K hoảng
hơn sáu mươi năm trở về
trước, thưở đồng hồ
chưa thịnh hành như bây giờ, người dân Cù
Lao Phố, cũng như phần lớn nơi khác
ở miền Nam, vào mỗi ngày mới, khi gà
bắt đầu gáy, dân buôn phải thức dậy
để chuẩn bị gánh hàng hóa ra chợ, nhà
nông bắt đầu thổi cơm, công chức, thợ
thuyền đến công sở,…người người vẫn thường cố
nằm chờ nghe hồi chuông công phu canh khuya của chùa
Đại Giác. Một khi chuông đã
điểm, họ mới thật sự thức dậy chuẩn bị
cho một ngày lao động mới. Trong không khí
êm ả buổi sáng, tiếng chuông chùa cổ
chầm chậm ngân dài trên sóng nước dòng sông Phố, như
để thức tỉnh lòng người.
Trong quá
trình di dân vào Đàng Trong, về mặt tín ngưỡng
phải nhắc đến sự kiện về ba nhà sư,
đệ tử của Tổ sư Nguyên Thiều (người gốc
Quảng Đông) là: Thành Nhạc, Thành Đẳng và Thành Chí.
Ba nhà sư này đã khởi công sáng lập ba ngôi chùa đến
nay càng nổi danh ở Đồng Nai. Sư Thành Nhạc cùng các đệ
tử đã lập chùa Long Thiền ở xã Bửu Hòa, ven sông Đồng
Nai. Sư Thành Chí đã lên vùng núi đá Bửu Long xây dựng
chùa Bửu Phong và Sư Thành Đẳng đã chọn Cù Lao Phố để
dựng chùa Đại Giác.
Tọa lạc ở vùng Cù lao Phố (nay thuộc
xã Hiệp Hòa, Tp. Biên Hòa), Chùa Đại Giác là một trong
những cơ sở tín ngưỡng được liệt hạng vào danh mục
di tích lịch sử cấp quốc gia. Được biết, nhà sư Thành
Đẳng phái Lâm Tế đời 34 được xem là người khai sơn
ngôi chùa này. Vào năm 1965, sư cùng với những người di
dân đi thuyền đến đây khai hoang, khẩn đất. Cuộc sống
của những con người trong buổi đầu mở đất, mở cõi
vô cùng gian nan khốc liệt và khó nhọc, thiếu thốn trăm
bề. Thưở mới dựng, Đại Giác chỉ là một ngôi chùa
có quy mô kiến trúc nhỏ hẹp rường cột là những thân
cây sẵn có trên đảo được đốn về dùng, vách ván,
mái lợp ngói âm dương. Nhưng chính trên nền tảng này,
Pháp mạch được khơi nguồn, phát lộ, để rồi, trong
tận cùng đời sống tinh thần, dù vất vả, cơ cực, tâm
linh con người vẫn bừng sáng. Đạo pháp nhiệm màu được
truyền bá rộng rãi khắp nhân gian.
Tính đến
nay, Chùa Đại Giác đã được truyền thừa trên 10 đời
trụ trì. Trong đó hàng đệ tử đầu tiên của Thiền sư
Đẳng Thành có sư Phật Ý-Linh Nhạc là người khai môn
chùa Từ Ân và chùa Khải Tường ở Gia Định, ông chính
là người đào tạo nên nhiều đệ tử truyền bá rộng
rãi Thiền Tông ở Gia Định nói riêng và đàng Trong nói
chung. Với lịch sử khai sơn khá sớm, chùa Đại Giác là
một trong những di tích văn hóa tiêu biểu cho sự phát triển
văn hóa xã hội của vùng Biên Hòa - Đồng Nai.
Trong
cuộc nội chiến giữa nhà Tây Sơn và Nguyễn
Ánh, vào năm 1779, công chúa thứ ba của Nguyễn
Ánh là Nguyễn Thị Ngọc Anh trong cơn binh lửa đã có
lần đến ẩn náu tại chùa Đại Giác. Bà là người sùng
mộ đạo Phật nên trong thời gian lánh nạn, đêm ngày bà
thành tâm nguyện cầu, đảnh lễ Phật và có đức tin sâu
xa vào quyền năng của chư phật, bồ tát. Khi Nguyễn Ánh
lên ngôi (năm Gia Long nguyên niên 1802), nhớ đến ngôi chùa
đã gia ơn bảo bọc con gái mình ngày trước, vua đã ban
chiếu cho trùng kiến chùa. Vua còn truyền cho binh thợ ở
các trấn Biên Hòa đến giúp việc xây cất, cho tượng
binh đến dặm nền vì thế chùa còn có tên là chùa Tượng.
Trong dịp trùng tu, vua cho xây lầu chuông, lầu trống, còn
lệnh tạc một pho tượng Phật A Di Đà bằng gỗ mít rừng
cao 2,25m, được chạm đẽo rất công phu, thanh thoát để
dâng cúng, nên dân địa phương vẫn thường gọi Chùa Đại
Giác là chùa Phật lớn. Đến năm 1820, vua Minh Mạng tiếp
tục cho sửa sang, mở mang chùa rộng lớn hơn. Công chúa
Ngọc Ánh đã cúng dường một bức hoành phi sơn son thếp
vàng treo trước chánh điện có khắc ba chữ "Đại
Giác Tự". Bên trái khắc "Minh Mạng nguyên niên,
mạnh đông cốc nhật", bên phải khắc "Tiên triều
Hoàng nữ đệ tam công chúa Nguyễn Thị Ngọc Ánh phụng
cúng". Theo nhiều nguồn tin thì tấm hoành phi này là
một cổ vật có giá trị nên đã bị kẻ gian lấy mất.
Ngày nay, một tấm hoành phi khác cũng với nội dung và hình
thức của tấm mà công chúa tặng ngày trước được thay
vào chỗ cũ như để gợi nhớ về một người thuộc dòng
dõi Hoàng gia từng công đức cho chùa. Năm nhân thìn 1952,
do lũ lụt, mưa bão chùa bị dột nát, xuống cấp nặng
ban trị sự và phật tử chùa đã vận động bá tánh đóng
góp tiền của trùng tu. Đến năm 1960, những vật liệu
xây chùa bằng gỗ bị mối mọt gặm nhấm, mục ruỗng,
Hòa Thượng trụ trì Huệ Minh lại cho trùng tu, tôn tạo,
xây mới lại và thay thế toàn bộ hệ thống cột tường
bằng vật liệu hiện đại. Vì thế, tuy là "cổ tự"
nhưng ngày nay chùa lại có kiến trúc hoàn toàn mới.
Dấu
tích của chùa Đại Giác xưa không còn được bảo
lưu qua các lần trùng tu trước đây, dù thế công
trình hiện tại vẫn giữ lại nhiều mô hình kiến
trúc chùa cổ và được cách điệu hiện đại
hơn, xem như nét chấm phá làm đa dạng cho kiến
trúc của chùa chiền Biên Hòa - Đồng Nai, phản ánh những
bước phát triển nhiều mặt của các thế hệ tộc người
khai khẩn vùng đất này.
Chùa Đại Giác có diện tích khoảng 3000m2,
với 2 cổng ra vào xây bằng gạch, xung quanh có tường rào
bao bọc. Khởi nguyên, chùa có kiến trúc kiểu chữ nhị
nhưng sau nhiều lần trùng tu, tôn tạo, chùa có kiến trúc
hình chữ đinh như hiện nay gồm: chánh điện, hội trường,
và nhà giảng đường nối tiếp nhau. Mặt chính xoay theo
hướng Tây Bắc 560
nhìn ra sông Đồng Nai đón gió lành. Trước sân là cội
bồ đề được trồng cách nay hơn thế kỷ, tỏa bóng sum
suê, rợp mát và bức tượng Phật Bà Quan Âm Nam Hải đứng
trên tòa sen nhìn xuống chúng sinh với ánh mắt từ bi vô
lượng. Bên tả và phía sau là khu vườn rộng trồng cây
trái, bên hữu kết hợp giữa cảnh trí thiên nhiên và một
cụm công trình kiến trúc nghệ thuật bao gồm nhiều tượng
phật, bảo tháp,… được xây bằng vôi, hoặc tạc bằng
đá núi tạo nên vẻ đẹp hài hòa, uy nghiêm nhưng gần
gũi, thân thiện con người. Chánh điện gồm 4 mái lợp
ngói vảy cá, phía trước treo bức hoành phi Đại Giác Tự,
trên nóc đắp đôi rồng chầu mặt trời, mái trước có
lầu chuông và lầu trống có hình tứ giác nền lát gạch
bông. Nơi đây đặt tượng thờ chư phật, bồ tát, và
các đấng thiêng liêng thuộc cõi trời gồm: Phật, Bồ
Tát, Ngọc Hoàng Thượng Đế, Nam Tào Bắc Đẩu, Đức Quan
Công, Phán Quan, … được xếp đặt trang nghiêm, sơn son,
thếp vàng, tạo nên một không gian linh thiêng, thanh tịnh.
Từ
chánh điện đi sang hội trường bằng cửa đối
xứng, trong hội trường có treo nhiều bức hoành phi
bằng gỗ xung quanh trang trí hoa, lá cành cách điệu,
là nơi thờ tổ và nhiều bài vị của các sư đã viên
tịch. Tiếp nối với hội trường là nơi dạy giáo lý
cho phật tử. Nhà giảng được xây đơn giản, bài trí
các tượng phật, hoành phi, liễn đối, phù điêu,… được
chạm khắc công phu, đề tài phong phú, sơn son, thếp vàng
tôn thêm vẻ lộng lẫy, hoành tráng cho ngôi chùa, đồng
thời thể hiện tài năng của những nghệ nhân chuyên trang
trí nội thất chùa chiền đã dày công tạo nên phong cách
mỹ thuật phật giáo truyền thống vùng Đông Nam bộ.
Chùa
Đại Giác, cùng chùa Bửu Phong và chùa Long Thiền là ba
công trình kiến trúc phật giáo có niên đại xây dựng
sớm nhất ở Đồng Nai. Mặc dầu hứng chịu những thăng
trầm thế sự, cũng như sự tàn phá của thời gian, chiến
tranh, thiên tai, bão lụt chùa hư nát nên phải nhiều lần
trùng tu, tôn tạo nhưng vẫn lưu giữ dấu ấn của một
ngôi chùa cổ.
Ngày
nay, du khách đến thăm Chùa Đại Giác được chiêm
ngưỡng 1 công trình kiến trúc khá quy mô, hiện hữu
giữa không gian thoáng, rộng, nên thơ. Đồng thời trải
qua bao biến cố, thời gian vẫn giữ được nét cổ kính
xa xưa. Bên cạnh những công trình mới tôn vinh hơn nét
đẹp cảnh trí và sự tôn nghiêm của chốn thiên môn. Hơn
thế, đây còn là nơi tổ tiên đã từng gởi gắm hồn
thiêng vào Phật Đạo nhiệm màu.