Hà Nội Ơi, Đâu Rồi!



VŨ HỮU TRÁC


Thành phố bây giờ có nhiều sương mù và cái lạnh buổi sáng sang thu, là nơi anh lại bồi hồi nhớ những khoảnh khắc đã qua, sẽ không quên suốt đời. Đi trong thành phố dưới dặng cây ven đường, hoa sữa đang độ ngát hương khi thu về. Thành phố xen những căn nhà cao trong những tán cây xanh lất phất bay những hạt li ti mờ trắng. Hoa sữa nở lúc sắp vào đêm, trắng và thơm hương tinh khiết. Nhớ tán lá cây ven hồ làm ướt má em, khi cầm trong tay những đóa hoa đỏ hồng, tươi thắm đi dưới trời mưa rây, anh được nhìn lửa cháy trong hơi mờ nước lạnh. Nơi màu bông hoa rực lên trên tay em, mưa và hoa cho anh cảm giác lửa hơn là lửa. nơi ấy anh có những ngày của một thời mới biết tặng hoa.

Thành phố đó là nơi có thể sống qua đời người, trong những mái nhà màu nâu thẫm, mãi dài ấn tượng khi đi xa. Những góc phố thoáng bay mùi hương thơm trên tóc em, bí ẩn mà vô tư khi chiều buông xuống, bí ẩn như thiên nhiên ban tặng, như cha mẹ cho em. Ở thành phố nơi có em, mỗi lần nhắc tới bồi hồi, bởi biết yêu lần đầu và khi bất ngờ cầm tay, để nguyên lời dại dột, mở ngỏ cửa tình yêu ban sơ.

 

Chiều muộn nhiều hơn, Tới lúc, khi dắt em đến những gánh hàng hoa quả, em lắc đầu từ chối thứ này và chỉ tay vào thứ khác mà em thích. Để rồi chọn được những quả trứng gà đậm ngọt, ươm một màu vàng. Thành phố về đêm rực lên ánh đèn để em lấp lánh giữa sao trời, sóng sánh bờ vai bên hồ. Để rồi em bắt đến anh khi sơ ý ôm em vào lòng làm màu áo trắng bị dính vết bàn tay anh vàng mãi giật không sạch được.

Ai đôi lần, rồi từ đấy gọi em là hoạ mi, bởi có tiếng của em ở bên mình. Họa mi chỉ hót khi cảm nhận được khi đã làm chủ vùng trời, nhất là khi xung quanh và trong lòng đang có sóng dâng dâng. Họa mi hát hay đến nỗi hơn hẳn những giọng hát hay khác, bởỉ anh chưa nghe thấy bao giờ, bởi nhiều làn điệu rung lên đến rạo rực trong lòng, khi âm vực rộng, khi thi thoảng ríu rít mà chỉ lắng tai mới nghe thấy rõ giọng nho nhỏ thì thầm.

Chỉ một lần duy nhất mà ám ảnh mãi, ấn tượng ngập tràn mới mẻ với em. Khi đưa em về bên đầm sen thì lúc chiều đã muộn. đến tận nơi mà anh không nhận ra những vùng đất đã quen. Một cái gì đó thật dịu dàng, Có cả thứ anh đến từ phía sau lưng em. Ô! Cái giống sen ngoại ô thành phố thật lạ, dưới mặt nước kia vươn toả bông lên mà không ngừng làm thơm ngát một vùng trời. Từ đoá đài sen tách hạt sen ra, phô ra đôi hạt tròn mẩy một màu ngà trắng mịn màng, lấy tay xoa nhẹ cho rụng cái núm chóp vú bên ngoài, dùng răng cắn nhẹ phần đầu rồi nhần nhần chỗ phần cuối. Mà sao lại thấy mình tham lam hay cứ muốn nhiều hơn nhiều hơn cái gì nữa, nhân sen đang độ mẩy căng tròn tuột ra để cho anh hiểu những thứ tuyệt vời sẽ có được trên đời, Ăn cả tâm sen khi còn chưa có vị đắng tới, lại thấy được cái mê man say say mà ngây ngất cả trời chiều rơi.   

Còn có một nơi cũng không thể quên là nơi được sống những năm tháng không còn đa đoan và còn có một nơi để bình yên nghỉ những bước chân mệt nhọc sau chặng đường dài, khi anh đưa em về nơi có sương mù khác nữa. Đã có thời phiêu lãng, lang bạt nơi này nơi khác đầy ngạc nhiên trước một thị trấn nhỏ, sao mà giống đến thế. Những quán xá ở trên mặt đường còn phủ những chiếc lá khô vàng làm em bất chợt đuổi những cơn lốc nhỏ xoáy vòng nhau như mãi không ngừng chạy về cuối con đường.

Nơi anh đã đưa em về cũng có sương trên cỏ dại làm ướt dưới chân em, có sương mù lạnh giá những chiều đông ai bên bếp lửa. Lửa đỏ hồng chế ngự cơn rét cho đứa trẻ con trai xuýt xoa cầm bắp ngô non vừa mới luộc vẫn còn nóng hổi. Nơi em đã thấy hoa dâm bụt đầu ngõ nở giữa sương mờ, thấy những mái nhà thấp màu nâu thẫm giấu mình trong hàng tre rì rào tiếng gió.

Ở đó, mỗi buổi chiều lang thang giữa đường lộng gió bụi trùm lên, lan cả vào rặng tre ven đường. Đêm em nằm bên mẹ anh nghe gió, thấy như có bão ở trên trời lồng lộng, nhớ đến một khoảng cỏ xanh nhỏ phủ đầy lá tre rụng. Lá tre bay khắp nơi, bay lên cả đầu và vai một màu nâu bạc, theo những người dân chân tay cùng với áo màu nâu đất, tất tả đi trong chiều gió lộng. Còn anh không thể quên đứa trẻ con trai chiều mưa nào đôi chân không giầy bết bùn đất bám. nhớ một thời vô tư lang thang cùng cây cỏ, nhớ những lần trở lại ngập tràn trần gian thứ ngây ngô của ngày tháng đứa con bội bạc quê hương đã được tận hưởng. Tất cả không khỏi bồi hồi nhớ.

Trên những con đường bờ đê ven sông vẫn còn ẩn hiện dáng em. Sông như ngừng trôi, sóng ngừng dào dạt để ánh mắt em sáng trong thêm, em cùng anh tắm nguyên quần áo, Ai cười em bơi kiểu con chó. Thấp hẳn trong vườn cải hoa vàng, ngay giữa khóm hoa đầy ắp màu lụa vàng tơ, hoa ôm em vào lòng, phấn vàng vương theo trên áo. Dào dạt cơn gió cao trên mầu hoa mà mãi tưởng cơn bão lòng thiết tha mong cho dài mãi tít tắp đến tận cuối con đường đời. Tình anh không phù phiếm mà bị thả bay mất vào trong gió, cả lời yêu nóng hổi chân thành ngây dại. Mà đến bây giờ vẫn không hiểu, có phải quê anh nghèo chỉ có bếp lửa hồng, có người và hoa cải.

 

Bây giờ những cây cải tổng ngổng tồng ngồng nơi bãi bồi ven sông, vươn lên mọc ngẩn ngơ mà chẳng thể ăn được, lại trổ hoa sáng rực cả một vùng trời nước, Cải ngồng bây giờ vẫn thế nhưng lại trổ hoa trắng tinh. Mọc vung vỉt lung tung, trổ hoa trong các luống không ra hàng ra lối mà vẫn sáng mông lung, nhớ chiều ven đê lần ấy đến trân trọng. Em sang xứ người cùng cha mẹ, lấy chồng xứ người, có còn nhớ hoa xứ xở cũ nữa không?

Trời nhạt nắng, sông bây giờ đã cạn rồi, những chỉ nơi sâu nhất còn lại xa hai bờ còn thưa những vệt cát dài. Ai biết được đoạn bến sông, còn chút hình sông dáng bến của một tình yêu đắm say ngày trước. Từng đôi trai gái đang dìu nhau đi trên bãi cát dài nâu mịn. Gió thì thào, sóng rì rào nhè nhẹ, bầu trời mờ toả rạng xanh màu ngọc biếc. Trải dài ra tận mênh mông, rộng đến những cánh đồng lúa, vườn cây đang chín những quả khế ngọt, những đứa trẻ rủ nhau tụ lại bên rặng tre như ấp vào trong lòng mẹ.

Đêm thị trấn đã tới lúc tĩnh lặng. sẽ là người hạnh phúc hơn với kỷ niệm một mùa đông nữa sắp đến. Trời lạnh hơn, đã nhìn thấy trên đường bóng thiếu nữ đi qua lại, thấp thoáng trong khoảng xa đầy ắp màu vàng đến rực rỡ ấy mà đi tìm em. Em đã ở một khoảng xa, mà sông vẫn chảy ra biển. lặng lẽ phía trời xa trong tiếng chuông nhà thờ rung thong thả buổi chiều muộn. Chị hằng mỉm cười, đêm sương giăng giăng. Sáng trăng, càng nhớ. Buồn vì sen, buồn vì cải, buồn vì lạnh, không gì buồn hơn mỗi buổi chiều.  

Và bây giờ, chợt giật mình thấy đã qua được nỗi thất vọng, lành lại vết thương vấp ngã dọc đường. Lại thấy giữa thu về màu hoa cải. Hoa đã đổi màu không còn vàng rực. Màu vàng ngày xưa thương nhớ, giờ lại bằng màu hoa chỉ toàn sắc trắng. Chắc chắn bởi vì nay hoa cải chỉ ngồng trắng để còn mãi, để lấp lánh lên tận những ngôi sao sớm. Một vầng trăng ai nỡ bỏ quên bên trời, nửa trăng rơi trên sóng biếc, nửa cong người ôm dãy đồi trập trùng. Trăng im lặng toả ánh vàng trên mặt sông êm dịu. Tiếng em đầy đến mức độc chiếm cả một vùng thung lũng yêu thương trong trái tim anh mà gợi nhớ tình yêu đầu đời. Tiếng em chiếm cả hồn ai, để rồi cứ vang nhẹ trong đầu mãi những đêm này, thấm dần theo thời gian, mang theo trong lòng thứ huyền diệu, lạ lùng.  

Ôi sao con người lại dễ nản bước trên đường đời. Vẫn mong một ngày, trời bao la ấm lại, rực sáng màu hoa cải vàng trong mưa bay.  

Chợt dịu dàng
Trong chiều thu mưa bay.
Hoa sữa đưa hương.
Cô gái bên nhà đi chợ sớm
Áo dài và hoa
Như dáng tiên nương

Chợt ghé đường xưa.
Có chút gì đó dưới hàng cây
Lá ngọc biếc xanh đầy.
Kìa làm ai ướt má
Ghé quán
Thơm ngon
Quên nhịp sống phương Tây thác chảy

Về đây đi em, về bến yên lành.

Nhắc chuyện xưa thời đứa trẻ
Yêu Hà Nội bởi có em
Yêu cả mầm măng mới nhú.
Phơn phớt hoa đào con mắt lá răm.
Ta yêu quê vì se se lạnh
Nhớ bước chân vườn hoa cải đang ngồng

Ta yêu sông quê buổi sớm
Nhớ bàn tay êm ấm
Mở lòng ra đón nhận bàn tay

Mùa năm nay hoa cải trằng bên sông


 
 



© Tác giả giữ bản quyền.
.Cập nhật ngày 19.01.2011 theo nguyên bản của tác giả gửi từ Hà Nội .

XIN VUI LÒNG GHI RÕ NGUỒN NEWVIETART.COM KHI ĐĂNG TẢI LẠI