Từ Vũ viết dựa theo
truyện Un Conte de Fées của Paulo Coelho
MỘT CHUYỆN THẦN TIÊN
CỦA
NƯỚC VĂN LANG
Ngày xửa, ngày xưa
Vào năm 2010 trước Thiên Chúa giáng sinh, tại vương quốc Văn Lang
cường thịnh, lãnh thổ kéo dài từ Quảng Đông, Quảng Tây tới Cửu Chân sát biển Nam Hải, có một vị
hoàng tử sắp sửa lên ngôi thay vua cha vì tuổi đã cao muốn về quy ẩn.
Theo phong tục của nước Văn Lang thì trước khi được truyền ngôi vị hoàng tử phải cưới vợ.
Cả triều đình xôn sao bàn thảo vì lẽ dĩ nhiên việc tuyển chọn một hoàng hậu tương lai để
nâng khăn sửa túi cho hoàng tử thì đâu thể là một việc tầm thường được .
Có quan thì bàn là hoàng tử nên lấy con gái của vị Lạc hầu này vì cô mỵ nương con Lạc hầu
ấy vừa đẹp lại vừa khôn khéo. Quan khác xen vào nói là nên cưới cô con gái của quan Lạc tướng nọ
vì cô mỵ nương con Lạc tướng đó cũng thật xinh sắn mà lại còn cực kỳ thông minh...
Nhưng hoàng tử đã được thần Kim Quy báo mộng dạy nên nhất quyết rằng ông phải tìm cho ra
một thiếu nữ mà ông có thể đặt vào người đó một sự tin tưởng hoàn toàn .
Sau khi đã được cố vấn bởi thầy của mình, một bậc hiền triết lừng danh vào thời đó, hoàng tử xin
vua cha thảo chiếu triệu tập tất cả các thiếu nữ từ 15 bộ trong vương quốc về Phong Châu để tham dự
vào cuộc
tuyển lựa hoàng hậu tương lai. Hoàng tử cũng xin vua cha cho ghi chú rõ rệt trong chiếu chỉ rằng cuộc tuyển hoàng hậu này sẽ
không chỉ giới hạn cho các mỵ nương hay các thiếu nữ đến tuổi cập kê của những gia đình giầu có mà
còn nới rộng ra cho cả hàng thứ dân tham dự vì ông nghĩ rằng nhờ thế ông chắc chắn sẽ
tìm ra được người "nâng khăn sửa túi" xứng đáng với ý nguyện của mình.
Một bà lão nghèo, người phục dịch trong hoàng cung từ nhiều năm qua, nghe được lệnh chuẩn bị cho ngày
tuyển chọn hoàng hậu công khai sẽ được tổ chức, bà lão nửa vui mà cũng nửa buồn . Bà vui vì con cái hàng
thứ dân như con gái bà cũng có thể tham dự nhưng buồn vì con gái bà cũng đã từ lâu thầm yêu,
trộm nhớ vị hoàng tử nhưng làm sao mà con gái bà có thể đua tranh lại được với biết bao nhiêu
mỵ nương sắc nước hương trời xuất thân từ những gia đình Lạc hầu, Lạc tướng, Bố chính sang giầu quyền
bính trong vương quốc được.
Về tới nhà, bà thuật lại chuyện với con gái và ngạc nhiên khi nghe cô thản nhiên trả lời là cô
có ý định tham dự vào cuộc tuyển chọn .
Bà lão vô cùng thất vọng nói với con :
-"Con đến đó làm gì ? Chỉ những người thiếu nữ đẹp nhất, giầu nhất trong vương triều mới đến
tham dự thôi con ạ?. Nhà ta thì nghèo mà con cũng không phải là người có được cái nhan sắc "chim sa cá lặn " .
Con ơi ! Hãy nên từ bỏ ý nghĩ điên rồ đó đi . Mẹ biết rằng con đau khổ nhưng đừng nên biến sự đau khổ
đó thành sự điên rồ con ạ!."
Nghe mẹ nói xong, người con gái thản nhiên đáp lại :
- " Mẹ ơi, con đâu có khổ đau gì, mà con cũng không điên dại đâu mẹ ạ. Con biết rằng chẳng đời nào
mà con sẽ được chọn lựa , nhưng đây là cơ hội duy nhất để con có được một khoảng thời gian cho dù là
ngắn ngủi gần gũi cạnh vị hoàng tử của con, chỉ cần như thế là đã qúa đủ cho con được hạnh phúc mẹ ạ -
định mệnh đã định như vậy."
Chiếu chỉ được ban ra, phổ biến đều khắp nước Văn Lang từ những thôn bản ở vùng núi cho tới các xóm làng
ở ven biển và một tháng sau, buổi đại lễ diễn ra .
Khi con gái của bà lão tiến vào hội trường, cô nhận ra được đúng như lời mẹ cô đã nói: trong hội trường
đèn đuốc sáng trưng có mặt rất đông những mỵ nương, những thiếu nữ diễm lệ trong những bộ y phục sang trọng
hiếm thấy lóng lánh những món trang sức qúy giá từ các bộ Việt Thường, Giao Chỉ, Chu Diên, Vũ Ninh, Phúc Lộc,
Ninh Hải, Dương Tuyền, Lục Hải, Hoài Hoan, Cửu Chân, Nhật Nam, Chân Định, Văn Lang, Quế Lâm, Tượng Quận
tụ tập về. Tất cả các giai nhân trẻ trung chưa chồng của nước Văn Lang đều hiện diện trong dịp may duy nhất trên đời này.
Sau những thủ tục mở đầu cho buổi lễ, vua cha lui ra nhường lại quyền chủ tọa cho hoàng tử.
Bao quanh những vị phụ tá của mình, hoàng tử lên tiếng nói
với tất cả các người đẹp hiện diện :
-"Bây giờ, ta trao cho mỗi người một hạt giống hoa . Đúng sáu tháng nữa , người nào mang đến cho ta
một cây nở hoa đẹp nhất thì người đó sẽ trở thành ái hậu của ta."
Cũng như tất cả những nữ ứng viên khác, con gái bà lão nhận hạt một giống hoa.
Cô đem về nhà gieo hột giống vào trong một chiếc chậu nhỏ và vì cô ta hiểu rằng mình không thông thạo trong việc trồng hoa
nên
cô chỉ còn biết kiên tâm chăm sóc, tưới bón hột giống bằng tất cả tình yêu thương trìu mến của cô.
Cô tin rằng bằng tình yêu mà cô đã hiến dâng cho vị hoàng tử thì khi săn sóc
cho hoa phát triển nhất định là cô sẽ chẳng cần phải lo lắng gì về vẻ đẹp của bông hoa lúc nở ra.
Ba tháng trôi qua từ khi nhận hạt giống về ươm trong chiếc chậu nhỏ mà
hột giống vẫn chẳng nhúc nhích, chẳng thay đổi gì.
Cô thiếu nữ lo lắng tìm đủ mọi cách, cô hỏi thăm những người trồng hoa, những nông dân, mỗi người
chỉ dẫn cô một bí quyết, cô làm theo tất cả nhưng vẫn không chút hiệu nghiệm gì.
Ngày qua ngày, cô cảm thấy rằng giấc mơ của cô càng lúc càng xa vời dù rằng tình yêu vẫn
luôn sống động trong cô.
Cuối cùng thì sáu tháng cũng trôi qua, cũng vẫn chẳng có điều gì lạ xảy ra trong chiếc chậu nhỏ
của cô thiếu nữ .
Tuy biết rằng mình không có gì để trình ra với vị hoàng tử trong buổi lễ sẽ chính thức
diễn ra, nhưng vì đã để tâm tận tụy nỗ lực chăm bón cho hạt giống
suốt sáu tháng qua nên cô nói với mẹ rằng cô sẽ có mặt tại buổi lễ chung kết
vào đúng giờ đã ấn định. Trong tâm trí cô thì đấy là lần cuối cùng cô được nhìn tận mặt vị hoàng tử
mà cô thầm yêu trộm nhớ đã từ lâu nên không thể nào cô lại vắng mặt được.
Ngày lễ chung kết cô gái đến hội trường với chiếc chậu hoa có hột giống nằm im lìm của cô.
Quanh cô, tất cả những người con gái khác mỗi người bưng trên tay một chậu hoa với
những bông hoa rực rỡ muôn màu muôn vẻ . Tất cả đều tuyệt đẹp, đẹp từ hoa cho tới người .
Cuối cùng thì giây phút mà mọi người thấp thỏm chờ đợi cũng đến: Hoàng tử tiến vào, đi một vòng chăm chú
quan sát từng mỵ nương, từng thiếu nữ, ngắm nghía từng chậu hoa một , không bỏ sót một người nào,
một chậu hoa nào .
Rồi vị hoàng tử khoan thai bước lên bậc thềm cao nhất dõng dạc tuyên bố :
Thiếu nữ,
con gái bà lão nghèo được chính thức chọn làm hoàng hậu của nước Văn Lang.
Tất cả mọi thiếu nữ tham dự buỗi lễ nhao nhao lên tiếng phản đối vì lẽ gì mà hoàng tử lại chọn ngay
cái cô gái trang phục xoàng xĩnh có cái chậu hoa mà hột giống không nẩy được mầm làm vợ.
Giơ tay để mọi người yên lặng, hoàng tử bình thản lên tiếng để tất cả mọi người cùng nghe lý do
chọn lựa của mình :
- "Đấy là một thiếu nữ duy nhất đã trồng được bông hoa xứng đáng nhất để trở thành ái hậu của
ta vì cô ấy đã trồng được một loại hoa, đó là HOA LƯƠNG THIỆN .
Tất cả những hạt giống mà ta đưa cho mỗi
một người đều đã bị ta diệt giống không thể nào nẩy mầm được và chính vì thế mà hột giống của thiếu nữ
này không thể có hoa được!" .
Cũng theo huyền thoại kể tiếp lại rằng dưới triều đại của vị vua và hoàng hậu này thì thần dân khắp nơi ở nước Văn Lang đã thi nhau trồng hoa
Lương Thiện, các quan Lạc hầu, Lạc tướng đều là những bậc hiền lương phụ mẫu đúng mực của dân và
đất nước thanh bình đến độ của rơi ngoài đường mà không ai lượm, đêm ngủ mà nhà không cần phải đóng cửa .
Nhưng tiếc thay! tiếc thay !
Sau đó loại hoa qúy của nước Văn Lang đã bị
nhiều thứ cỏ dại như loại cỏ Gian Sảo, cỏ Lường Gạt, cỏ Bất Nhân Bất Nghĩa, cỏ Lừa Thầy Phản Bạn, cỏ Tham Nhũng, cỏ Hối Lộ ...
từ đẩu từ đâu tới ô nhiễm và ngày nay thì Hoa LƯƠNG THIỆN gần như đã bị tuyệt giống.
22 giờ 05 - 01.01.2010 tại La Serénité Troyes.
© tác giả giữ bản quyền.
. Lần đầu tiên đăng tải trên Newvietart.com ngày 03.01.2010.
. Tất cả các bản sao chép lại không ghi rõ nguồn Newvietart.com
là
những bản xử dụng thiếu văn hóa và bất hợp pháp.