TÁC GIẢ
TÁC PHẨM



NGÔ THỊ HẠNH NHI









TRUYỆN NGẮN


LỘT XÁC






















LỘT XÁC


- Em yêu anh!

Trúc nói, giọng lạc hẳn đi vì một niềm hạnh phúc mà bản thân mình không ngờ tới. Giong cô thường ngày trong trẻo như tiếng chim họa mi. Giờ nghe khàn, dịu êm đến lạ.

- Mày là người chỉ biết sống cho công việc! - Bạn của Trúc từng nhận xét về Trúc như thế .

Nó nói thêm: "Con gái mà tham công tiê'c việc như thế thì sẽ khổ , hanh phúc gia đình khó đảm bảo. Bởi có người đàn ông nào muốn vợ mình phải vắng nhà phâi luôn đâu. Công việc - tình yêu, rồi sẽ có sự giằng co cho coi". Lúc nghe bạn nói, Trúc không quan tâm. Bọn con gai cùng giới là chúa của những trò ganh tị vụn vặt. Chẳng qua cũng vì thấy Trúc thành đạt hơn nên nó mới nói thế. Trúc nghĩ tình yêu có niềm vui của tình yêu, công việc có niềm vui của công việc. Sao có thể lẫn lộn !

Bây giờ cô đã cảm nhận được niềm vui sướng, sự thôi miên của tình yêu như thế nào . Cô nói yêu anh tha thiết bằng cả lòng mình, như chim sơn ça hót vào buổi chiều lộng gió, có nắng hanh vàng.- Chim sơn ça hót và quên minh biết bay. Tình yêu là một điều tuyệt diệu. Nó đã khiến Trúc không còn nghĩđến công việc và những quan hệ nghề nghiệp của riêng mình nữa . Tình yêu, trong lúc cô đơn và căng thẳng vì công việc, ai mà không khát nó như khát chính cuộc sống này. Dù tình là một giọt sương, cũng đủ sức làm cho cuộc sống trở nên sinh động. Khi nhìn vào mặt anh, Trúc thấy mình trong đó, nhỏ bé và dịu dàng xiết bao!

- Tinh yêu không phải trò đùa - Anh nói, gằn từng tiếng một. Trong anh, nỗi uất ức trào dâng - Em yêu tôi, em tôn trọng tôi mà em có thể hành động như thế sao? Bỏ mặc lời hứa chỉ vì một "niềm tin". Em khờ qúa, hay em tham lam qúa. Không có em thì có người khác đi thay em chứ sao. Vậy mà em coi trọng nó hơn lời hứa cùng cha mẹ tôi ăn tối. Hay em chưa muốn mình bị ràng buộc? Thế thì tại sao em lai nói yêu tôi?!! Chẳng lẽ công việc của em hơn cả tình yêu của tôi hay sao?
Anh nói rồi buông một tiếng thở dài mệt mỏi. Cứ phải cãi nhau vì những điều này, anh thật không thể chiu đựng được. Cô thì vẫn lặng im, ương bướng, không một lời xin lỗi dù chỉ để anh nguôi giận dữ.

Sài Gòn sôi động vẫn có những lúc lá me lãng đãng rơi. Con đường dẫn đến căn hộ của em có lá me, mùa này rơi lã chã. Những lá me không hiểu mình đang rơi nên mới đẹp lạ thường. Đứa trẻ vui chơi, nó biết mình đang chơi nên có vẻ vô tư đáng yêu như thế. Khi mẹ nó gắt, nó có thể bỏ ngay trò chơi ấy để chạy vào nhà. Còn người lớn thì không biết điều đó, nên lúc nào họ cũng có vẻ mặt căng thẳng vì công việc. Họ, không biết rằng công việc ban đầu cũng chỉ là một trò chơi không hơn không kém.Công việc chỉ là một cách thể hiện mình và kiếm được tiền để sống. Thế như sống chỉ vì mỗi công việc thôi thì thật là khổ sở. Thế mà em không biết, em cứ lao vào nó. Em bỏ mặc tình yêu của em với đám lá me đang rơi khô khốc bên đường. Con đường dẫn đến căn hộ của em cho biết rằng em đi vắng. Nên anh không thể vào.

Thật ra thì Trúc cũng đã tự giam mình trong căn hộ để chờ anh đến. Điều mà trước kia cô không bao giờ nghĩ mình sẽ làm. Cô là một cô gái thích chủ động và muốn tự mình giải quyết những rắc rối. Nhưng bây giờ cô làm điều đó cũng chỉ vì anh. Cô cũng đã có ý giải thích với anh nhưng chính sự căng thẳng qúa đáng của anh đã ngăn cản cô. Người gì đâu mà cái gì cũng đòi hỏi tuyệt đối ! Cô cũng phải có góc riêng của mình chứ ! Và anh, dù có là người yêu đi chăng nữa thì cũng không thể chạm vào. Vậy mà trong lúc cô hồi lại cuộc hẹn, anh đã nghi ngờ ở sự chung thủy đối với tình yêu. Anh đã dám mở mail của cô và xen vào những mối quan hệ giữa cô và những người bạn đồng nghiệp. Anh lại còn thắc mắc rằng tại sao những người gởi mail cho cô lại chỉ là nam. Cô là một phóng viên trẻ, những người nâng đỡ cho cô trong nghề nghiệp phần lớn chỉ là nam là điều rất bình thường. Bởi trong giới này, những người có được quyền hành phần lớn là nam. Họ nhiệt tình và có năng lực. Còn nữ ư ? Rất ít những người có năng lực và quyền hành, hoặc có thì họ cũng không thích giúp đỡ những người cùng giới để họ được hơn mình. Anh không phải là người trong giới này làm sao anh có thể hiểu nổi ! Có giải thích cho anh cũng bằng thừa. Mà giải thích biết đâu anh lại cho rằng mình ngụy biện. Và có thể anh lại càng nghi ngờ mình hơn.



- Em đang rơi vào tình trạng vô cùng căng thẳng. Em không thể chịu đựng được những rắc rối như thế này nữa. Dù lỗi ai em cũng không cần thiết!

- Em bất cần ư? Để xem em bất cần được bao lâu.

Chi Nhung cười. Một cái cười như thể thấu hiểu được tất cả. Truc kiêu kì quá và cứng cỏi quá! Chinh cái cứng cỏi đó khiến em bất Iợi trong tình yêu. Đàn ông, họ chỉ mê nét nữ tính của đàn bà. Còn những cái khác ư? Chỉ là điều phụ họa. Đã là đàn bà thì phải biết hy sinh công việc cho gia đình. Như vậy mới là vun đắp tình yêu!.

- Chẳng lẽ vì tình yêu người phụ nữ phải trở thành nô lệ - Trúc ương bướng cãi lại chị nhung.

Chị Nhung cười. Để được làm nô lệ cho tình yêu thì đã sướng. Thời bây giờ chỉ sợ yêu lầm hoặc ngộ nhận. Bởi thế khi kết hôn thì phải biết khôn khéo thử xem đó có phải là tình yêu thật sự. Những phụ nữ thời hiện đại không thể kết hôn không tình yêu. Vì như vậy, họ rất có thể bỏ người chồng họ trong nay mai, vì họ không còn phụ thuộc vào kinh tế như xưa nữa.

- Em muốn mình được tôn trọng trong hôn nhân. Còn đàng này chưa gì mà anh ấy đã xâm phạm vào thế giới riêng của em.

- Khi đã yêu và mơ ước là của nhau rồi thì em đừng mơ gì đến thế giới riêng. Bởi chính nó sẽ làm tình yêu phai nhạt bớt. Chị nói thật : hiện giờ em đang có một người yêu em như vậy. Em lại cảm thấy tình yêu của mình đối với anh ta là thật thì đưùng có chạy theo phù du mà bỏ nó. Như chị đây vì không biết giữ nên bây giờ phải chịu sống cảnh cô đơn.

- Vậy thì càng sướng chứ sao. Mình muốn ăn ngủ lúc nào mà chẳng được, muốn đi đâu cũng tự mình quyết định, chẳng cần phải hỏi ý kiến ai.

- Kể như em nói thì cũng sướng nhưng sao em không kể đến những lúc ốm đau hoặc cô đơn có một mình, nhở có bị ngất đi cũng chẳng ai biết mà đến cứu. Chị đã trải qua cảm giác trống trải khủng khiếp đó nên khuyên em phải biết trân trọng hơn tình yêu của mình thôi. Trân trọng nó chứ không phải là ép mình để đón nhận nó đâu. Vì điều đó có khác chi mình tự ép mình.

Nghe lời chị mà Trúc cảm thấy mình có lỗi với anh. Trúc đi dạo và lòng cảm thấy nhớ anh vô cùng. Trúc lại lo sợ anh vì tình yêu đối với mình mà đau khổ. Và cô điện thoại cho anh.

Họ gặp nhau vào lúc không gian đang tranh sáng tranh tối. Họ nói với nhau mọi suy nghĩ của mình và TRúc cảm thấy mình được hưởng hạnh phúc từ tình yêu. Ở một quán cà phê thơ mộng nơi thành phố, cô đã xin lỗi anh.

Thế nhưng, họ vui vẻ không được bao lâu thì lại có chuyện để cãi vã. Mặc dù Trúc đã cố tỏ ra hiền thục và nghe lời anh nhận ít việc vào mình. Nhưng những tình huống dẫn đến cãi vã vẫn không sao tránh được. Trong một lần trao đổi thẳng thắn với nhau, Trúc đã nói :

- Em đã cố lột xác để có được tình yêu nhưng em thất bại. Nếu anh yêu em anh phải chấp nhận những riêng tư nghề nghiệp của em. Em và công việc là không thể tách rời.

Anh nhìn Trúc mà cảm thấy thương Trúc đến nhói lòng. Em vì yêu mà phải đến lột xác mình. Không, em hãy cử là em như em đã đến với anh lần đầu tiên ấy. Anh chưa nói cảm nghĩ của mình đối với Trúc lúc này. Anh chỉ nhìn Trúc, một ánh nhìn xoa dịu mà lần đầu tiên Trúc thấy nơi anh.



NGÔ THỊ HẠNH NHI


TRANG CHÍNH TRANG THƠ ĐOẢN THIÊN BIÊN DỊCH ÂM NHẠC