GỢI NHỚ MỘT THỜI


Cám ơn vô cùng anh bạn đồng khóa Sư phạm Hồng Phương Viên (tác giả bài viết ”Ta đi tìm mình” – newvietart.com), alô báo tin vừa tìm thấy bài thơ của tôi đăng trong tạp chí Quần Chúng, số13,năm 1969, ký bút danh Phan Đồi Thông . Bạn đã nhiệt tình Email dẫn độ “đứa con” trôi nổi thất lạc dễ đến trên 40 năm, hồi gia đoàn tụ.

Ở Miền Nam trước đây, theo tôi được biết trừ những nhà viết lách làm báo chuyên nghiệp,những cây bút nổi danh khẳng định tên tuổi trong làng văn Saigòn, bạn đọc “tài tử” đến với báo chí tập san ngày ấy như gió thoảng mây bay- viết như một thỏa thích,chia sẻ giãi bày, làm ra rồi quên đi…

Sự kiện lịch sử 1975, một cuộc cách mạng (Révolution) đúng nghĩa,đúng bài bản xảy ra –cấu trúc xã hội biến đổi, cải cách hoàn toàn (révolutionner) - hạ tầng cơ sở đổ sụp,thượng tầng kiến trúc cũng nhào theo cuồng phong gió lốc. Các ấn phẩm văn hóa phần lớn được đóng mác “tàn dư” bị truy quét tiêu tán - không mong gì gặp lại mà đôi khi - (tội nghiệp) chẳng dám gặp lại.

Bài thơ cũ tôi viết trong bối cảnh xưa, là tâm trạng người lính thú (*)mệt mỏi,chán chường,bế tắc,lê gót trên “4 vùng chiến thuật”, chờ đến lượt mình tiêu vong trong lò lửa chiến tranh tương tàn.

“Lời than phiền của người dự trận”

Thì đã hơn mười năm vào dự trận
anh còn gì đâu em
bầy kên kên đã rỉa mòn thời dĩ vãng
dấu tương lai theo con ngựa già về đầu núi
bộ vải xanh thơm mùi chiến đấu cổ tích
anh còn gì đâu em
giọt nước mặn đã khô trong nắng
nắng đã chết trong mưa
mưa rớt xuống lòng đèo xa xưa


Thì đã hơn mười năm vào dự trận
gào thét khản tiếng
tóc muối tiêu
hai mùa cứng còng vì những lo âu căm phẫn
anh còn gì đâu em
súng ống nhớn nhác như gà mở cửa mả
bạn bè anh đã lên xe về nghĩa trang
mỗi thằng có một người yêu
mỗi người yêu thì mồ côi
ôi những nắm đất chạy dài từng chặng
giọt nước nào vẫn lăn tròn như mọi khi


Thì đã hơn mười năm vào dự trận
chém giết mỏi nhừ tay
máu me chảy khắp những cánh đồng kinh hãi
bên này
bên kia…
da vàng máu đỏ
những cái xác
những vong hồn
như đàn củi mục mù lòa
trôi trên dòng nước hận thù ngộ nhận


Thì đã hơn mười năm vào dự trận
anh còn gì đâu em
ngoài chiếc mũ sắt lủng lỗ,
đôi giày “sô” há mõm
và con dốc hoang đường đưa tuổi trẻ ra đi
anh còn gì đâu em” ?


(Tạp chí “Quần Chúng” số 13 năm 1969 – tr.78-79)

Quả tình tôi không định tâm nhớ lại những gì đã mất hút phía sau nhưng bài thơ bỗng gợi một thời tuổi trẻ Saigòn hoang mang vô định…- Sau biến cố Mậu Thân (1968),súng đạn thực sự gõ cửa từng căn phố,không khí phản chiến bao trùm toàn miền Nam, tuổi trẻ SVHS chúng tôi ngày ấy như già trước tuổi - suy tư trăn trở ,thở dài,“nôn ọe”,sống cuồng,sống gấp …- không được bình yên như các bạn trẻ bây giờ - hồn nhiên tan buổi học túm tụm theo mấy xe bán hàng quà bánh tráng nướng,bánh tráng trộn…trước cổng trường Đại học vô tư !

Bài thơ gặp lại vừa lạ vừa quen- câu chữ như còn dính não cân một thời, tôi sửa sang đôi chút, cuộn tròn như một thông điệp,đóng chai thả vào lòng đại dương mênh mông vô lượng!

Cám ơn lắm bạn tôi VŨ NGỌC ANH..

(*) - (Ca dao – Lính thú đời xưa)- là tiếng khóc như bị nén lại,vỡ òa cuối bài: ”Thùng thùng trống đánh ngũ liên/Bước chân xuống thuyền nước mắt như mưa”!.
______________________________________

(Saigon,9/6/2012)
© Tác giả giữ bản quyền.
. Đăng ngày 11.06.2012 theo nguyên bản của tác giả gởi từ SàiGòn.
Xin Vui Lòng Ghi Rõ Nguồn Newvietart.com Khi Trích Đăng Lại .