng những quả bóng hôn nhân liên tục bị đập vỡ như hiện nay. Có quá nhiều nguyên nhân để dẫn đến các cuộc ly dị.

-Ăn nhậu gái gú như mình vợ bỏ đã đành, hiền lành một cục như thằng Huy mà cũng không xong.

Quân nói sau một ngụm bia. Là một phó phòng của một công ty kinh doanh bất động sản, với vai trò đối ngoại giao dịch, những cuộc nhậu hầu như triền miên với Quân. Một tuần giỏi lắm được một hôm về sớm với tình trạng khá tỉnh táo, còn thì luôn là giấc khuya với hơi men cùng bộ dạng tã tượi. Có người vợ nào đủ kiên nhẫn để hết ngày này sang tháng khác với một ông chồng gần như không còn thuộc về mình ngoài cái tài khoản. Nên rồi dù đã hai đứa con, họ cùng đành thoả thuận chia đôi. Từ sau phiên toà ly dị, trong tình trạng một ông bố đơn thân, buộc lòng công ty phải bố trí một công việc khác. Nhiều khi nghĩ lại Quân cũng rất tiếc, nhưng biết làm sao được, có những lối rẽ trong đời không ai có thể biết trước.

-Hồi xưa thì nói đàn ông nhiều tham vọng, nhưng bây giờ đàn bà còn tham vọng gấp mấy đàn ông nữa.

Họ đang nói về Huy. Một trung niên mới hơn ngoài ba mươi, hai vợ chồng cưới nhau khi còn khá trẻ, lúc ấy cả hai đều có một công việc khá ổn định. Nhưng rồi ngày tiếp ngày, những biến chuyển của ngoại quan kéo theo cả sự biến chuyển tâm sinh lý. Cô vợ năng động trẻ trung nhanh nhạy luôn biết nắm bắt những cơ hội tốt cho mình, nên chẳng bao lâu đã có một số điều kiện nổi trội hơn chồng. Huy cũng không phải là không có tham vọng, nhưng không phải tham vọng nào cũng được hiện thực trong thời gian ngắn nhất với những tương hỗ thuận hợp nhất. Và rồi, một khi người ta luôn hướng đến những mục tiêu cao hơn và xa hơn, thì tất nhiên người ta không thể bằng lòng với những hiện tại. Có úp mở gì rồi cũng đến lúc phải huỵch toẹt. Huy tái tê trước đôi môi xinh mới ngày nào còn thốt lên những lời tình yêu nồng cháy, giờ thì buông ra một sự chọn lựa đến bình thản. Tuy toà xử hai đứa con chia đôi, nhưng Huy thoả thuận với vợ để cho mình nuôi cả. Cũng không quá khó khăn với một người phụ nữ còn quá nhiều cơ hội đang giăng phía trước. Thế là Huy với tất tật mọi việc chung riêng, bà nội đã già nên cũng chẳng giúp gì được cho hai cháu, và Huy thì cũng không muốn phiền hà cho mọi người. Có vài người bạn thân thiết, thi thoảng hỗ trợ.

-Thì thời đại nam nữ bình quyền mà.

-Bình thì cũng tuỳ từng vấn đề thôi chứ. Tui hỏi mấy ông, vợ mà cứ thích nhảy lên đầu mình ngồi thì ai mà chịu nổi. Nhiều bữa đi làm về trễ mệt bở hơi tai ra, không thăm hỏi được một câu lại còn chì chiết “con nào con nào…”, cứ làm như đàn ông ngoài chuyện đó ra thì không còn chuyện gì khác nữa, hết con nào thì lại tiền tiền…nhiều khi ra đường xấu hổ với mọi người, móc ví ra không còn một đồng lẻ.

Chánh bực bõ trong cơn giận. Đúng là chẳng ai biết được những gì sẽ diễn ra với mình. Một công việc ổn định với mức thu nhập khả quan cả chính lẫn phụ, một cô vợ xem cũng được được với một cô con gái bé bé xinh xinh. Những tưởng rồi cứ thế mà rủng rinh tháng ngày. Nhưng cái nòi ở không hay bồng lắm chuyện. Cô vợ khá nhàn nhã công việc nhà, lại không phải lo toan kinh tế, thế là rảnh rang đi hóng hớt, rảnh rang mà nghiêng ngó chuyện lá lai. “Sợ mất chồng” luôn là cái mầm bệnh trong mỗi người đàn bà. Cái mầm bệnh ấy sẽ phát nặng nếu các bà cứ túm tụm vào nhau là bàn khôn tán ngoan những mánh những mẹo. Lại giỏi trò soi mói đơm đặt chuyện thiên hạ, vui cho thoả cái tính đố kỵ của mình thì chớ lại còn tự vận vào cảnh nhà, tự ám ảnh tự suy diễn, tự áp đặt những hiện tượng về người chồng. Thế là tra gạn, căn vặn, đón đầu đón đuôi. Đàn ông ra ngoài xa hội là phải giao tiếp, đương nhiên với đặc tính của tạo hoá, họ cũng không mấy khi có thể nghiêm túc hết được, chỉ là tuỳ theo từng giới hạn, và dù thế nào thì họ vẫn coi trọng gia đình của mình. Nhưng với những người vợ lắm sợ nhiều lo, thì sự ám ảnh không đễ gì gột bỏ, không chỉ sợ mất chồng mà có khi sợ mất tiền nhiều hơn.

-Mấy bả truyền tai nhau chiêu giữ tiền chứ không giữ chân, không có tiền đố có đi đâu được. Nhưng mà mấy bả có biết đâu làm thế là làm nhục chồng mình trước.

-Trong mắt của mấy bà thì đàn ông tụi mình toàn những thằng lừa đảo, vô tích sự, có khi còn là ngu dốt nữa. Nhiều lúc dạy mình như dạy con vậy. Nổi điên lên thì lại bảo mình là gia trưởng. Mệt mỏi quá, không chịu nổi nữa, thôi chia tay cho xong. Chỉ tội tụi nhỏ.

Thuận nói, giọng pha chút cay đắng. Cho đến bây giờ, sau hai năm ly dị, Thuận vẫn như còn váng vất bởi những gây gỗ, bực dọc, phân trần thậm chí cả đập phá mỗi lúc thân kinh căng thẳng đến không thể kềm chế. Sau gần mười năm chung sống, thống kế lại thì những ngày được gọi là hạnh phúc chỉ vào khoảng một phần năm thời gian. Còn lại là những tháng ngày nặng nề mệt mỏi. Cuối cùng, hai đứa con chia đôi, tài sản chia đôi. Một cái thở phào khi chấm dứt một cuộc hôn nhân.

-Thì cũng vì con mà cứ gắng gỏi mãi, mà gắng gỏi bao nhiêu thì mợ lại càng được thể làm nư làm lừng bấy nhiêu. Hơi một chút là khăn gói về nhà mẹ, hơi một chút là cơm không nấu con không chăm. Đàn bà như thế thì lấy chồng làm gì. Hồi xưa cũng vì tí cái sắc, mà thành ra…

Mạnh tiếp lời Thuận. Hai người có một cảnh ngộ khá tương đồng. Nhưng cô vợ của Mạnh thì đỏng đảnh hơn một chút, vốn là con gái út được cưng chìu, nên cứ hơi có chuyện là cô ta làm lừng làm lẫy, vài lần đầu, Mạnh còn nén tự ái, đến nhà vợ nhận lỗi lệch rồi xin đón vợ về, sau khi nhận một tràng giáo huấn nhiếc móc của bà mẹ vợ. Nhưng rồi không thể kéo dài mãi cảnh trạng như vậy, nhất là khi nhìn thằng cu con bò lê bò la khóc vì đói, đó là cách mà cô vợ thường xuyên dùng làm chiêu để tra tấn chồng. Để rồi, cũng một lần cô nàng lại khăn gói về nhà mẹ, nhưng sẽ không bao giờ còn cảnh chồng phải đến đón về nữa, mà chỉ có giấy gọi của một phiên toà.

-Thì đã có câu rồi đấy thôi “Chỉ vì một làn môi một khoé mắt mà bê về cả một con người”.

-Đành rằng mình thì cũng không phải là hay hớm gì, ai cũng có mặt xấu mặt tốt. Buớc vào hôn nhân là để tìm hạnh phúc, chứ đâu phải để đoạ đày dằn vật nhau.

Hiển nói với một vẻ mặt ủ dột, vợ Hiển trước hết là một cô gái đẹp, và cô cũng khá suôn sẻ may mắn trên con đường sự nghiệp, Hiển luôn chìu vợ, sẵn sàng tạo điều kiện để vợ phấn đấu, mặc dù trong thâm tâm anh cũng không thích thú gì cảnh vợ chưng diện để đi hết buổi tiệc này đến chiêu đãi khác. Nhưng với một tầm mức cũng khá tương đồng về mặt xã hội, anh hiểu phụ nữ có chút tài năng và nhan sắc luôn phải đối phó với rất nhiều áp lực. Việc nhà cũng vì thế mà anh dần phải cáng đáng nhiều hơn. Thi thoảng anh nhắc nhở đôi câu thì cảm nhận được cái cau mày của vợ. Thế rồi sau một chuyến công tác khá dài ở nước ngoài về, vợ anh lạnh lùng đưa ra trước mặt anh một lá đơn. Khá bàng hoàng và sững sờ, nhưng ngay lập tức anh biết, không thể có cơ hội cứu vãn khi nhìn vào ánh mắt đầy cương quyết của vợ. Đứa trẻ năm tuổi đi theo cái dắt tay của bố ra khỏi phòng xứ án.

-Phụ nữ bây giờ được tự do thì lại tự do quá trớn, người đi làm công sở thì ra đều ta đây cũng chức vị cũng tiền bạc, về nhà thì ra giọng coi thường chồng, người không đi làm mà buôn bán thì có khi tiền kiếm được còn gấp mấy lương chồng, nên quyền hành trong nhà coi như nắm hết trong tay, người không làm gì mà được chồng chìu một chút thì tự coi mình như bà hoàng, chỉ chăm chăm ăn diện, bữa cơm nấu không nên hồn, cứ như mình là cu li phải phục vụ bà lớn vậy.

-Cái gì cũng có tính hai mặt, vấn đề là người ta phải biết vận dụng thế nào cho phù hợp và có định lượng. Xã hội thì vẫn cái nhìn thiên kiến rằng cứ vợ chồng ly hôn là lỗi thuộc về đàn ông, họ đâu nghĩ rằng phụ nữ ngày nay cũng đủ trò ma mãnh. Ừ thì họ có xử tệ với mình thế nào thì cũng coi như chuyện vặt, mình cũng chẳng chấp, có bực bõ giận dữ rồi cũng thôi, nhưng con con cái, chúng bé như thế mà bỏ bê, có khi còn sử dụng chúng như một thứ công cụ trong việc mè nheo hay tra tấn mình, thì chẳng có thằng đàn ông nào kiên nhẫn được hết.

-Hình tượng người mẹ luôn là một ánh lung linh huyền diệu với con trẻ, nhưng có những người mẹ thời nay thì thật là….

-Ba ơi ! Em khóc đòi ba kìa.

Tiếng một cậu trai đứng giữa cầu thang la lớn khiến Nam bật dậy. Cuộc hội thảo bất kỳ bị gián đoạn. Một sự im lặng bao trùm, ai cũng lắng vào suy tưởng riêng mình, bất chừng một tiếng thở dài não nuột :

- Đàn bà. Không có họ thì cuộc đời cũng mất thi vị đi một nửa, nhưng có họ thì nhiều khi cũng chẳng sung sướng gì. Họ hành hạ ta, họ cấu nhéo ta, họ băm bổ ta, họ chì chiết ta…nhưng ta thì vẫn không tách rời khỏi họ được, sao ông trời làm khổ ta thế nhỉ ?

-Trời sinh ra hai phái để mà tương quan hỗ trợ nhau, để mà đem vui đổ buồn cho nhau. Họ thì cũng kêu ca than vãn là đàn ông chúng ta làm khổ họ. Suy cho cùng đó là cái nghiệt oan cơn cớ từ con tạo xoay vần mà ra vậy.

-Nhiều lúc con khóc đòi mẹ, mình đứt ruột ra, mình có thương con chăm con mấy thì cũng không bằng mẹ nó, hỏi mấy ông chứ, đàn ông mà phải cầm cây kim sợi chỉ khâu cái nút áo cho con thì đau lòng đến thế nào. Đàn bà họ có sẵn chức năng làm mẹ, họ chăm sóc con cái không đến nỗi khó khăn, còn mình, việc cơ quan đã bù đầu tối mắt, còn phải đưa đón cơm nước cho con, hàng lô làng lốc việc nhà, nhiều lúc chán đời quá mệt mỏi quá, muốn chết cho xong.

-Thôi dô cái đi,nghe hồi nữa chắc tự tử thiệt quá. Mà nghĩ cũng kỳ ha, gà trống nuôi con thì cực vậy đó, nhưng cha nào ly dị là cũng muốn giữ con. Là sao ?

-Thì bỏ vợ dễ chứ bỏ con sao được. Hỏi ông, vợ mình rồi nó cũng lấy thằng khác, thử tưởng tượng lúc thằng bố dượng dang tay tát con mình, chịu nổi hông ? Đàn bà chịu thương con chồng đã khó, đàn ông mà thương con vợ còn khó hơn. Làm sao mà giao con đi được, ngoại trừ bất khả kháng, mà phần lớn phụ nữ bây giờ ly hôn là trả con cho chồng không à, để rộng cẳng mà. -Có lần tui đi trên một chuyến xe, thằng tài xế cũng còn trẻ thôi,

nghe một cuộc điện thoại của nó như dzầy “Con hả con, bố nè, em đâu…vậy hả…mẹ đâu…đi đâu rồi à…bà ngoại cũng đi rồi à…hai anh em ăn sáng chưa…ăn gì…lại bánh mì…ờ mẹ về kêu mẹ nói chuyện với bố đi…em à, em coi con giùm tui đi…đi hoài chứ coi ngó gì tụi nó đâu…bà ngoại bà ngoại…hổm mới đưa mấy triệu rồi…tiêu tiền như xả rác dzậy ai chịu cho nổi…tao nói thiệt mày tao kẹt quá mới phải để tụi nhỏ ở đó…mày…mày là cái thứ bần cùng xã hội.” Cụp một phát. Xong phim. Mấy ông nghe có thấy nẫu người ra không ? Tui nghe xong nghĩ mình vẫn còn khá hơn, có vất vả một tí nhưng hàng ngày chăm nom con cái mình cũng đỡ tội cho tụi nó.

-Xã hội vẫn có cái nhìn ưu ái và cảm thông với những bà mẹ đơn thân, còn những ông bố đơn thân như tụi mình có ai hiểu giùm cho chút hông ta?

-Kiếm đại bà nào tàm tạm về lo cho tụi nhỏ đi mấy ông à.

-Nói nghe dễ thế, thứ nhất là để cho nguôi nỗi ám ảnh đã, thứ hai là phụ nữ bây giờ không có mấy ai chịu để trái tim lên đầu đâu, họ cũng nhắm nhe lắm à, anh nào tầm tầm, tiền hổng bao nhiêu, địa vị hổng bao nhiêu, lại còn đeo một hai cái rờ moọc nữa thì chả mợ nào dám gánh đâu.

-Ngày xưa thời thế tạo anh hùng. Ngày nay thời thế…lại khốn cùng…bó tay.

-Cũng không đến nỗi bó tay đâu, cũng còn những người phụ nữ nhân hậu, chỉ là ta có đủ duyên để gặp không thôi. Nhưng mà đợi tụi nhỏ lớn lớn tí đã. Vội vàng lỡ tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa hết hơi.

Minh là người lớn tuổi nhất hội, anh lập gia đình khá trễ, gần bốn mươi mới rước về một cô vợ trẻ. Ban đầu ai cũng bảo “chồng già vợ trẻ là tiên”. Tiên đâu không thấy, một đằng thì trầm tĩnh chín chắn, lại quen sống tự lo liệu suốt bao năm, một đằng còn tung tăng bay nhảy, nhiều khi đỏng đảnh trò trẻ con, ham chơi hơn ham làm, anh cứ ráng nhịn ráng nhịn, nghĩ vợ trẻ người non dạ thì mình dạy dần vậy. Nhưng bất ngờ một ngày, anh phát hiện vợ đi cùng một tay trẻ trai, thì anh cay đắng mà ôm con. Đứa trẻ chỉ mới hai tuổi. Không còn cách nào khác, cho dù…

-Ông một đứa lại có bà nội hỗ trợ còn đỡ, tui hai đứa, ăn chơi học hành bình thường là may, còn đứa hu hi đứa hắt xì, vắt chân lên cổ không biết trời là đâu đất là đâu. Nhưng mà nói thiệt, kiếm vợ cho mình thì không khó, kiếm mẹ cho con mình thì cả một vấn đề. Có tụi nó rồi, mình không thể chỉ theo ý riêng của mình được, làm gì cũng nghĩ cho tụi nó trước.

Nam vừa bước trở lại chỗ ngồi nói luôn. Chuyện của Nam có hơi khác một chút. Nam lấy vợ không do tình yêu. Mà vì một một mục đích thăng tiến. Vợ Nam là một phụ nữ trung bình, nhưng cha cô là tổng giám đốc công ty Nam làm. Cô yêu Nam, dù biết Nam đã có người yêu. Và cách duy nhất để có được Nam là phải nhờ cha cô lo liệu. Nam nghĩ khá đơn giản khi quyết định nhận lời. “Với đàn ông sự nghiệp là quan trọng nhất”. Nhưng khi về sống chung, mới lộ dần ra những điều không thể lường trước. Đã phải đánh đổi nhiều thứ, nhưng cuối cùng thì lòng tự trọng tối thiểu của một thằng đàn ông đã không cho phép Nam đánh đổi thêm được nữa. Nam rời khỏi nhà vợ, đồng nghĩa gần như với hai bàn tay trắng, nhiều người khuyên tạm để hai đứa trẻ ở với mẹ nó, khi nào tạm ổn sẽ đón về, nhưng một khi lòng đã quyết và không muốn hai con nhiễm phải lối sống trịch thượng trưởng giả vô lối, anh tìm một căn nhà trọ rẻ tiền và bắt đầu một chặng đường vật vã.

-Thôi thì trước mắt có cái câu lạc bộ đặc biệt này chạy lui chạy tớicho nhau là tạm ổn rồi. Chuyện gì nữa tính sau. Dô cái nào.

Hải đệm một câu cho bầu không khí giãn ra.

-Uống vừa thôi, còn lo cho tụi nhỏ. Ờ mà xem ra trong mọi hoàncảnh, ông Hải có vẻ hạnh phúc nhất ha.

-Nói chi kỳ dzậy ông, dzợ người ta chết mà ông kêu là hạnh phúc ?

-Hổng sao, tui hiểu mà. Bởi mấy ông nghĩ rằng tui không phải chịu

nỗi đau bức ách từ những góc độ khác, những nỗi đau của sự mất mát vĩnh viễn có khi là dai dẳng nhất. Nhưng nói là hạnh phúc cũng có phần đúng, vì bả chết khi tình cảm tụi tui vẫn đang khá ổn. Nên buồn thì vẫn buồn nhưng nghĩ đến kỷ niệm cũng vui vui. Cũng may mà thằng nhỏ tui nó cũng lớn lên khoẻ mạnh. Thôi thì má nó ngắn duyên chịu vậy. Mỗi người mỗi phận mà.

Vợ Hải khá ốm yếu, nhưng thương nhau thì cứ lấy. Ngờ đâu sau khi sinh đứa con đầu lòng, cô đau ốm triền miên rồi mất khi con mới gần sáu tháng tuổi. Hải xất bất xang bang trong thời kỳ ấy. Rồi những hỗ trợ từ phía người thân bạn bè cũng giúp anh qua được. Giờ cháu bé đã gần năm tuổi, nhưng hình bóng người vợ vẫn lẩn quất trong tim, nên anh chưa mặn mà gì chuyện tiếp nối. Đàn ông, tuy có thể đa cảm, nhưng tình yêu cũng không phải là thứ để có thể dễ dãi phân chia.

Tiếng trẻ nô đùa trên tầng vọng xuống, những ông bố lóng tai nghe, khoé miệng hơi nhếch lên, nhưng ánh mắt thì đăm chiêu với vẻ buồn man mác. Những chiếc ly trống không. Giáp tường vẫn còn non nửa thùng bia. Chúng sẽ nằm im đấy trong một tháng tới.

Tiếng xe máy chạy ùa vào sân một cách gấp gáp. Những cái đầu ló ra, Đức như nhảy khỏi xe, tay ôm một đứa trẻ bé xíu gói trong cái khăn bông, cậu nói như khóc :

-Các anh ơi ! cúu em với. Hoá ra con vợ em nó có thai với người

khác trước khi lấy em, giờ em phát hiện ra thế là nó bỏ đi để lại con nhỏ đây, em phải làm sao bây giờ…???

Mấy cái mồm há mà không phát ra được tiếng nào. Đức mới đám cưới năm ngoái. Bất chợt

- Trời ơi trời ! Thời buổi này là thời buổi gì dzậy trời ???


© Tác giả giữ bản quyền.
. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả từ Ban Mê Thuột ngày 10.11.2012.
. Trích đăng lại vui lòng ghi rõ nguồn Newvietart.com.