CHƯA ĐỦ “I-ỐT”


Đoàn xe con đủ loại đắt tiền, có chiếc bạc tỷ tỷ, đen, xanh, đỏ loét…hùng hồn đưa một vị lãnh đạo Trung ương nữa về tỉnh N. làm việc. Vì tỉnh N. dân thì nghèo thường bị thiên tai đe doạ, lãnh đạo đia phương không đủ tài cán vực dậy nền kinh tế nên phải cầu cứu Trung ương.

Và lần nào cũng vậy, hễ nghe còi hụ, thấy đoàn xe con vài chục chiếc, lao đi vùn vụt từ thành phố về các huyện, bà con phấn chấn đón mừng, hy vọng sẽ có tin vui.

Mấy năm trước, người nông dân bị thiên tai hạn hán, thiếu gạo ăn. Đội ngũ lãnh đạo địa phương tỉnh N. không hiểu có “mê tín” hay không?. Vì “người cầm chịch” lúng túng chưa biết phải làm gì để khắc phục nên đề nghị “rước” một vị lãnh đạo cấp cao “thật giàu” từ Trung ương về tỉnh N., hy vọng có thể “thơm lây sự giàu có” với cái tên vị lãnh đạo này.

Khi về tỉnh N., vốn dĩ một nhà kinh tế, xuất thân từ chỗ “tiền bạc”, vị lãnh đạo này không quản ngại, ngày đêm nghiên cứu tìm mọi cách tiếp cận với dân chúng. Để lấy uy, ông ta thường tổ chức các Đoàn về tận cơ sở để làm từ thiện, ông đến tận nơi có gần 1.000 hộ dân đang cần được phát gạo cứu đói do hạn hán.

Bà con vui lắm. Cứu trợ gạo lúc này như cơn mưa đem nước cho cánh đồng khô khát... Tiếc thay, người dân được phát toàn thứ gạo mục ruỗng, mốc meo, đỏ quạch không thể nào ăn được! Cái sự đời chết tiệt, những “kẻ bất nhân” đem gạo mốc “cho chó ăn còn chê” bắt con người ăn. Vị lãnh đạo đau lòng, chia sẻ cùng người dân, xin lỗi bà con và cũng tự nguyện xin đi về lại Trung ương không mặn mà với các môn đệ ở tỉnh N. nữa. Đau đầu !...

Lần này đoàn xe bạc tỷ tỷ ấy lại “hùng dũng” đón một vị lãnh đạo mới, cũng từ Trung ương về tỉnh N. với quyết tâm cứu diêm dân làng biển bị mưa bão mất mùa muối.

Đến nơi, ông ta tận mắt thấy trên ruộng muối của diêm dân, thân phận con người diêm dân quá cơ cực, họ gom từng mủng (*) gồng trên vai những quang gánh muối trắng tinh, đi chân trần bước lên “đồi muối” cao ngất, đổ vào xe tải bán cho thương lái.

Vào giờ cơm trưa, nơi một trại nghỉ của diêm dân được che tạm bằng những tấm bạt nhựa rách nát, ông ta chạnh lòng trước bữa cơm đạm bạc, hỏi một diêm dân:

-Muối bà con làm đã mất mùa sao lại bán rẻ đi. Bà con mình không ăn muối này sao?

-Thưa. Chúng tôi phải ăn muối i-ốt?

-Thế hả? Ăn có đủ không?

-Chắc là thiếu. Vì người dân phải đi mua lại. Muối chúng tôi làm họ bảo thiếu hàm lượng i-ốt.(?)

Vị lãnh đạo này phán đoán ngay. Lâu nay bà con diêm dân phải chịu cực khổ và không thể thoát nghèo được là do các nhà…sản xuất làm ăn dối trá…và rất nhiều nguyên nhân, khách quan, chủ quan … khác nữa.

Nhưng một diêm dân khác lại trình bày thêm :

-Dạ…Thưa. Nguyên nhân đơn giản là vì chúng ta chưa có phương pháp nạp đủ chất i-ốt chống đần độn để thông minh ạ (!).

Đoàn xe đưa vị lãnh đạo này cùng các quan chức tuỳ tùng tức tốc quay ngay về lại Hội trường tỉnh. Họp gấp gấp./.


2009











© tác giả giữ bản quyền.
. đăng ngày 05.08.2009 theo nguyên bản tác giả gởi từ Ninh Thuận .
. TÁC PHẨM CỦA VÕ TẤN CHỈ TẢI ĐĂNG DUY NHẤT TRÊN NEWVIETART.COM .