VIÊN NGỌC  MẮT MÈO



VŨ HỮU TRÁC


    KỲ THỨ 10

   Tôi về quê, không ngờ câu chuyện của tôi nhanh chóng lan ra trong làng nước, được mọi người nhân lên  đến mức, tôi như một anh hùng thời đại mới. Mẹ tôi tự hào về điều đó.

Một lần, tôi nhận được một bức thư nặc danh :

“ Em  cảm phục và em yêu anh”.

Tôi chẳng hiểu gì cả. Mẹ tôi khuyên : “Đừng sợ. Con gái cũng có lúc như thế. Mẹ biết mà”.   

Tôi trở về thành phố. Anh Tuấn vốn sẵn khoẻ  hơn tôi, giờ đi lại đã vững vàng hơn. Chúng tôi mở một bữa tiệc mừng.

Anh Trung đề nghị tất cả sẽ cùng hát một bài, anh bắt nhịp và hát tướng lên trước:

   Đường ta, ta cứ đi.  Nhà ta , ta cứ xây. Ruộng ta,  ta cứ cày.

   Ngày mai ta khoái lên, diệt xong những tối đêm, cười vang ta hát câu hò ơi.

   Cùng đi… ai muốn theo tôi đi cùng… thì đi.

   Cùng đi… ta quyết khó khăn không sờn, ta thanh niên, ai làm sao, ta cho ngồi vào lòng... cùng đi...

Chúng tôi hát  ầm ầm lên theo anh, mỗi người thay lời một cách, chẳng ra thể thống, nhạc nhiếc gì. 

Hưng không hát.

-Sao em không hát bừa lên. - Anh Trung hỏi.

-Em không biết nhạc này. Thật đấy.

-Hưng không uống nhiều như chúng tôi. Sức trẻ đã giúp Hưng hồi phục nhanh hơn, nhưng vẫn cần được  đảm bảo theo lời khuyên của bác sỹ. 

Anh Thái hát khe khẽ, nhìn gương mặt anh thấy rõ anh đang vui lắm. Anh ngồi len vào giữa tôi và anh Tuấn. Anh và đồng đội anh đã đến đúng lúc, tôi chợt hỏi anh Thái:

-Sao anh đến được kịp thời thế ?

-Hơi sớm một chút đấy. Bọn anh tìm theo mấy bạn không khó. Lúc sáng ở sân bay Sài gòn chuẩn bị về Hà nội, anh điện không thấy hai bạn. Anh nghĩ, vừa mới sáng qua anh Trung còn nhắn tin cho các bạn, máy của Tuấn vẫn nhận được. Anh điện hỏi chỗ vợ, biết các bạn đến gặp Hưng, còn bảo sẽ mang cái tay có cái đồng hồ về để kiểm tra ADN, anh đoán ra ngay. Anh điện luôn cho bộ phận chuyên án, hộ trợ các bạn, cần thiết cả lực lượng cảnh sát tỉnh và khu vực du lịch sẽ tham gia. Hai anh em vừa về đến Hà nội, nhảy tiếp lên xe cơ quan, về luôn.

-Thế mà anh Tuấn bảo em “Cứ hoắng lên”. – Tôi quay sang nhìn anh Tuấn, thấy anh lại như cười.

-Thì cũng hơi hơi, “Tự cao tự đại, thương hại bạn bè” thôi.

-Nhiều tình huống điều tra cũng đến từ chuyện tào lao chứ, không cách này sẽ có cách khác. Hưng thì anh luôn giữ chặt bên mình, Tuấn khỏi lo. Đến nơi đã tối lắm, khi đó bọn đàn em Bệ bị cảnh sát khống chế hoàn toàn. Cảnh sát đang bao vây quanh bên ngoài nhà nổi chỗ các bạn, và chỗ phòng chỉ có Bệ và Anh Thư bên trong. Nhưng anh phải kết thúc sớm hơn vì, nếu không thì lại có thêm án mạng.

-Thêm án mạng là thế nào, anh?

-Không ai tính các bạn là thành phần án mạng cả. Anh Thư nếu không kịp cứu, chắc tên Bệ đã ăn thịt rồi. Anh tính bắt chúng quả tang với truờng hợp của các bạn, lại phải chuyển thành quả tang với Anh Thư. Anh Thư đã tính khai tử cho tên Bệ, vì trước sau không thể dùng nó được nữa. Mọi việc được anh Thư sai làm, Bệ đều biết hết, những việc chém giết tên Bệ đều đều nhúng tay trực tiếp, trừ việc chuyển tiền ra nước ngoài. Bọn anh bắt Bệ diễn lại từ lúc nó chém ông Thịnh trên núi Hoàng-hôn và chặn bắt các bạn. Lúc nào sẽ xem lại băng nhé, anh cũng đã cho phát một phần trên truyền hình rồi.

-Trời hay quá, thảo nào ở quê em mọi người trong làng đều biết cả. Có đứa còn thêm bớt cái đoạn anh Hoàng, dùng đầu đánh trúng tay thằng Bệ hất tung con dao dài như cái mác của nó lên, làm nó ngã quay ra. Gớm may khi đó, anh Tuấn đập cho nó một cái thật mạnh bằng cái xẻng bẹt lưỡi, em bị đập mông vào hòn đá nhọn tỉnh ra, lao lên dưới lưỡi dao của Bệ, được cái mũ lặn hất ngược trên đầu nó cứu mạng cho em, nếu không chắc cũng bị xẻ làm đôi cái chỗ để đội nó rồi.

Mọi người cùng cười oà lên với tôi.

Anh Thái quay sang anh Tuấn :

-Tuấn à, bạn rất khá, tương kế tựu kế, dám chắc là cánh tay của ông Thịnh làm chúng tưởng bại lộ cả rồi, nhất là thông tin trong lúc Lan và ông Bồng bị săn đuổi chỉ bị gọi lên thẩm vấn hai lần mà không bị bắt. Cảnh sát theo dõi Lan lộ ra đường dây chạy án và quản lý các tín hiệu chỉ đạo từ Anh Thư. Một lỗ hổng thông tin qua bọn tù thường phạm, kết nối với kẻ tử tù, bị ban chuyên án buộc phải bị lộ diện, kể cả những tên bên ngoài đã đưa tin lên mạng. Kẻ tử tù tưởng sẽ được tiền nuôi dưỡng thân nhân của mình, nhưng không hề có. Lan đã chuyển thành bồi dưỡng cho thân nhân tên tù thường phạm. Kẻ đã chết, nhận thêm tội cũng chẳng được tích sự gì.

-Lan và ông Bồng đâu rồi hả anh Thái?

-Nhốt rồi, phải thế thôi. Công an Tây ninh bắt ngay lúc hai người đang chạy trốn qua biên giới sang Căm Pu Chia.

Một tay anh kéo anh Tuấn lại gần ôm lấy. Anh Thái nói, giọng đúng là người anh cả :

-Tuấn làm nghề của anh thì cũng hết ý, nhưng lần này bịa ra tên chủ nhân của cái tay khi chưa kiểm tra ADN thì cũng sai quy định đấy. Chứng tỏ để chúng ta có nhau như thế này, vất vả cũng đáng giá lắm. Tuấn đã trả quá sòng phẳng bằng trận đòn đau phải không? Bây giờ thế nào rồi.

-Còn đau chút ít, em đúng là chưa có kinh nghiệm. Nếu lúc nào cũng có các anh như thế này thì còn có gì phải bàn nữa, anh nhỉ.

-Nhưng vì sao tên Bệ sát hại Anh Thư anh hả anh? - Tôi lại ngắt lời anh Tuấn.

-Anh Thư đã cho tên Bệ, một kẻ võ biền cướp số tiền của ông Thịnh để góp cổ phần vào công ty nhưng bất ngờ bị Bệ tạo thành cái chết của ông Thịnh. Thư khống chế Bệ đến phút cuối cùng. Trước tình cảnh thất thế của Thư lúc ấy, kẻ như tên Bệ tính nước bịt đầu mối giống như cách của Thư, nhưng nhằm vào chính kể chủ mưu, hắn hy vọng còn có cách chuồn được.

-Thế cha em thế nào, có tìm thêm được gì không? Em cứ nghĩ cha em vào Sài gòn -  Tiếng Hưng, nói trong nước mắt.

-Hưng à. Chỉ còn chút ít di vật, là ngần ấy thôi. - Anh Trung nói đủ nghe – Ông Thịnh nhờ con dâu định chuyển tiền mặt sang thẻ VIP để tiện mang theo, phòng sa xẩy dọc đường nên mới đến chỗ Anh Thư trước hai ngày vào Sài gòn. ông Bồng cũng có mặt ở đó, ông lờ mờ hiểu ra Anh Thư đang định làm gì, nên ông cố làm tăng sức nặng tin tưởng cho việc Thư chuyển tiền hộ ông Thịnh. ông Thịnh còn dùng xe của Thư cùng ông đi thăm khu du lịch, nên mới xảy ra chuyện bị tên Bệ phục kích ở nơi khuất trên đường lên núi.

Ông Thịnh nhận ra tên Bệ mặc dù bịt mặt, nên bị Bệ chém mấy nhát lìa cả cánh tay. Do vội vàng, đến khi phi tang xác của ông Thịnh ở hang cá trê, tên Bệ không thấy cánh tay ông đâu, quay lại tìm. Hắn thấy một con trăn núi đang cố nuốt gần hết cái cánh tay ấy. Bệ đuổi theo chém một nhát nhưng trượt, làm bị thương con vật, sau này Tuấn và Hoàng đã đánh được. – Anh Trung nhìn vào Hưng nói.

-Ông Bồng đóng thế khá đạt vai ông Thịnh đi Sài gòn, - Anh Thái tiếp lời anh Trung - để có được ghi nhận đã ở sân bay vào ngày hôm sau. Ông có khuôn mặt hao hao giống ông Thịnh, nên đã thoát được qua cửa kiểm soát. Ông tiếp tục bị Anh Thư dẫn vào chuyện phi tang chiếc cặp ở rừng cao su. Lan bị buộc phải dính tiếp vào chuyện gửi đăng bài trên mạng, nhờ người nhà tên tù thường phạm và giả vờ đào trộm chiếc cặp lấy tiền.

Tưởng như đã hoàn hảo chỉ còn lo xoá dấu vết  ở hang cá trê và cái cánh tay đứt rời  ấy. Nếu ổn thì chẳng việc gì mà phải tìm kế thoát thân. Chính tay Thư hại chết tay tổng giám đốc sau khi ân ái ở ngay nhà nổi, cứ treo cái ác quy vào cổ, đẩy nhẹ kẻ bị đánh thuốc mê xuống đáy hồ là xong. Thư sẽ bắt Bệ mang cái xác ấy đi phi tang. Thư bịt nốt dấu vết số tiền vừa mới chuyển ra nước ngoài, để tính thoát kế thân lâu dài. 

-Chúng ta còn cứu Thư làm gì? - Hưng hỏi.

-Đó là cả một chuỗi vấn đề về pháp luật có mang cả tính nhân đạo nữa. -  Anh Trung vẫn nhẹ nhàng - còn để giải quyết hậu quả của số tiền muời triệu đô Mỹ ở ngân hàng Đức chứ. Hy vọng Hưng không quá buồn phiền, để gia đình nghĩ ngợi theo.  Hưng đã khoẻ và sắp được trở v với chính em.

-Hưng à. - Tôi nói – Cho mình nói với Hưng điều này, Hưng và  Anh Thư là hai con người có hai nền giáo dục khác biệt nhau. Bây giờ vẫn có người bố  cho chuyện có cách sống vô trách nhiệm , nát rượu, cờ bạc là thường, vẫn có người con sống bất chấp, không cần sự giáo dục của gia đình, họ gặp nhau ở cái đích sau nhiều mất mát, nhưng có người vẫn thay đổi được. Thú thật với Hưng tớ tiếc cho Anh Thư thật sự, tiếc cái đẹp trời cho con người ấy đấy. - Tôi cười.

-Còn Kiến trúc sư - Nghệ sĩ này. - Anh Trung bảo tôi - Vị trí của cậu là ở trên vai của Địa cầu, cạnh mái nhà Everest cơ đấy. Cậu không thể không gắn cái đẹp với mặt đất, với môi trường sống của nó, cái giá thể có phần tinh thần quan trọng lắm đấy. Mong cho Hoàng có người bạn gái, đẹp toàn diện nhé, có khi lúc đó sẽ dễ nhận ra hơn.

-Bạn có muốn xem cảnh quay trong phòng ngủ của Anh Thư ở  biệt thự riêng bên ngoài khu du lịch không? Bạn sẽ  được thấy điều đặc biệt của căn phòng ngủ  không có giường, nhưng có bàn thờ thần mày trắng. – Anh Thái vừa nhìn tôi vừa nói, vẻ hóm hỉnh.

Thấy tôi còn đang chưa hiểu gì, anh Trung cười giải thích :

-Hay lắm Hoàng à. Ngoài việc thờ thần mày trắng gọi là thần mày ngài, phải ngủ đất và hướng hai chân chữ V về phía thần mới được. Hoàng chớ có chọn cô nào hay ngủ đất nhé.

-Vâng ạ, Em đã có một bức thư nặc danh, em sẽ kiểm tra chuyện này. - Mọi người cùng cười ồ cả lên.

Tất cả lại tự sáng tác và hát, anh Tuấn đập đập bàn, cốc chén nhảy hết cả lên:

    Nào anh em ta, cùng nhau xông pha, ta cùng… sơi nồi cơm mới…

    Vì  tương lai huy hoàng, cùng nhau quyết lên đàng, vì  tương lai sáng… choang!

    Kìa non sông ta, trời mây bao la, ta cùng…xây dựng ngày mới… 

Hưng bật khóc :

-Em sẽ học nhạc này, cho em thời gian.

Những nét phác bằng bút chì của tôi vẫn mênh mông một không gian, lúc đậm lúc nhạt, mờ ảo cùng luật xa gần. Những bức phác thảo dở dang chứa một thiên cảnh từ lần đi nghỉ ấy, dục tôi phải trở lại để hoàn thiện.  

 Tôi sẽ về đó, nếu không muốn nói chỉ là  đỡ phải bỏ tiền túi chi thêm cho chuyến đi, mà giúp tôi hiểu thêm cuộc đời còn nhiều bạn bè tốt và nhất là còn có mẹ yêu thương của tôi. 

 
Tháng 1 năm 2009
 
 



© Tác giả giữ bản quyền.
.Cập nhật ngày 06.03.2011 theo nguyên bản của tác giả gửi từ Hà Nội .
XIN VUI LÒNG GHI RÕ NGUỒN NEWVIETART.COM KHI ĐĂNG TẢI LẠI