Tờ
báo chỉ đọc mới được nửa vời thôi vì toàn
là những tin tức rất thường ngày không có gì mới
lạ: về thế giới là sự suy thoái kinh tế, thiên
tai bão lụt, chiến tranh các nước với nhau, rồi thì
nội chiến; phe nọ chống đối phe kia…v…v…còn trong
nước cũng đầy dẫy tin lũ lụt; một nửa là do
con người phá hoại, nửa kia là do tầng Ôzôn bị thủng
bởi cái gọi là bị “hiệu ứng nhà kính”, nhưng
cái “hiệu ứng nhà kính” thì cũng do bị sự phá
hoại của con người đối với môi trường mà ra, nói
chung thì bàn tay con người làm nên sự tàn phá cũng
kinh khủng ghê gớm. Xem qua tin trong nước thấy sao mà
người ta giàu quá, bị lừa tiền hàng chục, hàng
trăm, hàng ngàn tỷ đồng cứ gọi là dễ ợt như
con nít xé giấy làm tiền chơi nhà chòi… Chương
trình ti vi cũng chán ngắt, thời sự với phóng sự
toàn là nói nhiều và nói hay quá trời luôn, còn
làm thì cũng như trò chơi con nít. Tìm đài có phim
VN để đỡ phải đọc chữ phụ đề chạy nhanh như
gió; nhưng mà phim nào cũng thấy nữ diễn viên diễn
thì dở mà chỉ ưa khoe ngực khoe đùi, nam diễn viên
thì tóc tai lúc nào cũng sùm sụp che hết vầng trán
cần phải đưa ra, nhà nào trong phim cũng giàu quá xá
giàu…rỗng tuếch, chán ngắt…
Không cái gì cho xong cái gì…nằm trên sô pha nghiên
qua ngã lại, nhỏm dậy đi ra ban công đứng nhìn trời,
quay vào bàn rót nước uống, hộp bánh Ritz hết sạch…chán
quá đi; Toàn rên nho nhỏ cho một mình Toàn nghe. Chuông
điện thoại với khúc nhạc sầu vang lên, anh nhanh tay
mở máy nghe đầu dây bên kia có tiếng kêu:
-
Alo, ông Toàn ơi, rảnh không?
-
Ừa, rảnh lắm, có gì không Minh?
-
Tôi đang ngồi uống cà phê ờ vĩa hè
Hồ Con Rùa, ông ra đây với tôi nhé, nhanh nhanh lên.
-
Ừa, chờ nghen.
Sáng
nay trời hơi lạnh, mặc áo nào cho hợp với cái lạnh
đến bất chợt với thành phố Sài Gòn đầy bụi
khói của đủ mọi thứ xe máy, à có đây; cái áo
thun tay dài hơi dày một tí của thằng em ở bên Mỷ
gởi về cho, lâu rồi mà chưa có dịp nào được
diện vào vì Sài Gòn thường nóng như đổ lữa, hôm nay
trời hơi lạnh mà mặc nó thì quả là thích hợp…chà,
vừa quá, đẹp quá, kéo tay áo cao lên tới cùi chỏ
trông mình còn sang hơn cả Việt Kiều và còn trẻ
hơn tuổi mình đang có. Già rồi mà chạy xe nhí nhảnh
như con trai mới lớn, vèo một cái đã có mặt ,
dựng xe cũng nhí nhảnh không kém.
-
Ông uống gì?
Toàn
vuốt vuốt mái tóc hơi có vẻ điệu đàng
một chút, đây là trung tâm thành phố mà, phải
làm duyên làm dáng một chút dù mình là đàn
ông và tuổi cũng đang xế chiều, nhưng nơi đây thiếu
gì người đi qua kẻ đi lại kia chứ, khối con mắt
nhìn vào.
-
Cà phê sữa nóng. Hôm nay trời hơi lạnh…
Minh
cầm muỗng quậy đều ly cà phê, than thở:
-
Sao hôm nay tôi buồn quá ông à, tôi cần có ai đó
rảnh rang ngồi với tôi…ông là thích hợp nhất.
Toàn
cười; vẽ mãn nguyện:
-
Tôi thì lúc nào cũng rảnh, tự mình cho mình về
hưu non mà…có gì cần tâm sự chăng?
Minh
nhìn những người đi qua trước mặt mình,
sáng nay mọi người đua nhau mặc thêm áo ấm, đủ
màu đủ kiểu; đàn ông, đàn bà, con trai, con gái dập
dìu khoe sắc. Nếu đi một mình thì hơi co ro một
tí cho có vẽ “trời sao mà lạnh quá”. Đi hai mình
thì ôm sát nhau hơn để cho ấm. Không gì thích bằng
khi trời SG bổng nhiên lạnh, hiếm hoi họa hoằn lắm
mới được một ngày như hôm nay, không tận dụng để
làm duyên, làm cho mình đẹp hơn những ngày nắng nóng
thì thật là phí phạm “món quà” trời ban tặng.
Toàn
hỏi lần nữa:
-
Nói đi chứ, có gì mà kêu tôi ra đây?
Minh
trầm ngâm một chút:
-
Hôm nay Sài Gòn hơi lạnh, tôi muốn ngồi ngoài trời
để thưỡng thức cái lạnh tự nhiên này, bổng dưng
buồn quá, muốn tâm sự với ông.
-
Ừ, dễ gì có được một ngày lạnh như
thế này, tôi cũng muốn tâm sự với ông đây, ở
nhà chán quá trời, định đi ra đường thì
ông gọi cho tôi đó chứ, cũng may.
Minh
hớp một ngụm cà phê:
-
Toàn nè, lúc này… tôi làm sao ấy ông à, cũng đã
một tháng nay rồi, lòng tôi nó cứ lửng lơ con cá
vàng, buồn vu vơ, xao xuyến ngẩn ngơ…
Toàn
cười ra tiếng, nói đùa:
-
Ông đang…dậy thì chăng?
Minh
cau mày:
-
Bậy nào, ông và tôi hai đứa có hai thứ tóc
trên đầu rồi, dâu rể đầy đủ dậy thì cái nổi
gì chứ. Ông nghe tôi nói thật lòng đây; lúc này
tâm hồn tôi sao mà kỳ quá ông à, nhìn người phụ
nử nào cũng thấy lòng xao xuyến bâng khuâng…nhất
là những người đàn bà phải đưa con đi học, hay
xách giỏ đi chợ, thậm chí cầm chổi quét nhà,
chỉ cần thấy họ đang làm một công việc gì đó
cho chồng, cho con cho gia đình họ là lòng tôi rưng rưng,
tâm hồn tôi xao xuyến lắm, rồi đêm về lại nghỉ
ngợi lung tung.
Toàn
lại cười lớn:
-
Bộ vợ ông không làm những công việc nội trợ
đó sao?
-
Ngày xưa còn trẻ tôi phải chạy theo cơm áo gạo
tiền, vợ tôi cũng thế, mấy khi tôi thấy vợ làm
những công việc nội trợ, cứ giao hết cho mẹ tôi,
ừ nhỉ, tại sao hồi đó lòng tôi không xao xuyến khi
thấy mẹ đi chợ nấu ăn, cầm chổi quét nhà, mà
tôi cho đó là một điều tất nhiên, bây giờ thì…
-
Ông bị căn bịnh xao xuyến này đã một
tháng rồi phải không? Có biết nguyên nhân không?
Minh
không trả lời Toàn ngay mà trầm ngâm nghỉ
ngợi, anh chợt nhớ ra một điều và nói:
-
Ông à, lạ một điều là lâu lắm rồi tôi
không có sự xao xuyến đối với vợ mặc dù
tôi cố tìm đủ mọi cách, nhiều khi tôi nhờ
vợ nấu cho tôi gói mỳ tôm, đơm cho tôi hột nút áo…thế
nhưng tôi không có cảm giác gì cả, vậy mà chỉ cần
nhìn chị láng giềng nhà bên tay phải xách giỏ đi
chợ hay bà hàng xóm bên tay trái quét nhà, cô ở
nhà đối diện ngồi mua mớ rau…là lòng tôi nôn
nao xao xuyến, là tôi bâng khuâng cả buổi. Tôi thích
nhìn và tôi lén nhìn họ làm một việc gì đó rồi
tôi tưỡng tượng…ông Toàn à…
-
Chà…bịnh này căng quá nhỉ. Nhưng vợ ông làm
sao mà ông không xao xuyến nổi?
Lại
suy nghỉ một lúc rồi mới trả lời:
-
Thời gian sau này vợ tôi ưa theo mấy bà bạn đi thẩm
mỷ viện sửa sắc đẹp tùm lum, sáng sáng đến trung
tâm thể dục thể thao để tập thể hình cho eo thon
ngực nở, lại còn chiều chiều tập tểnh đi học
đánh Tenis. Cứ thấy đôi lông mày của bả xâm đen
thui cong vòng, đôi môi bả bơm phồng đỏ chót, chiều
chiều bả mặc quần sọt áo thun sát nách xách vợt
đi chơi tenis, cặp đùi của bà ấy nổi gân, nổi
gò, còn tay thì có ngấn có bắp mà tôi ớn lạnh.
Ngày xưa mình không có thời gian dành cho bà ấy vì
phải lo cho cuộc sống của gia đình, bây giờ thì bà
ấy lại không có thời gian cho mình vì bà phải dành
hết chút thì giờ còn sót lại cho tuổi về chiều
của bà ta…tôi buồn quá ông à.
Toàn
hớp ngụm cà phê cuối cùng còn trong ly, hôm
nay trời đầy mây mù nên không có nắng, nhờ
vậy Sg dù là ban trưa nhưng vẩn còn hơi lành
lạnh, anh lơ đãng nhìn người đi qua kẻ đi lại, hôm
nay nhờ trời lạnh nên người ta không có vẻ gì là
bận rộn hối hả, những điều Minh nói làm anh nghỉ
đến một nghịch lý đầy mâu thuẩn, anh nói suy nghỉ
của mình cho bạn nghe:
-
Ông này, tại sao phụ nử họ ưa đi sửa
sắc đẹp quá nhỉ? Họ bơm môi cho phồng lên
để được có đôi môi mọng đỏ nhưng
nhiều khi đôi môi họ cứ thừ lừ trong ghê
quá, đôi mắt cắt hai mí cứ bùm bụp như con đỉa
nhỏ màu trắng nằm trên mí mắt, rồi đôi lông mày
xâm đen thui cong vòng, một mai khi già thật là già,
tóc bạc phơ lơ thơ còn vài sợi, lung còng chân run
mà đôi chân mày vẩn đen thui, cong vút…trông kỳ cục.
Tôi không thích phụ nử sửa sắc đẹp quá nhiều,
ông trời đã dành sẳn cho mổi người phụ nử một
nét duyên ngầm, một vẻ hài hòa riêng, cứ để tự
nhiên mà lại hay…
-
Ừ, thì mấy bà cứ đổ thừa là
đi sửa sắc đẹp để cho mấy ông nhìn, nhưng
từ ngày vợ tôi đi sửa sắc đẹp về, tôi ngại
nhìn bà ấy lắm ông à, ngày xưa khi tôi cưới bà
ấy vì bà ấy đẹp một cách tự nhiên với những
gì trời cho có, bây giờ tôi cảm thấy mất đi hình
ảnh của cô vợ thủa nào, buồn lắm ông ơi.
Hai
người đàn ông tuổi hơn năm mươi ngồi tâm sự trong
một sáng trời hơi lạnh, nhờ trời hơi lạnh mới
có hứng thú để ngồi nói chuyện bên ly cà phê
nóng vĩa hè, cũng nhờ trời hơi hơi lạnh nên mới
bộc bạch cho nhau nghe nổi lòng mình.
Minh
rót trà ra ly, kể tiếp:
-
Hôm qua tôi thấy bà hàng xóm nhà phía bên
tay phải xách giỏ đi chợ, tôi lẻo đẻo theo sau, cũng
giã vờ đi chợ, nhìn bà ngồi lựa mấy con cá rồi
trả giá, mặt mủi đơn sơ không son phấn dưới chiếc
nón lá, lòng tôi nôn nao xao xuyến, tôi cũng ngồi xuống
nhờ bà ấy lựa dùm mấy con cá, rồi buổi chiều
thấy bà khác ở nhà đối diện đang cầm chổi
quét sân, tôi tưởng tượng bên trong nhà ấy là sự
ấm cúng ngăn nắp, tôi cũng xao xuyến…ông Toàn này,
tôi không có ý đồ gì xấu xa cả, sự xao xuyến
của tôi nó hoàn toàn thanh cao, chỉ là tôi mong muốn
được như người đàn ông của họ, thế thôi. Ông
có thể phân tích, giải thích dùm tôi: tại sao tôi
lại bị như vậy không? Và làm sao để tôi không bị
như vậy nữa.
-
Bị cái sự xao xuyến không đúng chổ ấy
à? Bây giờ ông về nhà và cố gắng
làm quen với bộ mặt và con người mới của
vợ ông, thế nào ông chẳng có được
những sự xao xuyến đúng người, đúng chổ.
-
Ông không cho là tôi bị biến thái chứ?
-
Bậy nà, làm gì có, tôi nghỉ là ông đang
muốn tìm lại hình ảnh đơn thuần của vợ ông
qua những người đàn bà khác, những người mà chưa
một lần sửa sắc đẹp.
-
Có lẽ là như thế.
Toàn
nói đùa:
- Cũng có thể là ông đang hồi xuân muộn
đó nghen.
Minh
la lên:
-
Trời đất, ông giởn chơi sao.
-
Nói cho vui vậy thôi chứ ở tuổi này thì
còn hồi xuân cái gì nữa.Từ từ rồi ông cũng
sẽ quen mắt với sự tân trang đổi mới của vợ,
biết đâu lúc đó ông lại thấy bà ấy đẹp quá
chừng và ông tha hồ mà xao xuyến.
Minh
thở hắt ra:
-
Đành vậy và cũng mong được như vậy. Cảm
ơn ông đã ra đây nghe tôi tâm sự, à…mà bà
xã ông có thay đổi… nghĩa là có sửa sang tân trang
đổi mới gì không?
Toàn
cười sãng khoái:
-
Cũng may vợ tôi là người rất nhát gan, bà
ấy sợ bị đau lắm, đến nổi con kiến cắn
mà cũng sợ…nên vợ tôi “vủ như cẩn”.
Minh
cảm thán:
-
Cũng may cho ông và cho vợ ông nữa. Còn tôi
thì…buồn quá.
Hai
người chào nhau và ra về hai ngã, trưa lắm rồi,
nắng vẩn chưa ló dạng vì mây vẩn còn dày đặc
ở trên cao.
Toàn
về đến nhà thì đã thấy mâm cơm bày sẵn
trên bàn, nhớ đến lời tâm sự của Minh sáng nay,
anh cảm thấy lòng hơi nao nao khi nhìn vợ lui cui lau bếp.
Người đàn ông bình thường không khao khát điều
gì cao xa lắm đâu, chỉ cần đôi bàn tay ân cần chăm
sóc của người vợ là đủ cho lòng mình “xao xuyến”
rồi.
Toàn
nghỉ để hôm nào thuận tiện sẽ rủ
Minh đi câu cá với mình, ngồi buông cần đợi
cá may ra bớt đi những xao xuyến “ngoài luồng”,
rất dể bị con cháu chúng nó hiểu lầm.
Ý
định rủ Minh đi câu cá chưa thực hiện được
vì đủ thứ lý do không đâu vào đâu,
hẹn lần hẹn lữa mải và rồi quên luôn. Cho đến
một buổi chiều chuống điện thoại reo lên bằng
một khúc nhạc sầu, Toàn bấm máy:
-
Alô, tôi…Toàn nghe đây.
Tiếng
Minh ở bên kia đầu dây buồn rười rượi như
muốn khóc:
-
Ông Toàn ơi, vợ tôi nó đòi ly hôn, mình gặp
nhau ở quán cà phê vỉa hè Hồ Con Rùa nhé.
Chiều
hôm nay trời Sài Gòn nóng nực quá mà…