10 PHÚT CHO MỖI NGÀY!




MANG VIÊN LONG


Sáng sớm – khoảng 4 giờ 30, tôi thưởng thức dậy! Sau một đêm dài chìm đắm trong giấc ngủ quên, cuộc đời dường như tạm dừng. tôi thức dậy và nhận biết rằng mình đang còn sống. Không ai có thể kiểm soát được chính mình trong những giấc ngủ “lãng quên” như thế -- cho đến lúc chợt thức dậy – và một ngày nào đó sẽ đi vào “giấc ngủ thiên thu” – không hề trở lại sau buổi sáng sớm như thường nhật nữa.

Sau khi đánh răng, rủa mặt cho tươi tỉnh – tôi thường ra góc hiên gác, hay tìm đến góc vườn yên tĩnh – ngồi. Ổ hiên gác thì dã có sẵn chiếc ghế mây cũ, còn góc vườn thì chiếc băng đá đang lặng lẽ chờ! Tôi ngồi yên lặng – đầu óc trống không thảnh thơi khoảng vài phút, cảm nhận một sự bình yên tinh khiết lạ lùng – và, sau đó - bắt đầu nhớ lại vài trường hợp đặc biệt vừa xảy ra hôm trước mà mình đã làm được. Nhìn lại – để thấy rõ hơn, mình đã làm thế nào? Ngày qua – đã “sống” thế nào? Vậy thôi…

Tôi tìm thấy một niềm vui nho nhỏ khi “nhớ lại” những công việc thiện lành và có ích mà mình đã làm được. Tôi nhận ra một năng lực mới, trong lành, thấm nhiễm vào tôi – cùng với niềm an ủi, động viên – tiếp sức cho một ngày mới sẽ bắt đầu… Không chút lo sợ hay chán nản.

Vì công việc luôn có mặt, ở phía trước, và thúc giục – nên tôi chỉ có thể ngồi yên tự do với chính mình, cùng với niềm an lạc chợt đến như vậy trong khoảng 10 phút. Và, chỉ có trong 10 phút đầu ngày cùng với sự an tịnh hồn nhiên ấy mà tôi đã “chịu đựng” tốt trong gần 729 giờ sau đó với bao công việc, bao nối lo toan và kể cả phiền muôn nữa! 10 phút mỗi ngày của sự thanh tịnh và an lạc nhìn lại mình – nhìn lại đời - đã là nguồn năng lực mầu nhiệm, phi thường, giúp tôi dần vượt qua được bao sóng gió vùi dập của cuộc đời. Tôi thường tự nghĩ, 10 phút đã là vậy – nếu được kéo dài thêm?

Từ ngày có duyên đến sống ở vài ngôi chùa thân yêu (chùa Phi Lai xã Hòa Thịnh; chùa Đây suối Đó Lagi; tịnh thất Nguyên Phong Bà rịa Vũng tàu (…) – tôi có thêm dịp để “kéo dài 10 phút” đến 30 phút hay 60 phút mỗi ngày! Ngồi ở góc hiên chùa – hay ở ngoài vườn, buông xả hết mọi ý nghĩ, ưu tư trong khoảng 10 phút (như thói quen đã có) – tôi bắt đầu niệm hồng danh chư Phật và thầm đọc vài đoạn Kinh… Dòng sống quanh tôi êm đềm trôi chày, và có lúc - dường như dừng lại!

Trở lại đời sống cũ – với gia đình, và bao công việc phải làm để mưu tìm cơm áo và niềm an vui – tôi vẫn luôn giữ 10 phút mỗi ngày mỗi khi thức dậy. Với 10 phút ấy – càng ngày, tôi càng nhận ra - đời sống của chính tôi và quanh tôi, thật quá ngắn ngủi, như một ảo ảnh! Một “cuộc chơi” trớ trêu và gay go. Cái ảo ảnh ấy của đời sống cứ chập chờn, quay cuồng – rồi phụt tắt, như đốm lửa! Tôi nhận ra: giây phút buổi sáng thức dậy, mở to đôi mắt, nhìn quanh căn phòng – nhận biết mình hãy còn đang sống, là một niềm Hạnh Phúc to lớn – là niềm An Lạc vô cùng – cho đời mình! Đây là một nguồn năng lực vi diệu – không thể nào lý giải hết bằng ngôn từ! Tôi rất vui vì cảm nhận gần gũi chân thật nầy quanh quẩn bên tôi suốt ngày – với lời nguyện hứa, sẽ sống tốt, sống hết lòng cho ngày mới đang đến, cho dầu thế nào...

Trong 1440 giờ của một ngày sống – chỉ dành cho riêng ta, đời sống của chính ta – 10 phút là khó khăn chăng? Có nhiều người than rằng: “ Công việc ngập đầu. không có đủ thời gian để ăn – ngủ, lấy đâu “ngồi không” như vậy chứ?” Lại có người kêu: “Lo cho miếng cơm manh áo thuốc men cho bản thân và gia đinh đã mệt phờ người rồi làm sao có thể “ngồi yên” vậy?” . Và vân vân...

Xin hãy thử “dành 10 phút” cho mỗi ngày đi, 10 phút sống cho chính mình đi, thì cuộc đời có “đói & khổ” hơn không? ( và nếu không “mất 10 phút” ấy – cuộc đời có “giàu sang & hạnh phúc” hơn không?). 10 phút cho mỗi ngày không phải “ngồi không”, cũng không phải “ngồi yên” – mà đó chính là “cuộc sống thật đang trôi chảy trong ta” để cho thêm niềm tin yêu và năng lực vươn đến niềm An Lạc thật sự cho chính mình và cho mọi người (trong đó có gia đình ta nữa).

Cũng có nhiều người rất hào phóng bỏ ra hằng giờ, nhiều giớ - hay suốt ngày đêm cho một cuộc vui chơi nào đó – nhưng lại rất “hà tiện” với 10 phút rất quan trọng cho cuộc đời mình!

10 phút mỗi ngày là năng lượng thiết yếu cho 1440 giờ trong cuộc hành trình cam go và nhiều thử thách sau đó! Trong cõi an nhiên vắng bặt mọi tạp niệm điên đảo kia sẽ mang đến cho tôi thêm nhiều tiếng cười hơn sự sân hận. Khuyên nhắc tôi buông xả hơn chấp thủ. Ngăn cản tôi không so đo toan tính với người khác. Không phí thời gian cho chuyện thù hận vì cuộc đời không dài. 10 phút mỗi ngày đã luôn dạy tôi nhớ kỹ: “Niềm an vui & hạnh phúc của tôi – do chính tôi tự định đoat lấy – chứ không phải ai khác!”

Người ta vẫn thường nói: “ Thời gian là vàng bạc”.

Tôi nói xin thêm: “ Thời gian còn quý hơn vàng ngọc gấp tỷ tỷ lần – bởi vì, ta không thể đôi cả kho vàng ngọc để có thêm thời gian cho cuộc sống, khi đã đến ngày giờ kết thúc!”

Hãy bắt đầu làm chủ và sống cho 10 phút của chính mình mỗi ngày bởi chính thời khắc ấy – mới thật là của ta, là niềm An Lạc và Hạnh Phúc mà ta có thể nắm bắt được mỗi ngày trong cõi tạm phù du nầy…



Tháng 8 năm 2010


© Tác giả giữ bản quyền.
. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả gởi từ Bình Định ngày 21.10.2012.
Xin Vui Lòng Ghi Rõ Nguồn Newvietart.com Khi Trích Đăng Lại .