Cô Gái Ấy Là Ai?



VŨ HỮU TRÁC


Kỳ thứ 5


    Chiếc tăcxi trắng lao dàn dạt trên đường. Đường phố thưa người, ánh đèn nhà hai bên nhoang nhoáng chạy ngược ra sau. Tiếng Liên ngắt quãng :

-  Hiền, Hiền mày không sao chứ?

-  Tao không sao!

-  Bây giờ không về nhà tao được. Ông ấy đang ở nhà.

-  Vậy thì mày đưa tao đến ngõ nhà trọ của tao rồi về đi. Xe máy mày để đâu?

-  Tao vứt nó dưới tầng hầm. Đành sáng mai đến lấy sớm vậy.

-  Hiền, Hiền cái điện thoại di động của tao đâu?

-  Thôi chết, tao bỏ chạy để nó ở trong phòng “ông ta” rồi, cả đôi giầy của mày nữa.

-  Gay rồi, ở trong ấy có nhiều thông tin về tao.

-  Tao xin lỗi mày, tao không muốn mày dính vào với tao chuyện này, nhưng sự thể thế này thì làm sao? Tao thành thật xin lỗi mày.

Liên lặng im không trả lời.

Đã hết những đoạn có đèn đường, bóng đêm trùm lên đầu ngõ, Hiền thấy lo sợ một cái gì không rõ. Hiền cũng , không muốn kể hết những chuyện của mình với “ông ta”, sợ Liên biết sẽ lo lắng.  

Hà thường xuyên gọi những cuộc điện thoại ngắn, như nhắc Hiền tin là anh ấy luôn nhớ đến mình. Hiền nhớ đến thuộc từng lời cứ lặp cứ đi, lặp lại : 

- Hiền à, em khoẻ không?

- Hiền ơi, anh bận học thi lắm, định sang thăm em nhưng lại nhỡ mất rồi. Em nhớ giữ gìn sức khoẻ để anh yên tâm, cần gì thì điện ngay cho anh nhé!

- Anh cứ cố gắng ôn luyện đi nhé.

Hiền trở về căn nhà cũ nhờ người sửa lại cái mái nhà bị dột và mấy cái cánh cửa đã hỏng. Không thể về Hà Nội được, biết Hà đang gấp rút ôn thi đại học. Hiền cũng thấy kỳ lạ, cái gì như nỗi nhớ từ đâu cứ dâng lên ngập chìm Hiền nhất là những lúc rỗi rãi một mình khi đêm về. Tiếng dế lại râm ran khi nhỏ dần u u, khi lại ồn ào lên những điệp khúc tình yêu gắn với sự bình yên nơi hoang sơ miền quê mộc mạc. Hiền không muốn để anh bận tâm. “Anh bảo, sẽ không xa em nữa, nhưng cuộc đời là như thế, đâu mong muốn mà đã được, phải không anh?”

    

Hiền vừa thoát ra khỏi nỗi lo này, lại tiếp một nỗi lo sợ khác. Liên gọi điện thông báo cho Hiền:

- Mày biết không, sáng hôm sau tao mới đến lấy xe máy, khoảng 9 giờ, Tao bắt gặp đúng “đại gia” đang lên xe ôtô chỗ dưới tầng hầm. “Đại gia” không nhận ra tao được. Tao còn nhớ cả biển số xe của ông ấy.

-  Xe gì?

-  Xe Lexus, LS 430 xịn, biển số từ quý lộc 23C- 6666 đẹp mê luôn,  nhưng lại là xe cơ quan biển xanh mày ạ. Mày có đoán được đại gia có phải là thương gia không? Nếu là thương gia thì là biển số giả!

-  Không, ông ta là nhân vật công chức “đại quốc gia”. Không phải là thương gia.

“ Ông ta định giở trò gì đây?” Những giằng xé trong lòng làm Hiền đứng trân trân như người vô hồn.

-  Có một người thanh niên, nghe tiếng nói, tao đoán chừng khoảng hai nhăm hai sáu tuổi, điện thoại cho tao hẹn chiều nay gặp nhau tại quán cà phê Phương Mai để trao đổi một việc quan trọng. Tao hỏi anh ta tên gì? Có việc quan trọng là việc gì thế ? Anh ta không nói, chỉ cười bảo: “Cứ gặp anh là sẽ biết!”.

-  !!!

-  Tao cứ nghĩ là chuyện tán tỉnh tầm phào, nhưng khi hắn nói rằng sẽ trao trả cho tao cái máy điện thoại bỏ quên đúng số máy của tao đưa cho mày, tao mới giật mình.

- Cho tao đi với mày, được không?

- Không nên, đây chắc là những thông tin lần đầu.

- Tao hỏi mày “đại quốc gia” không được miếng nào đúng không? Cũng không mất gì đúng không?

- Đúng!

- Thế thì không ngại.

- Mày chủ quan quá. Nhưng tao bảo này, mày không nên để họ biết nhiều về mình. Bọn này thuộc loại “chó” đấy.

Hà sau bao nhiêu cố gắng hết mình, Hà mừng lắm mà không biết phải báo tin cho ai trước bố mẹ và cô em gái học lớp chín hay là Hiền. Thời gian qua bận rộn dồn dập với việc thi cử, không còn chỗ để nhớ đến Hiền được. Hà thấy trong lòng mình thực sự xúc động khi nhận giấy báo đã trúng tuyển vào đại học. Công sức là một phần, sự nỗ lực đã trả công cho Hà, phải nói là có công lao và sự động viên của bố mẹ và cô em gái. Nhưng người đầu tiên Hà muốn thông báo là Hiền.

“ Hiền ơi em có mừng cho anh không? Đây là điểm khởi đầu của anh”

Chợt Hiền như hiện ra trong khuôn mặt ngơ ngác, hình như trong lòng vẫn nặng trĩu nỗi buồn. Mọi thứ bỗng nhiên dồn về khắc khoải nỗi nhớ mong. Hà đứng quay quay trên đôi chân, cứ để cái cảm giác mừng vui ấy ngấm sâu vào lòng mình. “tin này chắc sẽ làm Hiền vui lên, Hiền sẽ khoẻ lên”. Hà tin là như vậy. 

- Anh Hà - Hiền đẩy cửa chạy ào vào nắm lấy một tay Hà.

- Hiền, em về Hà Nội rồi à? Sao không báo để anh đi đón? Em khoẻ chứ?

- Em khoẻ  - Giọng Hiền nghèn nghẹn.

- Hiền ơi, anh đang định đi đón em đấy. Anh báo cho em một tin hay lắm. Anh thi đỗ vào đại học rồi đấy, giấy báo đây em.

Khuôn mặt Hà đang rạng rỡ, ánh mắt có điều gì như mong muốn được chia xẻ. Hiền nhìn Hà cứ như một cậu bé cần được khen ngợi, mong người lớn khen thưởng. Hiền im lặng một lát rồi ôm lấy, ghé đầu lên trên vai Hà, giấu đi nỗi niềm xúc động riêng của mình.

- Anh Hà, em và mẹ em cầu mong cho anh đạt được nguyện vọng suốt đời. Em cám ơn anh nhiều về những ngày qua.

Hà đẩy nhẹ Hiền ra, nhìn thẳng vào mắt Hiền :

- Hiền ơi, em có hai lựa chọn. Một là em cùng về nhà anh để báo tin này cho bố mẹ và đứa em gái của anh và để cùng dự bữa cơm liên hoan với gia đình anh. Hai là…- Hà ngập ngừng.

- Hai là gì anh?

- Là chỉ có em trong bữa tiệc chiêu đãi của anh tối nay.

- Anh đã ra lệnh cho em thì em sẽ tuân theo, nhưng nếu là em thì anh lựa chọn một hay hai.

- Một.

- Hai - Hiền cười to, có lẽ lần đầu Hà nghe rõ tiếng cười từ khi biết Hiền. Tiếng cười như đứa trẻ thơ, tuy có lẫn một chút đắn đo – Anh Hà ạ, em không nên về nhà anh khi trông em mệt mỏi như đứa thiếu ăn thế này được, em phải chọn ngày tốt chứ!

- Thế thì tối nay anh mời em đến nhà hàng Lâm Viên ở gần Bách thảo nhé !

- Em có một đứa bạn gái đi cùng được không?

- Cũng được -  Chợt từ trong lòng  mong mỏi, Hà nhận ra điều gì -  Cũng tốt.

 

Thành phố chiều hè về, tắt nắng, công viên Bách thảo gần bên đường giữ gìn những tĩnh lặng của trăm loài cây cỏ vàng nhẹ. Những đứa trẻ bên cha mẹ ríu rít nô đùa trong nắng sót xuyên qua vòm lá khoe những tán lá non vàng xanh che lên trên những con đường dạo. Những đôi trai gái bên nhau, tiếng cười thỉnh thoảng làm lay nhẹ cơn gió trên mặt hồ lăn tăn gợn sóng nước. Một mình Hà đến sớm, đi giữa cơn gió mang hơi thở mùa hè, ngập tràn trong lòng mình một ý nghĩ sẽ bằng một lời mà bằng cả con tim mình, nhưng tiếc quá lại không phải là dịp này. “Anh sẽ nói với em điều quan trọng nhất !”. 

Tiếng xe máy nằng nặng ran ran của loại xe tay ga, Liên đầy đặn, trắng trẻo trong chiếc váy dài màu nâu nhạt, nhẹ nhàng dừng ga trước cửa nhà hàng Lâm Viên cạnh công viên. Hiền bước xuống, xúng xính trong chiếc áo dài cổ cao của Liên, nổi bật lên tuy chỉ có một chút son phấn, không như Liên, bởi thân áo khá vừa vặn. Hiền tươi cười giới thiệu :

-  Anh Hà, đây là Liên bạn em. Còn đây là anh Hà bạn tao.

-  Ai lại giới thiệu cụt lủn thế. Ví dụ đây là anh Nguyễn văn Hà, sắp là sinh viên năm thứ nhất đại học Thương mại, quê ở…

-  Thôi con ranh này! - Hiền đấm đấm vào lưng Liên.

-  Tên họ anh là gì, để em còn kiểm tra độ hiểu biết của bạn em?

-  Em nói gần đúng rồi, tên đầy đủ của anh là Dương Minh Hà, anh sinh ra ở Hà nội “hai”, nhưng lúc sinh lại ở Hà Nội “một”, nên bố mẹ đặt tên cho anh là Hà. Nhưng để tý nữa anh sẽ báo cáo civi cho bọn em đầy đủ. Bây giờ xin mời hai em vào dự lễ báo cáo của anh - Hà thấy Hiền cười thật vui, Hà mừng không còn những ám ảnh nữa.





© Tác giả giữ bản quyền.
.Cập nhật ngày 07.05.2011 theo nguyên bản của tác giả gửi từ Hà Nội .
XIN VUI LÒNG GHI RÕ NGUỒN NEWVIETART.COM KHI ĐĂNG TẢI LẠI