TÁC GIẢ
TÁC PHẨM



NGUYỄN MAI



. Sinh năm 1944 tại Vĩnh Phúc - Bắc Việt

. Thư Ký toà soạn báo Tuổi Ngọc
. Thư Ký toà soạn báo Thời Tập
. Thư ký toà soạn tuấn báo Mây Hồng -
. Nhà xuất bản Vàng Son (Sài Gòn) trước 1975

. Cộng tác viên của các tạp chí : Trình Bày - Vấn Đề ...

TÁC PHẨM ĐÃ XUẤT BẢN :

. Mù Sương - Tiểu Thuyết 1972
. Ngàn Trùng - Thơ - in chung với Nguyễn Văn Thức - 1996

Trong hoàn cảnh muu sinh vô cùng khó khan nhung Nguyễn Mai tiếp tục cầm bút cho đến lúc tắt thở tại Ban Mê Thuột ngày 23 tháng 8 năm 2006 .

NewVietArt hân hạnh được tác gỉa khi còn sinh tiền dành cho đặc quyền đăng tải những tác phẩm mới nhất của ông đã viết.




























Vòng Luân Hồi Tranh của Nữ Hoạ Sĩ Bàng Ái Thơ




VÀ CÓ THỂ

DI CẢO
CỦA NHÀ VĂN NGUYỄN MAI




. Kỳ II


Sáng chủ nhật, rảnh rỗi, ở giữa trống rỗng vây quanh, Thạc đạp xe ra nhà Trung như nhiều chủ nhật trước đây, Trung ở trần, có bụng phệ tròn, đang rưới cây. Những năm trước Trung thường mơ ước có một ngôi nhà như hiện nay. Bây giờ Trung đã có được như mơ ước đó và Trung cho rằng nhờ hên hơn là hay. Cùng với sự phát đạt, Trung đang mập ra. Thấy Thạc đến, vốn ung dung khề khà, Trung cười rung cả cái bụng phệ:
- Hồi sáng sớm tự nhiên tao nghĩ hôm nay mày sẽ ra đây. Mày trúng mánh rồi Thạc ạ.
- Gì vậy ?
- Hôm nay bà xã tao có món vịt tiềm rất ác.
Thạc dắt xe vào trong cái nhà lá, dựng xe bên cạnh chiếc xe hơi màu trắng của Trung, rồi đi ra cầu tiêu dựng trên mương nước chảy qua ao cá rô phi của nhà kế bên. Trở ra, Thạc thấy Bích ngồi ở chỗ lúc nãy Thạc không thấy.
- Chào anh Thạc.
- Ồ, Bích.
Bên cái robinet với vòi nước đang chảy, phía trong trồng rau cải, hành, ớt, Bích ngồi trên chiếc ghế thấp, trước hai cái chậu nhựa màu xanh, trong mỗi chậu đây ắp quần áo. Bích ngồi ở đó, hai tay với những ngón thon dài đang dốc cái bịch xà bông bột lên trên quần áo.
- Anh đến có một mình sao, anh Đường đâu rồi hả anh ?
- Anh không biết. Em giặt nhiều quần áo thế Bích.
Giọng Bích nhỏ đi:
- Vâng, ngày nào cũng vậy cả, anh Thạc ạ.
Thạc có cái nhìn chia xẻ với vẻ buồn rầu của Bích, rồi bước tới chỗ vợ Trung đang đứng trước bếp lửa. Sinh quay qua, gật đầu chào Thạc, nụ cười lúm đồng tiền ở má trái đầy vẻ thiện cảm.
Ở ngoài khoảng sân có những cái chậu sành đủ loại. những cây kiểng nhiều màu lá, nở rất nhiều thứ hoa. Trung tưới tắm cho cây đã xong, đang cuộn ống nước và gọi vọng tới hướng nhà lá:
- Xong chưa Sinh ? Xong thì dọn ra đi.
- Xong rồi, có ngay, vợ Trung trả lời.
Và vợ Trung bảo Thạc:
- Anh ra ngoài đó với ông ấy đi.
Thạc trở ra. Món mì vịt tiềm cho bữa điểm tâm được Bích mang đến, bày trên cái bàn đá mài. Cái bàn tròn này ở dưới những cành cây rậm lá và những chùm hoa vàng chung quanh bàn có bốn cái đôn bằng sành, dùng làm ghế ngồi. Tươi cười ở thế đối diện, Trung cho Thạc biết Trung vừa trúng một cú dịch vụ in lịch. Đang sống những ngày chóng mặt vì thiếu thốn, trước Trung, Thạc giấu tiếng thở dài. Mình dở quá, Thạc thầm nghĩ. Sự vắng mặt của ông Bảy được Thạc nhắc đến. Trung cho biết ông Bảy về Cần Thơ. Tội nghiệp, cứ về đó, về lại căn nhà xưa là ông ấy lại khóc.
Mì được Bích múc ra tô. Mì nấu ở nhà mà nước dùng không thua gì ở một tiệm nổi tiếng nào đó. Đĩa ớt hết, Trung bảo Bích đi lấy hạt tiêu. Bích đi ngay về phía cái nhà lá. Những trái ớt hiểm và hạt tiêu được mang ra. Bích lại ngồi ở bên cạnh Thạc. Ngồi bên cạnh Bích, Thạc thấy lông mày của nàng được tỉa rất tỉ mỉ. Khi bữa điểm tâm xong, Trung bảo Thạc:
- Bây giờ tao và bà xã tao có việc phải đi. Mày cứ ở đây chơi, hôm nay là chủ nhật, con Bích nó không làm gì, nó thay tao tiếp mày. Nhưng tao thấy mày với cô Minh hay hơn. Cứ ở đây chơi, đừng ngại gì. Còn việc mày muốn làm tượng, tao sẽ cố lo cho, yên chí.
Thạc ngần ngừ, nhưng rồi anh gật đầu. Trong khi Bích thu dọn bàn ăn, Trung tới nhà để xe lái xe ra cổng đợi vợ. Sinh dặn Bích vài điều rồi tươi cười chào Thạc trước khi ra xe. Chiếc xe của Trung khuất đi, Bích khóa cổng rồi trở vào. Dọn các thứ trên mặt bàn và lúc này chỉ còn hai người, Bích hỏi Thạc:
- Sao hôm đó anh Đường hẹn em rồi anh ấy lại không ra đây, anh Thạc nhỉ?
Thạc nhớ lại câu nói của Đường hôm ở tiệm phở, anh cười, đáp:
- Vì nó sợ em.
- Sao lại sợ em? Em có là ma quỷ gì đâu mà sợ em?
Thạc vẫn cười, nhưng không kể lại câu Đường đã nói,. Búng bỏ mẩu thuốc, nhìn ra con đường ở phía bên ngoài hồ ca vắng lặng, Thạc trầm giọng:
- Ở đây vắng lặng quá Bích nhỉ? Đúng là vắng lặng.
- Vâng, vắng lắm và em tưởng như là một tu viện vậy. Nhiều lúc nhớ nhà quá em rất muốn về thăm, nhưng em không có tiền đi xe. Hơn nữa, em còn đang bị đe dọa rất hung nữa. Anh Thạc, anh tìm cho em một việc gì để làm đi. Việc gì em cũng làm cả. Việc gì cũng được. Em sáp chết đuối mất rồi.
Thạc gật đầu rồi nói:
- Đường có thể giúp em, anh thì lúc này không có ưu thế như nó.
- Vậy anh nói anh Đường giùm em nghe. Ở đây em chán nản quá rồi. Hôm nay chủ nhật nên mấy đứa con của cô chú lên nhà bà nội chúng. Còn những ngày thường em phải lo làm đủ thứ việc, và lo cho chúng đủ chuyện. Em chán quá rồi anh Thạc ạ. Sao số phận đời em đen đủi quá thế này. Sống như thế này chết còn sướng hơn.
- Đó chỉ là ý nghĩ của lúc bế tắc, còn em nói em đang bị đe dọa, chuyện gì vậy Bích?
Bích có cái nhìn vào khoảng không, rồi nói:
- Về Lâm Đồng có thể em sẽ bị giết chết.
- Ai giết em?
- Thằng Lận, thằng chồng khốn nạn đã ly dị của em.
- Ly dị rồi sao còn có chuyện đó nữa?
- Số của em mà. Em thấy người ta ở đời này có phần số cả. Phận em bạc. Em thì lo làm ăn, nó chỉ lo chơi bời. Mỗi lần thua bạc nhẵn túi nó lại bắt em đưa thêm tiền cho nó. Không đưa là nó đánh đập. Nó đánh em rất tàn nhẫn. Nhiều lần mắt em bị bầm tím vì nắm đấm của nó. Anh biết không, hồi chưa ly dị, nó còn bắt em phải cho nó lấy vợ bé nữa. Em không chịu, nó lại đánh. Rồi đã ra tòa ly dị xong, nó lại tiếc em, đòi em tiếp tục sống với nó. Nó là ma quỷ, khốn nạn gì đó, em cũng không biết nữa. Tội nghiệp cho thằng Toàn con em, bây giờ đang ở với nó. Rồi đến đây em lại gặp cảnh vợ chồng cô chú em gấu ó. Chán quá cho đời này. Ở đâu cũng loạn xạ, bát ngấu cả lên.
Thạc gật đầu. Bích vẫn nhìn Thạc:
- Em thương cô Sinh em lắm. Khi chú Trung còn thất bát, cô kể cô lo cho chú đủ thứ chuyện. Bây giờ giầu có, chú ấy đổi thay. Đàn bà lúc nào cũng thiệt thòi cả. Em đang muốn đi tu cho xong.
Thạc cười:
- Thì ở đây là cái tu viện như em nói rồi. Tự thử thách xem sao ...
Bích cười và rót thêm nước trà vào tách cho Thạc. Nhìn những ngón tay thon dài của Bích, Thạc không muốn tin đó là những ngón của một bàn tay đã dính không biết bao nhiêu là máu heo. Thấy ấm trà sắp hết, Bích đổ thêm nước sôi từ bình thủy vào cái ấm sản xuất ở Trung quốc và nói :
- Nếu anh không giúp được cho em, em buồn lắm, anh cố xin cho em một việc gì làm đi, em sẽ không quên ơn anh đâu.
Thạc cười, nhìn sâu vào mắt Bích:
- Ơn em trả bằng gì?
Bích vuốt mớ tóc mai ra sau tai, đáp:
- Bằng em.
Bích nói thế rồi lại rót nước trà vào tách cho Thạc. Rót xong, Bích nói tiếp:
- Làm việc gì cũng được, em quen vất vả rồi, lương chỉ cần đủ sống qua ngày thôi. Trước khi về đây ở, em đã xuống Rạch Giá. Xuống đó nửa tháng, em tốn vàng để vượt biên mà chẳng đâu vào đâu cả. Hết tiền, em định ở đó chăn vịt cho bà cô, nhưng rồi buồn nản quá, em lại giạt tới đây. Chán quá anh ạ. Nói thật, ở đây em được cô Sinh rất thương em, nhưng tự lập được cho mình là hay nhất, anh giúp em nhé, anh Thạc. Em chán sống cảnh này quá rồi. Chán quá rồi. Đơn điệu và bế tắc vô cùng anh ạ.
Thạc gật đầu. Trong ý Thạc, trước cảnh ngộ của Bích, Thạc rất muốn tìm giúp Bích một việc làm, nhưng Thạc chưa nhắm được vào một chỗ nào cả.
Trước lời hứa, Thạc cũng nói rõ sự việc đó còn mơ hồ lắm. Bích cho Thạc biết tuần trước có một anh chàng kỹ sư ở gần đây có ghé mời Bích đứng bán đồ kim khí điện máy cho cửa hàng của anh ta, nhưng rồi không thấy anh ta trở lại.
Bất chợt trong một thoáng không rõ nguyên cớ, Thạc hỏi Bích mà không tin vào điều này lắm:
- Hay em sống với anh. Em biết không, Đường nó bảo nếu anh lấy em, nó sẽ cùng bạn bè anh giúp chúng ta làm đám cưới.
- Vậy à? Nhưng bây giờ em không dám nghĩ đến chuyện chồng con nữa. Em sợ cành cong rồi. Em thấy sống một mình là hay nhất, hệ lụy mà làm gì nữa hả anh?
Thạc nhìn thẳng vào mắt Bích:
- Anh đã từng nghĩ như thế và đã sống nhiều năm chỉ có một mình, nhưng anh có ý đó vì anh thấy em và anh đang quá buồn.
Bích cúi mặt xuống:
- Em chỉ muốn có một việc làm, còn chuyện gì nữa thì sẽ tính sau, anh ạ.
- Anh sẽ cố tìm việc cho em. Hiện lúc này anh thấy trong xóm anh ở, người ta làm băng vệ sinh phụ nữ rất nhiều. Nghe nói chỉ cần tập hai ba ngày là làm được.
- Vâng, anh Thạc ạ, làm băng vệ sinh để phụ nữ dùng khi có kinh nguyệt cũng được. Làm gì em cũng làm. Em chỉ muốn thoát ra khỏi cảnh tù túng tẻ nhạt này. Đã có nhiều lần em nói chú Trung xin việc cho em, nhưng chú rất ơ hờ. Khách đến đây gặp chú đều là những người giầu sụ, vậy mà chú rất ơ hờ trước đề nghị của em. Em buồn lắm. Hình như chú Trung muốn cô lập em để em chỉ có thể ở đây mà thôi.
Thạc im lặng, vẻ mặt buồn bã, rồi anh bảo Bích:
- Có lẽ anh nghĩ đúng, anh tin ở nhà một người quen với anh có thể nhận em vào làm được. Nhưng công việc ấy đòi hỏi phải chịu bó chân một chỗ.
- Em chịu cực quen rồi. Ở đây ngày nào em cũng phải dậy rất sớm. Ngày nào em cũng phải giặt hai thau đồ lớn, quét tước sân vườn, rồi ngồi vào ma bao giấ đựng hình, rồi nấu cơm, chiều còn phải tắm rửa cho lũ nhỏ. Ngà nào cũng như ngà nấ. Đơn điệu lắm. Chán nản vô cùng. Đầu óc em lúc nào cũng căng thẳng. Anh nhớ nhờ anh Đường xin việc giùm em. Như em đã nói, dù em rất muốn về nhà em nhưng em sợ bị nó giết. Không phải thằng chồng cũ của em nó không dám làm như nó đe dọa đâu. Đã có lần nó đổ dầu hôi ướt hết quần áo em khi em đang ngủ, nó định châm lửa đốt em. Đêm đến nó cứ để cả dao pha thái thịt sắc như nước ở dưới gối. Kinh hoàng lắm anh ạ. Ly dị đã xong, vậy mà bây giờ nó lại đòi em quay về với nó. Trước lời đe dọa của nó mà nó nhắn với chị em, thú thật với anh, từng biết rõ nó, em sợ lắm. Em cũng sợ lắm cái cuộc sống ở tỉnh lỵ nữa. Em không thể về lại trên đó đâu, em đang muốn sống ở thành phố này. Nhưng anh ơi, nói là đến thành phố, mà em có biết thành phố ra sao đâu? Thành phố có những gì hả anh? Đêm nào anh hướng dẫn cho em biết với.
Thạc cười, anh nhớ đến buổi chiều đầu tiên Bích gặp Đường, nàng cũng nói với Đường như đang nói với anh. Thạc nghĩ đến cái xe đạp cũ kỹ của anh. Phải chi anh có cái xe như của Đường. Câu chuyện giữa hai người nối tiếp. Qua lời kể của Bích, Thạc biết thêm nhiều điều ê chề nàng đã trải qua. Nhưng đời sống, quan trọng nhất vẫn là hiện tại. Hiện tại này, làm sao để Bích vượt qua. Cứu gỡ được rõ ràng phải có những điều kiện mà Thạc lại không có. Thấy hai người ở trong những điều quá buồn, Thạc bảo Bích lấy cho anh chai rượu của Trung. Bích vào nhà mang ra một chai rượu đầy và một cái ly nhỏ.
- Nhà chẳng có mồi gì, để em đi rang đậu óiojng cho anh, Bích nói.
Thạc rót rượu ra ly. Rang xong đậu phộng, Bích đem ra.
- Bây giờ có việc gì phải làm, em cứ làm đi, Thạc bảo Bích.
- Vâng, nhưng anh ngồi một mình sao?
- Anh vẫn thường một mình, cả khi ngồi lẫn khi nằm mà sống thế chán quá.
- Vậy anh ngồi đây để em đi giặt quần áo.

Bích nói xong, nàng chào Thạc rồi đi về phía cái nhà lá. Thạc ngồi một mình với ly rượu trước mặt. Thạc ngồi uống và nhìn ra mặt hồ bên cạnh. Trên mặt hồ có những vòng tròn đồng tâm đang tỏa dần ra sau tiếng cá quẩy. Những bông súng như đỏ thắm hơn và dập dờn trên mặt nước. Tìm được nơi yên tĩnh, Thạc lại để rượu làm cho mình cuộn lên. Thạc thấy mình thiếu nghị lực, để cho tuyệt vọng dìm mình xuống và phải dùng rượu để tạm thời lãng quên. Trong những ngày này, rượu mạnh đang làm Thạc mất phương hướng. Mất phương hướng mà cứ chệnh choạng bước đi. Chợt nhớ ra ở đây là nhà của Trung đang vắng nhà, Thạc cố giữ gìn. Giữ gìn thì phải ngừng rót. Nhưng ở giữa cỏ cây hoa lá vây quanh, hồ có hoa đỏ dập dờn, cá quẫy, làm sao chẳng muốn được say. Bích để Thạc ngồi lại một mình, Thạc vừa đắm chìm vừa bay bổng. Rất lâu, định thần được, Thạc đi về phía căn nhà để xe. Đêm qua mất ngủ, Thạc thiếp đi rất nhanh trên chiếc võng nylon mầu cỏ úa. Đung đưa trước gió, giấc ngủ khá dài không mộng dữ, khi thức dậy, Thạc ra khỏi cơn say.



CÒN TIẾP



NGUYỄN MAI


BÍCH VÂN (ĐỨC QUỐC) ĐÁNH MÁY TỪ BẢN THẢO CỦA NHÀ VĂN NGUYỄN MAI ĐỂ LẠI.



© Cấm trích đăng nếu không có sự chấp thuận của Việt Văn Mới - Newvietart.



TRANG CHÍNH TRANG THƠ ĐOẢN THIÊN BIÊN DỊCH HỘI HỌA ÂM NHẠC