Tĩnh Lặng tranh của Bàng Ái Thơ (HàNội)





















NGƯỜI
HAY LÀ
NHỮNG CƠN MƠ MẠO DANH



PHAN TRANG HY


CHƯƠNG 8

Dưới mắt Rớt, hàng trăm tên đàn ông, hàng vạn tên đàn ông đang nhìn ngắm cô. Tất cả gương mặt của họ đều ánh lên nỗi khao khát muốn làm chủ cô. Mắt họ như ngây, như cuồng si trước vẻ đẹp của cô.

Ôi! Đây là gương mặt của Rớt. Gương mặt mà bấy lâu nay cô khao khát - gương mặt của công chúa Rớt. Đúng là gương mặt của công chúa. Mọi đàn ông như khờ dại, đờ đẫn trước sắc đẹp của công chúa Rớt. Tất cả bọn họ không còn tự chủ được con tim. Như những fan hâm mộ đang cỗ vũ thần tượng của họ trên sân khấu, chỉ có tiếng la, tiếng tung hô của bọn đàn ông trước sắc đẹp của nàng công chúa Rớt có một không hai trên thế gian này.

Bên tai cô vọng lên những lời như sôcôla Mỹ, như rượu nho Pháp:

- Ôi, sao nàng đẹp mê hồn vậy?

- Trời ơi! Nàng đã cướp mất hồn ta rồi!

- Nàng là vị thần sắc đẹp!

- Trời ơi, ước gì nàng để ý đến ta!

- Ta yêu nàng mất! Ta sẽ chết vì nàng.

Và bọn họ cố gắng làm thơ ca ngợi sắc đẹp của Rớt. Họ cố gắng soạn nhạc hát về sắc đẹp của Rớt. Họ tỏ tình với Rớt qua những vần thơ, lời ca của văn nghệ. Họ mong Rớt rủ lòng thương yêu họ. Nhưng Rớt chỉ nhìn họ với con mắt dửng dưng.

Ở trong lòng Rớt trổi lên lòng nghi ngại họ, nghi ngại bọn đàn ông hiếu sắc đã cố tỏ tình. Cô có lạ gì bọn đàn ông khốn khổ ấy. Họ yêu đấy! Rồi họ ghét đấy! Thứ bọn đàn ông chỉ biết có sắc đẹp thì có còn chung tình với người nào đó khi gương mặt của người ấy không còn đẹp.

Rớt thầm nghĩ, nếu cô xấu thì chắc gì bọn đàn ông ấy tung hô sắc đẹp của cô. Cô đã thấm nỗi đau ê chề khi mang gương mặt quỷ. Cô trách bọn họ ư? Mà trách sao được khi lòng người mong muốn cái đẹp, hướng đến cái tuyệt mỹ của tạo hoá dành cho con người. Cô xấu, chắc bọn họ tránh cô như tránh một thứ dịch bệnh. Cô đẹp, với sắc đẹp của nàng công chúa thì bọn họ bu quanh như đàn kiến bu quanh con mồi. Đương nhiên là thế. Họ bu quanh để chiêm ngưỡng, tâng bốc cô. Không lẽ cô trách họ?

Sắc đẹp của cô đã hớp hồn họ. Họ cần có chút nụ cười của cô. Họ cần một chút ánh mắt của cô, dù cô có nhìn hay không nhìn họ. Chỉ cần có thế là họ như ngây dại, vì nghĩ rằng cô ngó ở đâu đó cũng là như ngó họ, như dành tình cảm cho riêng họ.

Cô cũng thấy thích sự tâng bốc, nhất là sự tâng bốc của đàn ông. Cô cảm thấy những lời tâng bốc ấy hay hay. Nó như liều thuốc làm cô dịu bớt cơn đau mà bấy lâu nay cô phải mang trong gương mặt của quỷ. Cô giả đò không thích. Nhưng sự thật là cô thích những lời tán tụng của họ. Dù là công chúa, cô cũng có trái tim của một con người, nhất là trái tim của đàn bà, con gái. Đẹp! Rất thích! Nó là tiêu chuẩn số một, không những đàn bà, con gái thích mà cả bọn đàn ông đều thích. Đàn bà làm đẹp cũng cốt để cho đàn ông ngắm. Rớt sung sướng khi bọn đàn ông khen cô đẹp. Nhiều tên đàn ông đều muốn lấy Rớt. Điều đó làm cô phân vân, lo âu. Liệu cô sẽ lấy ai làm chồng. Và người chồng ấy sẽ như thế nào, sẽ sống thế nào với cô cho trọn cuộc đời. Lúc cô xấu, liệu hắn ta có còn yêu cô nữa không?

Hay họ thích ngôi vị phò mã mà tâng bốc cô. Ngôi vị ấy dành cho tên đàn ông nào trong số họ.

Không biết bọn họ thích ngôi vị phò mã hay là thích con Rớt của bà Ba bán bánh bèo? Nếu Rớt kế tục nghề của mụ Ba thì ai tâng bốc Rớt? Bọn họ sẽ đối xử với cô như thế nào? Hay chỉ là lời ca tụng suông về sắc đẹp mà không dám hy sinh vì sắc đẹp ấy?

Ôi! Bọn đàn ông! Bọn người chỉ biết có địa vị, công danh và sắc đẹp. Bọn chỉ biết rượu chè và của lạ! Bọn đàn ông ấy mà! Chúng là cái thớ gì ở cuộc đời này, mà khiến đàn bà con gái có lúc phải khốn đốn, chết đứng, chết ngồi. Không lẽ tất cả bọn đàn ông đều như vậy? Rớt không tin điều ấy như cô không tin rằng mình là con quỷ Rớt. Cô tin mình đẹp và niềm tin của cô đã biến cô thành công chúa Rớt. Cô cũng tin rằng sẽ có một người đàn ông nào đó đến với mình bằng tình người. Không vụ lợi gì cả.

Thấy mọi người bu quanh tâng bốc, Rớt khó chịu. Cô khoát tay xua bọn họ:

- Các người hãy đi đi! Xin các người đừng quấy rầy ta!

Cả bọn cúi đầu. Một con mắt nhìn xuống đất, một con mắt he hé nhìn vào gương mặt Rớt, nói:

- Thưa công chúa! Chúng tôi ngưỡng mộ công chúa nên chúng tôi mới đến đây. Xin công chúa đừng xua đuổi.

Rớt cười nhạt:

- Ngưỡng mộ ta! Ta là cái gì ở cuộc đời mà các ngươi ngưỡng mộ?

Dù Rớt cười không thiện cảm, nhưng bọn đàn ông, riêng từng người nghĩ, là cái cười ấy dành cho ai đấy chứ không phải là mình. Do vậy, họ vẫn tin rằng Rớt đang để ý đến họ, nên họ đồng thanh lên tiếng:

- Chính sắc đẹp của công chúa đã cuốn hút chúng tôi đến. Chính công chúa đã mê hoặc chúng tôi. Công chúa hiểu điều đó chứ?

Rớt cười hỏi:

- Công chúa mà có sức mạnh thế à?

Mắt vẫn nhìn xuống đất một con, nhìn Rớt một con, bọn họ nói trong mê cuồng:

- Không phải công chúa có sức mạnh. Mà chính sắc đẹp và địa vị của công chúa tạo nên sức mạnh. Xin công chúa chọn người trong chúng tôi làm chồng.

Rớt hỏi:

- Chồng ư? Để làm gì? Các người có yêu ta đâu!

Từ lồng ngực của bọn họ phát ra âm thanh của bầy đàn:

- Rất yêu! Chúng tôi rất yêu công chúa.

- Yêu ta ư? – Rớt ngạc nhiên trước lời nói của bọn họ.

Chưa bao giờ Rớt được nghe tiếng yêu từ đàn ông. Nhiều lần Rớt khao khát, thèm ai đó nói tiếng yêu thương với mình. Nhưng có ai thèm nói chuyện với cô – người con gái mang mặt quỷ. Chỉ đến bây giờ, Rớt mới nghe được tiếng yêu thốt ra từ cửa miệng của bọn đàn ông. Họ đang nói tiếng yêu với Rớt – cô công chúa đang hớp hồn họ. Rớt thầm nghĩ, họ yêu Rớt, nhưng tình yêu ấy có thật sự vững không? Rớt cũng không hiểu nổi. Cô đang tự dằn vặt với chính mình. Trong khi cô phân vân, không biết bọn họ có thật lòng yêu không thì tất cả bọn đàn ông đều cất tiếng nói một lượt: “Xin nàng hãy chọn tôi làm chồng!”. Rớt nhìn quanh, thấy hai tên đàn ông trong số bọn họ vẫn im lặng. Đó chính là Thi, tên của thằng đàn ông làm thơ tặng nàng khi nàng ở độ tuổi mười lăm, mười sáu. Và kẻ kia, chính là thằng điên thường chạy tồng ngồng ngoài đường - cái thằng điên chỉ biết cười, cái nụ cười ngây dại.

Đặc biệt tên Bạc, tên giàu có nhất ở vùng, tên đã dám bỏ một lần sáu chỉ vàng để lót đường cầu hôn khi cô mới lớn, thấy Rớt là công chúa, hắn sung sướng ra mặt, y như cô là vợ chưa cưới của hắn ta. Hắn huyênh hoang nói với mọi người chung quanh:

- Các người hãy xê ra! Chính tau là người đầu tiên dạm ngỏ công chúa. Các người có nghe tau nói không?

Bọn đàn ông đáp lại:

- Láo khoét! Mày là thứ gì mà dám nói như vậy? Chúng ông đập vỡ sọ mày bây giờ!

Bạc hùng hồn, tiếp tục nói:

- Tau là thứ gì à? Các người cứ tỏ tình với công chúa Rớt đi! Cứ tỏ tình đi! Tau thách đó! Cứ tỏ tình cho mỏi miệng đi. Cứ tỏ tình cho khô cuống họng đi! Các người biết không? Nàng là của tau. Tau bỏ vàng ra, tau chắc chắn sẽ chung sống với nàng. Tau sẽ bỏ thật nhiều, nhiều ơi là nhiều vàng để cưới nàng. Tau sẽ là phò mã cho thiên hạ biết tay.

Tiếng la ó:

- Đồ rởm! Đồ chỉ thị có vàng!

Bạc vỗ ngực, nói:

- Tau có tiền, có vàng thì tau cứ khoe. Ai làm gì tau nào?

Một tên đàn ông ở gần Bạc, lên tiếng:

- Thưa công chúa! Công chúa có yêu tên Bạc này không?

Nghe thấy thế, Rớt cười nói:

- Yêu? Hắn là cái thá gì mà ta phải yêu? Không đời nào ta yêu nó! Đã là công chúa thì ta thiếu gì tiền bạc mà phải lệ thuộc hắn.

Nhiều tiếng la, nhiều âm thanh chửi Bạc:

- Đó! Mày có nghe rõ không hở Bạc? Công chúa chẳng cần tiền, cần vàng của mày đâu.

- Mày hãy cút xéo đi! Công chúa không phải của riêng mày.

- Hãy cút đi! Đừng mơ tưởng tới công chúa nữa!

- Mày chỉ có vàng có bạc, chứ mày có đẹp trai đâu. Đừng hòng công chúa để ý đến mày.

- Mày có học thức đâu mà công chúa thương yêu mày!

Bạc ngạc nhiên hết sức. Chưa bao giờ hắn bị một vố cay như vậy. Nhiều lần, trăm lần như một, hắn chỉ cần bỏ ra ít tiền là bọn con gái bu theo hắn như điếu đổ. Miệng lưỡi bọn con gái ngọt xớt với Bạc. Chúng nằm trong vòng tay của Bạc. Vừa đút thịt, vừa nâng ly cho Bạc uống. Bạc vừa ăn, vừa uống, vừa cười, vừa hôn, vừa thọc lét bọn chúng. Bọn chúng chỉ biết có anh Bạc là số dách. Chỉ có anh Bạc là chơi đúng điệu. Còn lúc này đây, khi đối diện với công chúa Rớt, Bạc thấy mình bị đá một vố thật đau. Mà cũng đáng cho cái đời thị tiền, thị của. Là công chúa, nàng đâu cần những thứ ấy. Bạc vừa nghĩ vừa lo làm sao chiếm được tấm thân ngà ngọc ấy. Bạc lục soát cả bộ óc, nhưng trống rỗng... Bạc lục đi lục lại, chỉ thấy những đồng tiền, những chỉ vàng, những miếng vàng lá... Không thêm được một chút thông minh trong việc này! Chỉ thấy tiền, thấy vàng thì làm sao thông sáng trong tình yêu. Bạc muốn đánh đổi tất cả để có chút thông minh, để tán tỉnh Rớt, để được gần tấm thân kiều diễm ấy. Nhưng làm sao đây?

Bạc bức đầu, vò tóc, nhưng hắn ta vẫn không làm cho Rớt động lòng.

Bọn đàn ông mừng rỡ vì đã đánh được địch thủ là Bạc. Bọn họ đang mừng reo thắng lợi. Thấy bọn người như si cuồng, như bầy người động cỡn, trong lòng Rớt dâng một nỗi nghi hoặc về bọn đàn ông. Rớt thầm nghĩ: “Được! Ta sẽ thử bọn họ mới được”.

Một căn phòng được dựng lên, đúng là căn phòng của bậc trâm anh.

Bọn người vui mừng. Họ sẽ vào để công chúa coi mắt và để ngắm công chúa Rớt.

Từng tên đàn ông được vào diện kiến công chúa Rớt cho thoả lòng mơ ước của họ. Gương mặt người nào người nấy đều khác lạ hơn ngày thường.

Từng người vào... Từng người ra... Từng người vào... Từng người ra... Cứ thế...

Thi cũng được vào. Mắt chàng cứ đăm chiêu khi bước ra khỏi phòng.

Thằng điên cũng được vào. Bước ra, nó chỉ cười. Và cười khan khi mọi người hỏi về sắc đẹp của Rớt.

Bạc cũng vào. Hắn ta ôm đầu khi bước ra khỏi phòng. Mặt tái mét, không còn giọt máu. Khi mọi người hỏi về sắc đẹp của Rớt, hắn chỉ đáp một câu gọn lỏn:

- Quỷ cái!

Và từ lồng ngực của bọn đàn ông – trừ Thi và thằng điên - thốt lên:

- Quỷ cái!

Nghe hai tiếng “quỷ cái”, Rớt thấy rõ bộ mặt thật của bọn đàn ông. Cô căm tức họ. Họ đã xúc phạm cô thì cô phải trả thù cho họ biết tay.

Lệnh của công chúa Rớt được thi hành. Một thứ lệnh thật oái oăm cho đàn ông.

Ôi! Khi công chúa trả thù, thì phải biết! Chỉ có hai người được tha là Thi và thằng điên. Còn tất cả đều bị trị tội. Dương vật của bọn họ bị cắt sát xương mu, bỏ vào lò đốt.

Những khúc gân nở bung trong lửa, sau đó nghe xèo xèo như khúc dồi bị nướng. Bị lửa thiêu dữ dội, từng khúc hoá thành tro. Nhìn của quý rụi dần, bọn đàn ông than tiếc. Tiếng khóc than tiếc của đời nghe thảm thê, não nề.

Thi đăm chiêu tìm tứ thơ...

Thằng điên ngô nghê cười...

Ôi, cơn mơ mạo danh, cơn mơ ai cũng từng mơ thấy.

CHƯƠNG 9

Đàn kiến ùn ùn kéo đến nhà Thi. Chúng vây quanh anh. Thi hoảng sợ, không biết mình có phạm tội gì không mà bị kiến bao quanh như vậy. Anh la to tiếng:

- Tôi có tội tình gì mà các ngươi đến bu quanh như vậy?

Nghe anh lên tiếng, đàn kiến cười ngất. Chúng kết thành cái miệng cười đỏ như thuốc nhuộm nấu sôi. Chúng đồng thanh lên tiếng trấn an:

- Chúng tôi đến đưa nhà thơ đến với một người thèm nghe thơ.

Anh ngạc nhiên hết sức. Dễ gì đời này còn có kẻ thích thơ, chứ nói gì đến chuyện thèm nghe thơ. Quả là lạ? Suốt cả đời làm thơ, đây là lần đầu tiên anh được biết có kẻ thèm thơ. Lòng anh vui vui. Không vui sao được khi trên trần gian này còn có kẻ cần thơ. Nhiều lần làm xong bài thơ, đọc cho ai đó nghe, nhưng nào có ai để ý chứ nói gì đến chuyện thèm. Lần này, được đi đọc thơ chắc là vui lắm, sướng lắm. Không chờ đàn kiến nói thêm, anh đề nghị:

- Hãy cho tôi đi gặp người thèm thơ đi!

- Được thôi!

Nói xong, đàn kiến kết thành chiếc võng đưa Thi đi. Chúng khiêng anh như khiêng một ông hoàng của nghệ thuật. Anh nằm yên, ngửa mặt lên trời, nhìn các vì sao di động. Bọn kiến đưa anh đến gặp Rớt. Ngạc nhiên, anh hỏi:

- Sao lại đưa tôi đến đây? Đây là người thèm thơ tôi ?

Đàn kiến cười, dỗ ngọt Thi:

- Đúng vậy. Chỉ có Rớt mới thèm thơ. Dễ gì có người thèm thơ như Rớt. Chắc nhà thơ biết ai là kẻ thèm thơ?

- Dĩ nhiên là tôi biết. Nhưng, không lẽ người như Rớt mà lại thèm thơ sao?

- Đúng là cô ấy thèm thơ hơn bất cứ ai trên đời này. Chỉ có người khổ đau tột cùng mới cần thơ như cần thứ linh dược để cứu rỗi mình. Rớt thèm làm người, nên thèm thơ là chuyện thường. May mà có kẻ thèm được làm người, nên mới thèm thơ. Hãy đọc cho cô ấy thưởng thức đi!

Thi ngẫm lời bọn kiến có chỗ đúng. Anh thấy thơ của mình còn có chỗ để đọc là vui rồi. Còn có người nghe thơ, đó là điều hạnh phúc với Thi. Anh cất tiếng đọc. Lời thơ của anh kết tụ lời của nhân gian, kết tụ lời của cõi ta bà, kết tụ bởi âm hưởng từ cõi xa xăm, từ lời chân thật. Lời thơ như tiếng khóc, tiếng cười, như cả linh hồn thương đau, nguyện cầu an bình cho cả thế gian...

Rớt nghe Thi đọc những bài thơ ca ngợi cô tiên, những lời thơ ca ngợi thân hình quỷ. Rớt nghe, nhưng cô không hiểu hết những ẩn dụ về cô. Cô chỉ cười nụ cười của quỷ trên gương mặt của tiên mang hình hài công chúa. Thấy Rớt chăm chú lắng nghe, Thi sung sướng ra mặt:

- Tôi làm thơ nhiều lắm cô ạ! Làm để ca ngợi con người. Có người anh – người anh văn nghệ - trên cõi đời này đã khuyên tôi phải cầm bút sao cho xứng với con người của mình, xứng với cái tâm của mình. Có thể bây giờ, cô không thích thơ tôi, nhưng rồi cô sẽ thích.

- Tôi thích nghe anh đọc mà. Nhưng, nhìn anh dở hơi thật! – Rớt e dè hỏi Thi – Anh không sợ tôi sao?

Ngạc nhiên, Thi nói:

- Sợ cô! Việc gì tôi phải sợ cô?

Chỉ vào gương mặt của chính mình, Rớt nói:

- Tôi là quỷ! Anh không sợ quỷ sao?

Thi cười an ủi Rớt và như để an ủi cả chính mình:

- Sợ quỷ ư? Tôi sợ cô ư? Cô có hại tôi đâu mà tôi phải sợ.

Đưa tay chỉ lên trời, Rớt hỏi:

- Thế tôi là tiên, anh có sợ không?

Thi cũng cười:

- Tôi cũng chẳng sợ đâu. Tiên với quỷ cũng là cô. Tôi chỉ thương cô thôi. Thương như thương một con người phải có mặt ở trần gian này. Tôi chỉ tội nghiệp cho con người thôi. Như tội nghiệp cho chính tôi chẳng hạn.

Rớt gật đầu, nói nhỏ:

- Ồ! Thế thì anh tốt quá!

Thi nói giọng thành thật:

- Tôi tốt ư? Cô không nghĩ rằng trên đời này còn có nhiều người tốt hơn tôi nữa kia. Chứ có riêng mình tôi đâu.

Rớt lắc đầu, mỉm nụ cười như mỉa:

- Tôi không tin. Anh không thấy bọn đàn ông bị cắt của quý kia không. Chúng đâu có tốt với tôi.

Giọng trầm hẵn xuống, Thi chép miệng, nói:

- Cô nghĩ thế là tội cho họ. Họ cũng là người, chắc có điểm nào đó tốt mà cô chưa thấy thôi.

Vẫn nụ cười lộ vẻ khó chịu, Rớt nói:

- Tốt mà chỉ muốn chiếm đoạt lấy công chúa Rớt? Tôi vẫn chưa tin là họ tốt.

Thi lạc cả giọng như thể rằng anh đuối lý:

- Không tin là tuỳ cô. Nhưng đối với tôi, họ chưa phải là người xấu. Họ chỉ có cái tội là...

- Thôi! Anh đừng nói về họ nữa. – Ngừng một lát, Rớt nói tiếp - Anh tốt thật. Ước gì có nhiều người tốt như anh.

Thấy Rớt bớt cay có, Thi cười an ủi Rớt:

- Cô cứ tin là còn nhiều người tốt hơn cả tôi! Tôi tin ai cũng tốt, ai cũng thương yêu nhau thì khổ đau sẽ bớt ở thế gian này.

Rớt ngạc nhiên:

- Thế gian sẽ không còn khổ đau! Hay nhỉ! Ai nói với anh điều đó?

Nghe Rớt như muốn nghe chuyện, Thi nói với giọng tự hào:

- Anh tôi.

Rớt lại hỏi:

- Anh ấy là ai? Sao anh ấy nói điều tốt vậy?

Thi cười vui, giọng đầy sự tự tin:

- Anh ấy tên là Nhân. Anh ấy là nhà thơ.

Rớt nghiêng đầu, nhướng đôi mắt, giọng ngạc nhiên:

- Cũng là nhà thơ như anh?

Với vẻ tự hào, Thi khẳng định:

- Đúng! Anh ấy cũng là nhà thơ như tôi. Các nhà thơ thường thông cảm nhau lắm, hiểu nhau lắm. Họ nói về họ cũng là nói về người khác. Ở họ có nỗi đam mê công việc. Khát khao thế giới an bình, thế giới đại đồng.

Rớt hỏi:

- Chính anh Nhân nói điều ấy?

Thi vui vì có kẻ muốn hiểu mình, muốn hiểu về các nhà thơ:

- Vâng! Chính anh Nhân đã nói và nhiều nhà thơ khác cũng nói như vậy.

Rớt chắp tay trước ngực lộ vẻ sung sướng:

- Ôi! Thế thì tuyệt diệu quá! Chẳng cần tiên, chẳng cần quỷ cũng có thể sống cuộc sống tuyệt đẹp, phải không anh?

Thi nói trong niềm sung sướng:

- Đúng! Con người thương yêu nhau, thế giới sẽ đại đồng. Không cần chủ thuyết; không còn sự ganh ghét; không còn sự tị hiềm, nghi kỵ; không còn xảo trá, ích kỷ.

Rớt chỉ vào mặt Thi cười:

- Anh đúng là con người lạ lùng.

Thi gật đầu, nói:

- Cô cũng vậy. Cô cũng là con người.

Rớt cười nói tiếp lời Thi:

- Tôi nghe nói các nhà thơ như anh là những kẻ lập dị.

Thi ngạc nhiên:

- Tôi?

Rớt chỉ vào gương mặt ửng hồng của Thi, vào đôi mắt sáng vui của Thi, nói:

- Đúng là anh, chứ còn ai vô đây nữa! Không có việc gì làm mất sự tự do của anh.

Thi nói:

- Tôi có xâm phạm sự tự do của ai đâu. Tôi có tranh giành tự do của ai đâu. Tôi không xâm phạm, tôi không tranh giành với người khác, tất nhiên tôi có tự do.

Rớt ngước nhìn trời, rồi nhìn đất, lại nhìn xung quanh, hỏi:

- Mọi người đều như anh thì thế giới sẽ ra sao nhỉ?

Ngập ngừng một lát, Thi mới lên tiếng:

- Tôi cũng chẳng biết thế giới sẽ ra sao. Nhưng tôi nghĩ khổ đau do con người tạo ra, sung sướng cũng do con người tạo ra. Mà tự tạo ra thì còn oán trách ai mới được chứ?

Rớt thảng thốt:

- Tôi... Gương mặt tôi biến từ sung sướng ra khổ đau, nào tôi có tạo ra đâu. Ai? Ai bắt tôi phải chịu như thế. Anh hãy trả lời đi!

Thi im lặng nhìn Rớt. Gương mặt Rớt dần dần biến đổi. Chưa kịp trả lời, anh bị Rớt nắm lấy cổ áo. Anh ú ớ. Trong khi đó, với đôi mắt giận dữ, Rớt gầm lên:

- Hay chính anh đã tạo ra cho tôi?

Thi dần lấy lại bình tĩnh:

- Không phải tôi. Không ai tạo ra cả. Có lẽ chính là sự tình cờ, ngẫu nhiên chăng? Và từ đó, con người cứ bám vào đó để phân biệt sướng khổ.

Rớt bớt giận, nhìn Thi, cười mỉa:

- Anh thật dở hơi. Suốt ngày mơ mơ mộng mộng, suốt ngày cứ tình cờ, ngẫu nhiên. Tôi chẳng thèm nói chuyện với anh đâu.

Thi cũng cười:

- Ấy... ấy... Tôi nói là nói vậy. Làm sao tôi biết hết được cuộc đời này. Có lẽ đó là số phận. Nhiều người cũng cho là thế đấy.

Rớt hỏi:

- Nhưng số phận là cái gì?

Thi chỉ vào người Rớt, rồi chỉ vào mình, nói:

- Là như tôi, như cô đấy.

Rớt trố mắt ngạc nhiên:

- Ồ, hay nhỉ?

Thấy Rớt hết giận, Thi lên tiếng như từng trải chuyện đời:

- Vâng! Số phận con người có cái hay của nó. Nhiều tôn giáo đều nói về chuyện này. Tất cả đều quan tâm đến số phận của con người. Bởi con người biết đau khổ, buồn vui. Nói chung là có cả thất tình, lục dục nên con người có số phận. Và mỗi người có cái riêng của mỗi người, và đó chính là số phận của họ.

Nghe Thi diễn thuyết một hồi, Rớt lên tiếng:

- Anh đừng nói dông dài. Tôi chỉ cần anh cho biết anh nghĩ gì về số phận của tôi?

Thi nhíu mắt một lát, rồi gật gật cái đầu ra điều đắc ý:

- Số phận của ai, người ấy hiểu. Làm sao tôi hiểu trọn số phận của cô. Cô có hiểu số phận của tôi không?

Nghe Thi trả lời như vậy, Rớt nhăn mặt cười:

- Tôi... Tôi chịu anh. Anh cứ làm thơ cho anh, cho tôi, cho mọi người đi! Có lẽ số phận anh chỉ có làm thơ. Tôi chẳng cần anh thương hại tôi đâu. Anh cứ nhìn tôi thì rõ.

Thi đưa mắt nhìn. Con quỷ Rớt trước mắt anh. Những vần thơ về quỷ trào ra trước mắt anh. Anh cũng chẳng biết vì sao nó trào dâng như vậy. Con quỷ Rớt nhìn anh chằm chằm, song anh không sợ. Anh cảm thấy bình thản một cách lạ lùng. Trán anh nhíu lên những nếp suy tư. Anh chẳng thấy gương mặt Rớt đẹp hay xấu. Trước mắt anh là con người, con người thèm khát được làm người. Anh cất tiếng đọc những vần thơ về Rớt...

Rớt vẫn ngồi trước anh. Mặt cô đúng là mặt quỷ. Tội của cô đó sao? Ai không có tội trên cõi đời này? Dẫu một người cũng không? Ở Thi cảm nhận về Thánh Linh, về cõi niết bàn. Tất cả cũng là sự cảm nhận. Ai không có tội? Ai lên cõi niết bàn? Đối với Thi, anh chỉ biết, có tình thương yêu lẫn nhau, mới có thể biến con người thành Con Người. Có thể ngày nào đó, các quỷ ở địa ngục sẽ thành Thánh Thần ở cõi niết bàn. Ngày đó là ngày nào?

Rớt lên tiếng hỏi:

- Anh không sợ tôi? Thế mà đàn ông đều sợ tôi, anh biết không? Họ sợ con quỷ này mà!

- Xin cô đừng nói thế! – Thi đáp lại – Chẳng có ai toàn mỹ đâu. Cô tưởng ai cũng đẹp à? Mấy ai đẹp cả dáng vẻ lẫn tâm hồn.

- Nhưng ai cũng ghét gương mặt tôi. Tôi có tội tình gì đâu. Anh hãy giúp tôi được đẹp đi!

- Tôi chẳng giúp gì cho cô được đâu.

Giọng Rớt đầy hờn trách:

- Anh là thằng đàn ông vô tích sự.

Thi cười gượng, nói như mếu:

- Nhiều người cũng nói như thế. Có lẽ, dưới con mắt họ, tôi chẳng làm được việc gì đem lợi về vật chất, tiền của. Không làm ra tiền thì coi như hỏng ở cõi đời này.

Nghe Thi sắp khóc, đến lượt Rớt an ủi lại :

- Anh cũng tội nghiệp đấy chứ! Tôi cứ tưởng mình tôi khổ. Ai dè anh cũng khổ vì thích làm thơ.

Dù giọng Thi chùng xuống, nhưng Rớt vẫn nghe như đó là tiếng nói của thơ:

- Cũng chẳng khổ. Mà cũng chẳng sướng. Được làm người thì sướng khổ có ích gì với cuộc đời đích thực. Toàn là sướng ư? Chỉ là sự mơ ước mù sa. Toàn khổ ư? Chỉ là sự tự đày đoạ trong cõi sa mù. Được làm người là hạnh phúc lắm rồi. Cần gì phải tranh chấp cái khổ cái sướng.

- Anh nói toàn chuyện đâu đâu! Ôi! tôi cũng là người, sao tôi khổ thế? – Rớt ôm mặt – Tôi được làm người, phải không anh? Tại sao chúng nó cấm tôi làm người?

Thi vỗ vào ngực, hình như những người làm thơ đôi lúc làm anh hùng bất đắc dĩ:

- Kẻ nào cấm cô được làm người. Cô cứ làm người. Cô có quyền làm người.

Khi đó đàn kiến lại ùn ùn trào dậy như lửa cuộn. Rớt chỉ đàn kiến la to:

- Chúng nó kìa! Chúng nó cấm tôi làm người đấy! Chính lũ kiến, anh thấy không? Chúng nó cấm tôi làm người.

Nhìn lũ kiến đang biến hoá, Thi lên tiếng:

- Lũ kiến! Ôi! Chúng nó tàn ác với cô thế sao?

Rớt co mình, cong người, ôm đầu:

- Vâng! Chính chúng đấy. Anh hãy đuổi chúng ra khỏi đây đi. Tôi sợ lắm.

Thi đuổi bọn kiến. Nhưng lũ kiến lại khiêng Thi cao chạy xa bay khỏi Rớt. Chỉ còn lại một mình, Rớt khóc. Khóc ướt đẫm những bản thảo của Thi còn sót lại.

Đàn kiến cứ đi về. Chúng đông như cát đỏ. Chúng khiêng một thằng người, nhưng đó không phải là Thi. Đàn kiến hỏi Rớt:

- Rớt! Mày có biết ai đây không?

Rớt nhìn kỹ. Đúng là thằng điên, thằng điên mà Rớt thường gặp.

Thằng điên nhổm dậy, nhìn Rớt, cười. Nó nhe hàm răng cười. Áo quần trên người nó cũng cười với Rớt. Kể cả chân tay, đầu tóc nó cũng cười... Nó cười theo điêụ ca hằng ngày:

- Ôi! Người buồn; ta vui. Người ta là giòng sông, là biển; còn ta là thuyền, là lá. Người ta tụng kinh Di đà về nước Chúa; ta tụng kinh Quan âm ở chốn trần ai... Ai cũng như ta thì mấy ai ở đời này là kẻ sướng? Ai cũng như ta thì mấy ai cười trong biển khổ? Ngày Phật giáng sinh, ta đã cười trong cõi nhân gian. Ngày Chúa bị đóng đinh trên thập tự, nước mắt ta hoà nước mắt chúng sinh. Người đời cho Phật, Chúa là hai, nhưng ta cho là một. Chúa sinh Phật. Phật sinh Chúa. Và con người sinh cả Phật, cả Chúa. Ai là người thì nên tin Chúa, Phật cùng ngôi... Hì hì... Chúa Phật cùng ngôi... Con người cùng ngôi Chúa Phật... Hì hì...

Rớt không chịu nổi bài ca của thằng điên, nói:

- Sao anh cười điệu ca ấy?

Cũng chỉ nụ cười man khai, ngô nghê. Và đột nhiên, thằng điên bật khóc. Rớt lại hỏi:

- Anh cũng biết khóc à?

Thằng điên lại cười. Rồi khóc. Rồi im bặt. Mắt nó nhìn cõi xa xăm nào đó, rồi cất tiếng nói lớn:

- Kìa! Cô thấy không? Đàn kiến kìa! Chúng đang kéo quân từ địa ngục đến niết bàn và từ niết bàn đến địa ngục. Chúng đang khiêng các linh hồn. Cô có nghe các linh hồn than khóc không? Cô có nghe các linh hồn cười hạnh phúc không?

Rớt lắc đầu, mắt mở to nhìn theo ngón tay thằng điên.

- Ở đâu? Tôi chẳng nghe gì cả!

Thằng điên lại nhảy tưng tửng, hát điệu nhạc điên:

- Ôi! Các linh hồn đang bị đày đoạ từ cõi địa ngục. Chúng đang than khóc, nghiến răng trong hoả ngục... Ôi! Tội cho chúng quá!... Chúng bị xiềng xích đời đời ở địa ngục... Và kìa! Các linh hồn đang chúc tụng vị đế vương ở trời cao bằng những bài ca vinh hiển của Chúa Phật... Cô... Cô thấy không? Các linh hồn chia làm hai phe đấy. Chúng chia phe đánh nhau đấy.

Rớt dỏng tai nghe. Cô chỉ nghe tiếng lạo xạo của lũ kiến. Chỉ có tiếng của côn trùng đang ám ảnh Rớt. Cô đáp:

- Tôi có nghe thấy gì đâu ngoài âm thanh của lũ kiến.

Thằng điên nói như đồng nhập:

- Cô không thấy sao? Tội nghiệp cho cô khi cô không được thấy các linh hồn chia làm hai phe đánh nhau. Cô có thích đánh nhau không?

Nghe thằng điên nói lại chuyện đánh nhau, Rớt thấy sợ. Không lẽ trên cõi đời này người ta thích chuyện đánh nhau? Mà đánh nhau để được ích lợi gì chứ? Đánh nhau từ đời này sang đời khác để được cái gì, Rớt cũng chẳng biết. Cô chỉ biết, nếu đánh nhau thì ai cũng bị đau, bị thương tích, nếu nặng hơn là có thể chết người. Nghĩ đến chuyện có người chết, Rớt la lên:

- Ôi! Tôi sợ đánh nhau lắm!

Giọng thằng điên như một triết gia:

- Thế mà con người bày trò đánh nhau để vui đấy.

Rớt hoảng sợ, thốt:

- Thật thế sao?

Vẫn giọng điệu của một triết gia, nhưng lời lẽ của thằng điên có hơi hướm của người chết:

- Thật! Thật như đàn kiến kéo quân từ địa ngục đến niết bàn và từ niết bàn đến địa ngục. Kìa, đàn kiến di động như con người đang di động. Kẻ thì kéo đến địa ngục. Kẻ thì kéo đến niết bàn. Còn cô, còn tôi sẽ đi về đâu, đố cô biết được?

Nghe giọng của thằng điên có vẻ ma ám, Rớt nói:

- Anh làm tôi sợ quá!

Chỉ im lặng...

Giờ thằng điên không lên tiếng. Chỉ nghe tiếng của đàn kiến hòa với tiếng gió. Như tiếng vọng ở chốn xa xôi nào đó, cuốn hút những mơ mộng, những trăn trở, Rớt không biết mình phải làm gì. Một lát sau, cô lên tiếng:

- Anh sẽ đi về đâu?

Thằng điên cười, nụ cười mang dáng dấp nụ cười của đứa trẻ bị bệnh đao:

- Tôi không biết. Vì tôi có sợ gì đàn kiến đâu. Cô không thấy chúng khiêng bỏ tôi ở giữa cõi trần sao? Có thể tôi ở lưng chừng giữa niết bàn- địa ngục. Mặc chúng làm gì thì làm.

- Anh đã vậy. Còn tôi, tôi...? Tôi sẽ đến niết bàn hay địa ngục?

- Tôi không biết.

- Anh không biết thật ư? Anh nhìn gương mặt tôi, anh đoán giúp tôi sẽ đi về đâu đi!

Gương mặt con quỷ Rớt. Đúng là gương mặt con quỷ Rớt hiện ra. Gương mặt khao khát được làm người hiện ra, gương mặt đau đớn ê chề của con quỷ trinh trắng hiện ra.

- Có lẽ tôi xuống địa ngục, phải không anh?

- Không đâu! Gương mặt của cô có gì đáng nói. Cô phải lên niết bàn. Đúng là cô sẽ được lên cõi trời.

- Anh nói dối.

Và Rớt đã khóc. Cô đưa tay đấm vào ngực thằng điên. Nó chỉ cười nụ cười sơ khai.

- Anh cười trên thân phận tôi?

Thằng điên cũng cười.

- Anh ghét tôi sao?

Thằng điên tiếp tục cười.

Quỷ cho thằng điên. Chắc nó bị quỷ thần ám vào người nên nói những chuyện như là có người ở thế giới bên kia. Nó nói chuyện niết bàn, địa ngục. Việc gì cũng cười. Đời đối với nó chỉ đáng giá có một nụ cười. Mà nụ cười điên, mới ngộ chứ. Nghĩ cũng tội cho nó thật. Suốt đời nó chỉ biết cười. Không cười, có lẽ nó đã chết từ lâu rồi.

Thằng điên tiếp tục cười hát bài ca muôn thuở:

- Hỡi các linh hồn ở niết bàn, ở địa ngục! Các người sao phân ra làm hai vậy? Các người sao tự tách ra làm hai vậy? Ngày phán xét, Phật sẽ ra đời. Quỷ dữ ở niết bàn sống sung sướng, phè phỡn bấy lâu nay sẽ bị nghiến răng đời đời. Thiên Thần bị đoạ đày nơi địa ngục sẽ hát ca mừng Thiên Chúa. Hỡi các linh hồn! Các người hãy chọn đi! Hoặc các người làm Thiên Thần, hoặc các người làm quỷ dữ, hoặc các người làm con người.

Điệp khúc của thằng điên chơi vơi, chơi vơi. Nó như những bài thơ Thi đọc ru Rớt ngủ. Giấc ngủ của cô bồng bềnh như thể đàn kiến kéo cô ném trên mặt sông. Bóng thằng điên, kể cả bóng Thi nhòa trước mắt Rớt. Chỉ có con sóng của giòng sông bồng bềnh, dập dìu đưa cô đến nơi vô định.

Ôi, cơn mơ mạo danh, cơn mơ ai cũng từng mơ thấy.

Đàn kiến lại cắn xé cơ thể cô. Cô rùng mình. Cô lo sợ thân phận làm người...

CHƯƠNG 10

Đàn kiến ùn ùn kéo đến nhà mụ Ba. Đông vô kể. Như lửa nổi rờn rợn khắp cơ thể, mụ loá mắt. Mụ cảm thấy chúng sôi lên sùng sục như mang theo sự rùng rợn của các thần và quỷ bị bỏ vào một cái hang khi cơn mưa giông bắt đầu.

Cơn mưa giông ập đến. Bọn kiến bị nước cuốn phăng đi. Chúng cố nhoi tìm sự sống. Dưới cơn mưa, Thi và thằng điên chạy vào nhà mụ Ba.

Hai thằng người đứng trước mụ. Thi đọc thơ về cơn mưa. Thằng điên cười như mưa.

Mụ Ba nói với Thi:

- Thôi! Để tau yên! Cứ lải nhải đọc thơ, tau không chịu nổi.

Thi cười, nụ cười của Thi phảng phất nụ cười của Mộng Liên Đường, của Hàn Mặc Tử, có chút của Phạm Phú Hài, của Vũ Đình Ninh:

- Mụ không chịu nổi thơ ư? Mụ không biết thơ là cuộc đời, thơ là cuộc sống của nhân loại sao? Thiếu nó thì linh hồn con người bị đày đoạ nơi hoả ngục.

Mụ khoát tay, la to lên cho mọi người đều biết:

- Láo toét! Láo toét hết! Tau chẳng cần thơ đâu. Tau chỉ cần con Rớt của tau như thuở mười lăm, mười sáu.

Thi vỗ về mụ:

- Được thôi! Tôi sẽ đưa mụ về lại thuở cô Rớt mười sáu, mười lăm.

Không kịp đợi mụ nói, Thi đằng hắng giọng, đọc những bài thơ ca ngợi Rớt, cô gái đẹp như tiên giáng trần. Mụ Ba tươi tỉnh hẵn lên. Mụ khen Thi là người có tài làm thơ, hiểu rõ lòng mụ.

Bỗng giọng thơ của Thi dữ dội như sấm sét. Mụ thấy rõ hình bóng của Rớt quằn quại, đau đớn trong cơn giông gió sấm sét, biến thành quỷ.

- Đừng đọc nữa! Mi làm tau sợ quá! – Mụ Ba khoát tay bảo Thi im – Mi làm tau sợ quá! Những lời thơ của mi như quỷ, hành hạ linh hồn tau. Mi hãy đi đi! Đừng đọc nữa!

Thằng điên tự nãy giờ đứng cười.

Đàn kiến bập bềnh trên nước. Chúng tụ lại thành một khối dày đặc nổi trên mặt nước, đang tiến vào nhà mụ Ba.

- Các người hãy đuổi đàn kiến ra khỏi nhà tau đi! Tau sợ lắm! – Mụ Ba nói với Thi và thằng điên.

Đàn kiến lên tiếng:

- Đừng đuổi chúng tôi! Chúng tôi đến báo tin mừng cho mụ đây.

Mụ Ba ngạc nhiên:

- Tin mừng?

Đàn kiến đồng thanh đáp:

- Vâng! Đúng là tin mừng tuyệt vời với mụ. Mụ nghe cho rõ đây. Rớt đã thành nữ hoàng.

Mụ Ba không tin ở tai mình:

- Con Rớt của tôi là nữ hoàng!

Đàn kiến khẳng định:

- Đúng là nữ hoàng! Nữ hoàng Rớt đang cai trị cả thế gian này đấy.

Mụ nghe lời bọn kiến, nhưng mụ vẫn không thể ngờ Rớt mà làm nữ hoàng:

- Có thật thế không hở Trời? Con Rớt của tôi mà là nữ hoàng! Xấu như quỷ mà là nữ hoàng ư? Tôi không tin. Tôi không tin lời của các người đâu.

Đàn kiến có vẻ không bằng lòng:

- Mụ không tin ư? Đó là quyền của mụ. Thật sự là nữ hoàng Rớt sai chúng tôi đến báo tin mừng cho mụ biết đấy. Mụ có muốn đi gặp nữ hoàng Rớt không?

Mụ nói:

- Thật thế ư? Nếu thế thì các người đưa tôi đi gặp nó, lúc đó tôi mới tin.

Đàn kiến đồng thanh đáp:

- Được! Chúng tôi sẽ đưa mụ đi.

Mụ Ba nói với Thi và thằng điên:

- Hai đứa bay đi cùng với tau, để xem thực hư ra sao! – Không đợi hai thằng đồng ý hay không – mụ ra lệnh đàn kiến:

- Đưa chúng tôi đi!

Đàn kiến quay thành vòng tròn. Chúng kết thành kiệu để khiêng ba người đến xem Rớt làm nữ hoàng.

Cả bọn đi qua nhiều cửa có lính canh. May mà có đàn kiến nên họ mới đến được nơi ngự của nữ hoàng. Cảnh hiện ra trước mắt họ thật là lạ, khác với cảnh sống của mọi người. Đàn kiến bỏ ba người trước sân, rồi đồng loạt cúi đầu, cung kính :

- Tâu Nữ hoàng, chúng tôi đã đưa ba người mà Nữ hoàng cần gặp đến rồi. Tuỳ Nữ hoàng định đoạt.

Một người đàn bà ngồi trên ngai vàng. Gương mặt được che bằng tấm mạng. Vẫn ngồi im bất động như một xác chết, không nói một lời nào. Thấy thế, mụ Ba nghi ngại, không biết có phải đó là Rớt hay không. Trấn tỉnh lại tinh thần, mụ lên tiếng gọi:

- Rớt! Có phải con đó không? Mẹ đến thăm con đây.

Nữ hoàng tự nãy giờ ngồi im cho thần dân ngắm dung nhan, quay lại nói với mụ:

- Ta là nữ hoàng Rớt! Mụ không được ăn nói vô phép như thế!

Nghe nữ hoàng trả lời có tên Rớt, mụ quả quyết:

- Mẹ là mẹ của con đây mà!

- Ta là nữ hoàng. Ngươi phải ăn nói sao cho phải đạo vua tôi. Không được hỗn láo thế!

Mụ Ba lằm bằm:

- Con đối xử với mẹ thế à?

Nữ hoàng nói như thách:

- Thế thì mụ làm gì ta?

Mụ Ba van xin:

- Con, con gái của mẹ! Mẹ van con! Con hãy về với mẹ. Đừng ăn nói với mẹ thế. Có gì mẹ con ta đùm bọc với nhau.

Nữ hoàng cười ra vẻ thích thú:

- Ta phải làm nữ hoàng để thi hành quyền bính của ta. Ở với mụ, ta có quyền gì đâu.

Mụ Ba khóc:

- Con xấu như quỷ mà làm nữ hoàng thì thiên hạ sẽ cười cho đấy.

Nữ hoàng hơi cúi đầu xuống, ngả người ra phía trước cho gần mụ Ba, nói:

- Mụ không biết đấy thôi. Dù là quỷ mà làm nữ hoàng thì thiên hạ vẫn cứ trọng vọng, vẫn cứ sợ uy quyền của nữ hoàng. Có kẻ nào dám nói ta là quỷ đâu. Mụ không tin ư?

Không đợi mụ Ba trả lời, Nữ hoàng quay sang đàn kiến, nói:

- Hỡi thần dân trăm họ! Các ngươi hãy cho mụ già biết ta là ai đi!

Đàn kiến cung kính, đáp:

- Tâu Nữ hoàng! Chúng tôi xin tuân lệnh.

Đàn kiến quay thành vòng tròn. Chúng ca hát bài ca về quỷ Rớt được thành nữ hoàng. Chúng tung hô ca ngợi Rớt là vị lãnh tụ vĩ đại, anh minh, tài ba, lỗi lạc nhất trần gian. Rồi chúng kết thành một dòng chữ đẹp, sáng chói trên trán Rớt: Màu nhiệm Mẹ của các quỷ được làm vua trên thế gian.

Rớt uy nghiêm nói:

- Có ai dám gọi ta là quỷ đâu. Ta sẽ cắt lưỡi bọn nào dám xúc phạm đến uy danh ta. Ta sẽ bắt các linh hồn của bọn chúng nhốt vào ngục. Ta là nữ hoàng! Mụ nghe rõ không?

Mụ Ba khóc, đáp:

- Vâng, tôi nghe rõ!... Nhưng... nhưng con Rớt của tôi đâu?

Nữ hoàng nói:

- Con Rớt nào của mụ? Mụ có điên không? Mụ đến đây với anh chàng làm thơ, với thằng điên chứ gì?... Thôi, đúng rồi! Mụ điên thật rồi.

Ngừng giây lát, Nữ hoàng tiếp lời:

- Bọn bay đâu! Hãy khiêng bọn người này ném ra khỏi thành cho ta!

Mệnh lệnh của Nữ hoàng được thi hành. Cả ba người đều bị ném ra khỏi thành. Trước mắt bọn họ là từng đàn người lầm lũi đi trong sa mạc. Họ lầm lũi như những con lạc đà mang nặng nhọc. Trước mắt ba người là từng đàn lạc đà ngược xuôi. Không một ai nói gì cả. Những gương mặt người chỉ đưa đôi mắt lạc đà ươn ướt nhìn mụ. Họ chẳng coi mụ là gì trước họ. Đối với họ, chỉ có sự nặng nhọc là lẽ sống của cuộc đời. Mụ Ba lên tiếng hỏi Thi:

- Này nhà thơ! Đây là những con người sao?

Nhìn đàn người còng lưng, nhô những chiếc xương như hằn in sự khốn nhọc, Thi đáp:

- Vâng, đúng là những con người. Mụ thấy lạ lắm sao?

Mụ Ba gật đầu:

- Đúng là rất lạ! Cứ như là những con vật ở trần gian. Sao cuộc sống của họ vậy?

Thi cười như thể biết được quy luật cuộc sống:

- Có gì lạ đâu. Lẽ thường tình là thế đó.

Mụ Ba nói trách, nhưng không phải là trách Thi, mà là trách cuộc đời:

- Thường tình mà như thế được sao? Con Rớt làm nữ hoàng mà để họ thế sao?

Thi trấn an mụ:

- Dù ai là nữ hoàng đi nữa thì vẫn cứ vậy. Không thay đổi cuộc sống được hết đâu.

Mụ Ba ngạc nhiên:

- Không thay đổi được, có phải thế không?

Thi khẳng định:

- Phải! Không thay đổi được hết đâu.

Mụ Ba nhìn xa xăm, nói:

- Sao con Rớt nói một đường, làm một nẻo vậy?

Thi hỏi:

- Nữ hoàng nói gì?

Mụ Ba nhớ lại những lời Rớt nói hồi Rớt độ trăng tròn:

- Con Rớt ấy à? Nó nói gì à? Nó nói là nó rất muốn cuộc sống ở trần gian được êm đẹp, nó nói là nó ao ước mọi người sống yên lành, vui sướng, mong cuộc sống như những đêm Trung thu yên bình.

Thi cười ngất:

- Tôi chịu cho bà. Ao ước chỉ là ao ước thôi. Còn khi nắm quyền bính trên tay, chắc gì Nữ hoàng thực hiện những điều mình đã ao ước.

Mụ Ba lo lắng :

- Trí nhớ của nó giảm rồi sao?

Thi nói:

- Nữ hoàng đâu có quên, tôi tin là vậy. Nhưng với cương vị trước mắt, Nữ hoàng còn phải lo giữ ngai vàng chứ. Nữ hoàng phải lo đối phó với những kẻ chống lại mình chứ. Nữ hoàng còn sức đâu mà nghĩ đến chuyện lo cuộc sống của thần dân. Có chăng chỉ còn là mơ ước, có chăng là những kỷ niệm mơ hồ của thời còn trẻ.

Mụ Ba dỗ ngọt Thi:

- Nhà thơ đọc thơ đi! Tôi muốn nghe thơ cho bớt nỗi đau. Ôi, cảnh đời là thế sao?

Thi đọc thơ. Những vần thơ khốn khổ của những con lạc đà qua sa mạc. Thằng điên vỗ tay cười tán thưởng.

Từng đàn người cứ đi... Tiếng vỗ tay của thằng điên làm nhạc đệm. Lời thơ của Thi vẫn cứ dậy trào như bão cát trong sa mạc.

Đàn kiến lại kéo đến. Chúng lôi kéo ba người đi khắp xứ mà nữ hoàng Rớt cai trị. Cảnh, người đổi thay đến độ lạ lùng.

Đàn kiến đưa bọn họ đến một ngôi chợ, một ngôi chợ khác các chợ bình thường. Đây là ngôi chợ bán những thứ chỉ thấy ở xã hội suy vong. Nào đây là gian hàng bán các thứ bằng cấp, giấy tờ giả. Từ bằng tốt nghiệp tú tài đến giấy chứng nhận trình độ ngoại ngữ A,B,C, từ giấy chứng tử đến bằng thạc sĩ, từ hợp đồng kinh tế đến di chúc... đều được rao bán. Cạnh đó là gian hàng bán thực phẩm được chế biến lại từ những bao cao su, những vỏ xe hơi như gạo, cá khô, thịt... Rất nhiều các gian hàng lạ lùng trên thế gian không thể kể hết. Đặc biệt là gian hàng bán thịt người sống. Bọn họ thấy người ta ngã giá từng bộ phận trên cơ thể người. Nào là chân, tay, mắt, mũi; nào là mông, đùi, bụng, rốn, kể cả hậu môn, kể cả bộ phận sinh dục... Tất cả các bộ phận trên cơ thể con người đều được đưa ra chưng bày. Người ta vui vẻ hẳn lên. Và các thú vật, những con vật bấy lâu nay chỉ biết thứ ngôn ngữ của loài thú, bỗng nhiên biết nói như người. Chúng chào mời các vị khách, các bạn hàng đến thăm và mua hàng... Như ngày hội, tất cả đều nhộn nhịp, ầm ĩ. Các con thú nhảy cỡn mừng rơn vì nói được tiếng người. Các con người mừng rơn vì mua được thịt người.

Rồi đàn kiến đưa bọn họ đến các nơi thiêng liêng. Thật là lạ cảnh tượng hiện ra trước mắt họ. Họ không thể không tin. Ở các ngôi chùa, nhà thờ, các tượng Phật, tượng Chúa đều biết nói. Mọi người bu quanh các tượng để nghe thuyết giáo vế những ngày sẽ xảy đến với thế gian, những con quỷ được làm vua, những tiên tri bị ném vào vạc dầu cho quỷ sứ hành hạ. Mọi người nghe đủ các tội mà các tượng Phật, tượng Chúa nói ra, nào là tham sân si, nào là các tội ác, nào là không kính nước Trời, nào là không thuỷ chung... Đủ các tội ở thế gian.

Mụ Ba hoảng hốt:

- Con Rớt cũng cai trị xứ này sao?

Thi đáp:

- Vâng! Nữ hoàng Rớt cũng cai trị nơi đây. Sao mụ sợ hãi như vậy?

Mụ Ba mặt vẫn còn tái, nói:

- Ôi, các người có nghe tượng Phật, tượng Chúa nói gì không?

- Nghe rất rõ.

Mụ Ba run lên:

- Thế thì khiếp quá! Ai là ngưòi vô tội ở thế gian này?

Thi lên tiếng:

- Chẳng có ai đâu! Kể cả tôi, cả bà, cả thằng điên nữa.

Mụ Ba bưng lấy mặt, nói:

- Thế thì khiếp quá! Con Rớt làm nữ hoàng mà để xã hội đảo điên thế sao?

Thi cười nói như một triết gia:

- Xã hội đảo điên thì cứ đảo điên. Nữ hoàng Rớt chắc gì yên đâu mà phải lo cho kẻ khác được yên.

Mụ Ba chép miệng:

- Có thể nó không yên. Tội nghiệp cho nó! Nó biết gì mà làm nữ hoàng. Làm nữ hoàng như nó chắc là khổ.

- Có lẽ khổ thôi! Mấy ai hạnh phúc trên thế gian này?

Mụ Ba tiếp lời Thi:

-Tội cho nó quá! Sướng sao được khi nó phải mang bộ mặt quỷ! Tội nghiệp con tôi quá!

Mụ Ba khóc cho thân phận Rớt làm nữ hoàng. Đúng là Rớt biết gì mà làm nữ hoàng. Nó làm gì có ích cho thần dân nó? Nó làm nữ hoàng, mụ không sướng sao? Nhưng mụ lạ cho nó khi nó không thèm đếm xỉa gì đến mụ. Nó cho mụ là điên. Mụ có hề điên đâu. Hay là nó làm nữ hoàng rồi thì thấy trắng hóa đen, đen hóa đỏ? Có lẽ thế chăng? Nếu thế thì khổ cho cái đầu của nó quá!

Thi đọc những luật lệ của nữ hoàng Rớt công bố cho mụ Ba nghe. Thằng điên chạy từ nơi này đến nơi khác cười... Luật của Rớt ban ra thật là đúng luật của quỷ cái cai trị thế gian. Mọi quyền bính Rớt nắm hết. Không để cho ai có chút quyền, kể cả quyền được sống. Ai nói bậy thì bị cắt lưỡi. Ai nói thật, nói ngay thẳng cũng bị cắt lưỡi. Phản biện càng chết sớm. Rớt không muốn người nào tài hơn mình vì sợ họ cướp ngôi.

Mụ Ba nghe mà rùng mình. Mụ mới bảo Thi:

- Thôi! Chúng ta tìm nơi khác mà ở đi. Tôi không muốn ở nơi này.

- Đi đâu bây giờ. Mụ muốn bỏ kinh thành này sao?

- Về nơi chôn nhau cắt rốn đi! Cực sướng cũng được ở đó thì tôi nhắm mắt mới yên lòng.

- Tôi sẽ đưa mụ về nơi mụ thích.

Rồi họ đi. Cả ba người đều không nói với nhau một lời. Đường về nơi chôn nhau cắt rốn của mụ bên giòng sông với chiếc cầu cũ...

Giòng sông trong xanh. Cả ba người đứng trên cầu nhìn xuống giòng sông. Nước chảy trên hình bóng họ.

Thi làm thơ. Thằng điên cười. Mụ Ba khóc. Tiếng cười, tiếng khóc và tiếng thơ của ba người hoà vào nhau và trôi trên giòng sông. Hình bóng họ nghiêng nghiêng...

Thằng Bạc đến thăm mụ Ba. Biết được Rớt làm nữ hoàng, Bạc nhắc lại chuyện cầu hôn. Nhưng mụ Ba chẳng phải tay vừa, mụ trả lời thẳng với hắn:

- Mày muốn lấy lại sáu chỉ vàng à? Đừng hòng! Tau không trả đâu. Con Rớt cai trị cả xứ này mà mày dám đụng tới mẹ nó sao?

Bạc xuống giọng:

- Tôi biết Rớt là nữ hoàng. Có điều tôi tới đây là nhờ bà nói hộ cô Rớt hãy thương dùm bọn dân chúng tôi. Càng ngày làm ăn càng khó ra. Giàu như tôi mà phải chạy ăn từng bữa. Tôi chịu hết nỗi. Chỉ có nước chết, may ra khoẻ cái thân.

Mụ Ba hùa theo:

- Bộ mình mày khổ thôi à? Cả tau đây cũng khổ. Bánh bèo làm ra, bán chẳng ai thèm mua. Nếu có mua thì toàn mua chịu. Tiền, họ nợ mình quá nhiều. Không có tiền, thành ra tau phải mua gạo chịu làm bánh. Người này nợ mình, mình lại nợ người khác. Cứ xoay quần nợ lẫn nhau. Mày thấy đó, có khó không?

Bạc đứng tréo chân, nhắc khéo:

- Sao không đem sáu chỉ vàng ra bán lấy tiền làm vốn.

Mụ Ba chép miệng thở dài:

- Mày tưởng sáu chỉ vàng lớn lắm hay sao? Mà tính đi tính lại, có bán cũng lỗ. Tiền ngày một nhỏ đi, như lá mít, mất giá không thể tưởng. Chi bằng cất vàng, để dành cho chắc ăn.

Bạc nói khía:

- Già như mụ mà còn tính!

Mụ Ba xởi lởi nói:

- Không tính, tới khi chết lấy gì mua hòm.

Rồi mụ kể cho Bạc biết những điều xảy ra đối với mụ. Bạc chỉ chép miệng thở dài. Nỗi uất ức trào trên tim mụ. Mụ không kìm được tiếng than: “Quỷ mà là nữ hoàng!”

Cơn giông. Cơn giông ập đến. Mụ cầu Trời Phật giáng lưỡi sét giết chết nữ hoàng Rớt. Có nó cũng như không. Ích gì cho mụ đâu. Nó chẳng đoái hoài đến mụ. Uổng công mụ nuôi cơm nước.

Tiếng sét đánh xé ngang trời. Mụ nghĩ nữ hoàng Rớt phải run sợ. Mụ hét to trong tiếng sét:

- Đánh nữa đi! Đánh nữa đi! Lạy trời hãy đánh nữa đi! Hãy đánh con quỷ Rớt tan xương ra, cháy đen thùi lùi như con chó thui đi. Hãy thêm sấm sét nữa đi! Trời hãy giúp chúng con giết chết con quỷ Rớt để nó khỏi làm khổ mọi người.

Mụ hả hê. Mụ quay cuồng như thể sét đã đánh Rớt cháy khét thành một cục than người.

Nhưng mụ lầm. Đàn kiến lại ập đến. Chúng cắn xé thân thể mụ. Mụ đau đớn. Mụ van xin chúng.

- Tôi có tội tình gì. Các người đừng cắn xé tôi nữa!

Đàn kiến vừa cắn xé vừa nói:

- Mụ đừng van xin vô ích. Chúng ta thi hành mệnh lệnh của Nữ hoàng đây.

Nhăn mặt đớn đau, mụ gắt:

- Mệnh lệnh gì?

Đàn kiến hỏi mụ:

- Mụ không biết thật sao? Mụ chưa biết sao?

Mụ gật đầu, nhăn cái mặt bị xị:

- Chưa biết gì cả. Mà chuyện gì mới được chứ?

Đàn kiến cho mụ biết là Rớt bắt mọi người phải thi hành mệnh lệnh của Rớt. Nghe thế, mụ la to:

- Tôi là mẹ nó mà cũng phải thi hành mệnh lệnh của nó sao?

Đàn kiến đáp:

- Phải! Ai cũng phải chấp hành. Tội cho mụ thật. Nhưng đã là mệnh lệnh thì phải thi hành thôi.

Mụ Ba trở mình, lăn lộn tránh cơn đau. Mụ trách cứ bọn kiến:

- Hãy nói cho tôi biết đó là mệnh lệnh gì?

- Nữ hoàng đã ra lệnh phải thi hành hạ tất cả đàn bà con gái, từ trẻ sơ sinh đến bà già gần chết, phải in dấu ấn sao cho giống Nữ hoàng. Vì thế chúng tôi phải cắn xé mụ cho giống Nữ hoàng.

- Nghĩa là làm sao?

- Là như thế này!

Nói rồi, lũ kiến bò khắp cơ thể mụ. Chúng cắn xé từ âm hộ cắn xé ra. Chúng bò lên gương mặt mụ mà đốt.

Mụ đang sống với cơn mơ.

Ôi, cơn mơ mạo danh, cơn mơ ai cũng từng mơ thấy.

Như có ai dùng lưỡi dao cắt mặt, mụ la thét:

- Trời! Mặt tôi!... Trời ơi là trời!... Mặt của tôi như mặt quỷ sao?

Rớt nằm giường bên nghe rõ tiếng mụ Ba thét.Cô cười thành tiếng:

- Tội nghiệp cho mụ! Mụ cũng là quỷ như ta...

CHƯƠNG 11

Rớt trân nhìn trần nhà. Cảnh vật yên ắng lạ thường. Chỉ có tiếng mớ ngủ của mụ Ba ở giường bên. Tiếng đêm như ùa vào tóc của cô.

Cô cảm thấy trơ trọi. Trơ trọi không chịu nổi. Người đàn ông nào cảm thông với cô? Những tên đàn ông chỉ thoáng thấy bóng dáng cô là họ không muốn thấy mặt. Cô có làm gì họ đâu mà họ kinh tởm cô vậy? Có chăng chỉ là bộ mặt quỷ mà cô phải mang ở cõi đời này.

Anh chàng Thi không ghét cô như những người khác, cũng chẳng thương hại cô. Anh ta chỉ biết có thơ. Suốt ngày là thơ. Nhiều lần Rớt đã chứng kiến cảnh vợ chồng Thi gây lộn. Vợ Thi không chịu nỗi cái thói thơ thẩn, thẫn thờ của chồng. Cô ta đã nói thẳng Thi là kẻ lập dị, dở hơi, nửa vời. Cô ta đã từng cười vào những vần thơ của Thi. Cô ta ghét những vần thơ của Thi không xứng với cân thịt ở chợ. Nhiều khi cô ta châm chọc Thi chẳng có tài cán gì. Thà Thi đừng viết thơ mà làm bất cứ thứ gì có tiền để lo cái ăn, cái mặc cho vợ con thì quý biết chừng nào. Chứ cái kiểu làm thơ như người ở cõi đâu đâu, chỉ báo hại cho vợ, cho con. Thà Thi thăng ở đâu thì thăng, chứ cái kiểu nửa nạc, nửa mỡ chỉ làm khổ vợ, khổ con. Có lẽ Thi biết vậy, nên dù vợ có đay nghiến, chì chiết đủ thứ thì Thi vẫn làm thinh. Rớt thấy tội cho những người làm thơ quá.

Thi không trốn chạy cô khi giáp mặt. Anh ta chỉ đăm chiêu nhìn cô. Những lời anh nói với cô sao có lúc như ở tận đâu đâu.

Còn thằng điên, cái thằng thật lạ lùng. Nó cười với cô. Cười không thể chịu được. Nó như người từ cõi khác đến. Không chửi cô, không dịu ngọt với cô. Nó chỉ biết có cười và cười. Nụ cười của nó sao lạ, lạ như thể nó chẳng cần có ai trên cuộc đời này.

Thằng Bạc thì lại khác. Gặp cô, hắn cứ đòi lại sáu chỉ vàng. Mà cô có nhận vàng của hắn đâu. Cô tức hắn không thể chịu được. Vàng cô có lấy đâu mà trả. Lúc cô còn đẹp, hắn theo cô như cái đuôi. Khi cô mang gương mặt quỷ, hắn lại xa lánh cô. Có theo cô, nói chuyện với cô cũng chỉ vì sáu chỉ vàng. Hắn có giỏi thì cứ việc đòi ở mụ Ba. Mụ lấy thì mụ trả. Cô có nợ gì hắn đâu.

Riêng thằng Đế, cái thằng gặp cô lần nào cũng cười nhe hai hàm răng như muốn cắn lấy cô, nói nửa thật nửa đùa. Không biết nó có thương cô không?

- Mày mà đem vàng đến cho tao thì tao mới lấy mày.

Nghe thằng Đế nói như vậy, cô thấy lo lo, thấy thích thích. Nó mà lấy cô thì thích quá đi chứ! Nhưng vàng ở đâu mà đem cho nó? Hay là lấy trộm vàng của mụ Ba. Có vàng nó sẽ lấy mình? Rớt thầm nghĩ như vậy.

Đế chỉ còn có một mẹ già, đã có vợ và bốn con. Cuộc sống của nó thật là lạ. Sáng xỉn, chiều xỉn. Miệng mồm suốt ngày lè nhè cái giọng đầy hơi rượu. Không ai muốn nói chuyện với nó. Và mỗi khi, nó bắt chuyện với ai, thì họ cũng tìm cách lẫn tránh, và đi khỏi nơi nó đứng, nó ngồi.

Một lần, trời đang nắng, bỗng cơn giông ập đến. Những tia chớp đầy trời, Rớt tìm nơi trú ẩn. Chạy vào lò vôi bên cạnh cầu, Rớt bắt gặp thằng Đế nằm trần truồng. Bên cạnh nó là chai rượu đã cạn. Áo quần nó vứt một nơi. Mặc sấm chớp. Mặc mưa xối xả. Đế vẫn nằm như không biết có gì trên đời. Ngoài trời sấm chớp nổi lên mỗi lúc một nhiều. Thằng Đế vẫn cứ nằm. Rớt lần đầu tiên nhìn thấy thằng người trần truồng. Cô nhìn trân trân vào thân thể Đế. Nhìn từng bộ phận trên cơ thể nó. Một cảm giác thèm của lạ theo nước bọt, bắt cô phải nuốt. Bỗng một tiếng sét đánh cạnh lò vôi. Tiếng nổ như xé tai Rớt. Cô ôm mặt. Thằng Đế giật mình. Nó lồm cồm ngồi dậy. Trước mắt nó là Rớt. Nó đứng dậy, trần truồng, nhìn Rớt đang ôm đầu.

- Hỡi con quỷ! Mày làm gì vào đây? May mà có tao, không thì mày bị sét đánh tan xương.

Rớt không nói. Cô chỉ khóc. Đế như tỉnh rượu, lấy quần áo mặc vội vào, không để ý đến Rớt. Ngoài trời vẫn mưa, vẫn sấm sét. Mặc xong quần áo, Đế hỏi Rớt:

- Từ khi mày vào đây, mày có thấy gì không?

Rớt nhìn Đế lắp bắp:

- Có... có... thấy gì đâu.

Đế hỉnh hỉnh cái mặt nhìn vào mắt Rớt:

- Thật không thấy sao? Mà mày có thấy gì trên người tao không?

Rớt cúi mặt như để bớt xấu hổ:

- Đâu có thấy gì. Ừ mà có thấy... Có phải ý ông nói...

Đế gắt:

- Đàn bà con gái mà thế à? Chẳng ý chẳng tứ gì cả.

Rớt nói nhanh, phân trần:

- Tôi, tôi có thấy gì đâu.

Đế gật gật cái đầu ra vẻ bằng lòng:

- Cứ cho là không thấy.

Sấm chớp. Mưa. Và thằng Đế không biết làm gì, nên lên giọng bông đùa với Rớt cho qua cơn giông.

- Mày mà còn đẹp như xưa, chắc mày sẽ sướng Rớt nhỉ? Tội cho mày thật! Bao giờ mày lấy chồng?

Không biết Đế chọc ghẹo, Rớt thật lòng:

- Tôi mà lấy chồng!

Được dịp, Đế bông đùa cho qua chuyện:

- Ai lại không có chồng, hở mày? Có vàng có tiền là có chồng ngay.

Rớt vẫn thật như đếm:

- Nhưng như tôi...

Đế cười:

-Ăn thua gì! Mày có vàng là có người lấy mày ngay. Như tao đây, chẳng hạn.

Ngạc nhiên, Rớt thốt:

- Ông lấy tôi?

Cười to thành tiếng hoà cùng với tiếng mưa ngoài trời, Đế nói vui:

- Chứ sao không. Mày đưa cho tao vàng là tao lấy mày ngay.

Rớt không tin ở tai mình, cô thốt:

- Vàng! Mà ở đâu tôi có?

Đế nói như tâm tình:

- Nghe nói mụ Ba có sáu chỉ vàng hồi thằng Bạc dạm ngỏ mày. Mụ cất mày không biết sao?

Rớt gật gật:

- Biết, nhưng tôi có cất giữ đâu.

Đế khích lệ:

- Mày làm sao lấy đưa cho tao thì tao lấy mày.

Bây giờ Rớt tin ở tai mình. Và kể từ đó, thằng Đế gặp cô đều nói câu nói như hồi mưa giông.

- Mày mà đem vàng cho tao thì tao lấy mày.

Cả thân hình trần truồng của thằng Đế, Rớt đã nhìn ngắm. Cô không chịu nổi cơn rạo rực của đàn kiến cắn. Đàn kiến đấy! Chúng như đâm thấu tận lòng cô. Cô không chịu nổi! Chúng đấy ư? Trời ơi! Là đàn bà con gái, thấy đàn ông trần truồng, trong khi rạo rực, để mà thấy sao hở trời? Trời bắt tội thế sao? Rớt đã bật khóc khi tâm trí cô ẩn hiện thân hình trần truồng thằng Đế.

Đàn kiến lại hành hạ Rớt. Cô không thể ngủ được. Cô thấy rõ thân thể trần truồng của Đế. Ôi, thân thể trần truồng của thằng người!

Cô nghe tiếng ngáy của mụ Ba. Làm thế nào để lấy sáu chỉ vàng. Sáu chỉ vàng, vị cứu tinh của đời cô. Phải lấy cho kỳ được.

Cô ngồi dậy. Cô rón rén lại chiếc tủ đứng. Mặt kính đã vỡ, chỉ còn lại một mảnh gương bên góc. Cô thấy có hình ai trong đó. Cô lùi bước, cất tiếng:

- Mụ còn hành hạ tôi đến bao giờ nữa?

- Hành hạ mi làm gì, hở Rớt?

- Sao mụ cứ đeo bám tôi hoài vậy?

- Ta đâu có theo mi làm gì. Mi sợ ta lắm sao?

- Đúng là tôi rất sợ mụ. Mà ghét nữa.

- Ghét cũng chẳng ích lợi gì đâu Rớt. Tội nghiệp cho mi.

- Tôi xin mụ hãy đi đi! Tôi van xin mụ lần chót.

- Được! Ta chiều ý mi.

Đèn chợt phụt tắt. Rớt trong màn đêm. Cô sờ soạng, cô ôm chầm chiếc tủ.

- Mụ ta đã đi rồi. Quả thật mụ ta đi rồi. Ô, ta thoát nợ rồi!

Im ắng. Chỉ có bàn tay Rớt sờ soạng chiếc tủ. Như con mèo ăn vụng, cô cố gắng nạy cửa tủ. Cái đích của cô tìm đang ở trong tủ. Cô phải lấy sáu chỉ vàng mụ Ba để trong đó cho bằng được.

Cô không tin ở bàn tay mình. Đúng là vàng. Đúng là sáu chỉ vàng mà mụ Ba đã cất giấu đây rồi. Ôi, cô sẽ lấy được thằng Đế! Rớt thầm nghĩ: “Ôi, anh Đế ơi! Em sẽ đem vàng đến cho anh để anh lấy em. Vàng này là vàng của anh, phải không anh Đế? Đợi em, đợi em nghe anh!”

Mụ Ba vẫn thở đều. Lâu lâu, mụ ú ớ...

Rớt mở cửa lẻn ra ngoài. Trên trời đầy sao. Có lẽ lúc này khoảng hai, ba giờ. Rớt lao vào đêm...

Cô đi tìm Đế. Một cơn gió lạnh. Cô thấy trơ trọi giữa đêm. Cô đến nhà Đế bây giờ được không? Mà thằng Đế có thật sự muốn lấy cô không? Nghĩ tới đó, Rớt cảm thấy buồn. Nỗi buồn tê tái khi sự khao khát của cô vụt rơi như ánh sao trên bầu trời đang rơi.

Vàng trên tay cô có ích gì cho cô lúc này. Nó không thể cho cô chút tình yêu ở thằng say rượu. Cô thấy rất rõ, dù có vàng nhưng cô cũng chẳng kiếm được chút ái ân ở thằng Đế. Cô là đàn bà con gái, là con người thèm khát men tình ái của người khác giới. Sao cô chẳng tìm được chút men tình của ai đó? Cô có tội gì?

Không còn bóng dáng mụ đàn bà quấy rầy Rớt. Cô bưng mặt khóc oà. Chỉ có tiếng cô khóc trong đêm, giữa con đường vắng vẻ. Cô đã trốn chạy khỏi căn nhà của mụ Ba, để tìm chút tình của thằng Đế mà cô một lần nhìn thấy cái của quý mà trời ban tặng cho nó.

Tiếng đọc thơ của Thi vẳng đến tai Rớt. Cô nghe rất rõ lời thơ nói về một nàng tiên bị đoạ đày. Tiếng thơ xoa dịu cơn đau trong lòng cô.

Thi đã đến bên cô. Cô không khóc nữa. Cô hỏi Thi:

- Khuya mà anh vẫn làm thơ?

- Ồ! Thơ đâu có thời gian. Thơ là đêm, là ngày, là như thế này... như cuộc gặp gỡ tình cờ giữa tôi và cô ấy - Ngừng giây lát, Thi nói tiếp – Sao giờ này cô lại ở đây?

Rớt đáp:

- Tôi đi tìm tình yêu cho cuộc đời của tôi.

Thi ngạc nhiên, hỏi:

- Giữa đêm khuya như thế này?

Rớt cũng hỏi Thi:

- Chứ còn anh đi đâu bây giờ?

Thi cười đáp, giọng như ông Nguyễn Du, ông Bùi Giáng:

- Đi đọc thơ.

Rớt không tin ở tai mình, sao có kẻ thích đi đêm để đọc thơ, bèn hỏi:

- Đọc thơ làm gì giữa khuya như thế này?

Thi hùng hồn như thể rằng nói ra được mới trút hết nỗi lòng của mình:

- Đọc cho đêm nghe. Đọc cho ngày nghe. Cho tôi. Và cho những ai muốn nghe. Đọc cho những ai muốn tìm tình yêu ở cuộc đời này.

Rớt hỏi:

- Tình yêu của tôi trong đời này ở đâu? Có phải trong thơ anh không?

Thi đáp:

- Tuỳ cô cảm nhận.

Rớt nghe như để có nghe. Cô bật khóc. Nước mắt cô làm xót lòng Thi. Anh an ủi cô:

- Thôi, cô đừng khóc như thế! Cô đi về nhà đi! Tôi đi đây.

Nói xong, Thi đi. Anh vừa đi vừa đọc thơ. Rớt lại khóc to hơn. Tiếng khóc của cô hòa trong lời thơ của Thi. Rồi, tiếng đọc thơ của Thi xa dần, xa dần... Thi đứng trên giòng sông đọc thơ giữa đêm khuya... Tiếng thơ chảy trên giòng sông, chảy trong đêm. Rớt nghe tiếng thơ xa lăng lắc...

Khi tiếng thơ của Thi như tan biến vào đêm thì thằng điên đến. Lại thằng điên! Cô thấy mình trơ trọi giữa đêm. Thằng điên đến làm gì giờ này? Cô bật khóc cho cảnh ngộ của mình. Thằng điên cười khi Rớt khóc. Thấy nó cười, cô lại khóc to hơn. Nó cũng chỉ cười. Nhìn nụ cười của thằng điên, Rớt thấy là lạ, bèn hỏi:

- Anh cười mãi thế sao?

Thằng điên cũng chỉ cười. Rớt lại gần nó, ấn giúi nó, nó cũng cười. Rớt đấm vào lưng nó, nó cũng cười. Rớt như muốn xé quần áo nó, nó cũng cười. Mà quần áo nó có chi đâu mà nói. Như là không có gì trước Rớt, thằng điên như trần truồng trước Rớt. Thằng đàn ông trần truồng trước con mắt Rớt. Như mắt mèo cái lên cơn động dục, mắt cô sáng rực giữa đêm, sáng rực trước thân thể thằng người. Đúng là thằng đàn ông đây rồi. Đàn kiến lại cắn xé, lòng cô nóng rực như lửa, sôi lên từng con kiến, rồi ùn ùn trào lên từng cơn rờn rợn. Ôi, thằng đàn ông trần truồng cười với Rớt. Mắt nó như ngây dại trước Rớt.

Cả thân hình Rớt mềm nhũn trước sự trần truồng của thằng cười. Cô mềm đi trước nụ cười của thằng điên.

Chúng ôm siết nhau. Quằn quại. Sự âm ỉ trong lòng của hai đứa bấy lâu nay được bộc phát, được đốt lên từ nụ cười của thằng người, từ gương mặt quỷ cái. Chúng cảm thấy lửng lơ, bay bổng giữa thiên đàng và địa ngục.

Chúng trần truồng như lúc lọt lòng, nhưng có khác là chúng tận hưởng nụ cười và gương mặt quỷ lửng lơ, lưng chừng, chơi vơi giữa địa ngục - thiên đàng.

Sự sung sướng cực độ của thiên đàng, nụ cười và gương mặt của quỷ ở địa ngục đã làm chúng rên xiết...

Hồi lâu, Rớt lên tiếng với thằng điên:

- Anh đã thuộc về em rồi đó!

Thằng điên chỉ cười. Rớt vuốt tóc nó , hôn lên trán nó, khe khẻ:

- Chắc anh yêu em nhiều lắm phải không?

Thằng điên cũng chỉ cười, nụ cười vẫn ngô nghê, xa xăm. Rớt hôn vào nụ cười của thằng điên, nói trong đứt quãng:

- Ôi! Nụ cười của em! Anh là của đời em.

Rớt đã khóc. Khóc sung sướng được hưởng trọn vẹn đời con gái quỷ.

- Nè! Của anh đây! Của em là của anh! – Rớt bỏ sáu chỉ vàng trên tay thằng điên – Anh giữ nó đi để tin là em yêu anh.

Trời lờ mờ. Thằng điên ngồi, đưa vàng lên nhìn. Nó vẫn không thấy gì cả. Chỉ có cảm giác nằng nặng trên bàn tay nó.

Rớt ngồi bên thằng điên, nói:

- Anh giữ vàng đi! Để em mặc quần áo lại cho. Em sẽ theo anh, được không?

Thằng điên cười.

Luồng điện vẫn còn âm ỉ trong lòng Rớt. Cô cảm nhận có một mầm sống trong bụng. Bản năng làm đàn bà, làm mẹ khiến cô nghĩ về tương lai. Cô sẽ có đứa con xinh xắn, nó sẽ là người thực sự ở thế gian này. Ngày đó sẽ đến thôi! Cô đang mơ mộng...

Trong khi đó, thằng điên đứng lên. Rớt giật mình, đứng lên theo.

Thằng điên đi trước. Rớt theo sau. Cứ thế, chúng đi.

Giòng sông như tấm vải xám. Thằng điên bước lên cầu. Rớt cũng bước lên theo. Tiếng đọc thơ của Thi không còn nữa. Chỉ nghe tiếng nước chảy yếu ớt dưới chân cầu.

- Mình đi đâu hở anh? – Rớt hỏi trong lo lắng.

Thằng điên không nói gì. Nó giơ hai tay tung lên trời. Những chỉ vàng rơi xuống giòng sông. Rớt sửng sốt:

- Anh... Anh!...

Cô lao theo những chỉ vàng chìm tận đáy sông.

Thằng điên dựa trên thành cầu cười...

CHƯƠNG 12

Thằng điên đi dọc bờ sông. Mắt nó lơ đễnh hết nhìn trời, rồi nhìn đất. Cũng cặp mắt thất thần, nó nhìn mọi người hiếu kỳ đứng trên cầu bàn tán. Rồi, nó nhìn xuống giòng sông cười khóc kiểu điên.

Mặc cho mọi người đang bu quanh chiếc cầu, vẽ chuyện, Thi trầm ngâm ở một góc trên cầu, nhẩm đọc những câu thơ lạ về một cô gái muốn làm con người ở cõi đời này, đọc những câu thơ về những cơn mơ mạo danh.

Trên giòng nước ẩn hiện một xác người. Xác người là một cô gái.

Gương mặt của xác chết là gương mặt của Rớt thuở mười lăm, mười sáu. Rớt đẹp thánh khiết, thanh thản đang nằm yên trên sóng.


Đà Nẵng, 1991-2011



© Tác giả giữ bản quyền.
. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả gởi từ Đà Nẵng ngày 24.04.2012.
. Xin vui lòng ghi rõ nguồn Newvietart.com khi trích đăng lại.