Trời
mưa, kéo theo cái lành lạnh làm Đầm thấy buồn quá,
mà một tháng ba mươi ngày thì có mấy ngày Đầm
không buồn! Sáng nay vợ gã đi chợ từ lúc trời còn tối
om sau khi đã nấu xong nồi cơm cho chồng con. Nói là đi
chợ cho sang chứ thật ra là vợ Đầm đi đồng nát, mang
soong, ấm mới đi bán hoặc đổi cho thiên hạ. Công việc
này trước đây là của Đầm nhưng khi nghe đám bạn thích
ăn không ngồi rồi chế diễu:” Mày trông trí thức thế
mà phải đi làm cái thằng đồng nát, đầu đường, xó
chợ ấy à!”, thế là Đầm bỏ nghề. Vợ chồng
Đầm có bốn đứa con, ba cô con gái đầu và một
thằng cu nối dõi tông đường nhất thiết phải có, với
bốn sào ruộng, không đủ ăn, Đầm bỏ nghề đồng nát
thế nên vợ gã phải kế nghiệp chồng để duy trì cái
gia đình vốn không mấy bình yên vì Đầm lúc nào cũng
dọa bỏ vợ, bỏ nhà đi biệt xứ!
Buồn,
thì Đầm chỉ có mỗi cách giải buồn duy nhất
là rủ thêm mấy người bạn cùng hội cùng thuyền
đến nhà để uống trà, hút thuốc lào vặt và tào lao,
phét lác. Sáng nay có vẻ khá hơn, Đầm bớt được mấy
ngàn vợ đưa để mua thức ăn, mua hẳn một chai rượu
và mấy gói lạc rang ở quán bà Ky về thết bạn.
- Này, hôm
qua lại một vụ nổ bom ở Bátđa làm mấy
chục người chết!- Bính mập lên tiếng.
- Còn chết
nữa, phải tớ là Thủ tướng Irắc thì
chỉ trong vòng hai tuần, tớ sẽ dẹp yên ngay- Thọ
gù đáp lời.
- Keng! Nào
50% !- Đầm cụng ly.
- Hôm qua
đọc báo lại thấy tham nhũng mấy chục triệu
“đôna” ở ngành dầu hoả, cánh ta có đạp xe
đi đồng nát mọt đít cả năm cũng không bằng một bữa
nhậu của chúng nó!- Tảo có chứng bệnh hôi nách kinh niên
than vãn.
- Phải tôi
mà lên làm Bộ trưởng chống tham nhũng thì không cần
một năm, bố bảo chúng nó cũng không dám tham nhũng!- Thọ
gù hùng hồn tuyên bố.
Bốn
kẻ đang khoác lác thì ngoài ngõ có tiếng
còi ô tô, cửa xe mở, hai vợ chồng dắt hai đứa
con đi vào. Đầm chạy ra, chưa kịp nhận ra khách thì người
đàn ông đã thốt lên:
- Đầm phải
không? Tao- Kiên còi đây mà!
- á,
à dạo này béo quá nhận không ra là phải.
Kiên
giới thiệu vợ con với Đầm, Đầm giới thiệu
với đám bạn nhậu, Kiên ở tận xã Đoài, là bạn
thân hồi học cấp ba của Đầm. Kiên mỉm cười gật đầu
chào mọi người, nói nhân tiện nghỉ hè cho các con về
quê chơi, tranh thủ ghé thăm Đầm, người ngày xưa đã
từng bẻ đôi củ khoai lang luộc cho Kiên ăn lót dạ mỗi
sáng đến trường.
Đã
gần mười năm nay không gặp lại Đầm, Kiên thấy Đầm
già đi nhiều quá, cứ như Đầm đã ở cái tuổi năm mươi
chứ không phải ba chín như Kiên. Cả cái ngôi nhà mà vợ
chồng Đầm đang ở cũng già nua, tường tróc vữa, mái
ngói trên nóc có mấy hòn bị xô lệch, những giọt nước
đang thi nhau nhỏ tí tách xuống chiếc thau nhôm đặt dưới
nền nhà. Đầm sai đứa con lớn đi đánh lại đám cốc
chén cáu vàng, pha nước mời vợ chồng Kiên. Sực nhớ
ra anh lái xe, Đầm nói:
- Lái xe đâu,
sao mày không bảo vào đây uống nước?
- Tao tự
lái lấy, cái xe này tao mới mua để mỗi khi về
quê cho tiện, còn đi công tác đã có xe cơ quan.
- Mày mua
được cả ô tô?
- Cũng phải
vay mượn thêm chút ít.
Nghe
Kiên nói, tự nhiên sự vồ vập của Đầm
biến mất, thay vào đó là sự ngượng ngập về
cái nghèo của mình. Suốt nửa tiếng chuyện trò, chỉ độc
Kiên hỏi, Đầm trả lời mà không mấy khi Đầm hỏi. Kiên
bảo Đầm nên sửa chữa lại nhà kẻo mùa mưa bão
sắp đến, nếu có thiếu Kiên sẽ giúp đỡ. Đầm phẩy
tay bảo chuyện vặt, chẳng qua là Đầm bận quá nên chưa
có thời gian sửa!
Đầm
mời vợ chồng Kiên ở lại ăn cơm trưa, vừa lúc ấy điện
thoại di động của Kiên đổ chuông, công ty có việc gấp,
Kiên phải về giải quyết. Thấy gia cảnh Đầm khó khăn,
Kiên mời Đầm lên nhà chơi, đến thăm công ty của Kiên,
nếu Đầm ưng thuận, Kiên sẽ bố trí cho Đầm một chân
ở phòng hành chính. Đầm xua tay:
- ồ
không không, lên chơi thì được chứ làm thì không, chả
nói dấu gì mày, sắp tới thôn đang cơ cấu tao lên làm
trưởng thôn, vả lại tao đi thì con cái ở nhà ai dạy?
- Thế
làm trưởng thôn bây giờ có lương không hay chỉ
được cấp thóc như ngày xưa?
- Có
chứ, cũng được mấy trăm ngàn, nhưng cái quan trọng là
có cơ hội để thăng tiến trên xã.
- Thế
thì chúc mày sớm trở thành chủ tịch xã!
Kiên
ghi số điện thoại di động và nhà riêng cho
Đầm, hẹn khi nào lên chơi điện cho Kiên ra bến xe đón.
Vợ chồng Kiên đi rồi, những người bạn tâm đầu ý
hợp của Đầm nhao lên bình phẩm.
- Cái thằng”
Lợn cưới áo mới” ấy nó đến cốt để
khoe cái ô tô chứ chả tốt gì với
ông đâu. Phải tôi mà là nó, tôi đã trả ơn ông mấy
chục triệu!
Bính
mập bảo:
- Bọn nhà
giàu nó coi người như rơm rác, không chơi được
đâu!
Tảo
hôi nách bảo:
- Tướng
ấy thì tài cán gì, chắc giỏi luồn cúi nên được
cất nhắc rồi tham nhũng, đục khoét của dân nên mới
giàu có. Quên cái loại bạn ấy đi, kẻo có ngày mang tiếng!
Đầm
chẳng nói gì, chỉ uống rượu và thở dài. Đầm đã không
định lên nhà Kiên chơi nhưng hôm sau bị bố đẻ đến
nhà giáo huấn cho một trận về tội lười biếng, không
chịu làm ăn, suốt ngày tụ tập rượu chè nên Đầm uất
ức lắm, quyết định lên nhà Kiên mấy hôm cho khuây khỏa.
Nhà
Kiên ở ngoại ô, một ngôi nhà được
xây theo kiểu kiến trúc Pháp, có vườn, có gara để ô
tô. Kiên dẫn Đầm đi các phòng giới thiệu, đến phòng
cuối cùng, Kiên bảo:
- Đây là
phòng khách, vệ sinh khép kín ở góc kia. Đây
là điều khiển tivi, còn đây là điều khiển đầu
vidiô, mày nghỉ ngơi một lúc rồi vào tắm rửa đi, trưa
nay mày đi ăn cơm khách với tao luôn.
Không
biết cách mở máy điều hòa, Đầm bật quạt máy
vù vù, lúc sau đi vào phòng tắm. Trông thấy cái bồn
tắm trắng tinh, Đầm sờ sờ, nắn nắn, loay hoay một lúc
rồi cũng mở được vòi nước. Đầm tắm xong, Kiên vào
bảo quần áo cứ để đấy, tối bà xã về đưa vào máy
giặt một thể.
- Cái bồn
tắm phòng khách, tao vừa lắp, những hơn chục triệu cơ
đấy, mày tắm đấy có thoải mái không?- Kiên hỏi.
- Những hơn
chục triệu?- Đầm há mồm liên tưởng đến cái giếng
nhà mình, vì không có nhà tắm nên chỉ Đầm và con
cái còn tắm được ban ngày chứ vợ Đầm mỗi khi tắm
phải chờ đến khi trời tối hẳn. Nhiều đêm trăng sáng,
vợ Đầm phải xách nước ra vườn chuối tắm.
- Nghe quảng
cáo là sản phẩm mới của Nhật, ngâm mình trong nước
ấm có khả năng chữa được bệnh đau nửa đầu nên tao
mua về dùng thử.
Trưa,
Kiên lái xe riêng chở Đầm lên Hồ Tây, vào một
quán ở ven hồ, đã có bốn người khách đang
đợi Kiên. Bữa ăn có bia Tiger, có tôm luộc, cá hấp,
chim quay, nem cuốn, toàn những món đặc sản mà ở quê
chưa một lần Đầm được nếm nhưng Đầm ăn, Đầm uống
nhỏ nhẹ lắm. Giá như bữa ăn là ở quê, không phải với
Kiên cùng những vị khách thắt càvạt mà với Bính mập,
Tảo hôi nách, Thọ gù thì có lẽ Đầm đã chén đến no
say. Gần hai giờ chiều, Kiên đưa Đầm về nhà, dặn Đầm
vào phòng khách ngủ, đọc báo hoặc mở ti vi, băng ra xem,
Kiên đi họp khoảng bốn giờ sẽ về.Trước khi đi, Kiên
không quên mở máy điều hoà cho Đầm.
Giờ
này nếu ở quê, Đầm đang gáy khò khò
trên chiếc võng mắc ở hai cây mít bên bờ ao để
hưởng gió mát rượi từ mặt ao thốc lên thế mà lúc
này đây nằm trong căn phòng có máy điều hoà, Đầm lại
không tài nào nhắm mắt được. Cứ nghĩ đến cảnh giàu
sang, phú quí của Kiên, Đầm lại thở dài. Đầm vớ
tờ báo ở đầu giường, liếc qua vài dòng rồi ném xuống
nền nhà. Đầm mở ti vi lên xem, chiếc ti vi màn hình 24
inh to và nét quá, chả bù cho chiếc ti vi Samsung 14 inh cũ
kỹ ở nhà mà hễ cứ xem được mười lăm, hai mươi phút
lại tắt ngóm cả hình lẫn tiếng, khi ấy Đầm lại phải
chạy lại vả một cái thật lực vào vỏ, nó mới hiện
hình, lên tiếng.
- Đêm qua,
một chiếc xe hơi chở thuốc nổ đã nổ tung
tại trung tâm thủ đô Bátđa… Lại khủng bố, Đầm
tắt ti vi, ngồi dậy lấy nước lọc tu ừng ực. Đầm
mở cửa đi ra ngoài, ngắm nghía ngôi biệt thự của Kiên,
chốc chốc tiếng thở dài lại phát ra từ lồng ngực lép
kẹp của Đầm. Đầm đi sang phòng đứa con trai của Kiên
đang học bài, nói có chìa khoá cổng cho Đầm mượn mở
cổng đi ra dạo quanh ngắm phố phường. Đầm đi ra đường,
thơ thẩn vài vòng rồi tạt vào cái quán nước cạnh nhà
Kiên hỏi xem có điếu hút thuốc lào không? Bà bán quán
lắc đầu, mời Đầm vào uống nước. Đầm gọi một ly
trà đá, vừa uống vừa nhìn về phía nhà Kiên. Bà bán
quán trông thấy Đầm có vẻ nhếch nhách, hỏi:
- Anh đến
thông nhà vệ sinh hay làm cỏ cho nhà anh
Kiên à?
- Không, cháu
ở quê lên.
- Ra là
người nhà, nhà anh Kiên giám đốc giàu nhất khu này
đấy nhưng sống cũng tình cảm lắm chứ không vác cái
mặt lên như mấy ông cán bộ khác.
Càng
nghe bà bán nước kể về sự giàu sang,
lòng tốt của Kiên, Đầm càng thấy buồn. Bỗng Đầm đứng
phắt dậy, quên cả trả tiền nước làm bà bán quán phải
gọi giật lại, Đầm đỏ mặt xin lỗi. Trả tiền xong,
Đầm đi về nhà Kiên, xin con trai Kiên tờ giấy, hý hoáy
ghi mấy chữ cho Kiên, nói rằng Đầm vừa điện về cho
ông anh họ làm Phó chủ tịch xã, ông bảo phải về ngay
để họp cơ cấu nhân sự trưởng thôn, nếu không phe cánh
họ Trần đang lăm le đưa người của họ vào.
Đầm
ra bến xe, kịp đi chuyến vét về quê. Ba đứa con đã đi
ngủ, đứa lớn đang thái bèo lợn, vợ Đầm cũng vừa
đi cân hàng về. Thấy Đầm về, vợ Đầm ngạc nhiên:
- Sao bảo
anh lên Hà Nội chơi với anh Kiên mấy ngày mới về
cơ mà?
- Thời gian
đâu mà chơi mấy ngày- Đầm hầm hầm đi vào trong
nhà, thấy cái sọt đựng soong ấm để ngay giữa nhà, Đầm
cáu tiết đá đánh xoảng một cái:
- Nhà
chứ có phải cái chuồng lợn đâu mà để bừa
bãi thế này!
Vợ
Đầm chạy vội vào thu dọn, thấy chiếc ấm mới bẹp
dúm, vợ Đầm giận lắm nhưng không dám nói ra mồm.
Bê cái sọt vào góc buồng, vợ Đầm ra thì thào vào tai
con gái, nó dừng tay thái bèo, đi vào lễ phép:
- Bố
ăn gì chưa để con dọn cơm cho bố?
- Không cơm
với cháo gì hết, để cho tao yên!
Từ
đấy vợ con Đầm không một tiếng nói, không một
tiếng động nào cốt giữ yên tĩnh để cho Đầm được
yên, được ngủ nhưng mà Đầm lại không tài nào ngủ
được. Đầm nghĩ đến cái ô tô con của Kiên có màu nâu
thẫm, trị giá bằng mấy chục cái dinh cơ nhà của mình;
cái bồn tắm bằng cả cái bếp nhà mình. Đang lan man nghĩ
thì Đầm thấy bụng đau đau, Đầm lật đầu giường,
xé miếng giấy báo đi ra nhà xí ở góc vườn. Đầm mở
cái cửa gỗ mối mọt lom khom bước vào, mùi thối xộc
lên làm Đầm váng vất cả đầu óc. Rồi Đầm lại nghĩ
đến cái bệ vệ sinh ở phòng khách nhà Kiên, nó trắng
tinh, thơm tho, có vòi xịt, có giấy mềm để dùng, có xà
phòng thơm để rửa tay. Đầm ngồi, dễ có đến mười
lăm phút nhưng vẫn không thấy ra, Đầm vo viên miếng giấy
báo ném bộp vào cánh cửa.
Đầm
quay về giường, trằn trọc, lăn trái, lăn phải, nằm sấp,
nằm nghiêng, đã thế cái đói lại mỗi lúc một trỗi
dậy, khiến Đầm lại càng khó ngủ. Quãng một, hai giờ
sáng, đói quá, Đầm không chịu nổi đành trở dậy mò
xuống bếp vét cơm nguội ăn, nhờ thế Đầm mới thiếp
đi được.
Khi
Đầm tỉnh dậy thì vợ đã đi đồng nát,
nhìn thấy đứa con gái thứ ba mặt mũi lem nhem,
Đầm quát lên:
- Bẩn tưởi
thế này à? Nợ đời!
Đứa
con gái đầu lòng vội chạy vào dắt đứa em ra giếng nước
rửa mặt, rồi nó quay vào nhà, lấy ra ít tiền đưa cho
bố:
- Bố
ơi! mẹ bảo bố mệt, bố đạp xe ra chợ
ăn phở hay cháo lòng cho lại người.
Nín
nhịn và chiều chồng, ấy là đức tính mà
vợ Đầm có được và luôn luôn duy trì để
gìn giữ mái ấm gia đình, không phải cho mình mà cho bốn
đứa con. Vợ Đầm tuy chỉ mới học hết cấp hai nhưng
lại hiểu được mình nhan sắc bình thường, gia đình lại
nghèo, lấy được chồng, muốn giữ được cha cho những
đứa con thì chỉ có cách nín nhịn và chiều chồng. Nếu
không chỉ cần sểnh ra một tý là đám cave ở mấy quán
Karaoke ngoài chợ làng quyến rũ, không bị đổ bệnh HIV
như anh Tào, ông Nhị thì cũng tan nát gia đình.
Quả
nhiên khi nghe đứa con lớn nói, cơn bực tức trong Đầm
dịu đi, gã cầm tiền đi ra chợ tạt vào quán cháo
lòng tiết canh của chị Mành, gã gọi một đĩa lòng lợn,
một ngàn rượu, ngồi nhâm nhi, suy ngẫm sự đời.
Gã thấy buồn đời quá, gã cùng tuổi, cùng học với Kiên
thế mà phải sống ở quê nghèo với cô vợ vừa già vừa
xấu. Còn Kiên đã lùn, lại còn đen cháy thế nhưng được
sống trong giàu sang với cô vợ trắng trẻo, xinh xắn. Giá
như hồi ấy gã quyết tâm theo đuổi con đường học hành;
giá như gã đi thoát ly thì có lẽ bây giờ gã còn hơn cả
Kiên!
Ngồi
một mình mãi cũng chán, Đầm trả tiền, đi về
nhà Thọ gù. Nhà Thọ gù ở cuối làng, Thọ
gù sống một mình trong ngôi nhà tranh, vách đất, bố mẹ
đều đã chết, có hai người chị gái thì đều lấy chồng
xa. Năm hai lăm tuổi, Thọ gù cưới được cô vợ khá xinh
nhưng sau khi biết đứa con trong bụng vợ không phải là
con mình nên Thọ gù đuổi vợ ra khỏi nhà, từ đấy Thọ
gù sống một mình. Thọ gù cũng chỉ có một sào ruộng,
vì không có sức khoẻ nên đành cho người ta cấy thuê,
mỗi vụ được trả năm mươi cân thóc. Dĩ nhiên với số
thóc này, sống trong sáu tháng, ăn cháo cũng chẳng đủ
nên Thọ gù kiếm ăn bằng cái nghề độc nhất vô nhị,
ấy là nghề xu nịnh! Thời buổi này, chẳng cứ gì quan
to, quan bé, kẻ sĩ, người giàu có mà ngay cả những kẻ
bần cố nông thất học, nghèo khó cũng thích được khen,
được nịnh thành ra Thọ gù sống an nhàn mà vẫn có kẻ
vui vẻ cho ăn, cho uống, nhiều khi lại cơm gà, cá gỡ hẳn
hoi! Nhưng cũng phải công nhận một điều là Thọ gù rất
có năng khiếu trong việc nịnh người, rõ biết làThọ
gù bốc thơm mình đấy nhưng không những không làm cho người
ta ngượng mà còn làm cho người ta lâng lâng, sung sướng.
Thì đấy ngay cả đến ông Mậy, Phó chủ tịch huyện trong
một lần về thăm xã, vì ăn nhậu nhiều nên khuôn mặt
của ông bèn bẹt như tảng thịt lợn nhưng khi nghe Thọ
gù bảo:” Ông có khuôn mặt của quý tướng, chỉ kẻ
sĩ mới nhận ra được”, lập tức Thọ gù được ông
Mậy vào thăm nhà và tặng quà như đối với một
người có công với nước! Thậm chí Thọ gù còn được
ông Mậy vỗ vai:” Cậu giống như Tể tướng Lưu gù đang
chiếu trên phim!”. Sau đợt ấy, những chức sắc ở xã
xem ra cũng nể Thọ gù lắm!
Với
Đầm thì Thọ gù là bạn chí cốt,
không một cuộc rượu nào mà Đầm không mời Thọ
gù và cũng không một lời mời nào mà Thọ gù từ chối.
Vừa nhìn thấy Đầm bước vào, Thọ gù đã đánh tiếng:
- Thế
nào, kẻ sĩ không chơi được với bọn nhà
giàu trưởng giả nên phải chuồn vội phải không?
- Không, thằng
ấy nó rất tử tế, chỉ có điều…Đầm
cũng chẳng biết nói thế nào nữa nên đành lấp lửng.
Thọ gù quay giọng:
- Thì
bạn thân mà lại, nhưng ông là thảo dân quen sống
thanh tao nơi thôn giã, như con đại bàng thích tung mình trong
trời xanh, sao có thể chịu nhốt trong bốn bức tường
nơi phố phường!
Được
ví với đại bàng, tuy lòng dạ đang buồn chán nhưng Đầm
thấy như được an ủi. Thọ gù tiếp tụ rót vào tai Đầm
những lời có cánh, nghe êm ái đến nỗi trước khi ra về,
trong túi còn mấy ngàn, Đầm rút nốt cho Thọ gù.
Cơm
trưa xong, Đầm lại ra chiếc võng mắc bên bờ ao ngủ
đến tận chiều.Tỉnh dậy, Đầm ủ rũ, phờ phạc như
kẻ thất tình. Rồi Đầm mắc thứ bệnh quái lạ,
ăn kém, ngủ kém, chỉ thở dài là nhiều. Người Đầm
cứ héo hon, vàng vọt. Đi lên bệnh viện đa khoa tỉnh khám,
bác sĩ bảo Đầm bị suy nhược tinh thần, phải uống thuốc
an thần, thuốc ngủ nhưng cũng chẳng khỏi. Vợ Đầm sang
mãi tận huyện bên cắt thuốc đông y của cụ lang Tỉnh
có tiếng nhưng cũng chẳng ăn thua. Đầm chỉ còn húp được
nước cháo, ngay cả đến tiếng thở dài như là biểu hiện
của sự sống ở Đầm cũng chẳng ra hơi. Cái chết đang
đến từng ngày với Đầm. Một người làng đi làm cửu
vạn ở Hà Nội đến nhà mách vợ Đầm, ở chỗ anh trọ
có ông thầy xem bói hay lắm, thử lên đấy xem và nhờ
ông cúng bái cho. Vợ Đầm tất tả lên Hà Nội tìm đến
nhà thầy, thầy phán mồ mả tổ tiên bị động, phải
cúng lễ, chi phí hết ba triệu. Vợ Đầm thất kinh van nài
nhà đến một trăm ngàn kiếm còn không ra, lấy đâu ra
ba triệu? Thầy bảo thầy có thương tình lắm cũng
phải mất hai triệu. Đang lúc hoang mang thì may sao vợ Đầm
sực nhớ đến mảnh giấy ghi số điện thoại của Kiên
liền gọi đến để vay tiền. Nhận được điện, Kiên
đến ngay, nghe vợ Đầm kể lại việc Đầm bị bệnh
đang nằm chờ chết, Kiên kinh ngạc :
- Sao bảo
Đầm lên làm trưởng thôn rồi cơ mà?
- Trưởng
thôn nào?- Đến lượt vợ Đầm ngạc nhiên.
- Thì
chính Đầm bỏ về ngay để bầu trưởng thôn đó thôi?
Đến
lúc này thì vợ Đầm đã hiểu, mếu máo nói với Kiên,
đấy chẳng qua là Đầm sĩ diện thế thôi chứ người
như Đầm suốt ngày chỉ tụ tập với đám người
thích ăn không ngồi rồi, phét lác thì ai người ta bầu!
- Thế
Đầm đổ bệnh lâu chưa?
- Từ
ngày ở nhà anh về, suốt ngày thở dài
kêu chán đời. Hễ em đi chợ thì không sao
còn về nhà là phải nghe đay nghiến: Đời tôi khổ vì
cô. Nếu ngày ấy cô đừng sang nhà tôi chăm mẹ tôi ốm
thì tôi đã thoát ly, đã giàu có, vợ đẹp con khôn như
thằng Kiên!
Vậy
là đã rõ, Kiên kéo vợ Đầm ra ngoài xì xầm
vào tai vợ Đầm không phải cúng bái gì nữa, hãy quay
ngay về nhà, cứ thế, cứ thế. Kiên đưa vợ Đầm ra bến
xe, dúi vào tay vợ Đầm mấy trăm ngàn rồi phóng xe ra chỗ
bán quần áo cũ ở vỉa hè mua một bộ . Kiên về nhà dặn
dò vợ. Ngay chiều ấy Kiên về quê Đầm trong bộ quần
áo nhàu nát, tóc tai bơ phờ. Kiên đi vào nhà Đầm, đến
bên giường Đầm, nước mắt ứa ra khi thấy thân hình
Đầm chỉ còn da bọc xương.
- Đầm ơi!
Đầm ơi!- Kiên lay gọi Đầm, mãi lâu sau mới thấy
Đầm tỉnh lại. Kiên nắm chặt bàn tay gầy guộc của
Đầm thổn thức:
- Đầm ơi,
tao bị trắng tay rồi, thật ra ngôi biệt thự, xe ô
tô là do tao tham ô mà có chứ không phải do công
sức làm ra. Thanh tra đã phát hiện ra, tao phải bán hết
đi để bồi thường, lại còn phải chạy vạy cả trăm
triệu mới không bị vào tù. Bây giờ tao không còn một
tất đất cắm dùi, giá tao cứ sống nghèo mà thanh bạch
như mày thì hạnh phúc biết bao.Tao đang định về nhà mày
tá túc một thời gian rồi đưa vợ con vào vùng kinh tế
mới trong Nam, nào ngờ mày lại cũng ra nông nỗi này.
- Cái gì?
Tham ô? Trắng tay?- Đầm thều thào. Kiên gật đầu.
Thật kỳ lạ, như từ cõi chết trở về, Đầm từ
từ ngồi dậy, chấm chấm những giọt nước mắt trên
má Kiên, rồi xoa xoa vào tay Kiên như muốn an ủi Kiên đừng
quá buồn đau mà sinh bệnh tật.
Vợ
Đầm thấy chồng tự ngồi dậy được, lại còn
cố sức an ủi Kiên thì mừng lắm, chạy vội xuống
bếp múc ngay một bát cháo gà mang lên cho chồng. Đầm ra
hiệu múc thêm bát nữa cho Kiên. Nhìn Kiên ăn ngấu nghiến,
Đầm nghĩ chắc mấy hôm nay Kiên chưa có miếng gì vào
bụng. Thật khổ cho Kiên quen ăn cao lương mỹ vị rồi,
giờ ăn khổ sao chịu được!
- Mày cũng
ăn đi chứ!- Kiên giục Đầm, Đầm cầm thìa xúc
cháo ăn ngon lành như chưa từng ăn cháo gà bao giờ.
Mồ hôi đùn ra trên mặt Đầm, Đầm thấy nhẹ nhõm cả
người.
Sức
khoẻ Đầm hồi phục rất nhanh, cứ như Đầm uống được
thần dược. Còn Kiên thì lại ủ rũ như gà mắc bệnh
cúm, chốc chốc Kiên lại thở dài than thở:
- Giá
mà tao cứ sống bần hàn nhưng thanh bạch như
mày thì hạnh phúc biết bao!
- Thôi
đừng lo nghĩ nữa, ở quê đất cát mày đã nhượng lại
hết cho họ hàng, nếu vào Nam sống không được thì cứ
quay về đây, đất nhà tao còn rộng, dựng tạm cái nhà
cho vợ con có chỗ chui ra chui vào.
Gần
một tuần sống ở nhà Đầm, Đầm tuy còn gầy
nhưng sức khoẻ đã hồi phục, Kiên xin phép Đầm về
quê vợ để chuẩn bị đón vợ con vào Nam! Lúc tiễn Kiên
ra ngõ, Đầm nắm chặt tay Kiên dặn dò:
- Chỗ
bạn bè thân thiết đừng khách khí, nếu vào Nam
sống không được cứ đưa vợ con về đây.
Kiên có
vẻ xúc động lắm, miệng bảo luôn mấy câu:
- Cám
ơn mày, chúng mình cùng cảnh nghèo, cùng cảnh nghèo…