TÁC GIẢ
TÁC PHẨM




VŨ QUANG TẦN




Quê : Hùng Thắng - Tiên Lãng - Hải Phòng

Hội viên Hội nhà văn Hà Nội

TÁC PHẨM ĐÃ XUẤT BẢN :

. Gửi lời không nói - thi tập - NXB Hội Văn học Nghệ thuật HN – 1991
. Đừng làm đau cỏ - thi tập - NXB Lao động – 1992
. Hạt nắng làm mưa - thi tập - NXB Thanh niên – 1994
. Cuộc đối thoại câm - thi tập - NXB Văn học – 1996
. Giữa dòng xuôi ngược - thi tập - NXB Lao động – 1999
. Trăm phần trăm gió sương - thi tập - NXB Văn Hoá Thông Tin – 2002
. Trăng ban ngày - thi tập - NXB Hội nhà văn VN - 2004





THƠ


. NGÃ NƠI ĐẤT QUÊ

. VỚI QUÊ - TÔI LÀ CON NỢ KHÓ ĐÒI

. BỮA CƠM QUÊ

. ĐỪNG LÀM ĐAU CỎ

. HẠT NẰNG LÀM MƯA

. MÙA THU VÀ NGƯỜI ĐI CÂU

. THÔI THẾ CŨNG MỪNG

. TRĂM PHẦN GIÓ SƯƠNG

. ĐÊM TRĂNG EM TẮM

. MÙA LÁ RỤNG

. CHUỖI THƠ HAI CÂU





TRUYỆN NGẮN


. VẾT LẤM ĐỒNG TIỀN

. CHỈ CÓ TÌNH YÊU

. QUÁN CÁ BÊN HỒ























QUÁN CÁ BÊN HỒ

 

Vẫn còn rơi rớt của cơn bão số 3, trời lắc rắc mưa, phố sá còn ướt sượt.
Tối nay, "Quán Cá Bên Hồ" không đông như mọi ngày, bàn ghế ngay hàng, trải khăn hoa sạch sẽ đón khách. Dãy bàn phía cạnh hồ gió lộng, sóng ì oạp vỗ. Thỉnh thoảng, đàn cá quẫy đớp ánh đèn nêông rọi xuống mặt nước. Xa kia, các cô cậu học sinh, đang vui vẻ xả hơi, kết thúc đợt 1, kỳ thi vào đại học chiều nay. Kế đến là đôi tình nhân, họ vừa ăn vừa tình tứ; món cá hấp, thứ đặc sản, đang bốc khói thơm ngon. Bàn nữa, bàn nữa, rồi đến bàn của chúng tôi; Các nhà văn, nhà thơ, hoạ sỹ, nhà giáo vừa công du từ xứ Bắc về. Trò chuyện văn chương và đọc thơ hào hứng.
Hai người nước ngoài, cùng hai cô gái người Việt, họ còn rất trẻ vào quán. Mọi người chú ý, vì cả hai người này đều nói tiếng Việt rất thạo. Một người chỉ vào chỗ cạnh bàn chúng tôi đang ngồi, bảo tiếp viên:

- Ke mot cai ban vao đay!

Tiếp viên nhà hàng còn lúng túng. Bởi lẽ, dãy ngoài kia còn nhiều bàn rộng rãi, chưa có khách ngồi. Hơn nữa, chỗ này đã hết bàn và khách đang yên vị vui vẻ. Người nước ngoài, đập đập vào lưng bạn tôi, xô ghế :

- Ngoi dich vao! Toi thich cho nay co!

Bạn tôi đang say sưa đọc bài thơ về kinh Bắc, vừa sáng tác sau chuyến đi. Chúng tôi còn ngạc nhiên, ai nấy khó chịu, về thái độ thiếu lịch sự, của người nước ngoài này. Người vừa hích lưng bạn tôi, vẫn cố tình dùng lợi thế về sức nặng, cao to của mình để lấn chỗ ngồi. Anh bạn tôi khẽ nhấc mông khỏi mặt ghế. Do quán tính, chiếc ghế nhựa vốn đã mỏng mảnh, dê đi khỏi vị trí cũ, làm người kia mất đà, ngã bổ chẩng, đánh cái rầm xuống nền. Mọi người hốt hoảng, không hiểu nguyên do. Chúng tôi cũng bất ngờ, diễn biến sự việc xảy ra nhanh và phức tạp đến thế. Không khí trong quán nhộn nhạo lên.

- Ơi các anh Công an ơi! Họ "ám sát" người nước ngoài! Sao mà quá đáng thế! Không tôn trọng khách nước ngoài. Lịch sự, văn minh...Ơí..ơí...! Hai cô gái đi cùng chu chéo.

Mấy cậu thanh niên ngồi bàn bên, thích thú vỗ tay reo hò:

- Hay lắm! Đáng đời! Cứ cậy là người nước ngoài, sẵn tiền muốn làm gì cũng được hà? Phải dạy cho họ biết, thế nào là phép lịch sự của Việt Nam; Nhé!

Người xúm lại càng đông. Chúng tôi chưa kịp can giải, vì không ai đụng đến anh ta, chỉ thấy tự dưng anh ngã. Chủ quán cũng kịp thời xuất hiện, theo phản xạ cảm tính:

- Xin các vị bình tâm, đều là bạn cả! Là bạn cả! Đây là Jôn. Đây là Jắc. Hai người nước ngoài, nhưng đã học nhiều năm ở Việt Nam, đang làm việc ở Việt Nam, nói tiếng Việt rất thạo, là khách thường xuyên của nhà hàng. Vì có thể chưa hiểu, chưa hiểu nhau, nên dẫn đến việc đáng buồn này. Xin các vị thứ lỗi cho nhà quán ạ.

- Tự dưng ngã, chứ có ai đụng chạm gì vào anh ta đâu. Một người trong bọn tôi thanh minh.

Anh bạn tôi vẫn ngồi, xem như không có chuyện gì xảy ra, với cốc bia trên tay, trầm tư nhìn về phía hồ xa xăm. Chúng tôi, mỗi người theo một suy nghĩ riêng mình, phân bua, trao đổi tìm nguyên do. Ai cũng tò mò muốn rõ sự tình. Người nước ngoài vừa bị ngã, tuy không đau, không có thương tích. Có lẽ vì quá bất ngờ, nên anh ta hốt hoảng, nét mặt còn nhăn nhở. Bỗng, như vừa nhận ra điều gì. Trấn tĩnh, người đó tiến đến trước mặt bạn tôi, với thái độ lạ thường:

- Em xin loi thay, thay hay tha loi cho em ! Và quay sang mọi người giới thiệu: Đay la thay giao đa day toi!

Bạn tôi vui vẻ nắm tay Jôn:

- Xin lỗi Jôn, xin lỗi các bạn. Thực tình... Tôi đã dạy Jôn học nhiều năm, Jôn thông minh, học giỏi. Tôi rất yêu mến, quý trọng Jôn. Cái "sự cố" về ứng sử, mà trong sách vở không có, ngoài đời cũng không thể. Nhưng lại bổ ích, cần cho Jôn, cho cả mọi người. Sẽ giúp Jôn học thêm nhiều điều, về nhân cách, phong tục, tập quán của Việt Nam. Học ăn, học nói, đi, đứng, khóc, cười...Hiểu rõ bản chất con người, bản sắc mỗi dân tộc, không chỉ của Việt Nam...Người Việt, rất chân thiện, vị tha. Song, khi lòng tự trọng bị xâm hại, tự hào dân tộc, bản sắc văn hoá bi bôi nhọ, thì phản ứng rất tế nhị, nhạy cảm, đến quyết liệt. Ví như cái sự việc nãy đây! Xin được thông cảm. Chúng ta đều là bạn!

Jôn bối rối hối hận:

- Em xin loi thay giao, xin loi cac ban. Hom nay Em đa nhan đươc mot điêu rât lơn lao, mot bai hoc ve cach ung xu thieu van hoa cua mình, voi mọi ngươi xung quanh. Nhat la voi thay giao đa day minh nhiều năm. Em thanh that xin loi thay giao, xin loi cac ban!



 
                          VŨ QUANG TẦN



TRANG CHÍNH TRANG THƠ ĐOẢN THIÊN BIÊN DỊCH HỘI HỌA ÂM NHẠC