Lời Trối Trăn Của Lão Cáo Già





n sâu trong rừng thẳm núi cao, bỗng một hôm cáo già hạ sơn xuất hiện trước bầy cáo và tự xưng là thủ lĩnh. Cả đàn cáo ngơ ngác chẳng hiểu ra sao. Quái, lão cáo già còm nhom, râu ria tua tủa, tai vểnh ngược toàn thân bốc mùi hôi rình mà dám ngang nhiên nhảy ra đòi làm thủ lĩnh. Cả bầy xôn xao. Mấy tên sừng sỏ nhất định xông vào cho lão một trận. Lão cáo già thản nhiên, vờ như không biết chuyện gì xảy ra. Mắt lão đỏ ngầu, nhăn nheo lộ vẻ tinh quái . Lão phán : “Lũ chúng mày quanh quẩn bên mấy cái chuồng gà, đêm đêm rình trộm vặt mấy chú gà nhép, chẳng biết đâu là nơi thâm sơn cùng cốc. Ta đã từng làm bạn với sư tử, hổ báo hùng cứ bốn phương. Tụi bay biết điều theo ta thì sẽ muôn đời no đủ. Bằng không, ta chỉ hú lên một tiếng thì đại ca Sư tử đến đây liệu các ngươi còn nguyên thây ?”

Bán tín bán nghi, mấy con sừng sỏ nhất bèn bàn nhau: “ Lão già khọm này tụi mình vặt lúc nào mà chẳng được. Biết đâu hắn là bè bạn với Sư Tử thật thì sao ? Thôi cứ từ từ đã, để đấy xem sao. May ra sống lâu trong rừng thẳm lão ta lại có nhiều kế hay cũng nên”. Thế rồi cả bầy giả vờ tuân theo và cắt cử nhau theo rõi lão cáo già cẩn thận.

Cáo già bắt đầu vẽ ra nhiều kế lạ. Theo kế của lão, đêm nào cả bầy cũng rủ nhau đi ăn cướp và đem về không biết bao nhiêu là gà vịt, lợn bò thỏa thuê đánh chén. Cũng có trận cả bày kéo nhau đi đánh lũ cáo ở rừng bên. Tuy có những tay cáo sừng sỏ tử trận hay sứt đầu mẻ trán nhưng kết cục bao giờ bầy cáo cũng thắng. Không thua trận nào. Duy có lão cáo già, ỷ thế già nua nên khi vạch xong kế trộm cướp, lão cắt cử cẩn thận từng bộ hạ đâu vào đấy rồi nằm nhà vui thú rượu chè cũng lũ cáo cái trẻ măng xinh đẹp chờ cho lũ cướp trở về thì đứng ra chia phần. Đương nhiên bao giờ phần của lão cũng là miếng ngon, miếng bổ béo nhất. Không những thế, lão còn phân công một số cáo thân tín theo rõi lẫn nhau rồi báo cáo riêng cho lão. Hễ con nào có ý phản là lão triệt ngay. Triệt khéo mà chẳng ai biết đích thị lão là thủ phạm. Cứ thế uy tín của lão trong bầy cáo ngày càng cao. Lũ Cáo sừng sỏ chỉ ham ăn và thỉnh thoảng lại nổi máu yêng hùng đánh lẫn nhau, rốt cuộc lại phải nhờ lão đứng ra phán xử. Cứ thế, Lão cáo già ngày càng béo tốt và cứ nằm nhà, cứ hưởng lộc và được cả bầy tung hô, chiều chuộng...

Rồi một chiều thu, lá vàng rụng khắp rừng báo hiệu những ngày thu vàng sẽ qua rất nhanh như cuộc đời của lão. Biết rằng thế nào thu này lão cũng ra đi vì lão đã yếu sức lắm rồi. Răng rụng chỉ còn dăm chiếc khó khăn lắm mới trệu trạo nhai được cái đùi gà non. Lão vẫn thèm sống nhưng biết rằng nếu mình qua đời thì thế nào lũ vợ trẻ cũng bị bọn cáo thủ hạ xâu xé. Nghĩ mà rầu cả ruột. Lại có lần, thằng cáo thám tử trình lại với lão câu chuyện cực kì bí mật nghe lỏm được giữa mấy tay thủ hạ của Lão. Rằng: tụi nó kháo nhau sở dĩ cụ tài giỏi như thế mà lại chiều được nhiều ả cáo tơ là vì cụ có đội ngọc hoàn rất qúy. Ngọc hoàn của cụ được tích tụ biết bao thứ bổ dưỡng thu được từ núi cao, rừng thẳm. Sau này, cụ qua đời, nếu anh nào có được đôi ngọc hoàn của cụ thượng đem ngâm rượu mà uống thì sẽ khoẻ như vâm mà còn cái khoản kia thì .... khỏi phải nói. Cả lũ liếm mép nhỏ rãi, chỉ chờ đến ngày cụ tận số là sẽ đem ngâm cái của qúy mà uống với nhau....

Nghe chuyện, cụ buồn lắm nhưng vẫn giả vờ như không hay biết gì, ngầm nghĩ mưu đối phó.

Chiều hôm đó, bỗng trời nổi mây vần vũ, sấm chớp nhì nhằng. Cả bầy cáo ủ rũ nằm trong hang, bụng lép kẹp. Thấy đuối sức lắm rồi. Cáo già cho gọi những thủ hạ thân cận nhất đến bên giường mà trăng trối rằng:

“Ta ăn ở cùng các ngươi mấy chục năm nay, cả bầy luôn sung sướng khoẻ mạnh, con đàn cháu đống...Nay đã đến lúc phải về trời. Ta có mấy lời cùng các người. Nhớ mà làm như ta đã dặn. Khi chết đi, thân xác ta cũng chẳng còn nghĩa lý gì. Các ngươi cứ đốt quách hay đem chôn đi. Duy co đôi ngọc hoàn của ta là thứ qúy nhất , hãy giữ lấy mà dùng. Ta muốn ban cho một trong số các con để ngâm rượu bổ dưỡng mà thay ta trị vì cả bầy. Để chọn người thay ta, các con phải tổ chức một cuộc tranh tài. Ai thắng sẽ được nhận của qúy. Hãy nhớ một điều: kẻ nào thắng , nhận được đôi ngọc hoàn của ta sẽ được cai quản toàn bộ mấy chục nàng hầu nhưng trước khi dùng đôi ngọc hoàn này, kẻ ấy phải thiến ngọc hoàn của mình trước sự chứng kiến của cả đàn thì thuốc mới công hiệu. Nếu không nghe lời ta, thì của qúy sẽ trở nên vô cùng độc dùng vào là chết tươi !

Cả lũ vâng vâng dạ dạ cho qua chuyện. Tên nào cũng muốn làm thủ lĩnh nhưng khi nghe lời trăng trối thì sởn tóc gáy, không đứa nào muốn dính vào cái vụ tranh tài nguy hiểm này. Buông xong lời trăng trối, lão cáo già thăng luôn.

Lũ cáo thủ hạ vội vàng kéo nhau ra một chỗ thì thầm bàn kế. Chẳng tên nào dám đứng ra xin tranh tài để nhận cái của qúy mà thủ lĩnh ban cho. Thế là chúng bảo nhau dấu nhẹm những lời trăng trối của thủ lĩnh. Sai lũ cáo trẻ vào rừng chặt về một cây gỗ hương, đặt thi thể vị trưởng lão vào và bí mật đưa vào giấu sâu trong ngách hang trên đỉnh núi. Nơi mà lão từ đó đã ra đi để tự xưng làm thủ lĩnh.

Từ ngày thủ lĩnh qua đời , như rắn không đầu, bọn thủ hạ luôn xâu xé, tranh giành nhau từng con gà nhép đến thằng chuột con. Trong đàn không ngày nào không sinh ra ẩu đả. Bầy cáo ngày một tan nát, tản mát tứ phương.

Duy có lão cáo già nhờ cao mưu mà đến lúc chết vẫn đựoc toàn thây. Có kẻ nói xác lão vẫn khô đét trong ngách hang vì được đặt trong gỗ hương và nhờ khí lạnh trong hang. Có kẻ bảo nó đã thối nát và trở về với cát bụi từ lâu rồi. Có trời mà biết!



_____________________________________

20-5-2004

© Tác giả giữ bản quyền.
. Cập nhật ngày 31.10.2012 theo nguyên bản của tác giả gởi từ Hà Nội.
. ĐĂNG TẢI LẠI VUI LÒNG GHI RÕ NGUỒN NEWVIETART.COM .