NẮNG TRÊN ĐẦU DỐC
“Ai mất sẽ được
Ai tìm sẽ thấy”
Không biết có đúng hay sai khi mà Văn đang đi tìm cái “mất” và tin rằng sẽ “được”. Còn tôi đang đi “tìm” và tin rằng sẽ “thấy”. Văn mất người yêu ba năm rồi mà trên con đường rong ruổi vẫn chưa tìm lại được. Tôi vượt nghìn trùng tìm về nơi nối liền nhịp đập con tim mới hay rằng con tim bé nhỏ càng hằn sâu thêm vết khuyết.
Văn bảo, khi thấy tôi Văn đã sững sờ mất mấy giây. Sao lại có người giống nhau đến thế? Giống cả nét mặt, nụ cười, giọng nói, dáng đi… và chỉ vì sự giống nhau kỳ lạ đó mà Văn phải bôn ba từ Đông Anh sang Gia Lâm rồi Tây Hồ tìm tôi để được một lần nói hết nỗi niềm.
Các cô gái ngồi đối diện chúng tôi trên tầng ba của cà phê Bình trong căn phóng máy lạnh nhìn ra cầu Chương Dương cao ngất cứ rít thuốc lá liên tục. Rồi ngã người ra thành ghế thả những vòng khói xám ngoét ra chiều sảng khoái lắm, khiến tôi cố kìm nhưng không sao nén được những tiếng ho sặc sụa vì khói thuốc lá không thể nào tan được trong “không gian tĩnh”. Chắc Văn thấy tôi tội nghiệp quá nên đôi lần muốn đốt thuốc cũng chùn tay.
Tiếng Văn ấm, nhỏ, đều đều rằng chiều nay mình lên tàu trở vào Nam rồi, tôi có trụ lại được không, hay cùng về cho có bạn, ngàn dặm đường xa có người quen đi cùng cũng yên tâm lắm lắm. Tôi bải “Em ở lại”. “Ừ” giọng Văn trầm và đầy tâm trạng.
Nhìn dáng Văn cao kều lầm lũi khuất dần trên con dốc tự dưng lòng tôi ray rứt lạ. Nắng Thủ đô vàng ươm và gắt gỏng, cái nắng như có thể xuyên thủng mọi thứ, thiêu cháy mọi ngã đường.
Phía bên kia đầu dốc, cầu Chương Dương sừng sững những thanh sắt to sầm càng rát bỏng hơn dưới trời mùa hạ. Bên dòng nước đỏ phù sa của con sông Hồng đang rù rì chảy dưới chân cầu, từng bãi ngô xanh ngát đang vươn ngàn ngàn ngọn cờ hoa bay theo gió vẫn không chịu được cái nắng gay gắt của đất trời xứ Bắc.
Đêm. Tàu chuẩn bị vào ga Nha Trang rồi mà tôi vẫn không sao ngủ được, những nhịp lắc lư rền rĩ vang cả đầu, rồi tàu lại dừng lại để đón đoàn tàu khác. Mỗi bước rùng rình tiến về phía trước càng làm cho hững hành khách không quen đi tàu mà lại gần một ngày giam mình một chỗ như tôi càng thêm bứt bối. Bây giờ tôi bắt đầu hối hận sao mình không chọn tàu 28 tiếng hoặc hơn một chút, chọn chi tàu 40 tiếng cho nhọc nhằn thế này. Người thanh niên ngồi phía sau tôi hình như cũng không ngủ được, anh đi đi lại lại rồi bắt chuyện với hết người này tới người khác, nhưng ai cũng gật gù vật lộn với giấc ngủ nên chẳng ai buồn nói chuyện đến ba câu. Hình như anh vừa lên ở một ga nào đó, nếu không, một ngày qua tôi đã biết anh rồi.
- Cô bé, trên tàu ai bán sách báo mà mua vậy? Cho tôi mượn một hcút có được không?
- Được.
Tôi trả lời cụt ngủn và chìa tờ báo sang anh, dưới anh đèn không lấy gì làm sáng lắm của toa tàu, tôi thấy anh nhìn mình rất lạ. Như dò xét, như chăm chú, như muốn… đếm bao nhiêu mụt mụn trên mặt tôi hay sao ấy!
Sáng hôm sau đường về ga Hà Nội vẫn còn xa dịu vợi nhưng câu chuyện giữa tôi và Văn –tên người thanh niên ấy- có thể nói là thân thiết rồi. Văn hỏi tôi đến Hà Nội làm gì, ở lại có lâu không, có bạn bè nhiều không, có định đi chơi đâu không… Nếu không có ai thì Văn tình nguyện làm “hướng dẫn viên” cho tôi đi khắp phố phường của đất ngàn năm văn hiến. Tôi chu môi: “Rảnh quá ha, tôi đi học, ở lâu nhưng chắc là không có thời gian đi chơi như anh”. “Ai bảo với bé là anh rảnh, nhưng anh muốn đưa bé đi chơi thôi”. “Cám ơn nha, chừng nào thế gian này hết người tôi sẽ nhờ đến anh!”. “Cô bé kiêu kỳ quá đấy nhé!”. “Bây giờ anh mới b..i..ết..t h…ả…” tôi dài giọng.
Chia tay ở ga, mỗi người một nơi theo công việc của mình nhưng chiều hôm sau Văn vẫn nằn nì mới tôi đi uống cà phê. “Để làm gì, tôi rất bận”. “Cô bé cứ cho anh địa chỉ, anh sẽ đến tìm em, không bận tâm về thời gian”. Tự dưng có một kẻ tự nguyện “xin chết” tội gì không cho họ… toại nguyện?
Vậy mà Văn bảo, thật ra Văn cũng không có nhiều thời gian cho những mối quan quan hệ tưởng chừng như qua đường như thế này. Nhưng em giống người yêu cũ của anh quá! “Một kiểu tỏ tình bằng phương pháp đòn bẫy đây!” Tôi cười thầm. Và Văn say sưa kể về Lệ, tên người yêu cũ của Văn, cũng yêu nhau tha thiết, cũng thề non hẹn biển… vậy mà tình sâu biển rộng vẫn không qua được mấy thay thầy bói, họ phán rằng Văn và Lệ lấy nhau sẽ chết (?) Lời phán vu vư đó xem ra uy lực ngàn cân, bao năm tháng yêu nhau đã hóa thành mây trôi gió thoảng. Chuyện sẽ không có gì đáng nói nếu sau đó ai cũng lấy vợ, lấy chồng. Nhưng không, Lệ của Văn sau nhiều năm tần tảo cùng cha mẹ già nuôi đàn em khôn lớn, vẫn không quen một ai khác nữa. Mười năm trôi qua, tuổi xuân đã dần về phía hoàng hôn, cả hai đều đi hơn nửa đoạn đường dời, lại đặt vấn đề cưới xin thì cha mẹ Lệ vẫn bảo rằng cả hai lấy nhau sẽ chết (?) Hai năm nữa trôi qua mà vẫn không thể nào lay chuyển được cha mẹ, mà bỏ quên bao gia phong lễ giáo để có nhau thì Lệ không dám. Rồi một ngày cuối hạ, mái tóc đen dài như dòng suối của Lệ không còn vướng bụi thế gian ngày nào nữa. Văn đi công tác xa, về gặp lại nhau thì trong mắt Lệ, Văn chỉ là một “thí chủ” như bao nhiêu người khác.
Những ngày sau đó Văn như kẻ điên cuồng thật sự, cuộc sống này như không còn ý nghĩ với Văn. Sao Lệ dại dột quá, thì cứ để mỗi ngày còn được thấy nhau sẽ còn “dễ sống” hơn không? Bây giờ trong thâm u của lá rơi và tĩnh lặng, trong bươn bả bể đời, trong lọc lừa dối trá… Chưa biết rồi ai sẽ buồn và không thiết sống hơn ai.
Ba năm trôi qua… không biết bao nhiêu lần Văn trèo lên trăm bậc đá quỳ trướ cửa chùa xin Lệ suy nghĩ lại, nhưng lòng dạ ấy đã không còn vướng bụi luyến thương.
Tôi kém Văn những mười hai tuổi. Văn bảo dáng nhỏ nhắn của tôi rất giống Lệ 10 năm về trước, những ngày mà sáng sáng Lệ oằn vai kĩu kịt về phía chợ. Nhưng dáng tôi thanh và nụ cười trong trẻo hơn, có lẽ vì công việ ckhác nhau. Nhưng trời ạ! Đôi mắt tròn, sâu long lanh sao mà giống nhau như hai giọt nước! Mà những người có anh mắt “biết nói” ấy đáng ra cuộc đời phải hạnh phúc lắm, sao Lệ lại… Tôi chợt buồn, Lệ nào đó tôi chưa một lần gặp mặt, sao nẻo đời bất hạnh thế kia, còn mình?
Tôi không kể cho Văn nghe vì sao tôi một mình bôn ba vượt nghìn trùng về phương Bắc, nơi nhiều năm trước mình đã trót gởi hết những yêu thương. Để rồi bây giờ tôi mới biết, thời gian sẽ không bao giờ là liều thuốc hữu hiệu nhất khi mà con tim mình chưa một ngày được tròn nhớ, vẹn thương.
Nắng Thủ đô vẫn rưng rức con tim, sự ngột ngạt vẫn không có một dụng cụ sử dụng điện nào làm vơi đi được. Tôi cũng không nói cho Văn biết nhà nghỉ của mình, nhưng trớ trêu thay, Văn đã thuê đúng nơi mà mấy hôm nay tôi trọ lại. Khi Văn hỏi “ Em trọ ở đâu, phòng mấy?”. “Không để ý tên, do người bạn giới thiệu, em cũng không ra ngoài nhiều, nhưng hình như có cây phượng thật to trước cửa. Phòng em trên tầng 4, có giá sách ở ngoài cửa”. “Sao giống nhà nghỉ của anh quá vậy? Giống không khác chút nào, chỉ có điều phòng anh 405, không có giá sách”. “Chắc giống nhau thôi, như em và Lệ của anh vậy”. “Ừ, có thể lắm. thôi chào em, chúc công việc tốt đẹp. Trời ạ… phải chi…”.
Rời cà phê Bình, tôi chạy như bay về phòng trọ để kiểm chứng lời Văn nói. Là tôi cố tình giấu đó thôi, phòng của tôi 404 cạnh bên phòng 405 của Văn đấy. Nhưng bây giờ cửa phòng 405 đã mở rộng – một dấu hiệu của phòng vắng khách- Văn đã đi rồi.
Tôi chạy như bay xuống cầu thang, ra ngõ nhìn về phía đầu dốc, cầu Chương Dương vẫn uy nghi và sừng sững, trong nghìn nghịt của xe cộ đã không còn thấy bóng Văn đâu. Nắng hạ vẫn vàng như mật trải dài từ con dốc xuống dưới chân tôi về tận phía cuối con đường…
Quảng Bá 06/07
© tác giả giữ bản quyền.
. đăng tải theo nguyên bản của tác giả gởi ngày 08.10.2008.
. Trích đăng lại vui lòng ghi rõ nguồn Newvietart.com.
|