Tranh của họa sĩ Lê Minh
























Mùi Hương Phấn



VŨ HỮU TRÁC



Những cây mít, cây thị tuổi thơ tán rộng xanh ngát chưa từng thấy ở nơi đâu, bên con đường ấy để nhớ. Những ngôi nhà xưa đôi chỗ không còn mái, bỏ hoang lẫn trong vườn cây trám bùi quả tím, những vườn muỗm, vườn nhãn gợi về những câu chuyện cũ. Lác đác những căn nhà dưới chân, núi có dáng người con gái như đang nằm nghiêng ngủ, khoả thân ngực trần. Sát dưới chân núi bây giờ, một vài căn biệt thự tường vàng sơn mới, lan vào đồi chè chỉ một màu xanh man mác buồn. Bóng tối đang trùm dần lên hai người ngồi chỗ vạt cỏ bên đường. Bây giờ lẫn nơi hơi thở trong chiều quê, phảng phất một nỗi nhớ thật xa.

- Anh đã biết mùi hương phấn chưa?

- Nói chưa thì không đúng. anh chỉ biết lơ mơ thôi. Thật đấy.

- Mùi thế nào, nói đi, có làm sao đâu!

- Mùi son phấn thơm thơm nhưng không ra kiểu gì cả, không giống thứ gì cả. Còn em?

- Em là đàn bà sao lại không biết. Nhưng cũng quên rồi, không để ý gì nữa. Anh là nhà văn phải không? Anh không nói được thì còn ai nói lên được. Anh là đàn ông mà không biết rõ mùi hương phấn thơm thế nào thì không ra đàn ông. Thơm nhưng có gây thèm không?

Cái lạnh thêm cảm giác ghê ghê lan nhanh vào người bên cạnh.

Trên con đường dài cô đang muốn đi lên nuối tiếc dừng chân, cảnh vật Nguyệt Hằng Sơn luôn đổi khác. Vài con vật như con dê, con bê con đang hiền lành gặm cỏ bên đường, bỗng có lúc cặp sừng trên cái đầu chúng dài ra nhọn hoắt trông dễ sợ. Cây cối chân núi xanh tốt mà đầy những con sâu róm lông xù sẵn sàng rơi xuống đầu, xuống vai làm cô luôn phải để ý tránh, sợ chúng đâm đám lông độc vào da thịt làm bỏng rát, hay xúm lại cắn xé làm cô đau đớn.

- Thèm khi còn trẻ thôi. Sao em biết anh là nhà văn.

- Thì nhìn đôi tay bàn kia. Nhà văn, họa sĩ, nhất là nhà thơ thoáng trông thì biết. Tay chân yếu ớt, không ốm thì cũng xanh xao. Mặt gầy gầy đói ăn, Tai thì bé mà mồm lại to. Trăm ông, vợ ngấm ngầm ghét cả một trăm, có nói nhiều cũng phí công. Khi có tuổi như anh, người ta thôi không nỡ đuổi kẻ ăn hại ra khỏi nhà. Có vẻ trong thời hiện đại này dù là nhà văn có tiết khí nhưng khó giấu nổi cái gốc rễ đàn ông bần hàn. Anh thì văn vẻ tiết tháo ra cửa miệng, nhưng chữ nghĩa không mấy bán được cho ai, đúng không?

- Em giỏi thật đấy, anh không bị đuổi, tự anh đi khỏi nhà, lần ấy cách đây nửa tháng rồi. Cũng là cách để quên cái buồn về chuyện danh phận bị mất mà anh không muốn ai cứ cấu cắn anh. Đúng như em nói, suốt đời anh đã cố gắng nhưng không hiểu sao chẳng làm được điều gì nên hồn. Chán lắm! Nhưng anh không phải nhà văn mà là nhà báo.

- Thì cũng kiểu thừa chữ, to mồm, cơ hội kiếm tiền thì ít mà dễ bị stress.

Đã lâu mới có dịp để gió phả vào mặt rồi phì cười với mình, cô nhớ nơi này, xưa khi còn nhỏ cũng có một chàng trai người đầy văn thơ, đắm say giọng hát quan họ của cô. Sau bao nhiêu nhọc nhằn cuộc đời mà giờ cô tưởng ra người ta vẫn đi tìm, cô con gái ngày xưa chưa một lần nhìn thẳng mặt.

Duyên trời, không bao giờ cho nhiều, chỉ rơi uỵch vào lòng một đôi lần khi còn tròn mọng. Kỳ lạ một chút vương vấn, người ấy không bao giờ gặp lại, không thể nguôi ngoai mỗi khi nhớ về. Còn cô, khi dừng chân ở đây đã nếm đủ thứ trường đời mà vẫn không sao hiểu được. Cô đã không thể nhận ra đôi chỗ có một vài điểm là lạ ở chỗ này hay chỗ kia, khi nhìn kỹ chỉ thấy còn lại đầy những ký ức. Cô đang thấy điều chưa bao giờ thấy trong cuộc đời mình. Ai chưa từng đi trên con đường, nơi núi Chúa Chè mới thấy được núi thật mênh mang phù thế, gợi ước nhục dục, sinh tồn.

Cái cảm giác ghê ghê lại làm rùng mình lần nữa. Phía xa, con đường đi lên núi co hẹp lại trong bóng tối, những tán lá vật vờ như những tay người vươn ra mời gọi. Ngồi lại trên thảm cỏ đã ẩm hơi sương chiều, hình như không ai muốn về.

- Anh không nhìn thấy gì thật à? Bây giờ người đàn bà kia vẫn đi trên con đường ấy, mải miết tìm thứ mà bất kỳ người đàn bà nào cũng mong có được. Vốn tự tôn vinh sắc đẹp của mình, người ấy trở nên ích kỷ đối với bất cứ chàng trai nào ở chốn này.

- Sao em lại rủ anh về đây?

- Thì đây là Bắc Ninh quê em và người đàn bà đẹp ở Trà Hương, Phù Đổng trấn Kinh Bắc, giờ là Đông Anh, Hà Nội. Quê hương nữ phi được là Tuyên phi của Chúa, Đặng Thị Huệ từng phủ dụ nói thay lời Chúa, từng đem cấp ơn lương thảo, bổng lộc cho dân tình nơi đây. Núi kia anh biết không, là núi Chúa Chè? Đến bây giờ người ta vẫn tưởng nhớ ơn huệ ấy mà thờ. Người ta gọi người đàn bà xinh đẹp ấy là cô gái hái chè hay là bà Chúa Chè. Chỗ lưng chừng núi là đền Thượng có Long chầu, Hổ phục bên ngôi miếu cổ hoang sơ lộ thiên kia, là đền thờ cung nữ Tuyên phi Nội Duệ, Cầu Lim muốn gì được nấy ấy.

- Em, quê em ở Nội Duệ, Cầu Lim phải không?

- Kìa anh trông kìa. Đấy, đấy, cô gái Nội Duệ Cầu Lim đấy. Hôm nay anh phải tận mắt thấy mới được, cho dù trời tối nhé !

- Sao anh không thấy gì?

- Im lặng, đấy anh thấy chưa. Đấy, đấy, thấy chưa?

- Mắt anh kỳ này kém rồi, gần như anh với em bây giờ mới nhìn rõ được. Em có biết, hôm nhìn thấy em trong nhà hát, tự nhiên anh giật mình cái đùng đấy. Thật đấy không nói ngoa đâu, lâu rồi anh không có cái cảm giác kỳ lạ đến thế, giờ ở bên em đây mà thỉnh thoảng vẫn thế. Anh không ngờ.

- Anh nói tiếp đi. Sét đánh à. Không hiểu sao hôm ấy lại đến đấy. Em bỏ hát lâu rồi, mà hát quan họ có lẽ chỉ hợp với em khi còn nhỏ. Nhưng đàn bà, trời cho một hai phần tài thì sắc phải tám chín mới là đàn bà, nhưng những người ấy đều bất hạnh tất tật. Thôi để em kể anh nghe chuyện này.

…Truyền thuyết kể rằng, một hôm vào buổi chiều còn nắng nhẹ, trên con đường kia còn phảng phất mùi hương da thịt thơm mát từ một người đàn bà xinh đẹp, tất nhiên là cùng quê như em bây giờ, Buổi chiều ấy, giờ ấy chính là thời điểm làm cho kẻ phiêu diêu kia trở nên lãng du. thế là đột nhiên người ấy mất tích.

- Anh hiểu rồi. Người đàn bà ấy cũng giống em ngày xưa phải không?

- Anh biết không, trên con đường người đàn bà đang đi, vào lúc bất chợt bắt gặp thởi điểm ấy, không gian hoàn toàn ngưng đọng và người ấy đến được với Nguyệt Hằng thánh nữ. Người đàn bà trên con đường đó phải là người xinh đẹp nên sẽ không còn những khái niệm về thời gian, không nhận biết được điều gì như thể mình chưa từng sinh tồn, cũng không thể hiểu cả cái thứ, như bổn phận đang thúc dục mình phải đi tiếp trên con đường. Người ta bảo, đàn bà xấu thì có nhiều của cải ẩn bên trong, nhưng thường họ không có gì bên ngoài. Cái ở họ có nhiều thì buộc họ đến với cái khổ bên ngoài, họ không được cung phụng tôn thờ. Bỏ qua tất thảy những sung sướng, họ nhận biết được thời gian, họ giữ gìn phẩm hạnh, theo nghĩa của một số người bị coi rẻ là nghèo như nhà văn nhà thơ. Con đường kia Con đường chỉ dành riêng cho những người đàn bà xinh đẹp. Người đàn bà ấy đã tan biến đi như chưa từng tồn tại trên cõi đời này

Từ đó dường như ai đã đi, cứ đi, sẽ chẳng bao giờ già đi được, sẽ mãi quanh quẩn trong cái vòng tròn định mệnh. Họ có thể trở lại con đường đã qua mà chẳng bao giờ nhận ra mình đã biến mất trên trần gian này.

Chiều tiếng chim bìm bịp kêu khắc khoải trong lùm cây như báo hiệu bầu trời trên cao không còn xanh, đã muộn vàng nhịp thở không còn trẻ trung.

…Chuyện kể về nơi đây có một đoạn đường huyễn hoặc gọi là “Con đường ma”. Nơi ấy trước kia thường thấy hiện lên người đàn bà xiêm áo kiểu xưa lộng lẫy trong kì ảo mê hồn. Một đoạn dốc dài nhưng chỉ đủ chỗ cho một xe ô tô nhỏ đi ngược lên. Xe máy hay xe đạp cũng có thể cứ tự leo lên được mà không cần sức đẩy nào. Nếu là ô tô con có thể thử tắt máy thì mới biết điều kỳ quái ấy đến mức nào. Thế là em đi tìm theo trên con đường có mùi hương từ da thịt đàn bà còn mãi ấy. Em đã thấy những thứ ấy, nhưng may mà khi đó thời điểm ngưng đọng đúng vào lúc đã qua, bởi chỉ có từng khi chứ không phải lúc nào cũng thế.

Nơi con đường xưa kia có một người con gái xinh đẹp nổi tiếng. Tài sắc sánh cùng tiên nữ, chỉ cần được nhìn nghiêng như anh bây giờ, là ối người đã ngất xỉu rồi. Con gái quan họ Nội Duệ, Cầu Lim xưa, mắt phượng mày ngài, khuôn trăng đầy đặn, dáng xinh đẹp lộng lẫy thế đấy, các tiên nữ vân du xem mặt còn ghen tị, đất trời nhật nguyệt còn mê mẩn huống chi là người như anh. Bây giờ, cô nhớ lại về chỗ cửa cung thềm cao, khi quyền chúa không còn, cô thấy lòng mình hoang hoải đến thế. Chẳng bù một khi thất thế cô bị bọn kiêu binh và mẹ Chúa truất xuống làm thứ nhân, khi chúa con ở ngôi được đúng một tháng cũng bị giáng ra ở phủ Lượng Quốc ốm bệnh mà chết. Nơi giàu sang hết mức ấy, thừa mọi thứ mà tìm không thể thấy thứ làm cô nhớ tìm về quê hương. Vào một chiều nắng nhẹ cô đã đi trên con đường kia. Cũng có thể người ta cùng những rối bới trong đầu những ao ước cháy bỏng về nhiều thứ mà quên thời gian, quên lối cũ trở về. Họ chẳng bao giờ nhận ra điều đó, họ vẫn đang là kẻ duy nhất trên cõi đời này tìm thấy một nơi thật sựu yên tĩnh, trong lòng nặng trĩu cô đơn.

- Anh biết cả người đàn bà ấy nữa. Để anh kể cho em nghe nhé.

…Chúa cho đón cô về phủ. Tết trung thu, Chúa cho lấy gấm vóc làm hàng nghìn đèn lồng, mỗi cái có đến cả lạng vàng. Hồ Long Trì bắc thành, rộng nửa dặm đêm về ngát hương loài sen, súng. Ven hồ hàng cây phù dung treo đầy những đèn lồng tinh xảo. Sóng và trăng dập dờn mặt hồ, xa trông như hàng vạn sao đêm, lấp lánh. Nội thị, mặc áo chít khăn đẹp, bày hàng ở mép đường ven hồ bán hoa quả, bán chả công, nem phượng, rượu hoa thức gì cũng chồng chất như núi. Cung nhân qua lại vừa mua vừa cướp không cần hỏi giá, đua nhau hát ghẹo đùa vui, tiếng cười vang dậy. Nửa đêm, Chúa ngự thuyền cùng cô trên hồ, phi tần gõ phách hò reo. Thuyền cô lênh đênh sóng nước, lúc đàn khi sáo, tiếng ca hát mừng vui khiến tưởng ở nơi cung trăng, chốn nhạc thiên đình.

- Lẽ ra em phải hiểu ra một điều sớm hơn, khi em khi đã đánh thức nỗi lòng mình, tự cho phép về quê hương để đi tìm lại những gì của ngày xưa. Mọi thứ trong đời người đàn bà, đều không ai bắt buộc ai được cả mà đều do tự mình lựa chọn nên mới có chuyện. Con gài Nội Duệ Cầu Lim nổi tiếng xinh đẹp lại hay hát, nhưng là con gái quan họ khó rất đụng vào được. Em biết người đàn bà đẹp, họ không thể sống lâu chỉ bằng nhan sắc, mà khi bị mất thứ đó họ dễ bị chết rất sớm. Càng về những chỗ cũ mới thấy mình càng bất hạnh. Em bây giờ còn là đứa trẻ chỉ biết hát ư a, ngân nga trong miệng những bài hát ngô nghê một thời đứa trẻ, con gái mới lớn đang rạo rực. Nhưng em đã bỏ hát quan họ một cách tự nhiên. Được hát lại cái thứ ngô nghê ấy, thì nhớ về tuổi thơ vội vàng qua đi mau chóng, khi mà em còn chưa biết làm gì để vào đời. Giờ em không muốn nhớ cái gì nữa. Em muốn tìm đến với cửa thiền.

- Em đừng!

- Nhưng khi em biết ra thì cũng đã muộn, bởi có một anh hùng nhúng chàm em vào đường tình và còn tài lừa tiền một cách chân chính ở chính trường, cho đến giờ thì chắc chắn hết sạch, đang ngồi đếm kiến trong tù.

Khi đó anh sẽ thấy điều em đã thấy. Chết dở là bởi cái nhan sắc tuổi trẻ để lúc tự biết như thế là người không thông minh cho lắm, mình bằng lòng với cuộc sống được bảo bọc bởi một kẻ đàn ông cung phụng mọi thứ cho thứ đàn bà chỉ vì cái đẹp của mình. Nhưng những thứ ấy chỉ định tìm cách dìm nó ngập ngụa trong cái đẹp không muốn buông tha nó lúc nào. Còn khi hiểu được mình đã sai lầm thì là lúc nó không còn là người đẹp nữa. Có lúc mình tự huyễn hoặc để tự giải thích cho mình. Chẳng hạn nếu để được phẩm hạnh, người đẹp phải làm việc quần quật để giữ cái tổ của mình thì có đáng không, hoặc nếu đấy lại là một thằng chồng hèn? Bằng mọi giá để được phẩm hạnh mà quên đi cái thứ trời cho vô bằng là dại.

Đầu tiên là khi đó có tiền, làm ra tiền, tiền bạc cũng là thứ quan trọng hơn nhiều cái thứ tiết tháo của miệng. Khi mình biết kẻ anh hùng mà ga lăng ấy có vợ và một đống con thì mới hiểu cái thông minh hay hát trẻ đẹp của mình còn có nghĩa như một sự bán dâm được giá. Có lúc nhớ ánh đèn sân khấu đến mụ người. Em định trở lại với sân khấu người mẫu. Em nhớ tiếng vỗ tay ầm ầm trong tiếng nhạc chát chúa. Chẳng có con đàn bà nào người mẫu hoa khôi nào muốn cung phụng tình yêu cho cho những thằng đàn ông nghèo hay bất tài hay muốn đi làm xóa đói giảm giảm nghèo mà chẳng ai hay. Trước hết phải biết dùng nhan sắc, tuy không nghiêng thành, thùng đổ nước, thì cũng đủ để hạ sát kẻ có tiền bằng cái thứ trời cho trước khi cần hay ham muốn.

- Chuyện em thì khác, Nhưng có lúc nghĩ lại cũng thấy mình chẳng ra gì. Xin đừng có ai cay cú trút lên đầu những con đàn bà được sống trong ngôi nhà do người đàn ông xây cho, tận hưởng cuộc sống thừa tiền của, dù đời gọi đó là lối sống của gái bao. Thực ra bởi chính lúc đó nó không hiểu được thế nào là yêu, thậm chí nó còn cho là yêu mức mãnh liệt say đắm và đầy tình là sự nhố nhăng của một con đàn bà con nít. Cái lỗi của nó là thứ hưởng lạc trong cái ung dung mà theo nó khi đó không con đàn bà nào trong đời không một lần ước giá có được. Nó đã không biết, không ai nói cho nó biết đó là nó sa đọa. Anh nói tiếp đi, anh bị sét đánh à?

- Không không phải sét đánh, nhưng anh bị mê hoặc. Anh không hiểu nổi em dù có quen biết em đã lâu. Nhưng thế nào thì sự thay đổi này cũng làm anh giật mình.

- Anh không thể hiểu được khi đã là gái hết thời họ dễ dở hơi như vậy đấy, gặp ai đối tốt với mình tý là cứ tự vơ vào cho là người ta có tình ý với mình. Còn anh thì khác, những người như anh là người trọng nghĩa tuy không được khinh tài.

- Thí có tiền nhiều bao giờ đâu mà khinh. Bây giờ nếu có bóng ma ấy là em, cần một khoảng bình yên, anh sẽ nguyện đi tìm.

Giữa mùa hè mà lạnh đến thật nhanh lúc buổi về chiều. Ngay trong con miếu gió lại rỉ rả lời xưa kể chuyện độc chiếm bầu trời. Con đường vắng trên lưng chừng núi, nhìn xuống chỉ thấy màu mênh mông xanh ruộng lúa, đồi chè và nghe tiếng gió ào theo trong những bụi cây sâu bọ đi đã ngủ. Chiều trăng lên sớm hơn, mây trắng mà mơ màng. Nghĩ lại khi xưa tất cả mọi nỗ lực của các chàng trai nơi đất Kinh Bắc làng Lim tỏ tình với cô, chỉ đem đến cho cô một nỗi đau buồn, chính cô cũng không hiểu được vì sao. Nỗi buồn kỳ lạ ấy cứ xâm chiếm làm cô vô cùng thất vọng. Có biết bao kẻ si tình đến mức hiếm có, không chỉ xưa có mỗi một chàng muốn dâng tặng cả Kinh bắc cho cô mà không được một lần đoái hoài cho nhìn thẳng mặt.

- Anh đã thấy chưa? Cuối cùng nghe lòng mình thúc đẩy, cũng có người bảo em nên về quê hương và ở lại mãi mãi đây.

- Không, anh chỉ thấy một bóng gì mờ không rõ. Đúng là kỳ lạ ai chưa từng thấy được điều này thì thật đáng tiếc. Đôi lúc vẫn thấy chỗ đền thờ một liệt nữ chốn Nội Duệ Cầu Lim anh thấy cả Tuyên phi nữa. Em nghe anh nói tiếp đây.

… Em thấy không, cô vẫn đi trên đường vào những thời điểm như vậy và cô hẳn không biết đói mệt, không cảm thấy gì, cho dù trái tim cô vẫn đập. Cô vẫn quẩn quanh với những ý nghĩ, vẫn mọi thứ xung quanh khi đang sống. Quả tim của cô có thể tách ra, nó vẫn đập đều đặn như từ lúc tấm bé, nó đập một mình không chút bận tâm, thản nhiên đếm thời gian qua mà không một chút nhớ. Nó không bao giờ còn có được trái tim biết mệt mỏi đầy kiêu hãnh nữa. Mỗi bộ phận trên cơ thể cô giờ đây có thể hoạt động độc lập với nhau, dòng máu không được truyền hơi thở cứ lạnh ngắt chảy trong người. Cô cứ sẽ đi mãi trên con đường mê ấy. Sự ấy, cho đến tận bây giờ người kia vừa đi, vừa tự hỏi, nếu trên đời này phiêu diêu như thế, có được gặp lại những ký ức không? có tìm được mình không. Liệu cô có bao giờ gặp được ai không, để thay thế, để làm lại từ đầu. Nếu có thể quay trở về và hơn thế khi đó có được một thôi, chỉ một người đàn ông đã từng yêu thôi. Bởi đàn bà luôn khát vọng một tình yêu.

Nghe anh! Đó không phải là thứ dành cho đôi mắt, mà là của trái tim. Đối với chúng ta câu trả lời chính xác từ trong bộ ngực căng tròn xinh đẹp vẫn phập phồng đều đặn, đầy uy quyền với đàn ông nhưng nó không còn có được những hơi thở nồng nàn. Anh đã thấy cô ấy với mọi thứ xinh đẹp, từ cái bụng xinh xắn của người đẹp mê hồn ấy vẫn uốn lên những đường cong quyến rũ, như một thói quen khi ở bên đàn ông. Cùng với các bộ phận khác thì cũng chỉ thế thôi. nó chẳng còn hứng thú gì, nó chẳng bao giờ làm mong có thể có được một kẻ đàn ông nào đó bắt ép nó nữa, đơn thuần nó là bộ phận cơ thể bỗng dưng chán nản dù vẫn đang vận động, đã không thể truyền lại được cái cảm hứng cho ai, bởi mọi thứ xinh đẹp ấy đều lạnh lùng dửn dưng vô cảm nên chẳng ai để ý đến cô nữa. Cô sẽ giật mình bối rối trước một kẻ đàn ông nào đó định xâm chiếm cô

- Người xưa tin rằng ma có thể hiện lên vào nửa đêm. Đêm nay em muốn anh ở đây với em.

Mùi cỏ cháy, mùi hoa hồng dại mùi và cô mãi không biết rằng trái tim mình có về trở lại với mình nữa không?

- Em nói cho anh biết, anh đang ở bên một cô gái bất hạnh và đang cùng đi với em trên con đường kia đấy!

- Ối a! Anh thấy rồi. Bây giờ anh đã thấy được rồi, anh đang đi trên con đường danh phận lúc xế chiều này. Anh cũng muốn thấy buồn để hiểu cùng nỗi buồn trong tâm trạng vụn nát của em.

- Kia rồi, những hình thù kì dị và xa lạ, bí hiểm kia, anh đã thấy rồi, thấy cả em ở đó rồi. Anh thấy cả mùi hương phấn nữa rồi.





© Tác giả giữ bản quyền.
.Cập nhật ngày 02.10.2012 theo nguyên bản của tác giả gửi từ Hà Nội .
XIN VUI LÒNG GHI RÕ NGUỒN NEWVIETART.COM KHI ĐĂNG TẢI LẠI