LỠ THÌ ...



Trời âm âm, đôi ba chiếc lá cuối thu bay là là, gió hiu hiu ren rét xen lẫn những hạt mưa lắc rắc, không gian sâm sẫm lúc cuối ngày vì thế mà cũng trở nên ưu tư, hoài mặc. Tiếng tích tắc của chiếc kim giây lúc này lại là thứ âm thanh khó chịu nhất. Nó vừa rỉ rả trêu ngươi, vừa thôi thúc thắc thỏm, chiếc kim phút nhẫn nại nhích dần nhích dần. Ngoài trời mảng tôi tối, mảng nhờ nhờ, mưa vẫn răng rắc hạt nặng hạt nhẹ. Song Quỳnh vẫn đi ra đi vào, hết nhìn trời lại để mắt đến cái máy đo thời gian, gắng át bớt sức nóng cứ trỗi lên từ gan ruột bằng chiếc gương soi. Hết măm mắm hai vành môi xem son đã đều đã tươi màu chưa, lại xoa xoa vào hai bên má xem phấn đã mịn chưa, rồi lại khều khều vài sợi tóc trước trán, đong đưa từ mặt đến dáng người xem có chỗ nào cần sang sửa lại tí chút không. Song Nghi trêu chị :

- Gớm, ngắm vuốt mãi, mưa gió này ở nhà xem phim không sướng sao, vác nhau ra đường bằng qúa trời hành.

- Mày thôi đi, toàn nói vớ vẩn.

Đã sẵn sốt ruột, nghe Nghi nói xóc, Quỳnh cau mặt vặc em. Song Nghi mỉm cười không nói nữa, nhưng nghĩ thầm “Nếu lão ấy không đến thì từ giờ đến tối còn là khó chịu”. Nhưng đã có tiếng xe máy vọng tới, tiếng xe phành phạch làm Quỳnh tươi ngay nét mặt. Nụ cười rạng rỡ khi chiếc xe ghé đến bên thềm có tác dụng làm cho làn da của người đàn bà ngoại tứ thập giãn ra đôi chút. Trên xe là người đàn ông có vóc to cao, khuôn mặt vuông và chiếc cằm bạnh, đôi lông mày rậm cùng hàm râu loắn xoắn bao quanh cặp môi dày, càng làm cho tia mắt và vẻ mặt ẩn chứa vẻ bí hiểm, gian hùng. Ngược lại với vẻ ngầu xục trên gương mặt, giọng nói lại vô cùng dịu dàng, trầm ấm, thể hiện rõ sự quan tâm, chìu chuộng :

- Ôi em, anh xin lỗi nhé. Chờ anh có lâu không ? Phải tìm cách mãi mới bức khỏi mấy thằng bạn. Ta đi chứ em.

Trong tay Quỳnh đã bung sẵn cái dù tự bao giờ, vừa dằn dỗi, vừa âu yếm, Quỳnh đưa tay khẽ vuốt những giọt nước mưa bám trên tóc Lâm Triệu:

- Anh để em chờ hết hơi hà.

- Thôi thôi, anh biết rồi, để anh đền, chịu chưa ?

Như một cô bé mới lớn, Song Quỳnh dẩu môi làm duyên, cả hai bật tiếng cười khúc khích, rồi Quỳnh nhón chân ngồi lên yên xe. Lâm Triệu hướng mặt vào nhà, khẽ gật đầu chào Song Nghi, Nghi cũng gật đầu đáp lại, chiếc xe rồ máy vù đi. Một chiếc xe khác ập kế vào vừa vặn gặp phải những giọt nước bắn toé từ sau xe kia. Song Yên càu nhàu :

- Đi gì mà như ăn cướp vậy không biết.

Bước vào nhà, lắc lắc mái tóc ướt, Yên hất hàm :

- Bà Quỳnh lại đi với hắn à ?

Nghi gật đầu, Yên bực bội :

- Ăn phải bùa mê thuốc lú rồi hay sao mà…

- Đó là thứ tình yêu sét đánh chứ bùa ngải gì. Nếu thành được thì cũng mừng cho chỉ.

- Thành cái gì mà thành. Sao tao nghi hắn quá. Nhìn cái mặt cứ thấy gian gian thế nào á. Không khéo lại mất cả chì lẫn chài.

- Bà Quỳnh có nhỏ nhít gì nữa đâu mà ngốc nghếch.

- Thôi đi mày ơi, đừng có nói chuyện khôn ngoan với tình yêu, nhất là cái kiêu yêu muộn vậy. Mày không nghe đầy rẫy những cú lừa tình à.

Song Nghi im lặng một chút rồi khẽ thở dài:

- Mong sao người nhà mình không rơi vào trường hợp đó. Chuyện tình cảm là chuỵên không thể can thiệp được, may nhờ rủi chịu chứ biết làm sao.

- Nói gì mà nghe chán thế. Chẳng nhẽ những người đàn bà cứ phải chịu luẩn quẩn trong cái trò tung hứng của đàn ông à ? Mà tao không hiểu sao con người ta vô lý thế, dặt hết cuộc đời vào tay người khác, rồi mong chờ bao buồn vui may rủi từ người đó, mình không thể chủ động được cuộc sống cho chính mình sao ? Mà đàn ông thì có gì hay chứ ? Họ chỉ khác mình ở tướng mạo và một số chức năng, còn thì cũng cần thiết mọi nhu cầu như nhau cả. Vậy mà không biết tự bao giờ, xã hội mặc nhiên đặt người đàn ông lên vị trí quan trọng hơn, mặc nhiên xếp đàn bà vào hạng hai rồi xem thường. Vô lý bỏ xừ đi.

- Vậy theo chị, nên định nghĩa tình yêu như thế nào ?

- Tình yêu hả ? Nó như một cục than hồng, nhìn thì đẹp, nắm vào thì bỏng rẫy lên.

Song Nghi phì cười :

- Ôi trời. Cho bà đi làm sử giả của tình yêu thì chắc thế giới này ra tro hết.

- Ừa, vậy đó. Nếu trong tự điển cuộc sống không có hai chữ tình yêu, thì thế gian này sẽ bớt đi không biết bao nhiêu là khổ đau, thù hận. Yêu đương cho lắm chỉ tổ rước bi luỵ vào người. Trên đời này còn biết bao việc ao cả đẹp đẽ, đáng làm hơn là đâm đâu vào mớ bùng nhùng rắc rối ấy.

- Nói thế thì cực đoan quá. Ý nghĩa thực sự của tình yêu thì rất đẹp. Vì khi thật sự yêu nhau, người ta luôn lo lắng, quan tâm chăm sóc nhau, đem niềm vui và hạnh phúc đến cho nhau, chia sẻ cùng nhau những khó khăn, gian khổ trong cuộc sống. Chỉ tại một số kẻ lợi dụng tình yêu cho những mưu đồ cá nhân, nên mới làm méo mó ý nghĩa của nó đi, mới gây ra biết bao cảnh ngộ đáng buồn. Nếu vì những người như thế mà kết tội tình yêu thì phi lý quá.

- Mày nói cứ như đã dày dạn tình trường lắm vậy. Thôi, không nói chuyện này nữa, mất thời gian.

Song Yên nói xong, vụt đứng dậy, nguây nguẩy đi vào phòng, rồi từ đó phát ra một điệu nhạc vui nhộn. Song Nghi nhìn theo, mỉm cười tự hỏi “Liệu có chàng kỵ sĩ nào đủ cản đảm làm nài cho chú ngựa hoang ấy không nhỉ ? Chị ấy đã yêu bao giờ chưa ? Hay đã từng thất vọng về tình yêu, và vì si diện, vì tính cách mạnh mẽ mà không bộc lộ. Là chị em gái với nhau, nhưng chuyện riêng tư thường không dễ thổ lộ. Đây là một điều rất thường gặp, có thể dốc cạn ruột gan với môt bạn thân, nhưng lại hết sức e dè với người trong nhà. Có lẽ do hai yếu tố. Một là sự phân ranh của thứ bậc. Hai là cứ nghĩ, đã là người trong nhà tất đã hiểu nhau, nhưng gần như không phải vậy, mà phần nhiều hiểu nhau rất ít, đôi khi chẳng hiểu nhau một chút nào cả. Bởi sự thân cận gần gũi, đã làm người ta nhầm tưởng là không cần phải tìm hiểu về nhau. Mỗi người lại mỗi cá tính, mỗi quan điểm sống khác nhau, nên càng lớn chị em lại càng ít gần nhau. Nghi thấy Yên giao thiệp rộng rãi, thường hay tham gia các hoạt động xã hội. Rất cá tính, cứ là đùng đoàng, thẳng tuột, không khôn khéo, không mềm dẻo. Chưa thấy một bóng mày râu nào ra dáng hẹn hò với Yên cả, chắc họ cũng ngại bản tính khá mạnh mẽ của Yên. Tình yêu vốn là thứ tình cảm rất bản năng, người ta khôg bao giờ có thể giải thích được là mình yêu người ấy vì điểm gì, mà chỉ biết yêu là yêu thôi. Hay Song Yên chưa gặp phải tần sóng tương ứng của trái tim ? Hay có khi nhìn thấy nhiều mặt trái của tình yêu mà đâm ra ác cảm ? Chẳng hiểu được là tại sao nữa. Thật ra, sự cực đoan trong tình yêu của Yên không phải là không có lý, khi nhìn quanh một vòng là thấy khá nhiều cảnh ngộ dở khóc dở mếu dở sống dở chết cũng chỉ vì yêu. Quả là như thế thì không nên yêu một chút nào. Nhưng có ai biết trước được cuộc tình của mình rồi sẽ ra sao ? Mà cuộc sống thì luôn có trăm ngàn chi phối tác động. Khi yêu, ai chẳng muốn đời đời kiếp kiếp bên nhau. Nhưng rồi những đẩy đưa cuộc sống khiến người ta ra ngã năm ngã bảy. Bản thân Nghi cũng xem xem vài lần vấp váp. Có điều, là những mối tình chưa lấy gì làm sâu sắc nên cũng dễ nguôi quên. Còn với Song Quỳnh. Ngày trước, thuở tràn xuân sắc, Song Quỳnh cũng là một cô gái dễ ưa, cũng trải qua năm bảy mối tình đậm nhạt. Duyên phận thế nào mà cứ người chứng nọ, kẻ tật kia, gạo thổi mãi không thành cơm. Lật bật ngày tháng rồi bước vào cái tuổi cuối mùa. Những tưởng thôi thì cứ thế cho yên thân, có buồn thì kiếm đứa con nuôi cho vui nhà. Bỗng nhiên gã đàn ông kia xuất hiện. Như hạn gặp mưa, như rồng gặp hội, chồi xuân bừng sức sống. Quỳnh ngập lụt ngay trong ánh mắt đầu tiên, họ nhanh chóng xoắn vào nhau như duyên nợ từ kiếp nào. Thực ra thì Nghi cũng nghi hoặc, ngần ngại như Yên. Bởi nhìn một dáng vẻ thật từng trải, dày dạn và có phần phóng túng, mà bảo chưa có vợ thì thật khó tin. Ly dị hay vợ chết nghe còn có lý. Cái chính là Quỳnh rất tin, tin như một cô bé mười sáu chưa biết đời là gì. Chủ quan hay cảm tính, mà hầu như Song Quỳnh không chút ngờ vực, dẫu đôi khi Yên và Nghi có bóng gió gần xa. Không thể cản ngăn được, Nghi chỉ biết cầu mong cho chị mình đừng rơi vào những chiếc bẫy tình như bao người.

Song Quỳnh đắm đuối trong vòng tay cuồng nhiệt của người đàn ông vạm vỡ. Thầm cảm ơn thiên mệnh còn nhớ đến chị mà ban cho chị niềm hạnh phúc tuyệt cùng này. Ngỡ rằng cuộc dời chị rồi trôi dần trong héo mòn tàn phai. Vậy mà run rủi làm sao, chị lại được gặp anh, nhủ lòng hãy ráng nắm giữ niềm hạnh phúc muộn mằn này, ráng mà giữ lấy niềm đắm say ngọt ngào. Chị sợ lắm rồi, những đêm dài trăn trở, những hoàng hôn hun hút gió đông, những dốc thở dài như muốn trút đến tận cùng sầu muộn. Đã bao lần quay lưng khẽ chùi ngấn lệ khi nhìn những đôi bạn tình ríu rít bên nhau. Có người bảo chị cao số, kén cá chọn canh. Oan cho chị quá, nào chị có cành kiêu cành bổng gì cho cam, lúc còn mơn mởn đào xuân, cứ rập rình qua cầu là gãy nhịp. Chị chỉ ước ao một thứ hạnh phúc bình dị như những người phụ nữ bình thường, ước ao một bến bờ yêu thương là giá đỡ cho những lúc con thuyền vượt qua con sông đời gió bão. Vậy mà…Giờ chị coi như mình được bù đắp dù có trễ muộn. Chị cảm thấy ấm lòng và thấy đời mình từ nay có chút gì hương sắc hơn. Bỏ mặc ngoài tai những lời hơn thiệt, cho dù chị thấy cũng có lý, nhưng chị tin, rất tin anh là người dành riêng cho chị. Chẳng thề mà anh cũng năm lần bảy lượt sông trôi đò nổi, để giờ gặp chị, anh đã nồng nàn bao lời cảm xúc, mà chị cảm nhận được rằng đó là những lời cất lên từ gan ruột. Chị sung sướng, chị hạnh phúc, mọi thứ trên đời bây giờ không còn quan trọng bằng vòng tay anh đang riết róng, riết róng đến thổn thức, riết róng đến mê man. Song Quỳnh nhắm mắt tháy mình bồng bềnh trôi trên dòng sông tình ái.

Song Yên mát mẻ khi nhìn thấy Song Quỳnh hơn hớn từ cửa đi vào, ngoài kia là tiếng máy vù đi.

- Bà chị tôi trông trẻ ra đến mấy chục tuổi đấy nhỉ.

- Mày cứ yêu thử đi thì biết.

Đang vui, Quỳnh cười nói. Song Yên lại :

- Yêu thì yêu thật chứ sao lại yêu thử, thế chị đang yêu thử đấy à ?

- Mày đừng có mà bẻ que bẻ ngọng, liệu cái thân đấy, chẳng còn mấy nữa đâu.

- Tôi thèm vào mà rước cái nợ đời, lao tâm nhọc xác,vui nó ở, buồn nó đi.

- Sao mà mày ác cảm với đàn ông thế ? Hay là bị thằng nào nó lừa rồi đâm hận ?

- Xin lỗi nhá. Không dễ mà lừa được tôi đâu. Nói thật nhé, đàn ông tử tế ngày nay hiếm lắm, toàn cái loại dài chân dài mồm thôi.

- Tao mà là đàn ông, tao cũng không chấp nhận nổi mày, đầu óc gì mà toàn thấy chuyện tối tăm cả.

- Ừ, tôi thì tối thế đấy, bà thì ráng mà sáng nhé.

- Tao không thèm nói chuyện với mày nữa.

Câu chuyện bị cắt đột ngột, khi Song Quỳnh quay vụt lên cầu thang. Nghi nói nhỏ :

- Thôi, nói cũng chẳng ăn thua gì đâu, kệ chỉ đi.

- Kệ, kệ rồi đến lúc trắng mắt ra à. Mày thấy có bao giờ hắn đến mà vào nhà ngồi nói chuyện đàng hoàng với tụi mình không ? Chỉ vè vè chờ ngoài cửa rồi vù đi.

- Thì biết vậy, nhưng bây giờ mình cũng có bằng chứng gì về người ta đâu mà nói. Chỉ tổ gây căng thẳng chị em trong nhà thôi.

- Đợi đến lúc rõ mười mươi thì xong phim rồi, đó mày xem.

Yên khua môt vòng tay quanh những cái giá đựng hàng. Nghi cũng nhìn rồi khẽ thở dài.

Đang gói chiếc đèn bàn cho khách, Song Quỳnh ngạc nhiên nhưng vui mừng khi thấy Lâm Triệu đến bất thường :

- Có chuyện gì mà anh đến giờ này ? Hôm nay anh không đi làm sao ?

- Có chớ, nhưng nhớ em quá, chạy ra thăm em cái đã.

Quỳnh đỏ mặt vì người khách mua hàng còn chưa đi. Khẽ lườm Triệu và ra ý kín đáo, nhưng Triệu lại còn quay hỏi người khách :

- Chị xem cô ấy xấu hổ có vô lý không ? Chồng nhớ vợ thì có gì phải xấu hổ, như chị, chắc anh nhà cũng thế. ?

Giờ thì đến lượt người khách ngại ngùng, vội chào rồi cầm gói hàng đi ra. Quỳnh nhăn mặt :

- Anh này, sao ăn nói kỳ thế ?

Lâm Triệu đến bên choàng tay ôm Quỳnh trêu :

- Trông kìa, mà đỏ hây hây như gái mười tám ấy.

Quỳnh cười phì, dúi mặt vào Triệu, Triệu ôm chặt lấy chị rồi nói :

- Nói chớ anh có chuyện muốn nói với em đây.

- Chuyện gì ?

- Em đưa anh thêm mười triệu nữa đi.

- Sao nhiều thế ? Mới hôm…

- Thì cần gấp nên anh mớ phải ra giờ này, nhanh đi kẻo mấy đứa nó lại thắc mắc.Yên tâm đi, xong vụ này anh đem về cho em cả vốn lẫn lãi.

Song Quỳnh có vẻ ngần ngừ, Triệu vờ dằn dỗi :

- Hay là em không tin anh ? Không tin thì thôi vậy ?

Quỳnh cuống quýt :

- Không, không phải vậy, vì anh hỏi đột xuất nên em sợ không có đủ. Em mới trả một lô tiền hàng hôm qua, giờ…

- Thì giờ có bao nhiêu anh lấy tạm rồi mai gom đủ cho anh, được không ? À, anh mới gọi cho mẹ sáng nay, mẹ mong gặp em lắm đó.

- Vậy hả anh ? Mẹ nói thế nào ?

Quỳnh vừa hỏi vừa đi vào ngăn tủ. Triệu liếc theo rồi tiếp :

- Thì thế nào nữa, mẹ bảo con dâu mẹ là nhất, bảo anh không được ăn hiếp em, bảo là mong đến ngày cưới của tụi mình quá, mà cũng gần tới rồi em ha.

Ánh mắt Quỳnh bỗng trở nên mơ màng, chị cầm gói tiền đưa cho Triệu mà hôi hổi một cảm xúc. Lâm Triệu cất nhanh gói tiền vào túi quần, rồi thầm thì :

- Em yên tâm, anh sẽ không làm em phải hối tiếc đâu. Tối nhé…

Rồi hôn đánh chụt vào má Quỳnh xong vội vàng đi ra. Quỳnh vẫn ngây ngây như đang trên chín tầng mây. Bỗng giật đánh thót khi :

- Hôm nay chị có đi đâu không ?

Nghi đã đứng sau lưng chị, Quỳnh lúng túng, hai má đỏ dừ, không biết Nghi đã thấy những gì.

- Đồ quỷ, làm người ta giật cả mình. Gì đó ?

- Em đâu có hù chị đâu mà giật mình, đầu óc chị đang đâu đâu vậy?

- Có chuyện gì thì nói lẹ đi, hỏi vớ vẩn.

Biết Quỳnh đang bối rối, và cũng biết có một điều gì khuất tất vừa xảy ra, Nghi biết điều Song Yên nghi vấn là có lý, cô nén tiếng thở dài.

- Em hỏi chị hôm nay có đi đâu không ? Em có việc đi chắc tối mới về, chị Yên về thì hai chị cứ ăn cơm đi, đừng đợi em.

- Đi đâu vậy ?

- Em đi phụ đám cưới cho nhỏ bạn.

- Ừ thì đi đi.

Muốn nhanh chóng thoát khỏi tình huống, nên Quỳnh giục Nghi. Nghi đi rồi, Quỳnh thở ra một hơi, ngồi phịch xuống cái ghế. Trở lại rạng thái mơ mơ màng màng. Câu hẹn “tối nhé” của Triệu làm chị miên man với những cảm xúc. Rồi bỗng hai từ “đám cưới” hiện ra. Ừ, cũng chẳng còn bao lâu nữa. Triệu nói anh đang thu xếp mọi chuyện để tiến hành đám cưới. Quỳnh mong ngóng cái ngày ấy đến thật mau, để khỏi phải úp mở chuyện liên quan. Và cũng là một câu trả lời cụ thể cho bao nghi vấn quanh chị. Rồi chị mỉm cười hình dung đến lúc mình làm cô dâu. “Có kỳ dị lắm không nhỉ ? Khi vào tuổi này rồi mới làm cô dâu. Ờ mà cũng có sao đâu, mình đàng hoàng lấy chồng chứ có vụng trộm ai đâu mà sợ. Họ nói gì mặc họ. Họ đâu phải là mình mà hiểu được chuyện của mình. Một đời con gái, hạnh phúc nhất là lúc mặc áo cô dâu, tuy có muộn mằn, nhưng mình vẫn xứng đáng được hưởng hạnh phúc ấy chứ. Phải mời những ai đây nhỉ ? À, lo lên danh sách trước đi thôi, kẻo đến lúc người nhớ người quên thì chết. Nợ miệng nhiều rồi, giờ trả sót họ lại nọ kia.” Song Quỳnh hăm hở lấy ra cuốn sổ với cây bút ngồi ghi ghi chép chép.

Song Yên vẻ sốt ruột cứ ngóng ra phía ngoài sân của quán cà phê. Ly cà phê sữa đá chỉ còn một màu nhờ nhờ với những viên đá lổn nhổn. Bật chợt cô nhổm người lên. Đúng rồi. Phương Hải cho xe vào chỗ gửi vừa quay ra đã nhìn thấy cánh tay giơ cao của Song Yên. Hải rảo bước đi nhanh về phía ấy vì biết bạn chờ khá lâu rồi.

- Sao mà lâu thế hở bạn ? Đang định kêu thêm ly cà phê nữa đây.

- Thì bây giờ vẫn phải kêu thêm chứ, không lẽ tiếc mình một ly cà phê à.

- Còn đợi nhắc nữa á.

Yên vừa nói xong thì người phục vụ đã mang ra một ly cà phê đen đá. Đợi Hải nhấp xong một ngụm, Yên mới giục :

- Sao rồi ?

- Đừng nóng. Phải tăng gấp đôi tiền thù lao cho thám tử tư này đó nha.

Vừa nói, Hải vừa mở cái cặp lấy ra một xấp hình. Song Yên vội chộp lấy. Nét mặt cô chuyển động theo từng tấm hình, hiện rõ vẻ căm giận.

- Mình đoán đâu có sai. Cảm ơn Hải nhiều lắm nha.

- Nói thật, mình cũng rất bức xúc chuyện này. Loại người này làm mang tiếng cả cánh đàn ông chúng mình.

- Mình thì không vơ đũa cả, cũng biết phái nào thì cũng có người thế nọ người thế kia. Nhưng mà nói thật. Loại như thế này hơi bị nhiều.

- Thế nên bạn mới gần như mất hết niềm tin vào đàn ông chứ gì.

- May mà tôi không có ý đồ gì với bạn, nếu không thì…

- Không, mình vẫn tin đâu đó còn có những người đàn ông tốt, chỉ là mình có đủ duyên để gặp được không thôi. Mà thôi, lúc khác nói chuyện tiếp. Mình đang khó chịu chuyện này, về đã.

- Mà nè, bình tĩnh đã. Giờ Yên định làm gì với những bức ảnh này? Đừng có nóng vội mà không kết quả đó nghe.

- Hải yên tâm đi, mình có phương án rồi. Làm cho dứt điểm luôn, chứ không thì tốn bao công sức của tụi mình sao. Thôi mình về đã nha. Cảm ơn phóng viên ảnh đắc lực của tôi lần nữa nhé.

- Ơn huệ gì, một chầu nhậu hoành tráng là được rồi.

- Okê. Khi nào xong, mình sẽ alo nha. Bai.

Phương Hải nhìn theo dáng tất tả của cô bạn mà khẽ lắc đầu. Phụ nữ gì mà…còn hơn đàn ông nữa. Nhiều khi Hải có cảm giác Yên là người bạn cùng phái vậy. Có lẽ vì thế mà hai người khá thân với nhau.

- Chủ nhà ra lấy thư nhá.

Nghe tiếng gọi, Quỳnh vội đi ra, nhận chiếc phong bì dày cộp từ tay người đưa thư, chị ngạc nhiên “Ai gửi gì cho mình mà nhiều thế này?”. Vừa đi vừa mở, Song Quỳnh bỗng choáng váng mặt mày, chị kịp túm lấy chiếc ghế, rồi đổ người xuống, trên tay chị, những tấm hình rơi lả tả xuống đất. Song Yên từ trên lầu xuống, nhìn thấy, vội kêu Nghi, cả hai dìu Quỳnh lên phòng nghỉ. Nghi trở xuống, nhặt những tấm hình lên, cô biết ngay là do Song Yên làm, nhưng đồng thời cô cũng dậy lên một nỗi uất ức. Rút cục thì chị cô cũng không thoát khỏi một hạng người. Nghi hỏi ngay khi thấy Yên :

- Vậy giờ chị định làm sao ?

Yên hạ giọng thì thầm với Nghi một lúc.

Song Quỳnh chốg tay gượng ngồi dậy, đón ly nước và mấy viên thuốc từ tay Nghi. Dốc cổ uống cạn, rồi hỏi :

- Mấy giờ rồi ?

- Gần sáu giờ rồi. Chị định đi đâu ?

Quỳnh khẽ lắc đầu. Dáng vẻ mệt mỏi, bơ phờ, đầy phiền muộn. Yên bước vào hỏi :

- Khoẻ nhiều chưa ?

- Cũng đỡ đỡ rồi.

Song Yên khẽ thở dài, nhưng rồi cất giọng cứng cỏi :

- Bà phải ráng lên. Kế hoạch có thành hay không là ở bà hết đó.

Biết là đau lắm, nhưng phải cho nó biết, cho nó phải trả giá, chứ không thể để nó được nó còn cười.

Song Quỳnh cố ngăn giọt lệ nóng hổi chực trào. Đêm qua với sự tâm tình của hai cô em. Chị biết chị phải làm gì. Nhưng biết có làm nổi một diễn viên, không làm nổi thì uất lắm. Muôn đời phụ nữ vẫn nhẹ dạ cả tin. Làm sao chị ngờ nổi những câu nói đầy nghĩa nặng tình, những cái ôm ghì cuồng nhiệt ấy lại là giả dối. Trời ơi ! Một chút hạnh phúc giản đơn thôi mà sao khó thế ? Nhưng hãy dẹp qua một bên đã, rồi sẽ còn lắm thời gian cho sự gặm nhấm đau thương này. Trước mắt, phải lấy lại được phần nào những gì đã mất. Ban đầu, chị định thôi, bỏ hết, đồng tiền có nghĩa gì đâu khi con người ta không thật lòng với nhau. Nhưng rồi Yên và Nghi phân tích mãi, chị nghe cũng xuôi. Ba mẹ đã mất sớm rồi, còn ba chị em nương tựa với nhau. Không thể để thua đến trắng tay được. Và nếu không vạch rõ chân tướng kẻ lừa đảo thì còn nhiều người khổ. Quỳnh gượng dậy, vào nhà tắm loay hoay một lúc, xong trở ra trang điểm. Chị trang điểm kỹ hơn mọi lần, nhằm che lấp nét hốc hác, muộn phiền của một đêm mất ngủ.

Lâm Triệu ngạc nhiên :

- Sao em lại muốn mua nhà riêng ?

- Không mua thi cưới xong mình ở đâu ? Nhà này còn để cho hai đứa nó nữa chứ.

- Anh tưởng nhà này là quyền của em, mấy cô ấy rồi cũng đi lấy chồng, em phải giữ cái nhà này chứ.

- Không được. Ai lại làm thế được. Với lại em cũng không muốn điều tiếng cho anh. Cứ ở riêng là tốt nhất anh ạ. Hơn nữa cái nhà em đi coi cũng tiện lắm, giá cũng khá rẻ, người ta cần bán gấp để đi nước ngoài, mình không mua ngay thì uổng lắm anh à.

Triệu nhăn trán. Quỳnh tiếp :

- Cứ nghĩ đến ngôi nhà đứng tên hai đứa mình, em vui lắm.

Hắn chợt giãn cặp chân mày, tỏ ra hồ hởi :

- Ừ mà em tính thế cũng phải. Chung chạ nhiều khi cũng bất tiện lắm. Bao giờ mình đi đặt cọc ?

    • Anh lo tiền xong lúc nào thì mình đi lúc đó, nhưng mà đừng lâu

quá, người ta không đợi được, họ bảo nội trong tuần này thôi,cứ tạm đặt mấy chục triệu đi rồi mình xoay thêm sau. Anh ráng nhanh lên nha.

- Ừ. Cho anh ngó qua cái nhà đó cái.

Sau khi đưa Lâm Triệu đi xem ngôi nhà, lấy cớ nhức đầu, Quỳnh đòi về nghỉ. Không quên kèm câu thúc giục chuyện gom tiền. Nghi và Yên đón chị với vẻ mặt hồi hộp :

- Thế nào ? hắn cắn câu chứ ?

- Cắn gấp, cái nhà đẹp lại rẻ thế mà. Nhỏ Thuý cũng tỉnh ghê, nói cứ như thật ấy.

- Vậy là thành công được bước đầu rồi. Vái trời cho suôn sẻ trót lọt.

Nghi nói như reo. Song Yên định nói “của mình hốt lại mà mừng như trời cho”, nhưng vội gìm, vì không muốn Quỳnh thêm nặng nề. Song Quỳnh cũng cảm nhận được điều đó, chị nói :

- Thôi, hai đứa ăn cơm đi, tao đi nghỉ đây.

- Em mua mì cho chị nhé.

- Lát nữa đi.

Nhìn theo bộ dạng của Quỳnh, hai cô em vừa thương vừa giận.

Lâm Triệu tỏ vẻ nôn nóng khi thấy Qỳnh cứ săm soi mãi :

- Thôi nhanh đi em, đi chồng tiền nhà chứ có phải đi chơi đâu mà em trang điểm kỹ thế.

- Đi đâu cũng vậy, phụ nữ ra đường là phải tuơm tất. Anh không muốn em đẹp à ?

- Tất nhiên là muốn rồi, mà em thì lúc nào cũng đẹp.

- Thôi đi, đừng có khéo nịnh, em xong ngay đây, anh uống nước đi.

Triệu cầm ngay ly nước trên bàn uống một hơi. Một chút sau, cảm thấy hơi lâm râm trong bụng, Lâm Triệu phải vào nhà vệ sinh. Chỉ chờ có thế, Quỳnh nhấc điện thoại, buông một tiếng rồi và cúp máy. Triệu vừa ra đến thì Quỳnh nói :

- Thôi mình đi.

Nói rồi tiện tay cầm luôn cái túi, Triệu vội vàng :

- Đưa anh cầm cho, kẻo nặng.

- Có bây nhiêu mà sợ nặng thì thôi chứ làm ăn gì nữa. anh lái xe đi, để em cầm cho.

Không biết làm sao, Triệu đành đi theo Quỳnh. Hai người bước ra xe thì Yên cũng vừa kề xe đến.

- Đi đâu đó ?

- Đi chồng tiền nhà.

- Cho đi với.

- Ừ rảnh thì đi luôn cho vui.

Lâm Triệu có vẻ không vui, nhưng đưa đà :

- Có dì Yên đi nữa thì hay quá.

- Cái túi gì to thế, đưa treo xe đi, cầm chi cho nặng.

Yên vừa nói vừa đưa tay cầm cái túi trong tay Quỳnh, Triệu hốt hoảng định với lại thì Yên đã lên ga, chiếc xe vụt qua đầu xe Triệu, hắn vội đuổi theo. Loanh quành mấy con đường, không thấy bóng Yên đâu, Triệu kêu lên:

- Yên nó đi đâu mất rồi em.

- Nó đến trước đó thôi, nó biết chỗ đó mà, anh cứ đến thẳng đó đi là gặp, đừng lo.

Triệu tăng ga, Song Quỳnh phải bám chặt cho khỏi ngã. Đến nơi, chủ nhà đon đả mở cửa. Triệu không nhìn thấy xe Yên :

- Yên chưa đến, làm sao bây giờ ?

- Thì cứ vô nhà đi đã, chắc nó còn ghé đâu đó, nó phải đến đây chứ, không thì hỏng việc mình à. Không sao đâu anh.

Lâm Triệu đi theo chủ nhà, mặt nặng chịch. Pha trà, rót nước, lại dăm ba câu chuyện trên trời dưới đất. Vẫn chưa thấy bóng Yên, Triệu lo ra mặt :

- Em à, có khi nào…

- Thôi đi, anh đừng có nghi ngờ em gái em à nha.

Lâm Triệu định nói thì Thuý, chủ nhà khẽ khàng :

- Thưa anh chị, em có chuyện muốn nói một chút. Mong anh chị thông cảm. Cũng là chuyện bất đắc dĩ thôi. Em muốn nói là, em không bán cái nhà này nữa.

- Cái gì ?

Lâm Triệu nhảy dựng lên. Quỳnh cau mặt.

- Sao lại thế ? Cô mua bán cái kiểu gì thế hả ?

- Thì cũng là chuyện đột xuất của gia đình, em mới phải phiền anh chị thế này. Mong anh chị thứ lỗi cho.

- Cô nói thế thì chúng tôi cũng phải chịu chứ biết làm sao, nhà của cô mà, bán hay không là quyền của cô, chúng tôi làm sao ép được. Nhưng có gì thì cô cũng phải báo trước đề chúng tôi còn liệu chứ. Ai lại…

- Dạ, em biết cũng phiền cho anh chị lắm. Nhưng chẳng có cách nào khác, chị ạ.

- Thế thôi, về.

Lâm Triệu nóng nảy đứng lên cắt ngang. Quỳnh cũng đứng lên theo. Cô chủ nhà tiễn khách ra về, không quên gửi một nụ cười ý nhị với Quỳnh. Ra đến xe, mặt Triệu như đã đeo. Hắn đạp máy, rồ ga ầm ầm. Quỳnh ráng chịu đựng, chị thầm nhủ “ Chỉ một lúc nữa thôi là chẻ hoe cả rồi”.

Song Nghi vừa xếp xong mấy cái ghế vòng quanh chiếc bàn tròn, thì chợt nghe :

- Cô ơi ! Cho hỏi thăm chút.

- Dạ mời chị vào ạ.

Người khách là một phụ nữa gần năm mươi, chưa kịp bước vào, thì lại một người khác cũng hỏi câu tương tự, người đến sau chỉ độ hơn bốn mươi. Nghi mời cả hai vào chỗ ngồi. Ngoài cửa lại thêm một phụ nữ nữa, ngó nghiêng số nhà. Nghi vội chạy ra :

- Dạ em mời chị vào nhà ạ.

Ba người phụ nữ vào nhà ngơ ngác nhìn nhau. Trong tay mỗi người là một tờ giấy mời có cùng một dòng chữ “Có một việc quan trọng, liên quan mật thiết đến chị. Mong chị có mặt tại số nhà, ngày giờ…Xin lưu ý là hết sức đúng giờ. Xn cảm ơn. Song Yên.” Họ hỏi Nghi :

- Này em, em cho chị biết là có chuyện gì đi ? Sao lại tự nhiên mời các chị đến đây thế này ?

- Dạ, các chị cứ bình tĩnh, một chút nữa chị Yên em về sẽ nói cho các chị rõ ạ. Các chị uống nước đi.

Họ nhìn nhau. Yên gác nhanh cái chống xe, bước vội vào, đưa cho Nghi cái túi. Nghi đem cất ngay vào tủ. Yên ngồi ngay vào bàn, giọng gấp gáp :

- Chào các chị, các chị đã đến đủ và đúng giờ thế này là tốt lắm rồi. Bây giờ các chị hãy xem qua cái này đã.

Yên đưa ra những tấm hình, nhưng gương mặt tái đi rồi sần lên đỏ sựng. Yên tóm tắt nhanh câu chuyện và nói thêm:

- Các chị ạ, lúc đầu em chỉ định làm cho chị em tỉnh ra thôi nhưng nghĩ đến các chị cũng là nạn nhân của hắn, nên em mời luôn các chị đến, để chúng ta cùng trừng trị một tên lừa đảo. Xin các chị hãy nghĩ đến những thiệt hại của chính mình mà can đảm lên.

Những cái nhìn câm lặng, những đôi môi mím chặt, Song Yên dừng một chút cho những người đàn bà có chút thời gian định trí, rồi tiếp :

- Chúng ta không có nhiều thời gian cho lúc này, vì theo kế hoạch của chúng em thì hắn đã sắp về đến đây. Các chị cần có một quyết định nhanh chóng để nhập cuộc, và em cũng xin nói thêm, nếu chị nào cảm thấy có cách xử lý riêng thì em cũng không dám ép. Em chỉ nhắc nhở rằng, khi chúng ta có cùng một phương thức thì chúng ta có thế mạnh và hiệu quả sẽ cao hơn.

- Cô Yên nói đúng. Này các bạn, chúng ta không nên phí phạm thời gian cho một kẻ tồi bại như thế. Chúng ta đừng vì một chút tình cảm yếu mềm mà dung túng cho hắn. Mọi chuyện tính sau, trước mắt tôi thấy tất cả chúng ta nên tham gia vào kế hoạch để dạy cho hắn một bài học nhớ đời đã. Đừng khóc, đừng phí nước mắt vì một kẻ không đáng.

Một chị có gương mặt sạm và gân guốc nói xong thì một chị khác vừa đưa tay quệt khoé mắt vừa gằn giọng :

- Tôi không khóc vì hắn, tôi ức cho bản thân mình thôi. Được rồi, cô Yên nói tiếp đi, chúng tôi phải làm thế nào ?

Ba mươi giây cho một phổ biến. Tất cả vừa biến mất vào một gian phòng, thì từ xa vọng đến một thứ tiếng động cơ phành phạch. Chiếc xe trờ đến bên thềm, Quỳnh nhận được tín hiệu của Nghi, vờ mau mồm :

- Yên đâu ? Có về đây không ?

- Chỉ vừa về đó, bảo để quên cái gì về lấy.

- Đó, anh thấy chưa, cứ rối lên. Thôi vô nhà nghỉ tí đã. Thiệt mệt mà lại không được việc gì.

Lâm Triệu không nói gì, dựng xe tắt mắy. Hắn đã hơi yên tâm, chỉ còn mỗi chuyện cầm lại cái túi vào tay nữa là xong. Bước vào nhà, Lâm Triệu định ngồi xuống cái ghế thì Song Quỳnh đẩy mạnh phía sau lưng :

- Ra nhà sau rửa mặt cho mát đã anh.

Hơi lạ vì hành động của Quỳnh, nhưng quả là cũng đang nóng bức, nên hắn đi theo đà tay của Quỳnh. Khi từ phòng vệ sinh trở ra. Lâm Triệu tưởng mình hoa mắt. Trước mặt hắn, năm người đàn bà vòng tay trước ngực nhìn hắn với đôi mắt toé lửa. Hắn lập bập :

- Vầy là sao ?

- Còn sao nữa hả thằng lừa đảo khốn nạn.

Hắn chợt muốn bỏ chạy, nhưng những cánh tay đã chụp lấy hắn, và hắn cũng đã kịp nhìn thấy cánh cửa ngang đã đóng lại. Hắn như một con gà mắc tóc giữa một trận đòn trả hận. Bình thường, một người đàn ông vạm vỡ như hắn thì chẳng khó khăn gì để lẳng một người phụ nữ cho dù có sức khoẻ tốt nhất. Nhưng lúc này thì “mãnh hổ nan địch quầ hồ”. Đã thế, hắn lại còn phải im thin thít, cắn răng mà chịu đựng. Bở hắn biết, tiếng kêu cứu của hắn, sẽ không cứu được hắn mà trái lại còn làm khó cho hắn hơn. Để cho những người đàn bà đáng thương hả được phần nào cơn hận. Song Yên mới lên tiếng :

- Thôi, các chị hãy dừng tay đi. Còn mày, Ngô văn Túc, khôn hồn thì hãy làm theo những gì các chị đây bảo.

Hắn giật thót mình khi bị gọi đúng tên củ. Không còn cảnh ngộ nào nực cười hơn là một gã đàn ông ngồi rúm ró giữa nhưng người đàn bà. Rồi lần lượt từng mảnh giấy ghi nợ được trao và tay từng chủ nợ. Riêng Song Quỳnh, chị băm môi cố ngăn dòng nước mắt khi nói :

- Khỏi ghi, tôi lấy về đủ rồi.

Song Yên thoáng đưa mắt lướt qua những gương mặt, rồi nói với gã :

- Mày biết chúng tao làm được những gì rồi đấy, liệu mà trả nợ cho các chị, không thì đừng trách nhá. Bây giờ thì xéo đi.

Khi tiếng máy phành phạch lao đi, những người đàn bà mới rũ ra. Những giọt nước mắt không còn có thể cầm giữ được nữa. Ba chị em Song Quỳnh đỡ từng người vào trong phòng ngồi nghỉ. Họ cứ thế ngồi lặng cho nước mắt tuôn rơi. Quỳnh cũng đầm đìa trên má. Yên và Nghi tránh ra ngoài khi thấy những tình địch ngả dựa vào người nhau. Một cảnh tượng chắc cũng chưa ai nhìn thấy bao giờ. Nếu trong một tình huống khác thì…

Giây lâu, Song Quỳnh bước ra bình nước bỏ vào mấy cục đá, Song Nghi cầm trái dưa hấu và con dao đi theo vào. Song Yên mỉm cười. Cô tự thưởng cho mình một lời khen thầm cho một kế hoạch thành công.

- Mấy chị em mình đi hát karaoke đi.

Không ngờ lời đề nghị của Yên lại vô cùng đúng lúc. Nhưn cánh tay giơ vội lên quẹt nước mắt, những bước chân thả xuống đất quơ tìm giày,dép, những cái đầu gục gặc :

- Đi, đi xả cho hết ấm ức, vứt cho hết buồn đau đi.

- Các chị ăn dưa đã chứ. Làm em quê tay à nha.

Song Nghi đang bổ quả dưa nói. Những nụ cười hưởng ứng, những miếng dưa mát ngọt thoáng chốc đã tươi tắn lên một chút những làn da. Và rồi, bài ca nối tiếp bài ca, lời hát lời hát, hết nhạc trầm đến nhạc vui, hết nhạc người lớn dến nhạc trẻ con. Không gian chìm ngập trong âm thanh, mọi sự đã qua như không còn chút vướng bận gì nữa. Cho đến tận khuya mới tàn cuộc hát, mọi người lại kéo nhau đi ăn đêm. Một chị nói :

- Chà, hôm nay vui quá, tôi đề nghị chúng ta luân phiên hoặc hợp tác xã để mỗi tuần gặp nhau một lần vào chủ nhật, ăn và hát cho đã nhé.

- Quá hợp lý…rất đồng ý…bánh xèo, bún chả, mì quảng, bún ốc, thích gì chiều nấy.

- Tha hồ mà trổ tài bếp núc các mợ nha.

- Thi nhé. Phải có ban giám khảo nữa chứ.Mời ai…

- Khỏi. Vừa làm thí sinh vừa làm ban giám khảo luôn. Tội gì không sống cho sung sướng, chết tới nơi rồi, khổ mãi làm gì.

- Việc gì phải nói tới chuyện chết chóc, cứ việc sống cho ra sống, cóc cần đàn ông nữa.

- Đàn ông thì là cái đinh gì chứ. Có đàng hoàng thì cũng tốt, không thì biến.

Cứ thế mỗi người một câu, cứ như là một cuộc hội thảo tẩy chay đàn ông để đòi quyền vui sống ấy. Mà cũng phải, tình cảm thì cũng cần thật đấy, nhưng không phải cứ tự nhấn chìm mình trong khổ đau, muộn phiền. Lỡ thì mặc lỡ, chứ không lỡ thì phải luỵ. Cuộc đời này còn biết bao điều đáng sống, còn biêt bao niềm vui đang ở chung quanh, tội gì…

© Tác giả giữ bản quyền.
. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả gởi từ Ban Mê Thuột ngày 13.12.2011.
. Trích đăng lại vui lòng ghi rõ nguồn Newvietart.com.