VIÊN NGỌC  MẮT MÈO



VŨ HỮU TRÁC


    KỲ THỨ 6

Chiếc xe đỡ lắc lư hơn trên con đường sáng đèn cao áp vào thành phố Hà nội, dừng ở một nhà hàng khá đông đúc. Phố xá vẫn thân thiện, không chút khác so với hôm tôi đi nghỉ phép. Thoáng trong ánh mắt chợt gặp trước cửa hàng, ai đó thấy chúng tôi xa lạ, có lẽ tôi không có được phong độ vốn có, Tuấn cũng nhếch nhác trong bộ quần áo nhàu nhĩ. Mặc họ. Nơi đây thoải mái, nói mà không ai nghe. Chỉ thỉnh thoảng bị giật mình vì một nhóm quá đà, cùng đứng dậy hô tướng lên, chúc nhau uống cạn những cốc bia sủi bọt, tràn cả ra ngoài.

Tuấn nói nhanh :

- Xin chúc sức khoẻ các anh. Xin giới thiệu với anh Lương, Hoàng kiến trúc sư, bạn em ít tuổi nhất, quen thiết kế những loại nhà ai dùng cũng được, nhưng phải tốn nhiều tiền.

- Anh Lương ạ. Anh em tôi đang muốn tìm hiểu một số đặc tính riêng của loài cá Trê to. So với loài khác nó có gì đặc biệt không hả anh? – Anh Trung cụng cốc bia với anh Luơng.

- Nói thế thì rộng dài quá, anh nên giới hạn đề tài lại cụ thể hơn một chút, về tìm hiểu sự khác biệt gì mà các anh quan tâm, nhà báo ạ.

- Xin nhà khoa học nói rõ cho anh em tôi, nuôi cá nước ngọt thì cá trê kiểu Trê Phi có thể to nhất đến mức nào, đặc điểm ăn uống của nó thế nào hả anh. Tuấn đây đang muốn viết bài thật xúc động về loài cá Trê Phi mà không lại biết tý gì về cái giống ấy.

- Cá trê nói chung là loài ăn tạp thích ăn thịt động vật, kể cả thức ăn động vật thối rữa. Riêng trê gốc Amazon, gốc Phi có con đạt kích thước trên hai mét như bắt được ở áo, cực to đến trên ba mét nặng một trăm ba mươi cân bắt được nam Mỹ nó có thể nuốt chửng một con dê. Nhưng với những mồi là động vật máu nóng nó thường đớp và xé thịt để lại xương, vì thường xương động vật này dạ dày nó khó tiêu hoá hơn, không loại trừ khi các con vật ấy cố gắng chạy trốn, nó phải làm một nhát xong tất ngay.

- Những con vật to như con người thì sao hả anh ?

- Không có tài liệu nào nói đến việc nó ăn thịt người, hay tấn công con người, kể cả bằng cách cắn xé kiểu cá sấu, cá mập. Mồi to cỡ con người, nó không thể đớp một nhát xong ngay, nhưng có thể xẻ thịt thì rất nhanh vì hàm răng một lớp của nó sắc khoẻ. Có điều con mồi lớn đó phải bất động như chết do một lý do nào đấy chẳng hạn và nhất là nó bị đói lâu ngày.

- Xin hỏi thêm một chút, nếu so với một con trăn to thì sao ?

- Mọi chuyện đối với trăn đơn giản hơn nhiều. Nó nuốt chửng toàn bộ con mồi một lần vì không có răng xẻ thịt như cá trê. Nó có thể nuồt con vật to gấp chín lần đầu nó. Cái hàm dưới treo vào hàm trên đầu bằng hai cơ có khả năng dãn rất dài. Nó lại có cái lỗ thở ở hàm dưới nhô ra trước, nên khi nuốt con mồi nó vẫn thở bình thường mà không bị ngạt.

- Nhưng với những trường hợp tương tự con mồi là con người, liệu nó sẽ sử sự thế nào?

- Nó lờ tịt những con mồi không thể nuốt được, nhưng có thể vẫn tấn công bằng cách xiết cuộn chặt con mồi cho dập gãy hết xương và dài ra, nếu không nuốt trôi nó sẽ bỏ. Con người thường không phải là mồi của nó vì xương chậu to không bẹp xuống được. Đặc điểm khác, nó có bộ cảm biến nhiệt quanh mép hàm trên, rất dễ tìm săn những con mồi động vật máu nóng nó thích sơi hơn cả, xương xiếc cũng tiêu tan được trong cái dạ dày khủng khiếp của nó.

- Với những con mồi dạng đã chết, nó có sơi được không anh?

- Riêng trăn ăn cả cá, còn thích ăn động vật máu lạnh khác, con vật chết nó vẫn chén, nhưng không ăn thịt thối rữa như cá trê. Mà đặc biệt cái tài luồn lách vào hang động tìm mồi, nó là số một…

Trong lúc anh Trung trao đổi với anh Lương, trong đầu tôi tôi cứ miên man tưởng tuợng. Lúc gần mặt nước sẫm đen, một lũ cá trê xúm xít lượn lờ. Bỗng xuất hiện một kẻ lạ mặt, thỉnh thoảng mới lộ một đoạn thân, cuộn khúc, nhô lên trên mặt nước tối tăm. Đột ngột nó há ngoác cái mồm to lớn, sơi gọn một thứ gì vừa rơi xuống, làm sóng sánh mặt nước đang lấp lánh một thứ ánh sáng ma quái. Một lát sau nó nhô lên, biến mất vào một ngách sâu trên vách hang mờ ảo. 

- Thôi tớ về – Anh Lương vừa đứng dậy vừa nói – Nếu cần điều gì, các cậu cứ điện cho tớ cũng được. Tớ về bằng xe máy, nên các cậu cứ tiện đường các cậu đi. Tớ chào nhé. Tạm biệt.

Chúng tôi chia tay sau hơn một tiếng đồng hồ ở cửa hàng. Tuấn không ăn được mấy, mà uống thì  kha khá. Mặt Tuấn đỏ hăng lên, tôi cũng ngấm say mắt lờ đờ. Tôi lên xe đóng cửa rầm một cái, anh Trung phải yêu cầu im lặng để tập trung vào tay lái, giảm bớt bị tác động của bia. Chạy được một đoạn bỗng nhiên anh Trung ngoặt gấp xe, chạy thẳng vào một con ngõ, dừng rất nhanh trước một ngôi nhà gần cuối. Anh mở cửa xe, chạy xuống bấm chuông trên chỗ cột cổng. Tôi chưa kịp hiểu gì, thì anh đã đánh xe vào khoảng sân hẹp trước của ngôi nhà, cặp kính tụt xuống mũi trông như một thày giáo già. Chủ nhà và anh Trung trao đổi mấy câu. Anh Trung nói với Tuấn:

- Có thể đêm nay chúng ta nghỉ ở nhà anh Thái đây. Bây giờ mình và anh Thái đi có chút việc, chờ chúng mình về nhé.

Nói rồi hai hai không kịp chỉnh sửa y phục, lấy xe máy chạy ngay ra đường.  Tôi nhìn Tuấn cười, hàm ý về cái dáng tất bật của anh Trung. Tôi hỏi Tuấn :

- Hai anh đi đâu vậy?

- Tớ không can thiệp. Tớ và cậu có nhiệm vụ tắm rửa nghỉ ngơi và đợi chờ, nếu mệt thì đi ngủ.

Khi nằm duỗi dài trên giường tôi mới thấm, cơn buồn ngủ  ngấm từ từ. Ban đầu có phần yên ả  ở chân, sau lan nhanh đến mi mắt, kéo ụp nó  xuống, dính chặt nó vào nhau. Tôi ngủ thiếp đi đến sáng. 

Khi tỉnh dậy, anh Thái ra chào tôi và Tuấn bằng cái gật  đầu thân thiện. Gương mặt anh hồng lên như người vừa tập chạy một đoạn đường, nhưng quần  áo anh chỉnh tề như sẵn sàng đi làm. Anh nói phấn chấn :

- Chúng ta sẽ ăn trưa nhưng sớm một chút, ở khách sạn Horison. Sẽ rất cần các bạn sử dụng đến kỹ năng chuyên môn cho chương trình sáng nay. Các bạn mang theo máy ghi âm, còn tớ mang theo máy ảnh để ghi lại, lưu giữ kỷ niệm này.

Nói rồi, anh đưa cho Tuấn một chiếc máy ghi âm nhỏ dạng USB, chỉ dày hơn cái bật lửa gas một tý.

- Có đúng là có chuyện gì phải không anh Tuấn? Thiết bị của anh Thái đều là loại xịn nhưng rất nhỏ, y như kiểu điều tra của công an vậy. – Tôi kéo Tuấn ra ngoài. - Anh sử dụng USB để ghi âm, anh nhớ cửa thu và cửa phát chỉ bằng cái đầu tăm, nếu bịt mồm bịt tai nó ở chỗ này, thì coi như hoài.

- Đêm qua cậu ngủ chỏng vó lên trời, nên tớ không gọi. Có chuyện đấy, chúng ta đang hào hứng, chuyển từ thế bị động sang thành chủ động tưởng tượng. Anh Trung bảo, nếu ổn như thế thì anh không rẽ vào nhà anh Thái đâu. Lúc ra cách cửa hàng bia một đoạn ngắn, anh Trung phát hiện ra chiếc xe Mercedes có biển số đúng là biển xe của Thư, cả chiều chạy sau đuôi nó.

Tôi tròn xoe mắt :

- Ở đâu?

- Nó đỗ ngay dưới một gốc cây khá tối, đầu quay về chỗ cửa hàng, chỉ cách chỗ chúng ta một đoạn. Anh Trung bảo, chúng ta bị theo dõi rồi, cả ba bốn người chúng ta bị nhận diện hết rồi. Hoá ra Anh Thư đang đếm từng cử động của chúng ta từ lúc vào ăn phở trên dọc đường. Anh Trung cùng anh Thái vòng lại ngay bằng xe máy để kiểm tra, xem nhận định có đúng không. Quả là có móng tay nhọn thật, đúng phóc luôn. Hai anh theo Anh Thư và người đàn ông kia về tận chỗ ngủ của họ ở khách sạn Horison mới về.

- Nhưng ai bảo mà Anh Thư biết chúng ta ở đó nhỉ, hay là sự ngẫu nhiên.

- Không hề ngẫu nhiên. Phải dè chừng người đàn bà có hàng mi giả mà cậu nói. Cháu ông Bồng, chị của Anh Thư đấy, anh Thái bảo thế. Cái biển số xe cứu hoả của mình cũng bại lộ với cô ta rồi.

Tôi nhớ cặp mắt có hàng mi rậm rì, cả cái hơi rùng mình hôm ấy. Hình như ánh mắt cũng xanh như  mắt mèo ban đêm thì phải.  

   

- Anh Thái biết thêm những gì rồi? - Tôi hỏi, trong lòng cầu mong cho Tuấn nói ra, nếu cứ để tôi đoán mãi không được, thì đầu óc cứ rối tinh rối mù lên mất.

- Bố Thư, trước đúng là làm nghề xe ôm thật. Bất ngờ hả?

- Ông ta là hạng người nào?

- Ông ta trước đây, đã có một gia đình ở quê, cách chỗ chúng ta đến hôm trước khoảng bốn chục cây số. Ông ta là một đệ tử hạng nhất của lưu linh, theo lối bất chấp mọi thứ. Không chỉ say sưa rượu chè, mà cả say sưa bài bạc, đến nỗi không tài sản, không công việc, nợ nần thì chồng chất. Bà vợ không biết sống bằng gì, đã phải bỏ trốn đi, để lại một cô con gái mười tuổi và căn nhà rỗng tuếch, chỉ vài ba bộ quần áo tồi tàn. Tuy có sự thay đổi ít nhiều sau cơn sốc ấy, ông vẫn hy vọng việc bỏ đi của người vợ chỉ là nhất thời, vẫn quên béng trong ngôi nhà còn có Thư, mỗi khi ông ta ngật ngưỡng, say sưa để quên cái nợ đầm đìa.

- Anh không thêm bớt đấy chứ? - Tôi hỏi xong mới chợt nhớ ra, vẫn là cái tính không chịu suy xét, cái gì cũng đòi giải thích.

- Tớ có phải mấy bà buôn chuyện đâu. Anh Trung cho tớ xem những ghi chép của anh ấy để làm tư liệu nhà báo. Tình tiết lấy theo kênh đặc biệt của anh Thái đấy.

Anh Thư đang ở tuổi mới lớn, mặc dù trong nghèo  đói, nhưng lại rất xinh. Cho đến một lần, trong một trường hợp ông vắng nhà, Thư chỉ có  một mình, một bọn côn đồ đã thừa dịp bịt miệng, lôi con bé lên cái giường ọp ẹp, để rồi gẫy giường nát chiếu, dập nát be bét mọi thứ trong ngoài. Lúc ông Bồng về, nó ngồi thu người lại trong góc tối, gọi mãi không ra. Ông chỉ thực sự tỉnh rượu khi thấy nó không còn một thứ gì trên người. Nó lả hẳn đi trên tay ông và kéo dài cơn mê sảng suốt một tuần lễ trong bệnh viện.

Càng ngày nó càng lặng lẽ, nó quẩn quanh trong căn nhà  rỗng tuếch, tránh những câu nói khiếm nhã của kẻ  thêm thắt buôn chuyện. Ông Bồng quyết định bỏ  quê, đưa con lên phố, ở nhờ nhà  đứa cháu dâu chồng chết. Ông trốn chạy cái lý sự nghiệt ngã của người làng, của mấy bà buôn vịt ở chợ, mà suy cho cùng là cũng tại ông.

Những năm tháng tiếp theo, làm việc chuyên chở người và  hàng hoá bằng xe ôm, không có gì ông không nhận làm. Hình như có sự hối hận trong ông. Nắng cũng như mưa ông không về muộn nữa. Câu chuyện tưởng như có phần nguôi ngoai.  

Nhưng sự đời vẫn không buông tha ông. Cảnh thiếu thốn, nhưng lại thừa cái phải che đậy, thừa những cái xúi dục của  dục vọng. Kẻ không vợ, người mất chồng. Ở chung lâu ngày trong một căn nhà, khi đó còn nhỏ hẹp tồi tàn. Những đòi hỏi có lúc làm ông đến nghẹt thở, bắt ông tìm đến. Những cảnh diễn ra như thật trước mắt Thư, tưởng được che đậy bằng bóng đêm. Lúc thì ở góc tối vội vàng , lúc ở trên giường hớ hênh. Nhắc đến một thứ bẩn thỉu đã qua, nhưng hăm hở đói lòng tê dại lẫn lộn, từ họ lây truyền sang Thư như một căn bệnh. 

- Thôi được, được rồi, hiểu rồi. Anh bỏ qua cho cái trường đoạn này. -  Chẳng hiểu tại sao tôi lại nói thế, chắc tôi không muốn thấy, không muốn nghe, đừng bắt tôi chấp nhận thực tế là hơn.

Thư  lớn lên, ánh mắt ngày càng sắc sảo, chỉ chỗ  đuôi mắt, để ý mới thấy một phần lòng trắng cứ xanh dần. Người Thư cũng nở ra phổng phao hơn, đôi chỗ hơn hẳn kẻ nhà nghèo cùng trang lứa. Thư suốt ngày không ra khỏi nhà. Ông Bồng tưởng được an ủi, lại hy vọng. Ông cho con gái cố học hết lớp mười hai bổ túc. Ông nghĩ có cái chữ sẽ được che chở, may ra Thư có thể lấy chồng.

Trong một dịp chở người, lại là rất may cho ông, ông Bồng gặp một người bị ngất bên đường. Một thanh niên tên Hưng bị tai nạn xe máy, gãy lìa một bên xương đùi chân trái, chỗ xương đùi nhọn sắc xiên hẳn ra ngoài. Ông đã kịp đưa Hưng đang mất nhiều máu, vào bệnh viện mà không một ai giúp đỡ. Hàng ngày ông rẽ đến thăm anh ta một lát. Phần hy vọng người thân của Hưng sẽ tìm đến trả tiền chuyến xe của ông, phần thấy Hưng có vẻ một thanh niên con nhà khá giả, biết đâu có một dịp may, thêm những cắc cớ sau này.

Thế  rồi một hôm, ông Bồng bỗng từ bỏ ý định đòi tiền công chuyến xe ôm, vội mang Thư về Hà  nội, thuê hẳn căn nhà của một gia đình định dành cho con trai lấy vợ, không thành. Một căn nhà khá khang trang trong khu đô thị mới, tiện nghi còn khiêm tốn, nhưng cũng buộc ông thuê với giá ngất ngưởng. Số tiền dành dụm, tiền bán nhà ở quê vì thế vơi nhanh. Ông vẫn quyết định dành hết cho canh bạc cuối cùng, bởi ông phát hiện ra Hưng chính là con ông Thịnh giám đốc sở Tài chính tỉnh.

Ông lựa trong số làm thuê ngoại tỉnh, đứng lố nhố  ở ngã tư phố đang nghển cồ chờ việc làm, đóng vai người quen biết. ông chọn những đứa mặt mũi kha khá, trong mấy thằng đánh giầy lớn, để làm bạn bè với Thư. Ông thuê cả áo véc, chải chuốt cho vài người đứng tuổi, được lựa làm người nhà. Ông dặn tất cả họ phải  tươm tất, sạch sẽ đi đứng nhẹ nhàng, ăn nói tỏ ra có văn hoá. Đổi lại họ không phải làm gì khác, là được chén một bữa ra trò tại một nhà hàng khá sang trọng.

Tôi  đoán được mục đích cái kế hoạch phiêu lưu ấy, nên Tuấn càng nói, tôi càng co người lại, không chớp mắt.

Bữa tiệc đàng hoàng, Có hai người lớn tưổi, ông trước, ca ngợi công đức ông với dòng họ quê hương, một ông sau, ra sức thán phục người tài đức là ông, hết lòng với công việc của một cán bộ nghiên cứu động vật, sống gắn bó với rừng tận trong Cúc phương. Còn cô con gái, phải nói Anh Thư rất duyên dáng trong bộ váy áo trắng rất thời trang, hợp với người, được thuê hẳn hiệu chuyên phục vụ cưới trang điểm. Anh Thư được ông cố luyện bằng vốn ăn nói có văn hoá kiểu làng quê, ít ỏi kinh nghiệm, đôi chỗ ngờ nghệch. Nhưng Anh Thư cũng diễn đạt tới mức là người con đủ nết đủ tài, đang chuẩn bị du học tận bên Australia, chỉ còn chờ giấy gọi.

Cha con, vợ chồng ông Thịnh đi trên một chiếc xe ô  tô màu bạc bốn chỗ, đến dự đám tiệc mừng cho Anh Thư. Hưng chưa đi lại được một mình, phải ngồi trên xe lăn có tựa, nhưng vẫn  đòi đi bằng được. Hưng và Anh Thư ngồi bên nhau, họ cứ nhìn nhau, cứ nói chuyện với nhau, làm lòng ông Bồng rộn rạo lên. Bộ com lê mới của ông có cái tà áo hơi rộng, xoà ra, xộc xệch. Chiếc cà vạt màu đỏ thắt méo mó, có lúc nhúng cả vào những món ăn trên bàn.

Ông Thịnh tỏ ra mừng không kém. Ông biết ơn ông Bồng giúp đỡ con ông, nếu không có ông kịp thời thuê xe ôm đưa Hưng vào bệnh viện, chắc Hưng chẳng thể còn ngồi đây. ông Thịnh cảm động trước tấm lòng đức độ và công chăm sóc của ông Bồng đối với con ông ở trong bệnh viện, như chăm người con ruột của mình. Ông cầu chúc cho Anh Thư có được một kết quả học tâp tốt ở nước ngoài. Ông tràn trề hy vọng Anh Thư sẽ sớm thành đạt làm Anh Thư có vẻ như ngượng ngùng. Ông Thịnh tặng Anh Thư một lẵng hoa, trong có một phong bì, đủ bù đắp mọi chi phí vừa rồi của bố con ông Bồng. Một lãnh đạo có cỡ của tỉnh vào loại nói câu nào chắc câu ấy, ít khi khen ai, tự nhiên bốc lên nhận ông Bồng làm anh em. Mà lạ hơn khi chú ý, thấy hai người có những nét giống nhau về ngoại hình thật, đặc biệt ở khuôn mặt. Chỉ có điều, nếu muốn để giống ông Thịnh, ông Bồng phải chịu khó ăn uống để béo lên gấp đôi mới được.  

- Chà giỏi, hay! Một cú buôn ngoạn mục. Tôi biết những người sống bất chấp, họ dễ dàng tìm lý do để thoát nạn hậu quả. Trong trường hợp  này, ông Bồng thật là cao tay, tôi đã đánh giá sai về ông ta - Tôi nói trong hơi thở ngắt quãng – Nhưng thông tin ấy anh lấy ở đâu ra? - Tôi lại quên, căn vặn.

- Anh chàng điển trai tên là Hưng đã kể hết cho anh Thái nghe tình tiết mối tình ấy, nhưng khổ nỗi anh ta vẫn không biết là bị lừa đâu! Công an mất nhiều công xác minh theo những địa chỉ Hưng nói để kiểm chứng. Hiện Hưng được anh Thái đang cất cẩn thận ở một bệnh viện Hà nội. Sức khoẻ Hưng đã khá hơn một chút và đã nhớ được nhiều rồi.

- Đám cưới anh ta diễn ra khá nhanh, hoành tráng, - Tuấn kể tiếp khi biết tôi chưa chịu thôi. - Bởi hai bên vừa đẹp người đẹp nết, vừa môn đăng hậu đối và còn để kịp Anh Thư đi học ở nước ngoài, mặc dù chủ rể còn đi chưa vững. Người bố Hưng kỹ tính, nhưng khi duyên số của con đặt ông vào hy vọng mới ở đứa con trai vốn phá gia chi tử, có thể thay đổi tính nết khi lập gia đình. Ông ưng thuận chỉ sau vài lần đến chơi nhà ông Bồng, trong khu đô thị mới.

Thời gian đầu làm dâu trong nhà, khi Hưng còn chưa lành hẳn, là dịp để Anh Thư lấy được lòng tin  yêu của mọi người. Ngay đến bây giờ, anh ta vẫn mù mờ về con người Anh Thư, trong khi chính anh ta không được bố mẹ tin tưởng bằng Anh Thư. Khi Hưng ghen với tay tổng giám đốc của Anh Thư cho rằng mình chỉ là chồng hờ, ông Thịnh vẫn còn không tin. Sau chuyến suýt chết mất xác, anh ta mới nhận ra rằng vì thế mà Anh Thư không muốn có con với anh ta. -  Tuấn ngừng lại, đưa tay đặt lên vai tôi. 

- À, Mắt mèo đã điều tra tìm Hưng lên cả bệnh viện tỉnh rồi đấy, nhưng không được gì cả. Hưng bây giờ chắc là ổn thôi. Anh Thái cho tớ biết chỗ bệnh viện mới đang điều trị cho Hưng. Anh Thái đã đề xuất trong lãnh đạo cho thành lập chuyên án này ngay sau khi anh Trung báo cáo với bên công an đấy.

- Ô. hoan hô anh Thái, hoan hô anh Trung!

- Cái gì mà hoan hô đấy -  Anh Thái đi vào sân cùng với anh Trung.

Tuấn bị miệng cười. 

Anh Thái báo tắcxi  đã đến. Bốn chúng tôi lên xe trong những bộ quần áo sạch sẽ tươm tất của anh Thái, tuy không hẳn đã vừa nhưng cũng được, trông như một nhóm thương gia. Lát sau cả bốn người vào khách sạn Horison, được hướng dẫn đến chỗ ăn tự chọn.

Tầm gần trưa, các món ăn tự chọn có cả  kiểu truyền thống nấu sẵn, nhưng cũng có những món thịt cá và rau còn sống, để thực khách lựa chọn nấu theo ý của mình ở các phòng riêng.

Chúng tôi chọn món ăn sống, lấy vào đĩa theo sở  thích của từng người, rồi lựa một phòng riêng để tự nấu. Bếp sẵn ngay trên mặt bàn trong phòng, nồi nước lẩu sôi đều. Chúng tôi quây quần bên nhau đóng cửa lại uống rượu, vừa ăn vừa kể chuyện chính trị đông tây, như kiểu nông dân nói về thời tiết mùa vụ. Chợt anh Thái bảo Tuấn :

- Tuấn đi cùng anh, phải thật nhanh. Anh canh chừng cho Tuấn vào trong phòng số bốn, gắn ghi âm dưới gầm bàn rồi ra ngay. Trường hợp đặc biệt anh sẽ ngăn họ lại. Nhớ là gắn bằng băng dính nên không chắc lắm, phải chọn chỗ hợp lý. Máy ghi âm có tầm hoạt động ghi âm trong vòng sáu mét. chất lượng cao đấy, nó ghi được hai giờ. Khi nào xong phải tìm cách lấy lại ngay. Bây giờ Tuấn mở máy đi.

Hai người cùng ra ngoài, tôi cứ thấy tim mình giật thon thót. Một lát, bỗng tiếng anh Thái ngoài hành lang vang lên nghe khá rõ :

- Xin lỗi, nhờ anh cho xin tí lửa. Cái bật của tôi hỏng mất rồi. Tôi nghe rõ tiếng xoành xoạch liền liền như để chứng minh.

Không có tiếng trả lời của người đàn ông, nhưng nghe giọng của Anh Thư :

- Anh ấy không hút thuốc lá, nhưng em có mang theo đây. – Chắc Thư nói với ngưòi đàn ông -  Em cầm bật lửa từ hôm về quê thắp hương trên nhà.

- Cám ơn anh chị.

- Không có gì - Tiếng Anh Thư.

Hú  vía cả mấy người như ngạt thở, Tuấn đã lẻn về. Mọi khi Tuấn ít bị quá xúc động, nhưng bây giờ khác. Tôi vớ cốc nước lọc trên bàn đưa cho Tuấn. Tuấn uống ừng ực. Không cần Tuấn nói, tôi biết Tuấn đã rất cuống khi việc chưa xong thì hai người kia đã về gần đến nơi. 

Khi bình tĩnh lại, Tuấn ăn uống cầm chừng. Mãi sau tôi mới dám hỏi anh Thái:

- Không có cách nào khác à anh Thái? Mạo hiểm thì dễ lộ đấy.

Anh Thái giơ tay ra điều chuyện đương nhiên, không trả lời. Chúng tôi nói chuyện khẽ hơn, để anh tập trung theo dõi. Mãi khi thấy hai người phòng bên dìu nhau ra khỏi phòng ăn, đi về phía chiếc ô tô đen trước sảnh, khi họ lên xe anh mới quay lại nháy mắt với Tuấn.

Hai người lại nhanh chóng sang phòng số bốn, rồi rất nhanh lại ra khỏi, vừa kịp không phải đối diện với hai nhân viên phục vụ dọn bàn đang đến.

Anh Trung hình như sốt ruột hơn cả tôi, mà thực ra cái gì tôi cũng lơ mơ nên sốt ruột lắm. Vừa bước về đến nhà anh Thái, mọi người đã xúm xít bên chiếc đầu đĩa cổ lỗ, chờ  nghe câu chuyện tôi vừa in vội từ USB ra đĩa CD bằng chiếc máy tính của cậu con trai anh Thái. Những khoảng im lặng ban đầu, làm mọi người nghi ngờ khả năng sử dụng máy tính của tôi.  

 Tuấn hỏi anh Thái:

- Anh Thái à. Làm thế nào anh lại biết được đôi ấy ra vào, mà anh em mình chạy chỗ trên sân bóng đá hợp lý thế nhỉ?

- Đơn giản vì tổng giám đốc lại kiêm người lái xe, kiêm luôn phục vụ người tình, phải tự sắp xếp chọn chỗ bàn ăn nên anh biết chỗ phòng ăn của họ. Sau đó cả hai cùng ra chọn thức ăn sống tại quầy, nên chỉ có một khoảng trống rất ngắn đầu tiên. Phải nói là Tuấn đã xuất sắc hoàn thành nhiệm vụ, đòi hỏi tính chuyên nghiệp cao đấy. Khoảng trống thứ hai không khó, nếu cần thiết tớ sẽ giơ thẻ cảnh sát để được kiểm tra, nhưng cũng vừa hay là không cần.

Rồi có tiếng cười của Anh Thư mở màn. Tôi thở phào nhẹ nhõm, tôi hình dung có hai người đang đi từ cửa vào :

- Hôm nay anh có gì để dặn em nữa không? Mọi thứ có được như ý anh không?

- Loại trừ những sự kiện, đêm qua quá hay, em là số một của người đứng đầu. Rất yêu em.

Tiếng kéo ghế, tiếng hôn sụt soạt, rồi tiếng đàn ông :

- Anh không thể yên trí khi tài khoản bị âm rồi, nợ quá hạn phải đáo hạn bằng mọi giá. Ba đối tác chiến lược có một rút chạy, chấp nhận phạt cam kết. Hội đồng quản trị kiểm tra số sách rất ngặt, lại chuyện của em xảy ra đúng lúc này. Anh rốt rưột quá.

- Anh khỏi lo chuyện của em, chẳng qua vì anh không phải là kẻ vô tình thôi.  Mai em sẽ cử chị Lan đi Sài gòn, giải quyết chuyện hai mươi sáu tỷ. Mọi việc em đã tính cẩn thận rồi, không dừng lại giữa chừng được.

- Anh dành cho em mọi điều kiện, thậm chí nhúng tay chỉ đạo việc. Em cũng là đối tác, đóng góp vốn huy động trong thành phần vốn tự có của dự án. Việc bố trí em làm phó tổng tài chính đã hoàn tất, em cần tìm hiểu kỹ cách hợp lý hoá các dòng tiền mới được, cả phương thức trả vốn và lãi, nếu cần thiết sẽ điều chỉnh lại theo kế hoạch từng năm, bắt đầu từ tiền thuê đất bảy mươi năm cho từng đối tác. Mình phải có miếng chứ.

- Anh cho em toàn cử nhân giúp sức, không phí công, chứ cái bằng tài chính rởm của em thì làm được gì.

Tiếng cốc cụng vào nhau, rồi tiếng của người đàn ông :

- Anh bịt mắt bọn Hội đồng quản trị không khó, nhưng lúc này phải có ngay tiền vốn tự có mười phần trăm từ phía mình, số tiến hai mươi sáu tỷ đã về đến chưa?

- Đang trong túi đây rồi.

- Cho anh xem, anh mới tin. - Tiếng cười của người đàn ông.

- Xem ở đâu chỗ ấy.

- Em là người trời cho anh, em thông minh sắc sảo mà rất đẹp nữa. Công việc càng rộng ra, càng phải chú ý sự bất lợi chính nó mang đến không dự báo trước. Nhất là khi ta bắt đầu đầu tư cho xây dựng các công trình khách sạn nhà hàng, của trung tâm khu du lịch. Ta sử dụng vốn từ các cổ phần, phải vài trăm tỷ. Anh rất cần một lượng tiền mặt lớn, đặt cọc tại ngân hàng nước ngoài để bảo lãnh, đối ứng tiền vay theo chu kỳ.

- Anh cần bao nhiêu, chuyển sang  Sinh hay Đức.

- Cần khoảng tối thiểu mười triệu đô Mỹ, gửi vào một tài khoản của anh và em ở Đức. Em khai thác từ nguồn góp cổ phần của Dầu khí, đổi sang đô Mỹ, em gửi ngay giúp anh.

- Anh khỏi lo cho nó già đi. Em có nguồn chuyển tiền qua biên giới trốn thuế của công ty Đức-Việt. Hàng năm họ phải chuyển lãi kinh doanh từ Việt về Đức, mình chỉ cần đưa tiền Việt ở trong nước. Bên kia chúng họ sẽ trả đô vào tài khoản cho mình mà chỉ cần alô là xong.

- Hôm qua, lúc tối mình bắt trượt chiếc ô tô ghẻ, tiếc quá.

- Anh không phải là lái xe chuyên nghiệp nên không kịp xoay sở, khi cái xe đỏ ấy đi qua.

- Chắc chắn chiếc xe Ki-a đó có hai người em biết, đã qua nhà chị em. Anh có tin rằng em biết từng người đã đến ở khu du lịch Green days không? Không chỉ đơn giản qua thủ tục, mà liên quan đến từng thời điểm sự việc xảy ra. Bọn họ chuồn ngay khi chiều hôm gặp em, nhưng đã để lại dấu vết. Tuy chưa biết mức độ dính líu vào việc thằng Bệ đến mức nào, nhưng em tin là có.

- Thằng Bệ nếu không cần thiết nữa thì sao? Chuyện con trăn bị nó chém không chết hẳn, nó không đủ hiểu, chẳng thà rằng cứ để nguyên như thế thì hơn. Có thể ai đó phát hiện ra bắt được con trăn bị vết chém, sẽ rắc rối. Nó không đủ khôn ngoan, nếu  cảnh sát sờ đến nó.

- Em cũng biết cách cư sử, nếu nó hết việc. Anh cứ tin ở em.

- Tình hình Hưng thế nào rồi?

- Chuyện về quê vì em biết Hưng vẫn còn sống, phải thăm dò ngay chỗ bà Thịnh. - Tiếng Anh Thư. - Anh thừa biết em làm thế là vì anh và cũng đến lúc rồi. Hưng chỉ là vật cản nhỏ, khôn ngoan cũng chỉ như thằng Bệ. Hưng lại đang thăm dò nó, biết đâu lại lòi ra chuyện ông Thịnh.  Phải có cách bịt các cửa lại, không để gió lùa mới được.

- Kìa, em ăn đi. Em ăn thử thứ món bê tái chấm tương gừng này, ngon lắm.

Có tiếng nôn oẹ, -  Sau đó là tiếng nôn thốc nôn tháo.

- Không sao chứ em.

- Em không sao, chỉ là cảm gió đấy mà.

- Hay là có Baby?

Hết chuyện. Anh Thái đứng dậy lặng lẽ ra ngoài. Khi trở lại, anh nói có vẻ khó khăn:

- Tuấn này em có để ý thấy mùi gì lạ trong phòng ăn của họ không?

- Em không để ý được. Có mùi cá thịt, bê, tương, sì dầu gì đó.

- Anh Thư chắc sơi cá sống, nhưng tay kia không biết, anh nhìn thấy cả những miếng thịt con cá còn sống nguyên trong cái thứ nôn oẹ mà Anh Thư đưa ra. Anh chụp vào ảnh đây.

Tôi  đứng ngoài thấy người gai gai, tôi nhảy vào trong. Mọi người đang xúm lại xem trực tiếp trên máy ảnh anh Thái chụp. Ảnh có tính chuyên nghiệp, nhưng một đôi chiếc không có góc nhìn phù hợp.  Một vài bức cuối chụp cận cảnh trên bàn ăn, khá rõ. 

- Làm thế nào anh chụp hai người khi đối diện khi xin lửa thế. Lại còn cả biển số ô tô đây rồi, thức ăn này, ôi cả cái chất nôn này kiếp quá - Tuấn kêu lên.

Chưa thấy anh Thái trả lời, có lẽ không cần. Anh Trung nhìn khắp lượt mọi người như thăm dò  ý kiến :

- Có hai việc đã được thú nhận, cả hai người đều dính líu vào vụ này và có liên quan đến ông Thịnh, có cả thằng Bệ và đám đàn em làm tay sai. Thứ hai Anh Thư đang có trong tay số tiền hai mươi sáu tỷ, để góp vào công ty cổ phần đầu tư xây dựng khu du lịch.

Tuấn bỗng đứng dậy, giọng rất nghiêm nghị để thu hút chú ý :

- Em cho là số tiền này là của ông Thịnh. Số tiền hai muơi sáu tỷ trùng với số tiền bán hai căn nhà biệt thự tại Hà nội. Tuy không có đủ chứng lý nhưng em tin là như vậy.

- Ông Thịnh mất tích ở Sài gòn sau khi đã vào bằng máy bay, chẳng nhẽ lại ôm tiền ra Hà nội lần nữa. Chúng ta không nên mất thời gian - Tôi phán đoán, phản bác lại bằng nghi ngờ của mình. - Nhưng sao cô ta lại ăn cá sống nhỉ ?-Tôi cứ nghĩ về những tấm ảnh không dứt ra được.

- Đây là một câu chuyện bí hiểm trong cung đình bên Trung hoa, - Anh Trung nói - về một phi tần chiếm giữ được tình cảm của một vị Hoàng đế, nhờ một thứ bùa mê, do thờ thần mày ngài và ăn cá sống. – Hoàng đế bị hấp dẫn bằng nhan sắc lộng lẫy và sự kích dục vô độ. Có điều trái tim của người đàn bà ấy ngày càng sắt đá, cuối đời người đàn bà ấy trở thành một con yêu ma.

- Thần mày ngài là thế no? – Tôi nhớ đã đọc được ở đâu rồi.

- Thần có đôi lông mày trắng trông hệt như mày của con ngài, kiểu ngài tằm ăn lá dâu ấy. Cậu nhìn thấy con ngài kiểu ấy bao giờ chưa?

- Dạ chưa.

 
 

... CÒN TIẾP ...

 
 



© Tác giả giữ bản quyền.
.Cập nhật ngày 23.11.2010 theo nguyên bản của tác giả gửi từ Hà Nội .

XIN VUI LÒNG GHI RÕ NGUỒN NEWVIETART.COM KHI ĐĂNG TẢI LẠI