Về
đến nhà thì trời đã tối mịt. Hai mẹ con vừa dắt
xe vào đã nghe trong bếp mùi nấu nướng bay ra nức mũi.
“Hai
mẹ con hát hò có vui không?”
“Dạ
vui lắm ạ, bố đang làm món gì mà thơm thế?” – Giọng
cô công chúa đã nhanh nhẩu lảnh lót.
“Xong
xuôi hết rồi, hai mẹ con vào ăn luôn cho nóng nào.”
Người
đàn ông “trụ cột” của đời dì đang mỉm cười lấp
lánh, trán còn nhễ nhại mồ hôi vì sức nóng sau khi vật
lộn với căn bếp nhỏ. Dì mới trông thấy đã cầm lòng
không nổi, vội vàng lấy khăn lau hết những giọt cay mặn
đang đọng trên gương mặt gai góc sạm nâu của chồng.
Ôi thương gì mà thương thế không biết!
Bữa
cơm ấm áp diễn ra ngay sau đó. Vừa ăn công chúa vừa tíu
tít kể xấu mẹ, ra chiều bực dọc:
“Lần
nào mẹ cũng đi ca với các dì các cô một mình không! Con
gái thì mẹ làm “lơ” hoài vậy đó bố…”
Bố
công chúa cười rõ tươi. Dì cũng cười, gắp vào
chén hai bố con mỗi người một miếng trứng chiên.
Công
chúa vẫn thao thao bất tuyệt. Bố và thêm cơm,
vừa nghe lại vừa cười.
“Mẹ
con ngày xưa là oanh vàng của bố đấy!”
“Thế
cơ ạ…”
“Chứ sao, suýt nữa mẹ con đi làm ca sĩ rồi… nếu mà
không lấy bố.”
Mấy
chuyện này công chúa nhà ta đã nghe kể từ xửa từ xưa.
May mà mẹ không làm ca sĩ, chịu lấy bố chứ nếu không
bây giờ cũng đã chẳng có nàng công chúa nào ở đây rồi,
nhỉ.
Hai
người lớn quay sang nhìn nhau, không khí trở nên có phần
im ắng.
Vẫn
nhìn mẹ, bố khẽ khàng:
“Thế
thì phải cảm ơn mẹ yêu dấu của công chúa đi, vì luôn
ở sau “cánh gà” chăm lo cho nhà mình…”
Dì
lặng người…
Lâu
lâu cảm thấy nhớ nhớ, dì lại có hứng rủ
mấy bà bạn thân đi “ca”. Lần nào cũng thế, khi tối
mịt trở về đã thấy cơm nước tươm tất một tay chồng
sửa soạn, kèm nụ cười thương yêu – như những khi dì
chờ hai bố con đi làm đi học về.
Và
chính lúc ấy, ngay nơi này, đột ngột dì thấy mình
đang đứng vững vàng trên sân khấu, cất vang bài hát đã
thèm thuồng được thể hiện từ lâu. Say sưa dì hát, biểu
diễn như một ca sĩ thực thụ, cháy hết những tiếc nhớ
một thời xuân xanh.
Rồi
bài hát cũng đến hồi kết thúc. Lẽ thường, người ca
sĩ sẽ cảm giác vô cùng cô độc. Bởi chỉ còn lại một
mình giữa lấp lóa ánh đèn nhạt dần rồi bỗng dưng tắt
ngúm. Sẽ là như vậy, nếu dì thực sự ở đó.
Nhưng
ở đây, trong ngôi nhà này, bàn tay của “người
ca sĩ” dẫu thầm lặng đứng sau cánh gà đã vẫn luôn
được nắm lấy dịu dàng, chưa một lần lỏng lẻo buông
lơi.
Thế
là đủ rồi.
“Người
ca sĩ” trìu mến nhìn hai vị “khán giả”, nở một nụ
cười rỡ ràng mãn nguyện, hơn nhiều lần hoàn thành xong
tiết mục thi văn nghệ toàn trường.
10/2010
______________________________________________________
*
Karaoke được phát minh bởi
ông Inoue Daisuke - người Nhật - vào năm 1971