Cuộc Hẹn Trên Cây Cầu
Hình Cầu Vồng


Từ ngày Du đột nhiên mất tích đến nay, Viễn không còn khái niệm về thời gian. Bao nhiêu năm tháng đã trôi qua, cô không còn quan tâm…

Bởi Viễn đã dồøn tất cả tâm sức cho cuộc tìm kiếm. Cuộc kiếm tìm mà ai cũng cho là điên rồ, vô vọng. Nhưng Viễn thì không bao giờ ngừng hi vọng…

Viễn đã tìm Du bằng mọi cách. Nhưng Du cứ như người từ hành tinh nào đến rồi biến mất, không hề để lại chút dấu vết!

Đứa bạn thân nhất của Viễn nói Du đã lừa Viễn, nên mới không hé lộ bất kì thông tin cá nhân nào với Viễn. Viễn nén cơn đau, không thanh minh biện hộ. Vài kẻ còn đoán, hẳn mối tình ấy đã vượt quá sâu, đã “… thương nhau suốt đời” rồi nên Viễn không thể quên? Cô hơi giận một chút rồi thôi, thậm chí còn thấy tội nghiệp cho họ- những người không hề biết tình yêu là gì ấy.

Và trước mọi ý kiến, Viễn chỉ cúi đầu im lặng.

Trời vừa vừa ửng sáng, Viễn, trong bộ quần áo màu tím và chiếc nón lá trắng, cũng bắt đầu cuộc hành trình từ căn nhà phía bên nầy sông, rồi theo con đường đất dẫn lên cây cầu hãy còn vắng tênh. Con đường đất nhỏ được viền những búi cỏ non và vô vàn hoa dại bé xíu. Tất cả đều lóng lánh sương.

Đó là cây cầu mới xây, khá cao, bắc ngang qua con sông rộng, cong tròn lên, như hình chiếc cầu vồng, in dáng vào bầu trời sớm mai tinh khôi. Cầu xây theo hướng đông-tây. Viễn khởi hành từ phía đông nên mặt trời sẽ mọc phía sau lưng cô. Không sao, Viễn sẽ vừa đi tới, vừa ngó lui. “Khi mặt trời chưa mọc”, Du đã nhắc đi nhắc lại như vậy.

Tình cờ, hay là có sự sắp xếp kì bí? Sau giấc mơ đêm đó, ngay lập tức Viễn xuống miền tây theo lời mời của người bạn cùng công ty, bởi nghe bạn kể quê mình có cây cầu mới xây. Hôm đầu tiên, chiều, người bạn đưa Viễn ra cầu hóng mát. Viễn kinh ngạc đến thảng thốt!

Đây là một trong muôn ngàn cuộc tìm kiếm của Viễn. Nhưng lần nầy hoàn toàn khác hẳn trước. Nói một cách chính xác là lần nầy Du đã hẹn Viễn: “ Trên cây cầu hình cầu vồng, nghe em, ngay ở tâm điểm của chiều dài cầu, vào buổi sớm mai, lúc sương chưa tan và mặt trời chưa mọc. Nhớ nghe em!”

Khi lên cầu,Viễn bước ngắn hơn, chậm hơn, có vẻ cẩn thận tưởng chừng quá mức cần thiết. Thật ra, đối với một người bị bệnh khớp và bệnh tim thì có thể nói đây là một cuộc leo dốc. Viễn bước từng bước, vừa thở theo phương pháp đang tập luyện. Con đường trước mắt dẫu khó khăn nhưng khi có tình yêu son sắt và mục đích rõ ràng, người ta không ngần ngại, thậm chí còn hạnh phúc. Ngày nao Du đã từng nói với Viễn như vậy khi lưng áo anh lấm tấm mồ hôi, chở cô trên chiếc xe đạp cà rịch cà tang.

Được chừng năm chục mét, Viễn nghe cặp gối đau buốt. Chân tê dại. Hơi thở ngắn và cạn. Cô đành ngồi xuống hành lang cầu, xoa bóp đôi chân và lấy lại nhịp thở đều. Không nên liều mạng, Viễn nghĩ bụng, không được phép kiệt sức khi cuộc hành trình còn dang dở. Từ tâm thức,Viễn tin đây là cuộc tìm kiếm cuối cùng. Thời gian hãy còn dài để mình lên được trên ấy: Tâm điểm của cây cầu- nơi Du đang đợi. Và quan trọng là cô cần phải thật khỏe khoắn, tươi tắn khi gặp lại Du.

Viễn ước lượng lộ trình phía trước. Cây cầu dài khoảng ba trăm mét. Như vậy cô phải leo chừng một trăm năm mươi mét sẽ tới đích. Cái đích mà ngồi đây Viễn có thể nhìn thấy. Nó kia kìa! Viễn làm bài toán thời tiểu học: ba ngày phép cho con dốc một trăm năm mươi mét. Ổn rồi. Cô yên tâm duỗi chân, ngữa mặt tận hưởng hương đồng gió nội một buổi sớm mai nơi miền quê vắng vẻ yên bình… Và không dưng cô bỗng nhớ lại cảm giác bối rối trong cái chạm tay nhau lần đầu tiên: Viễn ngượng ngùng đỏ mặt, để yên thì ngại nhưng lại không muốn rụt tay về… Bỗng nhớ lại cảm giác ngất ngây khi Du đặt nụ hôn nhè nhẹ trên mắt. Rồi thôi! Chỉ chừng đó thôi! Có thể cả hai còn rụt rè. Có thể chỉ chừng đó đủ cho cả hai run rẩy. Và có thể cả hai, từ trong sâu thẳm, cảm thấy nên gìn giữ, nâng niu mối tình sinh viên dễ thương… Bỗng nhớ lại những phong thư Du và cô trao cho nhau, bằng giấy học trò. Nhớ lại cuốn Giọt lệ và nụ cười của Khalil Gibran mà Du đã tặng “ Giọt lệ khổ đau thanh tịnh trái tim. Nụ cười hân hoan sưởi ấm lòng người bằng sự hiểu biết”… Viễn rưng rưng nước mắt hạnh phúc. Cứ luôn là như vậy khi cô nhớ về, khi sống lại khoảng đời ấy. Đó là hạnh phúc có thật như ngày như đêm, và thơm tho xinh xắn như bài thơ tình yêu.

Giấc mơ như hãy còn nóng hổi. Rõ mồn một. Mà lúc giật mình thức giấc, Viễn cứ tưởng vừa trải qua một mảnh đời thực. Rồi Viễn tỉnh ngủ hẳn. Lúc đó chừng ba giờ sáng. Viễn ngồi dậy, cố ôn lại từng chi tiết nhỏ. Cố nâng niu, chắt chiu ghi vào bộ nhớ. Sợ những hình ảnh ấy trôi tuột đi mất: Giấc mơ về cây cầu hình cầu vồng bắc qua con sông rộng. Trong mơ, Viễn đi bộ qua cầu, chới với, liêu xiêu nhưng lắc đầu từ chối tất cả các chuyến xe mời mọc. Những nhịp cầu run lên vì yếu ớt và vì cơn lũ đang hung dữ tràn về. Viễn qua hết cây cầu nhưng không thể lên bờ. Lũ đã cuốn trôi khúc đường nối cây cầu vào bờ. Chỉ có một chiếc ghe và đã chật kín, không còn chỗ cho Viễn. Trên kia, Du vẫy tay. Viễn tuyệt vọng nhìn Du cầu cứu nhưng Du đã xa lắc xa lơ… Chỉ còn văng vẳng giọng anh: “Anh sẽ đợi em ngay giữa cầu hình cầu vồng. Anh sẽ đợi… Viễn ơi anh sẽ đợi… Sẽ đợi…” Rồi Du xa dần bởi dòng người cứ đẩy lùi anh về phía sau… Xa dần… Và bỗng mất hút chỗ khúc gấp.

Ngày thứ hai, rút kinh nghiệm, Viễn đi trên hành lang cầu, tay vịn lan can cho đỡ tốn sức. Lan can bằng xi măng, cứng và lạnh, hơi ẩm ướt. Tuy mùa hạ, nhưng buổi sáng sớm ở miền quê thoáng đãng, sương vẫn còn giăng phủ và nước vẫn chảy dưới chân cầu, nên thời tiết hơi se lạnh. Nước dưới kia không trong xanh như những con sông thuở ấu thơ của Viễn. Nước hơi gợn sóng, ấp ủ phù sa, vỗ về mấy cụm lục bình đang thảnh thơi dạo chơi trong làn sương xám nhạt, mỏng manh như khói phủ. Cạnh bờ sông, cây phượng già tỏa tán rộng, rợp hoa đỏ, rực rỡ, xao xuyến cả một khoảng không gian. Màu đỏ của hoa phượng gợi nhớ phù dung. Ừ, phù dung! Loài hoa được trồng rất nhiều dọc chân tường quán nước ngoại ô, nơi họ đã gặp nhau và trở thành chốn hẹn hò. Loài hoa nở rộ, đẹp lộng lẫy vào chiều hôm và ủ ê héo tàn ngay sáng hôm sau. Không biết đó là tên thật của loài hoa ấy hay do Du đặt. “Phù dung đó em”. Viễn tròn mắt nhìn Du, vẻ ngạc nhiên. “Viễn không tin Du sao?” “Tin, Viễn tin chứ!”ø. Viễn luôn tin Du, cũng như tin rằng, Du không muốn đưa Viễn về nhà trọ của Du, bởi“ xô bồ, phức tạp”.

Thỉnh thoảng Viễn dừng chân. Khoan khoái hít thở sâu. Lấy khăn lau, tay nọ nắn bóp tay kia. Hôm nay, Viễn vượt qua năm mươi mét của ngày hôm qua một cách dễ dàng. Và Viễn cũng đã đi được năm mươi mét của ngày hôm nay, như vậy là một trăm mét. Mặt trời chưa lên, sương chưa tan. Tâm điểm của cây cầu kia rồi! Nơi ấy Du đang đợi. Nhưng Viễn dừng lại. Còn năm mươi mét để cho ngày mai. Cô không cho phép hình ảnh mình bơ phờ, đuối sức khi đối diện Du. Bao nhiêu năm tháng đã trôi quaViễn còn chờ đợi được, huống gì chỉ còn một ngày nữa! Những cuộc tìm kiếm không mệt mỏi đã rèn cho Viễn tính nhẫn nại. Viễn quay về lối cũ, về phía mặt trời mọc. Mặt trời đang chập chững bước vài bước đầu ngày, chiếu những tia nắng tươi non lên vạn vật. Ánh nắng chảy tràn quanh Viễn, dịu dàng ôm ấp Viễn. Nắng ấm áp, màu sáng ngà, màu chiếc áo dài lụa mát năm xưa Viễn vẫn mặc hàng ngày đến trường. Rồi nắng bỗng lên nhanh. Tươi hồng và rạng rỡ. Mặt trời chiếu thẳng vào mặt khi Viễn đi xuống tới chân cầu. Nắng chói mắt, Viễn kéo vành nón lá sụp xuống.

Ngày thứ ba, bóng đêm chưa kịp tan hết, Viễn đã lên đường. Cô khoác thêm vào người chiếc áo len màu nâu và khăn quàng cổ màu cam. Vẫn những bước chân cẩn thận quá mức cần thiết, Viễn vượt qua một trăm mét của hai ngày trước dễ dàng một cách lạ thường.

Chỉ còn năm mươi mét còn lại để tới đích, Viễn dừng lại, hít thở. Giây phút quan trong nhất đời Viễn sắp đến!

Đây rồi! Tâm điểm cây cầu! Và sương chưa tan! Và mặt trời chưa mọc! Và chỉ còn vài bước chân nữa thôi! Nhưng Viễn chợt khựng lại. Từ nơi sâu thẳm, Viễn nghe đớn đau đến nhức nhối. Không phải kiệt sức. Vậy thì vì cớ gì? Viễn còn thừa sức lực để đến đó- tâm điểm cây cầu, nơi hò hẹn - nhưng Viễn bỗng run sợ. Mình sắp được gặp anh ấy, Du ơi! Em sắp được bên anh sau bao tháng năm dài tìm kiếm… Du ơi! Mà sao bỗng dưng em sợ…

Không biết bao lâu sau Viễn mới nhận ra nỗi sợ hãi của mình. Ta đối diện nhau. Tóc em không còn xanh. Mắt em đã phai màu. Anh có nhận ra em không? Du ơi!

Viễn đứng đó. Run rẩy. Nước mắt tràn mi….

Viễn đứng đó, trên cây cầu hình cầu vồng, cách cái đích chỉ trong gang tấc! Tay vịn tay vào lan can, nhìn xuống dòng nước chảy, tìm kiếm bóng phù dung của những chiều xưa. Dưới đáy nước, giữa lung linh sắc màu: trời xanh, mây trắng, phượng đỏ… Viễn bỗng thấy rất rõ, như thước phim quay chậm, hình bóng mình ngày nao: Mắt trong veo. Tóc thề đen mượt xỏa xuống bờ vai. Nụ cười e lệ thẹn thùa. Bên cạnh, Du cầm khăn tay, rụt rè chậm những hạt sương li ti long lanh đọng trên bờ mi Viễn. Và Du chợt ôm chầm cô. Cô dụi đầu vào ngực Du. Nhịp tim của đôi tình nhân hãy còn rất trẻ đập rất nhanh. Ồ! Thật kỳ lạ! Sao ngay trong giây phút nầy đây, Viễn chợt cảm thấy như muốn tan ra… tan ra… muôn nghìn mảnh… Cảm xúc mãnh liệt hình như còn hơn cả cái nào thuở xa lắc ấy! Họ thì thầm gọi tên nhau. Họ ngước lên nhìn nhau, tìm hình bóng mình trong đáy mắt nhau. Cười. Nụ cười của cô gái mười chín tuổi, chàng trai hai mươi tuổi, mới chớm yêu, lãng mạn, hồn nhiên, dễ thương như gió như mây nơi nội cỏ thiên đường…. Chưa bao giờ, và có thể còn hơn cả ngày ấy, Viễn bồi hồi rung động như bây giờ! Du đang đâu đây chăng? Ảo ảnh? Linh ảnh?

Và cũng ngay trong tích tắc đó, Du từ phía tây, bên kia cầu, đang bước lên, kịp đến bên Viễn. Du đưa tay run run chậm những hạt sương đọng trên hàng mi của Viễn. Yêu thương quá, không kìm lòng được, Du ôm chầm lấy Viễn. Nụ cười rưng rưng. Mãn nguyện. Thời gian, không gian như ngưng đọng trong phút giây vĩnh cửu đó.

Xa lắc tận chân trời đằng đông, mặt trời vừa mọc, nhuộm hồng những những sợi mây bồng bềnh mỏng mảnh. Gió mơn man, nhè nhẹ, mát lạnh. Bên sông, vòm phượng bỗng bừng cháy, đỏ rực, lấp lóa như quầng lửa. Du cũng vừa tan biến. Đúng như lời nguyền của thần Tình yêu.

Và kìa! Viễn vẫn đứng đó. Như đã hóa tượng. Bóng Viễn nhỏ xíu với chiếc nón lá trắng sáng lấp lánh, cao chót vót giữa cây cầu hình cầu vồng, in dáng vào nền trời ban mai xanh veo mênh mông.

Người bạn kể rằng, bên kia cây cầu hình cầu vồng có chàng trai học giỏi, rất hiền lành dễ mến. Chàng sống với mẹ trong căn nhà lá xiêu vẹo. Rồi chàng lên Sài gòn học. Đêm nọ người ta đưa chàng về trong chiếc quan tài… Tai nạn giao thông… Bà mẹ khóc con đến mù cả mắt. Chuyện xảy ra lâu rồi.

________________




© Tác giả giữ bản quyền
Cập nhật theo nguyên bản của tác giả gởi từ HoaKỳ ngày 17.03.2012.
. Đăng Tải Lại Xin Vui Lòng Ghi Rõ Nguồn Newvietart.com