Em tên là Lê Trần
Nguyễn là một học sinh
ngoan mà tôi còn nhớ rõ. Hồi đó tôi làm chủ nhiệm lớp
11A6. Nguyễn là một em gái thùy mị và ít nói. Em có khuôn
mặt trái xoan xinh xắn, học lực vào loại khá. Riêng môn
văn, tôi xếp Nguyễn vào loại học sinh giỏi. Những bài
luận văn của em viết rất giản dị, trong sáng đầy chất
thơ và đầy hình ảnh. Tôi còn nhớ có lần đang giảng
văn về truyện Kiều tôi bắt gặp sự lộn xộn ở chỗ
mấy em nữ sinh ngồi bàn đầu. Tôi gọi Nguyễn đứng lên
để hỏi lý do. Nguyễn không nói được, ấp a ấp úng.
Các em ngồi dưới nói leo theo:
– Thưa thầy chúng em
muốn biết Từ Hải có yêu Kiều không ?
Tôi giảng giải:
– Kiều gặp cơn gia biến
phải bán mình, là người tài sắc vẹn toàn biết sống
đạo đức, lấy chữ Hiếu làm đầu. Gặp Từ Hải một
trang anh hùng, theo Thầy Từ Hải rất yêu Kiều.
– Thưa Thầy
không ạ! Từ Hải “vai năm tấc rộng thân mười
thước cao” thì không thể gọi là yêu
Kiều được ạ!
Cả lớp cười ầm
lên, tôi bực mình nhưng cũng phải cười theo...
...Đêm đã khuya ngồi
trước bàn, tôi nhớ lại sự việc vừa xảy ra.
Cũng như mọi ngày, đêm nay tôi đi dạy kèm, chiếc xe đạp
của tôi tự nhiên bể bánh. Tôi buộc phải dừng lại để
chữa xe. Chỗ tôi ngồi gần khu vực làm ăn của mấy cô
gái bán hoa. Họ ngồi dọc theo lề đường để đón khách.
Bỗng tôi nghe thấy tiếng the thé của một mụ sồm sồm
mặt trát đầy phấn son:
– Nguyễn
ơi! Lại chỗ này đứng đi!
– Một cô
gái “dạ” lên một tiếng nhỏ, bỏ chỗ
đứng cạnh gốc cây tối tăm đến gần cột điện
nơi có ánh sáng lạnh lẽo của chiếc đèn cao áp
thủy ngân chiếu xuống. Tôi giật mình. Đúng Nguyễn rồi,
chỉ mới có ba năm sao tôi có thể quên được em! Sao tôi
có thể quên được khuôn mặt trắng ngần khả ái đó!
Để ý thấy vẻ mặt
thay đổi của tôi, anh thợ chữa xe vừa làm vừa nói:
– Con nhỏ
này! Anh hất hàm về phía Nguyễn, mới vào nghề
độ hai tuần nay, còn vụng về, e thẹn lắm. Nhưng
càng vụng về lại càng có giá. Cái nghề này kỳ quái
vậy đó, nghề khác càng làm càng có kinh nghiệm lương
được trả càng cao, còn nghề này càng làm lâu năm càng
mất giá...
Sáng mai tôi lại lên lớp
giảng về truyện Kiều. Kìa tại sao những dòng
chữ trên giáo án mờ dần, mờ dần... Một giọt nước
mắt nóng hổi không cầm được của tôi đã rơi xuống,
đọng lại và thấm sâu vào trang giấy trắng.
__________________________________