...HÀO HOA LÀ LÍNH KHÔNG QUÂN...



KẾT


Câu chuyện đạo văn Nhất Linh, từ nơi thiếu tá Dưỡng, không ngờ  là một chuyện nổ lớn trong Không quân. Cứ  như Thanh Chương kể lại, người đọc báo, gạch đỏ, gạch xanh về những tin tức liên can dến Không quân, rồi trình lên tướng Tư Lệnh,  anh bảo, ông ghi ra ngoài lề:” Cái gì đây?”

 Ấy thế  là  Khối CTCT do trung tá Hậu đứng đầu bị điên đầu. Trung tá Hậu rất khôn ngoan, đợi hết giờ làm việc, mặc dân sự,ông sai lính đến nhà tôi ở Khu Gia binh, mời tôi đi uống cà phê ở quán quen thuộc Năm Lợi. Tôi không nhớ rõ qua câu chuyện,ông như năn nỉ, như ra lệnh ngầm, nhưng buộc tôi phải liên hệ với các báo ngoài đang đề cập việc truyện ngắn” Lâng Lâng”  của thiếu tá Dưỡng- là chương 4 trong” Đoạn tuyệt” của Nhất Linh-Khái Hưng. Ông không muốn thấy  Việt Nam nhật báo,  báo Sóng Thần, có một dòng chữ nào, kể từ ngày mai, với lời đe dọa. Đại khái, lần này,ông không thể bênh vực  trước Tham Mưu Trưởng về việc đổi tôi và trung sĩ Kiều văn Bảng đi Pleiku.  Bạn đọc nhớ lại, đó là đại táVõ Dinh, xưa kia từng là Tham Mưu  Phó – như trung tá Hậu nắm chức vụ bây giờ- và ông đại tá Dinh đã nổi xung đuổi tôi khỏi văn phòng- chỉ vì thâm niên trung sĩ 2 năm trở lên không  chịu khai báo,lại xỏ siên :” bố là nông dân, mẹ cũng là nông dân; đi lính lên tới trung sĩ thì khỏi lập bàn thờ, không cần khai để được thăng trung sỉ 1.”

Nào có ai ngờ,  chuyện ấy đã chạm nọc đời binh nghiệp đại tá Võ Dinh , vì ông cũng từng là thầy đội, rồi được Pháp  cử đi học Trường Võ Bị Dalat, ra sĩ quan, và ông cho tôi xấc sược nói móc.  Cũng không thể quên, mỗi lần gặp ba tướng đứng đầu Bộ Tư Lệnh KQ- tôi giơ tay chào kính theo lối nhà binh rất nghiêm chỉnh-  vị tướng duy nhất không chịu đưa  tay ra xiết, mà giơ lên trán chào lại- đó là chuẩn tướng Võ Dinh.

Khi nghe lời đe dọa của trung tá Hậu, tôi giữ im lặng; nhưng thâm tâm phản kháng kịch liệt. Tôi cũng được nghe qua, kể lại từ Sếp Khải, Khồi CTCT đa họp các Trưởng phòng, từ Phòng kế hoạch chính huấn, Báo Chí, Xã hội, Thông tin báo chí… về hai trung sĩ làm loạn- đưa tin tức nội bộ báo ngoài đăng, làm tổn thương danh dự Không quân., phá hoại tình đoàn kết quân đội, làm lợi cho địch. Tất cà các trưởng phòng đều ký vào biên bản: đồng ý đề nghị cấp trên thuyên chuyển 2 trung sĩ Đỗ Mạnh Tường và Kiều Văn Bảng đi khỏi Bộ Tư Lệnh KQ. Cũng cần ghi chú thêm:  không thuận cho 2 trung sĩ được thuyên chuyển về Sư đoàn 5 KQ, hoặc Sư đoàn 3 KQ, Sư đòan 4 KQ, những Sư đoàn KQ  ở gần Saigon, mà phải đưa đi Sư doàn 6 KQ ở Pleiu; hoặc Sư đoàn  1 KQ ờ Đà Nẵng.

Trung tá Liêm, Phòng Tâm lý chiến. còn phát biểu: “…không đuổi chúng nó ra khỏi không quân như đối với trung úy Dương Hùng Cường là may rồi !”

Tội phá hoại  đoàn kết sĩ quan binh sĩ là trọng tội, còn hơn phải đối diện với kẻ thù đang nã  pháo vào Tân sơn nhất đêm ngày, và nhất là trung sĩ Tường thường ỷ bạn Tư lệnh KQ, nào là cùng ngồi chung xe đi ăn sáng, bàn chuyện văn chương, và trung sĩ Tường từng giới thiệu nhà xuất bản ngoài tái  bản” Chết Non”, in đẹp , bìa  đẹp tựa sách truyện ngoại quốc, và rước họa sĩ Tạ Tỵ vào Mây Bốn Phương Trời, chỉ để vẽ chân dung tác giả đẹp hết biết!.

Thiếu tá Bùi Hoàng Khải, Trưởng phóng Kế hoạch và Chính huấn, Sếp  trực tiếp của tôi, hình như không chịu ký vào biên bản, với lời buộc tội nặng nề,và sau này ông tiết lộ: “ cứ làm như 2 tên việt Cộng  nội kích sắp sửa bị đưa ra tòa án quân sự xét sử vậy?”.

Trung tá Hậu còn có cách nói tâm lý chiến sâu xa tuyệt vời, nhìn hoàn cảnh gia đình tôi lúc ấy, một vợ , năm con- đưa trai út mới được sinh ra, thì Đỗ Thông Tường Khê mới được hơn 1 tuổi.  Nào là, một mình chị ấy làm sao săn sóc nổi 5 đứa, mà lương bổng chia đôi, nhà ở Khu Gia binh bị đòi lại, và tôi sẽ bị cắt khỏi mội trường sống, không viết báo, cũng không in sách được, vợ không việc làm, cách nào đây để các cháu  ăn học và khôn lớn ?!  Đại để, cứ hãy nghe ông, chỉ cần một buổi sáng, tôi ra gặp các bạn bè cũ- như nhà báo Uyên Thao, Tổng  thư ký tòa soạn nhật báo Sóng Thần, rồi gặp nhà văn, nhà báo Chu Tử, và cả Thư ký tòa soạn Việt Nam nhật báo- để họ’ tốp”  lại chuyện không đáng đăng gì đó; thì tôi sẽ được ở lại Saigon.

Này, một khi  toàn Khối CTCT Bộ Tư lệnh KQ đã đồng nhất  ý kiến chung, ký vào biên bản , dầu tư Lệnh KQ muốn bênh vực cũng khó; thôi thì nói thật,  hãy  ra thương lượng với báo chí dân sự” tốp” ngay, nếu không,  thì chỉ cần” một câu bỏ nhỏ” của thiếu tá Liêm với Tư lệnh KQ- thì 2 gia đình vợ con các anh tan nát .

Đến nước này, tôi chỉ còn một cách: sẽ  không chấp nhận  để ông Hậu trả tiền cà phê mà thôi. Tôi ngoắc tay mời chủ quán Năm Lợi ra lấy tiền, và tôi thưa với trung tá Hậu:

-Trung tá cho phép tôi trả tiền  cà phê -  dầu là có lời mời của trung tá; hay ít nhất cũng cho phép tôi trả tiền ly cà phê của tôi, như lối Mỹ mời nhau đi ăn, uống rồi thể hiện  cách trả tiền theo lối Dutch treat !(chung bàn, ai ăn trả tiền suất người ấy) .Rất tiếc, tôi không thể giúp gì được !

Tôi xin phép ra về  trước, trung tá mặt đỏ bừng, và còn ngồi lại, rời sau.

Rồi những tin tức tung ra, từ những” ăng ten” của thiếu tá Dưỡng- ông này không phải là tay mơ-  từng  lái trực thăng H34, dám đậu máy bay trước sân Tỉnh trưởng, quạt bụi mù. Hàng ngày, ông đi làm, đeo súng lục  11, 45 xệ bên hông, đạn lên nòng sẵn- khi cần, sẽ bắn trừ khử bọn trung sĩ đâm sau lưng chiến sĩ., trong đó có ông. Nào là sự vụ văn thư đã được Tham muu trưởng  ký thuyên chuyển 2 trung sĩ đi xa- hạ sĩ quan cỡ trung sĩ trở lên , thì Sếp cuối cùng ký là Tham mưu trưởng, hay cùng lắm là Tư Lệnh phó- đâu có phải là sĩ quan phải trình  lênTư lệnh KQ ,trước khi rời nhiệm sở cũ.  Mặt mũi các Sếp trưởng phòng hân hoan ra mặt, phen này 2 ông trung sĩ đi đời nhà ma,” hành lý đi trước, người  đi sau”  và tôi nhận thấy là đúng- khi nhìn thấy nụ cười đắc thắng của nhà văn trung úy Huy Sơn, thư ký tòa soạn báo Lý tưởng. .

Trung tá Phùng ngọc  Ẩn vốn dĩ đã ồn ào, xuống nhiệm sở tìm tôi uống cà phê , chưa thấy người đã nghe tiếng  nói lớn từ ngoài cửa. Trung tá biết tin tức cách chính xác, ấy là buổi uống cà phê ở quán Năm Lợi Khu Gia binh, cả lời đe dọa của Sếp Hậu đối với tôi.  Anh nói bô bô lớn tiếng ngay tại Câu lạc bộ, Tư lệnh biết rồi,  yêu cầu sáng mai 8 giờ lên văn phòng Tư lệnh KQ trình diện.  Tôi bảo Ẩn:

-Có cần không, trong quân ngũ, theo tao được biết , là” thi hành trước, khiếu nại sau”Cứ để tao làm theo quân lệnh.

Trung tá Ẩn còn nhấn mạnh và khuyên tôi: “ mày phải trình diện Ổng, dầu cho mày muốn thực hành đúng quân kỷ, như thi hành trước gì gì đó … Thằng Hậu và một lô lốc các trưởng phòng, kể cả trung tá Dánh đều  đồng ý   ký vào biên bản , trừ một thằng là thằng Khải bênh  mày, là hạ sĩ quan làm việc tốt, có kỷ luật,  đã được tưởng thưởng Tham mưu bội tinh. Nhưng mình thằng Khải thì không cứu thoát nổi mày đâu?  Mày nhớ kỹ, sáng mai 8 giờ, lên trình diện Ổng ,đó, Phong?

Nghe xong, tôi cười mỉm, nhìn kỳ vào đôi mắt lé kim của nó.   Phải, chính cái thằng có đôi mắt lé kim kia, thật tốt bụng, dân gốc Sóc Trăng- chẳng hiểu nó có máu   đầu gà đít vịt ( Trung hoa lai dòng địa phương) không?  mới đây, nó ký tặng cuốn  sách mới phát hành” Kẻ lạc ngũ” . với lời đề tặng  rất  ưu ái.

Tôi nói với nó:

- Chính tao mới  là” kẻ lạc ngũ”  đấy, tác giả Phùng ngọc Ẩn ạ!

                                                                 -0- 

Từ giã trung sĩ  Kiều Văn Bảng ở quán cà phê bên lề  đường Bà huyện Thanh Quan , khi về đến nhà đã gần 10 giờ đêm. Phải bắt tay vào việc viết bản tường trình. Về sự việc, như lệnh của Tư lệnh cho biết, sáng hôm nay trình diện , phải đem theo .

  Còn nhớ, tôi trình với Ổng,xin cho tôi” thi hành  trước, khiếu nại sau”.. Ông ngắt ngang , và nói với giọng quyền uy ra lệnh của vị cao nhất của Quân chủng đối với  thuộc cấp.

-Đây là lệnh, anh viết xong, đưa cho thằng Ẩn chuyển cho tôi, không cần qua ai cả.  

Ra khỏi văn phòng Tư  lệnh, nhớ câu nói sau cùng, vậy thì việc này tôi biết 10, chỉ xin thưa lại 5; còn 5 để trừ hao cho sự chủ quan thô thiển., nếu có. Ông gật đầu, dõng dạc, chỉ thị lần cuối:

…sáng mai, tôi hy vọng có bản tường trình trong tay .

Thời gian này, tôi viết sách  bằng máy chữ xách tay, Olivetti, giấy trắng khổ 21x33- tôi bắt đầu lấy giấy cho vào máy , và bắt đầu đánh.

Vợ con tôi đã ngủ cả, phóng khách nhà ngoài, chỉ còn tôi, chiếc giường cá nhân, trủ sách, và ngoài kia là bóng đêm đầy tràn. Nội dung báo cáo, cũng như bản lý đoán một luật sư tranh cãi cho thân chủ bị tội vu cáo.  Chỉ riêng trường hợp này, trung tá Hoàng Song Liêm, trưởng Phòng  Tâm lý chiến, qua lời Tướng cho biết: ”… thằng này cáo buộc anh phá hoại nội bộ Quân chủng, làm mất đoàn kết giữa sĩ quan và binh sĩ, hạ uy tín cấp tá chỉ huy, dẫn đến việc trung tá Tham mưu phó CTCT gọi  vào trình diện, anh nói lời phạm thượng, như vậy làm sao có thể tha thứ được! Nếu  duy trì tình trạng này, thì không thể chỉ huy  nổi thuộc cấp . Đề nghị có một hình phạt nặng, và nhẹ nhất là phải thuyên chuyển các đương sự đến Sư đoàn 6 KQ. Anh đọc hết đi…

Với trung tá Hậu., tôi tường trình, từ khi ông từ Pháp trở về, tốt nghiệp hay là bổ túc nghiệp vụ, thì tôi không rõ. Cách đó chứng 10 năm, chúng tôi là bạn bè văn chương- khi ấy ông ta làm thơ với bút danh Nhân Hậu, và khi tôi còn ở ngoài dân sự, tất nhiên mối quan hệ bạn bè nó khác xa bây giờ- một trung tá Tham mưu phó và một trung sĩ 1 thuộc quyền.  Ông vẫn có thể là một người nhân hậu, có thể vậy ?

Đây, ông phải cho ý kiến chung, theo biên bản buổi họp các vị sĩ quan phu tá, các trưởng phòng.  Tôi xác nhận cả lần gặp ông ở quán cà phê Năm Lợi, ông chỉ thị tôi phải ra dẹp vụ này ở ngoài báo dân sự; nếu không tôi sẽ bị thuyên chuyển khỏi Không quân không chừng , nhẹ nhất là về vùng sương mù, đất đỏ Pleiku.

Tôi từ chối không làm, bời lẽ; không phải là tôi đã tiết lộ tin tức ra  báo ngoài, và việc báo Sóng Thần  đả 2 lần loan tin về Khối Chiến tranh Chính trị của  Bộ Tư Lệnh   Không quân. Lần trước, loan tin thiếu tá Đẩu  xung đột với trung sĩ Kiều Văn Bảng . Báo làm tin 3 cột đăng nơi trang 3 báo Sóng Thần- trang này do nhà báo Đỗ Ngọc Yến phụ trách-  loan tin  hạ sĩ quan (Kiều văn Bảng) bị một thiếu tá CTCT đàn áp thô lỗ, kh6ng có gì được gọi là  chiến tranh chính trị cả.

Thứ 2, đến vụ đạo văn từ nới  thiếu tá Dưỡng- mặc dầu   nhà báo Chu Tử viết trong mục ”Ao Thả Vịt”  bênh vực – lối viết theo kiểu” quốc văn ba lối” , ai hiểu lên án cũng được, mà   không phải vậy cũng chẳng sao!  Nặng nề nhất là Việt Nam Nhật báo  của Nguyễn Tấn Đời, làm tít 8 cột trang 1 “ Không quân ăn cắp văn” , đồng thời trong mục của Thiên Lý Nhĩ (Cao Đắc Bửu) đăng bài” Ôi văn chương, ta thù ghét mi” , tôi trả lời phỏng vấn vũ ăn cắp văn này- khiến dư luận đều đồng nhất là tôi chủ xướng.

Với trung tá Liêm,  tôi và ông là bạn  bè văn chương cũ từ khi còn ở Hà Nội- cứ theo ông ta,  chính tôi hiện là kẻ cầm đầu phá hoại KQ, làm mất tình đoàn kết- thì, thưa Tư lệnh, đây là bài” potin”  2 cột- bản vỗ của ký giả Anh Quân  viế`t trên nhật báo Quật Cường, nói về tư cách, hành động buôn vàng lậu của ông ta.  Cũng vẫn là một sự rất tình cờ, một buổi, tôi uống cà phê ở  quán La Pagode- nơi  văn nghệ sĩ, nhà báo  có máu mặt, thường đến đây  vừa uống vừa đàm chuyện văn chương, báo chí. Gặp Anh Quân, ký giả hỏi tôi:

- Ông có biết trung tá L… không?

Sau đó, ký giả cho tôi hay, ngày mai báo ra,  sẽ có một bài” potin”  điểm mặt ông này khoác lác ở vũ trường” đâu có Minh đù là có tao. Minh đâu thì L… đó, ngày  đêm, tao  xoa mạt chược với ổng. Có một lần tao buôn vàng từ Lào về, mục đích của tao làm cho giá vàng tụt, không thể tăng vọt ở thị trường, đấy cũng là một cách giúp ích  đấy chứ? Sao lại có thằng miệng không thơm, bảo rằng tao bắt tay chúng nó ở phi đạo thắm thiết mà cử chỉ lại không thắm thiết, nghĩa là không hướng thân người nghiêng tới một độ nghiêng nào đó, đối với kẻ được bắt tay là chưa lịch sư vì xung quanh người tao quấn đầy vàng lá, cúi xuống sợ vàng lá mất nếp là mất giá . Như vậy là chúng nó hạ nhục tao. Tướng Tư lệnh ở đâu thì tao ở đó, tao thách chúng nó làm gì được tao! “

Tôi  trả lời  ký giả Anh Quân:

-Giữa lúc các phe phái cầm quyền, như Công dân số I La Mã ( ám chỉ tổng thống Thiệu) không ưa KQ, nên có phải mày ( Anh Quân)  viết theo chỉ thị không?  Mà nếu không phải vậy, thì mày ghét KQ ,mà đả kích qua  câu chuyện kể bá vơ của  viên trung tá gì đó không?  Trường hợp 1, tao sẽ không phải nói thêm gì hơn, việc làm mày cứ làm. Và nếu trường hợp 2 đúng, tao xin mày, hãy vì tao là bạn bè, mày bỏ qua bài báo ấy, vì tổn hại cho KQ rất lớn. Mày có thể cho tao bản vỗ( bản in thử)  tao sẽ tìm cách  nào đó, để  nhờ một tùy viên báo chí chuyển tới ổng đọc.  Như vậy được không, và mày cứ coi như bài báo đã đến tay bạn đọc.

Và ký giả Anh Quân gật đầu,  kể tiếp chuyện viên trung tá kia đi khiêu vũ, bốc phét ở vũ trường, mà Anh Quân nghe được.  Anh ký giả này bảo tôi cùng về tòa soạn  lấy bài vỗ ấy- và hiện còn giữ, cũng chẳng để làm gì, nay bó buộc phải trưng dẫn bằng cớ- bới tôi không phải kẻ phá hoại tình đoàn kết trong Quân chủng, và làm mất uy tín  cấp tá chỉ huy, như vị trung tá kia đã có nhận xét và ký vào biên bản vuổi họp của Khối CTCT/ Bộ Tư lệnh KQ.  Thật ra, giữa tôi và anh trung tá Trưởng phòng Tâm ký chiên chẳng có gì chống đối nhau, tôi không phải nhân viên  cơ hữu phòng ấy, cũng không còn làm biên tập viên báo Lý Tưởng. Nói chung,  ông trung tá kia không  là Sếp tôi,  tôi cũng chẳng hiểu tại sao  anh ta coi tôi như kẻ thù địch cần phải khử trừ?

Giả thiết, nếu tội là anh ta , một khi muốn hại hai ông trung sĩ kia, sao không tìm truyền đơn Việt Cộng rồi sai lính gài vào nhà , rồi báo  đại tá Vinh” trố”  sếp An Ninh KQ, chắc kết quả sẽ khả quan hữu hiệu hơn nhiều !

Nhớ lại có lần, trung tá Ẩn  nói chuyện phiếm với tôi, về cách xưng hô” tao, mày” ( vì là bạn bè, hoặc bạn học cũ) – khi vào quân ngũ, đứa đi lính trước  cấp bậc lớn, đứa kia cấp bậc nhỏ- điều này tạo sự khó chịu cho những người nghe; nhưng Ẩn lại cho rằng, chỉ khi làm việc ở văn phòng thì điều này mới cần thiết. Và Ẩn bảo tôi:” mày làm như vậy là đúng, còn qua các câu chuyện riêng tư với nhau, gọi nhau” ông, ông, tôi, tôi”  nó mất tự nhiên và tình bạn hữu quen thuộc lâu ngày mấ tính trung  thực”.  Trung tá Ẩn còn nhắc lại vụ đại úy Phát, ông cựu Trạm trưởng Hàng không Quân sự Dalat xưa kia, bị Sếp Phúc, bây giờ là quyền trung tá kiêm  Trưởng phòng Tiếp vận Bộ Tư lệnh KQ trù ếm, đã từng đề nghị thuyên chuyển  đại úy Phát đi vùng 2; rồi tôi lấy tình bè bạn can thiệp; làm Sếp lớn mất mặt.

Câu chuyện này mới xảy ra đây thôi. Một chiều thư thường chiều, ăn cơm tối xong; tôi thường ra nhà Phát, để xe gắn máy lại ở đó, anh chở tôi đến nhà Đàm Xuân Cận, cả ba cùng đi uống cà phê ở Khu Chung cư Nguyễn thiện Thuật.  Lần này, tôi ra nhà Phát, gặp hai vợ chồng anh đang có vẻ lo lắng. Hỏi anh, tôi biết Phát có lệnh bị thuyên chuyển đi Pleiku trong trường hợp khá bất ngờ. và bất công, do không được lòng của một ông Sếp, là trung tá Phúc đang làm ở Phòng Chuyển vận Bộ Tư Lệnh KQ. Trước đây, do một sự tình cờ, trung sĩ Ẩn, người lái xe cho Trạm Hàng không quân sự Dalat, trước kia về Saigon thăm anh, có than phiền là bạn anh ta cùng ở trong ngành- trước là nhân viên thân cận của trung tá Phúc khi còn ở Biên Hòa.  Khi ấy, trung tá Phúc đã gợi ý để moi hối lộ. Anh này là chủ lò gạch ở Biên Hòa rất khá giả.  Một bữa, Phúc gặp anh ta và cho biết là Bộ Tư Lệnh đang có kế hoạch thuyên chuyển nhân viên, và anh ta là một trong số những người ở lâu năm tại Biên Hòa sẽ phải đổi ra Trạm Hàng không Quân sự Ái Tử tận Quảng Trị. Anh ta năn nỉ Phúc cứu, vì anh đang làm ăn và đang quản lý lò gạch.  Sau đó ít lâu, trung tá KQ Phúc kêu anh ta chuẩn bị tiền để ăn tiệc tại một nhà hang. Trong bữa ăn, ngoài anh ta,  trung tá Phúc; còn có nhiều người lạ mặt mà anh ta biết là Phúc chịu ơn, và lẽ ra Phúc phải chi trả.  Anh ta phải chi trả tất cả mà lòng không vui, nên tâm sự chuyện này với trung sĩ Ẩn. Khi nghe được chuyện này do nhân viên kể, đại úy Phát cũng vô tình than phiền với thiếu tá Bửu cũng đang làm chung.  Phát không ngờ Bửu là bạn thân trung tá Phúc, việc tới tai Phúc-  và Phúc không quên.  Khi đại tá Điềm đi học Chỉ huy Tham mưu Cao cấp, trung tá Thuật ở Phòng Kỹ thuật về Xứ lý thường vụ, và Phúc  là cao cấp nhất ở Phòng chuyển vận, nên được cử làm Phụ tá trung tá Thuật, và Sếp Thuật chỉ biết tình hình nhân sự qua trung tá Phúc Phụ tá. 

Giữa năm 1974, khi có khóa  chuẩn úy mới ra trường được bổ nhiệm đi các nơi , trung tá Phúc Phụ tá nhớ chuyện xưa, bèn gài tên danh sách   một số người đi, trong đó có đại úy Nguyễn văn Phát.  Đây là khoảng thời gian Phát đang được biệt phái sang  làm việc tại Phòng Không vận Tổng cục Tiếp vận Bộ Tổng tham mưu. , anh được biệt phái sang đây cùng trung tá Trãi KQ, để cấp sự vụ lệnh đi máy bay cho quân nhân., và Phát không vi phạm bất cứ một lỗi lầm nào. Nếu lần này thuyên chuyển đại úy Phát đi Vùng 2, đó là việc làm sai,  vì anh đã phục vụ ở Dalat thuộc Vùng 2 đã  đủ kỳ hạn.  Đại úy Nguyễn văn Phát rất cầu tiến, ham học,  nên ghi danh theo học Cao học Báo chí, sau khi đã tốt nghiệp Đại học Văn khoa.

Rồi tôi đem chuyện này nói với   đại tá Ẩn. Anh còn bảo tôi, Tư lệnh rất kỹ, nói miệng dễ quên, không bằng chứng.; tốt hơn,  nếu tôi muốn bênh vực bạn trong giai đoạn hiểm nghèo, thế cô; bị ức hiếp, thì tôi phải viết một lá thư tường trình.  Căn cứ vào đó, tướng mới giải quyết hay không giải quyết.

Và tôi đã làm, không cho Phát biết trước,  cho đên lúc đại tá Nguyễn Khoa Điềm, Trưởng phòng Tiếp vận  đang đi học Tham mưu Cao cấp phải về trình diện  Tư lệnh.  Và Tướng chỉ thị, đại úy Nguyễn văn Phát không vi phạm kỷ luật, từng ở Vùng 2, làm việc tốt, vậy trung tá Phúc Phụ tá trung tá Thuật, làm hồ sơ thuyên chuyển  thuộc cấp đi Vùng 2 là không đúng, đương sự lại đang sửa soạn làm tiểu luận Cao học Báo chí. Tướng tư lệnh KQ chỉ thị đưa đại úy Nguyễn văn Phát về Bộ Tư Lệnh KQ, làm việc tại Phòng Tiếp vận mà hiện trung tá Phúc Phụ tá Xử lý thường vụ.  Tướng quay sang  Tham mưu trưởng chỉ thị lảm Sự vụ văn thư trình ký.  Đại tá Điềm dến nhà riêng đại úy Phát kể lại chi tiết vụ việc, hỏi đại úy Phát, có phải ông trung sĩ nhà văn là bạn thân của đại úy không?”… Đại úy nên nghe tôi, bằng lòng về phòng tiếp vận Sư đoàn 5 KQ, cũng như ở Bộ Tư Lệnh KQ thôi,  đại úy vẫn có nhiều thời giờ làm tiểu luận Cao học Báo chí.”. Đại úy Phát kể, tuy đại tá Điềm không nói ra, nhưng đó cũng al2 cách không làm mất mặt trung át Phúc; vì ở đây, ai cũng biết sự vụ văn thư thuyên chuyển đại úy Nguyễn Văn Phát đi Vùng 2, và bây giờ lại không phải đi, lại về BTL ngồi; thì trung tá Phúc chẳng còn mặt mũi và thể thống làm việc với thuộc cấp. Đại tá Điềm còn kể thêm cho đại úy Phát nghe, khi Tướng Tư Lệnh gọi ông lên trình diện, co cả trung át quyền Xử lý thường vụ, hiện diện Tham mưu trưởng, tướng Võ Dinh- Tướng tư Lệnh một điều gọi đúng cấp bậc,;”… này đại tá Điềm, này trung tá Phúc, hãy cho tôi biết lý do thuyên chuyển đại úy Nguyễn Văn Phát như vậy có chút nào xco6ng bằng trong quân lực ta không? “ Đại tá Điềm khi nghe Tư Lệnh gọi đúng cấp bậc, biết ngay tình hình nghiêm trọng; nếu không Tướng chỉ gọi” mầy ,tại sao mầy làm dzậy” thì ông đại tá vẫn yên tâm hơn.

Đại tá Ẩn kết luận:

-Chúng nó ghét mày cũng  không phải là chuyện vô lý?! Mày hay dính mũi  can thiệp chuyện bất công, kể cả không phải là chuyện của mày bị xử bất công. Nên chuyến này, chúng nó’ đòn’ hội đồng mày, thì chẳng có gì lạ, cho mày đi tận chân trời xa. Nhưng  không dễ đâu các em?  Một thằng là tá có quyền hành, đâu khó gì áp đảo một hạ sĩ quan thuộc cấp chỉ riêng khối CTCT của mầy, thì 5  ông tá, vài ông úy, chỉ để áp đảo 2 ông trung sĩ mà không xong; thì Mỹ nó cười cho” thúi” mũi ra. Phong ạ!

Trung tá Khải kéo tôi và trung sĩ Bảng ra một chỗ , nói rất nhỏ nhẹ, đủ nghe, rủ rỉ tâm tình như bè bạn tuyệt nhiên không phải là Sếp nói với lính của mình:

-  Các ông để tôi lo phần tướng  Tham mưu trưởng, các anh cũng biết rằng Ổng là thầy tôi- nhưng các ông, nhất là ông Phong, ông phải nói cho đại tá Ẩn tường trình Tư Lệnh nắm vững là” ổn”.

Tôi gật đầu như tuân lệnh, và không tỏ cho Sếp khải biết vụ làm bản tường trình lên Tư lệnh. Hàng ngày đến sở làm việc, những đôi mắt các sĩ quan cấp tá nhìn chúng tội dương dương tự đắc; vì chẳng còn bao lâu nữa; hai thằng trung sĩ sẽ phải rời xa nơi này’ hành lý đi trước, người đi sau” , câu thành ngữ đáng yêu àm cố vấn Mỹ hay dùng.

Nhà văn đại úy Huy Sơn mới được thăng chức, có nụ cười nửa miệng, nói với hai chúng tôi;”.., chúng mày lại phải tạo thêm một nụ cười để làm kỷ niệm trước khi rời nơi này, phải vậy không?”

Tôi đáp” có lẽ vậy” , và “ cũng có thể không như vậy”. Tốt nhất, khôn ngoan nhất, là phải chờ kết quả. 

Vì Huy Sơn –Dương Quang Thuận không biết trong bản tường trình, có nói đến sự lạm dụng tiền quảng cáo, một món tiền khổng lồ thâm thủng, mối lợi tưởng không ai biết- của hai vị’: trung tá Liêm và đại úy Thuận  dính líu.

Một buổi chiều thứ 7, khoảng 3 giờ- trung  tá Nguyễn văn Hậu, Tham mưu phó CTCT, Sếp đứng đầu Khối, được thông báo , mời lên văn  phòng Thaqm mưu trưởng.  Sĩ quan cấp tá lãnh đạo loan tin trước thuộc cấp:”.. lên đó nhận Sự vụ lệnh thuyên chuyển 2  ông trung sĩ đó thôi, tinh hành lang, nhưng là thực- tướng Võ Dinh đã ký xong rồi”.

Cũng có một số quân nhân thương hại 2 chúng tôi báo cho biết trước:

-‘… các anh chuẩn bị hành lý, thu dọn chuyện gia đình, để đi nhận nhiệm sở mới. Các anh cần gì, chúng em giúp đỡ, thật lòng mà!”.

Chúng tôi biết họ thực lòng, và chỉ biết cười cảm ơn” vì có gì đâu để thu dọn đồ đạc, vợ con sẽ tự biết lo liệu, đối lính ra đi, chỉ một mình, mình lo”.

Nhưng khi quân nhân thấy nét mặt ủ dột của trung tá Hậu về lại Khối, , Sếp lớn rầu rĩ báo tin:” Trung tá Hoàng Song Liêm và đại úy Dương Quang Thuận bị ngưng chức, hồ sơ chuyển sang An Ninh  Không Quân, và chuẩn bị làm lễ bàn giao”.

Tân Trưởng phòng Tâm lý chiến , thiếu tá Bùi Văn Long từ Sư đoàn 2 KQ về thay thế.

Thế mới  tức cười! thiếu tá Long cũng  là bạn học với tôi, ở một năm ban trung học ở Hà Nội xưa kia, thiếu tá tốt nghiệp Khóa  12 Trường Võ bị Dalat, sau chuyển sang Không quân. Từng du học ở Huê Kỳ, tướng tá trằng trẻo, cao lớn- trông như một công dân Á châu quốc tịch Mỹ.

Tôi và trung sĩ Bảng rời trại sớm hơn thường ngày, và trung tá Bùi Hoàng Khải nở nụ cười hướng về phía hai chúng tôi, nói trỏng:

- Tôi đã biết trước hai ông ạ.

Hai tay Sếp chắp sau  mông, đi đi, lại lại, vừa ra vẻ, thái độ kẻ cả, vừa khoan khoái ra mặt;” thường khi thì kiến bị cá ăn, nhưng cũng c ó khi kiến ăn cá lóc đấy quý vị ạ”.

Thứ 2  đầu tuần sau, tin trung tá Nguyễn Văn Hậu lại trở về làmTham mưu phó CTCT Sư đoàn 1 KQ.

Và 2  trung sĩ 1 : Đỗ Mạnh tường, số quân : 56/600.595 , thuyên chuyển về Liên đoàn Kiểm báo và trung sĩ Kiều Văn Bảng, số quân: 56/ 600 594 về Đơn vị Quản trị Không quân- cả hai đều đồn trú ở Tân Sơn Nhất..

Tin cuối:” trung tá Bùi Hoàng Khải nhậm chức  Tham mưu phó CTCT Sư đoàn 5 KQ(cũng đồn trú tại Tân Sơn Nhất):

Tất cà ba đơn vị đều năm trong Yếu khu Tân Sơn Nhất, chỉ cách bộ Tư lệnh KQ, nơi làm cũ cả ba quân nhân có một con đường đi qua sân bay trực thăng của Mỹ bỏ lại. .

 
__________________________________________________________________

(trích trọn chương 12 HỒI KÝ NGOÀI VĂN CHƯƠNG
Đồng Văn xb & Nhà Văn Nghệ Cali -USA- phát hành, 1995)











© Tác giả giữ bản quyền.
.Cập nhật theo nguyên bản tác giả gởi ngày 09.07.2010.
. TÁC PHẨM CỦA NHÀ VĂN THẾ PHONG CHỈ ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TRÊN NEWVIETART.COM.
. Trích đăng lại vui lòng ghi rõ nguồn Newvietart.com