Tranh của Galienni























CÂN... BẦU.



      Hắn thuộc típ người nhẹ cân nhưng gan “dày” và hơi “đa hệ”, hắn xuất thân từ đồng ruộng rạ rơm lam lũ mà vươn ra thành phố học hỏi văn minh công nghệ thông tin. Bởi thế cho nên cái thời kiếm chát bằng thông tin “lá cải” hắn lao vô Làng báo.

Hắn viết báo để kiếm cơm, không phục vụ sự nghiệp cách mạng nào cả, lượm lặt tin “an toàn” để làm giải trí cho bạn đọc thời đại vất vả cuộc sống bon chen mà xả strees, thì có phục vụ gì cho “sự nghiệp cách mạng”, chẳng qua vì thực trạng xã hội cần “có cầu nên có cung”. Hắn tự tác nghiệp, có lúc hắn bị chính quyền hỏi “thẻ” và đuổi cổ hắn ngay tại hiện trường “đi chỗ khác chơi”.

Thật khốn nạn cho hắn, mới đây, một ngày sau khi hắn viết cái tin: Có một dây bầu lạ mọc lên từ hàng rào nhà anh nông dân ở....ra hai “trái bầu lạ rất khủng” một trái vòng bầu đo được mét mốt, nặng gần 50kg gọi là bầu chồng, trái còn lại nặng gần 30kg gọi là bầu vợ. Hai trái “bầu khủng” này chưa từng có ở tỉnh N. Sau đó thì...

Lạ  chưa. Làm báo bây giờ có lắm chuyện giật gân dễ đụng chạm đến quyền lợi của giới độc giả. Nhưng độc giả có nhiều loại, sợ nhất là loại độc giả “ghen ghét sự thật” nên báo giới đang né đòn vì sự an toàn của chủ bút. Tờ báo có đăng tin và hình ảnh trái bầu lạ của hắn viết liền “bị mắng” . Lý do mắng là các tờ báo khác đã được các “nhà báo có thẻ” đang tác nghiệp và sinh sống ở tỉnh N họp thống nhát đưa tin trái bầu “khủng” ấy nặng 35kg, mặc dù cũng chỉ là ước - độ - khoảng chừng... ấy chứ chẳng ai đem cân. Người dân chứng kiến và cả hắn bữa đó đều thử bê lên đặt xuống, ước lượng nặng trên con số 40 nhưng chưa tới 50kg. Có người nói vui:

-Cân làm gì miễn sao nó to là “khủng” rồi. Bầu nó có nặng mấy thì cỡ “một em 45 kg” thôi.

-Cá  ...không! Tui đọ gần năm mươi ký là cái chắc!!! 

Sinh nghề chắc chắn phải có lúc gặp tai họa nghề nghiệp, hắn muốn yên thân chẳng được nữa rồi “bút sa gà chết”. Hắn viết báo “không thẻ” chả có cơ hội viết tiếp vì đất báo hiếm cho việc đính chính mấy cái chi tiết “lá cải”. Làng báo đã có tổ chức “nhà báo có thẻ” làm chuyên nghiệp sẽ “đính chính”, hắn chen vô thì là cây bút “báo dạo”, hát những bài ngọt ngào chứ viết cay cay coi bộ khó sống đất này. Danh từ “báo dạo” do những người cầm quyền truyền thông đặt cho những ai viết báo “không thẻ” ở tỉnh N dành để phân biệt có thẻ hay không thẻ và mắng tòa soạn nào đăng bài nếu xét thấy không ưa.

Dù  hắn viết về hai trái bầu khủng ấy đúng sự thật cũng khiến cho số “nhà báo có thẻ” ở tỉnh N cay cay mặt mũi. Nhớ hồi ông Tổng biên tập báo địa phương đi buôn gỗ, hắn viết bài chống tiêu cực về việc “nhà báo có thẻ đi buôn gỗ trục lợi” thì ông ta đính chính là củi chứ không phải gỗ.

-Trời đất, gỗ cũng là cây mà củi cũng là cây, chỉ khác ở chỗ ai có quyền đính chính. 

Sự  việc đã thông tin trên phương tiện thông tin đại chúng, lan tỏa khắp thế giới người thừa biết “chính xác” sự ăn theo tin báo chí của nhau. Có một điều chưa ai biết giữa một sự thật mà hai luồn thông tin đúng sai thuộc lề phải hay lề trái. Hắn đang lo ông chủ nhà đuổi.

Khổ  thân cho hắn, ông chủ nhà mà hắn đang ở trọ lại bị mắng lây cái vụ bầu to, bầu nhỏ. Mấy ngày qua, ông Tổng biên tập báo địa phương luôn phàn nàn về chuyện các người viết “báo dạo” đưa tin về trái bầu “khủng” không thống nhất với tin báo địa phương đưa cần phải “đính chính”. Một quan chức của tỉnh N quyết định cho cân trái bầu và đích thân ông ta đến chứng kiến.

Đường đi không xa, đoàn xe “kiểm tra bầu” chở các vị quan chức nối đuôi nhau dài hàng cây số, khiến dân chúng trong vùng thêm sự tò mò.

-Có một trái bầu mà làm khổ bao nhiêu người.

-Thì  tại mấy ông nhà báo ấy.

-Tầm bậy. Nhà báo họ viết đúng là có  trái bầu “khủng” thật. còn nặng nhẹ cần chi. Mấy quan thời nay vẽ chuyện vô ích.

Hắn thầm mong những cái cân được đưa đến và  những người dân ước lượng tương đối số ký của trái bầu để làm thỏa mãn mọi người. Ông Tám già đầu ngõ hỏi:

-Dụ  chi mà người ta đến nhà thằng Ba đông dữ  mấy chú.?

-Họ  đến cân trái bầu ông ơi. - Hắn thưa

-Mắc chi mà phải cân?

-Dạ...Báo chí đưa tin không thống nhất số ký ... 

Ông chủ nhà trọ lo lo nên bảo hắn cứ im lặng để xem họ cân. Hắn biết khi đọc báo cũng như lâu nay tin tưởng hắn viết bài. Cả hai người không vô trong khu vườn chỉ đứng ngoài hàng rào quan sát. Anh Ba chủ nhân hai trái bầu cứ la hét:

-Các  ông đi đứng cận thận. Coi chừng dùm tui, làm đứt dây là nó chết luôn giờ.

Cô  thư ký đoàn trẻ trung láu lỉnh, mặt mày sáng quắc trước công việc mấy vị quan chức, cô xách cái cân bước vô đặt cạnh trái “bầu chồng” trước sự chứng kiến của đám đông. Nhưng cô đứng thừ người ra vì một mình cô thì không nhất được lên cân.

-Chỉ  thêm một người nữa vào thôi, đông người mán đức dây hết.-Anh Ba luôn hô hét.

Ông Tổng biên tập báo địa phương nóng ruột bước vô, đích thân gỡ các dây quấn quanh chỗ cô Thư ký đang đứng gần bên trái bầu. Bỗng dưng cô ta hét lớn:

-Ối...Rắn...ắn...

Cô  ta nhảy chòm qua cái cân, vướng cái dây bầu vừa vấp ngã thì ông Tổng biên tập lao tới đỡ nên không rơi trên cái cân phía dưới. Vì một con Cóc dưới tán lá, nó nhảy qua chân làm cô ta sợ, hoảng hồn mà ngất đi chứ làm gì có rắn. Thân thể mỹ miều của cô ta nằm gọn trên hai cánh tay điêu luyện của ông Tổng biên tập. Mọi người chứng kiến ầm ầm vỗ tay chắc là khen ông Tổng biên tập có võ. Anh Ba thì thét lớn:

-Đứt mẹ dây cuống trái bầu rồi. Thôi không cân kiết gì hết. Đem hết ra ngoài dùm tui.

Lúc này ông Tổng biên tập đang ẵm cô Thư ký trên tay và chỉ còn có cách bế cô ấy ra khỏi chỗ trái bầu. Sau khi nhờ người đưa cô Thư ký đoàn ra xe, ông Tổng biên tập thấy tình hình lộn xộn trong khu vườn không ổn nên ông nói với “sếp”:

-Thôi...Tôi khẳng định trái bầu đó trên bốn lăm cân anh Tư ạ.!

-Thì mình đã biết chắc là cỡ đó mà việc gì phải cân ...Rách việc. Về... 

Sau vụ cân bầu, hắn nhiều đêm thức trắng và sinh ra chứng bệnh mất ngủ triền miên. Hắn viết bài báo mới: Ai làm “bầu chồng bầu vợ” chia lìa!. Bài báo ấy sẽ không bao giờ lên trang./.


PhanRang , Tháng 2/2011








© Tác giả giữ bản quyền.
. Cập nhật trên Newvietart.com ngày 26.03.2011 theo nguyên bản tác giả gởi từ Ninh Thuận .
. Đăng lại vui lòng ghi rõ nguồn Newvietart.com .