NHÀ ĐIÊU KHẮC VÀ NGƯỜI MÂU  THỎ TRẮNG




MANG VIÊN LONG


Trong thành phố Lille - nơi Mercell đang sống , nguời ta đã cho dựng đến bốn bức tượng lớn nhỏ của ông tại các công viên và ngay ngã tư trung tâm dẫn vào phố chính. Cả nước, tượng  của Mercell cũng đã dược trưng bầy tại các cửa ngõ chính trên các trục đường liên tỉnh lên đến con số 12 trong gần bốn mươi năm nay. Dầu vậy, không ai biết Mercell đã sống trong cô độc và khổ đau trong nhiều chục năm-lặng lẽ làm việc  đêm ngày nơi khu láng trại ngoại ô cho những bức tượng sẽ được mang đỉ trưng bầy đây đó trong nước-nhất là trong các dịp tổ chức triển lãm mỹ thuật điêu khắc quôc tế.

Cho đến một hôm Mercell gặp được một cô gái hầu bàn ở một quán nhậu nhỏ nằm dọc theo bờ cát của dòng sông Pliss.

Mercell đi xuống con dốc dọc theo bãi cát-lửng thửng bước lại chiếc bàn tròn nhỏ nằm lẻ loi bên gốc cây Sảke trụi lá. Khoảng mươi phút sau, bà chủ quán nhậu đỏng đảnh tiến đến-lả lơi cười, rồi đoan đả hỏi : “ Thưa, anh dùng món gì với loại rượu nào ạ?

-Món gì, loại rựou nào-cũng tốt cả!-Mercell vừa nhìn ra dòng sông, vừa gật gù.

Một cô gái, khoảng hai mươi- măc bộ váy rộng mầu hạt dẻ -trông quê mùa, lùi xùi, bưng khay ruợu và thức ăn ra đặt lên chiếc bàn trước mặt Mercell: “ Mời ông dùng ạ!”

-Cháu ngồi nói chuyện với chú một chút được chứ?

-Dạ, được-cô gái sẽ sàng kéo chiếc ghế mây ngồi đối diên Mercell, nhưng hơi xa.

-Cháu ngồi xích lại gần chú một chút nữa được không?

-Dạ, được!

Và Mercell vừa tự tay rót rượu Datch ra chiếc ly cao-bắt đầu uống.Và ngắm nhìn cô gái với dôi mắt như nhìn ngắm bức tượng của chính ông vừa hoàn tất.

Khi Mercell đã uống hết đến chai rượu thứ ba-cô gái vần ngồi yên-trên chiếc ghế mây rộng, đối diện ông.-nhìn ông say đắm.

Mercelll chợt thốt lên: “ Này, Thỏ Trắng!”

-Dạ!

-Thỏ Trắng đồng ý giúp cho chú việc này nhé?

-Dạ, mà việc gì vậy?

-Đơn giản thôi –ông mỉm cười, mỗi ngày cháu chịu khó đến khu láng trại của chú phía bên kia cây cầu khoảng 2 giờ- Mercell  gật gù- vâng, hai giờ-chú sẽ trả tiền lương gấp đôi cả ngày ở đây cho cháu nhé?

-Chú hòi ý bà chủ ạ!- giọng cô gái ngập ngừng, Cháu thuộc quyền sai bảo của bà ấy…

         Để cô gái ngồi yên đấy, Mercell đi vào phía trong quán. Bà chủ vội bước ra chìa tấm giấy tính tiền, nhưng ông lờ đi-nói: “ Tôi chưa uống xong mà?”- Ông ngập ngừng-“ Tôi muốn bà gíúp cho một việc…”

-Dạ-bà cười , ông cứ nói ạ!

-Tôi muốn làm một bức tượng-ngẫm nghĩ giây lâu- đúng rồi, một bức tuợng- bà cho Thỏ Trắng làm mẫu cho tôi nhé?.

-Dạ, được thôi! Nhưng Thỏ Trắng nào ạ?

-Là cô gái đang ngồi tiếp tôi ở ngoài kia kìa…

-Không! Cháu tên Jouly mà?

-Đúng! Jouly – nhưng tôi muốn gọi nàng là “Thỏ Trắng” …

-Nếu ông muốn người mẫu, tôi sẽ giới thiệu cho ông một cô gái đẹp hơn Thỏ Trắng của ông gấp ngàn lần mà?

-Không! Tôi chỉ cần Thỏ Trắng-giọng Mercell chắc nịch.

-Nếu ông  đã quyết định vậy, thì bao giờ?

-Ngay ngày mai-Mercell trầm ngâm -ngay ngày mai, tám giừ sáng nhé?

-Nó sẽ ở lại cả buổi sáng?

-Không cần, chỉ 2 giờ mỗi ngày thôi!

-Vậy là tốt rồi vì buổi sáng nó chỉ lo dọn dẹp thôi- Bà nhìn đứng lên mắt Mercell-nhưng ông định trả bao nhiêu?

-Tùy bà…

>

Mercell ngồi ở chiếc bàn nhỏ kê dưới gốc cây Sồi đang bắt đầu nhâm nhi ly café buổi sáng thì Thỏ Trắng ngập ngừng bước vào cổng. Mercell vẫn ngồi yên, lặng lẽ ngắm nhìn theo từng gót chân như sợ cái bóng dáng vừa xuất hiện kia sẽ tan vỡ đi mất. Thỏ Trắng đã đứng trước mặt ông-giây lâu, nhìn ông với vẻ ngạc nhiên.

           Lát sau, Thỏ Trắng lên tiếng: “ Cháu chào Chú!  “.

-Chào cháu-Mercell đáp. Giọng của người vừa tỉnh-À, cháu ngồi xuống đi!

Thỏ  Trắng vén cao chiếc váy nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế mây trống như đã để sẵn để chờ nàng từ lâu.

Ông đặt đặt ly café sữa vào  lòng bàn tay thon thon trắng của Thỏ Trắng-“ Cháu uống tý café rồi chúng ta bắt đầu làm việc nhé?”

-Dạ, mời chú-Thỏ Trắng đưa ly lên môi-Cháu rất vui khi được giúp chú làm tượng ạ!

-Người hạnh phúc nhất phải nói là chú-Mercell cười trong lúc vẫn không rời mắt nhìn nàng-có lẽ đây là diếm phúc cuối cùng cho cuộc đời sáng tạo gần nửa thế kỷ của chú, ThỏTắng ạ!

Mercell cầm tay Thỏ Trắng dẫn qua khu nhà trống, khoáng dãng-ngổn ngang toàn đất đá, cây gỗ- “  Cháu đến ngồi trên bục gỗ cao kia nhé? “

Thỏ Trắng hồn nhiên bước thoăn thoắt đến bên kệ gỗ như chỗ ngồi ấy là cái đích hạnh phúc  mà Mercell đã dành sẵn cho nàng .

-Cháu ngồi vào đi-hướng mặt nhìn về phía chú đây-tốt rồi!

Mercell vẽ  phác thảo  ngay lên  tấm giấy lớn đã kẹp sẵn trên giá gỗ- bàn tay đưa nhanh, thoăn thoắt-như sợ cảm xúc vuột mất khỏi tầm tay mình . Ông hoàn tất bản vẽ phác chưa dược năm phút. “ Ồ! Tuyệt lắm, Thỏ Trắng…”.

-Cho cháu nhìn thử chút nhé, chú?-Thỏ Trắng vẫn ngồi yên, reo lên.

-Cháu có thể lại đây xem!-Mercell vừa đốt  điếu Havatampa, vừa nheo mắt  nhìn Thỏ Trắng,cười-bước đi…

Sau khi trở lại khu láng trại mang hai ly café đang uống dở đến-Mercell cầm lấy bàn tay Thỏ Trắng, ấn ly café của nàng vào: “ Cháu uống chưa xong mà! “.

-Cám ơn chú-Thỏ Trắng liếc nhìn thoáng lên gương mặt đỏ hồng với bộ râu trên đang ngã bạc của Mercell-cảm thấy một niềm xao xuyến nhẹ nhàng, như là một vui mới, một rung cảm mênh mang khác lạ đang dần lớn lên trong lòng mình. Cảm giác lạ lẫm bất ngờ đến nỗi Thỏ Trắng nghĩ rằng, đây là lần đầu tiên nàng cảm nhận được một tình cảm êm ái sâu thẳm như vậy.

Trong lúc Mercell đang gọt dũa, đắp-tô mô đất trắng trên bệ gỗ chắn chắn đã nhẫn mòn loang lổ vết xi măng, thạch cao thì Thỏ Trắng đứng yên bên cạnh không ngớt ngạc nhiên thích thú nhìn dõi theo đôi tay mê say tài hoa của Mercell đang tạo dần nên những đường nét của vóc dáng nàng.

-Cháu lại ngồi vào đi,Thỏ Trắng!

Thỏ Trắng chạy lại ngồi vào chiếc ghế dựa cao như một trò chơi ưa thích-“ Chú  thấy cháu ngồi vầy được không? “- “ Tốt rồi! “. Mercell trả lời trong lúc đang cắm cúi, mãi mê chặt, khoét, tô từng dường dao mạnh mẽ, dứt khoát-vào khối xi măng trắng như ghi vào trong ấy từng dấu ấn cảm xúc nồng nhiệt, tùng nhịp đập tha thiết của trái tim mình. “ Cháu ngồi thế nào cũng tốt cả, Thỏ Trắng ạ!”-Mercell nói như reo.

Mercell bước lại gần bên Thỏ Trắng, khẽ khàng cởi  tấm aó choàng kéo  ra phía sau lưng- bờ  ngực trắng mịn màng ,đôi vú tròn trắng hồng hiện ra –Mercell ngắm nhìn giây lâu-nói: “ Cháu ngồi yên vậy một chút nhé?”, rồi bước vội lại bên bức tượng đang phát thảo.

Thỏ Trắng khẽ nhích người liếc mắt nhìn xuống đôi bờ ngực mình-một luồng cảm giác truyền đi khắp cơ thể khiến nàng cảm thấy thân thể mình dần dần nóng lên cùng với niềm khoái cảm man mác...

-Tốt rồi! Mercell buông thõng-hôm nay chúng ta nghỉ nhé?

-Đã hết giờ rồi sao, chú? Thỏ Trtắng vẫn chưa rời khỏi ghế ngồi.

-Chưa hết giờ- Mercell nhìn Thỏ Trắng cười dịu dàng- nhưng chú muốn cháu ngồi chơi một lát rồi hãy về…

Nhìn thấy Mercell bỏ con dao xuống kệ gỗ, cầm tấm vải hoa lau tay - Thỏ Trắng đưa tay kéo lại tấm áo choàng phủ lên ngực-thoáng nhìn một lần nữa lên bờ ngực trắng mịn màng của mình rồi cài lại cúc áo-mỉm cười.: “ Chú Mercell! Chú sống ở đây một mình sao? “- “ Một mình!” Mercell tiến lại bên Thở Trắng, nắm lấy tay nàng, dìu qua khu láng trại bên kia con đường trải sỏi nhỏ …” Chú sống một mình từ khi cô ấy bỏ đi…”- Mercell nói rất khẽ như đang thì thầm với chính mình. 
 

            

Gần một tháng làm việc-bức tượng mà Mercell đã đặt tên cho nó là “ Thỏ Trắng” đang đi vào giai đoạn hoàn chỉnh. Những đường nét sau cùng của bức tượng thiếu nữ mang tên “ Thỏ Trắng” vẫn được Mercell  ngày đêm tô điểm thêm từng chi tiết nhỏ trong nỗi cảm hứng dạt dào khi Thỏ Trắng không còn ngồi trước mặt nữa.Đó là những nhát dao dứt khoát, mạnh mẽ-ghi đậm tình yêu thương của Mefcell đã dành cho nàng mà không nói ra được nên lời.

Buổi sáng cuối cùng Thỏ Trắng đến ngồi vào chiếc ghế hằng ngày đã ngồi suốt hai tháng nay đã  đến. Mercell trao cho nàng tách café sữa-ngắm nhìn giây lâu: “ Cám ơn cháu! Bức tượng mà chú mong ước đã hoàn tất!”.

-Vậy sao?-Thỏ Trắng có vẻ ngạc nhiên-cháu thấy như chỉ mới bắt đầu mà?

-Đúng vậy, Thỏ Trắng à!-Mercell cầm lấy bàn tay thon thả trắng muốt của Thỏ Trắng đưa lên môi hôn-Tình Yêu luôn luôn là mới bắt đầu…

-Cháu cũng cảm thấy vậy!

-Chú còn bức tượng đây- Mercell ngoảnh nhìn về phía bức tượng -là cháu hằng ngày vẫn bên chú rồi, Thỏ Trắng biết không?.

Cả hai đều im lặng nhìn nhau như hai bức tượng đá .

Mercell bỗng ôm hôn lên đôi má đang dần đỏ hồng lên của Thỏ Trắng: “ Đây là bức tượng cuối cùng của cuộc đời điêu khắc gần nửa thế kỷ của chú, Thỏ Trắng ạ!”

-“ Là  chú không làm tượng nữa sao? “-Thỏ Trắng thỏ  thẻ bên tai Mercell .-“ Không! “- Giọng Mercell trở nên xúc cảm:  “ Chú biết, chú không thể làm được một bức tượng nào hoàn chỉnh hơn bức tượng này, Thỏ Trắng ạ!”.

Giọng Thỏ Trắng đượm buồn:

- Vậy là sáng ngày mai cháu không được đến với chú nũa rồi?

-Không phải vậy!-Mercell thở dài-Chú rất mong cháu đến thăm chú, bất kỳ lúc nào mà! Chú luôn luôn mong đợi cháu-suốt quảng đời còn lại của chú, Thỏ Trắng à!

Thỏ Trắng chợt ôm mặt khóc-như chưa được khóc bao giờ : “ Từ nay- hằng ngày, cháu không còn giây phút chờ đợi buối sáng hạnh phúc đến với cháu nũa rồi!-đã mất niềm vui, niềm tin yêu của đời mình rồi, chú ơi! “.

-Cháu đừng nghĩ vậy-Mercell lấy chiếc khăn tay ở túi áo blouse ra lau nước mắt cho Thỏ Trắng-cháu vẫn lằng lẽ ngày đêm bên  đời chú như bức tượng kia mà! Mãi mãi vậy…

Hơn sáu tháng sau, Mercell  mới đồng ý cho nhà bảo tàng nghệ thuật thành  phố Lillê mượn bức tượng” Thỏ Trắng” thời gian một tuần để tham gia  triến lãm nhân Festival Nghệ Thuật Điêu Khắc Quốc Tế lần thứ 22 được tổ chức tại Lillê. Lúc đầu, nhận được giấy mời tham gia triển lãm, Mercell đã quyết định nhanh chóng là ông sẽ im lặng. Gần ngày khai mạc, chính ông phó giám đốc nhà bảo tàng nghệ thuật thành phố Lille đến thăm, yêu cầu- Mercell do dự.  Sau đó, bốn nhân viên trong ban tổ chức đến với bưc thư tay của viên thị trưởng thành phố- xin được chở bức tượng đi -Mercell mới lặng lẽ cẩn thận buột phía dưới bức tượng một tấm giấy dày với hàng chữ: “ Chỉ để triển lãm-không bán vì vô giá- Mercell”.

Trong mấy ngày Féstival, phóng viên nghệ thuật của các tờ báo lớn các nước đã ghi ảnh, dưa tin, bình luận về bức “ Thỏ Trắng”-xem đó là một bức tượng tuyệt hảo được kết tinh bởi một Tình Yêu chân chính, cao khiết của nhân loại từ đôi bàn tay điêu khắc thiên phú tài hoa. Tờ The Morning News còn bảo, người thiếu nữ trong tuợng là một  thiên thần không có thật trong cuộc sống, là hình ảnh của ước mơ và khát vọng của người nghệ sĩ trong nỗi cô đơn nghiệt ngã từ đời sống  kỹ- thuật- hóa ngày một bức bách tồi tệ! Tạp chí Sunny Shines khẳng định,” Đây là một “ Nàng Mona Lisa” thứ hai của nhân loại …”

Tờ Favorite Lillê là tờ báo đầu tiên  đăng hàng tít lớn về Thỏ Trắng ”  Thỏ Trắng là có thật, bằng xương bằng thịt- cô gái huyền thoại ấy hiện đang sống ở vùng quê dọc sông Pliss…”.

Báo phát hành buổi sáng-chiều hôm ấy, nhiều phóng viên đã tìm đến chiếc quán nhậu nhỏ nằm dọc theo bờ cát của dòng Pliss lặng lẽ. và dễ dàng gặp được Jouly-người hầu bàn. Nàng chối từ tên “Thỏ Trắng “-“ Em không phải là Thỏ Trắng! Em là Jouly mà? Sao các anh cứ gọi em bằng cái tên lạ hoắt vậy? “

-Cô có quen biết với nhà điêu khắc nối tiếng Mercell không?

-Thưa không!-nàng quả quyết- em không biết  ai có tên lạ lùng như vậy cả!

           Sau khi ghi vội được những tấm ảnh của Jouly-cô  gái hầu bàn quê mùa của dòng Pliss-họ kéo về thành phô. Và sau đó, qua các bài báo-tha hồ vẽ vời đủ chuyện về Jouly và bức tuợng “Thỏ Trắng” của Mẻrcell trên nhiều bài viết khác nhau, khiến người hiếu  kỳ tìm về vùng Pliss ngày càng đông.

Jouly phải xin tạm nghỉ việc, trốn về sống trong căn nhà gỗ bên kia sông Pliss với người mẹ góa bụa tật nguyền như thuở trước. Yên được vài hôm-bà chủ quán nhậu lại tìm qua gặp Jouly-thỏ thẻ: “ Cưng ơi! Chị đem đến cho em một tin vui rất lớn đây!”

-Là tin gì vậy. thưa bà? Jouly ngồi ở bâc hiên nhà, vẻ trầm lặng-buồn.

-Tin này có khối người nằm mơ cũng không thấy, Jouly à!- Bà chủ quán dỏng đảnh.

-Bà hãy nói đi!

-Hôm qua-ông Vincent- một nhà đạo diễn tài danh ở thủ đô Hollylight có đến tìm em-gặp chị. Ông ấy nhờ chị thương luợng với em, nhờ em làm diễn viên chính cho bộ phim “ The First Is The Last “ của ông ấy…

-Em làm sao có thể làm việc ấy được?-Jouly khẽ cười-nhờ chị trả lời giúp…

-Chỉ cần em đồng ý ký vào hợp đồng là mọi việc sẽ ổn thôi – ông Vicncent đã nói như vậy , Jouly!-Bà chủ xuống giọng.

       Jouly vẫn ngồi yên-nhìn bâng quơ ra khúc sông vắng phía trước-buổi sáng đang đến như mọi ngày. Nàng nhớ tới những buổi sáng  chờ ca nô qua sông, ngồi xe ngựa xuống chân cầu Pliss để nao nức đến gặp Mercell. Lòng nàng bỗng se thắt một nỗi buồn . Nàng nhớ Mercell da diết.

-Em đồng ý đi nhé, Jouly!

-Em không muốn rời xa dòng Pliss thân yêu này, bà ạ! Jouly thở dài.

-Chỉ trong vòng một năm thôi-được nhận đến vài chục triệu Ként-cả thành phố Lille sẽ không có ai làm được như vậy cả, em à-giọng bà ngọt lịm-có khối cô gái quyền quý xinh đẹp mơ ước mà dễ gì được, Jouly!

Bà chủ quán nhậu cầm lấy bàn tay Jouly : “  Em gật đầu đi, Jouly! “ Giọng bà trở  nên khẩn thiết: “ Chị sẽ được ông ấy thưởng cho 1 triệu Kent nếu em vui lòng! “.

-Thôi, bà chủ về đi!-Jouly nhìn đứng lên khuôn mặt đầy son phấn của bà-em sẽ trả lời chị sau vậy nhé?

Khi Jouly bước vào cổng trang trại của Mercell thì đã nhìn thấy ông đang ngồi trước bức tượng  “ Thỏ Trắng” được che phủ bởi một tấm vải vôn mỏng màu  xanh nhạt. Nàng đi chậm lại- như sợ bước chân mình làm lay động giây phút thiêng liêng tĩnh lặng của Mercell.

Nàng đã đứng phía sau chiếc ghế  Mercell đang ngồi.

-Cháu chào chú!-Jouly lên tiếng.

Vẫn ngồi hướng mắt nhìn về  bức tượng phía trước- Mercell đáp : “ Ồ,Thỏ Tr

Trắng của chú!”.

-Cháu nhớ chú, đến thăm …

-Cám ơn Thỏ Trắng!

-Cháu có chút việc muốn hỏi chú ạ?

-Nói đi! Thỏ Trắng yêu quý!

-Sáng hôm qua, bà chủ quán có sang nhà gặp cháu…

-Có chuyện gì sao?

-Dạ,có!

-Là chuyện gì,Thỏ Trắng hãy nói đi!

-Đạo diễn Vincent ở Hôllylight có nhờ bà ta đến thương lượng với cháu ký một hợp đồng..

-Để đóng phim?

-Dạ…

-Thỏ Trắng trả lời thế nào?

-Cháu chưa trả lời gì cả!

-Vậy là cháu đến thăm và định nhờ chú trả lời giúp ?

-Gần như vậy ạ!

-Chú rất  thương yêu ThoTrắng, nhưng không thể giữ Thỏ Trắng mãi bên cuộc đời thầm lặng cô độc của  chú như giữ bức tượng ở đây-nơi heo hút này! Thỏ Trắng hiểu không?

Thỏ  Trắng ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh như được  đặt chờ sẵn dành cho nàng.

Buổi sáng êm ả lên  thật chậm trong khuôn viên trang trại đầy bóng cây của Mercell. Cả hai người đều im lặng sau  câu nói  của Mercell -giây lâu.

Thỏ Trắng chợt cầm lấy bàn tay Mercell đưa lên môi hôn:

-Cháu cũng đã thương yêu chú rất nhiều, chú Mercell!

-Chú biết rất rõ điều ấy, Thỏ Trắng yêu quý!

-Chú Mercell ơi! Như vậy ngày mai cháu phải trả lời cho bà chủ quán như thế  nào ạ? 

Mercell đứng dậy, quay lại ngắm nhìn Thỏ Trắng. Thỏ Trắng ào vào giúi đầu lên ngực Mercell như một cơn gió, như một cánh chim trốn bão…

Mercell đua tay vuốt nhẹ phía sau lưng Thỏ Trắng-giọng bi thiết: “ Từ nay, em háy tự quyết định mọi gặp gỡ đến đi với cuộc đời em, Thỏ Tráng nhé? “ Ông cúi xuống hôn lên mái tóc nồng hương Bồ Kết của Thỏ Trắng : “ Miễn là em đuợc hạnh phúc. Em hãy nhớ nhé? – Mercell thì thầm- Em được hạnh phúc chính là anh cũng dược hạnh phúc rồi, em yêu! “.      



Quê nhà, Tháng 8 năm 2010
© Tác giả giữ bản quyền.
. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả gởi từ Bình Định ngày 04.09.2010.

Xin Vui Lòng Ghi Rõ Nguồn Newvietart.com Khi Trích Đăng Lại .