TÁC GIẢ
TÁC PHẨM



NGUYỄN MAI



. Sinh năm 1944 tại Vĩnh Phúc - Bắc Việt

. Thư Ký toà soạn báo Tuổi Ngọc
. Thư Ký toà soạn báo Thời Tập
. Thư ký toà soạn tuấn báo Mây Hồng -
. Nhà xuất bản Vàng Son (Sài Gòn) trước 1975

. Cộng tác viên của các tạp chí : Trình Bày - Vấn Đề ...

TÁC PHẨM ĐÃ XUẤT BẢN :

. Mù Sương - Tiểu Thuyết 1972
. Ngàn Trùng - Thơ - in chung với Nguyễn Văn Thức - 1996

Trong hoàn cảnh muu sinh vô cùng khó khan nhung Nguyễn Mai tiếp tục cầm bút cho đến lúc tắt thở tại Ban Mê Thuột ngày 23 tháng 8 năm 2006 .

NewVietArt hân hạnh được tác gỉa khi còn sinh tiền dành cho đặc quyền đăng tải những tác phẩm mới nhất của ông đã viết.




























Vòng Luân Hồi Tranh của Nữ Hoạ Sĩ Bàng Ái Thơ




VÀ CÓ THỂ

DI CẢO
CỦA NHÀ VĂN NGUYỄN MAI


I

.Kỳ 1


Không phải chỉ trong đêm tối, giữa cảnh tâm thể suy trấn, và cùng với những giấc ngủ chập chờn đầy mộng dữ trong những đêm gần đây, ngay giữa trưa nay, trong một giấc ngủ ngắn cũng chập chờn, Thạc lại nằm mơ :

"Cuối chiều, tự nấu xong nồi cơm chay, bước ra giữa khu vườn rộng đầy cây lá, tai nạn đã ập xuống với Thạc. Gió từ phía bờ sông bên trái nhà Trung tràn tới. Gió mạnh như một cơn bão cuốn đã gây nên tai hoạ. Sự việc vừa xảy ra, Trung vội vã chở Thạc đi cấp cứu. Dọc đường, sau những lời đứt đoạn từng chập nhờ Trung vài điều cần yếu để lo cho mẹ và đứa cháu mồ côi, Thạc đã tắt thở trong cảnh cuối đời, trở về với tro bụi trên giàn hoả thiêu ở giữa những hàng cây, những màu hoa, nhiều nhất là hoa tím bằng lăng và những lối đi đầy lá rụng, Thạc chỉ còn một mình anh với cái chết. "

Nhưng không, Thạc choàng thức dậy, Thạc còn đây, đó chỉ là một cảnh ở trong giấc mơ. Khi đã tỉnh hẳn, lập lại một ý nghĩ từ một hôm nào đó, Thạc đến mở ngăn kéo bàn, lấy ra, rồi bật lửa đốt bỏ những tờ phác thảo điêu khắc trước chậu xương rồng hoa đỏ. Lửa cháy, Thạc lại mê đắm trước lửa cháy, nhất là cái mầu tím xanh ở đầu ngọn lửa. Giấy đỏ, rồi lửa cháy thành tro xám. Trải qua cây cỏ từ đất, thành giấy, lại trở về với đất. Vâng, từ đất cây mọc lên, cây được chế biến thành giấy, và giấy lại tan vào trong đất. Cả cái chậu xương rồng hoa đỏ này cũng thế. Mầu hoa đỏ rực thắm đẹp, nhưng thân lại có gai, rồi cả hoa cả gai cũng tàn héo.

Vào làm ở đây, Thạc đã gặp Đường. Vốn từng xem Đường quá thấp ở dưới tầm mắt, nhưng thời thế đổi thay, Thạc cố không tỏ lộ thái độ của anh với Đường. Thạc lặng lẽ trước Đường, nhất là trước thái độ của Đường với ông thủ trưởng. Thạc thấy Đường rất thấp, và anh cũng tầm thường chẳng kém, vì anh phải che dấu thái độ thực sự để gắng sức lo cho mẹ già, cháu dại đang cần đến anh. Phải che dấu vì sợ mất việc, vì nếu bị đuổi ra, Thạc sẽ lập tức chới với, bàn tay muốn nắm lấy một vật nào đó để trồi lên, nhưng chỉ thấy mình chìm xuống. Hôm nay Đường đến, Thạc chưa hiểu do động cơ nào. Có phải khi người ta không cần thì gần cũng hoá xa, và xa cũng là gần khi người ta cần. Biết Thạc không vắng nhà, bước vào với cái vẻ ung dung sung mãn, với máy nhắn tin khoe mẽ rủng rỉnh ở trước bụng, Đường vừa cười vừa hỏi Thạc :

- Chủ nhật mà ông không đi đâu à ?
Thạc chẳng phải là cười vui :
- Tôi hết đường rồi và như một con rùa đang bị lật ngửa.
- Tôi thì „ngon cơm“, nhưng lại cô đơn quá. Ông có biết thêm con nào nữa không, giới thiệu cho tôi với, ôi trăm năm cô đơn.
- Đừng bá láp nữa. Lúc này túi ông đầy tiền, ông thiếu gì, ông kể với tôi nhiều lần, nhiều chuyện bù khú sấp ngửa đó thôi.
- Không, Đường lắc đầu, thật ra tôi cô đơn lắm, còn những chuyện đó, những chuyện tôi kể với ông, chỉ là chuyện những đêm mình cần thân xác chúng nó, còn chúng nó cần tiền của mình mà thôi. Cả với con Dạ Hương gần đây cũng thế, cháy sáng được vài lần, bây giờ đã tro than rồi. Và bây giờ, tôi đang muốn có một tình yêu đích thực để quì xuống trước đối tượng mà tôn thờ.
- Thế à, nếu thật sự lãng mạn lu bù và như một kép độc như vậy thì ông đi với tôi. Hôm trước tôi có thấy cô cháu của một người bạn, trông vẻ ngoài được lắm.
- Ông đã chấm thật hả, tôi rất tin vào mắt xanh của ông.
- Ngoại hình thì đáng lắm.
- Tôi tin mắt xanh của ông. Nếu trôi chảy, tôi sẽ có đầu heo biếu ông. Nghiêm túc đấy. Chỉ mong rằng đầu heo không phải cắt tai thôi.
- Đầu heo thì không cần. Tôi không làm mai, không dắt mối. Thấy ông cần, tôi chiều ông. Bây giờ mình đi, tôi cũng đang muốn ra ngoài đó cho thoáng đãng.

Theo lời Thạc, Đường ra sân trở đầu xe. Thạc khoá cửa nhà, bước ra, lên ngồi ở sau xe với Đường . Đường vừa đạp máy vừa hỏi Thạc :
- Đi đường nào đây ?
- Cứ chạy thẳng, qua cầu Sàigòn.

Ra khỏi đầu ngõ, nhập vào mặt đường lớn với dòng xe đông đảo, Đường cho xe luồn lách không ngừng. Ở phía trước, với hình ảnh một thanh niên đeo kính đen, áo rộng, quần Jean bó ống, giày vớ mầu đen, Đường khác hẳn Thạc trung niên ủ dột ở phía sau. Thời trai trẻ lãng mạn và có tiền bạc của Thạc qua rồi, đã qua rồi với Thạc một thời như Đường đang có.
Theo dòng đời, Ngã Tư Hàng Xanh bây giờ đã khác, xe chạy quay theo vòng tròn để vượt tới.

Qua cầu Sài Gòn, theo lời Thạc, Đường cho xe băng qua đường, rẽ vào một con lộ đất đỏ.
Phố xá lúc này đã ở sau lưng hai người, và ở đây, khung cảnh như ở một vùng hẻo lánh. Xe chạy tiếp trên lộ đất đỏ, qua những bãi cỏ hoang, tiếp đến hai bên lộ có những cây bạch đàn, những mặt hồ hoa sen, hoa súng. Những cành bạch đàn trĩu lá rạp nghiêng trước gió về phía con sông ở bên trái hai người.
- Ở đây im ắng quá nhỉ, Đường nói.
- Thật yên tĩnh, tôi vẫn thường ra đây để câu cá. Phải nói là rất thú vị, nhất là có lần bị gẫy cần câu vì một con cá lớn ở trong hồ của Trung.
Đường cười, lớn tiếng :
- Hôm nay tôi cũng đi câu đây. Chắc cũng là cá lớn. Dám gãy cần lắm. Sắp tới chưa?
- Ở cuối con lộ này. Hy vọng tên Trung không đi vắng.
- Cần thiết là con đó chứ, Đường nói và nhịp nhịp người cho xe tăng tốc. Xe tăng tốc và như đánh võng.
Gần tới nhà Trung, Thạc bảo Đường :
- Ông dừng trước khuôn cổng màu xanh kia kìa.
Xe vượt lên rồi Đường thắng lại trước khuôn cổng. Ở bên trên khuôn cổng là một giàn hoa bươm bướm. Thạc xuống xe và bước nhanh tới trước hai cánh cổng đóng kín. Đường bấm nhiều tiếng còi xe liên tiếp và Thạc lớn tiếng gọi vào bên trong. Từ bên ngoài nhìn vào, chung quanh nhà Trung đầy mầu xanh cây lá. Sau những tiếng gọi của Thạc, từ bên trong có tiếng chó sủa, rồi có tiếng "hú“ đáp lại. Lát sau một cánh cổng được kéo vào bên trong. Một người đàn ông trọng tuổi gầy gò chỉ mặc có cái quần xà lỏn mầu nước dưa giơ hai ray ra phía trước khi thấy Thạc.
Ông Bảy, ông chú của Trung, quản gia ngôi nhà này tươi cười, nụ cười làm hằn những nếp nhăn ở hai gên má và đuôi mắt. Giọng ông vui, đầy thiện cảm với Thạc:
- Trời ơi, tưởng ai, anh Thạc lại ra chơi.
- Chào chú Bảy, Trung có nhà không chú ? Thạc hỏi.
- Nghe nói nó có hẹn ở nhà hàng 5 sao gì đó, mời hai anh vào chơi.
À, Thạc thầm nghĩ, nhà hàng nổi 5 sao, Trung có hẹn và đến đó với quần áo sang trọng, giày bóng loáng, cặp da đắt tiền, điện thoại di động, thế giới đó còn xa lạ với những người ít tiền và Thạc cảm thấy buồn bã.
Một cánh cổng nữa được mở rộng thêm. Thạc giới thiệu Đường với ông Bảy, rồi hỏi với giọng hơi ngượng:
- Cô Bích có ở nhà không chú ?
- Có, Bích nó đang may đồ ở trong nhà.
Đường vội bảo Thạc :
- Vào, vào đi.
Trên lối từ cổng dẫn vào căn nhà phía trong có những chậu kiểng với nhiều loại hoa. Đường dắt xe, nhìn bao quát cảnh tượng, nhìn cái hồ cá ở bên tay mặt và nói:
- Ở đây được, „đã“ quá.
- Được không, được thật không ?
- Quá được, toàn khu này và mặt hồ có những bông súng mầu đỏ kia tuyệt vời.
Ông Bảy chỉ chỗ cho Đường để xe rồi mời khách tới chỗ cái bàn đá mài lộ thiên. Cái bàn này nằm dưới những cành lá và những chùm hoa vàng đang lay động trước gió.
Đứng vai chủ nhà thay Trung, ông Bảy nói với khách:
- Hai anh ngồi chơi, để tôi bảo cháu Bích lấy nước mời hai anh.
Nói xong, ông Bảy đi vào căn nhà bên trong. Còn lại hai người, Thạc cho Đường biết ông Bảy là chú họ của Trung, ông là một sĩ quan của chế độ trước, khi ở trại cải tạo về, vợ và con ông đã vượt biên, hiện ông rất cô độc, tạm làm quản gia cho Trung. Vào bên trong căn nhà mái bằng quét vôi trắng rồi ông Bảy trở ra. Với nụ cười móm mém và giọng khàn đục, ông nói:
- Cháu Bích đang pha cà-phê, cháu sẽ mang ra mời hai anh.
Ở dưới gầm bàn, Đường đạp giày vào bàn chân mang dép của Thạc. Đường nháy nháy một bên mắt với Thạc rồi lấy gói thuốc từ cái túi áo rộng trước ngực trái mời ông Bảy. Cái túi áo này phồng lên, trong đó luôn có những tấm vé số. Luôn có vì liên tiếp trúng. Là kẻ gặp vận may tự nhiên phất lên, Đường đang rạp xuống trước cả bói toán lẫn dị đoan. Điếu thuốc Đường mời ông Bảy và cái bật lửa gaz của Đường đều rất mới lạ. Lúc này Đường sắm toàn thứ của hiếm và đắt giá.
Bàn tay ông Bảy run run khi nhận điếu thuốc. Tay ông run như thế vì rượu. Biết ông nghiện ngập, Đường nói Đường sẽ biếu ông một chai rượu nước ngoài. Ông Bảy cười, mắt gần như nhắm lại. Trong khi chờ Bích pha cà-phê, Đường đầy vẻ thắc thỏm. Quay qua, quay lại, nhìn tới, nhìn lui, Đườngtỏ ý rất thích cơ ngơi của Trung. Ông Bảy cho biết năm ngoái Trung mua khoảng đất này bốn cây vàng, rồi cất nhà tốn bốn cây, bây giờ có người trả một trăm cây mà Trung không bán.
- Bán làm chi, Đường cười, thị trường địa ốc đang cao điểm. giá nhà đất sẽ còn lên nữa. Tới thời mở cửa rồi. À chú Bảy, chú có biết ở quanh đây có khu nào đất nào bán không, tôi cũng đang cần mua. Nếu có, nhờ chú giới thiệu giùm, tôi sẽ có tiền "cò" giành cho chú.
Cặp mắt ông Bảy thoáng sáng lên, ông cười:
- Để rồi tôi hỏi xem, ông Bảy đáp.

Từ cái nhà lá ở góc vườn, dùng làm nhà bếp và chỗ để xe hơi, một thiếu nữ đang bước ra, hai tay bưng một cái khay màu bạc, trên mặt khay có ba cái phin cà-phê. Thiếu nữ bước tới, bộ ngực nảy nảy đung đưa theo nhịp đôi chân… Đường chăm chú, mở lớn mắt nhìn thiếu nữ rồi quay qua nháy mắt với Thạc, đầu gật gù lia lịa :
- Được, được thật, có thể dự thi người mẫu thời trang, ông chấm đúng lắm, Đường nói với Thạc.
Đến trước bàn khách, thiếu nữ tươi cười, vừa đặt khay cà-phê lên mạt bàn vừa nói, giọng vui vẻ như đã rất thân với hai người lạ mặt :
- Chào hai anh mới ra chơi. Em mừng quá.
- Chào em, Đường đáp. Em là Bích phải không ?
Và Đường trổ mòi ngay :
- Anh nghe anh Thạc nói mãi về em, hôm nay anh rất vui sướng được gặp em. Em ... em hết xẩy.
- Vậy cơ ?
Bích trắng hồng sáng láng thật. Trong bộ đồ vải mỏng mầu xanh nhạt có những đốm trắng nhỏ, thân hình Bích cân đối trên đôi chân dài. Gương mặt nàng có thể là một diễn viên. Chỉ đáng tiếc, giọng nói của nàng là giọng của người ở một địa phương hẻo lánh nào đó.
- Em mà có ra gì, em quê mùa lắm chứ, nàng nói tiếp.
Đường nhướng mắt, dài giọng:
- Không dám … đâu. Mà ở đây sao em lại nói là em quê mùa ?
- Không, em ở Lâm Đồng xuống đấy chứ.
- Em ở Lâm Đồng à ? Nhà em trồng trọt hay chăn nuôi ?
- Ba mẹ em có một đồn điền nhỏ, riêng em, em buôn bán. Em xuống đây đã hai tháng. Hai tháng rồi mà em chưa biết thành phố ra sao. Anh làm người hướng dẫn cho em để em biết thành phố được không ?
Đường vội gật đầu :
- Được quá chứ em.
- Em đang nẫu ruột anh ơi. Em nghe nói thành phố có rất nhiều nhà hàng, nhiều tụ điểm ca nhạc rồi phim sếc nữa. Phim sếc là gì hả anh? Sở Thú ở đâu? Em rất muốn biết mà chẳng được đi đến đâu cả. Em buồn quá đi thôi. Nhà hàng nào sang trọng nhất hả anh?
Đường cười :
- Anh sẽ đưa em đến tất cả những chỗ vui chơi sang trọng nhất.
Mắt Bích mở lớn, hai tay như xá xá người trước mặt :
- "Bá cháy". Đi ngay được không anh?
- Ngay bây giờ à?
Thạc ngạc nhiên thấy Bích ném nàng vào vòng :
- Vâng. ngay bây giờ. Đi nghe anh. Đi ngay, nàng nói với giọng mạnh bạo, và nàng làm như sẵn sàng bước theo Đường.
- Chơi luôn, nàng nói tiếp với vẻ điên cuồng thật sự.
Tình huống này như một màn kịch. Sau những ngạc nhiên, Thạc còn chưng hửng khi Đường hỏi và Bích cho biết nàng đã từ Lâm Đồng xuống đây vì "thằng chồng em đã bỏ" của nàng.
- Ủa, Đường quay qua nhìn Thạc và cười lên hô hố.
- Vậy mà ông nói là còn "din". Trời đất ơi, trời đất, Đường nói với Thạc.
Bích trố mắt nhìn Thạc : - Sao anh Thạc bảo em "din". Còn "din" là gì hả anh Đường?
Đường búng ngón tay trỏ về phía Bích :
- Em không biết thật hả? Còn "din" là còn cái ngàn vàng mà em đã mất ấy mà. Ôi ông Thạc ơi.
Thạc chậm rãi :
- Thì hôm đó là lần đầu tiên tôi thấy Bích, lại thấy giữa lúc đã say nên tôi tưởng như vậy.
Đường quay qua hỏi Bích :
- Thế em đã có con chưa?
- Rồi anh ạ. Thằng con của em đã ba tuổi, nó đang sống với thằng cà chớn ở trên ấy. Ly dị được em mừng hết cỡ thợ mộc.

Từ lúc Bích mang cà-phê ra, ông Bảy không hề góp chuyện, ông chỉ ngồi và cười. Lúc này, chợt ông đứng dậy, ông nói với hai người khách :
- Các anh cứ ngồi chơi, đã đến giờ tôi phải tưới cây.
Thạc và Đường cùng gật đầu. Ông Bảy đi khỏi, Đường dùng bàn tay vòng một dấu hỏi trước mặt Bích, hỏi Bích :
- Ở Lâm Đồng em làm gì?
- Em giết heo anh ạ.
Đường há hốc miệng, mở lớn mắt nhìn Thạc, vẻ mặt như đã nghe lầm, hỏi Bích :
- Cái gì, giết heo à? Giết hay là bán?
- Giết chứ. Mà anh là thợ vàng hả anh? Trông anh sang trọng quá đi thôi. Anh là con bà chủ tiệm vàng phải không? Em thấy ở trước cá anh, em quá quê mùa. Buồn ghê di.
- Không, em còn đáng hoa hậu áo dài thành phố nữa đấy em ạ.
Đúng như lời Đường, nếu Bích không nói ra, cả Đường lẫn Thạc không nghĩ một người như Bích lại làm cái nghề mà nàng vừa nói.
Đường nối một điếu thuốc mới, và đưa ty qua chỉ Thạc, giỡn đùa bảo Bích :
- Vậy thì có anh Thạc đây, anh ấy sẽ mở cho em một sạp thịt ở chợ Bà Chiểu.
- Thôi, anh cơ. Anh mở cho em nghe anh Đường.
- Rồi mình sống với nhau chứ?
Bích gật đầu, dễ dàng như nàng ngửa bàn tay ra :
- Mà anh sẽ đưa em đến những đâu?
- Những đâu mà em muốn biết. Nhưng đến khách sạn thì thú vị nhất. Ve kêu, bá cháy. Mình sẽ…
- Mình sẽ làm gì ở đó?
- Mình diễn phim sex, phim con heo với nhau, phim con heo chứ không phải giết heo đâu, anh rất sợ dao và máu.
- Heo thì em đã ớn đến cổ rồi. Còn diễn phim sếc là gì hả anh? Hát karaoke vui lắm phải không anh? Đường cười, nhìn Bích từ mặt xuống ngực :
- Diễn phim sex hả, thì như heo bị cạo sạch lông ấy mà. Còn karaoke, anh sẽ mua máy cho em tha hồ hát.
Bích nheo nheo mắt :
- Này anh, đi nhiều nơi như vậy, em không có tiền đâu nhé, anh bao em được không?
Đường vỗ vỗ vào cái túi ở trước ngực áo,dù đã sắm được vàng vẫn có những cặp vé số trong đó :
- Anh có cả tỷ tiền đây này. Mai nhé, 10 giờ nghe em.
- Vâng 10 giờ, em chờ anh, anh đừng "xù" nghe anh.
Thấy nắng chiều sắp tắt, trên cao có những cánh chim đang bay về tổ mà Trung chưa về, Thạc hỏi Bích :
- Em có biết chú Trung của em đi đâu không?
- Chú ấy đi công chuyện. Em nghe nói tối nay chú ấy đi nhậu nhà hàng nổi 5 sao nào đó.
Đường ngước nhìn lên trời, rồi nhìn xuống chiếc đồng hồ mới mua. Đường bảo Thạc :
- Chiều muộn rồi, thôi mình về, ông Thạc.
Và quay qua Bích, Đường chém tay xuống, nhắc lại :
- Mai đúng 10 gờ đó, nghe em.
- Vâng, anh nhớ đến đây đón em nghe anh. Em hết lòng chờ anh đó.
Thạc và Đường đứng dậy. Thạc tới chỗ ông Bảy đang làm cỏ và chào ông. Bích đi theo Đường và Thạc đến tận khuôn cổng. Ở đây, nàng tươi cười, mắt long lanh nhìn Đường :
- Anh về, em buồn quá.

Trên Đường về, hai người không ngớt bàn tán về Bích. Thạc và Đường thấy Bích đang quá bức xúc, Bích đang thấy Đường là một cái phao.
Gần tới nhà Thạc, Đường cho xe ghé vào một tiệm phở. Vào trong tiệm, trước cái bàn rộng, Đường gọi hai tô phở đặc biệt và hai chai bia. Vẻ mặt đầy thú vị, xoa xoa hai bàn tay vào nhau, Đường lớn tiếng :
- Hôm nay thật lạ. Lạ thật, nhan sắc con Bích như vậy mà nó lại làm cái nghề đồ tể. Nói thật, tôi rất sợ những bàn tay cầm dao. Thôi ông dzô đi. Có nó buôn bán, ông vừa được nhậu, cơm no bò cưỡi, Với con này sida chưa nhiễm vào nó đâu.
- Không, ông đi, ông mới hợp chứ. Còn tôi, tôi như kẻ chết dù còn sống và sống trong cái chết rồi.
- Ông lấy nó thì sẽ sống ra sống, bảo đảm tôi sẽ giúp ông làm đám cưới. Nói nghiêm túc đó. Ông phải phục hồi lại một thời vàng son đã có chứ.

Câu nói của Đường làm Thạc nhớ lại quả thật anh đã có một thời. Thời đó, với những đêm trắng ngày dài, gặp gỡ là như lễ hội, nào quà tặng, hoa hồng vàng, những sân bay, những phòng khách thiết kế toàn kính, sự cuồng nhiệt trước những nhan sắc không bao giìơ thấy lại. Tất cả chỉ còn ở trong trí nhớ. Thạc cười, bảo Đường :
- Ông có nghiêm túc bao giờ đâu. Lúc này túi lại đầy tiền, no cơm ấm cật, dậm giật, làm sao mà nghiêm túc được.
Đang cao hứng, Đường kể với Thạc là mới đây Đường đã nhiều lần nhậu nhẹt ở một nhà hàng trong Chợ Lớn. lần mới nhất uống hứng đến đến độ bốc một con phục vụ bàn rượu về nhà ngủ đêm. Cuộc rượu ấy chỉ có bốn người mà chi hơn cả chỉ vang, và đêm ấy chi cho con đó hơn ba trăm ngàn đông. Đường rót thêm bí cho Thạc, và gật gù :
- Trong cuộc sống bây giờ như thế đó, còn ông, tôi thấy ông sống buồn quá. Ông lấy con Bích đi, tôi sẽ giúp ông một phần, thật mà. Còn bạn bè ông nữa, thiếu gì người giàu có. Ông lấy nó, nó buôn bán giỏi, ông tha hồ nhậu nhẹt.
Thạc lắc đầu, nhưng lại sa đà :
- Ừ, để rồi tôi xem sao. Sống một mình mãi cũng mất thăng bằng. Nói ra thì kỳ cục, thiếu gái lâu ngày thấy ai cũng được cả. Ngoài ra, uống rượu liên miên, tôi rất ít ăn đồ ngọt. Trong cơ thể tôi thiếu chất ngọt nên cùng với tâm trạng tôi, làm tôi càng chao đảo hơn.
Đường chưa biết về định luật vật lý này, nói vội để khoả lấp :
- Phải nhận là ngoại hình con nhỏ này quá được, đưa nó đến đâu cũng có thể hãnh diện. Tôi chỉ sợ nó từng giết heo, mình lung tung này nọ, nó thiến mẹ mất cái của trời cho.
Thạc cười .
- Ông sợ, còn tôi, tôi là gỗ đá à.
Đường vẫn đầy vẻ khoái trá.
Bích hành nghề giết heo, nhưng nếu ai chưa biết khó có thể nghĩ nàng đã hành nghề ấy từ nhiều năm, hành nghề để cung phụng cho một thằng chồng ích kỷ chỉ sống cho lạc thú riêng của nó: nó chỉ đánh bài và thục bi da. Qua chính lời Bích, như vậy Bích cũng đã ê chề với một cảnh đời và lúc này Bích gặo Đường giữa khi Đường vừa ly dị. Cả hai đang là một nửa vòng tròn, họ cô đơn, khập khiễng, nhưng vốn đa nghi, Đường chưa quyết định dùng Bích làm cái nạng cho mình.
Thấy Đường chỉ uống nhấp môi, Thạc cũng cầm chừng. Trên đường từ tiệm phở về nhà Thạc, Đường vẫn còn oang oang :
- Tiến hành nghe ông Thạc. Tôi sẽ giúp ông. Công nhận là con Bích đẹp thật, nhưng thú thật là tôi sợ bị thiến lắm.
Thạc im lặng. Tầm thường nhảm nhí quá, vậy mà Thạc đã buông trôi vào cảnh nhảm nhí, tầm thường này.



CÒN TIẾP



NGUYỄN MAI


BÍCH VÂN ĐÁNH MÁY TỪ BẢN THẢO CỦA NHÀ VĂN NGUYỄN MAI ĐỂ LẠI.



© Cấm trích đăng lại nếu không được sự chấp thuận của Việt Văn Mới



TRANG CHÍNH TRANG THƠ ĐOẢN THIÊN BIÊN DỊCH HỘI HỌA ÂM NHẠC