NGÀY CỦA MẸ

10 tháng 5 là Ngày của Mẹ, ngày của suối nguồn yêu thương đã cho con sự sống thiêng liêng và niềm tin nhân quả ngọt ngào. Lòng con nao nao với niềm kính yêu vô hạn, mãi mãi trong đời con có mẹ chẳng thể phút nào nguôi ngoai. Mẹ ơi, mẹ là bầu trời cho con ánh sáng từ sự tinh khiết bao la, mẹ là mây che cho con ngày nắng rát, mẹ là gió, là giọt mưa ngọt ngào, là hương hoa ngan ngát xoa dịu cuộc đời gian truân khổ ải.

Hôm nay ngày rằm tháng tư âm lịch, mùa hoa vô ưu nở đỏ khắp nẻo đường vạn pháp, ngày đức Phật giáng thế để nhận thiên chức thiêng liêng của đấng mẫu từ cứu khổ vạn đại sinh linh..Giữa rừng núi bạt ngàn cây đời cổ thụ con tìm gặp những cành hoa thủy cúc nho nhỏ ven hồ, hái dâng lên Người, lên Mẹ bằng tấm lòng thành của đứa con xa xứ, lặn lội nơi thủy tận sơn cùng để mưu kế sinh nhai. Nén nhang là cội trầm nơi thiên nhiên hoang dã, nơi con đã đổ không biết bao nhiêu là mồ hôi mà mẹ từng cưu mang canh cánh trong lòng, Mẹ ơi..khói hương đó là của đại ngàn cao xanh nhưng con đã gửi trong đó tấm lòng mình mong mẹ từ bi đón nhận, chắc là cay sè rưng rức phải không mẹ, cay vị trầm luân nhân thế, rưng rức nỗi đời tử biệt sinh ly.

Ngày xưa, khi con chưa biết gì chắc là mẹ đã nhiều đêm không ngủ, nhà mình nghèo mái rách phên thưa, chắc là mẹ nằm bên ướt để cho con ấm áp giấc nồng bên khô, chắc là mẹ còn đói lòng nhường đũa cho con..Khi con biết chạy biết nhảy biết nô đùa cùng bạn bè trang lứa thì mẹ vẫn âm thầm tần tảo, sắn khoai chạy chợ không đủ no lòng hai mẹ con, mẹ đâu biết con ước mơ được ăn một cây cà rem mà không thể có, cây bút chì của con cũng cùn đến mức lọt thỏm trong lòng bàn tay nhỏ nhoi..Bữa cơm thường ngồi cạnh bếp khói rơm à ơi..vẫn bát rau hái từ mảnh vườn trời..con thích mùi rau Tàu bay này đến lạ, lạ đến nỗi phải ngấu nghiến nhai như để mẹ an lòng, như để mẹ tự an ủi phần nào sự san sẻ của cao xanh..ôi, cái mùi rau đăng đắng nhân nhẫn thời nay có ai ngó ngàng mà tới giờ này - nửa đời người rồi - con không thể nào quên được mẹ ơi..Cố nuốt..con cố nuốt như nuốt cái nghèo cố hữu nhưng nó cứ nghèn nghẹn trong cổ họng chẳng thể nào trôi xuôi.

Áo quần của mẹ không nhiều nên mau bạc, đôi quang mẹ gánh cũng chắp nối nhiều, con nào dám mơ gì đâu..tới trường quanh năm cũng chỉ là bộ đồ xanh trắng ngắn cũn..đôi dép cũng há hốc mồm than đất trách trời..nhưng con lúc nào cũng hạnh phúc vì có mẹ đón đưa..Tan trường, tụi bạn về nhà còn con ra đồng với mẹ, mái ấm nơi này là những táu lá chuối mẹ che tự hồi nào khô quắt khô queo, trống trên trống dưới. Cánh đồng thì bao la bất tận mà chỉ hai mẹ con mình đìu hiu..tiếng dế tiếng chim cũng không buồn ríu rít. Gói cơm trong lá sen mẹ mang theo khi sáng ăn với muối vừng sao mà ngon đến thế mẹ nhỉ, bao năm rồi con ao ước được mẹ cho ăn lại một lần, một lần thôi mẹ ạ cũng đủ cho con thỏa niềm khát khao mà có được đâu.

Hồi ấy, con nào biết Ngày của Mẹ là gì, hoa đồng cỏ nội bạt ngàn đi đâu cũng gặp, hoa lay-ơn dại cánh màu hỏa hoàng be bé xinh xắn mọc đầy vườn, hoa sen hoa súng, thiên lý, trạng nguyên, tường vi..nhan nhản khắp sân đình tuy đơn sơ mà lộng lẫy kém gì hoa cúc hoa hồng mà con nào biết hái tặng mẹ trong ngày trọng đại này đâu, con ngu ngơ hay vô tình ham chơi đùa hơn là nghĩ đến mẹ..Bây giờ nhìn người ta vào chợ mua hoa tặng mẹ họ con lại thấy buồn, nghĩ đến mẹ mà tủi lòng làm sao, con thật đáng ghét đáng phỉ hổ biết nhường nào. Người ta giáu có có đủ áo quần đẹp, đủ quà bánh, nữ trang vàng vòng dâng mẹ, hay chỉ là cành hoa đơn sơ của đứa con nghèo hiếu thảo cũng hạnh phúc hơn con bởi con biết tìm đâu mẹ ở trên cõi đời này, mẹ của con đã về với cõi mây ngàn hun hút. Âm dương cách biệt, khói hương bay lơ lửng tầng trời, trái ngọt hoa thơm liệu mẹ có được đón nhận, hay tất cả chỉ là hư không cát bụi nghìn trùng..Mẹ ơi, ở đâu nơi trần thế này còn có những người con luôn hướng tâm về mẹ, cầu mong cho mẹ được an lành thanh thản nơi cõi trời Đao Lợi xa xăm..thì còn có những tấm lòng hiếu thảo nhân hậu vị tha vì cuộc đời hiện hữu mà sống với nhau chân thật hiền hòa.

Suy đi nghĩ lại cũng chỉ sợ mẹ buồn, bởi bao nhiêu mồ hôi khó nhọc ngày xưa mẹ đã vì con mà tần tảo nuôi con khôn lớn ăn học thành tài mà con có nuôi nổi tấm thân mình đâu, mơ chi đến võng tía lọng đào..Vì sao hở mẹ, vì mẹ sinh con nhằm thế hệ không vì nước góp xương máu, không vì dân chia lầm than..? Ôi con biết phải lầm than nhọc nhằn thêm bao nhiêu nữa để được nhà cao cửa rộng vợ đẹp con ngoan như người, nhưng thôi mẹ ơi mơ ước ấy quả là xa vời, con biết chẳng bao giờ và không thể nào con với tay tới nổi, chấp nhận cái mình có và vui với chút thành quả mình làm được cũng hạnh phúc lắm rồi. Nhìn lên để làm gì hở mẹ, nhìn xuống mới thấy mình chưa là gì đâu..thế gian này còn biết bao nhiêu mảnh đời bất hạnh, lang thang cơ nhỡ không cửa không nhà, không nơi nương tựa lúc tuổi xế chiều, thiếu cơm ăn áo mặc, thiếu được an ủi vuốt ve, thiên tai bão lụt tật nguyền bệnh hoạn..triền miên đâu chừa ai.

Một điều mà con nghĩ tự lâu rồi là con người sinh ra trên trái đất này đều phải chấp nhận là nhân định thì không bao giờ thắng thiên được mẹ ạ, trừ được bệnh tật này thì bệnh tật khác bùng phát, né được bão tố này thiên tai khác ập đến..con người giống như bị cầm tù trong cái không gian bao la của địa đàng có treo tấm bảng hiệu chân thiện mỹ, ăn chơi nhảy múa ca hát bóc lột chém giết lẫn nhau để rồi không kịp hồi tâm thì đã về với cát bụi cỏ cây. Danh thơm có khi là sự tâng bốc trắng trợn mà lắm người có suy nghĩ phải đau lòng, khác với con lúc nào cũng nâng mẹ hơn tầm thế kỷ, hơn tất cả những người vĩ đại nhất trên thế gian này, hơn tất cả sự giàu có nhân hạnh của cả trái đất này gộp lại..thì cũng có người vui vẻ bằng lòng bởi có đụng chạm gì tới quyền lợi cỏn con nào của ai đâu. Con yêu thương mẹ như bao nhiêu người con khác trên cõi đời này yêu mẹ, cũng như họ con muốn mẹ sống mãi với con trên cuộc đời này nhưng nào có được đâu..

Mẹ ơi, cây nhang đời con thắp dâng mẹ chẳng bao giờ tàn nhưng ngoài kia màn đêm đã xuống, con trăng tròn vành vạnh nhưng ánh sáng sao cứ nhạt nhòe, gió rừng se lạnh, tấm áo mỏng manh..Ngày của Mẹ sao còn hẩm hiu buồn thế..Trăng ơi, xuống đây nói cho ta nghe còn bao nhiêu mảnh đời cơ cực như ta trong Ngày của Mẹ, họ đang làm gì..hay cũng ngồi tịch lặng bất lực như ta nhìn cuộc đời đen đủi đeo bám mình suốt bao năm tháng..

Mẹ của con ơi..có linh thiêng thì hãy mỉm cười nơi chín suối vì biết chắc rằng con của mẹ sẽ lên thiên đàng với mẹ chứ không phải tù đày nơi địa ngục như lớp người ăn trên ngồi trước, bóc lột hà hiếp dân lành..

Hãy vui lên mẹ nhé..

Con của mẹ.













© tác giả giữ bản quyền.
. tải đăng ngày 10.05.2009 theo nguyên bản tác giả gởi từ Đà Lạt.