Sau chiến tranh. Từ Tây Thái Bình Dương, những chàng trai Mỹ đã đến với sông Hồng. Chàng đứng trên cầu Long Biên, nhìn đám lau sậy nở hoa bốn mùa. Một cái nhìn khác lạ. Nhìn sâu và cuộc sống bụi bờ chói chang mưa nắng của hôm nay.
Mấy ai đã nhìn xuống chân mình, nhìn cái nền cầu đang gầm gào chuyển động, hay bước xuống chân cầu, chui qua gầm cầu, sang bãi nổi mùa nước cạn, nhìn sâu vào nhịp sống đang diễn ra vô cùng sôi động ở đó. Những ai đã đôi lần dạo chơi dưới bãi nổi sông Hồng, cũng không đủ đắm say mà nhìn ngó, phát hiện ra nơi đây có một cuộc sống hài hòa, không ngưng nghỉ của con người cùng thiên nhiên, vạn vật.
Từ nước Mỹ tới Hà Nội, nhiếp ảnh gia, nhà sử học Douglas Jardine,
nhìn cây cầu Long Biên với tình yêu cuộc sống trải dài xuyên năm tháng. Anh có một công trình nghiên cứu Lịch sử cầu Long Biên.
Không thỏa mãn với “cầu Long Biên” trong tư duy khoa học, Douglas Jardine đã thực sự sống cùng cầu Long Biên uốn lượn như Rồng bay qua sông Hồng, trong từng bước chân, nhịp thở của mình, hòa với nhịp sống xung quanh cây cầu mà anh rất mê đắm này.
Anh bị cuốn theo nhịp sống “độc nhất vô nhị” ấy. Nó nuôi dưỡng tình yêu Hà Nội, yêu đất nước con người Việt Nam trong anh. Douglas Jardine đã dùng nghệ thuật nhiếp ảnh là phim đen trắng, máy cơ và tráng rửa phim, như một chất liệu nghệ thuật gắn với thực tiễn, để thể hiện tình yêu của mình với cây cầu Long Biên và người Hà Nội.
Triển lãm ảnh của Douglas Jardine tại Ngôi nhà nghệ thuật (Maison de Art) mang tên “Bốn mùa Long Biên”
đã hiện ra cái nhìn của người nghệ sĩ, nhà nghiên cứu lịch sử ngoại quốc về Cầu Long Biên- Tình yêu cuộc sống.
Anh nghiên cứu lịch sử cây cầu qua những con người lầm lụi hôm nay,
đang bươn chải với sự sống mong manh từng ngày, để hiểu Lịch sử cầu Long Biên.
Hơn hai năm, với chiếc máy ảnh cơ giản dị trong tay, miệt mài sớm tối, bước chân không mỏi, len lỏi trên cầu, gầm cầu, bãi nổi, bờ sông, Douglas Jardine đã ghi lại được những khoảnh khắc về cầu Long Biên bốn mùa Hà Nội. Hơn một nghìn bức ảnh đen trắng của anh được chụp dưới nhiều góc độ: trên xuống, dưới lên, ngang, xuyên, góc, thẳng, chéo, khi chụp toàn cảnh, khi đặc tả chi tiết, trong từng khoảnh khắc: bóng chiều, đêm lạnh, trăng lên, bình minh nắng tỏa… mang đến cho người xem cảm giác như đang cùng bước đi từng bước xung quanh cầu Long Biên, với Douglas Jardine.
Cầu Long Biên trong ảnh hiện ra như hình dáng hiện tại của nó. Nhịp cầu uốn lượn, (có nhịp bị mất vì Mỹ ném bom hủy diệt) vắt qua dòng sông trắng, miên man chảy về biển. Dòng sông bên lở bên bồi, trong là phố, nhà cao tầng lố nhố, ngoài là bãi, phù sa, ngô, khoai, lau, sậy, cỏ hoa dại ngập tràn… Douglas Jardine không chỉ chụp ảnh bề ngoài cầu Long Biên. Anh tìm tòi, khám phá những bí ẩn của nó.
Anh nói:
- Cây cầu đã thu hút tôi ở khía cạnh thẩm mỹ, theo nhiều cách, đó là một tác phẩm nghệ thuật
được tạo nên bởi rất nhiều bàn tay, khối óc, tạo nên bởi thời gian và lịch sử mà nó khoác trên mình. Tôi cũng bị không gian sống trên cầu lôi cuốn. Đó là điểm gặp gỡ của sự thay đổi về hoàn cảnh xã hội, từ thời kỳ thuộc địa đến độc lập tự do, và hiện tại là nơi nương tựa, ẩn náu của những mảnh đời bất hạnh, những người vô gia cư và nghèo khổ “bị cuộc sống kinh tế bỏ lại phía sau”. Cuối cùng tôi quan tâm đến cầu Long Biên bởi tính ẩn dụ mà tất cả các cây cầu đều hàm chứa trong nó, một gạch nối giữa một thứ gì đó và một thứ khác. Giữa quá khứ, hiện tại và tương lai. Giữa sự nghèo khổ và thịnh vượng, giữa niềm vui chiến thắng và nỗi đau- bi kịch.
Bởi vậy“Bốn mùa Long Biên” của Douglas Jardine hiện ra những mảnh đời. Họ là ai?
Họ là những phụ nữ bỏ nông thôn lên bám vào mặt nước, bến bãi, bụi lau, gầm cầu mà sống. Bóng hình họ hiện qua những nón trắng nhấp nhô,
chiếc xe đạp bỏ không, dưới gầm cầu, bãi nổi, ghi- đông xe đạp treo một chiếc nón. Không người. Sự sống của họ lẫn vào cỏ rác, bãi sậy,
bờ hoang, màu hoa dại… May mà, bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông, bầu trời chuyển sấm sét, gió mưa, mà mặt sông, bãi nổi, gầm cầu vẫn chở che cho họ.
Chính họ đã làm cho sự sống sinh sôi ở những góc sâu khuất,
tưởng không ai sống nổi, quanh cầu Long Biên. Họ đã sống mãnh liệt suốt“Bốn mùa Long Biên”
Những bức ảnh mô tả sự sống bất diệt đó, hết sức tự nhiên, chi tiết, sống động: những chú bò bị xỏ dây vào mũi, buộc vào trụ cầu, vẫn thảnh thơi nằm bên bó cỏ, vỏ bắp ngô; bụi hoa dại chiếc kim tiêm nằm sóng xoài gợi đến thân xác tả tơi của những con nghiện; bên đống cành cây khô mùa Đông vẫn có cây khoai nước nảy mầm; mùa Xuân, vườn nhà ai cây dại um tùm; con đò nhỏ dạt vào bờ chen chúc với cỏ lau… Không người. Hình ảnh chiếc nón trắng xuất hiện nhiều góc độ trong “Bốn mùa Long Biên” thành biểu tượng về thân phận người phụ nữ, chiếm lĩnh nơi này.
Sự sống ấy còn hiện ra trên mặt sông qua nhiều ảnh đặc tả: mặt nước phẳng lặng, những con thuyền đã thành nhà nổi, có cánh cửa, mái che; bóng trẻ em chèo thuyền nan; những ảnh dây phơi quần áo, cốc chén, bát đĩa, lọ mắm muối, dưa cà, xe đạp, chậu cảnh… trên nhà thuyền nan nổi nênh. Không người.
Đối lập với cảnh sống dưới gầm cầu, trên cầu cuộc sống ào ào lấn lướt. Những bức ảnh đời thường bi hài chen lấn: trai gái say đắm trên xe máy; đôi bạn trẻ hả hê chụp ảnh cưới bên nhịp cầu song sắt; váy áo vai trần cô dâu quét lê mặt cầu, cạnh nón lá hàng rong nhấp nhô, xe máy vù qua…
Hai bên đầu cầu nhịp sống càng gấp gáp, tương phản: ảnh những chiếc xe tải chất đầy hàng, nón lá xúm quanh; chợ Long Biên mờ tối; những bà cụ ngồi lom khom bán ổi, khế bên đầu cầu Gia Lâm…
Sự sống xung quanh cây cầu Long Biên trong ảnh Douglas Jardine tỏa sức sống bi tráng. Sức sống âm thầm vùng vẫy, vượt lên những cuộc chiến tranh đã diễn ra trên cây cầu này. Nó mang đến cho con người trên trái đất “Tình yêu cuộc sống”. Nó giúp nhân loại hiểu rõ sức sống Việt Nam. Con người bám chặt mảnh đất, dòng sông dưới chân mình, bám phù sa, cây cỏ, sinh vật, mà sống. Không ảo tưởng hão huyền.
Với “Bốn mùa Long Biên” Douglas Jardines đã góp phần mở rộng biên độ của nghệ thuật nhiếp ảnh hiện đại. Anh nói: “Tôi cố gắng thể hiện sự trải nghiệm nhiều hơn trong các tác phẩm của tôi bằng việc nhìn thấy nhiều hơn cảm xúc con người qua những tấm ảnh”.
“Bốn mùa Long Biên” gây cảm xúc mạnh về con người bình thường- cuộc sống ngày thường thăng hoa và hủy diệt. Người Hà Nội chớ coi thường hay bỏ qua cái bình thường, cái nhỏ nhẹ ngày qua. Chúng ta nhìn sự sống ở tận trời cao. Đó chỉ là mơ. Sự sống thật quanh ta, cỏ cây hoa trái tươi màu, cái đẹp, cái xấu, cái ác, vạn vật đang hiện hữu cùng ta trên mảnh đất này từng khoảnh khắc ra sao? Mấy ai đã nhận biết? Vô cảm. Và vô cảm.
“Bốn mùa Long Biên” dạt dào cảm xúc tình yêu cuộc sống của Douglas Jardine, khi anh nhìn thấy cái đẹp, cái thiện qua những mảnh đời lăn lóc cùng cỏ dại, lau sậy, cát bồi. Và tình yêu thật sự đã đến với Douglas Jardine. Một cô gái Hà Nội đã yêu anh. Nàng bảo: “Tôi tìm thấy ở anh một cách sống cân bằng, hài hòa giữa trí tuệ và tâm hồn, biết hưởng thụ cuộc sống và dâng hiến tình yêu trong từng khoảnh khắc sống của mình”. Ngày cưới sắp tới, họ sẽ cùng nhau chụp ảnh trên cầu, bãi cỏ, bụi lau dưới gầm cầu Long Biên,
nhưng họ không vô cảm trước cuộc sống bộn bề, khốn khó đang chộn rộn ở đó.
Họ không vô cảm. Họ biết yêu và biết tận hưởng, biết hiến dâng mình cho cuộc sống từng thời khắc.
Và chiều chiều… những chiều chiều, chúng tôi cùng nhau hát Sông Hồng ơi!
Sông Hồng ơi!
Sông với người muôn đời đồng vọng
Làn nước trôi, lớp lớp người đi
Những cây sậy biết tư duy
Thổi bùng sự sống
Luân hồi chuyển kiếp giữa mênh mông
Sông Hồng ơi! Về đâu? Về đâu. Huyền thoại
Sáng bừng lên hỡi giọt nắng ban mai!
________________________________________________________
* Những câu thơ trích dẫn trong bài, rút từ tập
Miền Sông Mẹ - Trương Thị Kim Dung- (NXB Thanh Niên- 2007)