ĐÊM QUANG MINH



VŨ HỮU TRÁC


Quang Minh, trong trí nhớ của gã, có hai con mương, một con nhỏ và một to quen gọi là sông. Nhà cửa đứng ngốn ngang quay mặt chổng lưng vào nhau và còn có cả một ngôi chùa cũ ẩn trong những lùm cây cao mà rậm rạp. Chỉ có một dãy nhà mới xây gần đường quốc lộ là có hàng lối. Lui vào một chút là dãy nhà hai tầng thấp. Cái nhà đầu ngõ nhỏ, nơi gã đang nghỉ trọ mấy ngày qua, trước cửa nhà có dàn hoa giấy trổ những chùm hoa đỏ trắng, xúm xít che trên cái cổng có gắn biển “Khách sạn Hoa” chỉ to hơn cái quạt cầm tay.

-“Khách sạn chó gì” - Gã nghĩ...thôi ở tạm thời gian, cũng được.

Gã  nằm vật ngửa lên trên giường, những bông hoa giấy trăng trắng hồng hồng xã xuống ngoài cửa sổ làm gã chợt nhớ đến những dây leo trên hàng rào gỗ thông xám xịt của cái trại tị nạn ở Châu Âu. Những thân cây hồng quấn dầy trên các thanh gỗ đen, trổ từng chùm hoa như một bức tường trắng hồng cố xoá đi cái vẻ u ám bên trong.

Giờ  gã đang tìm chỗ ẩn nấp để tĩnh tâm. Ký  ức về châu Âu những ngày trốn chạy, những tháng băng tuyết ngập đất, làm đủ các nghề từ bốc xếp gỗ lậu trong rừng, bốc vác trong các chợ, rồi là thủ lĩnh phường thảo khấu kiêm đánh hàng quần bò từ Trung quốc sang châu Âu. Khi manh mối của gã lộ hẳn ra vì “thằng chó” gã lại phải lẩn trốn, tối tối gã phải ngủ chui vào trong các thùng giấy hứng chịu cái tê tái buốt giá, hoặc lủi vào trong xe mooc chỉ có những tấm thảm sực nức lên mùi cứt chó hoang.   

Căn phòng bên trong có khi cũng như cái phòng khách sạn gã đang ở, vì nó được dán giấy giả gỗ nom giống một căn phòng thật. Khu “nhà” hai tầng, phòng ở không có ban công vì được ghép nối bằng chất các Container chồng lên tạo thành, nếu đứng là có thể gần với tới trần. Bực mình nhất là cái hành lang có tấm tôn bị bong ra lại không có thảm, hễ động bước chân là rầm vang lên, cứ như có ai cố gõ vào đầu. Ở trong các “hộp kẽm” cả mùa đông, gã nhớ lắm một chút nắng, cái nắng rực trên đầu trên da thịt một thằng nhóc buổi sáng mùa hè.

Gã nhớ đến lạ lùng, khi nó bước đi, đầu ngẩng cao đón đợi những sợi nắng đang xuyên rẻ quạt qua đám lá hàng cây bàng bên đường, gã thèm khát cái nhố nhăng trong đám bạn bè trẻ con mà nó hay bắt nạt, bởi nó là đứa bé khoẻ mạnh, gan lì nhất. Còn bây giờ, gã đã có những tia nắng này thật nhưng vẫn chưa được đón đợi nó tự do như thế. Những ngôi nhà ở Quang Minh một phần gếch lên quốc lộ, một nửa duỗi xuống bờ sông. Mùa hè ở đây mưa ít, còn mùa đông có sương mù và mưa thì dầm suốt. Có cái gì nhói lên nghèn nghẹn trong ngực gã. Gã thay đồ cũ để giống với những người làng quê rồi đi ra.

Gã chưa đủ bình tĩnh để phớt tỉnh trước buổi chiều hè có tiếng trẻ nô đùa làm gã nao lòng. Quang Minh có tới hai, ba ngàn người dân, sống bằng nghề chính là buôn bán tạp, chạy chợ rau đầu mối bán buôn, cũng còn có một số ít dân làm nghề nông vì còn yêu ruộng đất. Gã chưa đủ sự tĩnh lặng trong lòng mình để nhớ, mỗi khi có người gánh đôi quang sọt như mẹ nó đi qua trước mặt.

Gã  không thích sự trêu ngươi của thứ tô vàng phết son. Nỗi cô đơn làm gã không thích bất cứ cái gì óng ánh trên những tấm biển treo có những chữ còn sai chính tả. Tự nhiên gã lại trở nên hằn học vô cớ. Cuộc đời gã cứ như hạt bụi lơ lừng giữa trời chưa đủ nặng để trĩu xuống, mà cũng không thể để tự bay bạt lên…

     

Thoáng đi qua là thấy được cái vừa cũ kĩ,  đen đúa lại vừa mới hồng tươi, vàng ối của phố  xá. Luôn đứng ở đầu phố chính, có cây xà cừ bị sét đánh cụt ngọn. Cả Quang Minh chỉ có hai cái ngã ba, còn là những ngách hẹp quanh co. Nhà Bưu điện bốn cạnh vuông, đẹp nhất thì trông như cái bánh chưng mốc đứng một bên góc ngã ba. Đầu làng chỗ gã đi qua, là chỗ nửa chợ nửa quê, chỗ rộ quán Karaoke ì èo, vài ba quán nhậu, quán bia ôm. Các cô gái ở thành phố về bán bia, mặt hồng môi đỏ như trời chiều, tươi cười chào hỏi, lôi kéo theo các cô gái quê mới lớn ở ngay trong làng.

Gần trưa, vui vẻ hơn cả, là đám con trai, con gái kéo nhau đến đám cưới, đến dự xem và hát video. Có đám bỗng trở thành những ca sĩ đứng dạng chân ra chỗ nhà dựng che bạt hát, có cô sơ ý nhún nhảy múa may, dơ cái chân gót đen hơn cuốc, hếch cao lên, trong tiếng nhạc hỗn độn đến điếc tai. Thỉnh thoảng ào lên nhưng câu chẳng hiểu là thứ tiếng gì. Đám cưới được tổ chức ngay tại nhà rềnh ràng, cô dâu đúng là liều mạng, đang sợ hãi tái nhợt giữa chốn xa lạ không họ hàng. Chú rễ là anh chàng bán cá ở chợ, tay chân lúc nào cũng tanh tanh, hễ ai nói gì cũng nhe nhở răng miệng ra cười mà chẳng hiểu là cười cái gì. Răng thì cái đen cái vàng chen lấn chỗ cửa mồm cái dài, cái ngắn sít nhau lố nhố sau cặp môi như màu thịt để lâu. Đám thanh niên chen nhau trên chỗ tấm vải xanh căng lên làm phông có dán mấy cái chữ lồng và có đôi chim bay đậu, vùa nhảy lên vừa hát chẳng ra hàng ra lối ngoáy mông chổng đít vào nhau. Chát xình, chát bùm, có vẻ phởn lạ.

Đám cưới chẳng có gì vui, hàng bên cà phê bán kèm đồ điện tử, tự nhiên tức khí, Úp úp…um um, oà lên. Úp úp…um um …ụp, còn nhức óc hơn nhiều. Bên đám cưới cũng chát chát xình, chát chát bùm to hơn, những vẫn có phần kém hơn. Kẻ người làng chán chuyện ra đứng ngoài hóng gió, thi thoảng thấy rút điện thoại ra, giọng hờ hững :

- Ờ  ờ ! Nhớ rồi. Tôi đang bận lắm… 

…Gã nhớ trước lúc trốn chạy, khi còn ở trong nước, gã lẩn như trạch trong bộ dạng nhàu nát, lôm nhôm. Gã luôn chuyển chỗ trong các con ngõ sâu hun hút, để chờ kẻ sẽ cứu giúp. Gã hoà cái thể xác mình vào trong những con góc khuất sặc mùi nước cống, mùi nước đái, những cảnh đời bụi bặm lam lũ lẫn trong mùi xào nấu, mùi mắm. Về sau gã mới hiểu ra rằng, bủa vây muốn nuốt chửng lấy gã, không chỉ có cảnh sát truy lùng tội phạm mà còn có chính cả ”thằng chó” ấy nữa. Gần nữa năm gã tan rữa trong cảnh đời đen bạc uế tạp đó để chờ cho đến khi không thể chờ được nữa, gã trốn chạy sang châu Âu…Chập tối Quang Minh không rõ trăng, gió xua cây lá rụng, mưa rây nhẹ, ánh đèn đường lóe lên những vạch nhập nhằng.   

Ban đêm, những người không biết có thể ra đường mà không lo lắng. Tội phạm không  có mấy. Trộm cắp, mua bán cái thứ thích thích, đánh nhau dẫn đến thương tích cũng có nhưng ít. Cũng có dình rập trong bóng tối, có nỗi sợ hãi ám ảnh vô thức. Có ít những chuyện xô xát trong gia đình, có cả vợ đi tìm chồng, chồng đi tìm của mới lạ là những vụ bình thường. Lác đác thấy xuất hiện vài nhóm xe ôm và những mái đầu nâu đỏ ở ngã ba.     

Buổi tối, lùi sâu hơn góc ngã ba phố đèn mờ hơn, căn nhà mái ngói thâm đen chỉ sáng rõ đèn biển hiệu trên cửa có treo tranh. Các cô gái truyền thần bán thân nghiêng nghiêng cười một mình. Trong nhà còn lộ ra một bức tranh sơn thuỷ to tướng. Tháp rùa phong sương đứng bên núi đá cheo leo, có cả cầu Thê Húc đỏ rực bắc sang. Đàn ngỗng trời bay lạc, chấp chới cánh trắng và những lông đuôi vịt màu xanh biếc đang bay qua, in bóng dưới Hồ Gươm xanh màu nước rau muống luộc. Tranh trên tường bé hơn, màu vàng đậm hắt ra từ ô cửa sổ những  ngôi nhà như bỏ hoang lâu ngày. Đường phố vặn cong, hai cây xà cừ già, đứng tựa lưng nhau thở dài nhìn lại tấm thân cong queo đen đúa của mình. Thỉnh thoảng bắt gặp cặp mắt tò mò của ai trên đoạn đường vắng. Cuộc sống êm ả ấy là chuyện bình thường ở Quang Minh.

Dưới gốc cây dâu da trước nhà, có tiếng gọi vọng vào  của cô gái:

-  Hoạ sĩ ơi, vẽ cho em một bức tranh khoả  thân nhé?

Hoạ  sĩ đứng tuổi cười khùng khục, mắt trắng xoá kính:

-  Giờ này thì chỉ vẽ được ma thôi!

Tà  áo ngắn rướn lên, lộ rõ một khoảng hông trăng trắng - Hoạ sỹ liếc ngang, mắt méo xệch.

Hoạ  sỹ tốt nghiệp trung cấp công nghiệp cơ khí  nhưng có tài vẽ, học lỏm. Nghe nói thằng con trai độc nhất của gia đình, học kém nhất trường vì nhà trường toàn thày giáo kém, nên thi trượt đại học. Ông chú họ bảo, nếu gia đình đưa hai mươi triệu thì chạy cho vào trường đại học tin học ở Hà Nội, mới mở năm đầu tiên. Sau hơn một năm, nó trở thành một games thủ siêu hạng, đã lên dược đến ngôi một đế chế. Học chưa được hai năm, nó bắt bố xuống trả món nợ ba trăm triệu vì là cả lô đề, cá độ. Trường đuổi học. Nó bảo, thằng con ông hiệu trưởng trường, bạn nó, còn nợ sáu trăm triệu cơ. Vợ họa sỹ thương con cố vớt vát bảo : “May mà con mình còn chưa nghiện!”.      

Tiếng guốc cao gót lộc cộc vỉa hè, gọi xe ôm :

-   Chở em ra gần ngã tư, đoạn gốc cây cụt  ấy. Đi chậm thôi, biết đâu em gặp được khách quen. Buồn phố quá, đến nước này, có khi em lại về lội ruộng mất thôi!  

Ánh mắt quét ngang người đàn bà tuổi sồn sồn, quẩy đôi quang gánh đi dọc phố, dừng đứng bán ngay trên vỉa hè nhỏ, bán bún ốc kèm với rượu, có trứng vịt lộn với nước chấm ớt tanh tanh. Thiếu nữ môi đỏ, má quá hồng và vài anh xe ôm, tóc cắt cua, mặt trông ghê ghê với dăm ba cậu thiếu niên, mặt toàn những đám mụn trứng cá, ngồi thành vòng tròn tíu tít quanh gánh hàng quà, Gã lại thở dài. Đi vô định chẳng sao.

Gã  thấy đói bụng, Phở quán Phương đèn sáng hắt ra đường, phải làm bát phở đã. Phương tầm tầm tuổi, gầy cao quần cộc xanh màu bò chàm, đứng dạng rộng chân trước nồi nước phở đang sôi toả mùi gây gây ngạt thở, chân đi đất, bàn chân có móng chân cùng màu đất, thỉnh thoảng lại hất hất cái chân doạ con chó đang nhay nhay cái khăn lau bàn.

Gã ngồi xuống bàn ngoài gần cửa, cạnh cái bàn có tiếng sụp, soạp, có sẵn đôi ống quần lửng lông chân rậm rịt, chân xỏ đôi ba ta xanh mới có buộc dây cẩn thận. Con chó chạy lại quanh quẩn chờ.       

Ngán ngẩm, tự nhiên cái ống quần lem nhem bọc cặp giò giống như bị teo cơ của Phương Phở tông mạnh con chó con một cái đá, làm nó oẳng lên một tiếng, chạy ra phía gầm bàn tối, nói hắt ra :

-  Tại cái đám cưới của nợ, mất hết cả khách.

Nghe kể, Phương Phở đã cất công khăn gói xuống tận Nam định học nấu phở Cồ. Mới mở quán, vợ chồng bận rộn với hàng suốt ngày đến tận nửa đêm, lại phải luôn phải canh chừng cô con gái. Con gái Phương Phở, mới lớn gần đây, nghe đâu bản tính hiền lành, xinh xắn, phải mỗi tội thích trai, cứ thấy trai là mắt sáng như đèn ôtô ban đêm, lại còn đưa đẩy nữa.

Chiếc bàn nhựa bốn chân yếu ớt bên cạnh, lại thêm những bốn cái chân trên hai ghế gỗ dài kê bên cạnh. Trên mặt bàn có hộp cắm những cái đũa sẫm màu nhờn nhờn có đủ cả giấy lau miệng và tăm. Bên dưới chỗ dưới gầm tối tối là bốn cái chân người. Hai cặp chân lặng im vì mắt người đang chăm chú nhìn sang chỗ mép váy ngắn ngủn, bị lộ ra một ít vì ngọn đèn trên trần, có hai cái chân nõn mịn, tuồn ra, có thêm bàn tay mềm, móng tay hồng, đang giữ rịt mép váy.

Nghe tin con gái lớn Phương đem lòng yêu thằng Đê tóc chôm chôm, sau một thời gian lên phố làm bảo kê massage không được, về mở hàng băng đĩa, kính mắt ở đầu làng. Phương cấm tiệt con gái, tuyên bố hùng hồn:

- Tao mà thấy mày đi với nó tao chặt chân rõ  chưa? - Phương vung mạnh con dao thái phở to tướng lên.

Im lặng.

Phương Phở điên tiết, đập cái bản dao xuống bàn :

-  Quân mất dạy ! Quân sấp mặt !

-  Vâng ạ.

Nó  len lét đáp nho nhỏ, không dám cãi một lời.  

Cả  thị trấn ị ra mặt đường những mẫu kiếm ăn đêm. Màu đêm nay bớt đậm vì còn có trăng đang lên. Tiếng rao bán xôi lại vọng lên từ phía cuối đường không người. Hàng ngô nướng gần, than hồng rực. Chỉ có ngô, than hồng và người bán. “Ngô bán cho ai? Cái con bán hàng ngô này, mắt long lanh thế, sao lại đi bán ngô?”.

Lâu nay, có điều lạ gã không còn hứng thú cái việc ấy với bất cứ lời mời chào nào nữa…  

Phố  xá vẹo nghiêng theo từng bước người. Mảnh trăng vụn, rắc trút xuống trên đầu gã thứ trắng đục. Hè thấp, chân giầy lạt xạt qua lớp ngôi nhà cũ. Phố rút cong về nam rồi nối vạch với đường thẳng mờ mờ như dải khăn trắng ra xa tận ngoài cánh đồng. Gã bước từng bước chậm rãi ra chỗ hơi nước từ mặt sông đang bốc lên lạnh lẽo. 

…Gã miên man với số phận  khi gã đã trắng tay, càng trở nên thứ tồi tệ đen tối. Những thảm hại kéo đến nhanh hơn, đúng là trắng tay là trắng mắt. Tự nhiên gã lại thấy xung quanh mất hết màu sắc, tất cả đều trắng. Màu trắng từ bầu trời, từ mặt đất u ám trắng. Mọi lạnh lẽo trong màu trắng, kết thúc tất cả để rơi xuống, rơi trút xuống trước mặt hắn như tuyết. Tất cả đều trắng rợn trong cái lạnh rát ở bìa rừng nơi gã ẩn nấp khi mới sang Châu Âu. Thông báo của chiến hữu mang một thứ tiếng của chén bát ném vỡ oà xuống sàn nhà mà gã phải ngơ ngác rất lâu mới hiểu ra được, gã bị “thàng chó” săn đưổi. Hắn ghét cay ghét đắng cái màu trắng đêm ấy.

Không có ai đó động lòng nói cho gã biết thế nào để chết một cách sòng phẳng. Gã chạy trốn vì người ta quy cho gã cái tội, mà tội ấy là phải chết, mà là gã đã ngu. Gã mất ăn mất ngủ nhiều ngày, gã thấy mình thật ngu. Sao lại đi nhận tội cái tội tầy đình ấy thay thằng trùm, để bây gìờ nó vẫn nhởn nhơ nuốt cả lời hứa cứu gã.

     

Hàng quà  nửa đêm đã sửa soạn ra về. 

Tự  nhiên mắt dõi đôi về chỗ thành cầu qua con sông nhỏ. “Ai lại muốn nhảy xuống sông giờ này chắc?” Gã lắc lắc đầu. “Đùa giỡn với cái chết hả? Dòng sông cũng có thể giết người đấy!”

Cái bóng vẹo theo từng bước gã trên mặt đất gồ ghề. Cũng chẳng thấy hứng thú gì. Cây xà cừ cuối làng choãi ra bờ sông lẫn với cái bóng trông như đống đất to tướng.  Hai năm rồi, chốn chạy. Thôi kệ, sắp kết thúc cả rồi…

Bóng tối nhàn nhạt những sương. Bờ sông có hai bóng ngồi gần nhau, một cao, một thấp. Một bóng thấp tóc dài. Bóng cao đầu chôm chôm. Trăng mờ, im lặng rót vào chỗ ấy thứ sáng yếu ớt. Cứ vài ba phút hai cái đầu lại tách ra, hai ba phút lại nhập nhằng lại vào nhau chẳng ra hình thù gì. Một lát hai cái bóng ập lên nhau chìm hẳn xuống đất, lẫn vào đám cỏ dại rồi nín lặng. Gã không lạ gì cái đó.  

Phía  đông một khối đen lù lù xuất hiện. Khối đen như con trâu tiến dần đến chỗ im lặng mà trăng trắng, chân đi không một tiếng động. Con trâu đầu to như cái gầu tát nước. Gã quay nhìn không chớp mắt. Ồ, Quang Minh lạ đấy, cũng có lắm những thằng liều. Gã lẳng lặng đến nhìn từ xa.

Tự  nhiên có tiếng nói :  

-  Người nhát gan nhìn thấy tôi bịt mặt thì hoảng sợ, bọn trộm cắp nhìn thấy tôi thì dè chừng. Nhưng ông không sợ là làm sao?

Thì  ra là Phương Phở, gã nhớ giọng lúc chiều, không hiểu giờ này đi ra làm gì ở đây mà mang theo chăn trùm ghê thế. Gã không thèm trả lời quay đầu bước chầm chậm, gã đâu phải là người Quang Minh.

Ánh trăng mờ phủ như sương trên đầu. Trâu đứng thẳng lên bằng  hai chân gầy, chạy băng ra bằng lao vào giữa bụi cỏ rậm. Túm cổ.  Đầu chôm chôm vọt chạy quắn đít tay sách quần. chạy ra giữa cánh đồng đang mờ mịt sương. Có cả giọng ú ớ không rõ tiếng. Đúng là Quang Ninh bình yên thật, Quang Minh đã không biết cảnh giác chút nào lại không biết sợ là gì…Gã quay lưng lại bước đi.

Gã  không thể nhớ lại được từ lúc nào gã trở nên vô hồn trước những chuyện như thế. Lúc cái bản án mua bán tàng trữ trái phép số lượng lớn ma tuý của đám tay chân trong đó có gã, cho tay trùm khét tiếng tàn nhẫn ám ảnh gã đến mức không chịu nổi.

…Bây giờ thì tới một ngày, gã tin những chứng cứ sẽ truy đuổi sẽ tìm được ra gã, mà không chỉ là nhà chức trách mà cả “thằng chó” nó luôn muốn bịt miệng gã vĩnh viễn. Gã sẽ đợi chờ phút đối diện với “thằng chó”… Đúng là thằng chó…Gã nếm trải quá nhiều hoảng loạn. Những nỗi đau, dằn vặt trong lòng gã, giờ làm gã sẵn sàng chết. Cuộc rượt đuổi của tay chân “thằng chó” khắp châu Âu đã làm gã kiệt sức. Nỗi uất ức của hắn lại ào về, cắt cứa vào da thịt vào tai vào mũi hắn làm nước mắt ứa ra mặn xót, dần đầy thành từng giọt rơi xuống. Vết thương chỗ đùi lại nhắc gã lần thoát chết bất ngờ trong rừng thông, khi đầu nóng súng ngắn đã chĩa thẳng vào ngực gã. Một kẻ người Việt bịt mặt nói giọng miền trong :

-  Thắng cứt đái…mi lạy đi !

Gã  không đủ sức lạy nó, mà trợn mắt ngó nhìn. Nó bắn một phát vào đùi gã rồi bỏ đi. Khi ra ngoài căn nhà như cái lều cũ nát giữa rừng, nó bắn một chặp hết cả băng đạn lên trời. Khi lũ quạ vừa vỡ tổ buổi chiều, kêu “quà quà” suốt mấy tiếng đồng hồ ngoài hàng rào, cũng im lìm biến thành những chấm sẫm hơn thẫm trên cây trong màu đêm nhờ nhợ, gã bình tĩnh lại được và hiểu ra nó không muốn lún sâu thêm nữa vào tội ác của kẻ được thuê, bởi nó cũng không hơn gì gã.

Gã  là đồ cứt đái !

Lần này về gã sẽ cho “thằng chó” biết tay, gã sẵn sàng chọn cái chết để đối mặt, rồi gã sẽ ngã xoài xuống đất để nghỉ ngơi.  Gã sẽ ngủ một giấc ngủ dài như cả trăm năm được ngủ và sẽ không ai đánh thức được nổi gã dậy nữa. 

Con đường phía trước qua một đoạn của bờ sông Quang Minh trĩu nặng. Hồ sơ trọng án đã ấn định bằng cái ngu của gã rồi. Gã phải tránh cả những thứ trước kia gã coi là tép. Gã gọi điện thoại đón tắc xi quay lại.

Taxi trắng chạy vòng vòng qua một lượt quanh phố. Chục phút  đã hết nhà mặt đường. Hạ kính chắn gió  xuống. Chưa đến mười giờ, chắc vẫn chưa được. Đi thêm một đoạn nữa, Chợ đầu mối, vài xe đạp vành thồ, lốp bẹp dí chở nặng đi ngược. Một xe chở một bên sọt, đi nghiêng. Taxi bấm còi bíp bíp, không được, tức mình lán ra đi nghênh cả đường, lái xe thò đầu qua cửa doạ xe thồ. Lại còi, giờ này phố đã ngủ rồi, còn bóp còi. Thử xuống xem xe thồ cái đã.

Gã  nhìn những mớ rau xếp trong sọt, y như cái sọt của mẹ gã, những cái sọt cũ nát của mẹ vẫn còn hằn vết trong lòng gã. Chợ búa gì mà đông thế này? Nửa đêm. Váy ngắn giăng trước mặt. Con gái, tay giữ váy, để gió thổi lên khỏi lật không chừa chỗ nào, trông mặt non tơ giống con gái khu công nghiệp, kéo đến bán rau gì đây? Quay lại, cả nữ sinh trường chuyên quần áo đặc biệt riêng. Trăng rọi sáng chiếu lên trên cả chợ đêm. Váy ngắn đứng thành hàng phất phơ phía trước những gánh hàng rau. Quần bò áo cộc hở lưng tung tăng chỗ chân dốc. Ngây phỗng, đẹp quá chân không bước được nữa, mười phần thách thức con mắt gã. Chưa bao giờ gã thấy thế này. 

Gã  dừng lại, châm thuốc rít một hơi dài. Cái chấm đỏ lừ, khói nhả bay lên một chút rồi biến mất. Tự nhiên có cả mùi mồ hôi trộn mùi bụi đường chua nặc, chua đến nỗi gã ngửi thấy. Con thú lớn trong gã đã ngửi thấy mùi những con thú nhỏ hơn.

Gã  rứt điếu thuốc ra khỏi môi phóng xuống đất. Ồ, mà có gì đâu! Nghĩ đã, giờ thì phải biết nấp cho kỹ chỉ cần vài sơ xuất là sẽ hiện hình lên trên mặt ti vi ngay. Đúng, có kẻ rình theo gã. Gã quấn khăn lên mặt, qua một bên  mắt, mờ quá, mặt gã nom cổ quái. Cái khăn to ngỏng lên liền với trùm mặt phủ kín xuống. Có chuyện rồi.

Có tiếng giọng mới vỡ khàn, vịt đực :

-  Thôi đi mà, cứ để yên cho nó đi ! 

…Quyết tâm để sống thì gã có thừa, gã muốn sống, nhưng một mình gã làm sao được khi mọi thứ giăng kín đang khép lại. Gã phải phá tung lên không khác được. Gã biết nguy hiểm vẫn đâu đó rình quanh mình không phải là phía bản án. Thứ luôn dình rập bắt gã phải câm miệng bắt khao khát tự do chỉ là trong tâm trí của gã. Gã luôn phải cảnh giác...

Gã  lại lên xe tắc xi :

-  Đến chỗ chùa ta dừng nghỉ một chút.

Taxi đi nhanh, từng mái nhà nhạt nhạt giạt ra bên đường. Một quãng đến ngôi chùa cổ, xe đỗ từ xa. Gã bước xuống, ngắm nhìn, tắc xi tắt đèn chờ. Mọi thứ mất hẳn vào bóng đêm. 

Gió  đỡ hơn. Chỉ còn con chim đương động cành. Lặng ngắt.

Gã  đến chùa đứng ngoài cổng tam quan, tìm chút tĩnh tâm. Ngôi chùa có lịch sử trăm năm uy nghiêm bóng cây bồ đề, cây mít cổ thụ. Gã ngước mắt nhìn, một tiếng chim vỡ ra từ phía sau chỗ đen đến nhói tim. Thời gian nượp nượp rơi trên lối đi. Tự nhiên gã chắp tay lạy vọng vào trong chùa. Đời gã chưa bao giờ gã biết làm thế.

Không có một tiếng động, bức tường có cây mít cổ thụ bên trong xoà ra che mất ánh trăng, hình lên trước mặt một quầng sáng mờ. Còn cả cái gì giống nữa. Gã ngẩn người, một tảng đá như con trâu thả mình nằm, đầu hơi nghếch lên thanh thản. Thân đá bạc phếch, chỗ phình phẳng như cái ghế. Tảng đá nhẫn nhịn quỳ bên cổng chùa cổ, chỗ cổng vào rêu mốc trong ánh sáng mờ phủ ướt sương. Gã ngồi xuống lên trên lưng trâu, đăm chiêu suy nghĩ. 

Bỗng có tiếng người :

-  Thần sắc người không tốt! Ta thấy được tất cả trong đêm. Ta biết cả nỗi lòng của người. Hãy cởi bỏ những lo âu đang đè nặng người đi.

-  Ta là kẻ cũng có tội, nhưng không phải như thế! Nhưng vì ta đã ngu, còn bị lợi dụng vu khống…chính nó còn định thủ tiêu ta. – Gã đau lòng thở dài thành từng đoạn ngắn.

-   Lòng người luôn hồ nghi, mà cõi người là chốn mông lung, huyễn hoặc trong cái tham vô cùng. Lòng người thì đã chết từ lâu trong cái bất thường đó rồi. Phải biết bỏ đi mà sống để cái chân thiện phục hồi. Người phải tránh nhìn thấy kết cục cuối cùng bằng cách gây ra tội lỗi  mới.

-   Ta sẽ không thể để nó làm thế được.

-   Người muốn thấy mọi thứ không cùng ấy sẽ chấm dứt ư? Ta là tảng đá của trời sinh mà cũng điêu đứng vì sự vị kỉ, may mà ta được đưa về đây. Đằng này họ phải vì cái lợi, cái độc quyền của họ. Cần gì thêm nữa cho chết hẳn?

…Gã muốn hoà mình vào đất, sống thế này cũng chẳng làm gì nữa”. Cố nữa làm gì, bạc cả như vôi rồi.

-  Có còn lối nào cho hồn an lạc không?

-  Chính là chỗ dải đất trú thân cuối cùng này của người! Của chính mình chớ không phải ở nước nào, hay một nơi rừng thẳm núi cao chưa có dấu chân người nào. Ngay từ cái nơi khó tường này người phải trả lại hết. Có thể hồn mình mới thanh thản được.

Gã  tự nhiên háo hức khám phá bầu trời mới qua khoảng thủng rộng trên tán lá cây như cái mái nhà thủng một lỗ rộng giữa rừng thông vào một buổi đêm bất ngờ thức giấc.

-  Người cần phải biết tội mình đến đâu! - Tảng đá hếch cái mõm lên cười.

Gã  vừa rời khỏi khoảng tối vĩnh cửu, những mảnh hồn phách phiêu lạc mất rồi đang dần trở lại. Quang Minh trùm một thứ không khí mờ ảo.

     

Mặt sông, có cái gì đương vọng về như tiếng chân người. Gã đi bộ về phía ấy. - “Cẩn thận không mà rơi xuống sông”.

Trên cầu hai cái bóng nhập làm một, tì lên thành cầu, rung rung ú ớ. Một bóng đen đen chợt chạy vọt lên cầu. Cái đầu có hai tai nhô cao như chó, dơ con dao dài như cái mác.

-  “Bọn giẻ rách!”

Gã khinh miệt. Hai bóng tách hẳn ra bóng thấp lấm lét. Có tiếng hốt hoảng không thốt ra thành tiếng, bóng dài ú ớ ôm ngực tức thở, mặt trắng xanh lét ánh trăng.

    Gã  đoán ra.  

-  “Không được! Phải dừng lại ngay!”-  Gã lồng lên.

Chỗ  giữa cầu có một người đang chới với chỗ lan can, cái đầu có tai chó hua hua con dao dài. Váy ngắn đứng trên cầu lặng im trong mờ tối, lấm lét nhìn ra khi thấy gã chạy đến như cơn lốc. Trước mặt một quầng sáng mờ, mảng trời đỉnh đầu đem sẫm, hơi mờ bay giạt đi thành một khoảng sáng tròn.

Cả  ba kinh hoàng, lặng im quên tất, đứng nhìn hòn đá tảng trên thành cầu lăn ùm xuống mặt sông.  

Gã  không kịp nghĩ gì lao theo xuống. 

Gã  gọi tắc xi lần này là để cấp cứu kẻ rơi chết đuối dưới sông. Gã dặn :

-  Tắc xi chờ đấy.

Lát sau gã lẩn nhanh ra ngoài, khi đưa bệnh nhân vào  được phòng cấp cứu. Gã đâu đủ điều kiện  để khai báo với bệnh viện.

-  Đi đâu anh?

-  Đến đồn cảnh sát nào gần nhất. 

 
Quang Minh 12 - 2009.
 



© Tác giả giữ bản quyền.
.Cập nhật ngày 07.09.2010 theo nguyên bản của tác giả gửi từ Hà Nội .

XIN VUI LÒNG GHI RÕ NGUỒN NEWVIETART.COM KHI ĐĂNG TẢI LẠI