TÁC GIẢ
TÁC PHẨM




NHỊ TƯỜNG















CUỘC ĐỜI ÔNG GIÀ NÔ-EN

THE LIFE STORY OF SANTA CLAUS

Nguyên tác BRYAN GRIFFIN



CHƯƠNG 5

CHIẾC VỚ GIÁNG SINH ĐẦU TIÊN



Ni-cô-la đã không rời bỏ người thợ điêu khắc vào Giáng Sinh năm ấy, và những năm sau nữa. Cậu ở lại để học, để trở thành người thợ giỏi như ông thầy của cậu. Marsden nhận ra giờ đây ông đã quá già đến nỗi không thể suốt ngày khắc đẽo, ông quyết định nghỉ ngơi và về sống với một người em gái ở làng bên cạnh. Ông rất tự hào về Ni-cô-la và biết rằng cậu có thể nối nghiệp ông. Vì vậy giờ đây Ni-cô-la đã nổi danh là: "Ni-cô-la khắc gỗ"

Ngôi làng bây giờ cũng khá rộng và đông đúc đến nỗi Ni-cô-la không biết hết mọi trẻ em trong làng theo cách cũ, bây giờ chỉ còn duy nhất một cách cậu có thể nói nếu nhà nào có những trẻ em thì trẹo một cái túi trên cửa vào trước đêm Giáng Sinh. Với sự gia tăng trẻ em, chiếc xe trượt nhỏ bé của cậu không thể chở nỗi số lượng đồ chơi khổng lồ và thế là Ni-cô-la phải sử dụng chiếc xe ngựa của ông già Marsden để kéo. Việc để những chiếc túi được trang hoàng rực rỡ đầy yến mạch trên cửa trở thành thông lệ đối với trẻ em. Trong khi con ngựa ăn những hạt yến mạch, Ni-cô-la sẽ bỏ vào bao đầy những đồ chơi mà cậu đã làm.
Cuộc sống của Ni-cô-la không phải chỉ là tất cả những công việc đó. Một ngày kia từ chiếc ghế làm việc cậu nhìn thấy vài đứa trẻ đang chơi đánh trận bằng những quả cầu tuyết trên nền tuyết mới. Chúng trông rất vui nhộn đến nỗi cậu không thể cưỡng nỗi ý muốn tham gia vào. Một trong những đứa trẻ mà Ni-cô-la chưa gặp bao giờ đang đứng nhìn một cách nhút nhát.
"Lại đây," Ni-cô-la nói, đưa cho cậu bé một nắm tuyết lớn, " thử cầm lấy cái này và cứ coi như cái đích ở đàng kia"
"Ồ không! Em phải kiếm củi và về nhà thật nhanh chóng" cậu con trai bé nhỏ vừa nói vừa kéo chiếc xe trượt trống không đi xa dần.
"Đứa trẻ mới đó là ai thế?" Ni-cô-la hỏi những đứa trẻ khi cậu bé đã đi khá xa.
"Đó là Frederick. Nó mới đến đây. Một tai nạn ngoài biển làm bố nó bị liệt và bây giờ suốt ngày cứ nằm trên giường. Gia đình nó thật sự nghèo đến nỗi Frederick và em trai nhỏ Wilhelm của nó không có thì giờ để chơi đùa, bởi vì chúng phải giúp đỡ mẹ"
Sau khi Frederick kéo xe củi về nhà, tâm trí nó chỉ nghĩ đến một điều duy nhất. Cậu đã nghe khá nhiều về Ni-cô-la và chuyện Ni-cô-la đặt những đồ chơi vào trong những chiếc túi treo trước cửa nhà. Chỉ còn vài ngày nữa là đến lễ Giáng Sinh và Frederick có thể tưởng tượng ra khuôn mặt của em trai mình nếu nó có đồ chơi mới vào buổi sáng ngày lễ, nhưng làm sao cậu có thể sắp xếp để Ni-cô-la biết rằng có một đứa nhỏ trong nhà? Cậu cố tìm kiếm khắp nơi một chiếc túi nhưng chẳng có.
Vào đêm trước ngày lễ Giáng sinh cậu cố gợi ý cho mẹ quan tâm đến vấn đề này.
"Mẹ ơi" cậu chậm rãi bắt đầu."Mẹ, mẹ có nghĩ là chúng ta có một cái túi trong nhà không?"
"Một cái túi! Loại túi gì thế Frederick?" Bà hỏi với vẻ ngạc nhiên.
"À, thật ra đó là một cái túi thêu, nhưng con tin rằng bất cứ loại túi gì cũng được. Chúng ta sẽ treo nó bên ngoài cửa vào đêm trước ngày lễ Giáng Sinh, khi Win thức giấc vào ngày mai, trong đó sẽ có một món đồ chơi xinh đẹp cho em. Ni-cô-la khắc gỗ sẽ làm cho tất cả các trẻ em trong làng và con nghĩ giá như có một cái túi ?"
Mẹ cậu thở dài, "Những thứ như bột và khoai tây đựng vào trong những chiếc bao, còn những thứ túi này nhiều năm rồi chúng ta không còn thấy. Có Chúa chứng giám, với tất cả những lo toan khác, mẹ nào có thì giờ mà thêu một cái túi. Dù sao thì mẹ cũng dám chắc rằng anh chàng Ni-cô-la này sẽ chẳng đến với những đứa trẻ nghèo khó như các con đâu. Nào, đưa em đi ngủ đi. Điều đó có thể làm cho đầu óc con thoát khỏi những ý nghĩ ngốc nghếch đấy".
Quá buồn bã Frederick cố dứt bỏ ý nghĩ đặt một chiếc túi trước cửa nhà đón món quà Giáng Sinh cho cậu em trai bé nhỏ, nhưng cậu không thể quên những gì về Ni-cô-la. Cậu nghĩ đến những điều cậu đã trông thấy ở ngoài rừng, một con người vui vẻ tử tế. Cậu cảm thấy chắc chắn rằng Ni-cô-la sẽ không đi quên khi đi ngang nhà một đứa trẻ nghèo khó. Cậu suy nghĩ mãi, và trong khi ngồi bên lò sưởi giúp em thay quần áo, cậu kéo chiếc vớ len màu sáng ấm áp của em. Khi Wilhelm đưa chiếc vớ lên, cậu nói đùa, "Bây giờ nó sẽ đựng những thứ quà tặng giống như bất kỳ những chiếc túi thêu nào. Sao lại không nhỉ? Cậu thì thầm với chính mình. "Tại sao lại không làm như thế? Và cậu nhảy lên lao ra cửa và buộc ngay chiếc vớ lên cánh cửa.
Một lần nữa Giáng sinh lại đến, mọi vật trong làng đều được tuyết bao phủ, lấp lánh dưới ánh trăng mùa đông. Không còn một ánh đèn đang thắp nào trong làng và mọi người đều say giấc chỉ trừ Ni-cô-la, dĩ nhiên là đang bận bịu đi từ nhà này đến nhà khác để làm cho những chiếc túi căng phồng quà tặng. Anh dừng lại trước cửa nhà Frederick. Dưới ánh trăng sáng anh thấy một vật gì đó trông buồn cười đung đưa trên cửa. Một chiếc vớ trẻ em! Ni-cô-la lặng lẽ cười một mình, một nụ cười dịu dàng đôn hậu, rồi với tay vào trong túi và nhét đầy vào trong chiếc vớ nhỏ bé, thế rồi vung roi với tiếng leng keng của chiếc xe trượt anh đi qua nhà bên cạnh theo lộ trình của mình.
Khi Frederick mở cửa vào sáng ngày Giáng sinh, cậu và em trai nhỏ nhìn thấy không chỉ một hoặc hai hoặc ba món đồ chơi. Ngay trong đáy chiếc vớ, cậu nhìn thấy 5 đồng tiền to, đủ để cả nhà sống suốt mùa đông. Những đứa trẻ la lên vì sung sướng, trong khi cha chúng cũng ngồi trên giường đầy hân hoan. Đôi mắt sáng của mẹ chúng tràn đầy những giọt nước mắt hạnh phúc khi bà trông thấy Frederick và em ghì chặt nhau, đó là chiếc vớ Giáng Sinh đầu tiên.


CHƯƠNG 6

BỘ ĐỒ MÀU ĐỎ



Vị điền chủ Kenson, người giàu có nhất trong làng, một ngày nọ đánh xe đến nhà Ni-cô-la để đặt một chiếc tủ mới có ngăn kéo. Ni-cô-la bị lôi cuốn bởi âm thanh của những chiếc chuông bạc, những tiếng chân nai trên tuyết. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ và choáng ngợp trước dáng vẻ của vị điền chủ ngồi trên chiếc xe trượt màu đỏ kéo bởi hai con tuần lộc xinh đẹp. Tên chúng là Donner và Blitzen bởi vì chúng đi rất nhanh như sấm và chớp. Ni-cô-la nhìn hai con vật xinh đẹp đó thầm nghĩ sẽ nhanh hơn nhiều nếu chúng kéo anh đi vòng quanh làng vào đêm trước Lễ Giáng Sinh so với con ngựa Lufka già nua, nhiều năm trôi qua ngày càng chậm chạp hơn.
Suốt thời gian vị điền chủ nói chuyện, anh cứ nhìn chăm chú một cách ngưỡng mộ vào bộ đồ màu đỏ bằng da nai ông đang mặc. Chiếc áo choàng hơi dài và có dây đeo ngang lưng, chiếc quần dài rộng và gấp vào trong đôi giày da đen bóng. Cổ áo, cổ tay và lai áo cũng như chiếc mũ xinh đẹp vừa vặn được viền quanh bằng lông chồn trắng mềm.
Sau khi vị điền chủ rời khỏi, Ni-cô-la bắt tay vào công việc nhưng đầu óc anh cứ vương vấn vào bộ đồ đỏ đẹp đẽ kia.
"Tại sao mình lại không thể có một bộ như thế nhỉ?" Anh nói một mình "Đã lâu lắm rồi mình đi khắp nơi mà ăn bận giống như đứa trẻ mồ côi hơn là một người thợ khắc gỗ"
Ngày hôm sau Ni-cô-la đến thăm nhà bà góa Arpen, một thợ may lành nghề nhất trong làng.
"Cháu muốn một bộ đồ màu đỏ, bác Arpen ạ". Anh mở lời "Bác biết bộ đồ mà vị điền chủ mặc chứ?" Người đàn bà gật đầu. "Nhưng cháu không thể kiếm được loại da nai mềm mịn như thế và cháu cũng không thể có lông chồn thật được, vậy bác có gợi ý gì không?"
Người đàn bà nghĩ ngợi giây lát rồi nói:
"Chúng tôi có những súc vải thô mà tôi có thể nhuộm đỏ bằng quả dâu tây. Còn với cổ và tay ta dùng lông thỏ thì trông cũng tuyệt lắm"
"Vậy thì làm đi" Ni-cô-la reo lên, và anh đổ một nắm những đồng tiền vàng lên bàn. "Số tiền này chi phí cho vật liệu và tiền công của bác".
"Nhưng nhiều quá đấy" bà kêu lên, "Chỉ một nửa số tiền này đủ giúp cho cả nhà tôi sống suốt mùa đông này"
"Hãy cất đi bác ạ" Ni-cô-la mỉm cười "Bác đã làm việc cực nhọc trong một thời gian dài, và cháu không là người sẽ chết đi với cái tủ đựng đầy tiền vàng chôn dưới lò sưởi đâu.
Người góa phụ đứng trước cửa nhìn theo Ni-cô-la đang đánh xe ra đi trên tuyết. "Thật là một con người tốt bụng" bà nói thầm, những đồng tiền vàng leng keng trong túi dưới những ngón tay của bà. "Một con người cực kỳ hào hiệp". Thế rồi, bà mua những súc vải về nhà và nhuộm bằng một màu đỏ sáng, nhưng một điều kỳ lạ đã xảy ra. Bà không có ni mẫu theo đúng như bộ duy nhất mà Ni-cô-la đang mặc, vì vậy bà cắt và may theo hình ảnh một con người tử tế luôn hiện diện trong mắt bà. Ni-cô-la tuy không phải là người thấp nhưng anh hơi ốm. Thế nhưng khi bà Arpen cắt và may, bà nghĩ là bà đang may cho một con người vô cùng nhân ái nên bà đã may một bộ đồ vừa vặn với trái tim của anh thay vì vừa với khổ người của anh
Vào ngày bộ đồ được hoàn thành xong với những mũi khâu ân cần trang trí trên viền lông thỏ mềm mại, Ni-cô-la đến để mặc thử. Anh vào trong căn phòng thay đồ nhỏ bé và vài phút sau ra ngoài, anh đã tạo nên một bức tranh kì diệu làm sao.
"Cháu không nhận ra mình nữa bác Arpen à" Ni-cô-la nói một cách hồ nghi, "bởi vì chiếc gương nhỏ trong phòng chỉ soi được từng phần, nhưng dường như nó hơi rộng thì phải", anh nói một cách khéo léo tránh không làm tổn thương tình cảm của bà.
Bà góa phụ nhìn anh và bật khóc. "Ồ, Ni-cô-la, bác đã làm hỏng bộ đồ của cháu rồi. Bác làm hư mất rồi. Bác chỉ nghĩ cháu cao lớn hơn kia. Ôi, bác biết làm sao bây giờ ?"
"Ấy ấy, bác đừng lo lắng về nó. Nhìn chiều dài nè, trông được rồi. Duy chỉ có điều là cháu không được mập lắm thôi. Tại sao cháu lại không ăn tất cả những thức ăn mà dân làng gởi cho cháu nhỉ, cháu bảo đảm là trong vài tháng nữa bác sẽ không nhận ra cháu. Còn những ống quần cũng sẽ tốt thôi ngay khi cháu mua một đôi ủng và nhét chúng vào, cái mũ đẹp làm sao nó vừa vặn và ấm áp với dải lông này."
Vì thế Ni-cô-la vẫn giữ bộ đồ màu đỏ rộng quá khổ và chẳng bao lâu dân làng quen với dáng dấp cao lớn trong bộ đồ và chiếc áo choàng màu đỏ sáng, chiếc mũ trùm vừa văn bằng lông và chiếc thắt lưng cùng đôi ủng da đen bóng loáng. Và bạn hãy thử nghĩ xem điều gì sẽ xảy ra khi hết tuần này đến tuần khác Ni-cô-la ăn đầy những bát cháo yến mạch, rau quả và sữa? Vâng, khuôn mặt anh đầy đặn, ngực anh phồng ra và thậm chí anh bắt đầu có - nói nhỏ thôi - một cái bụng phồng to!



CÒN TIẾP


CUỘC ĐỜI ÔNG GIÀ NÔ-EN
PHẦN THỨ I & 2
PHẦN THỨ 3 & 4




NHỊ TƯỜNG


TRANG CHÍNH TRANG THƠ ĐOẢN THIÊN BIÊN DỊCH HỘI HỌA ÂM NHẠC