Tranh nước của truongton
























ÔNG DŨNG



VŨ HỮU TRÁC



Kỳ 2


Chiều về nhạt nắng, ông đạp xe dong ruổi qua những con đường bao quanh làng. Cánh đồng yên ả với những người dân cần mẫn bên khoảng lúa đã lên xanh, ngọn bắt đầu trổ đòng đòng. Xa xa những con trâu quẩn quanh với lũ trẻ như ông lúc bé, lưng trâu hắt lên cái bòng đen mờ giữa ngút ngát màu xanh lúa con gái đang thì, trải rộng ra đến tận lũy tre làng bên một màu xám nhạt trong chiều mưa giăng nhẹ.

Đến một gò đất cao cách khá xa làng, ông dừng lại rẽ xuống. Một thời tuổi thơ chăn trâu, nhiều đứa bạn không dám vào chỗ rậm rạp này . Chúng nó sợ ma cô hồn, sợ những con rắn hổ trâu khủng khiếp. Bao quanh khu mộ ở đấy, những bụi cây dứa dại tốt bời bời, thân to như cẳng tay người lớn, không nơi nào có. Những chiếc lá mép đầy gai, nhọn hoắt vươn đứng lên giữa trời chiều tối đen đen như những thanh kiếm của đám quân âm binh. Góc gò phía đông là nơi chôn những đứa trẻ, góc nhỏ đằng bắc chôn kẻ vô thừa nhận. Ở cái làng này, sao lắm kẻ vô thừa nhận ở đâu không biết cứ tìm về đây rồi chết nhờ, ăn vạ cái làng đã nghèo kiệt này.

Bước chân ông không tiếng động trên lớp cỏ ướt nơi mà làng đã dành riêng cho những thân phận bất hạnh.

Ngọn miếu chênh vênh trên gò đất, nằm một bên góc gò cô đơn buồn. Tiếng gió chiều hu hú trong lùm cây nghe là lạ. Cái miếu nhỏ bên dưới nằm cách gốc cây si, bị cành lá rậm rạp che gần như tất cả. Mái ngói mục ít viên rơi xuống vào trong cỏ đất thành một vùng nâu nâu lẫn trong đám cỏ. Cây si, giờ càng xù xì, thả những chùm rễ xoắn xuýt vào nhau như những búi rắn hổ trâu cố tình che khuất vùng cái mái miếu nhỏ bé bên dưói. Bao quanh trong cỏ lau rậm rạp khu mộ kẻ vô thừa nhận như hoang mang với mươi nấm mồ rải rác lan ra phôi phai phận đời. Cửa miếu không che đậy trong rách nát ở phía đằng sau, quay lưng lại con đường nhỏ dẫn vào. Gò đất bất động ẩm thấp trong đám cỏ dại rậm rạp ngang đầu gối.

Chợt ánh mắt ông quét phải một đôi giày con gái còn rất mới trong miếu. Dù đã biết chắc chắn là như thế, thì bất cứ ai cũng sẽ như ông, vẫn há hốc miệng ra, trước bức tượng trắng gần như khỏa thân, chỉ choàng thay mặc áo bằng một cái váy như cái ống lấm tấm xanh, có hai dải mỏng mảnh đeo qua vai. Cô gái trẻ gục nghiêng đầu, tựa lưng vào vách miếu bên trong, bên cạnh một cái túi nhỏ căng lên, ánh màu bạch kim. Ngôi miếu cổ nhẫn nại chỉ còn sót lại vài hòn ngấm nước mưa như thầm thì che chở, ngước lên bên dưới những đám lá rụng phủ lên chỗ mái ngói mục nát, để lộ những lỗ thủng xộc xệch méo mó như tròng mắt nhìn ra, sâu hoắm.

Ông hoàn toàn không ý thức được phải làm gì, trước kẻ đang như mê mệt ngủ, ông lùi ra xa tìm chiếc xe đạp mà vẫn chưa nhận ra được điều gì ở sự khác lạ vừa thấy. Cảm giác đột ngột cứ rờn rợn từ những chỗ lỗ hổng hở cửa cho gió trên cánh mái miếu làm ông thấy chạnh lòng. Cơn mưa đang nhè nhẹ rỉ rả, vào tận bên trong lòng miếu, réo tiếng u u vào tai ông.

Lúc ra đến đường, chợt ông dừng lại nhận ra, cơn mưa nhẹ giăng, ông lấy khăn lau mồ hôi trán đang toát ra. Linh tính mách bảo ông sẽ có chuyện gì quan trọng đây. Ông quen với những tình huống chết người nhưng là ầm ầm tiếng nổ lẫn trong lửa cháy, còn đây thì không. Ông ngồi hẳn xuống ven đường thở rốc, cần phải nghỉ một lát đã. Ông nghĩ đến cái chết sẽ đến và mang người con gái ấy đi mất.

Ông chợt nghĩ đến cái bãi đất hoang khuất nẻo chôn người chết này, thường hay có những cơn gió quẩn. Đôi khi từ trên không những ngày nắng, gió đột ngột nhào xuống xoáy vào các mộ cô hồn, bốc rốc lên những mảnh lá úa lẫn trong đám bụi mờ. Cơn gió giận dữ nạt nộ cái bất động âm thầm của đám mồ, muốn xoá đi những thứ nhớp nháp lè tè, đen đúa ấy.

Ông nhớ khi còn là trẻ con, ông từng nghe những câu chuyện về cái miếu Cô hồn này có những con rắn rất hung dữ. Ông tưởng ra, chỗ bệ thờ bằng gạch bên trong có chiếc bát hương sứt mẻ, không bao giờ có hương khói ấy, thỉnh thoảng sột soạt những con chuột. Con rắn đang hung hãn lướt qua theo trên mặt bệ thờ. Thân con rắn to bằng cái điếu cày, cái đầu vuông như cái mai cua, cổ đỏ rực cả gang tay lẫn dần vào mầu thẩm đen ánh kéo đến tận mút đuôi. Có thể nó là hiện thân của cô hồn độc địa.

Màn đêm kéo đến trong cơn mưa bụi đứt đoạn, tan biến trong thứ ánh sáng thoi thóp lẫn vào. Lạ thật giờ này chỗ cái con người ấy vẫn không thấy có gì khác Các bụi cây quanh bãi tha ma co lại bí ẩn, vật vờ. Ngoài trời bóng tối bắt đầu xua đuổi vài đợt ánh sáng cuối cùng khỏi đường ranh giới giữa mặt đất với chân trời. Trong cái chia ly nhạt nhẽo, thầm lặng, tiếng dế, toát ra từ những chân cỏ dưới những ngôi mộ thấp rền rĩ, buồn nản. Ông đến chỗ ở phía sau lưng quay ngược ra trước cái bờ mép ruộng dẫn vào chỗ rễ si thả xuống thành một vùng tối tăm, nếu bất cứ ai nếu không phải là ông thì phải đến rùng mình. Đứa con gái kia dám ra những chỗ như thế thì cũng ghê thật, lạ lùng thật.

Ông như nín thở đưa tay lên trước mặt như muốn ngăn cản cái gì. Không được, phải cứu lấy vì đó là mạng người! Không lúc nào đất trời kỳ lạ hơn bằng lúc này, chỉ cần con người tỉnh dậy cựa quậy là sẽ được lập tức bị hồn ma nuốt chửng mà rất từ từ.

Đêm kéo đến quá nhanh cái lạnh phủ lên người ông làm run rẩy đến tận đầu ngón tay. Ông đứng lại chỗ thấp đằng sau miếu dưới cây si. Bóng đêm nơi giống nơi rừng sâu nước độc tuy không làm ông nhụt ý chí được Không được, ông phải kiểm tra lại. Bộ quân phục cũ lẫn nhoà vào trong tán lá đêm. Ông dò dẫm đến bên cái miếu.

Chợt ông chỗ cuối con đường dẫn vào chỗ những mả cô hồn, ông nghe thấy tiếng người :

- Anh đừng! Anh đừng làm thế.

- Em không thể như thế được.

- Anh chưa biết làm thế nào để em hiểu. Anh phải đưa em về Hoà Bình ngay bây giờ Anh không thể để em thế này - Rõ là tiếng thằng Trưởng không lẫn vào đâu được!

- Đừng anh, đừng bắt em về Mai Châu làm gì nữa. Em không về chỗ mẹ nữa đâu. Mẹ khổ vì em nhiều rồi.

Ông cứ lắng tai nghe cái thứ rì rà rì rầm. Thằng Trưởng con ông đang ở đây với đứa con gái như con ma mãnh cô hồn hiện lên ở chỗ bên trong ngôi miếu.

"Đúng là thằng vứt đi !" - Ông nghĩ. Cần phải suy nghĩ đã.

Kinh nghiệm bao nhiêu năm chiến trường xương máu của ông, không sao giải thích nổi. Chuyện này là cái gì thì ông thừa đoán ra, nhưng thằng Trưởng còn là con ruột của ông, gì thì gì cũng không để người khác biết được.

Ông lẳng lặng ra về, trong lòng đầy những bóng đêm.

Hôm sau vào lúc tập thể dục, ông lại lấy xe đạp vội lên chỗ tha ma miếu Cô hồn. Ông nhẹ nhàng nhưng bất ngờ đến nhìn vào bên trong lòng cái miếu đổ nát như chưa một lần đến chốn ấy. Chỉ những chỗ ngồi nhẵn, có rải tờ báo nhăn nhúm dưới nền miếu, minh chứng không rõ ràng những việc mà ông sẽ bắt phải bại lộ. "Chà chà, những đứa này hư hỏng thật, chẳng còn ra gì !".

Ông về nhà bảo với bà :

- Gớm thật, bây giờ lại giai gái nữa. Bà phải nhớ cho tôi một điều, không thể để thằng Trưởng như thế được. Bà cũng phải theo dõi nó cho tôi, tôi sẽ có cách. Đừng để đến khi thiên hạ nguởi ta chửi vào mặt cho mới mở mắt ra được. Tôi nói cho bà biết, tôi sẽ tìm ra bằng được cái tổ con chuồn chuồn. Bà chuẩn bị cho tôi cái ba lô cóc đựng ít quần áo. Tôi phải đi vài ngày. Nếu thằng Trưởng có hỏi cứ bảo tôi lên trên tỉnh có việc. Bà nhớ đấy !

Không ngờ câu chuyện đưa ông đi thật xa.



... CÒN TIẾP ...





© Tác giả giữ bản quyền.
.Cập nhật ngày 31.07.2010 theo nguyên bản của tác giả gửi từ Hà Nội .

XIN VUI LÒNG GHI RÕ NGUỒN NEWVIETART.COM KHI ĐĂNG TẢI LẠI