TRUYỆN CỔ GRIMM  

39. Bảy Con Quạ

Đ Ngày xưa có một người có bảy đứa con trai, nên rất mong có một mụn con gái. Khi vợ có mang, bác ta hy vọng lần này sẽ toại nguyện. Quả thật đứa con mới chào đời là con gái. Hai vợ chồng mừng lắm nhưng đứa con lại gầy gò ốm yếu quá nên phải chịu phép rửa tội.

Người cha sai một đứa con trai chạy vội ra suối lấy nước về để làm phép rửa tội cho em gái, nhưng rồi cả sáu đứa con trai khác cũng chạy đi cùng. Bảy đứa tranh nhau cái bình để múc nước, bình văng tõm xuống suối. Cả bảy đứng nhìn không biết làm sao vớt được bình, bình trôi mất không đứa nào dám về nhà nữa. Đợi mãi chẳng thấy con về, người cha sốt ruột và nói:

– Lũ trời đánh ấy chắc lại mải chơi rồi!

Người cha sợ con gái sau này nhỡ chết mà chưa được phép rửa tội nên đâm ra giận rủa con:

– Ước gì cả bảy thằng đều thành quạ.

Người cha vừa nói dứt lời thì nghe thấy tiếng chim vỗ cánh bay qua đầu lướt vào không trung. Ông ngửng lên thì thấy bảy con quạ đen như than bay vút đi.

Chẳng còn cách nào thu lại được lời nguyền kia nữa, hai vợ chồng buồn rầu về chuyện mất bảy đứa con trai, nhưng họ tự an ủi phần nào vì thấy đứa con gái yêu quý mỗi ngày một khôn lớn và xinh đẹp hơn. Cô bé lớn lên không hề biết rằng mình còn có mấy anh trai nữa. Cha mẹ cô tránh không bao giờ nhắc tới chuyện ấy cho cô biết. Tới một ngày kia cô nghe mọi người xì xào về mình: “Cô ấy tuy đẹp thật, nhưng chính cô ấy là nguyên nhân sự bất hạnh của bảy người anh trai”. Biết chuyện, cô buồn lắm, cô gạn hỏi cha mẹ về các người anh trai của mình. Không thể giấu con được, cha mẹ đành kể cô nghe mọi chuyện và nói rằng đó chẳng qua là ý muốn của trời, còn việc sinh cô ra không có quan hệ gì. Nhưng cô gái vẫn bị lương tâm cắn rứt về chuyện ấy và luôn nghĩ cách làm sao giải được lời chú kia cho các anh. Cô đứng ngồi không yên, tới mức cô trốn nhà đi, mong tìm cho ra tung tích để giải thoát cho các anh, mặc dù cô biết sẽ có nhiều khó khăn vất vả.

Đồ đạc cô mang theo chỉ có một chiếc nhẫn nhỏ là vật kỷ niệm của cha mẹ, một cái bánh mì để ăn khi đói, một bình nước nhỏ để uống khi khát và một chiếc ghế con để ngồi cho đỡ mỏi.

Cô bé đi mãi, đi hoài, đi tới tận cùng thế giới. Cô đi tới mặt trời, nhưng mặt trời sao nóng quá và nom dễ sợ, hình như hay bắt trẻ con. Cô vội vàng rời ngay chỗ đó và đi về hướng mặt trăng, nhưng nơi đây lại lạnh lẽo hoang vắng. Cô bé có cảm giác phía đàng kia có người ở, cô vội vàng quay gót đi tới các vì sao. Các vì sao tiếp cô niềm nở và tốt bụng, và mỗi vị ngồi trên chiếc ghế dành riêng cho mình. Sao mai đứng dậy cho cô một cái chân gà nhỏ và bảo:

– Nếu con không có cái chân gà nhỏ này thì con không thể mở được núi thủy tinh. Mà chính các anh con đang ở trong núi thủy tinh ấy.

Cô bé cầm cái chân gà nhỏ xíu, lấy khăn bọc lại cẩn thận, và cô lại tiếp tục lên đường. Cô đi hoài, đi mãi, sau cùng tới núi thủy tinh. Cổng lớn đóng kín, cô lấy bọc khăn ra, nhưng khi mở ra thì chẳng có gì ở trong đó cả, cô đã đánh mất món quà quý của các vì sao tốt bụng. Làm gì bây giờ? Cô muốn cứu các anh mình mà lại không có chìa khóa để mở cổng vào núi thủy tinh. Cô bé bèn rút dao ra, cắt một ngón tay nhỏ xíu của mình đút nó vào ổ khóa và may quá mở được cổng.

Khi cô bé bước vào bên trong thì có một ông già người nhỏ nhắn bước ra, ông hỏi:

– Con tìm gì ở đây?

Cô bé trả lời:

– Con tìm các anh con là bảy con quạ.

Ông già nói:

– Các ông quạ không có nhà, nhưng con muốn chờ các ông ấy về thì vào đây.

Rồi ông già chuẩn bị bữa ăn tối cho bảy con quạ, ông bày thức ăn vào bảy chiếc đĩa nhỏ và rót nước uống vào bảy cái chén nhỏ. Cô bé nếm ở mỗi đĩa một miếng và uống ở mỗi cốc một hớp. Chiếc nhẫn mang theo cô thả vào trong cốc nước cuối cùng.

Chợt cô nghe thấy ở trên không có tiếng vỗ cánh và tiếng chim reo. Lúc đó ông già nói:

– Giờ thì các ông quạ đã về nhà đó.

Đàn quạ về thật, con nào con ấy đi tìm cốc đĩa của mình để ăn uống. Rồi con nọ hỏi con kia:

– Ai đã ăn ở đĩa của tôi? Ai đã uống nước ở cốc của tôi? Nhất định phải có người đã đụng đến chén đĩa.

Và khi con quạ thứ bảy nhìn xuống đáy cốc, nó thấy chiếc nhẫn lăn đi lăn lại trong cốc. Nó ngắm nhìn chiếc nhẫn và nhận ra đó là nhẫn của bố mẹ và nói: – Trời! Hình như em gái út của chúng ta đang ở đây và như vậy có nghĩa là chúng ta đã được giải thoát.

Lúc đó cô bé đang đứng nấp sau cửa và lắng tai nghe. Quạ vừa nói xong, cô bé bước ra, tức thì đàn quạ lại hóa thành người. Vui mừng khôn xiết, tám anh em ôm hôn nhau thắm thiết, rồi vui vẻ cùng nhau lên đường về nhà.


40. * Bảy Lần Lột Da

Vợ người tiều phu chăm chú nghe mèo kể chuyện cổ tích, khi mèo kể xong, bà ta nói:

– Những chuyện như vậy thì thiếu gì, chỉ có nó có thật hay không mà thôi. Chuyện người nuôi rắn, cho nó bú thì cũng thường thôi. Tôi biết một câu chuyện khác còn hay hơn, chuyện người đẻ ra rắn, nuôi và cho rắn bú, bế ẳm nó như con đẻ của mình.

Nghe vậy mèo và rắn đâm ra tò mò, khẩn cầu bà kể cho nghe câu chuyện ấy.

Bà bắt đầu kể cho chúng nghe:

Ngày xửa ngày xưa có một bá tước rất giàu có, vợ bá tước đã đẹp lại rất dịu hiền, rất mực thương yêu chồng. Chỉ buồn một nỗi là hai vợ chồng không có con, vì vậy có những lúc tình yêu của bá tước với vợ không được mặn nồng như trước. Đã thế bá tước lại có tính thích bông đùa, nhạo báng, giỡn cho vui mà không hề suy nghĩ về những điều mình nói.

Vợ càng im lặng, nhún nhường bao nhiêu bá tước lại càng lấn tới, bá tước gọi vợ mình là lẩn như lươn, vờn như mèo, trườn như rắn. Với cách đùa giỡn như vậy bá tước làm cho vợ phát khóc lên mới thôi. Có lần vợ nói:

– Anh ví em như một con rắn mà anh không sợ tội lỗi, không sợ bị trời trừng phạt hay sao?

Nghe vợ nói bá tước chỉ cười.

Năm tháng trôi qua, vợ bá tước mang bầu và chẳng bao lâu nữa sẽ sanh. Nhưng không may nữ bá tước cho ra chào đời một con rắn con.

Bá tước chết lặng người đi vì tức giận, còn nữ bá tước ngất xỉu ngay trên giường đẻ.

Bá tước gầm rống lên:

– Giờ đây em đúng là rắn nhé, rắn mẹ hẳn hoi, đúng là đồ phù thủy, bạn của quỷ sứ, đồ mèo già hóa cáo. Cả mẹ lẫn con phải về chầu trời nghe chưa!

Nữ bá tước quỳ lạy van nài bá tước hãy động lòng thương đừng ra lệnh hãm hại hai mẹ con. Từ sợ hãi, trong lòng nữ bá tước bây giờ lại nảy ra tình mẫu tử.

Bá tước không thèm nhòm ngó gì đến bà và coi bà không phải vợ mình nữa. Bà được đưa tới ở một khu biệt lập, ngoài việc phục dịch những nhu cầu cần thiết ra thì không một ai được lui tới chỗ bà ở.

Nữ bá tước sống trong cảnh cô đơn hiu quạnh, bà ẵm rắn và nuôi nó bằng sữa mình. Dần dần việc ấy trở thành một sinh hoạt bình thường, bà quý rắn con như một đứa trẻ. Trong khi ngủ thường có một giấc mơ thường xuyên ám ảnh lòng bà: Rắn con thực ra là một đứa bé kháu khỉnh, nhưng lại hiện hình là một con rắn con chỉ vì bá tước thường giỡn gọi nữ bá tước là rắn, vì nữ bác tước hay hoảng sợ và khóc mỗi khi chồng bà nói vậy.

Sau nhiều lần nghe kể trong mơ như vậy, bà chăm sóc, nuôi nấng rắn rất cẩn thận trong tình thương mẫu tử. Rắn một ngày một khôn lớn, lúc thì nó nằm trong lòng bà mà ngủ, lúc thì hớn hở đùa giỡn, nó trườn giơ cao cổ lên, đưa cái lưỡi nhỏ tí xíu chạm vào môi bà ý như con hôn mẹ, đôi mắt nhỏ xíu lấp lánh lộ vẻ thông minh của nó cứ chằm chằm nhìn bà, những lúc như vậy trong lòng bà tràn đầy tình mẫu tử.

Thắm thoát đã được hai mươi năm, rắn đã lớn. Có lúc bà muốn chết, nhưng rồi bà lại lo, nếu vậy thì rắn sẽ sống như thế nào?

Một buổi tối kia – đã bao nhiêu năm nay rắn không hề nói ra một tiếng – bỗng nhiên rắn cất giọng nói với bà:

– Mẹ kính yêu nhất trần đời của con, giờ đây con đã hai mươi tuổi, con mong muốn được lấy vợ. Con xin rất cám ơn mẹ nếu mẹ chọn cho con một người bạn đời có bản lĩnh và đức hạnh.

Nữ bá tước đã thực hiện nguyện vọng ấy của con. Bà cho người đi khắp nơi trong nước truyền tin kén dâu của nữ bá tước. Nhưng tới khắp chốn, mọi nơi họ đều nhận được những lời từ chối khéo, thậm chí có cả những lời nhạo báng.

Một chàng rể có thân hình rắn chắc khỏe mạnh thì hay đấy, nhưng chàng rể rắn thì làm sao mà chấp nhận được. Một cặp vợ chồng như vậy thì làm sao tương xứng được. Đeo nhẫn vàng có chạm hình rắn còn được, nhưng đeo rắn cuộn quanh thân thì không có ai làm cả. Những lời nói kia cùng với những lời từ chối khéo làm nữ bá tước rất buồn.

Không thấy nhắc tới chuyện cưới xin, rắn lại nài nỉ mẹ. Bất chợt nữ bá tước nghĩ tới người chăn gà và gia súc của mình, đó là một cô gái đang tuổi xuân mơn mởn. Bà tìm cách thuyết phục cô gái. Nhưng cô gái trả lời:

– Thưa bà, con biết lấy gì mà sống, chồng rắn không biết làm, lại phải nuôi ăn. Chắc chắn con cũng có thể tìm được một tấm chồng lành lặn chân tay.

Bà nói cô khỏi lo chuyện làm ăn kiếm sống. Nếu cô đồng ý cô sẽ sống một cuộc đời quý phái, bằng không cô sẽ suốt đời sống bên cạnh đàn gà chẳng khác gì con ngan, con ngỗng.

Cô gái thấy cũng có lý, cô xin cho một đêm nằm suy nghĩ. Đêm nằm, cô mơ thấy có thiên thần bay xuống nói nhỏ với cô:

– Hãy lấy đi, hãy lấy đi, không có ai hơn đâu. Chính cô là người giải thoát cho rắn hóa kiếp thành người.

Thiên thần còn dặn cô những điều cô phải làm trong buổi lễ cưới. Cô gái cố khắc sâu trong trí nhớ những điều thiên thần dặn.

Sáng hôm sau cô gái đến gặp nữ bá tước, nói mình sẵn lòng làm theo ý muốn của bà. Nữ bá tước rất vui mừng và cho làm đám cưới một cách kín đáo. Khi cặp vợ chồng chỉ có một mình trong phòng, rắn nói với cô dâu:

– Em cởi áo ra đi!

Cô dâu đáp:

– Không, anh hãy lột da đi!

Rắn rùng mình một cái, lượn một vòng, nó cắn đuôi và lột dần da nâu bên ngoài, màu da bây giờ là màu xanh lá cây. Rắn nói:

– Em cởi áo ra đi!

Cô dâu lại nói:

– Không, anh hãy lột da đi!

Rắn lại lột da như lần trước, lớp da bây giờ đẹp hơn trước và màu xanh da trời.

Cứ như vậy đúng như lời thiên thần dặn, cô phải chối từ lời yêu cầu của rắn bảy lần. Cuối cùng rắn lột da thành người, thành một công tử dáng như một hiệp sĩ hào hoa.

Nữ bá tước hết sức vui mừng về việc rắn hóa thành người, cũng vì chuyện đó mà bá tước và vợ lại làm lành với nhau.

Những người dân vùng rừng núi ngày nay vẫn kể cho nhau nghe câu chuyện này, lúc thì do một phụ nữ kể, lúc thì do một người tiều phu kể, có lúc rắn hay mèo kể cho nghe.

Cặp vợ chồng trẻ sống với nhau rất hạnh phúc, họ sống bên nhau tới khi tóc bạc răng long.






© Tác giả giữ bản quyền .
. Cập nhật trên Newvietart.com ngày 08.09.2012 theo bản gởi của tác giả từ Sài Gòn.
Đăng tải lại vui lòng ghi rõ nguồn Newvietart.com