THÊM MỘT ĐIỀU LẠ
CHO KHU VƯỜN KỲ LẠ LONG AN





Tôi vừa mới trở lại Khu Vườn Kỳ Lạ Long An theo yêu cầu của em tôi. Người bạn của nó nhờ tôi tới Khu Vườn xem có gì thay đổi không để hè này về sẵn dịp ghé ở vài hôm để trị bệnh, vì thấy trên mạng có đề cập nhiều trường hợp đã khỏi bệnh mà không cần phải dùng thuốc. Đó là điều rất lạ so với thời buổi khoa học hiện nay, làm cho người bạn đó cũng tò mò, nên tôi lại đến Khu Vườn thêm một chuyến.

Đây là lần thứ 3 tính từ đầu năm nay. Lần thứ nhất là nhân dịp em gái tôi và chồng nó ở Mỹ, về ăn Tết và thăm gia đình. Sẵn còn thời gian, tôi khuyên nó thử xuống Khu Vườn xem có chữa được chứng dị ứng da mà nó khổ sở nhiều năm qua không? Số là em tôi làm chủ một tiệm uốn tóc, đồng thời là thợ chính gần 20 năm qua. Ngày nào cũng phải tiếp xúc với thuốc uốn tóc, nhuộm tóc, nên tay của nó thường xuyên bị dị ứng. Mùa lạnh hoặc ăn thịt bò vô là da bị ửng đỏ và ngứa đến nỗi có khi nó phải lấy nước đá, đập nhuyễn ra, rồi thọc tay vô đó mới hết ngứa. Chúng tôi thường nói chuyện với nhau qua Skype. Có lúc mùa Đông, tôi thấy nó phải mang một lúc 2 chiếc bao tay để tránh hóa chất tác động lên da. Cứ đi Bác Sĩ, uống thuốc và bôi kem thì không sao. Ngưng là ngứa, ngồi nói chuyện phải liên tục xoa hai bàn tay nên rất khó chịu. Lần đó, tôi đưa em tôi xuống tới nơi, tìm thuê phòng trọ rồi trở về. Vợ chồng em tôi ở lại. Tôi định vài ngày sau sẽ xuống cùng ở đó vài hôm. Nhưng được ba ngày, chưa kịp xuống, thì vợ chồng nó trở về nhà vì nói rằng đã quen ngủ nệm, nhà trọ đó chỉ có giường lót bằng gỗ nên khó ngủ. Lần thứ nhì, tôi cùng đi với Câu Lạc Bộ Những Người Yêu Sách Xưa & Nay. Cả nhóm chỉ đi tham quan, nên mọi người chỉ tìm một chỗ để ngồi trong Khu Vườn, rồi nằm nghỉ lưng và ăn trưa ở quán cơm đối diện, chưa tới 2 giờ chiều là quay trở về.

8 giờ sáng, tôi lên xe bus số 13, Bến Thành - Củ Chi. Tới bến Củ Chi thì qua xe Bus Hậu Nghĩa. Từ bến xe Hậu Nghĩa tôi gọi 1 xe ôm để đưa vô vườn. Tới nơi, tôi chưa vội vào, mà ghé cửa hàng giải khát ngay cửa Khu Vườn, gọi l ly cà phê sữa đá, giá vẫn là 8.000đ. Sau đó qua hàng cơm kế bên để dùng cơm, dù chỉ mới hơn 10 giờ, vì sợ đến giờ cơm thì đông người khó tìm bàn để ngồi. Một dĩa cơm kèm l chén canh là 18.000đ, không có gì thay đổi. Dùng cơm xong tôi đi vào trong Khu Vườn, bắt đầu quan sát, vì mấy lần đến trước thú thật là tôi chưa nhìn kỹ xem Khu Vườn có gì.

Ngay cổng vào ta thấy có bảng ghi giờ mở cửa và đóng cửa của Khu Vườn. Phía tay phải, khuất sau những chậu kiểng là nhà của Chủ Vườn và khu vực để những thùng nhựa, có gắn nhiều vòi nước để nhiều người có thể lấy cùng lúc. Trước nhà Chủ Vườn có bảng đề “Không nhận quà biếu”, để dù ai có nhiệt tình cũng biết trước là sẽ không được nhận. Có lẽ nhiều lần đã phải từ chối nên chủ Khu Vườn buộc phải ghi rõ để đừng ai quấy rầy vụ quà cáp. Phía bên trái là Nhà Cầu nguyện, và Khu Vườn nơi mọi người bệnh tự do lui tới, nằm, ngồi, tùy ý.

Đầu tiên, do không trông thấy bảng yêu cầu không được để túi xách phía bên phải, vì thấy trống trải, không có ai ngồi, nên tôi để túi xách và ngồi tại đây, thì có người ra chỉ bảng và nhắc nhở tôi là để đồ đạc phía bên trái của nhà cầu nguyện. Tôi bèn dời qua phía trái và lẳng lặng ngồi quan sát. Tôi thấy phía bên ngoài nhà cầu nguyện là một nền gạch khá rộng, có lẽ đến 50m2 hay hơn, được lót gạch men màu đỏ tím, sạch sẽ, nóc lợp bằng tôn thiếc cũ, có chỗ đã bị thủng khá lớn nhìn thấy mây trời. Nếu mưa chắc chắn sẽ dột. Có một số người đang nằm gối đầu lên hàng gạch chạy viền theo nền sân, chân quay vào trong. Nhà cầu nguyện là một căn nhà cấp 4, diện tích khoảng 4x8m . Ngay cửa có bảng treo đề Nhà Tình Nghĩa, năm 2002 và chữ Công Ty Thăng Long. Có lẽ do Công Ty này xây tặng. Trong nhà đang có khoảng 20 người Ngồi Thiền mặt quay vào tấm vách tường màu xanh nhạt. Cũng có người ngồi dựa vách tường quay mặt ra. Có một cửa đi bên tay phải, phía trên treo tấm rèm cũ kỹ. Tuyệt nhiên không có một bàn thờ, bát nhang hay hình tượng gì để thờ. Trên tường chỉ treo một cái đồng hồ và một quyển lịch bloc năm 2012 ở góc trái.

Tôi bước ra Vườn, thấy toàn bộ được trải đá mi, với những cây sơ ri tỏa tàn che mát cả Vườn, và một số cây to. Trên mỗi thân cây đều có treo bảng xanh, chữ trắng với lời nhắn nhủ của chủ Vườn: “Xin đừng ăn, nói to, mua bán trong vườn” “Xin đừng bẻ cành, hái lá ở vườn” “Không truyền bá, mê tín, dị đoan” “Vì sức khỏe, xin đừng hút thuốc” “Cấm hút thuốc”... Trước lối đi, có hai xe lăn và l gậy chữ U dựng ở góc vườn. Trong Vườn hôm đó khá vắng, chỉ vào khoảng trên dưới 100 người. Kẻ thì ngồi riêng một mình trên chiếu. Có nhóm đi chung 4, 5 người, trải chiếu cùng ngồi với nhau. Họ không nói chuyện lớn tiếng, chỉ vừa đủ nghe. Không có ai ăn uống hoặc hút thuốc trong Vườn. Cũng không thấy bóng dáng cây nhang nào. Nhìn những người đang ở trong Vườn thì tuổi tác có lẽ đa số đều trên 50.

Tôi chọn góc phía cuối nhà, nơi có vài người lớn tuổi đang ngồi, tìm chỗ để túi xách, rồi ngồi xuống, lôi tờ báo ra đọc. Nhân có người hỏi mượn tờ báo, tôi mới bắt chuyện với một người đàn ông đứng tuổi trông có vẻ khỏe mạnh, hỏi xem ông có bịnh gì mà tới đây ? Ông cho biết năm nay ông 66 tuổi. Quê ở Cà Mau. Thời gian trước, ông bị tai biến, đã bị liệt nửa người. Gia đình đưa vô BV Chợ Rẫy có mấy ngày mà đã tốn hết gần 50 triệu, nhưng bịnh không thuyên giảm. Vợ con ông quyết định chở ông vô đây. Thời gian đầu họ khiêng ông. Cứ sáng khiêng vô, chiều khiêng về. Ở trong Vườn ông chỉ uống nước, không có dùng thuốc, vậy mà ông đã bình phục sau hơn 3 tháng, bây giờ có thể tự đi xe từ nhà tới đây. Vừa qua, gia đình ông đã mua một căn nhà ở Hậu Nghĩa để ở luôn. Vợ ông may vá kiếm thêm, và ông thường ngày vô Vườn lấy nước để uống. Vài người quanh đó cũng nói rằng họ tới đây và thấy bịnh tình bớt đi rất nhiều. Họ nói rằng Khu Vườn chưa hề xảy ra mất cắp đồ đạc. Trật tự rất tốt, dù số người có đông bao nhiêu, và những bệnh nhân đối với nhau rất tốt, sẵn sàng giúp đỡ nhau. Đó là chuyện hiếm thấy bên ngoài.

Nghỉ ngơi được khoảng hơn l giờ, lại thấy trời có vẻ muốn mưa nên tôi quay về sớm, vì thông tin đã hỏi xong. Khu Vườn vẫn mở cửa như thường lệ. Giá cả thức ăn và phòng trọ không thay đổi.

Cả ba lần tôi đều đến và về nhanh, phần không có gì để trao đổi nên không gặp Chủ Vườn, chỉ lặng lẽ đến rồi về. Cũng chưa có nhu cầu trị bịnh, dù tôi thấy thông tin trên mạng là bịnh Suyễn và gai cột sống như tôi có người đến đây đã hết. Nhưng ít ra cũng phải có thời gian ở đó vài đợt, mà tôi thì chuyện không tên cứ tiếp tục, hết việc nọ đến việc kia, nên chưa thu xếp thời gian dài ngày được. Nhưng thông tin về Khu Vườn trên mạng khá phong phú, và thấy có nhiều ý kiến trái chiều. Kẻ khen nhờ đến đó mà hết bệnh, thậm chí có người ở Miền Bắc bản thân đã khỏi bệnh, khuyên bà con có bệnh thì nên tới đó. Vài bài viết chống, cho là ô nhiễm môi trường, mất trật tự, an ninh, do nhiều người tụ họp!

Trong số đó, không thể không tin những lời của các vị vừa là cán bộ, đảng viên lão thành như Ô. Mai Chí Thọ, Trần Bạch Đằng, Nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ đã đưa chồng là Nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường đến ở trong Khu Vườn một thời gian, và xác nhận chính bản thân họ nhận được nhiều lợi ích từ năng lượng siêu nhiên do Khu Vườn phát ra. Có người đã viết thư đến nhiều cơ quan, đề nghị chính quyền nên cử các nhà khoa học đến đó để tìm hiểu, nhằm khai thác khả năng trị bệnh của Khu Vườn. Có người đã mang mẫu nước đến Viện Pasteur để xét nghiệm. Kết quả là nước hoàn toàn tinh khiết. Dù đến đó rồi sức khỏe có cải thiện hay không, nhưng mọi người đều đồng ý là Khu Vườn có một không khí rất mát, so với bên ngoài, dù là vào giữa trưa trời đang nóng bức.

Em tôi ban đầu cũng không tin vào tác dụng chữa bệnh của Khu Vườn, vì chưa từng tiếp xúc với người đã hết bệnh nhờ tới đó. Nhưng những ngày thuê phòng trọ để ở lại Khu Vườn, vợ chồng em tôi tận mắt chứng kiến những niềm vui của bệnh nhân được phục hồi sức khỏe. Thường thì mỗi tối thứ Năm thì hay có những bệnh nhân ở đêm sinh hoạt, kể chuyện, hát hò với nhau. Đang ở đó nên em tôi tham dự và phát biểu là “Khu Vườn nghe đồn là trị bệnh, sao thấy ở đây toàn là những người khỏe mạnh, vui vẻ, có thấy ai bị bệnh gì đâu?”. Lúc đó chính những người vui vẻ hát hò kia mới mới cho biết là lúc tới đây, họ là những người mang bệnh rất nặng, hiện tại đã khỏe lại, nên mới vui mừng như vậy. Ngoài ra, em tôi cũng âm thầm quan sát, vì không tin là giữa thời buổi này lại có người tốt, có Khu Vườn hiếm hoi, có khả năng chữa bệnh lại mở cửa tiếp bá tánh một cách vô vụ lợi. Nó kín đáo hỏi thăm những quán nước, quán ăn, phòng trọ xung quanh, coi nơi nào có phần hùn của gia đình chủ Khu Vườn hay không? Thì được biết là chủ Khu Vườn chẳng có liên quan gì đến những dịch vụ cho thuê phòng hay ăn uống quanh đó. Sau đó, em tôi cùng một người nữa, là Việt Kiều ở Đức về, vào gặp vợ chồng chủ Vườn, đề nghị xin được góp chút ít tiền để chi phí cho việc bơm nước. Nhưng ông bà cương quyết từ chối. Cô con gái cho là còn đất ở Đồng Xoài, có gì thì sẵn sàng bán bớt để phục vụ cho Khu Vườn, để người bịnh có thêm nơi mà trị bệnh không tốn kém.

Lòng tốt cũng lây lan. Em tôi kể, người khai thác phòng trọ cũng cho biết: Nhiều người nghèo, mang bệnh nặng ở tận miền Bắc, nghe đồn Khu Vườn cũng cố gắng gom ít tiền để vô ăn, ở tại đây. Thời gian khá dài, bệnh chưa hết mà tiền đã cạn. Thấy vậy họ không nỡ thu tiền phòng trọ, để người bệnh có thể ở thêm chờ thuyên giảm. Ngoài ra, lúc bước vô căn nhà của gia chủ Khu Vườn ở, em tôi lại thấy khá nóng bức, không được mát mẻ so với phía bên Khu Vườn, làm cho nó thêm một ngạc nhiên, vì theo nó nghĩ, lẽ ra gia chủ phải dành phần tốt nhất cho gia đình, không ngờ lại nhường phía mát mẻ nhất trong Khu Vườn cho bệnh nhân, còn cả gia đình lại ở bên phía nóng nực hơn.

Khi về nhà, em tôi mở điện thoại để cho tôi xem hình ảnh mà nó quay được tại Khu Vườn. Đó là một vùng sáng có dạng hình chữ nhật, đôi lúc giống như trái tim, có màu đỏ giống màu cờ, ở giữa có đốm vàng, bay lơ lửng trên hàng tre. Khi cao, khi thấp, lúc to, lúc bé. Có điều lạ là khi nó cầm máy quay thì có hình, mỏi tay quá, giao cho chồng nó, thì dù cũng hướng máy ngay địa điểm nó đã quay, nhưng không thu được hình. Nhiều người khác thấy chủ Vườn mang máy ảnh ra thì cũng theo hướng đó mà chụp, mà quay, nhưng người chụp được, người không. Không biết có phải do cấu trúc của máy hay không ? Chính tay em tôi thu được hình ảnh, và nhìn thấy Chủ Vườn chỉ vị trí cho nhiều người tới đứng để chụp ảnh với vầng sáng đó nên tin đồn chủ Vườn dùng photoshop là không đúng sự thật.

Thông tin về nhiều người bị bệnh nan y đến đó mà hết hoặc giảm đầy trên mạng. Có người còn viết thành sách, cất công sưu tầm cả danh tính, địa chỉ, người hết hoặc giảm bệnh, con số lên đến cả 100. Dù chưa gom được tất cả, nhưng có lẽ phần nào cũng nói lên được hiện tượng siêu nhiên đặc biệt được thiên nhiên ban tặng cho Khu Vườn. Tất nhiên, ngay cả Bệnh Viện với các Bác Sĩ được đào tạo chuyên môn, bài bản với đầy đủ thiết bị hiện đại còn không bảo đảm trị tất cả bệnh nhân hết bệnh 100/100, huống chi đây là năng lượng thiên nhiên chưa giải thích được. Người hợp thì hết bệnh. Người không hết, hoặc chỉ giảm là điều đương nhiên. Chủ Vườn đâu có mời gọi, chỉ là mọi người nghe người quen đến đó rồi hết bệnh thì đồn nhau. Hoặc do chính bản thân người hết bệnh vui mừng kể lại, và “hữu sự thì vái tứ phương”. Tiền không có thì nghe nói ở đâu có thể hết bệnh lại miễn phí thì kéo nhau tới để tìm chút hy vọng, may ra được thuyên giảm. Tuy nhiên, quá tin đến độ bịnh viện đã chê, đã thở oxy mà còn đưa tới Khu Vườn, hy vọng chữa khỏi thì có lẽ hơi quá đáng. Nhưng cũng không trách được họ. Ai cũng vậy thôi. Trong lúc hết phương thì dù một tia hy vọng mong manh cũng sẵn sàng bám lấy, cố níu kéo tính mạng cho người thân. Cũng không trách được chủ Vườn, trong trường hợp như vậy nỡ lòng nào xua đuổi, không cho vào? Dù vậy, 10 năm dài với những bệnh nhân đủ loại, nặng, nhẹ đều có, nếu chỉ có 13 người chết - chưa xét rõ tình trạng lúc đến - trong khi chẳng có một phương pháp trị liệu nào, ngoài tự hít thở không khí trong Khu Vườn, so với Bệnh Viện hẳn là một kỳ tích! Về bệnh dị ứng da của em tôi thì lúc ở Khu Vườn không thấy xuất hiện, nhưng về Mỹ thì trở lại, chỉ giảm đôi chút. Có lẽ do thời gian đến Khu Vườn quá ngắn nên chưa thu đủ năng lượng trị bệnh chăng? Em rể tôi thì vừa bị bệnh Tiểu Đường, vừa mổ tim, nên mỗi ngày phải dùng cả mấy loại thuốc. Nhưng trong thời gian ở Khu Vườn thì dù không dùng viên thuốc nào nhưng vẫn không thấy bị mệt như mọi khi.

Điều đáng biểu dương, là giữa thời buổi cuộc sống còn khó khăn, gia đình chủ Khu Vườn cũng không thuộc loại khá giả, mà hy sinh phần lớn diện tích đất lẽ ra dùng để canh tác, tăng gia, để nhiều người tự do đến, đi, lại chịu tốn tiền để bơm nước miễn phí mà tôi từng chứng kiến những can đựng nước xếp hàng dài chờ lấy, ngày này qua ngày khác trong cả chục năm qua là cả một sự hy sinh lớn lao của họ, không thể phủ nhận. Thông thường, ai có cái gì mới lạ thì mang bán hay sang nhượng để bù đắp cho cuộc sống. Càng hiếm hoi thì giá càng cao, đó là điều đương nhiên. Ngược lại cả gia đình chủ Khu Vườn lại chịu chấp nhận sống kham khổ, và lại thấy hạnh phúc vì được ơn trên ban cho họ cơ hội để giúp cho bà con. Lẽ ra việc hy sinh lợi ích cá nhân và làm điều tốt cho xã hội cần được tôn vinh, làm điển hình để nhân lên, thì ngược lại, bản thân gia đình họ lại phải chịu thử thách, bị đi tù vì cho là truyền bá mê tín, dị đoan. Trong khi đó, cả 3 lần đến, tôi chưa thấy ai thu phí đồng nào, thậm chí còn chưa được biết mặt chủ Vườn! Khách cứ tự do đến, đi. Chủ Vườn cũng chẳng ra xem khách giàu, nghèo, sang, hèn ra sao! Họ cũng không có phần hùn với các dịch vụ chung quanh, không biết họ trục lợi vào khoảng nào?! Mười năm rồi, hàng ngày họ vẫn kiên nhẫn chịu thiệt thòi để duy trì niềm hy vọng cho những bệnh nhân nghèo một cách vô vụ lợi. Phải chăng đó cũng là một điều kỳ lạ giữa xã hội ngày nay, thêm vào điều kỳ lạ, bí ẩn chưa giải thích được của thiên nhiên mà Khu Vườn chứa đựng?






© Tác giả giữ bản quyền.
. Đăng ngày 25.08.2012 theo nguyên bản của tác giả từ Sài Gòn.
. TRÍCH ĐĂNG LẠI VUI LÒNG GHI RÕ NGUỒN NEWVIETART.COM .