TRUYỆN CỔ GRIMM  

14. Ba Con Chim Nhỏ

Cũng phải cách đây mấy nghìn năm rồi, ở vùng rộng mênh mông này có rất nhiều ông vua nhỏ. Trong số đó có ông vua núi Coitơ rất thích đi săn. Một lần vua cùng thợ săn của hoàng cung đi săn, lúc ấy dưới chân núi có ba chị em nhà kia đang chăn bò, thấy vua và đám thợ săn đi qua, cô lớn nhất réo gọi hai cô kia, chỉ nhà vua và nói:

– Ê, này, nếu chị không lấy được người này thì chị ở vậy.

Cô thứ hai từ phía bên này núi vừa đáp vừa chỉ vào người đang đi bên phải nhà vua:

– Ê, này, nếu em không lấy được người kia thì em cũng ở vậy.

Cô em út chỉ vào người đang đi bên tay trái nhà vua và reo lên:

– Ê, này, nếu em không lấy được người kia thì em cũng ở vậy.

Hai người đi bên vua chính là hai quan thượng thư.

Vua nghe được hết tất cả, nhưng khi về tới hoàng cung nhà vua cho đòi ba cô gái đến, hỏi họ nói những gì ở trong núi ngày hôm qua. Cả ba cô đều không chịu nói. Vua hỏi cô chị cả có muốn lấy mình làm bạn trăm năm không. Cô bằng lòng. Còn hai cô em đều ưng thuận lấy hai quan thượng thư. Cả ba cô đều xinh đẹp, cô chị cả lại có bộ tóc dài óng như tơ.

Hai cô em không có con. Một hôm nhà vua phải đi xa, cho mời họ tới ở và chăm sóc luôn hoàng hậu vì bà đang có thai. Hoàng hậu sanh được một cậu con trai kháu khỉnh, lại có núm đồng tiền ở má. Hai cô em bàn nhau hãm hại đứa bé, và họ ném nó xuống nước – hình như ném xuống sông Vêdơ thì phải – ngay lúc đó có một con chim nhỏ bay vút lên và hót:

"Thương ôi chú bé xinh sao,
Để cho huệ trắng nhuộm màu tóc tang”.

Nghe tiếng chim hót, hai cô bủn rủn cả người, muốn bỏ mặc hoàng hậu đấy mà đi trốn.

Khi nhà vua trở lại hoàng cung, hai cô em kể với nhà vua rằng, hoàng hậu sinh ra một con chó. Nhà vua nói:

– Cái gì trời sinh ra cũng có lý cả.

Có một người thuyền chài vớt được đứa bé, đứa bé vẫn còn thoi thóp. Vì không có con nên hai vợ chồng người đánh cá đem đứa bé về nhà nuôi nấng dạy dỗ cho khôn lớn.

Năm sau vua lại đi xa. Hoàng hậu lại sinh con trai. Máu ganh tị nổi lên, hai cô em lại ném đứa bé xuống sông, ngay lúc đó có một con chim nhỏ bay vút lên và hót:

“Thương ôi chú bé xinh sao,
Để cho huệ trắng nhuộm màu tóc tang”.

Vua vừa về tới hoàng cung, hai cô em đã ra đón và kể rằng hoàng hậu lần này cũng sinh ra một con chó. Nhà vua chỉ nói:

– Cái gì trời sinh ra cũng có lý cả.

Người thuyền chài kia lại vớt được đứa bé và đem nó về nhà nuôi nấng dạy dỗ.

Lần này nhà vua lại phải đi xa. Hoàng hậu sinh con gái. Hai cô em độc ác kia lại ném đứa bé xuống sông, ngay lúc đó có một con chim nhỏ bay vút lên và hót:

“Thương ôi cô bé xinh sao,
Để cho huệ trắng nhuộm màu tóc tang”.

Khi nhà vua trở về, hai cô em kể rằng hoàng hậu lần này sinh ra một con mèo. Nhà vua nổi giận lôi đình, truyền giam hoàng hậu vào ngục tối. Nhiều năm đã trôi qua mà hoàng hậu vẫn ở trong ngục tối.

Giờ đây các con bà đã trưởng thành, khôn lớn. Một hôm đứa con trai cả muốn cùng các bạn thanh niên khác đi đánh cá. Nhưng bọn kia không muốn cho chàng đi cùng nên chế giễu:

– Đồ con rơi con nhặt mà cũng đòi đi cùng.

Chàng buồn rầu đi về hỏi ông lão đánh cá xem có phải thật thế không. Ông kể chính chàng là đứa bé mà ông đã vớt khi kéo lưới lên.
Chàng liền xin cho đi tìm cha. Ông lão đánh cá muốn chàng ở lại nhưng chàng không chịu, ông đành để chàng đi.
Rồi chàng lên đường, đi hết ngày này sang ngày khác, sau cùng tới bờ một con sông lớn. Gặp một bà già đang ngồi câu cá, chàng nói:

– Chào mẹ!

– Chào con!

– Chắc lâu lâu mới có một con cá cắn câu mẹ nhỉ?

– Còn con thì còn phải đi tìm lâu lắm mới gặp được cha đẻ mình. Giờ con qua sông bằng cách nào?

– Dạ, cái đó chỉ có trời mới biết.

Bà già liền cõng chàng qua sông. Chàng đi hoài đi mãi mà vẫn chưa gặp được cha.

Một năm đã trôi qua, giờ đây người em trai lên đường đi tìm anh. Đến bên bờ sông lớn kia, mọi việc lại xảy ra như đối với người anh cả.
Đợi mãi không thấy hai anh trở về, cô em gái sốt ruột, xin bố mình cho đi tìm hai anh. Khi tới bên bờ con sông lớn kia cô gặp một bà vụ già, cô chào:

– Con xin chào mẹ!

– Chào con!

– Lạy trời phù hộ mẹ câu được nhiều cá!

Thấy cô gái ăn nói phúc hậu, bà liền cõng cô qua sông, còn cho cô một cái roi và dặn:

– Con ạ, con cứ đi thẳng theo đường này, nếu dọc đường con có gặp một con chó mực to thì cứ thản nhiên đi qua, không cười mà cũng đừng nhìn nó. Tiếp đó con sẽ tới một lâu đài lớn, cửa để ngỏ, con để roi rơi xuống ngưỡng cửa. Con đi xuyên từ đầu này đến đầu kia của lâu đài, rồi bước ra chỗ giếng sau lâu đài. Từ trong lòng giếng mọc lên một cây cổ thụ, trên cây có treo một chiếc lồng, trong có một con chim. Con lấy lồng chim xuống và múc ở giếng một cốc nước, con cầm hai thứ ấy và theo đường cũ trở về. Con nhặt cái roi ở ngưỡng cửa lên, nhớ khi đi qua con chó thì quất cho nó một roi vào đúng mõm nó, rồi con đi thẳng về đây với mẹ.
Cô gái nghiệm thấy mọi việc xảy ra đúng như lời bà cụ dặn. Trên đường về cô gặp hai anh, họ đã đi chu du được nửa thiên hạ. Ba anh em cùng đi, tới chỗ con chó mực đang nằm, cô quất roi vào mõm, nó hiện nguyên hình thành một hoàng tử khôi ngô tuấn tú, chàng đã được giải thoát, giờ đây cả bốn người cùng đi. Tới bờ sông họ gặp lại bà cụ già, bà cõng họ qua sông và chính vì thế mà bà cũng được giải thoát khỏi phép yêu. Họ cùng nhau trở lại nhà ông lão đánh cá, mọi người chuyện trò vui vẻ và treo lồng chim lên cạnh tường.
Người con thứ hai chỉ nghỉ một lúc ở nhà rồi cầm nỏ đi săn. Đi mãi chàng mỏi chân, liền dừng lại lấy sáo ra thổi một bài. Nhà vua đang đi săn trong rừng, nghe tiếng sáo lạ, nhà vua cứ theo hướng tiếng sáo mà đi, tới nơi vua hỏi:

– Ai cho phép ngươi săn ở cánh rừng này?

– Thưa không ai cho phép cả.

– Thế ngươi là con cái nhà ai?

– Thưa tôi là con trai người đánh cá.

– Người đó làm gì có con.

– Nếu bệ hạ không tin lời tôi nói, xin mời bệ hạ cùng đi.

Tới nơi nhà vua hỏi chuyện ông lão đánh cá. Ông kể hết sự tình. Con chim nhỏ trong lồng cũng cất tiếng hót theo:

“Mẹ ngồi buồn tủi,
trong cảnh tù đày
Mấy đứa con đây
đều là ngoan cả
Hai dì xảo trá
làm chúng khốn cùng
quăng chúng xuống sông
ông già vớt được”.

Nghe chuyện mọi người sững sờ. Nhà vua đưa chim, đón các con cùng ông lão đánh cá về hoàng cung. Vua sai mở cửa ngục, hoàng hậu nom già nua ốm yếu. Cô con gái đưa cốc nước giếng cho bà uống, da dẻ bà lại hồng hào, người thấy khỏe hẳn ra. Hai cô em quỷ quyệt bị đi đày ngoài hoang đảo. Sau đó lễ cưới công chúa lấy hoàng tử được tổ chức.

15. * Ba Con Quỷ Ngu Ngốc

Có lần ở dưới địa ngục chỉ có toàn đàn ông, thế có lạ kỳ không chứ ! Thực tâm mà nói, họ cũng muốn có cả đàn bà nữa. Một hôm, có con quỷ đang tuổi thanh niên nêu ra ý kiến:

-Sao lại thế nhỉ, để tôi đi kiếm lấy một người!

Đám quỷ mừng lắm, nhưng chúng lại không tin. Con quỷ đó lên đường, đám quỷ chúc nó đi may mắn. Lên tới trần gian nó gặp một cô gái, nó nói:

-Này cô gái, cô có thích lấy chồng không?

Cô gái đáp:

-Sao lại không? Theo tôi thì ngay ngày mai cũng đã có thể tổ chức lễ cưới được.

-Thế thì tôi ưng lắm.

Sáng sớm hôm sau nó cùng với cô gái đến nhà thờ để xin linh mục cho thành vợ chồng. Vừa mới hết tuần trăng mật, người vợ kia đã hỏi chồng tiền, đòi sắm quần áo mới. Lo miếng ăn hàng ngày đã khó khăn, lấy đâu ra tiền mà may sắm. Có những ngày nó đành phải nhịn ăn để nhường cho vợ. Vì vậy mà nó ngày càng gầy dộc đi, trông mất hết cả thần khí. Vợ thì lúc nào cũng muốn sắm sửa ăn bận như những công nương dòng họ quý tộc. Không được thoả mãn nguyện vọng mình, vợ dần dần lạnh nhạt với chồng. Chồng chỉ biết an ủi , lẩm bẩm một mình. Nhưng vợ lúc nào cũng kiếm chuyện cãi nhau, đã thế còn dọa đánh chồng. Con quỷ rất bực mình. Nó nghĩ:
- Mình phải dạy vợ mình chứ!

Nhưng nó nói một thì vợ nói mười, ngày nào cũng cãi nhau vô cớ, cuộc đời cứ như thế trôi đi. Cái gì sẽ xảy ra nữa? Cuối cùng thì con quỷ bị vợ đánh đập tàn nhẫn. Gìơ đây con quỷ suy nghĩ dữ lắm:

-Trời, tại sao mình lại cứ tự hành hạ mình với mụ vợ này nhỉ? Tốt nhất là trở về quê cũ.

Nó trở về quê. Trông thấy nó về, mà lại về người không, chẳng có mụ nào đi cùng, đám quỷ reo hò cười nhạo báng nó và hô:” Đồ quỷ ngu ngốc, đồ quỷ ngu ngốc!”

Con quỷ đáp:

-Nếu tao cai quản cả cái địa ngục này đi chăng nữa, tao cũng không muốn có mụ vợ nào cả. Chúng mày phải lấy làm mừng là tao không mang theo về đây một ai cả. Chỉ cần một mụ đàn bà thôi là cả địa ngục này sẽ náo động lên cho mà coi!

Giữa lúc đó có một con quỷ khác già hơn bước ra nói:

-Giờ đến lượt tao, để tao đi kiếm lấy một đứa mang về.

Nó lên đường ngay tức khắc. Tới khu ruộng trồng đỗ nó gặp một người đàn bà đứng tuổi. Nó nghĩ, người này cũng được đấy chứ, tại sao lại không nhỉ! Rồi nó nói ướm:

-Heda, cô gái, cô có thích lấy chồng không?

-Sao lại không thích nhỉ! Nhưng liệu có đủ tiền nuôi tôi không?

-Tất nhiên.

Sau tuần trăng mật người vợ thấy chồng mình nói dối, của nả chẳng có gì mà cũng chẳng biết làm gì để kiếm sống, chỉ là một tên quỷ đói vô vị. Hàng ngày thức ăn chỉ có khoai tây luộc chấm muối, người đâu bủn xỉn tới mức bần tiện, tới ngày chủ nhật thì bỏ vào bao lưng một cái cúc áo coi đó như một đồng tiền vàng. Mụ vợ nổi khùng, bày đủ việc cho chồng làm luôn tay mà không bao giờ hết, ăn ít, làm nhiều, nghe chửi suốt ngày, bị đánh đập cũng là chuyện thường tình. Mỗi khi chồng đói, bụng cồn cào, lưỡi thè ra liếm mép mụ vợ cũng làm thinh. Chồng muốn ăn thì đi nấu lấy mà ăn, đã thế mụ cũng chỉ cho ăn khoaitây không. Tối đến, mỗi khi ra khỏi nhà mà không mang về được gì là mụ liền túm gậy phang cho tới tấp. Cuộc đời cứ như thế trôi qua hết ngày này tới ngày khác.

Cuối cùng tên quỷ đáng thương ấy ngồi nghĩ, than thân trách phận:

- Trời ơi là trời, sao tôi lại phải sống khổ sở thế này nhỉ? Đúng là quân súc sinh! Tốt nhất là ta bỏ đi.

Rồi nó trở về dưới địa ngục. Bọn quỷ xúm lại hỏi sao không mang vợ theo. Nó đáp:

- À, vợ, vợ là cái gì! Tôi chẳng muốn có. Chỉ thương thay cho những người đang sống ở trên ấy, nên rủ họ cùng xuống dưới này với chúng ta thì mới phải! Tôi rất mừng khi thoát khỏi tay mụ ấy.

Thế là cả đám cười nhạo báng:

-Đồ quỷ ngu ngốc, đồ quỷ ngu ngốc!

Giữa lúc đó một con quỷ già bước ra nói:

-Để ta đi mới được, ta sẽ cho đám đàn bà vài bài học.

Thế là nó lên ngay trên trần gian đi qua một khu rừng trồng toàn lê, từ xa nó trông thấy một người đàn bà đẫy đà- đó là một người đàn bà trẻ mới goá chồng- lúc đầu hai bên nhìn nhau còn bẽn lẽn, dần dà rồi cũng lời qua tiếng lại đôi bên thấy cũng hợp nhau. Họ cùng nhau đến nhà thờ để cha làm lễ thành hôn cho, ai cũng tưởng chừng họ sẽ rất hạnh phúc.

Nhưng cũng chỉ sau tuần trăng mật con quỷ thấy mình mua mèo trong bị, không xem kỹ. Trong khi đó mụ vợ đã một đời chồng rồi nên đành hanh đỏ mỏ. Bánh mì và nước là những thứ mà hàng ngày quỷ được ăn uống. Còn những thứ bày ở hàng quán nó chỉ có ngó mà không sao có tiền mua. Vợ thì bỏ mặc chồng ở nhà, đi theo người khác ra ăn ở quán. Đến lúc về tới nhà mụ vợ lại bảo chồng muốn ăn thịt thì bắt chuột mà ăn, vừa được việc nhà lại đỡ phải nuôi mèo. Bực mình quá không biết làm thế nào – về địa ngục thì xấu hổ – quỷ ta chạy thẳng vào rừng thà ăn dâu rừng còn ngon hơn thịt chuột.

Đang ăn dâu rừng thì quỷ nhìn thấy một người tiều phu chuyên đốt gỗ ủ than, bác ta người đen nhẻm đen nhèm toàn bụi than. Quỷ liền kể cho bác nghe nỗi khổ của mình. Nói bác có gì ăn cho xin. Bác ta đáp:

-Trời, ông ơi. Tôi có bảy con nhỏ, nhà thường xuyên không có lấy một miếng bánh mà ăn.

-Này thế bác đen nhẻm ơi, xin bác một lời khuyên vậy, thế tôi phải làm gì để răn đe được vợ hở bác?

Bác tiều phu không đáp mà hát:

Mụ vợ đành hanh,
Nên đành phải chịu.
Buồn hiu cho ai,
Vớ phải của ấy.

Quỷ ta đăm chiêu suy nghĩ:”Sự thể đã thế, tốt nhất là trở về địa ngục. Gía kể đừng có lên trần gian lại là hay!

Nó nghĩ cách trả thù đàn bà. Rồi nó nói:

-Này anh bạn, anh bạn nghèo quá, tôi sẽ giúp anh trở nên giàu có, nhưng anh phải nghe theo lời tôi.

Bác tiều phu nói:

-Trời, giầu ai chẳng muốn. Tôi sẽ làm tất cả những gì anh muốn.

Quỷ nói:

-Này anh bạn, cứ nghe tôi. Tôi biết nhà vua có ba công chúa. Tôi sẽ làm cho một công chúa ốm, anh sẽ đóng vai thầy thuốc. Khi công chúa ốm, vua sẽ cho truyền đi khắp nơi tìm người chữa bệnh, trừ tà cho công chúa. Anh hãy tâu trình với nhà vua:

-Thưa đức vua cao cả, con xin hứa danh dự sẽ chữa khỏi cho công chúa với điều kiện công chúa một mình trong phòng.
Khi trong phòng chỉ có một mình anh với công chúa, anh nói:

-Sấm sét và quỷ hãy ra mau! Rồi mở toang cửa sổ. Tôi sẽ qua đường cửa sổ biến mất. Nhưng nhớ chỉ nói câu chú ấy hai lần. Nói ba lần tôi sẽ vặn cổ anh.

Người tiều phu hỏi:

-Nếu tôi làm mối cho anh một người vợ đẹp, phúc hậu thì anh nghĩ sao?

Quỷ đáp:

-Ta cứ chờ xem sao!

Trong bụng nó nghĩ, điều ấy cũng tốt. Lũ quỷ ta biết tính đàn bà rồi. Vào tối kia, khi người tiều phu vừa mới đi rừng về, vợ chạy ra nói:

-Mình ơi, nhà vua mới loan báo, công chúa ốm liệt giường, ốm nặng lắm, ai chữa khỏi bệnh cho công chúa, nhà vua sẽ chia cho nửa giang sơn hay cho số vàng nặng bằng số trọng lượng nhà vua và thầy thuốc cộng lại. Này mình ơi, nếu mình biết một phương thuốc gia truyền nào mà chữa khỏi bệnh cho công chúa thì cả nhà ta sẽ thoát được khỏi cảnh đói nghèo.

Người tiều phu nói với vợ:

-Thì cũng thử đi xem sao. Biết đâu mình gặp may thì sao!

Rồi bác tới hoàng cung. Nhà vua hỏi:

-Thầy thuốc có tin mình chữa khỏi bệnh cho công chúa được không!

Thầy thuốc đáp:

-Kính thưa hoàng thượng, phải có biệt dược mới được và phải chính tay tôi đi lấy và chỉ có mình tôi bên giường bệnh.

Vua nói:

-Như nhà ngươi nói, mọi việc cứ thế mà tiến hành. Chữa công chúa khỏi bệnh, ta thưởng cho nửa giang sơn hay số vàng bằng trọng lượng ta và ngươi cộng lại.

Bác tiều phu làm đúng như lời quỷ dặn. Công chúa khỏi ngay. Nhà vua cho chọn : nửa giang sơn hay vàng. Bác tiều phu lấy vàng.
Chẳng bao lâu sau đó công chúa khác bệnh. Nhà vua cho gọi bác tiều phu tới và bảo:

-Ngươi đã chữa khỏi cho một đứa con của ta. Giờ hãy chữa cho đứa này.

Bác tiều phu thưa:

-Kính thưa hoàng thượng, tôi xin tuân lệnh tìm cách chữa cho công chúa.

Bác xem và chữa khỏi cho công chúa. Nhà vua lại thưởng cho nhiều vàng như lần trước. Bác tiều phu giờ đây trở nên giàu có, nhưng lòng lúc nào cũng lo nghĩ, vì quỷ sẽ tiếp tục tác oai tác quái, mà theo thoả thuận bác chỉ được hai lần ra tay cứu chữa. Lần thứ ba bác phải để cho quỷ muốn làm gì thì làm, nếu không nó sẽ vặn cổ bác. Bác luôn luôn phải nghĩ làm sao lừa gạt được con quỷ.

Giờ công chúa thứ ba bệnh. Nhà vua cho gọi bác tiều phu đến và bảo:

-Ngươi hãy cứu chữa công chúa, không ta cho treo cổ ngươi lên!

Bác tiều phu thưa:

-Kính thưa hoàng thượng! Tôi xin hết lòng làm việc, nhưng để làm việc ấy thì cần có một cuộc hành hương lên ngọn núi, tham gia cuộc hành hương là các cô gái đẹp, thuỳ mị trong vùng, họ mặc đồ trắng, cổ quàng khăn đỏ, tóc uốn quăn. Linh mục khắp trong vùng tề tựu đầy đủ, sáng sớm mai trước nhà thờ để cùng đi với các cô gái trong vùng hát thánh ca đưa công chúa cùng với tôi lên núi. Các linh mục phải hết sức nghiêm, không cho gia nhân đi theo. Khi lên tới đỉnh núi, tôi xin ra tay cứu chữa.

Nhà vua ra lệnh khẩn cấp, thực hiện ngay những điều đó. Sáng sớm hôm sau đoàn người đi từ nhà thờ lên núi. Tới đỉnh núi, bác tiều phu nói:

-Sấm sét và quỷ, hãy ra ngay!

Con quỷ vụt ra và nói với bác tiều phu:

-Quân lừa đảo, ngươi giữ lời hứa như vậy à! Ta sẽ vặn cổ ngươi.

Bác tiều phu sẵn sàng chịu trách nhiệm và nói:

-Chờ chút nào. Chúng ta đã giao kèo với nhau, ta sẽ chỉ cho con một người vợ đẹp, thuỳ mị. Quay người lại, ngắm nhìn xem.

Con quỷ ngoảnh lại nhìn đoàn cô gái đẹp, thuỳ mị. Nó thấy mình bất lực, xấu hổ về sự có mặt của mình trên trần gian. Mó la lối om xòm, toả ra làn hơi hôi thối và biến mất. Về tới địa ngục, đồng bọn chạy ra hỏi có mang theo vợ không. Nó nói, không mang theo ai cả. Địa ngục trở nên huyên náo bởi những tiếng cười, la hét :” Đồ quỷ ngu ngốc, đồ quỷ ngu ngốc!” Cảnh náo động như muốn rung chuyển cả khu địa ngục. Tới giờ ở dưới địa ngục vẫn không có con quỷ nào có vợ. Người đàn bà duy nhất là bà nội của chúng.





© Tác giả giữ bản quyền .
. Cập nhật trên Newvietart.com ngày 04.02.2012 theo bản gởi của tác giả từ Sài Gòn.
Đăng tải lại vui lòng ghi rõ nguồn Newvietart.com