Tĩnh Lặng tranh của Bàng Ái Thơ (HàNội)





















NGƯỜI
HAY LÀ
NHỮNG CƠN MƠ MẠO DANH



PHAN TRANG HY


CHƯƠNG 4

Đàn kiến lại cắn xé trên gương mặt Rớt. Chúng lại hành hạ cô. Chúng bò trên mắt, chúng chui vào mũi, chúng làm cô khó chịu. Từng đàn, từng đàn, không biết từ đâu, chúng ùn ùn kéo đến. Da thịt cô rờn rợn, trào lên màu đỏ. Cô chịu không được. Cô kêu la. Cô khóc. Khóc cho thân phận già nua trên gương mặt thoáng chút nữa thành tiên. Uổng thật! Thành tiên thì khối thằng đàn ông chạy theo xin xỏ được ban bố tình yêu, chớ chẳng chơi đâu.

Nước mắt cô trào ra, cuốn trôi một số kiến bu quanh mắt. Lũ kiến chẳng chịu buông tha cô. Chúng lại phủ đầy mặt cô. Cơn đau, rát rạt. Gương mặt cô bị chúng đào bới, cắn nát thêm ra. Chỉ có sự cắn xé thêm trên gương mặt. Chúng trào cơn hành hạ trên thân xác Rớt. Quỷ thật!

Đâu còn gương mặt của nàng tiên Rớt. Đâu còn gương mặt tuyệt mỹ trên cõi đời này. Chỉ còn lại gương mặt của con quỷ Rớt đang đau đớn vì đàn kiến.

Nước mắt tới lúc phải cạn. Mắt cô ráo hoảnh. Cô nằm nhìn trần nhà trần trụi. Ngọn đèn chợp chờn. Nỗi sợ hãi đè nặng gương mặt cô.

Con quỷ Rớt đang nằm đây! Nàng tiên Rớt đâu rồi?

Cô cựa mình như đang sợ con quỷ nào đó ám hại cô. Cô nhìn rõ chiếc tủ đứng đứng chơ vơ. Chỉ còn sót lại miếng gương cạnh góc tủ. Chiếc tủ vẫn đứng đó, bất động. Cô cố sức ngồi dậy, đến thẳng chiếc tủ. Nhìn vào mảnh gương còn sót, cô thấy thấp thoáng cái bóng đen. Cô giận dữ lên tiếng:

- Không lẽ mụ còn quấy rầy tôi nữa hay sao?

Chỉ im lặng. Chỉ chập chờn cái bóng đen trước mặt Rớt. Rớt quát:

- Mụ không có miệng à? Mụ có cút đi không?

Cực chẳng đã, bóng đen lên tiếng:

- Sao cô ăn nói vậy? Tôi đâu có muốn ở bên cô. Tại cô cứ níu kéo tôi mà.

Rớt cười nhạt:

- Tôi ấy à? Mụ ăn nói hay nhỉ! Mụ từ bỏ tôi đi, có được không? Tôi không muốn thấy mặt mụ nữa. Mụ đi đi!... Mụ có đi không?

Từ tốn, bóng đen nói:

- Đi à? Đâu có thể đi một cách dễ dàng thế, hở cô Rớt? Tôi có duyên nợ với cô thì cứ để tôi trả hết món nợ, rồi tôi đi, có hơn không.

Tức tối, Rớt to tiếng:

- Tôi không nợ với ai cả. Mụ hãy đi đi! Mụ đừng làm tôi sợ. Tôi sợ mụ lắm, mụ biết không? Tôi van mụ! - Rớt lạy cái bóng đen - Tôi van mụ!

Bóng đen cười:

- Cô đừng làm thế! Cô không biết xấu hổ khi lạy tôi à?

Rớt đập vào ngực như trút bớt nỗi đau, nói:

- Tôi ấy à? Đã xấu hổ từ lâu rồi, mụ có biết không? Từ ngày mụ ám ảnh tôi, sự xấu hổ đè nặng trên linh hồn tôi. Ôi! Tôi ... tôi van mụ!

Bóng đen cười khẩy:

- Cô Rớt! Cô cũng biết xấu hổ à?

Giọng ngập ngừng, Rớt nói trong chua xót:

- Thế mụ... không biết xấu hổ... khi mụ bám riết lấy tôi sao?

- Ha... ha... - Bóng đen nói chắc nịch - Tôi mà biết xấu hổ ư? Tôi có danh dự đâu, có sắc đẹp đâu, có tiền tài đâu, có học vấn đâu mà phải biết xấu hổ. Mà việc gì tôi phải xấu hổ khi con người không biết xấu hổ vì hành động bỉ ổi của họ ở trần gian này. May ra con người mà biết xấu hổ thì tôi mới xấu hổ.

Rớt nài nỉ:

- Tôi van mụ!.. .Tôi van mụ!...

Bóng đen lắc đầu, nói:

- Đừng có van nài tôi vô ích. Tôi dứt khoát không đi đâu.

Rớt nói giọng chắc nịch:

- Mụ không đi thật à?

Bóng đen đáp gọn lỏn:

- Thật!

Không chịu được cái cảnh bóng đen bám chặt vào cuộc sống của cô, trêu tức cô, Rớt trào lên cơn giận. Không giận sao được khi cô chấp nhận cái kiếp, cái phận không may, thế mà cái bóng đen lại cứ bám riết lấy cô, quấy rầy cô. Thà nó đi đâu cho khuất mắt thì đi. Nhưng nó đâu thèm để ý đến cô. Nó cứ hành hạ cô như để cho bỏ ghét. Không kìm được sự giận dữ, Rớt lấy tay đập vào tủ. Tay cô đau điếng. Nhưng cô vẫn cứ đấm, trút hết cơn giận vào nắm tay, vào từng cú đấm. Cô vừa đấm vừa chửi bóng đen. Mụ Ba nằm giường bên chỉ ú ớ...

Rớt hầu như bất lực. Tay cô bắt đầu đau nhức.

Cô trở lại giường nằm. Cái bóng đen cũng biến mất...

Rớt nằm trên giường thở dài. Cô như đang nói chuyện với chính cô.

- Rớt ơi! Sao mày tự hành hạ mày thế hở Rớt? Mày có muốn mày xấu đâu. Tại cơn giông gió sấm sét năm nào làm cho mày xấu. Chứ có phải mày làm đâu! Mày sống được là may phước lắm rồi. Mày còn đòi hỏi gì nữa, hở Rớt?

- Tôi muốn trở lại chính tôi như ngày xưa.

- Ồ! Là thế ? Ta hiểu ý mi mà. Mày cần đẹp để kiếm chồng chứ gì?

- Vâng, tôi muốn đẹp để kiếm chồng. Tôi muốn có chồng. Tôi muốn được làm đàn bà trên cõi đời này. Tôi khổ lắm, biết không?

- Khổ! Ai cũng than khổ chứ riêng mày đâu.

- Nhưng tôi thì khác. Thân xác tôi là đàn bà con gái, nhưng đàn ông nào có chịu cưới tôi, chịu nắm tay tôi. Tôi thèm trở thành vợ của bất cứ ai, miễn là họ không chê tôi xấu. Ôi! – Rớt như nói một mình trong đê mê - Ai sẽ là chồng tôi? Ai cho tôi được hạnh phúc?

- Cứ ăn nằm đại với người nào đó, không được sao?

- Tôi cũng muốn lắm chứ. Nhưng có ai thèm chịu ăn nằm với tôi. Khốn nạn cho tôi.! Họ coi tôi như con quỷ cái kia mà! Ôi!...

- Lại khóc nữa sao Rớt? Nước mắt có ích gì cho mày đâu.

- Đành là thế! Nước mắt chẳng giúp ích gì cho cuộc sống của tôi, nhưng có nó, tôi vơi bớt đâu xót trong lòng.

- Thế mày cứ khóc đi! Khóc cho nỗi xót đau bớt đi.

Và cô khóc. Khóc để quên gương mặt quỷ của cô. Nhưng gương mặt quỷ đó chính là gương mặt của cô thì làm sao cô có thể xoá đi được.

Nước mắt quả thật hiệu nghiệm. Cô dần thấy bớt đau.

Cô đưa bàn tay rờ vào mặt. Rồi hất những con kiến còn sót lại trên má, trên miệng. Cô đưa lưỡi liếm môi cho đỡ khô. Một cảm giác mơ hồ khi cô đưa lưỡi lên môi. Cô thấy bọn đàn ông như hiện ra trước mắt. Cô bặm môi lại. Cô lại thấy bọn đàn ông đang phỉnh dỗ cô. Có bao nhiêu tiền, cô đều móc túi cho chúng uống rượu, may ra chúng có sức ăn nằm với cô. Thế mà bọn đàn ông đó chỉ lộ rõ sự đểu cáng, đã lừa phỉnh cô như lừa phỉnh một con ngốc. Cô đâu quên được nhiều lần, rất nhiều lần đều một duột như nhau cả, đều có bụng chẳng tốt.

Rớt biết rõ bụng đàn ông lắm. Cô xấu kia mà. Tin làm sao được cái miệng dẻo quẹo, lắm điều của họ. Nhưng cô cần ở họ cái vật mà giống cái nào cũng cần ở giống đực. Cứ đưa tiền cho họ. Họ trở thành đĩ đực của cô... Cô mong điều đó lắm. Nhưng ác nỗi, bọn đàn ông cũng tinh quái. Chúng chỉ ăn, chỉ uống mà chẳng chịu làm tình. Chúng uống thật say, khi cô đến gần chúng, nắm tay chúng, chúng chẳng thèm cựa quậy. Như những khúc củi, hất chúng đi đâu, chúng lăn tới đó. Chúng chẳng còn biết trời trăng mây gió gì cả. Chỉ có tiếng ngáy nồng khét mùi rượu, chỉ có sự nôn tháo từ cổ họng của chúng với những thứ chó ngửi chó chê, mèo ngửi mèo tởm...

Rớt tiếc rẻ giấc mơ của mình thành tiên. Sao Rớt dại dột thế? Rớt mà thành tiên thì hay biết mấy. Rớt sẽ dùng phép biến hoá bọn đàn ông trở thành hạng người ngu ngốc, thành thứ đồ chơi của Rớt. Tiếc cho Rớt thật!

Đàn kiến lại bò khắp thân thể cô. Chúng tiết ra thứ chất độc làm cả thân xác cô đau nhức. Lũ ôn vật chẳng giúp được gì cho Rớt mà chỉ biết hành hạ thân xác cô.

Lũ kiến rứt dần dần từng miếng thịt trên người cô. Chúng gặm nhấm từ từ. Cơn đau nhức mỗi lúc một dâng cao thêm. Cơn đau nhức tận xương tủy. Chúng cắn Rớt đến ngất lịm. Nhưng cô làm sao chết được. Dễ gì tiên Rớt chết! Dễ gì con quỷ Rớt chết!

Tuổi mười lăm, mười sáu đã qua rồi. Khi người ta thêm một tuổi, những kỷ niệm thời đã qua trở thành vết cứa. Người ta hối tiếc những kỷ niệm. Tưởng như mới hôm qua, người ta cứ thầm tiếc nuối...

Rớt thấy mình trở lại tuổi mười sáu, mười lăm. Cô tiên Rớt đang độ dậy thì; cô tiên Rớt rực rỡ hiền dịu giữa xóm làng, cô tiên Rớt đã làm tâm trí các cậu con trai bay bổng...

Trống múa lân đón rằm tháng Tám. Tiếng hát của trẻ thơ mừng Trung thu: “Tết Trung thu rước đèn đi chơi. Em rước đèn đi khắp phố phường. Lòng vui sướng với đèn trong tay. Em múa ca trong ánh trăng rằm...”. Tiếng hát vang vang, rộn ràng theo nhịp vỗ tay, theo nhịp trống múa lân, vang vang theo tuổi thần tiên diệu kỳ. Tiếng hát ấy đi suốt cuộc đời của bao chàng trai, cô gái. Tiếng hát của tuổi thơ. Tiếng hát rước đèn đến tận cung trăng, tiếng hát đầy ước mơ thanh bình... Những đứa trẻ hàng xóm đến cùng với Rớt, vui vẻ cùng Rớt.

- Chị Rớt! Chị múa cùng với chúng em đi!

- Chị Rớt! Vui Trung thu, chúng mình phân vai vai, kẻ đóng chú Cuội, người đóng Hằng Nga đi!

- Đúng đó! Phân vai đóng chú Cuội, Hằng Nga đi! - Đám trẻ hò reo.

Bọn trẻ vỗ tay vui mừng. Chúng phân vai cho nhau. Bắt đầu chúng lấy giấy xanh, giấy đỏ, chúng lấy tất cả những gì chúng có, để hoá trang chú Cuội, Hằng Nga. Một cảnh tượng lạ lùng là tất cả bọn trẻ, đứa nào cũng muốn trở thành chú Cuội, Hằng Nga.

Tiếng trống múa lân... Tiếng cười nói của bọn trẻ... Cuộc vui kéo dài được một lúc, sau đó, bọn trẻ nhàm chán vì đứa nào cũng cho rằng chỉ riêng nó mới xứng là chú Cuội, là Hằng Nga. Chúng cãi nhau, không chịu chơi cùng với nhau nữa.

- Thôi, mệt quá! Bọn bay chơi chẳng đẹp tí nào.

- Chỉ có tau mới xứng là chú Cuội thôi. Mi không giống chú Cuội chút nào thì làm sao làm được.

- Thôi, dẹp chơi đi! Mệt cho tui bay quá!

Nghe bọn trẻ cãi lộn nhau, mụ Ba kêu chúng lại và khuyên:

- Các cháu chơi mà cãi nhau là mất vui đấy. Cứ xem đứa nào xứng là chú Cuội, Hằng Nga thì chọn ra đóng có hơn không.

Bọn trẻ hò reo cho là phải. Chúng đưa mắt nhìn nhau. Phải tìm người đóng Hằng Nga, chú Cuội chứ! Từng đứa nhìn từng đứa. Rồi tất cả đều nhìn vào Rớt.

- Chị Rớt đóng Hằng Nga đi! - Bọn trẻ nhao lên - Chị Rớt làm Hằng Nga đi!

Chúng la ó... Chúng nhảy múa... Đằng xa kia, tiếng trống múa lân vang điệu dập dồn. Chúng cười kháo nhau:

- Chị Rớt đóng Hằng Nga là nhất !

Dùng dằng, nửa muốn nửa không, Rớt nói với bọn trẻ:

- Thôi, các em đừng bắt chị như thế! Chị dị lắm.

Chỉ có tiếng vỗ tay khích lệ, cỗ vũ. Mà không khích lệ cỗ vũ sao cho được? Có khích lệ cỗ vũ thì mới có người tham gia cuộc chơi chứ. Có khích lệ cỗ vũ thì mới sướng cái bụng khi tham gia chơi. Rớt cảm thấy sự sung sướng đang len vào trong bụng. Nhưng cô muốn làm bộ, làm tịch. Kể cũng lạ, con gái thường có chút điệu, có chút làm bộ mới đáng yêu. Nhìn gương mặt Rớt, bọn trẻ thấy Rớt như đẹp thêm. Bọn trẻ sững sờ trước vẻ đẹp diệu kỳ của Rớt. Nhiều đứa như muốn làm nũng với Rớt: “Chị đóng Hằng Nga đi! Chị làm Hằng Nga đi! Chị mà không làm thì chúng em chẳng thèm chơi với chị đâu”.

Bọn chúng níu kéo Rớt cho bằng được. Rớt sướng tê người, bằng lòng với trò chơi đóng Hằng Nga cùng bọn trẻ.

Rớt trở thành Hằng Nga của bọn trẻ. Chúng quên mất chú Cuội. Rớt đứng giữa vòng trăng trong tiếng vỗ tay, tiếng hát của bọn trẻ. Chúng vừa hát vừa nhìn cô. Bọn chúng quay vòng và cô ngự trị giữa mặt trăng. Chúng nhìn cô trong ánh mắt đầy hân hoan, như thầm nghĩ: “Chắc chị Hằng trên cung trăng đẹp như chị Rớt là cùng”. Chúng ngắm sắc đẹp của cô. Cô đứng giữa vòng tròn đầy trăng tháng Tám. Mắt cô lóng lánh.

Người lớn cũng vui Trung thu. Họ cũng đang ngắm Hằng Nga bằng xương bằng thịt. Tiếng trống múa lân, tiếng cười rộn ràng làm cho đêm trăng thêm vui. Hằng Nga đứng giữa bọn trẻ, hát cùng bọn trẻ. Hằng Nga vui với bọn trẻ.

Mụ Ba cười toét cả miệng. Mụ trẻ hẳn ra. Mụ như nói với mọi người: “Các người có thấy không? Con Rớt của tôi có khác gì tiên đâu. Nó là tiên thật đấy. Các người xem có đứa con gái nào đẹp bằng nó không nào?”

Mọi người chỉ ngắm Rớt, ngắm sắc đẹp trời cho một cách thánh khiết, thanh cao. Đêm rằm sáng thêm. Trăng trên trời tròn vành vạnh, soi rõ gương mặt hiền dịu, ngời sắc tròn trăng của Rớt. Ai cũng vui vì xóm họ có nàng tiên. Ai cũng sướng vì tiên đến với họ.

Từ đó, đi đâu, bọn trẻ cũng cho rằng ở xóm chúng có chị Rớt đẹp như Hằng Nga. Chúng hãnh diện được quen biết Rớt, được Rớt thương yêu như những đứa em. Chúng thách thức với bọn trẻ xóm khác, là tìm bất cứ cô gái nào đẹp hơn Rớt, thì chúng đãi bọn kia một bữa chè.

Ngày qua tháng lại, bọn trẻ con cá độ rằng chỉ có Rớt là đẹp, đẹp hơn tất cả con gái trên cõi đời này...

Thế mà, khi mặt Rớt bị đàn kiến cắn xé thì lại khác. Bọn trẻ xa lánh Rớt như xa lánh thứ ôn dịch nào đó. Rớt đớn đau, xót cho phận mình sao như quỷ ở chốn trần gian này. Cô chỉ có nước mắt làm bạn, chỉ có nỗi đau gặm mòn da thịt, chỉ có nhức nhối bởi đàn kiến phỉnh phờ, bởi giấc mơ không hiện hữu với cô.

- Ôi! Con quỷ Rớt kia kìa! Tụi bay chạy đi! Con quỷ Rớt đến kia kìa! – Bọn trẻ con la hét chạy tán loạn khi nhìn thấy Rớt.

- Quỷ kìa tụi bay! – Bọn trẻ nhốn nháo, khiếp đảm.

Chúng không còn bu quanh Rớt, thật rồi! Không còn nhìn ngắm sắc đẹp của Rớt. Chỉ có tiếng rủa trên đầu Rớt. Nhiều đứa trẻ lì lợm đã lấy đá ném vào người Rớt. Như là cơn mưa đá! Bọn chúng ném đá để mà trấn an cơn sợ hãi hơn là ném để tự vệ. Rớt đâu còn cảm thấy đau khi trúng đá. Nỗi đau đớn không những gặm mòn da thịt mà còn gặm mòn tâm hồn cô. Cô sợ lời chửi rủa nhiều hơn là những trận mưa đá.

Kể từ đấy, con nít hay khóc nhè nửa đêm, người ta lại lấy Rớt ra doạ:

- Có nín đi không? Bà Rớt bả đến bắt bây giờ.

- Có im không? Tau đem mi cho bà Rớt bây giờ.

Gương mặt Rớt trở thành thứ thuốc chữa bệnh cho lũ con nít khóc đêm.

Không một ai đến với Rớt. Trẻ con không đến. Người lớn không đến. Chỉ có đàn kiến làm bạn với Rớt. Chúng đang cắn xé trên người Rớt...

CHƯƠNG 5

M ụ Ba thấy mình chơi vơi. Mụ không ngờ chuyện không hay đến với mụ. Không còn bực tức, giận hờn Rớt nữa, mụ chỉ thấy tội nghiệp cho Rớt. Dù sao nó cũng là con. Mẹ nào ghét con cho được. Bản năng làm mẹ trào lên trong lòng mụ, trào như đàn kiến nổi lên khi sắp mưa giông. Mụ thấy cơ man nào là kiến. Mụ thấy đàn kiến trong người Rớt bò sang người mụ. Chúng bu quanh mụ. Chúng đưa những chiếc răng cười với mụ, chúng đưa những chiếc râu trêu tức mụ. Mụ muốn xua đuổi chúng, nhưng xua con này thì con khác bu đến. Kiến bu quanh người mụ, biến mụ trở thành một khối lửa rờn rợn. Chìm trong sắc đỏ, mụ choáng ngợp với mùi kiến. Rồi, đàn kiến lại tản ra, rồi bu quanh mụ, khiêng mụ đi. Mụ vùng vằng. Mụ la toáng:

- Đừng kéo tôi đi đâu cả! Tôi muốn ở mãi nhà tôi thôi! Tôi không đi đâu cả... Chúng mày không nghe tau nói à?

Mặc cho mụ kêu la, lũ kiến sôi lên, như tiếng sóng, như tiếng lũ mối mọt gặm cây:

- Anh em ơi! Chúng ta tha hồ cắn xé mụ đi! Đừng để mụ ta nói một lời nào. Phải cắn xé mụ, sao cho mụ im hơi lặng tiếng!

Thế là đàn kiến mặc sức tung hoành trên thân thể mụ. Chúng cắn xé thân thể mụ như thể thân thể mụ có nhiệm vụ lo cho chúng no béo. Mụ nghe từng thớ thịt như có ai rứt ra. Như có máu chảy, như có xương bị cưa ra từng khúc, mụ rán chịu đựng. Nhưng làm sao mụ chịu được khi lũ kiến khắp xứ ùn ùn kéo đến hành hạ mụ. Mụ không chịu nỗi, mụ hét to:

- Bọn bay độc ác quá! Tau có tội tình gì mà bọn bay cắn xé tau thế? Tau làm gì nên tội ở trần gian này?

Chửi xong, mụ lại than khóc. Tiếng khóc của mụ nghe nao lòng. Tiếng khóc tức tưởi, chứa đựng cả sự trở trăn, chứa cả dằn vặt mà mụ chịu đựng từ khi gương mặt Rớt biến dạng. Mụ khóc than cho số phận trớ trêu, khóc than phận làm người của mụ, của Rớt. Mụ đau đấy, nhưng có lẽ chính tiếng than khóc về Rớt đã làm đàn kiến cảm động. Mụ đau mà mụ còn nghĩ đến Rớt, lo cho Rớt từ chính đáy lòng, chứ không phải là lời chửi rủa, bực tức thường ngày. Có lẽ sự khốn khổ của kiếp người khiến con người đôi lúc đối xử chưa phải với nhau, chứ thực sự tự tâm khảm của mỗi người, lòng thương yêu người khác vẫn lấp lánh sáng, vẫn toả hương thơm của mối thiện lương.

Lũ kiến nghe lời than vãn của mụ, chúng bàn nhau:

- Thôi, anh em ơi! Chúng ta đừng cắn xé mụ ta nữa. Nghĩ cũng tội nghiệp cho mụ. Mụ vẫn còn thương yêu Rớt mà. Chúng ta đừng làm mụ đau đớn. Chúng ta chọc ghẹo mụ đi. Chúng ta làm cho mụ nhột, làm như có ai cù lét vào nách mụ, vào háng mụ. Làm cho mụ nhột, không chịu đựng được đi!

Bọn kiến nói là làm. Chúng làm mụ nhột. Mụ cười nắc nẻ khi bọn kiến bò trên người mụ. Đúng là nhột khó chịu thiệt, không thể chịu đựng được! Mụ ngây người khi lũ kiến mơn man trên da thịt. Mụ chết lịm khi lũ kiến biến thành bàn tay của những tên đàn ông mân mê, ve vuốt, mơn trớn mụ. Mụ nhắm mắt, bất lực tận hưởng cảm giác lạ kỳ, nhột nhạt của chúng. Đúng là hai người đàn ông đã ăn nằm với mụ đang cù lét mụ. Cơn nhột nhạt đang hành hạ mụ. Cơn nhột từ gáy, từ nách, từ háng, kể cả từ âm hộ nhột ra. Đàn kiến không còn nữa. Chúng biến thành hai tên đàn ông cùng bỡn nghịch cùng mụ. Cả hai đều cù lét mụ một lần. Quỷ quái thật! Một lúc mà hai người đàn ông rỡn mỡ với mụ. Mụ thấy mình bị phân chia ra làm hai, cùng đú đởn với hai người.

Bị tách ra làm hai mà mụ không thấy đau gì cả. Chỉ có sự nhột nhạt làm mụ cười như nắc nẻ. Và mụ nhắm nghiền đôi mắt. Mụ không cần thấy mặt họ. Mụ chỉ cần thấy sự nhột nhạt cũng sướng lắm rồi. Chính sự nhột nhạt ấy, không cần mở mắt, không cần nhìn ngắm một thứ gì cả, cũng đủ thấy hạnh phúc quá rồi. Một lúc mà mụ cảm thấy mình thuộc về cả hai người. Cũng lạ thật! Cả thân xác và linh hồn mụ đều cảm thấy đê mê. Mụ muốn tận hưởng hương vị ngọt lịm của tình yêu. Như chạy một quãng đường dài trên đường tìm tình ái, giờ mụ như vừa uống một ly chanh đường, đã cơn khát . Mụ nuốt nước miếng. Mụ thấy ngọt ở cổ họng. Tình yêu đã đem vị ngọt đến cho mụ. Mụ ôm chầm cả hai tên đàn ông trong sự thèm khát. Cả hai đều là của mụ. Tình yêu của mụ đối với hai người đàn ông như nhau. Mụ không nói nhân ngãi nhân tình với ai cả. Chỉ có sự chung đụng thân xác làm cho mụ nhớ đến họ như nhớ một kỷ niệm xa vời. Ở họ đều có tính khí của bọn đàn ông. Hăm hở yêu thương mụ, nhưng rồi cũng mau quên mụ, rồi lại muốn làm tình với mụ.

Thế nhưng, gương mặt của họ giờ đây chỉ còn loáng thoáng trong đầu óc của mụ. Mụ mơ hồ nhớ, cố gắng nhớ, nhưng chỉ là những cái bóng đang giằng xé thân xác, linh hồn của mụ.

- Xin hai người hãy để tôi yên! Xin hãy cho tôi yên cái kiếp đàn bà của tôi!-Mụ đã thét vào mặt họ.

Họ chỉ cười âu yếm. Nụ cười làm tình của bọn đàn ông ấy mà!

- Xin hai người đùng cười thế! Tôi sợ lắm.

- Mình xua đuổi chúng tôi đấy ư? Chúng tôi phạm lỗi gì mà mình xua đuổi? Hãy cho chúng tôi mãi mãi gần mình!

Mụ cười tinh quái đáp lại:

- Không, tôi chán ngấy những lời yêu thương tâng bốc ấy rồi. Các người chỉ thoả mãn những ham muốn của các người. Các người có yêu thương gì tôi đâu.

- Sao mình lại nói thế? Chúng tôi không thương mình mà lại ăn nằm với mình sao? Hay là mình không còn thương yêu chúng tôi nữa?

Nghe họ kể lể, mụ cảm thấy lòng mình có chút xao động, nhưng nghĩ lại mụ thấy bọn đàn ông không thể tin được. Mụ nói mát:

- Thương yêu các người? Các người là thứ gì mà bắt tôi thương yêu?

- Mình không nhớ sao? Mình đã cười mãn nguyện khi làm tình với chúng tôi kia mà! Mình không nhớ là mình chẳng muốn chúng tôi rời khỏi vòng tay của mình sao? Những lần hạnh phúc đó mình quên rồi sao?

Mụ đưa hai tay ôm đầu, lắc qua lắc lại, nói:

- Tôi sợ quá! Các người đừng nhắc lại những lần ấy! Tôi sợ lắm!

- Sợ gì? Có chúng tôi bên cạnh mình đây mà!

Mụ làm thinh không nói gì. Mà quả vậy, mụ sợ thật. Sợ xiêu lòng. Sợ bọn đàn ông. Sợ... Chỉ có nỗi sợ đang đè nặng trái tim của mụ. Có nên tin những bàn tay của bọn đàn ông như những con kiến bò trên thân thể mụ hay không? Họ mơn trớn mụ. Họ cắn xé mụ cho đã thèm. Rồi qua giây phút hạnh phúc, họ yên lặng như quả bóng xì hơi. Cũng tội nghiệp cho họ. Vì mụ mà họ như quả bóng xì hơi. Mụ chẳng tiếc thứ gì khi cùng họ là nhân tình, nhân ngãi. Chuyện ấy đã cũ quá rồi. Nhắc lại cũng chỉ để mà nhớ, như nhớ một chút kỷ niệm mơ hồ. Mụ sợ sẽ lại sa ngã vào bàn tay họ, vào lòng họ. Mụ hét thật to nhằm để trấn an:

- Các người hãy đi đi! Tôi muốn yên!

Nhưng không kịp nữa rồi. Họ giằng xé mụ. Cả hai tên đàn ông, không ai chịu ai. Ai cũng muốn giành lấy mụ. Không ghìm được nỗi lòng, mụ bay theo họ. Kẻ đằng đông, người đằng tây. Thế đó! Mụ tách làm hai bay theo họ...

- Em là của riêng anh – Một người khẳng định như vậy. Thế là mụ lọt trọn vào lòng anh ta. Anh ta ghì siết mụ như trả thù sự trống vắng bấy lâu nay nằm trong đôi tay anh ta, mụ cười như đứa con gái lần đầu biết yêu.

- Vâng, em là của riêng anh.

Còn nửa thân thể mụ ở đằng xa kia cũng hổn hển như ngạt thở trong nụ hôn của tên đàn ông còn lại.

- Ôi! Em chết mất!... Anh... Anh đừng làm em ngạt!...

Rồi mụ cũng quàng tay ghì siết anh ta. Mụ thuộc hẳn về tên đàn ông ấy.

Dù tuổi đã già, nhưng sức trẻ của tình yêu của sự đam mê trỗi dậy trong cơ thể mụ. Mụ lim dim đôi mắt. Mụ lim dim một con mắt cho người này, lim dim một con mắt cho người kia. Cả hai lỗ tai mụ đầy ắp những lời của hai thằng người hát tình ca ru mụ. Mụ nghe rất rõ lời tỏ tình của chúng.

- Ôi, em yêu của anh! Em là tất cả đời anh. Em là nữ hoàng của đời anh.

- Ôi, em yêu của anh! Anh sẽ chiều em tất cả. Tất cả vì em mà! Em yêu!...

- Sao em yên lặng thế?

- Em yêu anh nhiều thế ư?

Tất cả như tiếng sáo, như lời ca, như vần thơ phát ra từ miệng lưỡi của bọn đàn ông thoả mãn khao khát ấy mà. Không biết khi nào bọn họ im hơi, lặng tiếng để cho mụ yên. Hết tỏ tình với mụ, họ lại chửi bới lẫn nhau.

- Nàng là của tao. Chỉ có tao mới xứng đáng với nàng!

- Mày nói thế mà được à? Mày là cái thá gì mà nàng phải yêu mày?

- Còn mày?

- Tao ấy à? Tao có tình yêu với nàng. Tao yêu nàng, yêu không vụ lợi. Yêu, rất yêu...

- Thế mà cũng đòi yêu!

- Chứ sao? Tao yêu nàng vô cùng. Tao suốt đời yêu nàng, thuỷ chung với nàng.

- Mày thật sự yêu nàng?

- Đúng thế! Tao hứa với nàng dù cuộc đời như thế nào đi nữa thì tao cũng cứ yêu nàng. Chúng tao sẽ hạnh phúc mãi mãi.

- Ha ha... Thật là tình yêu rởm! Yêu thế mà cũng đòi yêu. Đời này là phải có vật chất mày ạ. Mày yêu qua lời hứa là không hợp thời nữa . Chính tao, chính tao mới là người yêu nàng nhiều nhất. Tao sẽ cung phụng nàng đầy đủ. Tao sẽ ăn nằm với nàng. Nàng không thoả mãn thì chắc gì tình yêu được đảm bảo. Mày đặt tình yêu trên lý thuyết, thử hỏi tình yêu đó có thật không? Hay đó chỉ là lời lẽ rỗng tuếch của một con người sáo rỗng.

- Mày nói thế à? Sao mày đặt nặng vấn đề vật chất cho tình yêu thế? Tình yêu là thứ thiêng liêng, mà mày đòi đánh đổi vật chất ư?

- Thiêng liêng!? Chắc gì là thiêng liêng khi con người không thoả mãn! Khi con người mãn nguyện thì người ta mới thấy thiêng liêng, màu nhiệm, mày ạ! Con người thất vọng thì còn tin vào cái gì nữa. Tình yêu trong lời nói chỉ là hư ảo thôi!

- Câm mồm mày lại đi! Đồ chuộng vật chất. Coi vật chất nặng hơn tinh thần, nặng hơn tình yêu, thế mà cũng đòi yêu.

- Mày coi nặng tình yêu lắm ư?

- Phải! Tao coi nặng tình yêu. Tao không thèm thứ vật chất của mày đâu. Tao là người trọng nhân nghĩa. Hãy cút đi, hỡi kẻ chuộng vật chất.!

- Đời này mấy kẻ được như mày? Chắc chỉ có một mình mày. Thế mày cứ sống riêng với lý lẽ của riêng mày. Hãy làm bạn với chính mày đi! Và chỉ mình mày thu mình trong cái vỏ nhân nghĩa của mày đi! Tội nghiệp cho mày!

- Hỡi tên hồ đồ, khốn nạn kia! Đừng ỷ thế mạnh vì gạo bạo vì tiền. Hãy coi tao trả đòn đây!

Thế là cả hai đánh nhau. Chúng đánh nhau trên thân xác và linh hồn của mụ. Bọn đàn ông khi ghen cũng chẳng khác gì đàn bà. Những cú đấm, những cú đá, được hai tên đàn ông đem ra thi thố. Hơn cả Sơn Tinh, Thuỷ Tinh đánh nhau vì nàng Mỵ Nương, hai tên trổ hết sở trường của mình, hòng chiếm tình yêu của mụ. Nhưng cả hai vẫn bất phân thắng bại. Chúng tiếp tục hành hạ mụ. Rồi, chúng lại nguyền rủa mụ: “Em thật là mụ đàn bà khốn nạn!”.

- Tôi không làm đàn bà thì làm giống gì bây giờ? Đàn bà cũng là người mà! Tôi không muốn làm mất quyền làm người, làm đàn bà của tôi, các người hiểu không? Xin các người đừng cướp quyền làm đàn bà, làm người của tôi! – Vừa nói mụ Ba vừa khóc – Các người ác lắm! Tôi làm người, làm đàn bà thì các người thoả mãn ao ước, thèm muốn của các người, thế mà các người chẳng thương tôi gì cả. Các người ác quá!

Hai thằng người cười:

- Chúng tôi thương em nên mới nói thế. Làm người, làm đàn bà khổ quá nên chúng tôi muốn chia sẻ với em mà.

Mụ Ba cười nhạt:

- Chia sẻ à? Hay nhỉ! Các người chỉ biết hưởng thụ, chỉ biết ăn nhậu, chỉ biết kiếm tiền, khoe tiếng tăm chịu chơi, chứ thèm quan tâm gì đến tôi. Tôi đã thèm những lời phỉnh phờ của các người rồi. Các người đi đi. Tôi chán ngấy các người rồi!

Nói xong, mụ xót thầm cho thân phận mụ. Rồi mụ nghĩ đến thân phận, lại khóc. Mặc cho mụ cất tiếng sụt sịt, hai thằng người chẳng chịu buông tha mụ. Cả hai vẫn tiếp tục đè thân xác mụ. Mụ như nghẹt thở. Tiếng mụ ú ớ trong mơ:

- Bớ... bớ... Hãy để tôi yên! Hãy cút đi! Cút đi cho khuất mắt!

Ôi, cơn mơ mạo danh, cơn mơ ai cũng từng mơ thấy.

Rớt không ngủ được. Cô nghe rõ tiếng mụ Ba mớ trong đêm. Mụ chửi cô ư? Sao mụ xua đuổi cô như thế? Nếu được đi khỏi căn nhà này thì Rớt sẽ đến đâu?... Cô đưa hai bàn tay rờ gương mặt mình. Vẫn vậy! Nước mắt quặn thắt trong lòng Rớt ứa ra, ướt gương mặt cô. Cô nghe rát rạt.

CHƯƠNG 6

cái xứ sở này, cái xứ sở thường thêu dệt những điều hư hư thực thực. Có kẻ lợi dụng niềm tin của con người để phả vào đấy những điều huyễn hoặc. Biến con người tin lấy tin để vào những thứ là sản phẩm ở tận đâu đâu, đã bỏ đi, làm mục đích, lý tưởng. Như thể người ta đã vẽ những lâu đài, những biệt thự, chung cư, rồi gán cho chúng những tên gọi mỹ miều, là cái đích dành cho những kẻ không nhà. Như thể người ta mang bộ mặt nhân ái qua những lần ủng hộ người nghèo hòng mua danh, hòng trốn thuế. Như thể người ta khoác chiếc áo bình dân vào gương mặt của vị quan tham, rồi tâng bốc, nịnh bợ rằng đó là kẻ có quan hệ tốt với quần chúng, luôn quan tâm với quần chúng, vì quần chúng mà phục vụ. Thế nhưng, quần chúng trở thành một mớ hỗn độn của sự vô nghề nghiệp, đói khát, thất học, của sự bán sức lao động để cầm những đồng tiền từ những người chủ, kể cả bán dâm để tồn tại, để có tiền giúp đỡ gia đình. Và chính quần chúng lại dễ bị mê hoặc bởi những điều cuồng tín từ lãnh đạo, từ kể có quyền.

Cũng bởi cái tính cả tin, cái tính thích người ta tâng bốc, nên quần chúng thích kể chuyện có màu sắc cổ tích. Điều đó biến những con người ở xứ sở này hư cấu nhiều chuyện. Đặc biệt các vị vua chúa, quan lại đều được phủ sắc màu truyền thuyết. Kẻ thì như thánh, người thì tựa thần. Tốt có, xấu có. Đủ cả...

Người ta vin vào chuyện thiên cơ bất khả lậu để rồi đồn đại những con người có sứ mệnh nào đó. Chuyện có hơi hướm của thế giới vô hình thì người ta thích nghe. Như trẻ con hồi nhỏ, hầu như ai cũng sợ ma, nhưng lại thích nghe chuyện ma. Và người ở xứ này cũng thế, rất thích nghe chuyện có dính dáng đến số mệnh, tiên tri, lý số...

Người ta kể rằng ở xứ này, cứ khoảng năm trăm năm, trời đất bừng sáng, hoà trong tiếng nhạc của mặt trăng, mặt trời, thánh nhân ra đời; cứ khoảng năm trăm năm hoa khoe sắc màu, hương thơm của đất hoà quyện thanh khí của trời, có người đẹp sinh ra; cứ khoảng năm trăm năm, đất nổi bùn đỏ, rừng trụi cây, suối sông như máu đen quánh đặc, lại có quỷ dữ ra đời. Cứ thế, thánh nhân, người đẹp, quỷ dữ đều xuất hiện. Lâu hay mau, hay cùng một lúc, mắt trần khó mà hiểu được. Chỉ biết rằng, khi Rớt đẹp, người ta đã ăn mừng là có cô tiên Rớt giáng thế. Và sau cơn giông gió sấm sét năm nào, người ta lại lo âu vì quỷ dữ xuất hiện ở trần gian. Người ta kể chuyện về Rớt như kể một chuyện cổ. Còn Rớt, cô đâu được sống trong thế giới cổ tích. Cô bị ám ảnh những giấc mơ đã qua. Những giấc mơ mạo danh ám ảnh cô. Cô từng nghĩ mình là tiên bị đày đoạ. Có khi rờ gương mặt, cô lại nghĩ cô chính là quỷ. Tâm linh cô luôn hỏi với chính cô và cô tự trả lời như một định mệnh.

- Mày có phải là quỷ không hở Rớt? Hay mày là tiên hở Rớt? Có thể mày vừa là quỷ, vừa là tiên?

- Không, tôi muốn được làm người! Ai biến tôi thành tiên? Ai biến tôi thành quỷ! Sao tôi không được làm người? Các người ác lắm! Tôi chỉ muốn thành người!

Chỉ có đàn kiến trong người Rớt là hiểu được Rớt là quỷ, là tiên hay là người. Nhưng chúng đâu có nói ra điều ấy. Chúng chỉ thích cắn xé thân thể Rớt. Chúng chỉ thích làm tổ trong người Rớt. Dù Rớt là gì đi nữa thì chúng chẳng cần, miễn là chúng có chỗ cắn xé, làm tổ.

Rớt biết làm sao đây? Cô không thể đuổi đàn kiến trong cơ thể cô. Đàn kiến hành hạ cô, làm cô muốn chạy thoát, muốn tìm nơi chốn trú ngụ. Nhưng cô bất lực, bất lực như người chìm đò, bụng chứa nhiều nước nhưng chẳng biết bơi, trong khi những người khác lại níu kéo nhau, chẳng ai có thể cứu ai. Chỉ huơ tay ú ớ. Chỉ chới với trong tuyệt vọng. Cô lấy hết hơi sức thét thật to:

- Hãy cho tôi làm người! Tôi không cần thứ gì cả. Xin đừng cắn xé tôi!

Rớt gào thét trong tuyệt vọng. Tiếng gào thét của Rớt đánh thức mụ Ba. Mụ hoảng hồn thức giấc:

- Gì thế? Gì thế? Mày có im để tau ngủ không?

Mụ có biết đâu Rớt đang nằm mơ. Ôi, cơn mơ mạo danh, cơn mơ ai cũng từng mơ thấy.


CHƯƠNG 7

M ụ Ba ú ớ. Tiếng ú ớ khi bị đàn kiến bu quanh trên thân thể mụ. Mụ bị đàn kiến đốt. Chỉ có sự nhức nhối đến tận tim, nhức nhối lan cả óc. Mụ ngất lịm trong chất độc của lũ kiến. Mụ bị đàn kiến tha đi. Như con mồi bất lực trước hàng vạn, hàng chục vạn con kiến đỏ rực, mụ chỉ còn cách quằn quại, rồi sau đó, mụ thấy hồn mụ như trốn khỏi hiện tại mà trở về với quá khứ. Những hồi ức lại hiện lên trong tâm trí mụ. Không biết có phải lúc tuyệt vọng, người ta thường nghĩ về quá khứ để tìm lại những bình an giờ không còn nữa hay không. Hay tìm về quá khứ để mà thấy rằng một thời họ đã tồn tại, một thời họ chẳng thua ai. Mụ như thấy cái quá khứ huy hoàng như hiện ra. Những ngày xưa đẹp đẽ lại hiện về trong ký ức mụ. Rớt như bằng xương bằng thịt, đẹp dịu dàng trước mắt mụ. Con Rớt ngọc ngà của mụ đang làm nũng với mụ, đang làm nhỏ với mụ.

Mụ đâu quên được Con Rớt độ tuổi trăng rằm tuyệt diệu. Mụ đâu quên được niềm hãnh diện của mụ. Sự sung sướng tuyệt đỉnh của mụ khi Rớt ở tuổi mười lăm, mười sáu. Rớt là con của mụ, cục vàng của mụ. Rớt là tương lai của mụ. Nhiều thằng con trai đã thập thò trước cửa nhà mụ. Đứa nào, đứa nấy đều muốn làm rể mụ. Nhưng con Rớt nhà mụ đang độ lớn, không lẽ gã chồng cho nó sớm. Mụ cũng phải giữ nó lại để mà nhìn ngắm nó chứ. Dễ gì mụ gả nó nhanh. Phải xứng đáng đồng tiền bát gạo chứ!

Mỗi lần mụ gánh bánh bèo đi bán, bọn con trai đều nhìn mụ, đối xử với mụ như đối xử với mẹ của chúng. Bọn chúng gọi mụ bằng má. Thế mới sướng chứ! Có một đứa con gái mà bọn con trai, đàn ông đều muốn làm con của mụ. Chúng lễ độ không thể chịu được. Những khi ăn bánh xong, chúng đều tìm cách biếu thêm tiền cho mụ. Chúng lấy lòng mụ. Đứa nào cũng tỏ ra biết điều với mụ. Chúng như thật thà, hoặc giả bộ thật thà trước mụ. Mụ nhớ như in, một hôm đang ngồi chờ khách, bên tai mụ có tiếng ồm ồm:

- Thưa má, bán cho con ít chén bánh bèo đi!

Mụ ngẩng đầu lên nhìn khách. Ồ! Tên Bạc! Tên Bạc cũng xưng con, xưng má với mụ. Ô hay! Lạ chưa từng thấy. Mụ hỏi tên Bạc với vẻ nghi ngại:

- Ông mà cũng ăn bánh bèo ư?

Tên Bạc cười hì hì lấy lòng:

- Đói thì phải ăn chứ má!

Mụ háy dài một tiếng, rồi nói:

- Ông thèm gì thứ bánh này?

Bạc xuống giọng than:

- Má nghi oan cho con rồi.

Mụ cười nhạt:

- Oan cho ông ư? Ông không nhớ sao? Ông nhớ lại chuyện ông đã làm đi!

Bạc cúi mặt, rồi nói nhỏ như biết lỗi:

- Tha cho con đi má! Con cố quên rồi mà.

- Quên? – Mụ cười - Tôi thì tôi nhớ rất rõ.

Mụ nhìn Bạc. Mụ như thấy lại chuyện đã qua. Hôm ấy khoảng một giờ chiều, sau khi chuẩn bị xong, mụ gánh bánh đi bán. Như mọi lần, mụ cất tiếng rao: “Ai ăn bánh bèo không?... Bèo không?...”

Tiếng rao ngân dài, trở thành âm thanh quen thuộc.

Mụ gánh bánh đi ngang qua nhà Bạc. Nhìn ngôi nhà là biết ngay gia chủ. Đây là ngôi nhà đẹp nhất vùng. Và chủ của nó cũng là người có tiếng giàu có nhất vùng. Thức ngon vật lạ Bạc đều đưa vào miệng cả. Bữa hôm đó, Bạc đã no đến nỗi ngất ngư. No đến buồn ngủ. Đang chập chờn khi cơn buồn ngủ kéo đến, thì tiếng rao bánh bèo đã đánh thức Bạc dậy. Tiếng rao bán đã quấy hắn, làm cho hắn mất giấc ngủ trưa.

Hắn ta bực mình. Đang nằm trên chiếc ghế bố, hắn ngồi dậy, chạy thẳng ra cổng, chẳng nói chẳng rằng, chặn đầu mụ Ba lại. Mụ Ba tưởng hắn thèm bánh bèo, bèn hỏi:

- Ông ăn chứ?

- Ăn nè! – Vừa nói hắn vừa đá vào gánh bánh bèo. Nước mắm, nhân văng tung toé. Từng chiếc bánh lăn trên đất. Mụ Ba hoảng hốt. Sau đó, trấn tĩnh lại, mụ bắt đầu chửi bới:

- Đồ chết bằm! Đồ... Đồ dốc tướng!... Mày tưởng mày giàu có rồi muốn làm gì thì làm à? Mày có đền bánh bèo cho tau không?

Bạc tức tối:

- Mụ im mồm mụ đi! Suốt ngày cứ lãi nhãi “bánh bèo bánh bèo”. Không có bánh bèo của mụ thì có ai chết đói đâu.

Mụ Ba xắn tay áo nói:

- Tau bán bánh bèo chứ có bán mã cha mày đâu mà mày không cho tau bán.

Bạc cũng không vừa, hắn la to lên:

- Mụ ăn nói thế hở? Mụ tưởng ai cũng để cho mụ chửi chắc. Thằng Bạc này không để cho mụ ăn nói thế đâu.

Mụ thách thức:

- Mày muốn làm gì tau thì làm! Làm đi! Tau đố mày đó! Mày có đền bánh bèo cho tau không? – Vừa nói mụ vừa xắn quần lên. Rồi, mụ bức tóc mụ. Mụ vỗ đành đạch vào mông, vào ngực, vào háng mụ:

- Bà con làng nước ơi! Tôi có làm gì nó đâu mà nó để bánh bèo của tôi! – Mụ đấm ngực mụ - Mày có đền bánh bèo cho bà không? Có đền không hở trời?

Mụ chạy sát lại người Bạc. Hắn ta vừa lùi vừa giơ tay muốn ngăn mụ. Nhưng mụ cứ xấn tới. Không còn cách nào khác, cuộc ẩu đả đã xảy ra...

Nghe mụ nhắc lại chuyện cũ, bưng chén bánh bèo trên tay, Bạc đấu dịu với mụ:

- Má giận con hoài sao má?

Không nhìn Bạc, mụ nói:

- Ai dám giận cậu.

Bạc nài nỉ:

- Con xin má mà!

Một lát sau, thấy mụ Ba không nhắc lại chuyện cũ, Bạc lấy làm yên tâm. Hắn muốn lấy lòng mụ, vừa ăn Bạc vừa khen:

- Ngon, ngon thật!

Mụ Ba ngạc nhiên:

- Ông mà cũng khen ngon?

Bạc thấy giọng mụ Ba không khó chịu, bèn nói nịnh:

- Bánh má bán ngon nhất xứ này. Tiếng đồn “Bánh bèo bà Ba” ai mà không biết.

Cái thói đời nghe nịnh thì sướng rêm người. Mụ Ba nở to lỗ mũi, hí hửng ra mặt. Nhưng mụ giả đò chẳng để ý đến lời của Bạc. Nhìn Bạc ăn, mụ nói:

- Bấy lâu nay, mấy khi ông ăn. Sao bây giờ ông lại thích ăn?

Vừa nhai, Bạc vừa nói:

- Dạ, tiếng đồn mà má. Với lại ăn để biết ngon đến đâu.

Mụ Ba hỏi:

- Ông cảm thấy ngon như thế nào?

- Ngon! – Vừa húp tí nước mắm cay cay, Bạc vừa nói – Ngon thật! Bánh này ngon số dách má à. Chắc cô Rớt phụ giúp má làm?

Mụ cười, nói:

- Ừ! Nó chỉ nhìn thôi, chứ có phụ giúp gì đâu.

Bạc chép miệng:

- Chỉ nhìn thôi mà bánh lại ngon. Lạ thật! – Hắn sực tỉnh nói to – Bánh ngon thật!

Kể từ đó, biết mụ có Rớt đẹp, nên Bạc tìm cách gần mụ để có dịp lấy lòng mụ. Dẫu bánh bèo là thứ ăn chơi, thế nhưng, ngày nào cũng như ngày nào, Bạc đều ăn bánh bèo của mụ Ba thế cơm. Dần dần, Bạc thân thiết với mụ. Lâu lâu, Bạc mua ít thước vải, ít quà biếu mụ. Không biết có phải những thứ quà đã cảm hoá được tình cảm của mụ đối với hắn hay không, nhưng kể từ đó, mụ lại thân thiện với Bạc. Thấy chiều hướng có thay đổi, thấy có vẻ thuận tiện, Bạc tìm cách nói chuyện với mụ Ba để tìm hiểu Rớt. Bạc dạn miệng, bạo mồm lắm. Cho nên, chẳng cần úp mở gì cả, Bạc đã đặt thẳng vấn đề là muốn làm rể mụ. Nghe Bạc nói thế, mụ chỉ cười. Đâu phải mình Bạc muốn làm rể mụ. Có khối thằng cũng nói như Bạc, cũng muốn làm rể mụ. Dại gì trả lời lúc này. Mụ cũng tính đi tính lại là chẳng nên nhận lời một ai cả. Trong lòng, mụ muốn chọn thằng rể sao cho xứng với nhan sắc có một không hai của con gái mụ.

Ngày lại ngày đều có kẻ cầu hôn, hoặc úp hoặc mở. Ban đầu, mụ khoái bao tử lắm. Nhưng nghe đi nghe lại cũng những lời ấy, mụ bắt đầu nhàm chán. Mụ phải tính thiệt hơn trong việc chọn rể chớ. Người ta thường nói có con gái lớn trong nhà như có bom nổ chậm. Riêng mụ thì thấy khác. Có đứa con gái đẹp trong nhà chẳng khác gì có một hủ vàng. Phải biết tiêu xài số vàng ấy sao cho nó càng ngày càng sinh lợi. Giá sắc đẹp càng ngày càng tăng. Có thế thiên hạ mới tổ chức nhiều cuộc thi sắc đẹp: từ người đẹp làng xã đến người đẹp công sở, từ người đẹp đồng nội đến người đẹp thị thành, từ người đẹp áo dài đến người đẹp áo tắm... Ai ai cũng quý sắc đẹp. Sắc đẹp trở thành thứ hàng hoá có giá trị. Người ta tung hô sắc đẹp. Sắc đẹp có thể trở thành sự từ thiện, trở thành cứu cánh. Là đàn bà, mụ biết rất rõ giá trị của sắc đẹp. Cho nên mụ tính đi tính lại là không thể dễ dàng với bọn đàn ông. Dễ dàng thì bọn họ cho Rớt là của hôi sao. Với sắc đẹp ấy, mụ không lo lắng gì về đường chồng con của Rớt. Vì thế, mụ mặc cả với những tên đàn ông đến cầu hôn Rớt.

Biết được mụ có tính thích chiều chuộng - mà đã là đàn bà thường thích ưa chiều chuộng – nên Bạc tìm cách lấy lòng mụ:

- Má nè! Má về ở luôn nhà con đi má!

Mụ Ba cười, trả lời:

- Thế tau bỏ con Rớt cho ai?

Bạc cười tấn công:

- Thôi thì cho em về ở luôn với con.

Mụ Ba ngẫm nghĩ, nói nửa giỡn nửa thật:

- Mày nói sao dễ vậy. Nó là ngọc, là ngà đấy. Phải rước nó chu đáo, cho đẹp mày, đẹp mặt chứ!

Bạc nuốt nước bọt, xoa xoa bàn tay, cười nói:

- Dạ, con muốn lắm. Chỉ sợ má không cho phép.

Mụ quay mặt, giấu nụ cười đắc ý:

- Cũng dễ thôi. Nhưng nhớ có người coi nó như cành vàng lá ngọc đấy?

Bạc cười xởi lởi:

- Dạ con biết điều đó. Thế má cho con định ngày ăn hỏi được không má?

Im lặng một lát, mụ nói như thể chẳng cần:

- Đâu dễ thế! Cưới hỏi có tới những sáu lễ kia.

Bạc ngạc nhiên hỏi:

- Sao nhiều thế?

Mụ kể một hơi rõ to, rồi nói:

- Đúng là sáu lễ.

Sau đó mụ nói một hồi. Đại khái nếu Bạc tiếc vàng thì mụ cũng chẳng cần. Có khối thằng nhòm ngó sắc đẹp của Rớt, chứ đâu chỉ mình Bạc. Ngẫm đi ngẫm lại, Bạc thấy mụ nói cũng có lý. Dẫu tiếc vàng, nhưng không thể không cần cái sắc đẹp mê hồn của Rớt. Cuối cùng, Bạc đặt cọc sáu chỉ vàng cho mụ Ba, gọi là tiền cược Rớt sẽ là vợ tương lai của hắn ta. Mụ Ba hài lòng lắm. Nhưng mụ chưa chấp nhận ngày ăn hỏi. Tự nhiên mụ có sáu chỉ vàng nhờ sắc đẹp của Rớt.

Từ đó, mụ cưng Rớt như cưng trứng. Mụ không cho Rớt làm thứ gì cả. Mụ bắt Rớt suốt ngày ngồi trước gương, chỉ có việc trang điểm và nhìn ngắm sắc đẹp. Mụ mua son phấn về, bắt Rớt điểm tô sao cho xứng là cô tiên Rớt. Chưa hết, mụ bắt Rớt đến các viện uốn tóc, làm những kiểu tóc hợp thời. Móng tay, móng chân của Rớt lúc thì tô màu đỏ, lúc thì tô màu tím, lúc thì tô màu đen... Ôi thôi đủ màu đủ sắc trên các móng của Rớt!

Mỗi lần đi bán về, khi mụ đặt gánh bánh bèo ở nhà dưới thì Rớt mới rời chiếc gương ra đón mụ.

- Mẹ! Mẹ xem con có đẹp không?

Đứng nhìn ngắm Rớt một hồi lâu, mụ sướng cả người. Mụ gật gật cái đầu ra chiều thích thú:

- Đẹp! Đẹp lắm! Con của mẹ đẹp lắm!

Nói xong, vẫn chưa hết sướng, mụ đứng lặng giờ lâu chiêm ngưỡng sắc đẹp của Rớt. Đến khi mỏi cả mắt, mụ mới nói:

- Thôi, con cứ nhìn ngắm, trang điểm gương mặt con đi! Để mẹ đi lo cơm nước.

Rớt làm nũng:

- Mẹ để đó con nấu!

Mụ nguýt yêu Rớt:

- Con nấu cơm làm gì. Cứ để đó cho mẹ. Cứ lo sắc đẹp đi! Nó có giá hơn vàng bạc đó con ạ.

Rớt như thể ngây thơ, hỏi:

- Hơn cả vàng bạc?

Mụ Ba gật đầu:

- Hơn cả vàng bạc là đương nhiên. Nó đẻ ra cả ngọc ngà châu báu nữa đó!

Rớt để hai tay trước bụng, ẹo qua ẹo lại:

- Thật không mẹ?

Mụ Ba cười:

- Cái con này! Mày không tin mẹ mày sao? Chỉ cần lo sắc đẹp là có vàng, có bạc thôi, con ạ! Con cứ lo sắc đẹp thì mẹ mới được nhờ.

Rớt vân vê cái áo, lộ cả cái eo trắng nõn trắng nà, cười:

- Sao con cảm thấy kỳ kỳ mẹ ạ.

Mụ Ba dứt khoát nói:

- Mẹ buộc con phải chăm lo sắc đẹp!

Rớt tự tin:

- Bộ mẹ cho con không đẹp sao? Cần gì phải chăm sắc đẹp.

Mụ Ba ra mặt giận:

- Cái con này! Dù có sắc đẹp, nhưng không chăm thì cái đẹp cũng chẳng có giá đâu. Phải chăm mới có vàng, có bạc con à!

Thấy Rớt vẫn trố mắt nhìn miệng mụ nói, mụ liền giảng giải tiếp:

- Đương nhiên là thế rồi. Ai không muốn nhìn cái đẹp. Nhất là bọn đàn ông! Bọn họ háo sắc lắm. Chỉ cần mình đẹp là bọn họ bu quanh để nịnh, lấy lòng đủ thứ. Có khi họ chết mê chết mệt với mình.

Rớt vẫn vân vê tà áo, cúi mặt nói:

- Nhưng con cảm thấy kỳ sao ấy!

Mụ nhỏ giọng từ tốn như dồn vào đó lời tâm huyết của mụ:

- Con phải biết, sắc đẹp là vĩ khí lợi hại của đàn bà. Phải dùng nó để làm chết mê chết mệt bọn đàn ông – ngừng giây lát, mụ Ba tiếp lời – Con không muốn sướng sao?

Rớt cười :

- Sao mẹ nói thế? Sướng ai lại không muốn.

Mụ Ba khuyên:

- Muốn sướng thì phải đẹp. Con phải thực hiện đúng như lời mẹ dạy, nghe chưa?

Rớt bỏ tay khỏi vạt áo, cúi đầu:

- Dạ! Con nghe lời mẹ.

Rớt lại ngồi trước gương. Mụ Ba nhìn Rớt hài lòng. Nó nghe lời mụ là mụ có thể hái ra hàng khối vàng là vàng. Muôn đời nay, sắc đẹp luôn có giá. Sắc đẹp có thể cứu con người, sắc đẹp có thể đem lại bao điều tốt đẹp với con người. Đàn bà dù không được đẹp, nhưng họ biết rất rõ giá trị của sắc đẹp. Và mụ cũng thế. Mụ biết rất rõ sắc đẹp của Rớt có thể cứu mụ, có thể đem lại điều sung sướng cho mụ. Sắc đẹp của Rớt sẽ là bạc, là vàng của mụ. Quả thật vậy! Nghĩ tới đó, mụ sướng rêm cả người. Mụ thấy vàng đang chảy vào túi mụ. Mụ thấy vàng từ từ chọn túi mụ mà vào. Trước tiên là thằng Bạc tự dưng đưa mụ sáu chỉ... Còn... sẽ còn vô số vàng tiếp tục chảy vào túi mụ. Mụ tất bật lo cơm nước cho Rớt. Mụ cứ khen Rớt đẹp, đẹp đến nỗi đẻ ra vàng. Bọn đàn ông sẽ chết vì nó. Bọn đàn ông sẽ điêu đứng... Ôi!.. Bọn đàn ông... Mụ thốt không ra lời. Trong tâm trí mụ, hình ảnh hai thằng đàn ông đã từng ăn nằm với mụ hiện ra. Chúng hiện ra khi mụ đang nấu cơm, chập chờn theo ngọn lửa. Mụ nấu cơm mà nhìn rõ mặt hai thằng người... Bọn chúng đấy ư? Chúng chỉ biết có đàn bà. Chúng chập chờn trong óc mụ. Quỷ quái cho chúng!

Cũng trong ánh lửa... Thi hiện lên. Đầu tóc rối, bời bời. Tóc anh ta đang hoá trắng. Từng sợi rụng dần, may mà chưa rụng hết, không thì anh ta hoá thành sư mất. Tóc anh chỉ còn lơ thơ làm bạn với gương mặt đăm chiêu như mọi khi. Mắt đượm buồn, và những giọt nước mắt trào ra như thể anh khóc cho số phận con người. Anh đọc thơ, những vần thơ tỏ tình với mùa xuân, với người đẹp. Rồi lời thơ như than, như khóc cho kiếp người. Mụ Ba nghe lời thơ của Thi reo trong lửa...

Và kìa, trong ánh lửa... Thằng điên hiện lên. Mụ thấy nó trần truồng. Nó nhảy múa theo tiếng reo của lửa. Nó huơ tay, huơ chân theo ánh lửa, miệng hát những điệu ca ngô nghê. Và rồi, trong cái miệng ấy, một cái lưỡi trườn ra đớp không khí. Cũng cái miệng ấy hiện lên nụ cười ngây dại. Nó cười nụ cười thuở man khai...

Và trong ánh lửa, mụ Ba thấy rõ gương mặt của thằng Bạc. Gương mặt của nó ánh lên sắc vàng. Gương mặt như được dát vàng, hợm hĩnh. Cả người nó là vàng trong lửa. Quả vậy!... Nó đã đem vàng để thử mụ. Mụ đã hài lòng. Và mụ đã đem Rớt nhử nó... Nó cũng hả lòng...

Ngọn lửa ẩn hiện gương mặt của những thằng người và dần dần hoá thành đàn kiến. Chúng đang hành hạ mụ. Chúng sôi lên, trào lên, ùn ùn cắn xé Rớt và cắn xé mụ. Người mụ đỏ như ngọn lửa. Đàn kiến bu đầy người mụ, đốt cháy từng thớ thịt, đang thiêu dần mụ. Chính đàn kiến trong người Rớt đã hành hạ mụ. Mụ nghe Rớt nói với giọng trân tráo:

- Nè! Tôi báo cho bà biết: Bà đừng lợi dụng sắc đẹp của tôi. Đừng lợi dụng người khác để làm ra tiền, bà biết không?

Mụ mở mắt nhìn Rớt ở giường bên. Không phải là Rớt của mụ. Chỉ có con quỷ cái Rớt với đôi mắt rực lửa, đang nhìn chằm chằm, hành hạ mụ.


... CÒN TIẾP ...




© Tác giả giữ bản quyền.
. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả gởi từ Đà Nẵng ngày 21.02.2012.
. Xin vui lòng ghi rõ nguồn Newvietart.com khi trích đăng lại.