Đứa Con Của Người Tình


Ngâu mở cổng. Người cô bỗng lạnh cóng, tê cứng như muốn đóng băng. Phản xạ tự vệ, Ngâu đưa đôi bàn tay lên che mặt, nhắm nghiền mắt lại. - Ơ kìa! Cô... cô làm sao vậy? - ... - Xin lỗi. Tôi hiểu rồi... Tôi đến đây không phải để tạt axít, hay làm bất cứ điều gì tổn thương cô. Cô yên tâm đi.

Cơn lạnh đi qua. Chân Ngâu lại bủn rủn, muốn quỵ xuống. Cô vẫn đứng im, run rẩy, hé mắt nhìn qua kẽ tay: người đàn bà trông có vẻ hiền lành, nghiêm trang, đang quan sát cô với ánh mắt đầy trắc ẩn...

Mời các bạn nghe toàn bộ tác phẩm:

Cô buông thõng tay xuống, cúi đầu. Sự tủi nhục đã đến độ cùng cực, cô chỉ muốn mình tan biến ngay đi.

Người đàn bà nói nhỏ nhẹ:

- Cô Ngâu có thể mời tôi vào nhà không? Chúng ta cần nói chuyện.

- Dạ... Xin lỗi... Dạ mời... vào nhà.

Ngâu lúng túng đến nỗi vấp chân vào ngạch cửa, suýt té.

Có vẻ thấu hiểu tâm trạng Ngâu, người đàn bà tiếp tục trấn an, rất dịu dàng:

- Ngâu à, nhắc lại lần nữa là tôi đến đây không phải vì ghen. Anh Thước đã kể hết mọi chuyện với tôi từ lâu rồi... Và tôi thật lòng muốn giúp hai người. À... để tiện trò chuyện, cô hãy kêu tôi là chị...

Ngâu vẫn chưa thôi cơn khiếp hãi:

- Dạ...

- Thú thật thì tôi cũng có một chút... tò mò. Một chút thôi. Mà cũng thật lạ ghê, cô đúng như trong tưởng tượng của tôi.

- Dạ...

Người đàn bà có lẽ lớn tuổi hơn Ngâu nhiều nhưng vẫn còn phảng phất nét đẹp thanh tú, đằm thắm. Bà ta trang điểm nhẹ, rất khéo. Không đeo nữ trang. Quần tây đen và chiếc áo pull tím màu hoa khế. Tất cả đều giản dị mà lại toát lên vẻ lịch lãm, sang trọng.

- Tôi hy vọng cô sẽ hiểu và tin sau khi nghe tôi nói. Trên đời này chuyện gì cũng có thể xảy ra cả... 

- Dạ...

- Thật ra thì cũng nhân tiện về thăm quê nhà... chứ tôi cũng không tốt đến nỗi bỏ thời gian và tiền bạc đi lo chuyện... cho chồng tôi và cô...

- Dạ...

Vợ Thước đan đôi bàn tay vào nhau, đặt trên quai túi xách. Đôi tay trắng trẻo, nổi đầy gân xanh, lấm tấm những đốm nâu lão hóa. Mà sao chị ấy không đeo nhẫn cưới?

- Ngâu à,  cô và anh Thước rất hợp nhau. Đúng không? Vừa mới gặp cô, tôi đã nhận ra điều ấy.

- Dạ...

Chị ấy quá nhạy cảm. Mà sao những móng chân của chị ấy không hề sơn phết? Đúng là Thước và Ngâu rất hợp nhau. Họ còn có thể hiểu nhau kể cả khi im lặng. Họ đã cùng học một ngôi trường lớn trong tỉnh, cùng học một số thầy cô, cùng biết nhiều người trong trường, trong thị xã... Những câu chuyện giữa hai người tưởng chừng không bao giờ cạn, càng nói càng thú vị. Họ có thể trò chuyện cùng nhau thâu đêm suốt sáng... Ngâu say sưa nghe Thước kể về những phương trời xa lạ anh từng đến. Còn Thước thì cứ đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác vì Ngâu. Ngâu không còn trẻ, không đẹp, lại có vẻ ngoài lạnh lùng. Lạnh lùng đến khô khan. Nhưng trò chuyện với Ngâu luôn rất tuyệt, Ngâu thông minh, dí dỏm lạ lùng.

Vợ Thước điềm tĩnh:

- Tất nhiên cô phải thắc mắc. Anh Thước đâu phải là người đàn ông mất giá, càng không phải là người chồng để vợ chán chê. Tuy lớn tuổi nhưng anh vẫn rất phong độ, lại trí thức, lịch thiệp, khá giả. Tôi biết, cỡ ảnh về đây có thể tìm được những cô gái trẻ đẹp hơn Ngâu nhiều. Nhưng ảnh đã chọn Ngâu...

- Dạ...

Chị ấy thật duyên dáng. Vẻ duyên dáng tự nhiên, vốn có. Vậy anh ấy có so sánh khi ở bên Ngâu không?

Chuyện bắt đầu từ hai bên bờ con sông nhỏ quanh năm nước xanh biêng biếc, chảy hiền hòa. Tình cờ trong lần về quê thăm cha mẹ, Thước để ý sáng sáng chiều chiều nơi vườn hoa lung linh sắc vàng bên kia sông thấp thoáng bóng dáng con gái. Thước chợt vui vui khi tưởng tượng thuở nhỏ, lúc anh và lũ bạn trần truồng bơi lội bên này sông, bên kia sông hẳn cô gái đó còn quấn tã nằm nôi.

- Tôi biết Ngâu đến với anh Thước không phải vì tiền, hay vì ham ra nước ngoài.

- Dạ...

Dường như lối đi bí ẩn của số phận đã kéo chân Thước sang bên ấy. Hôm đầu tiên, Thước không có gì để chú ý ngoài việc tự hỏi sao Ngâu có thể sống một mình trong căn nhà cổ kính, mênh mông, âm u lạnh lẽo thế kia...

- ...Hai người đã thực sự yêu nhau...

- Dạ...

Thước luôn âu yếm, chiều chuộng, nâng niu, tôn trọng Ngâu hết mực. Và chính vì thế mà Ngâu đã tự nguyện hiến dâng. "Nếu em thấy bất tiện, chúng ta sẽ lấy hai phòng". Thước nói vậy khi họ đang chỗ lễ tân nhưng Ngâu đã im lặng. Và sau đó, họ đã chìm đắm tận hưởng tuần trăng mật ở một khu resort đặc biệt, với những căn phòng có hình gốc cây, riêng biệt, cách xa nhau, kín đáo.

Họ đã chọn một phòng sát bờ biển, có lối đi nhỏ giữa hai hàng dương liễu non vừa mới ngang đầu người, dẫn ra mé nước.

Những buổi sáng biển trời bao la mênh mang màu ngọc bích. Nắng mai óng ả như mật ong lai láng tràn trề trên mọi vật. Từng con sóng nhỏ rụt rè trườn vào, vỗ về bờ cát. Những buổi chiều ấm áp hoặc lay phay mưa phùn, se lạnh. Những đêm rất sâu, mềm mại mượt mát như lụa, vang vọng tiếng sóng nhè nhẹ rì rầm.

Biển ở đó độ mặn cao và êm như mặt hồ nên Ngâu tha hồ thả mình bên Thước. Họ thả người trên ghế dưới mái che lá dừa hình chiếc vỏ sò, nhìn ngắm ra khơi xa nghìn trùng, chung ly vang đỏ lấp lánh ánh chiều, sóng sánh sắc trời sắc biển.

Đó là những ngày mà nhiều lúc Ngâu tự hỏi phải chăng mình đang lạc bước ở góc nào đó của vườn địa đàng.

- Ồ, vậy thì rất good.

- Dạ...

Ngâu choáng ngợp, bồng bềnh trong hạnh phúc có thật chưa từng biết trong đời. Trong nỗi đam mê nguyên thủy của tổ tông, cô tiếc cho nửa phần đời đã trôi qua không có anh. Sao mình lại dại khờ mông muội đến vậy trong khi cuộc sống thì ngắn ngủi quá chừng...

- Tôi biết, những ngày qua, hai người rất hạnh phúc. Nhất là Ngâu... Tôi cũng là đàn bà và đã từng đi qua chặng đường đó. Tôi cũng ghen chút chút khi hình dung cảnh hai người bên nhau. Nhưng chỉ chút chút thôi.

- Dạ... Em...

Ngâu lạ lẫm, bỡ ngỡ trong căn phòng khách sạn mát lạnh, nệm gối êm ái trắng muốt.  Ngâu luôn bối rối, bẽn lẽn trước ánh mắt anh mãnh liệt, nồng nàn men say. Cái ranh giới tưởng vững chãi nhưng lại rất mong manh trong cô nay đã không còn. Ngâu ngất ngây, buông xuôi tất cả. Ngâu mê say đón nhận và hiến dâng tình yêu đã dồn nén bao tháng năm dài. Còn Thước, quá xúc động khi nhận ra niềm tin giản đơn và tình yêu trong trẻo của người con gái trinh bạch. Thước cuống quýt, say đắm, cuồng si như chàng trai mới biết yêu lần đầu.

- Có điều, Ngâu chưa trải nghiệm cuộc sống vợ chồng trong đời thường. Nó không phải tuần trăng mật đâu. Cuộc sống vợ chồng của đời thường là những va chạm vụn vặt, như cát, lắng đọng mỗi ngày... 

- Dạ...

Trong cơn mê tình ái, Ngâu nhắm mắt quên tất cả. Thế nhưng trong đôi giây phút tỉnh ra, cô bỗng giật mình, không hiểu mình là ai nữa. Cô vẫn còn cô độc đến nay có thể vì duyên nợ, cũng có thể vì cô vốn khép kín, quá nền nếp, nết na. Ngày nao dưới giàn thiên lý trước hiên nhà, Doãn đã bao lần ngỏ lời. Nhưng Ngâu quá ngượng ngùng, chỉ biết cúi đầu im lặng. Có lần Doãn tỏ ra bạo dạn cầm lấy tay Ngâu, thì Ngâu hất tay ra bỏ chạy. Rồi Doãn nản chí, bỏ cuộc. Đến Văn, Ngâu cũng vẫn như vậy...  Những chàng trai cứ đến rồi đi. Chỉ còn lại mình Ngâu. Và tất cả tình yêu còn lại giờ Ngâu dồn cả cho Thước.

Giọng người đàn bà bỗng trầm xuống, gần như tâm sự.

- Yêu nhau thì dễ. Sống với nhau cả đời mới khó. Bọn tôi cũng gần cả đời rồi, chán nhau rồi. Giờ tôi chỉ thích ở một mình. Hoàn toàn tự do. Không có bất kỳ ràng buộc, lệ thuộc nào, ngay những thói quen trong sinh hoạt hàng ngày. Nói chung tôi muốn được giải thoát, được sống theo ý mình.

- Dạ...

- Thêm nữa, khi không cần đến nhau thì chung sống chỉ là gánh nặng của nhau... Gánh nặng! Ngâu hiểu không? 

Hiểu ư? Ngâu không thể nào hiểu được. Tại sao đến nông nỗi đó? Nếu được trở lại từ đầu, nếu được chọn lựa, Ngâu vẫn chọn Thước, dù chỉ để được vài khoảnh  khắc yêu thương cộng với bao ngày đêm đằng đẵng mong chờ...

Hôm đó, Thước đã với tay lấy cây đàn guitar trên tường, so dây. Vài hợp âm réo rắt rơi ra, luồn vào những ngóc ngách trong căn nhà hiu quạnh. Rồi Thước chơi vài bản tiền chiến quen thuộc. Ngân lên những giai điệu xao xuyến, thiết tha. Rồi Thước hát.

Giọng Thước khỏe, ấm, âm vực rộng. Ngâu ngơ ngác, bần thần. Thước đã khuấy động bao cảm xúc trong tâm hồn cô, vốn đã lãng quên, chìm lắng từ lâu. Thước cứ vừa đàn vừa hát, hết bài nọ đến bài kia. Ngâu ngồi đó mà như chìm trong cõi mộng. "Hôm xưa tôi đến nhà em, ra về mới nhớ rằng quên cây đàn... (*) Nắng chia nửa bãi chiều rồi. Vườn hoang trinh nữ xếp đôi lá sầu. Sợi buồn con nhện giăng mau. Em ơi hãy ngủ anh hầu quạt đây... (**)". Cả thời tuổi trẻ mộng mơ sống lại. Ánh mắt Ngâu khao khát, đợi chờ. Thước bỏ đàn xuống, ôm Ngâu vào lòng. Cô rùng mình, run rẩy.

- Nhưng Ngâu thì sẽ ok, bởi... cũ ta mới người. Mà thôi, tất cả rồi cũng chẳng có nghĩa gì trong cõi ta bà này.

- Dạ...

Với Ngâu, giờ đây thế giới này chỉ có Thước, Thước, và Thước... Miệng cô lúc nào cũng chỉ có tên Thước. Mắt cô sáng long lanh, má hồng lên và môi thắm hẳn. Cứ như có phép lạ. Ngâu như là hiện thân của hạnh phúc thế gian.

Họ hàng, lối xóm bắt đầu xì xèo dị nghị. Dù Ngâu khéo léo che chắn nhưng không thể qua được những đôi mắt tò mò của họ. Bọn trẻ con chuyên đi rình và về kể cho người lớn những gì chúng thấy. Các bậc chú bác, cô dì lúc đầu còn nói xa nói gần, sau đi thẳng vào vấn đề, rằng Ngâu không thể cứ sống già nhân ngãi non vợ chồng với Thước như vậy. Phải rõ ràng, phải đâu ra đấy.

Nhưng như người đang cơn say tràn, Ngâu không buồn để ý. Mọi người nói riết rồi cũng sẽ chán.

- Mà thôi, tôi đã chừng này tuổi, những lẽ đời ấy nói ra cũng chẳng để làm gì... 

Nãy giờ chắc Ngâu đã hiểu vì sao tôi có ý muốn tác hợp hai người. Đúng ra, là tôi nhường anh ấy cho Ngâu. Nghe thật phũ phàng, nhưng tôi vẫn nói để cô hiểu và tin: Tôi phải cám ơn Ngâu...

- Dạ... Em...

- Có lẽ anh Thước nên về đây sống với Ngâu là tiện nhất. Tôi mong hai người sẽ dễ chịu. Anh ấy đã nói với tôi  ý đó. Được vậy, phần tôi cũng nhẹ nhàng...

Ngâu như bị đóng đinh trên ghế, mắt cay cay mà không hiểu vì cớ gì. Sự thẳng thắn, sòng phẳng hết mức của vợ Thước khiến cô tự dưng thấy bẽ bàng. Sự thành thực đến trần trụi, sự tinh tế sắc sảo của vợ Thước làm cô vừa kinh ngạc, khâm phục vừa mơ hồ âu lo.

Ừ, thì đúng là cũ người mới ta. Vậy là cô đã có Thước. Rồi cô cũng sẽ được công khai mặc chiếc đầm bầu dễ thương, hạnh phúc. Cô sẽ cùng Thước đi sắm những bộ áo mũ, vớ giày em bé sơ sinh xinh xắn. Rồi căn nhà này sẽ rộn rã tiếng bi bô của trẻ con...

Đóng kín cửa lại, Ngâu đếm đến viên gạch thứ bảy tính từ góc bếp ra. Cạy lên. Túi vàng nặng trịch. Gia tài của cha mẹ để lại. Ngâu kêu người sửa sang lại nhà cửa. Cô chạy tới chạy lui cả ngày. Lăng xăng. Tíu tít. Bận rộn trong niềm vui chất ngất. Ngâu nâng niu chăm chút từng chi tiết trong phòng ngủ. Cả phòng dành cho em bé. Màu sen nhạt cho những bức màn cửa. Máy điều hòa. Một lâu đài hạnh phúc nho nhỏ, tiện nghi, lãng mạn.

Cuối cùng, ngày đợi mong cũng đến. Ngâu có mặt ở sân bay từ tám giờ sáng dù giờ máy bay đến là mười một giờ. Thế nhưng, suốt từ trưa mãi đến khuya, trong dòng người từ phòng thủ tục đi ra không hề có Thước!

Và điện thoại, e-mail của Thước cũng bặt tăm. Như lửa đốt trong lòng, Ngâu liên tục gọi di động của Thước thì không được bắt máy.

Thước ơi, sao anh nỡ đối xử với em như vậy? 

Lòng tự trọng của người đàn bà đang say đắm yêu không cho phép Ngâu tìm cách liên lạc với Thước nữa. Vả lại, Ngâu đang phải dồn sức đối mặt hằng ngày với những lời dè bỉu, những ánh mắt xoi mói, mai mỉa xung quanh.

Nhưng Thước ơi, tận đáy lòng em vẫn không tin anh lừa dối em. Hẳn có một nguyên nhân nào đó...

Dù sao em vẫn cảm ơn anh. Nếu quay lại từ đầu, em vẫn làm như vậy. Em đã sung sướng nhường nào được cùng anh bay lên miền hạnh phúc. Giờ đây, trong từng hơi thở, trong mỗi giấc mơ, em vẫn đang bay lên cùng anh khi em sống lại một mình những giây phút đó.

Bọn nhóc tì vẫn tiếp tục rình nhà Ngâu. Thích nhất là được thấy Ngâu ôm cái gối vào lòng, kiểu mẹ ôm con. Cái gối nho nhỏ, được mặc quần áo hệt như em bé. Ngâu vừa hát ru, vừa vạch áo cho con bú. Hoặc Ngâu áp vào tai cái vỏ ốc màu trắng, nói với con: "Sóng biển đang vỗ nè con!". Hoặc Ngâu ôm con đi tới đi lui, vỗ về... Ngâu hay ru: "Ầu ơ... Gió đưa cây cải về trời. Rau răm ở lại chịu lời đắng cay...".

Có bữa, để con nằm trên giường, Ngâu ngồi cạnh vừa ôm đàn, vừa hát, hết bài nọ tới bài kia: "Ngủ đi, mộng vẫn bình thường. À ơi có tiếng thùy dương mấy bờ. Cây dài bóng xế ngẩn ngơ. Hồn em đã chín mấy mùa buồn đau...".

Thỉnh thoảng, Ngâu bồng con ra cửa, ngóng xa xăm về phía mặt sông lăn tăn sóng nhỏ, hanh hao nắng chiều, dỗ dành:

- Nín đi, con. Ba con về kìa.

Bọn nhóc lè lưỡi, bỏ chạy.

Ở một nơi rất xa, hàng muôn dặm, Thước đang nằm trên giường bỗng giật mình muốn chồm dậy. Nhưng không thể!

Sau tai nạn hôm trên đường tới sân bay để về Việt Nam, Thước đã phải nằm một chỗ.Thước thở một cách khó nhọc. Trái tim đau nhức nhối. Nước mắt ứa ra. Hình như  giọng Ngâu thoang thoảng đâu đây, như gần như xa.

Thước ao ước được nói với Ngâu rằng, khi yêu người ta có thể vượt qua tất cả... nhưng lại không bao giờ bước qua được định mệnh...

Tuy nhiên, Thước đã im lặng sau nhiều tháng ngày suy nghĩ kỹ càng...  


* Cây đàn bỏ quên - Phạm Duy
** Ngậm ngùi - thơ Huy Cận, nhạc Phạm Duy



© Tác giả giữ bản quyền
Cập nhật theo nguyên bản của tác giả gởi từ HoaKỳ ngày 30.06.2012.
. Đăng Tải Lại Xin Vui Lòng Ghi Rõ Nguồn Newvietart.com