CÁNH ĐỒNG XANH



LÝ THỊ MINH CHÂU

An phận khi nghĩ mình không có gì nổi bật, từ mái tóc cho tới nhan sắc, từ dáng đi cho tới nụ cười, thiếu nữ quê mùa mà. Giang nghĩ mình như vậy thật. Hăm hai tuổi, học năm thứ ba trường Đại học Khoa học Tự nhiên, Giang không mặn mà lắm chuyện nhòm ngó ai đó. Đến lớp Giang thường chọn ngồi bàn đầu tiên nơi mà chẳng mấy sinh viên nào yêu thích. Ở đó, Giang bắt kịp lời giảng thoăn thoắt của thầy và nhìn rõ những gì có trên bảng.

Giang vẫn chắc như đinh rằng mình sẽ chẳng bao giờ vây vào chuyện yêu đương này nọ. Giang nghĩ đến mẹ, đến gian lao vất vả trên đồng của bố, đến mái tranh nghèo của mình xo ro nơi góc làng mà xót xa. Giang quyết chí phải tốt nghiệp kỹ sư công nghệ sinh loại giỏi mới thoả lòng. Cánh cửa tương lai sẽ mở ra, cuộc sống gia đình Giang chắc chắn sẽ thay đổi.

Chung phòng trọ với Biển, cái tên nghe chẳng có tí gì là nữ tính nhưng Biển rất điệu đàng, ưa chải chuốt, chưng diện. Biển hơn Giang một tuổi. Biển học Giang nhiều hơn là học thầy nhưng chỉ là những môn phụ. Thời gian của cô ấy quả là eo hẹp, có quá nhiều điều để toan tính, để làm, để lang thang đây đó. Hôm nay không ngoại lệ, Biển xốc tung tủ áo quần ra để tìm bộ cánh ưng ý, xới tung ngăn phấn son để chọn màu.

- Mày lại đi nữa à, tao nấu cơm rồi.

Giang lẩm bẩm.

- Mày ăn trước đi, hôm nay sinh nhật “ lão “ mà.

- Mày mà…dám dự sinh nhật “ lão “.? - Giang bĩu môi.

Biển kẻ cả :

- Đừng đánh giá cuộc đời qua lăng kính sinh viên

Rồi cô tiếp :

- Yên chí, chỉ có…hai đứa thôi, cưng.

Lão là cái tên mà Giang đặt cho “ người tình “ của Biển. Đó là người đàn ông trung niên bảnh trai, giàu sụ. Giang không biết lão làm nghề gì, chức vụ gì, nhưng lần nào tới đón Biển, lão cũng có quà cho hai đứa. Khi thì chậu hoa Li li nho nhỏ, khi thì túi kẹo sô cô la thơm lừng…và dĩ nhiên là lão ngồi xe bốn bánh mới toanh. Chẳng hiểu Biển chơi trò gì, ở cái tuổi của lão ta, Giang phải gọi bằng bố mới phải đạo. Giang không thể không biết mốt thời thượng của các nàng sinh viên tài hoa và có chút nhan sắc bây giờ là phải cặp bồ với một đại gia nào đó để có tiền ăn diện, nhảy nhót, đi đó đi đây. Tuy chỉ là số ít. Nhưng thôi, mỗi người có một ý thức hệ, có cuộc sống tình cảm riêng tư mới là đời được chứ. Quê mùa như Giang có mà tụt hậu tới thế kỷ thứ mười hổng chừng. Dòng sông cứ thế trôi qua miền yên ả, thi thoảng có chút thác ghềnh nhưng rồi lại phẳng lặng. Cho tới một hôm Giang nhận được cái tin nhắn tưng tửng : “ Mình là Khang, bạn của Biển, mình rất ái mộ bạn. Mình muốn được làm quen với bạn. Bạn có quyền suy nghĩ một ngày trước khi trả lời. Thân ái. Khang.”. Giang suy nghĩ miên man : “ Quái, bao nhiêu tuổi. Dễ nhìn không. Hơi có vẻ trịch thượng… “. Rồi Giang tự nhủ là phải quên đi. Tỏ tình theo kiểu điện tử này nhàm lắm. Giang nghi ngờ cả những lời chân tình nhất nếu nó đến từ một số máy lạ. Nhưng rồi, Giang không ngờ sức mạnh của câu tỏ tình kia có thể chặn ngang giấc ngủ của mình. Giang thao thức mà không tài nào chợp mắt được cho tới khi Biển gõ cửa ầm ầm :

- Mày đưa số điện thoại của tao cho tên Khang nào đó…

Giang hậm hực.

- Mày lại cao giọng rồi. Tao thấy mày ngày càng như bà già khó tính. Gặm nhấm nỗi cô đơn để mà chết à.

- Kệ tao..

- Nhưng tao không nỡ.

Rồi Biển liến thoắng :

- Mày phải cưa đổ anh chàng đó mới được.

Giang không thể ngồi yên :

- Bộ già lắm hả.

- Hơi hơi, nhưng phong độ.

Biển bật máy điện thoại tìm hình Khang đưa cho Giang xem. Ừ, cũng được đấy nhỉ, cao ráo và có vẻ hơi bất cần đời, mẫu người Giang ưa thích.

- Tao hổng dám.

- Tuỳ, nhưng tao thông báo là cơ hội có một không hai đấy nhé.

- Thôi, tao không thích nhăng nhít đâu.

Biển gắt lên :

- Sao gọi là nhăng nhít, mày ám chỉ tao làm đĩ à.

- Tao xin lỗi, tao không có ý đó, mà mày cũng đừng mai mối cho tao làm gì nữa. Tao chỉ thích học thôi.

- Tán thành.

Rồi Biển hỏi Giang về bài vở của ngày hôm nay. Giang đưa cho nó. Nó bật đèn bàn lên rồi ngồi chép và học tới khuya. Ai cũng nhìn thấy đôi bạn này là hai thái cực, như lửa với nước, như mặt trăng với mặt trời. Ấy vậy, mà họ đã sống với nhau rất hoà thuận mới lạ. Dĩ nhiên, Giang là người biết nhường nhịn và chịu phần thiệt thòi. Điều đó, không có gì mâu thuẫn với việc Biển ưa sắm sửa cho Giang cái này, cái nọ. Khi thì đôi dép, khi thì bộ đồ ngủ... Giang biết Biển quý mến và thương cho hoàn cảnh của mình thật sự. Đêm dần trôi về phía bình minh.

Hôm nay nữa là ngày thứ sáu, Giang chưa trả lời tin nhắn cho người ta. Chẳng biết ai đang đợi ai đây nữa. Mà khổ, đã nói không nghĩ tới chuyện đó nữa mà, sao lại cứ phải…Giang săm soi chiếc máy điện thoại xem có thiếu sót điều gì. Tuyệt nhiên không. Vốn ít nói, giờ càng không muốn nói, Giang đâm ra lầm lì còn Biển thì hí hửng ra mặt.

- Ê…Yêu rồi đúng không ?

Giang cau mặt.

- Có cần đây chắp cho đôi cánh thiên thần ?

Giang lặng thinh.

- Im lặng là đồng ý rồi nhé.

Bỗng dưng Giang chuyển hướng :

- Tuần này, tao không thấy mày vi vu với lão ?

- Lão đi huyện, xa lắm, tao làm sao theo được.

- Ủa, đi làm gì.

- A ha…Mày lại xía vô chuyện của người khác rồi.

- Tao hơi thắt mắc thế thôi, mà nè hỏi thật, mày với lão có gì chưa ?

- Có gì là có gì.

Rồi Biển ỡm ờ :

- Quá có nữa là khác…nhưng thôi stop hear. Còn chiều nay mày đi chơi với bọn tao đi. Có cái hay cho mày đấy.

- Nghe chữ bọn mà tao sợ.

Biển gọi điện thoại báo cho lão biết là không phải đưa đón, hai đứa sẽ đi xe máy cho chủ động với lại Giang còn e ngại. Lão nói gì đó rất lâu với Biển mà Giang không nghe rõ nhưng xem ra có vẻ êm xuôi. Giang áy náy :

- Hay là mày đi một mình đi.

Biển trừng mắt, nói như ra lệnh :

- Mặc quần jean, áo pull và đi giày thể thao cho gọn ghẽ, cơ động. Lão không đồng ý để tụi mình đi xe máy.

Rồi xe lão đến, lão vồn vã :

- Hôm nay có Giang tham gia nữa thích quá. Nào, mời lên xe.

Xe vun vút lao trên con đường nhỏ nhưng bằng phẳng và đầy ắp nắng. Hàng cây bò cạp nước hai bên đường đang lún phún hoa vàng. Lại sắp sửa hè. Lại sắp sửa chia ly. Lại sắp sửa thiếu vắng…Bỗng dưng Biển nhoài người ra phía trước nói với lão :

- Cậu ghé vô quán bà Sáu dặn con vịt để về ăn tối.

- Khỏi chị, hôm nay huyện chiêu đãi mình.

- Vậy hả.

Biển quay qua Giang :” Vịt ở đây ngon lắm, người ta nuôi thả mà, không có chất tăng trọng đâu. “. Rồi cô chắt lưỡi :” Ở phố sợ thật, ngay cả rau cũng không an toàn “. Giang chưng hửng, chẳng lẽ đây là…

Đưa mắt nhìn qua ô cửa kính Giang thấy bầu trời như cũng lung linh, nhún nhẩy. Ngay cả những bông lau trắng bên đường cũng phải lắc đầu ngao ngán trêu ngươi cô.

- Ồ…đẹp quá. – Giang thốt lên.

Cánh đồng rau xanh ngắt hiện ra trước mắt cô, hàng hàng lối lối thẳng tắp. Một xóm nhà hình chữ nhất, lợp ngói đỏ, phía bìa đồng như bức tường ngăn giữa đất và trời. Dòng suối nhân tạo chạy song song với dãy nhà đó là nơi cung cấp nước sinh hoạt cho cư dân và cũng để tưới tắm. Giang phục sát đất tài hoa người thiết kế. Một chiếc dù to tướng treo giữa sân nhà truyền thống, ở đó đã chật cứng người. Xe vừa dừng lại, người ta đã reo ồ lên : “ A...Chú Khang tới…”. Giang như chết lặng đi.

Buổi lễ được huyện long trọng tổ chức để vinh danh những người có công kiến tạo và xây dựng khu trang trại rau sạch này cho huyện và cho thành phố. Đặt biệt, đây là trang trại mẫu tạo công ăn việc làm cho đồng bào có nhà nằm trong khu quy hoạch giải toả. Trang trại này đã được nhiều mạnh thường quân tài trợ tiền tài và vật chất. Trong thành phần được vinh danh đó có Khang là nhà tài trợ và Biển là “ chuyên viên kỹ thuật “ giúp trang trại lai tạo nhiều giống mới, cấy ghép thành công nhiều chủng loại hoa màu…

Rồi bữa tiệc liên hoan cũng được tuyên bố.

Nhìn bà con ân cần thăm hỏi Biển và Khang, cũng như sự tiếp đón nồng hậu của họ dành cho hai người, Giang như thấy mình lẻ loi, buồn buồn. May mà Khang nhìn ra điều này, lão đứng lên dõng dạc :

- Thưa bà con, cho phép tôi giới thiệu với bà con một “ kỹ sư công nghệ sinh “ khác nữa nhé. Đây là cô Giang, người học cùng lớp, cùng trường với “ kỹ sư “ Biển. - Vừa nói, Khang vừa đưa tay chỉ về phía Giang, cô đành e lệ đứng lên – Chúng ta hy vọng là dịp hè tới, Giang sẽ cùng Biển giúp chúng ta hoàn thiện công đoạn cấy ghép cà chua trên gốc khoai tây đạt kết quả trăm phần trăm bà con nhé. “. Tiếng vỗ tay rào rào không ngớt. Có ai đó đến bắt tay cô, mời cô cụng ly, có ai đó gắp cho cô đùi vịt quay nóng hổi…Còn Khang, thật ý nhị và tình tứ khi chăm thêm thức uống cho cô và thì thầm : “ Hình như tôi không xứng đáng để nhận câu trả lời của Giang, đúng không ?”. Giang đỏ mặt ấp úng những gì chỉ có trời mới biết. Thì ra cái ảnh trong điện thoại mà Biển đưa cho cô xem chỉ là một gã tài tử vô danh tiểu tốt nào đó trên phim, cô đưa tay véo đùi Biển một cái thật đau. Biển á lên thật to rồi cười hề hề :” Đừng giỡn với chị nghen cưng “. Câu nói rất hàm ý.

Giang đưa mắt nhìn lướt qua cánh đồng, hình như hoa cà chua đang chúm chím nở. Ảo giác, chắc chắn là ảo giác nhưng sẽ hiện thực. Giang cười rất tươi.

__________________________________ 
© Tác giả giữ bản quyền.
. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả gởi từ Đà Lạt ngày 21.06.2012.
. Trích đăng lại vui lòng ghi rõ nguồn Newvietart.com.