TÁC GIẢ
TÁC PHẨM





NGUYỄN MỸ NỮ

. Tên thật là Nguyễn - thị - Mỹ - Nữ.
. Bút hiệu: Nguyễn - Mỹ - Nữ, Huyền - Minh, Phương - Quỳnh.
. Sinh ngày 24- 12- 1955
. Tại Lại Xá, Huyện Thanh Liêm, tỉnh Hà Nam .
. Hiện sống với nghề Viết văn, Viết báo tại Huỳnh-Thúc-Kháng, Qui- Nhơn, Bình- Định

. TÁC PHẨM ĐÃ XUẤT BẢN :

. Mắt núi- Tập truyện ngắn- Nhà Xuất Bản Kim Đồng, 2004.


. GIẢI THƯỞNG :

· Giải ba với truyện ngắn: " Bộ bài" của báo Văn nghệ, Hội nhà văn Việt Nam( 1998- 2000)
· Giải nhì với bài: " Chiếc rương của mẹ" (cuộc thi "Nét bút kỷ niệm"của báo Hoa học trò, 2002)
· Giải ba với: " Bài học năm chữ" (cuộc thi "Ơn thầy" của báo Tuổi trẻ, 2002)
· Giải tư với truyện ngắn: " Hàng xóm" của Tạp chí Văn nghệ quân đội(2001- 2002).
· Giải khuyến khích với truyện ngắn: " Khoảng trời nhỏ của ông" (Cuộc thi " Chân dung tuổi mới lớn", báo Mực tím, 2003)
· Giải tư với truyện ngắn: " Nhà khóc dành cho một người" của tạp chí Văn Nghệ quân đội (2005- 2006)
· Và một số giải thưởng khác của Đài tiếng nói Việt Nam, Tạp chí Kiến trúc nhà đẹp, báo Bình Định…

















HÀNG XÓM




Đông nói: “Con anh đây! Phong. Tên Nguyên – Khải Nguyên – . Tôi thấy thích ngay vẻ bối rối hơi điệu một tí ở chàng trai. Cái này thì giống Đông, còn những cái khác để xem sao đã. Nguyên hỏi tôi: “Cô có còn đi dạy không?”. Tôi lắc đầu. Đông chờ lúc con trai không để ý, nói vội và rất khẽ, vừa đủ để mình tôi nghe: “Em không hiểu vì sao nó biết à? Anh kể đấy!”. Với khuôn mặt giương giương tự đắc. Cái này thì chẳng khác gì ngày xưa. Đông ấy mà.
Hồi trước Đông làm tôi mệt nhoài với đủ thứ chuyện: lém lỉnh, lì lợm, liến láu… của mình, suốt hai năm mười một tháng bốn ngày. Cũng may gia đình Đông dọn đến, ở sát bên nhà tôi, chỉ có ngần ấy thời gian, chứ ở thêm chừng nửa ngày trời nữa, không khéo, tôi chịu hết nổi và phải yêu Đông mất. Tôi còn nhớ gia đình Đông dọn đi vào lúc trưa. Tất cả đồ đoàn được chất hết lên một cái xe tải. Đông ngồi phía sau, mở đôi mắt to hết cỡ – dẫu vốn đã to – và thò hẳn cái mặt xuống dưới đường, “liến láu” với tôi lần cuối: “Bỏ hẳn cái thằng bồ… cà khuỷnh của Phong đi. Phong thương anh không thích hơn à? Thật đấy! Anh…” thì xe chạy và câu nói dở dang của Đông, thêm một lần nữa, bị cuốn đi, khiến tôi không được nghe. Không được nghe có nghĩa là không được biết. Thà như thế lại hay hơn.
Mẹ tôi bảo: “Tao chẳng làm sao hiểu được chúng mày. Cùngmột trang lứa. Là hàng xóm. Là bạn bè. Thế mà cứ thấy nhau, là y như rằng. Rõ hay… Nhỉ?”. Bác Nga – mẹ của Đông – thường tủm tỉm cười, khi nhẩn nha đáp lại: “Thì bác tính, thằng Đông nhà em ba lém. Cái Phong cũng chẳng vừa. Thế là đụng nhau. Đụng cứ gọi là chan chát ngay. Đây để nhà bác dọn đi, chúng mày không phải thấy nhau. Chẳng còn chuyện gì để cãi vã. Tha hồ mà sướng nhé!”. Sướng gì đâu! Đông đi rồi, tôi lên sân thượng nhà mình, nhìn sang sân thượng nhà Đông, khóc oà. Cũng hai mảnh sân, chiều chiều, ở bên này tôi rút quần áo phơi đã khô, quét tước và học bài. Ở bên ấy, Đông tập tạ và tưới cây. Thế mà chẳng hôm nào lại không có chuyện. Lạ thật! Và một trăm lần cãi nhau cũng từ phía Đông mà ra. Tôi học trường Nữ. Đông hoc trường Kỹ thuật. Tôi ghét cái dân “cờ lê, mỏ lết” như Đông nhất đời, vì lần nào có việc vào trường Đông, cũng đều bị trêu đến khóc lên được nhưng có bao giờ tôi thèm… hé môi. Còn Đông? Con trai gì đâu mà dò xét, dòm ngó, nhỏ nhen… Hôm thì Đông bới chuyện con gái trường tôi già mồm, ăn hàng và cãi nhau đến độ… toét môi. Hôm thì Đông bảo tôi chỉ mặc áo dài bằng hàng tơ được thôi, mà cũng chỉ được gọi là, chứ còn bằng hàng gì cũng cứng như… gỗ tạp. Hôm thì Đông bảo tôi để tóc dài, còn hơi được được, chứ để tóc ngắn, nhìn bị lé mắt ngay, vì nó cà đuột, cà đuột, trông khờ không chịu nổi. Và cuối cùng của những câu chê bai… hết cỡ ấy, vẫn là:
- Phong nghĩ sao mà lại đi bồ cái anh chàng xứ “nẫu” quê một cục thế.
- Ai bảo anh bồ Phong “quê”?
- Ối giời! Thằng này á? Chỉ cần hé nửa con ngươi, liếc một phát là biết ngay nhé!
- Ai bảo liếc. Em đâu có cần anh liếc. Bồ của em, mược em.
- Đây liếc cho còn là quí đấy.
- Thế anh làm gì bồ em?
- Làm gì rồi khắc sẽ biết nhé! Bỏ đi. Anh Đông bảo bỏ nó đi. Em ơi! Phong ơi! nó nói tiếng Bình Định dở lắm.
- Nhưng em yêu người, chứ đâu phải chỉ có yêu tiếng. Sao bồ của em mà anh dám nói nó thế này, nó thế kia?
- Khiếp thế! Làm gì mà bảo vệ nhau dữ thế. Xì. Yêu người. Thơ nhỉ Phong? Nghe anh Đông hỏi đây. Khi người yêu thủ thỉ bên tai em, thì có phải thủ thỉ bằng tiếng không nào? Anh ta phải nói chứ! Và nói như thế này này…
Giọng Đông riễu cợt, cứ kéo dài ra. Nghe tức anh ách. Thế nên chẳng bao giờ Đông nói được hết câu, vì chỉ cần nghe đến đó, tôi đã lao vào mắng Đông xa xả, bằng tất cả những ngôn ngữ… tuyệt vời của người Bắc, khi cãi nhau. Những ngôn ngữ mà tôi đã được nghe từ bà nội, rồi đến mẹ tôi và tiếp đến là các chị của tôi. Gia đình tôi sống giữa một cộng đồng người Trung, nên trong sinh hoạt thường ngày, cái chất Bắc cũng bị phai tạp, nhòa lấp bớt đi. Để rồi chỉ trở lại trong những trường hợp cần thiết mà cãi nhau là một. Khi ấy, thôi thì, “Bắc” chẳng còn giấu vào đâu được. Những câu chì chiết, những lời cay độc, những vần, những điệu, những ví, những von… “Bắc” sao mà “Bắc”. Hiện ra cứ gọi là nguyên vẹn, đầy đủ. Tôi thấy thú vị những lúc ngồi nghe nhưng cũng có hơi sờ sợ… bị thấm vào và không dè là thế thật. Thấm từ khi nảo, khi nào, chính tôi cũng không biết. Cứ nằm im ỉm ở trong người mình, từ năm này sang năm khác, chờ có dịp là trỗi dậy ngay. Đông đã không biết lại còn khơi ra. Đúng là “cây muốn lặng, gió lại chẳng muốn dừng”, nên tôi mắng Đông như thế đấy. Cho hiện nguyên hình cái đanh đá – cá cầy, cái điêu ngoa của gái bắc. Gái bắc đây còn chưa thấy gì huống là trai bắc. Đông cứ tưởng cái trai bắc của mình là hay hớm lắm đấy, nên lúc nào cũng lôi người yêu miền trung của tôi ra trêu chòng, mà trêu cũng một vừa một phải thôi. Đằng này…
Thường sau những lần như thế, tôi có phần áy náy. Còn Đông cũng có hối lỗi và luôn làm hòa với tôi trước. Cái cách làm hoà của Đông mới đến là buồn cười chứ! Từ sân thượng nhà mình, suốt mấy buổi chiều liên tiếp, Đông hát ông ổng một bài thơ của Nguyễn Tất Nhiên được phổ nhạc “…nhìn anh đi hãy nhìn cho rõ, trước khi nhìn đám đông…” rồi tự than thở: “Khổ thế! Cái gì ở sát tầm tay mình thì mình xem thường, muốn vứt bỏ. Rồi lại đi tìm kiếm ở những đâu đâu…”. Tôi ở bên này, nín cười mà không được. Nghe tiếng khúc khích của tôi, Đông men lại sát bờ rào hai nhà và ra vẻ ngơ ngác. Giọng mềm như bún, khi giả vờ hỏi: “Phong này! Em có nghe tiếng cười không. Ai đấy nhỉ? Khéo người ta để ý đến anh. Người ta đang muốn làm quen với anh đấy”. Thế là xong. Đông… như thế, bảo tôi còn bụng dạ nào mà ghét bỏ, giận hờn. Cũng được mấy hôm, Đông cư xử với tôi có dịu dàng, mềm mỏng hơn. Rồi lại trở về với cái “liến láu” quen thuộc: “Bỏ thằng bồ của Phong đi. Phong thương anh không thích hơn à? Thật đấy! Anh…”. Chẳng bao giờ Đông nói được trọn câu. Hôm thì mẹ Đông gọi xuống “có chuyện”. Hôm thì chị tôi gọi xuống “có khách”. Hôm thì các em Đông cùng kéo lên sân thượng một lúc. Hôm thì tự nhiên trời đổ mưa và lần cuối cùng cái xe tải chất đầy đồ đoàn, không đợi được đến một giây, đã bất ngờ nổ máy đưa Đông đi mất. Chẳng biết Đông có còn giữ, khi trở về cùng với thằng con trai mười bảy, cao hơn bố gần hai cái đầu, giống bố ở đôi mắt thật to, một nụ cười nghịch ngợm và một chút bối rối… điệu điệu ở lần gặp đầu tiên.
Đến nhà tôi cách đây mấy hôm, Đông có vẻ bần thần khi đối diện với người phụ nữ đã trên tuổi bốn mươi, chứ không phải là cô bé hàng xóm – tinh nghịch và đanh đá – của Đông, một thuở nào. Lúng túng sao đó Đông mồi mãi điếu thuốc mà chẳng được. Còn tôi bưng khay trà, chống chếnh thế nào mà chỉ chực rơi. Đông ngước nhìn và tôi vội lấp liếm:
- Không phải vì xúc động đâu nhé! Anh đừng có hòng.
- Nếu mà anh “hòng “được”, thì cái anh chàng ngày trước làm gì đã cưới được em.
- Anh vẫn nhỏ mọn à? Đâu lại có người thù dai đến thế cơ chứ!
- Anh chứ còn ai nữa. Em lấy chồng người ở đây thì sẽ không bao giờ anh trở lại xứ này. Thề rồi. Thề hẳn hoi đấy nhé!
- Sao bây giờ ở đây? Lại đến cả em nữa.
- Con anh đòi ra ngoài này thi Đại học sư phạm. Anh cũng muốn một lần… Để xem nhỏ Bắc kỳ ngày xưa, còn được bao nhiêu ký lô gam trong trái tim của anh. Nên đến Qui Nhơn là tìm em ngay, chứ chả sợ gì.
-Thành chi em nghe tiếng gõ cửa của anh khí to. Đi đứng, nghe ra, cũng khí mạnh bạo. Khẽ hơn không khéo lại hay. Em nói thật đấy.
Lời tôi nói, không ngờ, lại làm cho chính tôi đâm xốn xang. Hình như đó cũng là câu tôi luôn muốn nói với Đông ngày trước, mà chưa thể. Hồi ấy giá như Đông biết cư xử với tôi gượng nhẹ, ngọt ngào thì tình cảnh hai đứa chắc đã khác và biết đâu… Lần hai đứa cãi nhau dữ dội nhất cũng vẫn là trên sân thượng của hai nhà. Cũng chỉ bắt đầu từ những chuyện vẩn vơ, vậy mà Đông hay thật! Đông dẻo mồm, dẻo miệng thế nào mà lôi kéo, tròng tréo bồ của tôi vào. Đông ra sức chê bai, chế giễu… người Bình Định, xứ Bình Định. Còn tôi hết lòng bênh vực, bảo vệ… quê hương của người yêu. Càng cãi tôi càng nói năng vấp váp. Càng cãi Đông càng nói năng lưu loát. Cáu. Tôi “giở quẻ” đả phá người bắc chơi. Tưởng là Đông thua rồi và trận chiến phải kết thúc, ai dè, Đông quá già họng khiến tôi đành cứng hàm. Trong lúc bí thế, tôi đã ngốc làm sao, khi bỗng nhiên rống thật to: “Bắc kỳ ăn cá rô cây. Ăn nhằm lựu đạn chết cha Bắc kỳ”. Còn Đông? Thật chẳng hiểu ra làm sao nữa, khi bắt chước cái ngốc của tôi, rống to hơn cái câu tôi vừa rống. Rồi cứ thế bên này một đứa con gái chỉa sang “Bắc kỳ…” thì lập tức đứa con trai bên kia đối đáp ngay “Bắc kỳ…”. Mãi cho đến lúc tôi bị xách tai, kéo xuống và Đông bị bợp tai thì mọi chuyện mới chịu kết thúc.
Đêm ấy hai nhà láng giềng có một phiên họp đặc biệt với đầy đủ mọi người. Tôi và Đông được đẩy ra ngồi ở giữa. Hình như đó là lần đầu tiên và duy nhất trong đời, chúng tôi được ngồi gần nhau đến thế. Gần đến nỗi tôi nghe được những hơi thở của Đông, rất gấp. Bố tôi lên tiếng trước:
- Thằng Đông nghe bác hỏi. Cháu người gì?
Đông lí nhí:
- Dạ… Dạ… Cháu người bắc.
- Thế còn cái Phong?
- Dạ… Dạ… Cũng giống anh Đông.
Bố Đông gằn lại: - Không được trả lời vòng vo như thế. Đáp thẳng. Người gì?
- Dạ… Cháu là người bắc.
Hình như chỉ cần tôi và Đông xác nhận gốc gác, là hai vị chủ gia đình bắt đầu bài diễn thuyết của mình ngay. Bố tôi với giọng buồn bã mở lời trước: “Chẳng ai muốn rời quê của mình mà đi đâu cả nhưng cái hoàn cảnh nó đẩy đưa. Chỉ có điều ở bất cứ nơi nào những người như bố mẹ, như bác Nga đây cũng phải là chịu thương, chịu khó, làm lụng căn cơ, nuôi dạy bảo ban con cái tử tế. Sống sao cho hợp lẽ đạo, lẽ đời. Phải cố, các con ạ! Để những người khác quê nhìn vào không phải chê bai, dè bĩu người bắc của mình thế mà các con… Rõ là bôi tro, trát trấu vào các ông bố, bà mẹ bắc này, vào cái gia đình họ mạc xứ bắc này mà quê hương bản quán đã làm gì nên tội, nên vạ, khiến cho các anh, các chị phải xấu hổ, ghét bỏ, khinh chê, rẻ rúng như thế hả?…”. Càng nói giọng bố tôi càng nặng nề, gay gắt và mới nhìn thoáng qua cũng biết là bố tôi rất giận nên chẳng một ai dám lên tiếng, ngoại trừ bác Nga trai. Bố Đông nói có phần nhẹ nhàng hơn nhưng vẫn không kém sự cương quyết và rắn rỏi. Đại để những điều bác Nga nói cũng tựa như là lời của bố tôi. Và nếu như giọng bố tôi có những lúc như khản đặc hẳn đi vì tức tưởi thì giọng bố Đông không hiếm lần phải nghẹn lại bởi ngậm ngùi. Tôi ngồi nghe chết điếng và giận mình quá thể. Rồi mủi lòng, chẳng thể kềm được, tôi bỗng bật lên khóc nức nở. Khóc nhưng không chịu mở mồm xin lỗi. Đông xin lỗi được và lại còn hứa nhưng ấp a ấp úng trông tội lắm cơ! Hai mắt Đông cúi xuống, chớp chớp và mọi người đều hiểu ra chỉ cần tra vặn thêm một tị nữa thì Đông sẽ khóc oà lên ngay. Không chừng còn khóc nhiều hơn tôi nữa ấy chứ!
Thời gian ấy đang gần đến lễ Giáng sinh và để chuẩn bị tâm hồn đón Chúa Hài Đồng, tôi đi xưng tội. Không ngờ lại được gặp Đông. Hai đứa nhìn nhau thẹn quá. Sau đêm họp cả hai nhà, Đông và tôi trốn tiệt. Chiều, đố có đứa nào dám héo lánh lên sân thượng vì sợ… thấy nhau. Đông ra nhà thờ trước, ngồi sẵn nơi bậc tam cấp như có ý chờ tôi. Tôi ra sau. Cũng ngồi một bậc với Đông nhưng cách quãng. Đông bảo: “Phong ơi! Anh thích lấy người cùng đạo”. Tôi cười: “Em cũng thế. Em thích lấy người cùng đạo như anh”.
Sau khi chuyển nhà đi, mọi người trong nhà bác Nga đều có trở lại Qui Nhơn. Người về nhiều nhất thì hằng năm và người ít nhất cũng được vài ba lần. Còn Đông thì biền biệt và tôi chỉ được biết tin qua những người trong nhà. Không ngờ Đông láu táu là thế mà lại lấy vợ sớm, khi chưa đến tuổi hai nhăm. Vợ Đông không cùng đạo và việc cưới xin đã tưởng chẳng xong vì vấn đề tôn giáo. Sau Đông thuyết phục mãi phía đằng gái mới chịu cho con theo. Bố Đông hả hê kể, ra chiều đắc chí. Còn bố tôi, hẳn là thích thú lắm nên cười rõ to: “Tôi đã bảo rồi. Cái thằng ấy vốn được lợi ở cái mồm. Những chuyện hệ trọng như thế này, dễ gì nó để hỏng cơ chứ!”. Có tí hơi rượu trong bữa cơm chiều, hưng phấn, nên giọng nói, tiếng cười của bố Đông và bố tôi to quá. Hai cụ bàn tính về chuyện cưới xin của Đông. Giọng cứ oang oang và vọng đến phòng tôi, ở mãi trên lầu, lùa tất tần tật và tận tai tôi, bắt nhức. Mắt tôi cay sè, nghĩ đến một chiều gần Giáng Sinh năm nào. Đông bảo: “Phong ơi! Anh thích lấy người cùng đạo”.
Trắc tréo làm sao! Bảy năm sau tôi lấy chồng cũng gặp cảnh éo le như Đông. Chồng tôi đến bả cả người với hết lớp “giáo lý tân tòng” đến lớp “giáo lý hôn nhân” ròng rã trên một năm trời mới chịu được các phép. Tôi không được dẻo mồm như Đông nhưng cũng thuộc loại ba lém, thế mà tôi đã câm như hến, tắc tị hết mọi ngôn từ… trong suốt thời gian người yêu tôi đi học đạo. Lòng như quắt lại vì thương và luôn nhủ thầm: “Em đền anh sao đây cho đủ”. Có một chiều ngồi ở bậc tam cấp nhà thờ đợi người yêu ở lớp giáo lý ra, tôi bỗng thấy nhớ Đông da diết. Nhớ Đông và nhớ đến một chiều Giáng Sinh năm nào, tôi nói: “Đông ơi! Em cũng thích lấy người cùng đạo như anh”.
Vợ chồng tôi mời bố con Đông đến nhà ăn cơm, nhưng chiều ấy Đông lại kẹt sao đó. Trước hôm đi Đông có gọi điện đến nhà mời chúng tôi đi uống nước và hẹn gặp ở một cái quán gần biển. Tôi đến đó một mình vì chồng tôi bận công việc. Đông ra cổng đón, dắt xe tôi vào bãi, cười nhỏ: “Em không sợ à?”. Tôi nhíu mày: “Sợ gì?”. Đông – người đàn ông gần năm mươi tuổi, trong phút chốc quay trở lại làm chàng trai chưa đến tuổi hai mươi – lập tức liến láu ngay: “Sợ chồng em ghen. Sợ anh chẳng hạn…”. Tôi nhìn Đông im lặng rồi bỗng cười phá lên thật to và chợt nhận ra biển chiều nay sao mà phẳng êm đến thế. Tôi uống những ngụm bia nhỏ và ngắm nhìn Khải Nguyên tu ừng ực nước khoáng. Mùa hè trời nóng quá và chưa đầy nửa tiếng đồng hồ, thằng bé đã ừng ực đến chai “Vĩnh Hảo” thứ hai. Đông cũng đã uống đến chai bia thứ ba và tôi vẫn nhẩn nha với chai đầu tiên của mình. Hai loại bia chúng tôi uống cũng khác. Đông chọn cho mình “Heineken”. Tôi nói thơm nhưng nhẹ quá và uống: “Tiger” dù đậm, nồng và hơi nặng với phụ nữ. Chúng tôi hỏi han nhau về gia đình, con cái, công việc làm ăn. Câu chuyện chậm rãi, hơi buồn buồn như Đông càng về sau càng rơi rớt bớt đi cái liến láu và lém lỉnh. Rồi thì người đàn ông gần năm mươi tuổi vẫn là người đàn ông của tuổi năm mươi. “Ở tuổi của anh hóm thì vẫn hơn là lém”. Tôi nói và Đông cười. Cái cười sạch trơn… tươi trẻ. Sạch trơn những nông nổi, bộp chộp, gai góc, dại điên… Khải Nguyên gặp lại đám bạn ra ngoài này thi và nó xin phép rời bàn. Khải Nguyên đi, khi sắp uống đến chai nước khoáng thứ ba. Đông đã sang chai bia thứ tư. Còn tôi chai thứ nhất hãy còn. Sau khi con trai đi, có vẻ Đông nhìn tôi nhiều hơn thì phải. Đông nhìn tôi. Tôi nhìn biển và nghĩ về một điều gì đó rất mơ hồ. Không phải về chồng tôi. Không phải về Đông. Không phải về ngày xưa và cũng không phải là bây giờ. Tôi hơi giật mình, khi Đông hỏi đột ngột:
- Chồng em thế nào?
- Anh muốn biết à?
- Ừ!
- Anh ấy… Biết nói như thế nào nhỉ? À! Phải đấy. Anh ấy thật thà và thâm trầm.
- Và em thấy đủ?
- Vâng.
- Nghe giọng của em là anh hiểu. Em bằng lòng với cuộc sống của mình. Nhìn cái cách của em, từ lúc gặp lại anh là anh hiểu: Em có hạnh phúc. Thích thật.
- Cho anh hay cho em?
- Cái gì?
- Cái “thích thật” mà anh mới nói ấy.
- Thật thà thì cho em mà lếu láo thì cho anh.
- Hoàn toàn là Đông không nghĩ em… như thế này, khi trở về và gặp lại em. Đúng không?
- Đúng! Em vẫn hiểu anh, rất hiểu anh như cách đây ba mươi năm. Hay thật. Em đấy. Em hay thật đấy, Phong ạ!
- Còn vợ anh?
- Cô ấy luôn tin cậy và yêu thương anh hết lòng.
- …Và anh không thấy đủ?
- Ừ!
Tiếng “ừ” của Đông khô khốc rơi giữa ngụm bia tôi uống sao mà đắng nghét. Rơi giữa biển lặng làm gợn lên những con sóng lăn tăn. Rơi giữa chiều lẻ loi một cánh chim bay miết. Rơi xuống chỗ tôi ngồi sẽ mãi mãi là cách quãng với Đông.
Chia tay bố con Đông lúc chiều đã sẫm. Ngồi trên xe tôi nghĩ ngay đến nụ cười chờ đợi của chồng và một bữa cơm tối sẽ có với nhau đầm ấm. Xe vừa phóng đi, tôi đã nghe tiếng Đông í ới gọi theo: “Phong ơi! Phong.”. Tưởng có chuyện gì, giật mình, tôi quay xe trở lại và bắt gặp một Đông rất khác với lúc chia tay vừa rồi. Khuôn mặt Đông như căng ra trong sự thích thú. Hai mắt mở to – dẫu đã to sẵn – chất đầy niềm vui. Xe tôi vừa ngừng, Đông đã nói vội : “Khổ quá! Có thế mà quên. Này Phong biết không? Thằng Khải Nguyên nhà anh có bồ rồi đấy. Bồ ruột hẳn hoi đấy nhé! Em xem… Rõ có hay không?”.
Quả là mới nghe câu đầu tôi có hơi…. buồn cười nhưng liền sau đó thì bị cuốn ngay vào sự háo hức của Đông, rồi thật bất ngờ và thú vị bởi nhận ra: Có gì là hay đâu nhỉ? Cái chuyện Khải Nguyên có bồ ấy mà nhưng Đông kìa! Cũng lạ…




NGUYỄN MỸ NỮ



© Tác Giả Giữ Bản Quyền.





TRANG CHÍNH TRANG THƠ ĐOẢN THIÊN BIÊN DỊCH HỘI HỌA ÂM NHẠC