Tranh của họa sĩ Lê Thiết Cường

























“Cuộc thế công danh tơ tưởng hão
Bầu tiên phong nguyệt thú vui cùng”.


(Lê Thánh Tôn)

Mở volume to lên chút nữa cô em! Anh thích bản nhạc này.

Ôi! Bản tăng gô quyến rũ. Lâu lắm rồi, như từ thời cổ tích có một thằng con trai vô tư yêu đời mê mẩn những giai điệu tăng gô.

“Tình như áng mây tình đến cùng ta âm thầm không lời/ Tình như cánh chim tình đến cùng ta đâu ngờ là tình/ Tình như mây gió thoảng vào trong tim”.

Ha! Nhớ rồi! Đây là bản Âm thanh trầm lặng. Thế ra đời ta có một thời yêu nhạc. Yêu như phải bùa phải bả. Sau này làm quan, tai chỉ quen những bản hành khúc ở các cuộc mít tinh, hội nghị. Quen thuộc nhất vẫn là bản Tiến quân ca. Ngày nào cũng nghe, tuần nào cũng nghe. Lâu cũng phải nghe Hồn tử sĩ khi một ngài, một ông đành đoạn đi xa. Càng lên cao, những bản tăng gô yêu thích càng biến dần theo năm tháng.

Bức tranh trên tường kia vẽ cái gì? Trừu tượng à? Lập dị à? Gớm chết! Toàn gam màu đỏ chỉ đạo, loằng ngoằng nét trắng nét đen, hình dáng rắn cạp nong.

Cốc bia sóng sánh màu vàng hổ phách. Bọt trào lên trắng ngậy, lép bép vỡ tan thân phận người. Sung sướng quá. Từ đời kiếp nào ta mới được uống bia hơi, thứ bia bình dân ba đồng một cốc, thứ bia ám ảnh một thời thèm khát xếp hàng mướt mồ hôi mới mua được một cốc kèm gói lạc rang. Ta nhiều tiền cỡ tỉ phú mà có bao giờ được uống bia hơi!? Đời quan chức tiệc tùng liên miên, thừa mứa bia Đức, rượu vang Pháp, uýtki Mĩ…Có đòi bia hơi cũng chẳng ai nó cho.

Bức tranh lập dị hình như he hé một con mắt chột. Nó nhấp nháy đểu cáng. Sếp lớn hôm nay “trốn trại” đi uống bia hơi kia đấy. Có khả năng cuộc vận động tiết kiệm vì người nghèo có kết quả. Vậy thì sếp uống thoải mái đi. Với số tiền nội, tiền ngoại trong chiếc ví da cá sấu kia, uống bia hơi ngày này tháng nọ hết đời cháu, chắt cũng đủ mà.

Đời tự do sung sướng thật. Không xe hơi, không thư kí không người giúp việc, không có những cuộc điện thoại nhì nhằng hết việc công đến việc tư, hết nhờ vả đến áp lực. Cả bốn máy di động đều tắt. Đố thằng nào tìm được ta. Chỉ có bia hơi và nhạc không lời, chút hạnh phúc đời thường chợt bắt gặp. Không, là ta liều đi tìm chứ.

Ồ, lại chuyển nhạc rồi. Tăng tăng tăng tắng tằng tăng…Hề! Ta biết rồi! Bản Paloma. Bia nữa đi em ơi! Chiếc cốc nầy là cốc thứ mấy? Một , hai, ba, bốn…chín…mười. Dụi mắt đã. Ta say rồi ư? Không thể! Một, hai, ba…bốn…năm…! Tại sao lại năm? Tại sao lại mười? Bức tranh đỏ loét kia chọc mãi vào mắt nhức xót. Kìa nó lại hiện ra cái miệng rộng, hàng răng móm dở. Cười gì mà cười? Cái mồm chui ra từ chỗ nào? Chuyệnh choạng, phấn khich. Nào mời ông bạn. Sao răng lợi cái còn caí mất thế này? Ăn tạp hả? ăn tạp là chết. Không biết câu phương ngôn của bọn ta à. Muốn ăn nhiều thì ăn ít thôi. Nghe có vẻ vô lí nhưng đúng đấy. Cốc bia đổ vào cái mồm móm dở nhưng lại tràn ra khắp bức tranh, tong tỏng xuống nền gạch gốm.

- Sao thế anh? Anh không được khoẻ ạ?

Cô tiếp viên dịu dàng hỏi, còn đưa bàn tay mềm mại ra dìu ta trở về ghế ngồi. Tay ta vô tình chạm vào một vùng da thịt mịn màng, ấm nóng. Choáng váng. Nghẹt thở. Ta nhìn xuống thấy cặp đùi con gái non tơ, tròn và trắng. Chiếc váy ngắn tung tẩy, lả lơi. Tội lỗi quá. Ta nhắm mắt lại mà máu trong đầu vẫn chảy giần giật. Làm quan to thế này, nói chưa bao giờ đụng chạm da thịt em út chẳng ai nó tin. Nó sẽ bảo là đồ đạo đức giả, đồ thần kinh mãn. Nhưng cả đời ta tu dưỡng, ép xác cho mục đích chính trị. Chưa bao giờ ta đựơc nhìn cặp đùi con gái gần như thế này. Đạo đức của người cán bộ, của người đảng viên không cho phép. Những nguyên tắc, điều lệ ta thuộc lòng cháo chảy như con chiên thuộc kinh Cựu ước. Những lời thề ép ta như ép dò mỡ. Những thông tư, nghị quyết chói ngời đấu đỏ ở giữa chữ kí của ta bay vút lên như cánh đại bàng. Tất cả trói buộc chân tay ta, bịt tai che mắt ta lại. Làm gì có cơ hội như lúc này.

- Thay bản nhạc khác đi! Tăng gô! Ta chỉ thích tăng gô thôi. Chát! Chát! Chát bùm bum! Lại một bản gì nghe rất quen.

Ta nắm tay đấm vào đầu để nhớ lại. Đuổi ngay cái dự án khu công nghiệp ra khỏi bộ nhớ. Mười phần trăm là cái gì. Mưởi lăm phần trăm cũng chả là cái gì. Lại hai mươi à? Cút xéo ngay cái phần trăm hoa hồng của chúng mày. Tao đếch cần! Tao thích bia hơi, thích tăng gô. Tăng tăng tăng, tằng tăng tắng… Ngon như là trái táo chín/ Thơm như nhành hoa kín/ Mong manh như dây tơ chìm/ Nhẹ lan như làn mây tím… Há! Há! Há! Nhớ rồi! Nhớ rồi cô em ơi. Thật mệt quá. Để nhớ lại một bản nhạc thời cổ tích thật mệt óc. Bia nữa đi! Em có biết bản nhạc này tên gì không? Bản tăng gô ạ! Trời ơi! Thì rõ ràng là điệu tăng gô rồi. Em là dân nhà quê lên phố hả? Thế thì được. Bài này tên là TÌNH VÔ GIÁ, nhớ chưa? Sau này gặp một thằng cắc cớ hỏi như anh thì nói là Tình vô giá nhé. Tình cho không biếu không/ Ân tình ai cũng cho được nhiều/ Tình cho không không thiếu/ Chớ nên mua bán tình yêu.

Đời ta cũng bao lần từ chối tình yêu rồi đấy. Nhiều lắm. Có những em đẹp cỡ hoa hậu. Có em tuổi còn nhỏ hơn con gái ta. Có những em lẳng lơ đa tình. Tất cả trong tầm tay ta cả, nhưng ta từ chối hết. Sự nghiệp là quan trọng nhất. Bố ta bảo thế. Bao nhiêu hưng phấn tình yêu ta đem về đổ cho bà vợ phốp pháp mắc bệnh cao huyết áp ở nhà. Thế là lại được thêm cái tiếng chung thuỷ. Ta không hề tiếc tình cho không biếu không, dù em nào đến bên ta cũng nói thế. Nhưng ta biết các em cần gì. Em L hoa hậu thích làm Trưởng phòng Tổ chức cán bộ huyện. Em H 8x ở quê đi tìm việc làm thì thích chân thư kí văn phòng uỷ ban. Em M lẳng lơ đa tình chẳng thích cái quái gì cả, chỉ muốn dựa bóng cây đề cho cánh công an, phòng thuế đừng dòm ngó cái công ty ma của em.

Nhưng giờ này (theo thì hiện taị), ta đang muốn bứt phá. Ta muốn làm cái bản năng của thằng đàn ông. Quyền chức cũng chỉ là cái bản năng kép của con người nhiều tham vọng mà thôi. Ta đang là sư tử sổng chuồng, muốn ăn thịt con mồi khi ta đói bụng. Bức tranh quái dị hình như tối sầm lại không rõ hình thù gì nữa. Thấp thoáng trước mắt là cặp đùi con gái trắng, mũm mĩm. Cặp đùi ấy có biết ta có rất nhiều tiền không? Ta đang muốn ném tiền qua cửa sổ để được chiêm ngưỡng cặp đùi kia từ trên xuống dưới. Ta muốn kéo áo khỏi quần để che đậy cục thịt cứng ngắc đang trồi lên sau lần vải. Thôi kệ nó. Có gì mà phải che dấu. Bản năng mà. Thực ra là ta ngượng với bức tranh trước mặt.

Kí túc xá vắng như chợ chiều. Mình sửa sang xong từ chập tối mà chưa biết đi đâu. Còn mỗi con Lan béo dang tay dang chân ngủ tít, vú vê tràn cả ra giường. Đồ con gái vô ý tứ. Cứ tối thứ 7 là mấy con ranh cùng phòng biến mất với đám bạn trai già, trẻ, sồn sồn. Mình thật cô đơn. Thật ra thì mới chia tay thằng “công tử hàng Bạc” tháng trước. Thằng này ngụy quân tử, chỉ ra vẻ hào phóng mấy hôm đầu khi chưa dụ được mình lên giường, sau này đi chơi, ăn đêm, nhà nghỉ…tất tật tiền túi của mình. Đến lần nó ngửa tay xin tiền mua thuốc lá thì mình hô biến.

Gái quê ra thành phố làm sinh viên, bố dặn đi dặn lại: “Giấy rách phải giữ lấy lề”. Mình đã cố giữ được hết năm thứ nhất. Bố mẹ làm sao hiểu được mình cần những gì, cứ than thở là mỗi tháng mày mang đi khỏi nhà ba tạ thóc. Nhưng con không thể gái quê mãi được, con cần rất nhiều thứ để thành thị hoá. Mình uất lắm. Bọn con nhà giàu nhìn mình không được nửa con mắt. Học giỏi ư! Học bổng ư! Ném ra đường con ơi. Con gái không biết làm đẹp, không tận dụng sắc đẹp cho thiên hạ chết thì mình chết đi cho rồi. Vậy nên mình cần một bộ váy áo hàng hiệu, một con “dế” chưa lỗi model, một chiếc xe máy tương đối xịn. Nhưng mỗi tháng có mấy trăm bạc trong tay, lại trăm thứ tiền, ăn đói nhịn khát. Mình than thở với con Gầy, nó ngạc nhiên. Mày không biết cách thật hả? Tao mà xinh như mày tao có nhà lầu rồi. Ừ nhỉ! Con Gầy trông dễ coi nhưng gầy nhẳng, mà nó có đủ những thứ mình mơ ước. Nó rỉ tai mình:

- Mày còn trinh không?

- Hỏi gì lạ thế? Để làm gì?

- Còn thì đem mà bán.

Mình xanh mặt. Con ranh xúi dại, làm thế đến nữa thằng nào nó rước? Nó trấn an. Chỉ một lần thôi lo gì. Ba năm sau không thằng nào đụng đến lại lành như mới. Mình run.

- Thế…bán bao nhiêu?

- Hai chục “chai”! Nhưng phải lót tay bà mối này một “chai” đấy.

- Chai gì?

- Đồ cà tẩm! Là hai chục triệu. Chơi không?

Mình bị choáng. Hai chục triệu với mình quá lớn. Có thể sắm được con xe máy tử tế và chú dế xịn. Mình tưởng tượng lúc cưỡi xe về nhà, hàng xóm xúm lại khen chiếc xe đẹp, đúng lúc chú dế trong túi quần rung rung. A lô! Anh ở đâu? Em vừa mới chạy xe từ trường về nhà đây. Mệt quá! Bố mẹ sẽ vừa mừng vừa hốt hoảng hỏi tiến đâu mà mua sắm như địa chủ thế? Mẹ ơi! Con tiết kiệm học bổng mua đấy. Làm như con đi ăn cướp không bằng. Cứ nghĩ đến những thứ ấy mình nôn nao không ngủ được. Rồi mình quyết định liều. Có một lần thôi sợ gì. Mỗi con Gầy biết nhưng đã trám một triệu kín miệng nó rồi.

Kẻ mua trinh là một ông trông còn già hơn cả bố mình nhưng béo tròn, lùn tịt. Con Gầy bảo lão là dân Ba Tàu chủ một doanh nghiệp nhỏ. Mấy tháng nay lão bị nhà nước sờ gáy liên tục nên muốn xả xui. Căn phòng lão đưa mình vào luộm thuộm, bẩn thỉu. Chiếc giường trải tấm đệm màu sọc dưa có lót một tấm rap trắng. Mình liều cởi hết quần áo rồi nằm co trên giường run rẩy chờ bị làm thịt. Nhìn thân hình nung núc như chiếc dò mỡ đứng cạnh, mình định vùng dậy chạy trốn, khổ nỗi lỡ dại cởi hết ra rồi. Lão già uống hai viên thuốc gì đó, không có vẻ gì là vội vàng. Vuốt ve bầu vú thanh tân một lúc, lão giật một lon bia rửa ráy kĩ kưỡng phía dưới bụng mình, chẳng khác gì hồi còn bé mẹ lau chùi tắm rửa cho. Mình nhắm mắt chịu đựng. Cố lên! Lão già này chỉ tí là xong thôi, hé mắt mình nhìn thấy chiếc phong bì dày vẫn nằm trên mặt bàn. Hai chục triệu đấy cô ạ.

Lão già dùng miệng. Trời ơi! Mình co rúm người lại. Lão mút mát, mơn trớn lâu quá cho đến lúc mình ngất ngư đờ đẫn, rồi chẳng thấy đau đớn gì cả.

Con Gầy trấn ngay một “chai”. Mình mua được chiếc xe Weva nội và con dế Nokia nắp trượt có chế độ MP4. Bây giờ thì hết rồi. Thằng công tử hàng Bạc đào mỏ hết. Con Kiều “lộn ngược” mấy hôm nay bĩu môi gọi chiếc xe của mình là xe bắt lợn. Tức lộn ruột. Tao sẽ có con Attila tay ga! Mình nhổ vào mặt nó lời thách thức.

Mình gửi xe rồi đứng quan sát trước một quán bia. Hình như mình phát hiện ra con mồi. Lạy chúa phù hộ. Ngay trong góc trái quán bia có một tên đàn ông trung niên ăn mặc lịch sự ngồi một mình. Ông ta nhịp chân theo điệu nhạc, mắt nhìn chằm chằm vào đùi con bé tiếp viên mặc váy ngắn, trước mặt xếp không biết bao nhiêu là cốc. Mình thật sáng suốt khi mặc váy ra đường. Phải chọn điểm tập trung sự chú ý của đôi mắt đỏ ngầu kia. Mình giả bộ lơ ngơ tìm chỗ ngồi, chắn ngay lối đi qua của con bé tiếp viên. Chân mình dài, đùi mình thon, mắt nai vàng trên khuôn mặt tròn gợi cảm. Cảm thấy hai đùi nóng bỏng, hình như còn nóng lên cả lớp vải phía trên. Cặp mắt con mồi đã chiếu lửa vào mình.

- Xin lỗi! Em có thể ngồi đây được không ạ?

- Không sao đâu cô gái. Cám ơn cô đã ngồi cùng bàn. Cô có biết bản tăng gô này không? Tôi nghĩ mãi không ra, nhờ có cô bước vào mà nhớ được đấy. Romeo và Juliet! Một thuở cho mình. Mình anh và em… Cô em uống gì. Xin mời thật lòng.

- Cho em xin cốc cam nóng.

Mình nhìn kĩ người đàn ông trung niên với vẻ phong độ toát lên trên thân hình tráng kiện và bộ mặt no đủ. Chỉ có đôi mày rậm và cặp mắt sâu. Bọn bạn gái nhiều kinh nghiệm bảo đó là loại đàn ông háo sắc. Nhưng cái miệng rộng với cặp môi dày và hàm răng trắng khoẻ trông lại rất có duyên.

- Hình như anh đang cô đơn?

- Không! Cô đơn thế nào được khi có những bản nhạc tăng gô ta ưa thích và một cô gái đẹp ngồi cùng bàn. Cảm ơn em đã che giúp ta bức tranh quái gở kia.

Mình quay đầu lại. Trên tường là bức tranh sơn dầu khổ 80x120 phối màu loạn xạ. Nhấp ngụm nước cam, chiếu ánh nhìn ướt át vào đôi mắt sâu. Mình chờ đợi.

- Hình như cô em đang cô đơn? Câu hỏi được lập lại.

- Vâng! Em rất cô đơn.

- Ta thì không! Ta chỉ cảm thấy…thiếu thốn cái gì đó. Kinh khủng.

- Em có thể giúp gì cho anh?

Một tiếng ợ cố nén, sặc sụa mùi bia. Anh là lão thầy tu mới trốn ra khỏi chùa. Ép xác ở chùa lâu năm ắt cần nhiều thứ. Nếu cô em có thiện ý, anh có rất nhiều tiền. USD; EURO; TỆ…anh có hết. Nói thật với em, anh chỉ thiếu tình.

Mình đã hiểu. Mình đã gặp may. Mình đã thắng. Ít ra thì người đàn ông này cũng thơm tho dễ chịu hơn lão béo đã mua trinh mình dạo trước. Em đưa anh về nghỉ nhé? Ông ta lè nhè. Về đâu? Mình dạn dĩ bước sang khoác tay dìu ông ta đứng dậy, cố tình ép bầu vú tròn lên cánh tay rắn chắc. Cánh tay ấy run rẩy.

- Nhờ em đưa ta về khách sạn nào lịch sự một chút. Em đừng lo, anh rất nhiều tiền. Mình nhẹ nhàng gật đầu như một người vợ ngoan. Thân hình ông ta to lớn, lảo đảo muốn ngã. Mình cố lấy tấm thân mảnh mai chống đỡ. Bỗng ông ta gạt tay mình ra.

- Anh muốn đi …đi tiểu..

Ông ta vội vàng dúi ngay vào cột điện, đái tồ tồ. Mùi khai nồng nặc làm mình phải bỏ tay ra bịt mũi. Ông ta quên cả kéo khoá quần, loạng choạng bước xuống đường, giơ tay vẫy. Tắc xi!

Ánh đèn pha chói mắt. Tiếng động cơ gầm rú điếc tai. Chân chống xe máy quẹt xuống đường toé lửa. Bọn bay đêm rồi. Mình cố kéo tay ông ta quay vào. Nhưng ánh đèn ngược chiều chói hắt vào mắt sáng rực. Tiếng xe rú lên, loảng xoảng…Tất cả tối đen.

Rất đông người dân xúm xít quanh vụ tai nạn. Người ta đến xem là chính. Tiếng chửi rủa bọn con nhà giàu rửng mỡ đêm nào cũng đua xe trên đường phố. Tiếng giục nhau náo loạn. Mày thử sờ xem hai bố con nhà ông kia còn sống hay chết. Còn thoi thóp à? Gọi tắc xi đưa người ta đi cấp cứu ngay. Hai thằng kia lao vào cột điện toác đầu rồi, sống thế nào được nữa. Có ai gọi 113 chưa? Sao lâu thế!


Chủ nhật 28/9/2008








© tác giả giữ bản quyền.
.tải đăng theo nguyên bản tác giả gởi từ Tây Ninh ngày 05.12.2008.

. TẢI ĐĂNG LẠI XIN VUI LÒNG GHI RÕ NGUỒN NEWVIETART.COM