XIN… MƯỜI NGÀN!


Mỗi chiều tan lễ nhà thờ, có một bà lão ngoài 70 tuổi, khắc khổ mà ngoan đạo, ngoan đời còn quỳ ở hàng ghế đầu, chắp hai tay trước ngực cầu nguyện, phía cung thánh chúa Giê-su và các môn đệ của ngài tĩnh lặng uy nguy.

Đã mấy tuần rồi, Bà lão luôn ở lại cầu nguyện một mình, điều mà Bà lão thỉnh cầu và tin là có thật. Bà lão tin ở Đấng bề trên cứu rỗi, tin tuyệt đối và hy vọng sẽ có linh nghiệm.

Lúc bấy giờ, tình hình an ninh văn hoá vùng nông thôn phức tạp, bọn lợi dụng tôn giáo hay trà trộn vào Nhà thờ để xuyên tạc, nên “cán bộ bảo vệ văn hoá” thường có mặt thực thi nhiệm vụ. Nhìn thấy Bà lão nhiều lần ở lại một mình, cán bộ bảo vệ văn hoá thắc mắc: “Một bà già còn ở lại nơi đây cũng có thể là …?”.

Cán bộ bảo vệ văn hoá tiến gần xem động tĩnh và lắng nghe Bà lão cầu nguyện. Điều gì đến sẽ đến, có thể…???. Bà lão thản nhiên, nhắm mắt say sưa với lời nguyện cầu trước Chúa: “Cầu xin Chúa trời ban phước lành. Cả tháng ròng nhà con hết gạo, hết tiền vì mưa bão... Con chỉ xin… xin 10 ngàn, mười ngàn đồng thôi…để mua 10 kg gạo cho mấy đứa cháu qua cơn đói…Ba mẹ chúng nó đã ra đi không về nữa…” Dứt lời nguyện cầu, Bà lão mở mắt nhìn ngó chung quanh như sợ có người theo dõi và không quên làm dấu thánh!

Cán bộ bảo vệ văn hoá còn trẻ tuổi, nghe được lời cầu xin quá phi lý vì sự mê muội của Bà lão. Nghĩ bụng, mình làm văn hoá thời đại XHCN phải tin vào “chủ nghĩa duy vật”, tin vào khoa học, làm gì có chuyện thần thánh cho tiền. Anh ta móc ví. Anh ta cũng muốn giúp Bà lão bằng một tấm lòng nhân đạo “con người với con người” và cũng muốn chứng minh cho Bà lão thấy không có “thánh thần nào cho tiền trong lúc này!”. Nhưng ví tiền anh chỉ còn lại có bốn ngàn đồng. Lấy đâu cho đủ.? Thôi, của ít lòng nhiều. Anh ta đành gói vào một tờ giấy trắng và ghi lên đó “ Cán bộ nhà nước cho”. Xong, anh ta yên tâm vì mình vừa làm được một viêc tốt vẹn cả đôi bên.

Bà lão mê mải khấn cầu, bỗng nghe một tiếng “xoẹc”, bà mở mắt ra thấy có một xếp giấy nằm ngay trên bàn trước mặt. Bà lão hốt hoảng lập cập chắp tay, run run khấn “Con đội ơn Chúa linh thiêng…Con vô cùng ơn Chúa…!!!” .

Một khoảng thời gian đợi chờ khá lâu, Bà lão mới bình tĩnh trở lại cầm xếp giấy lên, Bà lão mở ra…và Bà lão cũng nhanh tay gấp lại đặt ngay ngắn ở chỗ cũ. Khấn. Bà lão khấn lớn tiếng hơn, có vẻ như người vừa bị mất một thứ gì đó quan trọng:

- Lạy Chúa! Con xin Chúa, ơn Chúa đã cho thì cho trực tiếp sao lại cho qua trung gian “cán bộ nhà nước”. Con bị mất hết sáu ngàn...

Hôm ấy không biết Bà lão có nhận số tiền đó hay bỏ lại chỗ nó rơi thì không ai biết. Bà lão giờ chắc đã “lên thiên đàng”.


1986









© tác giả giữ bản quyền.
. đăng ngày 07.10.2009 theo nguyên bản tác giả gởi từ Ninh Thuận .
TÁC PHẨM CỦA VÕ TẤN CHỈ TẢI ĐĂNG DUY NHẤT TRÊN NEWVIETART.COM .