Chồng Tôi



NGỌC TUYẾT


Năm đó tôi được chuyển đến làm việc ở đơn vị mới trong thành phố. Đây là một trung tâm dịch vụ kinh doanh mới có liên kết với nước ngoài. Trung tâm có 19 nhân viên được điều chuyển từ các đơn vị khác tới. Với trình độ chuyên môn cao hơn các nhân viên khác, lại có ít vốn liếng tiếng Anh và trên hết có cái ô là chồng, tôi được Sở bổ nhiệm làm giám đốc trung tâm này. Thời gian đầu điều hành trung tâm, tôi thật lúng túng. Công việc bừa bộn của những ngày đầu mới thành lập đơn vị. Số nhân viên mới của trung tâm gần như chưa quen biết nhau và giống như tôi, ai cũng bỡ ngỡ trước cách quản lý , thực hiện kinh doanh với hình thức liên doanh với nước ngoài. Tôi lại tìm đến chỗ dựa là chồng tôi. Anh đã hướng dẫn cho tôi mọi cách làm. Thế rồi chỉ vài tháng sau mọi việc đi vào nề nếp, hoạt động có hiệu quả. Uy tín của trung tâm ngày càng củng cố và vững mạnh. Lượng khách hàng ngày càng gia tăng. Thấm thoắt trung tâm đã đi vào hoạt động được 6 tháng với đà phát triển vững chắc. Chúng tôi tiến hành sơ kết hoạt động 6 tháng đầu và đề ra phương hướng, kế hoạch cho hoạt động kinh doanh 6 tháng tới.

Ngày hội nghị sơ kết tuy đơn giản nhưng thật sự ý nghĩa đối với chúng tôi. Văn phòng Sở thông báo sẽ có giám đốc tới dự buổi họp sơ kết này. TS Tấn, vị giám đốc sở có uy lực sẽ tới. Tôi cũng đã một đôi lần được nhìn thấy giám đốc sở qua màn hình tivi trong các buổi thời sự của tỉnh hay môt vài cuộc họp lớn mà TS Tấn ngồi trên đoàn chủ tịch. Một số đồng nghiệp tại trung tâm cũng đã vinh dự được tiếp xúc với giám đốc sở một cách khá gần gủi. Họ tỏ ra tự hào lắm. Do vậy vị giám đốc sở tới dự cuộc họp sơ kết sắp tới của trung tâm như là một sự kiện trọng đại, ai cũng háo hức chờ đón. Chúng tôi trang trí phòng họp tuy nhỏ bé nhưng cũng thật tươm tất. Trên bàn có hoa tươi, nhiều trái cây bày biện đẹp mắt. Ai cũng ăn mặc chỉnh tề, sang trọng. Tôi chọn bộ áo dài được may tại Hà Nội, bó sát người, tạo dáng cho tôi trở nên vừa đứng đắn lại vừa có chút khêu gợi.

Đến giờ, chiếc xe ô tô chở giám đốc sở từ từ lăn bánh vào cổng trung tâm. Tất cả chúng tôi ra hành lang tiếp đón. TS Tấn nhanh nhẹn bước xuống và đưa tay bắt từng người với nụ cười đôn hậu. Bộ com lê sáng màu làm tôn thêm vẻ hào hoa, phong nhã của TS Tấn.

Vào cuộc họp, sau phần giới thiệu, tôi thay mặt trung tâm trình bày báo cáo sơ kết hoạt động trong 6 tháng qua. TS Tấn nhìn tôi chăm chú và đôi lúc mỉn cười tán thưởng nội dung tôi trình bày. Tôi cảm thấy thật thú vị với cái nhìn và nụ cười đó của giám đốc sở. Sau đó cuộc họp thảo luận về nội dung sơ kết và giải lao. TS Tấn đi ngay lại chỗ tôi, bắt tay thật chặt và khen tôi báo cáo hay, ngắn gọn, rõ ràng nhưng rất đầy đủ. TS Tấn ngồi bên tôi, trao cho tôi từng qủa chôm chôm, măng cụt. Tôi hết sức cảm động vì sự ân cần, tận tình đó. TS Tấn hỏi thăm tới anh Hoàng-chồng tôi và nói cho tôi biết anh coi chồng tôi không chỉ là bạn mà còn là người thầy. TS Tấn nói rằng chồng tôi đã nhận xét rất tốt, có các góp ý hết sức bổ ích cho luận án TS của anh. Hai người cũng thường gặp gở nhau trong công việc.

Cuộc họp lại tiếp tục với nội dung xây dựng kế hoạch cho hoạt động của trung tâm trong 6 tháng tới. Tôi trình bày những định hướng lớn mà không đi vào quá chi tiết cho các hoạt động. Sau đó các đồng nghiệp lại thảo luận, góp ý. Cuối cùng TS Tấn phát biểu như là bế mạc cuộc họp. TS Tấn khen ngợi sự phát triển của trung tâm và cho biết ban lãnh đạo Sở hết sức quan tâm đến hoạt động tại đây vì đây là một mô hình kinh doanh mới trên địa bàn tỉnh, lại có liên doanh với nước ngoài. TS Tấn bổ sung những ý kiến hết sức sâu sát, rõ ràng cho các định hướng hoạt động của trung tâm không chỉ cho 6 tháng tới mà cả các bước đi lâu dài, bền vững trong tương lai . Tôi hết sức khâm phục các ý kiến của TS Tấn. Là một giám đốc sở, bận trăm công ngàn việc thế mà việc nào cũng chỉ đạo thật sâu sát.

Xong cuộc họp, TS Tấn lại bắt tay từng người. Tôi tiễn anh ra tận xe ô tô. Trước khi lên xe, anh đặt nhẹ tay lên vai tôi, mỉn cười và nói nhỏ “ Em mặc chiếc áo dài này thật hấp dẫn ! Anh ghen với anh Hoàng đấy ! Có một người vợ thật tuyệt vời !”

Tôi cúi đầu e then !

Về nhà, tôi chuyện trò với chồng về cuộc họp và về TS Tấn. Chồng tôi nói :“ Tấn là người có trình độ, có tài quản lý. Hình thức cũng khá bảnh trai, hào hoa lắm. Em cũng có thể nằm trong vòng ngắm của Tấn đấy ! ”.

Đêm đó tự nhiên tôi trằn trọc khó ngủ. Hình ảnh của TS Tấn cứ lởn vởn trong đầu tôi. Câu nói có cánh của Tấn luôn văng vẳng bên tai tôi “ Anh ghen với anh Hoàng đấy ! Có một người vợ thật tuyệt vời !”. Bờ vai tôi hình như vẫn giữ lại hơi ấm từ bàn tay chàng đặt lên lúc chiều. Bất giác tôi hôn bàn tay phải của tôi, bàn tay được nắm nhiều nhất, lâu nhất cái lòng bàn tay mềm mại, ấm áp của Tấn. Mấy ngày sau tôi vẫn có cái gì đó nhớ nhung Tấn, muốn có dịp được sớm gặp lại chàng.

Như trời xui, đất khiến, chỉ 1 tuần sau tôi được văn phòng sở gọi điện yêu cầu lên gặp giám đốc để nộp báo cáo cuộc họp sơ kết vừa rồi và bàn thêm các việc của trung tâm. Tôi trang điểm cầu kỳ hơn, chọn bộ vest mới, mặc vào rồi phóng xe lên sở. Tôi chưa bao giờ bước chân đến văn phòng sở nên có đôi chút hồi hộp. Lên tầng 2, đi qua một loạt các phòng ban thì qua hội trường với dãy hành lang dài, vắng lặng. Căn phòng cuối cùng có biển đề “ GIÁM ĐỐC”. Tôi mạnh dạn bước tới. Cánh cửa phòng được lắp loại kính mờ, không nhìn được vào bên trong. Tôi nhẹ nhàng gõ cửa. Ngay lập tức mở cửa ra, Tấn tươi cười mời tôi vào phòng. Phòng chạy máy lạnh mát rượi. Trong phòng thoang thoảng mùi nước hoa. Một bản nhạc nhẹ trữ tình nghe thật êm dịu. Ngay cửa vào là bộ xa lông rộng, bóng loáng, trên bàn kính là một bình hoa hồng nhung tươi rói. Từ bộ ghế này có thể quan sát rất rõ phía bên ngoài, đặc biệt là hành lang hun hút dẫn tới phòng giám đốc. Từ trong phòng có thể nhìn thấy bất cứ ai từ xa phía đầu hành lang đi tới. Chắc chắn vừa rồi chàng cũng đã quan sát được tôi đang đi tới đây .

Chàng ôn tồn mời tôi ngồi vào ghế sa lông. Sau vài câu thăm hỏi xã giao thường tình, chàng yêu cầu tôi nộp bản báo cáo. Tôi lấy báo cáo từ túi xách, hai tay trân trọng đưa tới. Chàng cầm lấy một cách hờ hững rồi đặt nó xuống bàn. Chàng nhìn thẳng vào mắt tôi, khuôn mặt chàng thật rạng rỡ và có phần lãng mạn. Bất ngờ chàng nói : “ Báo cáo thì quan trọng gì ! Anh muốn được gặp em, gọi em lên chuyện trò cho vui, cho bớt đi sự căng thẳng công việc. Anh ở đây bù đầu, bù óc, thật nhiều stress….”. Vừa nói Tấn từ từ đưa tay qua bàn nắm lấy tay tôi. Tôi như bị điện giật. Người run lên thật sự. Bàn tay tôi lạnh toát, run rẩy trong bàn tay chàng. Tôi không thể rút tay ra ( hay cũng không có ý muốn rút tay ra !). Người tôi cứng đờ, không cử động được. Bất ngờ Tấn đứng dây, bước qua bàn về phía tôi, kéo tôi lên và ôm chặt lấy tôi, hôn tôi cuồng nhiệt. Tôi ngây ngất, không còn phản ứng gì. Tôi không ôm Tấn, không hôn lại Tấn nhưng cũng không thể hiện sự chống đối. Tôi mềm nhũn trong vòng tay của Tấn. Tôi như chấp nhận tất cả. Nhưng rồi Tấn nhanh chóng thả tôi ra, dìu tôi ngồi lại vào ghế, đưa tập báo cáo cho tôi cầm trên tay. Tấn vuốt lại tóc, sửa chiếc ca - vạt bị lệch và ngay lập tức có tiếng gõ cửa. Thì ra Tấn đã nhìn thấy người đang đi tới từ khoảng hành lang dài hun hút phía trước phòng. Một cán bộ của phòng kế hoạch - tài chính của sở bước vào. Anh ta cần ký duyệt văn bản gì đó. Tấn bình thản cầm các văn bản và nói với anh ta rằng sẽ xem xét, trả lời vào cuối buổi chiều. Tiện thể Tấn giới thiệu tôi và quay sang yêu cầu tôi hãy xem lại vấn đề mà chúng tôi đang thảo luận. Tấn làm như chúng tôi đang bận rộn công việc lắm, cố ý làm cho người kia mau ra khỏi phòng để Tấn và tôi tiếp tục bàn công chuyện. Như vậy anh ta chắc không có ý nghĩ gì sai về chúng tôi. Tuy nhiên tôi vẫn ngượng chín người, cúi gằm mặt vào tập giấy trên tay. Thế rồi chúng tôi uống trà và chuyện trò không đâu vào đâu ! Tôi hỏi Tấn “ Sao anh liều thế ?” Tấn thản nhiên đáp : “ Anh thích em không chịu được, thích ngay khi gặp em trong hội nghị vừa rồi. Vả lại làm như thế xả stress cho anh tốt lắm !!! Anh lại là người nhạy cảm. Qua bàn tay em, qua các cử chỉ của em hôm đó, anh biết em cũng có cảm xúc đặc biệt về anh !”. Tôi cúi đầu, thán phục cho sự nhạy cảm của Tấn.

Một lúc sau tôi xin phép ra về. Tấn không hề tiễn mà tôi tự mở của bước ra, đi qua hành lang hội trường rồi qua một loạt phòng ban để xuống cầu thang. Nhiều người trong các phòng ban này nhìn tôi ra vẻ rất tò mò. Tôi cảm thấy vô cùng e thẹn và hồi hộp. Hay là tôi tự suy diễn nên thấy ai củng chăm chú nhìn mình một cách thật khác thường.

Cả chục ngày sau đó tôi vẫn như người mất hồn. Anh Hoàng nhìn tôi ái ngại, áp tay lên trán tôi và ân cần hỏi “ Em làm sao thế ? Trông em mệt mỏi lắm !” Tôi trả lời dối trá “ Em hơi căng thẳng với công việc của trung tâm nhưng tự giải quyết được, chưa phải bắt anh ra tay đâu !”. Thật ra thì hồn tôi đang chơi vơi, bồng bềnh với mối tình mới, một góc trời mới. Tôi thoáng nhớ một câu thơ của ai đó có ý rằng ai cũng có giây phút xao lòng, ngoài chồng , ngoài vợ. Sao mà đúng với tôi thế ! Cảm giác nồng ấm , ngọt ngào từ nụ hôn của Tấn vẫn đọng mãi trên môi. Đôi tay mềm mại của chàng vẫn như đang quấn chặt lấy tấm thân tôi. Tôi nhớ chàng đến cồn cào, mất ngủ.

Chàng lại xuất hiện trên tivi vào tuần sau đó. Tôi say sưa ngắm chàng qua màn hình, nghe giọng nói ấm áp của chàng. Lúc đó chồng con đi vắng, tôi ở nhà một mình trong phòng khách rộng rãi. Tôi thốt lên : “ Anh ơi ! Bước ra khỏi màn hình đi ! Hãy ra đây với em ! “. Đêm đó tôi nằm mơ thấy lại được ôm chàng bằng xương, bằng thịt. Hai người tận hưởng một cuộc tình thật say đắm. Trong lúc cuồng nhiệt tôi nói thành lời :” Anh ! Anh ơi ! Em yêu anh !”

Thế rồi tôi được đánh thức dậy bởi chồng “ Em mơ gì mà la hét, rên rỉ ghê quá!”. “ Thế à anh ? Em mơ rùng rợn quá ! Em nói gì trong mơ hả anh ? “ Em có nói nhưng anh không nghe được gì ! Thôi cố trấn tĩnh mà ngủ lại đi ! Tất cả chỉ là mơ thôi, em yêu ạ !”.

Hàng ngày tôi đi làm mà đầu óc lúc nào cũng nhớ đến chàng. Hai, ba tháng sau đó tôi không hề được gặp lại chàng. Nghe nói chàng đi công tác nhiều nơi lắm. Đoàn công tác lại có cả các chị xinh đẹp nữa. Họ đi đến nhiều địa danh nổi tiếng như Đà Lạt, Hà Nội, Sài gòn, Sapa, Tam Đảo, Nha Trang, Vũng Tàu… Tôi thầm nghĩ giá như mình cũng được đi theo chàng đến những nơi đó thì thật là tuyệt vời. Bất giác tôi thèm được như các chị đang cùng đoàn công tác với chàng và tự nhiên tôi cảm thấy ghen với họ.

Tôi cứ bồi hồi, khắc khoải ngóng tin chàng. Ba tháng sau tôi chủ động gọi điện cho chàng với lý do là sẽ tổ chức họp tổng kết năm của trung tâm và xin ý kiến của lãnh đạo sở. Chàng hồ hởi bảo tôi là chiều này lên để bàn công chuyện.

Trưa về nhà tôi rất vui. Tắm rửa kỹ càng, xức nước hoa chút ít. Tôi vui tới mức vừa làm vừa hát vu vơ. Anh Hoàng nhìn tôi nhẹ nhàng hỏi :” Em đi đâu mà có vẻ hứng khởi thế ? “ Tôi thản nhiên đáp :“ Em họp trên sở chiều nay !”.

Chiều đó tôi chọn chiếc áo phông mỏng và chiếc quần bò bó sát người. Ngắm trong gương tôi tự thấy mình với các đường cong thật hấp dẫn.

Khác với sự e dè lần đầu, lần này tôi mạnh dạn đi thẳng tới phòng giám đốc. Khi qua các phòng ban, một số người nhìn tôi chỉ trỏ nhưng tôi mặc kệ họ. Khi vừa tới thì chàng đã mở đón tôi với nụ cười đầy tình ý. Chàng tự khóa trái cửa lại và dang rộng 2 tay ra. Tôi như cục sắt bị hút vào thanh nam châm đó. Tôi lao vào vòng tay chàng và cũng ôm choàng lấy tấm thân đẫy đà của chàng. Chúng tôi cứ hôn nhau, hai tay cứ miên man lên cơ thể của nhau thật cuồng nhiệt. Tôi đê mê. Tôi ngất ngây….

Được một lúc chàng nói “ Thôi em, có người tới !” Thế là tôi nhanh chóng vuốt lại mái tóc, chỉnh sửa quần áo và ngồi xuống ghế. Chàng cũng bình thản mở cửa cho ai đó bước vào ! Một nữ phó giám đốc sở ! Chị đường hoàng ngồi vào ghế đối diện tôi, gật đầu chào tôi và trình bày vắn tắt một vài công việc của sở với Tấn. Tôi giả vờ cầm cuốn tạp chí thương mại chăm chú đọc. Tôi không có cảm giác lo sợ hay e thẹn gì cả. Khi chị phó giám đốc đứng dậy ra về thì tôi cũng xin phép đi ra luôn. Dọc hành lang chị hỏi tên và công việc của tôi ! Tôi tin chắc là bây giờ mới gặp mặt nhưng chị đã biết tôi từ lâu rồi !

Cứ thế thấm thoắt gần 4 năm trôi qua, tôi đã lên gặp chàng tại Sở thêm nhiều lần nữa. Phần lớn là do tôi chủ động tìm đến, chàng chỉ gọi tôi vài lần. Và lần nào cũng vậy, chúng tôi say đắm quấn quýt lấy nhau trong căn phòng với bộ sa-lông đã trở nên quen thuộc với tôi. Các va chạm xác thịt ngày càng mạnh bạo hơn, sâu sắc hơn. Có lần suýt nữa thì tôi và chàng đã thật sự làm tình. Nhưng rồi lại có người đến. Lần đó thật ái ngại vì sau 3 - 4 tiếng gõ cửa chúng tôi mới chỉnh đốn được trang phục và chàng mới mở cho khách vào ! Một anh làm ở phòng vật tư của sở. Anh ta nhìn tôi chằm chằm làm tôi cảm thấy ớn lạnh. Sau khi anh ta bước ra, Tấn âu yếm nhìn tôi và nói “ Em ! chúng ta đi nơi nào đó để thoải mái bên nhau nhé !”.“ Em cũng mơ ước thế ! Lần nào có dịp đi công tác xa anh bố trí cho em đi cùng nhé !”. “ Không cần đâu em, anh biết ngoại ô có nhiều nhà nghỉ thoải mái lắm, ta đi tới đó nhé ! “. “ Không được đâu anh! Tỉnh ta nhỏ bé lắm, anh lại là người nổi tiếng , hay xuất hiện ở tivi, ở các cuộc họp nên tới nhà nghỉ người ta sẽ nhận ra ngay !!!”. Chàng im lặng !

Thế rồi 5 năm liên kết với nước ngoài kết thúc, trung tâm dịch vụ kinh doanh của chúng tôi gần như giải tán. Thật dễ dàng, tôi được chàng bố trí sang làm việc tại một đơn vị khác bề thế hơn. Quyền lực của chàng tại tỉnh này thật là lớn. Nhiều người ( đặc biệt là phụ nữ ) được chàng giúp đỡ tận tình, bố trí cho các chỗ làm việc mà họ yêu thích.

Khoảng 6 tháng sau khi nhận việc ở đơn vị mới, tôi được sở ( mà thực chất là chàng) cử ra Hà Nội học thạc sỹ. Tôi mừng lắm. Cơ hội để được thoải mái với chàng chính là đây ! Để thuận lợi, tôi không muốn ở ký túc xá của trường mà thuê phòng ở ngoại trú. Ở ký túc xá lắm kẻ nhòm ngó còn ở ngoại trú thì có ai biết, ai để ý đâu. Hàng tháng chàng vẫn ra Hà Nội hội họp, chàng sẽ đến với mình, một tổ ấm riêng cho hai người. Tôi sẽ có những đêm tuyệt đỉnh bên chàng.

Tôi tràn trề mơ ước. Tôi bàn bạc với chồng nhiều chuyện liên quan tới học tập và sinh hoạt trong thời gian học thạc sỹ tại Hà Nội. Anh Hoàng hoàn toàn ủng hộ và tạo mọi điều kiện cho tôi. Việc học tập thì thuận lợi vì trong ban giám hiệu trường đại học đó có nhiều người là bạn của chồng tôi. Giáo sư hiệu trưởng rất thân với chồng tôi. Về chi tiêu và các trang bị cho học tập đều được chồng tôi sẵn sàng chu cấp. Nhưng duy nhất việc tôi ở ngoại trú thì anh Hoàng phản đối. Tôi thuyết phục bằng nhiều lý do nhưng anh cương quyết yêu cầu tôi ở ký túc xá ! Như vậy thì ước mơ về một tổ ấm của tôi và chàng tại Hà Nội sẽ khó thành hiện thực. Tôi khóc lóc, giận dỗi nhưng anh Hoàng vẫn kiên quyết không cho tôi ở ngoại trú! Tôi đành chấp thuận nhưng ấm ức không chịu nổi. Tôi trở nên cáu gắt với anh.

Ngày lên đường đã tới. Chồng tôi lặng lẽ chở tôi tới ga, câm lặng, không hề nói một lời kể cả lời tạm biệt. Mặc dầu đồ đạc lỉnh kỉnh nhưng anh không hề hỗ trợ tôi đưa lên tàu ! Tôi buồn quá và cũng khó hiểu về cách ứng xử kỳ lạ này của anh. Phải chăng anh đã quá giận tôi khi đêm qua tôi đã nặng lời với anh, cho anh là người tiếc tiền, không dám bỏ thêm vài chục triệu cho tôi thuê nhà nghỉ ở ngoại trú !

Ra Hà Nội tôi mua ngay điện thoại di động để tiện liên lạc với chàng. Thời ấy điện thoại di động đang là cái gì đó xa xỉ lắm, chỉ có các xếp lớn hoặc đại gia mới dám xài. Tôi bấm số chàng định gọi mấy lần nhưng không hiểu sao ngập ngừng rồi lại thôi. Tôi cũng gọi cho chồng nhưng anh không bắt máy. Chắc anh thấy số lạ hoặc đang bận. Tôi nhắn tin cũng không thấy anh trả lời.

Ba tuần sau thì điều tôi mơ ước đã tới. Sáng đó tôi đang đọc sách tại thư viện thì Xuân, chị bạn cùng phòng ký túc xá tới gọi tôi về, báo là có giám đốc sở tới chơi ! Tim tôi đập loạn xạ, cử chỉ luống cuống. Chị Xuân nhìn tôi chằm chằm và chắc chắn đoán ra được vấn đề. Về tới phòng thấy chàng đang ngồi đúng vào giường của tôi. Chàng đang trò chuyện vui vẻ với 2 chị bạn cùng phòng. Nhìn tôi, chàng mỉn cười và thản nhiên hỏi “Em gái ! Học hành thế nào ?” Tôi cố trấn tĩnh giới thiệu TS Tấn với tất cả các chị cùng phòng rồi xin phép đưa chàng ra ngoài. Chàng nói : “ Anh có ít công chuyện với ban giám hiệu của trường, tiện thể tìm đến thăm em !”. Xuống cầu thanh hơi vắng vẻ, chàng như muốn choàng tay qua vai tôi nhưng tôi tránh ra xa. Chàng nói “ Anh nhớ em lắm!” . Tôi đáp lại “Em cũng thế !”. Ra tới cổng ký túc xá, chàng dúi vào tay tôi một mảnh giấy nhỏ rồi lên xe lao đi. Tôi run run mở giấy ra xem :” 3 giờ chiều mai đến phòng 510, KS …..Anh chờ em !”. Tôi ghi vào trí nhớ rồi xé nát mảnh giấy ném vào thùng rác.

Đêm đó tôi lại thao thức, cồn cào vì chàng. Sáng hôm sau lên lớp mà tôi vẫn như người mất hồn, không nghe, không hiểu giáo sư giảng bài gì nữa. Tôi mong thời gian trôi thật nhanh. Trưa về tôi đi ra hiệu làm đầu, tạo ra dáng tóc mới. Tôi tắm gội thật kỹ, xịt nước hoa khắp người, kể cả vào vùng kín.

Gần đến giờ hẹn, tôi chọn chiếc áo phông đẹp nhất và chiếc quần bò mới. Tôi gọi taxi đi tới khách sạn. Tôi không cảm thấy hồi hộp, lo sợ gì mà ngược lại rất mạnh dạn, hứng khởi. Đúng 3 giờ tôi đã bước đến trước phòng 510. Chỉ một tiếng gõ nhẹ thì cửa phòng đã bật ra cho tôi vào và nhanh chóng đóng sập lại. Ngay lập tức tôi và chàng lao vào cuộc tình thật say đắm. Đúng là nắng hạn bao năm nay mới gặp trận mưa rào. Háo hức, cuồng nhiệt, dữ dội như sấm sét, mưa dồn, gió dập kéo dài gần nửa tiếng đồng hồ. Chàng mạnh mẽ quá ! Chàng nghệ thuật quá !

Cuối cùng cuộc tình cũng kết thúc trong sự thỏa mãn nỗi khát khao chờ đợi bao năm nay. Sau khi tắm xong, tôi mặc quần áo, chải tóc gọn gàng. Tôi bước lại cửa sổ. Rèm cửa có một góc được vén lệch sang một bên tạo ra khoảng hở nhìn ra được toàn cảnh bên ngoài. Hình như quan sát đối tượng từ xa là thói quen của chàng. Có lẽ chàng đã nhìn thấy tôi khi đi vào cổng khách sạn lúc chiều.

Chàng cũng tắm xong, bước ra mặc lại quần áo đàng hoàng. Ngồi vào ghế uống nước, lúc này chàng mới hỏi han đến học hành, đến sinh hoạt của tôi. Chàng cũng gợi ý là khi làm đề tài luận văn thạc sỹ thì để cho chàng hướng dẫn. Như vậy hai người lại có cơ hội gần nhau hơn. Mặt khác cũng giúp chàng có thêm điểm để làm hồ sơ Phó Giáo sư sau này.

Chàng cũng trách tôi là sao không ở ngoại trú cho quan hệ hai người thuận lợi hơn. Tôi chạnh buồn, giải thích rằng anh Hoàng không đồng ý. Chàng đang chạm vào nỗi đau của tôi. Vì vấn đề này mà tôi với chồng có điểm bất hòa.

Vợ chồng tôi thật sự rất ít bất hòa. Chồng tôi - anh Hoàng của tôi, một người mà tôi coi là bạn, là anh, là người yêu, là chồng, là một người thầy và còn là ân nhân của cả gia đình tôi. Tôi qúy trọng anh, yêu anh không gì lay chuyển được. Tình yêu đó gắn chặt vào tim tôi, vào tâm hồn tôi, vào từng thớ thịt của tôi. Tình yêu đó cố định, hiện hữu thường trực trong tôi bất di, bất dịch !!! Thế mà sao tôi lại ngoại tình ???!! Tôi không thể hiểu mình nữa !!! Phải chăng vần thơ lãng mạn đó ( ai cũng có những giây phút xao lòng, ngoài chồng, ngoài vợ ….) đã cho phép tôi buông thả !!!.

Tôi đang miên man với những suy tư đó thì Tấn hỏi : “ Em có thỏa mãn không ? Em ở đây ăn chiều rồi ngủ lại đêm nay với anh nhé ?”. Tôi vụt đứng dậy, nhìn thẳng vào Tấn và nói một cách dứt khoát :” “ Không ! Anh với em thế là đủ rồi ! Đây là lần đầu và cũng là lần cuối cùng ! Chúng ta hãy trở về như thửa ban đầu mới gặp nhau ! Hãy giữ lại những gì tốt đẹp nhất ! Em mắc tội quá lớn với chồng em rồi !”. Tôi không thể hiểu được mình tại sao lại có phản ứng như thế nữa. Hay là anh Hoàng từ trong tim tôi đã hiện lên, đã nói thay tôi những lời đó ???!!! Tự nhiên nước mắt tôi ứa ra. Tấn chồm lên “ Không thể như thế được ! Em nên hiểu rằng gái có công thì chồng không phụ ! Em muốn gì anh sẽ lo chu đáo cho em ! Em thấy đấy, cô Nhung, cô Hoài, cô Thảo, cô Huệ....bao nhiêu cô được như ngày nay, người thì thành phó giám đốc, người thì trưởng chi nhánh, người thì chủ nhiệm dự án, người thì đi nước ngoài...đều do anh sắp đặt cả đấy...” .

Tai tôi ù ù, mắt hoa, chóng mặt, chóang váng. Tôi vút chạy ra khỏi phòng, đi xuống cầu thang máy mà không hề ngoảnh lại. Xuống lễ tân tôi chạy thẳng ra đường, mắt nhòa lệ . Nhiều người nhìn tôi có vẻ tò mò và ái ngại nhưng tôi không để ý đến ai. Tôi cứ đi, cứ đi, đi đâu không biết nữa ! Tôi đi như thế rất lâu, qua bao dãy phố. Rồi trước mặt tôi hiện ra hồ Hoàn Kiếm. Tới một ghế đá vắng vẻ tôi ngồi thụp xuống. Đã gần 6 giờ tối, Đèn quanh hồ đã bật sáng. Tôi ôm mặt khóc nức nở. Thế ra Tấn cho rằng tôi đang đánh đổi thân xác để được hưởng bổng lộc, địa vị ư ???. Tôi tự tát vào mặt mình nhiều lần kèm theo các câu chửi “ Mày là đồ con điếm, con điếm, con điếm !!!”

Trời tối dần. Một vài thanh niên trông có vẻ bất hảo đang đi tới. Tôi chạy vội ra mé đường và bắt taxi trở về ký túc xá. Tôi ghé vào hiệu internet và mail cho chồng một bức thư thật ngắn gọn “ Em yêu anh - cuộc đời của em ! “ và tôi gắn vào 9 bông hồng tươi thắm. Trở về phòng ký túc, tôi vội vàng nằm lên giường, mặc cho bạn bè hỏi han đủ chuyện. Tôi ân hận, tôi đau đớn. Phật có dạy rằng “ Lỗi lầm lớn nhất của đời người là đánh mất mình”. Tôi đã phạm phải lỗi lầm đó. Tôi đã tự đánh mất mình. Nước mắt cứ ràn rụa chảy ướt cả mặt gối. Tôi nghĩ miên man về anh Hoàng. Đối với gia đình, anh là người chồng, người cha vẹn toàn. Đối với xã hội, anh là một người có tầm cỡ. Nhiều đồng nghiệp, bạn bè khắp nơi thật sự kính trọng, quý mến anh. Sống bên anh, tôi thật yên bình. Anh thường xử trí mọi tình huống rất nhanh và rất hiệu quả. Anh luôn nghĩ tới nhiều bước cho mỗi quyết định của mình. Tôi luôn an tâm về mọi cách ứng xử của anh. Tôi luôn yêu anh tha thiết !!!

Thế nhưng tại sao tôi lại ngoại tình với Tấn. Tôi quá lãng mạn, quá non nớt chăng ?! Hay Tấn quá cáo già, quá nghệ thuật trong việc chinh phục phụ nữ ?. Có lẽ là do cả hai.

Tôi quá tệ hại, mang tội quá lớn với chồng. Một người chồng như thế mà tôi nỡ lòng nào lại phản bội anh ! Trời ơi ! Tôi muốn chết ! Muốn nhảy xuống sông Hồng tự vẫn cho xong. Nhưng trước khi chết tôi cần phải thú tội với anh. Tôi không mong anh tha thứ mà duy nhất chỉ muốn anh biết hết sự thật, dù anh tức giận, dù anh bao dung thì tôi cũng thanh thản. Tôi phải nói hết với anh ! Lương tâm tôi sẽ bớt đi sự dày vò, cắn rứt. Tôi hình dung anh sẽ vô cùng sửng sốt, vô cùng đau đớn khi biết tin này. Dù xưa nay anh luôn là người điềm tĩnh trước mọi tình huống, nhưng trước một tin sét đánh như vậy chắc chắn anh sẽ bị sốc, sẽ quá đau đớn mà không thể giữ được sự điềm tĩnh nữa. Anh có thể nổi điên lên. Anh sẽ trút cơn tức giận lên tôi, trực tiếp trừng phạt tội lỗi của tôi. Tôi hoàn toàn chấp nhận và cảm thấy thanh thản khi bị anh trường phạt.Tôi sẵn sàng chết đi trong sự thanh thản đó.

Mấy ngày sau tôi cố mở mail nhưng không hề có hồi âm từ chồng ! Tôi nghĩ là anh bận việc hay anh đang giận tôi về chuyện xin ở ngoại trú. Thế rồi sau đó 10 ngày tôi biết tin qua 1 người bạn là toàn quốc sắp có hội nghị lớn tại Hà Nội mà anh Hoàng sẽ có thuyết trình rất quan trọng. Tôi gọi điện cho anh liên tục nhưng không bao giờ anh nhấc máy. Tôi lại gửi mail cho anh, hỏi anh mọi chuyện, trong đó có hỏi về việc anh sắp ra Hà Nội dự hội nghị. Hôm sau mở mail cũng không thấy anh trả lời. Ngày mai là hội nghị bắt đầu. Theo thường lệ thì anh sẽ bay ra chiều nay. Tôi mạnh dạn tìm đến khách sạn nơi bố trí cho các đại biểu. Hỏi lễ tân được biết anh Hoàng đã tới, đang ở phòng 305. Tôi tìm đến, gõ cửa hồi lâu thì anh Hoàng mới mở. Thì ra anh đang tắm. Tôi lao vào ôm chầm lấy anh. Hoàng không tỏ ra vồn vã mà từ từ mặc quần áo rồi ngồi xuống ghế. Anh chậm rãi nói “ Anh ra hội nghị. Ngày mai anh có thuyết trình buổi sáng và chiều thì anh bay trở về luôn. Công việc khá bận rộn. Anh định tối nay tìm đến ký túc xá gặp em thì em đã tới !”. Tôi òa khóc ! Anh vỗ về : “ Sao em lại khóc ? À , anh xin lỗi là đã không thông báo cho em chuyến đi Hà Nội này! Thật ra thì anh đi đột xuất...”

Thế rồi hai vợ chồng tôi đi xuống gác ăn cơm và nhanh chóng trở lại phòng. Chồng tôi ôm lấy tôi, hôn nhẹ và khẽ hỏi : “ Em học hành thế nào ? Sinh hoạt ra sao ? Sống tập thể ký túc xá có khó khăn gì không ?” . Tôi nói “ Mọi việc tốt cả, bình thường hết! Tuy nhiên anh cho em được bày tỏ một câu chuyện hệ trọng “. Âu yếm ôm tôi vào lòng, anh bảo tôi cứ nói đi. Thật sự tôi không biết nên bắt đầu câu chuyện như thế nào. Bỗng dưng tôi hỏi anh một câu thật ngớ ngẩn : “ Anh có tin em không ? Anh có biết em đã ngoại tình không ?”. Thật choáng vì chồng tôi mỉn cười và trả lời khô khốc “ Có, anh biết em đã ngoại tình từ lâu rồi và anh cũng đã trông chờ sự tự thú của em 5 năm nay rồi !” . “ Anh có biết em ngoại tình với ai không ? “. Hoàng trả lời một câu thật bình thản “ Với anh Tấn, giám đốc sở của em !”.

Trời ơi ! Tôi như bị chết ngạt, không thể thở được, cổ họng như bị bóp nghẹt lại ! Tôi nằm vật xuống giường và òa khóc nức nở. Khóc to !. Hoàng nhẹ nhàng vuốt tóc tôi và nói “ Em của anh thật tuyệt vời ! Phật có dạy rằng “Đáng khâm phục lớn nhất của đời người là biết vươn lên sau khi vấp ngã”. Em đang làm được điều đáng khâm phục đó đấy. Và anh cũng chờ đợi điều này từ lâu rồi. Em cứ khóc đi. Khóc cho vơi bớt nỗi lòng. Khi nào tỉnh táo thì ta sẽ nói chuyện tiếp.”

Nói rồi anh dậy đưa cho tôi một ly nước và bảo “ Anh xin lỗi nhé. Trong khi em lấy lại bình tĩnh thì anh phải xem qua bài thuyết trình ngày mai một tí. Anh được thông báo ra Hà Nội hơi đột xuất nên soạn bài vội vàng quá !”.

Trong khi tôi nằm, ruột gan như lửa đốt thì anh bình thản mở vi tính ra, ngồi vào bàn làm việc. Khuôn mặt ngời sáng, không tỏ vẻ một sự tức giận nào. Vầng trán cao rộng của người đầy trí tuệ. Khuôn mặt chữ điền vừa trang nghiêm lại vừa nhân hậu. Đôi mắt sáng như nhìn thấu suốt mọi vấn đề bao quanh. Khóe miệng như luôn nở nụ cười nhân hậu với tất cả mọi người. Giọng nói ấm áp và lời nói luôn có ý nghĩa trước mọi sự việc và đặc biệt luôn ẩn chứa chất hài hước, dí dỏm...Hơn 10 năm trước anh đã hớp hồn tôi ngay từ ngày gặp mặt lần đầu tiên.Và rồi qua công việc cùng nhau một thời gian, tôi cảm phục anh, quý trọng anh và yêu anh tha thiết. Tình yêu đó vững bền cho đến tận hôm nay và sẽ là mãi mãi. Nhớ lại hồi đó xung quanh anh bao nhiêu là vệ tinh sáng giá. Thế mà anh đã chọn tôi, một cô gái nghèo, quê mùa, ngây thơ, trong trắng. Có lẽ anh đã nhìn thấu tận tim, gan tôi nên đặt cho tôi biệt danh là Ngọc. Anh mang đến cho tôi một cuộc sống tràn đầy hạnh phúc. Tôi luôn tạ ơn trời phật đã ban tặng anh cho tôi.

Trời ơi ! Người chồng của tôi, cuộc đời của tôi. Tôi trở lại với thực tại trớ trêu này. Tôi không biết làm gì đây để tạ tội với anh. Thật ư ? Anh đã biết mối tình vụng trộm của mình cả 5 năm nay rồi hay sao ? Sao không thấy anh ghen tuông gì ? Sao anh vẫn cho mình hoàn toàn tự do trong mọi giao tiếp, trong mọi sinh hoạt ? Lạ thật ! Tôi cứ nghĩ, cứ khóc, nước mắt đầm đìa....

Một lúc sau thấy anh đứng dậy. Tỏ ra hài lòng với bài thuyết trình đã được chỉnh sửa, anh lại giường, vuốt đầu tôi và ôn tồn bảo :

- Bình tĩnh lại chưa ? Anh xin nghe em nói đây - hòn ngọc của anh !

- Em đã là hòn ngọc bị một vết xước rồi anh ạ ! Em không còn nguyên vẹn với anh nữa ! Em muốn chết ! Em sẽ thanh thản ra đi khi anh được biết hết sự thật phủ phàng này !

- Anh khâm phục em đấy ! Em cứ tỷ mỷ kể hết cho anh nghe đi.

Tôi không còn e dè gì nữa, kể hết, kể tỷ mỷ mọi diễn biến về mối tình vụng trộm, đầy tội lỗi giữa tôi và Tấn. Anh bình thản lắng nghe. Mặt anh không hề cau có, nổi giận mà ngược lại có những chỗ khá nhạy cảm ( như sự ôm ấp tại phòng giám đốc, hoặc Tấn rủ đi nhà nghỉ ở ngoại ô, hay tôi xin đi công tác xa với Tấn hoặc tôi nói về cuộc tình tại khách sạn) thì anh lại mỉn cười. Có lẽ trước đó anh đã hiểu hết mọi chuyện và tỏ ra thú vị khi nó trùng hợp với những gì tôi đang nói !

Kể xong hết rồi tôi hỏi :

- Làm sao anh biết em ngoại tình ?

- À, tình cờ thôi ! Phải nói Tấn là người có trình độ, có tài tổ chức, quản lý nên lãnh đạo tỉnh rất tin dùng. Tuy nhiên nhiều người biết Tấn lại có tật hám gái. Tấn có nghệ thuật tán tỉnh mà ít ai nằm trong vòng ngắm của Tấn có thể thoát được. Vì thế Tấn có rất nhiều bồ. Tấn thường lợi dụng các chị em dưới quyền để lạm dụng. Cách đây 5 năm anh nhận được nguồn tin sét đánh. Một danh sách dài các cô có chút ít nhan sắc đã là người tình của Tấn. Anh đau đớn vì em cũng nằm trong danh sách đó !

- Sao anh không ghen !

- Có, anh ghen quằn quại nhưng kín đáo nên em không nhận ra đấy thôi. Em không thể tưởng tượng là vài lần anh đã khóc thầm mỗi khi biết em đến với Tấn ! Anh vẫn luôn tự hỏi tại sao vợ lại ngoại tình ! Rồi anh cũng thấy mình có lỗi, nhiều khi quá bận việc nên các ngày nghỉ, ngày lễ cũng ít khi đưa vợ con đi chơi đâu đó ...

- Sao anh không chấn chỉnh em ngay từ ban đầu ?

- Chấn chỉnh sao được khi chỉ nghe nói thôi chứ có bằng chứng gì cụ thể đâu. Ghen tuông mơ hồ, thiếu chứng cứ thì bao giờ cũng thất bại. Ghen kiểu đó thì càng đẩy vợ ra xa mình mà xích gần lại với người tình hơn. Mặt khác làm ầm lên thì chỉ tội cho thiên hạ cười mình, ảnh hưởng đến danh dự của gia đình và tổn hại đến tâm hồn của con cái mình !

- Thế anh đã làm gì ?

- Bản thân anh cũng đã vài lần đến Sở bàn bạc công việc với Tấn. Anh phát hiện thấy Tấn bố trí căn phòng rất tiện lợi cho việc làm bậy của mình. Từ bộ xa lông mà Tấn đang ôm ấp gái có thể quan sát xa bên ngoài. Ai đến thì Tấn có đủ thời gian để chỉnh trang sắc phục rồi như là đang ngồi làm việc nghiêm túc với một nhân viên nữ nào đó. Khách có vào phòng giám đốc cũng khó biết được chuyện gì vừa xảy ra ở đây ( Tôi rùng mình!). Cứ vài ba ngày lại có cô này, cô khác tới, trong đó có em. Tuy các nhân viên ở Sở chưa ai chứng kiến chuyện gì xẩy ra trong phòng giám đốc nhưng họ đều biết được giữa Tấn và các cô đó đều có vấn đề. Nhiều cô trưng diện quá táo bạo, đi qua mùi nước hoa lan tỏa khắp hành lang. Để theo dõi em, anh nhờ người tin cậy báo với anh mỗi khi em đến gặp Tấn.

- Có phải anh chàng cao cao, đeo kính cận ở phòng hành chính của sở không ?

- Là ai, em không cần biết. Anh cũng phát hiện những thay đổi rõ ràng trong thời gian qua ở em. Những lần anh được thông báo em lên gặp Tấn thì biểu hiện của em trong những ngày đó khác hẳn. Em tươi vui, nhí nhảnh, thậm chí còn hò hát. Biểu biện đó của em chỉ gặp ở những là người đang yêu ! Em trang điểm thật kỹ càng, ăn mặc đẹp hơn hẳn ngày thường. Những ngày đó em mới dùng đến nước hoa. Sự trùng lặp đó ngày càng rõ nét và anh cũng biết mối tình của em và Tấn ngày càng sâu đậm qua biểu hiện ngày càng lộ liễu ở em. Thậm chí có đêm sau khi chơi với Tấn về em còn mơ và nói hẳn ra lời nữa! Anh đau đớn khủng khiếp !

- Sao anh không nói rõ bản chất của Tấn cho em biết sớm ?

- Chẳng qua em yêu đương mù quáng nên không để ý đó thôi ! Nhiều lần anh nói Tấn là con người đào hoa! ( Đúng, anh đã từng nói thế nhưng tôi lại cho đó là lời khen ! ). Anh còn bảo Tấn hay lợi dụng chị em trong sở và người dưới quyền lắm ( Đúng, anh đã từng nói thế nhưng tôi lại cho đó là sự bông đùa của chồng thôi ! ). Anh cũng từng nêu hiện tượng một vài cô gái được cân nhắc, bổng lộc, chẳng qua là đánh đổi thân xác ( Đúng, anh đã từng nói thế nhưng tôi lại cho đó là thói đời không ưa sự thành đạt của người khác! Tấn chỉ có mối tình duy nhất với tôi thôi, không với ai nữa cả !).Anh còn nói quần chúng sáng suốt lắm, lãnh đạo như thế nào, quan hệ với ai họ đều biết cả đấy ( Đúng, anh đã từng nói thế nhưng tôi lại cho rằng tôi và Tấn quan hệ rất kín đáo, không ai hay biết điều gì !). Đã có người bắt gặp Tấn và cô này, cô nọ đến nhà nghỉ ở ngoại ô ! Những cô được sủng ái nhất thì thường được bố trí đi công tác xa cùng Tấn...( Thì ra anh đã biết hết, hình dung hết mọi chuyện. Những điều tôi tự thú không hề làm anh ngạc nhiên. Tôi lại rùng mình !)

Tôi thật quá mù quáng . Chồng tôi đã cảnh báo tôi rất nhiều nhưng tôi không hề để tâm suy nghĩ. Ngay từ đầu anh đã cảnh báo rằng“Em cũng có thể nằm trong vòng ngắm của Tấn đấy! ” thế mà tôi không hề hiểu ý nghĩa của câu nói và rồi tôi cũng quên đi !

- Tại sao anh không cho em ở ngoại trú khi ra đây học thạc sỹ ?

- Anh hi vọng rằng tại tỉnh thì quan hệ của em và Tấn sẽ có giới hạn. Thành phố quá nhỏ, nhiều người biết Tấn nên hai người ít có cơ hội đi đến những quan hệ quá sâu sắc. Khi em ra đây, xa nhà, ở ngoại trú thì sẽ là cơ hội quá thuận lợi cho hai người !(Tôi lại rùng mình, nước mắt ràn rụa !). Anh không đồng ý em ở ngoại trú là muốn giảm cơ hội gần gủi của 2 người. Tuy nhiên chỉ giảm thôi chứ khó mà ngăn cản được hoàn toàn. Đêm trước khi ra Hà Nội, em cố thuyết phục anh cho ở ngoại trú. Anh hiểu thừa em muốn gì. Và chính cái ý muốn đó của em đã thể hiện rất rõ mức độ quan hệ sâu sắc giữa hai người. Anh đau đớn lắm. Nói thật lúc tiễn em ra ga là lòng anh tan nát. Tiễn em mà anh cảm thấy như vĩnh biệt em. Em sẽ ra đi mãi mãi. Anh biết dù ở nội trú hay ngoại trú thì em và Tấn chắc chắn sẽ đến với nhau, sẽ có những cuộc tình tại Hà Nội mà khó ai ngăn cản được ! ( Tôi lại rùng mình).

- Có phải anh đã có ý xa rời em từ hôm đó ?

- Chưa bao giờ anh xa rời em mà ngược lại hơn 1 tháng qua anh luôn theo sát em. Tuy nhiên anh đã tránh liên lạc để em thoải mái hơn khi đến với Tấn. Nếu anh điện thoại hay email với lời lẽ đầy yêu thương thì phần nào làm em sẽ áy náy khi đến với Tấn. Anh quyết định chỉ nói với em một câu đơn giản là “ Em hãy về đi !” khi có người bắt quả tang quan hệ giữa em và Tấn tại khách sạn.

- Thế có nghĩa là anh có mạng lưới theo dõi em ở Hà Nội ?

- Có, rất đắc lực nhưng hóa ra không thành công. Tại ký túc xá anh cũng có người thường xuyên báo cho anh biết mọi sinh hoạt của em. Đặc biệt khi Tấn ra Hà Nội thì phải theo dõi em thật chặt, xem đêm đó em đi đâu, ngủ ở đâu. Anh cho rằng ban ngày thì Tấn sẽ bận hội họp còn em thì bận lên lớp. Hai người sẽ thoải mái hơn khi gặp nhau vào ban đêm tại khách sạn nơi Tấn ở. Anh đã bố trí để khi em vào KS với Tấn thì chỉ 10-20 phút sau sẽ có người đến. Họ có thể bắt gặp quả tang hai người đang làm tình mà không kịp trở tay. Lúc đó họ sẽ gọi điện cho anh rồi đưa máy cho em. Anh chỉ nói với em một câu gọn lỏn rằng “ Em nên về đi !”, dù lúc đó em không mảnh vải che thân hay đang trong quần áo chỉnh tề. Chắc chắn em hiểu là anh đã biết hết mọi chuyện. Cuộc tình vụng trộm của em và Tấn cũng sẽ chấm hết ! Thế nhưng anh đã nhầm. Hơn 10 ngày trước đây hai người lại đến với nhau vào ban ngày. Người theo dõi báo với anh là em không đi ra khỏi ký túc trong buổi tối hôm đó !!! Mọi kế hoạch tưởng hoàn hảo trở nên vô dụng. Nếu em đến với Tấn vào ban đêm hoặc em nhận lời ngủ lại khách sạn với Tấn đêm đó thì chắc chắn kế hoạch của anh đã thành công rồi !!! ( Tôi lại rùng mình ).

- Tại sao khi em bộc lộ tội lỗi tày trời vậy mà anh không tức giận, lại còn cười và bảo rằng anh đã chờ đợi điều này từ lâu rồi ?

- Anh luôn tin vào bản chất trong sáng của em, hòn Ngọc của anh ạ !. Để giải quyết vấn đề thì tác động từ bên ngoài cũng có thể giải quyết được nhưng sẽ không thể triệt để. Hoàn hảo nhất là chính người trong cuộc tự biết mà chấm dứt quan hệ tội lỗi của mình. Anh biết lương tâm em sẽ cắn rứt, chính em sẽ không cho phép mình ngụp lặn mãi trong vũng bùn tội lỗi đó. Mặt khác dần dần em sẽ nhận ra bản chất của Tấn. Tự em sẽ đứng dậy sau vấp ngã. Anh trông chờ từng ngày, và ngày đó đã tới. Anh cảm phục vì em đã vươn lên khỏi vũng bùn, đã đứng dậy. Em hơn hẳn bao phụ nữ khác đang đắm chìm trong tội lỗi. Họ đã và đang đánh đổi tấm thân mình để hưởng chút địa vị, bổng lộc và mối tình hờ. Suy cho cùng thì họ là một dạng gái điếm cao cấp mà thôi ! ( Tôi lại rùng mình. Chính tôi cũng đã tự chửi rủa mình như thế ! ).

- Nếu như em tự chấm dứt mối tình tội lỗi với Tấn nhưng sẽ không bao giờ thú tội với anh thì sao ?

- Anh cũng đã nghĩ tới khả năng đó. Nhưng anh biết em luôn cảm nhận ở anh lòng vị tha, độ lượng. Em không ngại gì mà không thú tội với anh. Anh sẽ không hề sĩ nhục em mà ngược lại sẽ động viên em, giúp em sớm ổn định tâm trí, vững tin vào cuộc sống. Em cũng sẽ vơi đi cái cảm nhận tội lỗi quá lớn khi thành thật thú tội với anh. Nếu em mãi mãi giữ kín câu chuyện trong lòng thì chính em tự làm khổ mình, dày vò mình cho đến hết đời ( Điều anh nói hoàn toàn đúng với suy nghĩ của tôi, các cân nhắc của tôi )

Hoàng âu yếm vuốt tóc tôi và nói “ Em đã tự đứng dậy sau khi vấp ngã ! Em là người đáng được khâm phục Mọi chuyện đã qua và tương lai tốt đẹp đang chờ em !”. Nước mắt tôi cứ chảy tràn mà không cầm lại được. Im lặng một hồi lâu rồi tôi hỏi:

- Còn anh ? Một người như anh cũng sẽ thu hút rất nhiều chị em. Qua cử chỉ của một số người, em nhận thấy họ có cảm tình khá đặc biệt với anh. Em đã từng ghen thầm với họ. Anh có quan hệ với họ như thế nào ?

- Tình cảm yêu, ghét là lẽ đương nhiên của con người. Vấn đề là người trong cuộc xác định cho đúng mức độ của tình cảm đó. Người đàng hoàng nhất là biết giới hạn tình cảm ở mức thích hợp. Ghét ai thì cũng đừng làm cho mâu thuẩn tăng lên. Ngược lại cảm mến ai thì cũng đừng dẫn tới những quan hệ bất chính. Anh đâu phải là người vô cảm. Anh biết có một vài chị em thể hiện tình cảm và đối xử khá đặc biệt với anh. Nhưng họ không bao giờ dám chủ động khi thấy anh cư xử chuẩn mực với họ. Giữa anh và họ có một hàng rào vô hình ngăn cách không thể vượt qua được.

Chúng tôi tiếp tục chuyện trò tới gần sáng. Hoàng bảo tôi nghỉ lấy sức để mai anh còn đi dự hội nghị. Anh bảo tôi viết lại toàn bộ diễn biến và đầy đủ, chi tiết về mối tình vụng trộm giữa tôi và Tấn. Trưa mai đưa cho anh để chiều anh bay trở về đơn vị .

Thế rồi chiều hôm sau tôi với anh chia tay nhau tại Hà Nội. Anh đi rồi, tôi lo lắng lắm. Không hiểu rồi chuyện gì sẽ xảy ra. Lúc nào tôi cũng trong tâm trạng bồn chồn không yên.

Một tuần sau tôi nhận được một cuộc điện thoại thật đặc biệt. Tấn gọi tôi với giọng nói run run, yếu ớt khác hẳn mọi ngày:

- Sáng nay anh và anh Hoàng đã gặp nhau. Anh Hoàng đưa cho anh bản em viết về chúng ta. Anh đọc và thú nhận tất cả đó là sự thật. Anh đã qùy lạy anh Hoàng. Chúng ta phải ngàn lần chuộc lỗi với anh Hoàng. Mọi chuyện đã được giải quyết ổn thỏa. Có được điều này là hoàn toàn nhờ vào lòng vị tha của anh Hoàng. Anh sẽ luôn coi anh Hoàng là một ân nhân mà không bao giờ trả hết được công ơn của anh. Thôi, anh thật lòng xin em cũng tha thứ cho anh và chúc em bình an, học thật giỏi. Nếu như em cho phép thì chúng ta lại trở về như thửa ban đầu, đúng như em đã nói, em nhé...”

Tôi òa khóc. Trời ơi ! Chồng tôi lại đã đưa ra được một cách xử trí khác hẳn với lẽ thường nhưng thật tuyệt vời, thật quá hoàn hảo. Để lựa chọn được cách xử trí này chắc chắn anh đã đau khổ, chịu đựng rất nhiều. Lặng lẽ sắp xếp mọi việc, không bàn bạc được với ai. Anh đã cân nhắc kỹ lưỡng, hàng chục bước để làm sao hoàn toàn chấm dứt được mối tình tội lỗi giữa tôi và Tấn. Làm sao để con người giảo hoạt như Tấn phải cúi đầu, thành khẩn nhận tội. Làm sao để giải quyết sự việc êm thấm, không ai biết, giữ trọn danh dự cho anh, cho tôi, cho cả gia đình chúng tôi và cả cho Tấn nữa. Làm sao để Tấn phải kính phục anh, mang ơn anh đến trọn đời. Làm sao để Tấn giảm đi thói trăng hoa, không chỉ với tôi mà cả với bao phụ nữ khác...

Trời ơi ! Anh - người chồng của tôi - người thầy của tôi, người luôn chiếm trọn trái tim tôi, tâm hồn tôi và cả từng tế bào trong tôi ! Nhờ trí tuệ của anh, sự nhân từ của anh mà mọi bề lại trở nên êm đẹp, tương lại lại mở ra tươi sáng trước mắt tôi.

Anh gọi tôi là Ngọc. Tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc đặt một biệt danh cho anh nhưng giờ tôi sẽ gọi anh là Kim Cương. Tôi nguyện trọn đời sống cho xứng đáng với anh.

Hà Nội 2011

NGỌC TUYẾT



© Tác giả giữ bản quyền.
. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả gởi ngày 01.09.2011.
. Xin vui lòng ghi rõ nguồn Newvietart.com khi trích đăng lại.