CHIẾC NỒI CŨ


PHẦN KẾT



Nhưng thực đúng là "ma dẫn lối, qủy đưa đường" chẳng chịu để cho Đinh Thanh được yên thân: Tú Nguẫn dẫn thân đến tìm Xuân Lâm .

Tú Nguẫn lên tiếng khẽ gọi Xuân Lâm bảo ả mở cửa cho hắn vào. Hắn nghĩ rằng hắn có quyền vì hắn là một người khách trung thành nhất của ả ta, chẳng có thế mà hắn đã hao tốn biết bao nhiêu tiền khi đến đây uống hay sao ?

Đồ khốn nạn ! Đinh Thanh nhăn mặt chửi thầm nhưng cùng lúc tiếng thì thào của Xuân Lâm bên tai Đinh Thanh :

- Anh đi ra một lát để em nói chuyện với hắn, em sẽ đuổi hắn đi ngay !

Thanh cảm thấy yên tâm, ngồi dậy nhẹ nhàng luồn về mé bếp, mở cửa sau lách ra khỏi phòng .
Ở ngoài sân, Đinh Thanh dán chặt mình vào vách tuy nhiên thỉnh thoảng cũng cẩn thận liếc tả, liếc hữu vì sợ chủ nhà bắt gặp hắn trong cảnh trạng này thì thật xấu hổ và nhất định ông ta sẽ bảo Đinh Thanh là một tên điên rồ, chả thế mà chính chiều nay ông đã mắng Đinh Thanh :"Mày mất trí rồi hay sao chứ ? Tao cũng muốn mày đến đây thường xuyên nhưng...mày quyết định tung hê gia cang của mày hay sao chứ ?...". Việc gì xảy ra còn được đi, chứ gặp lại mặt người chủ quán vào lúc này thì không thể nào được, nghĩ vậy Đinh Thanh lầm thầm van vái chúa trời phù hộ cho hắn.

Đứng trong tuyết lạnh, cóng cả người, Đinh Thanh nghe những mẩu đối thoại làm hắn tỉnh hẳn lên.

Sau khi vào được phòng Tú Nguẫn lên tiếng hỏi ngay người đàn bà trẻ :

- Hắn lại đến đây tối nay hử ? tên khốn kiếp đó .

Xuân Lâm đáp lại bằng một giọng chắc nịch :

- Không, tối nay chẳng có ai đến đây cả !

- Thực không ? Hắn đến đây phải không ?

Hỏi xong câu này Tú Nguẫn lại mỉa mai :

- Thực là nhục nhã cho hắn . Cái gì đã làm cho hắn phải chạy theo gái như vậy nhỉ ?

"Tên khốn kiếp", ở đây chính là để ám chỉ Đinh Thanh. Đinh Thanh run người lên vì tức giận, trong khi đó tên kia, ở mé trong, lại tiếp :

- Hình như người ta bảo rằng sẽ đuổi hắn ra khỏi làng.

- Tại sao vậy ?

- Vì không bao giờ hắn chịu đi họp. Đã thế lại còn suốt ngày đến đây la cà rượu chè nữa.

Thực là quá đáng rồi, điều này là một điều vô cùng láo khoét ! Người ta không thể bị trục xuất khỏi làng chỉ vì vắng mặt có một buổi họp. Đúng ! thằng Tú Nguẫn đúng là một tên bất lương Đinh Thanh lầm bầm trong miệng, hai nắm tay hắn siết lại thật chặt, rung người vì tức . Tuy thế khổ hình mà hắn phải chịu vẫn chưa chấm dứt :

- Thực là một tên ngu xuẩn; hắn không biết dạy bảo vợ hắn nữa. Gặp ai vợ hắn cũng liếng thoắng kêu rêu về hắn, cô ta bảo rằng hắn chỉ là một tên đần độn...

Láo khoét ! láo khoét ! Đinh Thanh nghĩ . Vợ hắn sợ hắn như sợ cọp Ban Mê Thuột, chẳng khi nào lại dám đi bêu rếu như thế được .

- Mụ ta nói đó là một tên ngu xuẩn hả ? Xuân Lâm lập lại rồi cười ra tiếng.

- Chưa hết đâu . Mụ ta còn nói xấu em nữa đó, mụ bảo cái con Xuân Lâm chỉ là một con đĩ , ăn cắp, phá hoại gia cang nhà mụ ta. Mụ đi rêu rao khắp làng rằng em lấy của mụ cái cối xay và ngay cả những bộ đồ lót nữa ...

Xuân Lâm nẩy mình lên giận dữ :

- Đứa nào, đứa nào dám bảo là em lấy những thứ đó ? Em nhận những món đồ này vì có người mang đến cho em !

- Anh không biết gì thêm những chi tiết khác. Anh chỉ kể lại cho em nghe những gì mà anh nghe mụ vợ của thằng Thanh nói.

Ngay cả những điều mụ vợ của ta có nói thế thì việc gì đến hắn mà hắn lại đem chuyện đến đây để kể lại ? Thằng Tú Nguẫn chó đẻ Đinh Thanh rủa thầm.

Tiếp sau, Đinh Thanh không còn nghe được những gì khác nữa dù rằng hắn cố vểnh tai lên . Bên trong Tú Nguẫn và Xuân Lâm hạ thấp giọng làm hắn có cảm tưởng như nghe tiếng đôi gà con đang chim chíp kêu.
Đinh Thanh không ngạc nhiên với việc Tú Nguẫn đang nói xấu hắn, lẽ giản dị vì Tú Nguẫn ghen khi biết rằng hắn và Xuân Lâm hợp ý nhau. Tuy nhiên điều làm cho Đinh Thanh lại phải suy nghĩ bây giờ ... là tiếng cười khúch khích của người đàn bà trẻ ở trong phòng vẳng ra.
Hơi thở bỗng nhiên khan lại, khó khăn lắm Đinh Thanh mới đè nén được cơn giận. Hắn không thể lao mình vào phòng để cho tên Tú Nguẫn một bài học. Hắn đành phải bó tay. Nếu như Xuân Lâm đứng hẳn về phe hắn thì hắn còn có thể làm như vậy được đàng này ả ta lại có vẻ như đồng ý với Tú Nguẫn mới chết chứ ! Thật khó lòng chịu đựng được nổi nữa.
Đứng trong tuyết, bó tay, Đinh Thanh rùng mình phần vì giận phần vì lạnh . Dưới chân hắn chỉ có đôi vớ đã cũ mà lại còn bị lủng lỗ. Cơn lạnh xâm nhập vào tận sương làm hắn đau đớn.

Giờ thì những ý nghĩ của hắn hướng về vợ hắn ở nhà. Nếu ngay lúc này mà Đinh Thanh về nhà , hắn sẽ tìm được ngay một bộ ngực thật ấm đang để dành cho hắn. Như thế thì tội vạ gì mà lại chọn lựa sự đau khổ như thế này nhỉ ? Nhưng, sau khi suy nghĩ một chút, hắn lại tự nhủ rằng cho dù vợ hắn có tài tình đi chăng nữa nhưng vợ hắn cũng không biết ca hát, không biết kiếm tiền mà rốt cuộc vợ hắn cũng luôn luôn chỉ là một con đàn bà ngu.
Thời gian đầu khi vừa lấy nhau, hắn và vợ cũng có một mối diễm tình, giờ thì thuở đó cũng đã qúa xa, chẳng còn gì nữa. Trong khi đó, cho dù là một cô hầu rượu qua tay biết bao nhiêu đàn ông nhưng dù sao đi nữa cô ta cũng kiếm ra được đồng tiền để sống, việc này rất quan trọng chứ không phải chơi !
Ta cũng có thể nói được rằng người đàn bà như thế đâu có thiếu uy lực gì khi cô ta có thể nắm mũi những tên đàn ông say mê tìm đến để được mò mằn ít nhiều cái thân thể nõn nà của cô ta .

Trời lạnh, hình như mỗi lúc một lạnh thêm . Hai hàm răng của Đinh Thanh càng lúc càng lập cập đánh vào nhau thường xuyên hơn dù vậy hắn ta cũng vẫn không muốn quay gót trở về nhà . Hắn vẫn kiên nhẫn đợi Xuân Lâm ra dấu để hắn trở vào với cô ta. Tập trung mọi nỗ lực, một bàn tay để dưới cầm, hắn canh đợi.
Thỉnh thoảng một luồng tuyết ào tới đập vào cổ, vào lưng hắn. Những bông tuyết rơi tuột cả vào trong áo , những cơn rùng mình chạy theo cột sương sống hắn. Hắn vẫn kiên nhẫn chờ ...nhưng vẫn chưa một dấu hiệu nào đến với hắn.
Bên trong, tiếng thì thào đã ngưng, giờ thì tiếng thở hào hển vọng ra.

Lúc này thì cơn giận dữ của hắn đã lên đến cao độ. Một con hầu rượu đúng chỉ là một thứ dơ bẩn. Một con chồn thối tha chuyên phá hoại gia càng người khác, hút máu những người nông dân. Đinh Thanh tự hỏi lúc nãy khi vợ hắn giận dỗi bỏ nhà đi bây giờ vợ hắn đã bình tĩnh trở lại hay chưa ?

Xuân Lâm vẫn chưa gọi hắn. Đinh Thanh vừa lẩm bẩm ruả vừa định quay gót về nhà thì đột nhiên một đống tuyết đang tụ lại ở mép nhà tuôn xuống. Xuân Lâm mở cửa đẩy Tú Nguẫn ra khỏi căn phòng :

- Anh về ngay nhà đi, trời lạnh lắm đó!

- Đâu có lạnh lẽo gì .

- Thôi về đi, hẹn lần khác!

- Anh sẽ đến với em...

Sau khi khép cánh cửa trước lại, Xuân Lâm lại mở cửa sau :

- Vào đi, nhè nhẹ nghe. Xuân Lâm vừa nói nhỏ vừa ra dấu với Đinh Thanh.

Đinh Thanh vội vàng lách nhẹ vào phòng quên cả phủ tuyết đang đóng trên người, ngước nhìn Xuân Lâm lên tiếng cảm ơn, hai bàn tay xoa vào nhau cho đỡ lạnh.

- Chắc ở bên ngoài lạnh lắm phải không anh ?

- Ô ! cũng chẳng lạnh lẽo gì , Đinh Thanh cười cầu tài rồi nói tiếp :

- Thằng khốn kiếp đó đến đây làm gì hử, nó lựa đúng giờ người ta đang ngủ ?

- Đúng, anh ta chẳng biết cách sống, không chút do dự Xuân Lâm đồng ý rồi vừa cười vừa vặn đèn cho sáng hơn một chút.

- Chưa hết, hắn còn đặt điều láo khoét nữa chứ !. Đinh Thanh phải lợi dụng dịp này để trả thù Tú Nguẫn mới được :

- Nghe đâu là hắn bị bất lực...

- Sao lại có thể như vậy ...?

- Vì bữa đó hắn bị bắt tại trận khi đang ngủ với vợ người khác. Thế là người ta nện cho hắn một trận đòn nhừ tử, hắn bị đánh suốt đêm . Nghe nói hắn bị đập nát thắt lưng, gãy một cái chân...bây giờ thì hắn đã đi lại được khá rồi đấy chứ...

- Vậy hả ! Xuân Lâm hỏi lại, rồi nói tiếp :

- Anh ta bị đánh đập dữ tợn như vậy chỉ vì ngủ với một người đàn bà khác hay sao ?

- Hiển nhiên! Không đúng hay sao chớ ? Đứng vào địa vị của người chồng đó thì anh cũng làm như thế...

Đinh Thanh cảm thấy thật tức giận như chính vợ hắn là người đàn bà đã "phiêu lưu" với Tú Nguẫn.

- Nhưng còn người đàn bà thì có lỗi gì ?

Xuân Lâm hỏi bằng một vẻ cau có giống như cô ta vừa bị mất của.

Không còn biết phải nói thế nào, Đinh Thanh chỉ biết đáp lại :

- Đúng, em có lý.

Như để thoái lui hắn tiếp :

- Đó chỉ là bằng cớ để biết Tú Nguẫn chỉ là một thằng ngu .

Đinh Thanh hiểu rằng ngày mai hắn sẽ đi theo Xuân Lâm, hắn được cô ta nuôi ăn vì vậy hắn chẳng thể yêu sách, lý luận bất cứ điều gì trái ý cô ta nếu hắn không muốn giã từ những chén cơm mà hắn đã mơ ước .Nếu hắn được cô ta nuôi sống thì cần gì mà phải ngờ vực, tranh cãi ... . Tuy thế, hắn cũng không thể không nói xấu đối thủ được.
Đinh Thanh châm một điếu thuốc rồi nói tiếp :

- Tú Nguẫn là một đứa chẳng có một xu dính túi, không ai tin tưởng ở hắn được. Trong làng chẳng một người nào chịu mất thời giờ để nghe bất kỳ điều gì mà hắn nói... Đinh Thanh nhấn mạnh thêm :

- Tú Nguẫn đã bị bắt vì ăn cắp lúa, hắn cũng từng bị ở tù nữa...

Đinh Thanh lải nhải bêu xấu Tú Nguẫn cho đến khi giật mình vì nghe tiếng gà gáy thứ nhất. Hắn tự nhủ rằng phải cấp tốc hành động để còn kịp rời nơi đây vào lúc hừng sáng.

Hai tay ôm âu yếm ôm má Xuân Lâm , Đinh Thanh chồm dạy :

- Anh về nhà một chút, em chờ anh nghe !

Khi hắn đã ra ngoài đường thì mặt trăng đã lặn. Tiệm bán mì nằm dưới chân núi vẫn để đèn sáng. Giờ này là giờ những người đánh bạc đêm rời khỏi chiếu bạc để ăn. Đinh Thanh đi tắt qua những cánh đồng, vừa đi vừa nghĩ không biết vợ hắn có về nhà ngủ hay không . Cũng rất có thể vợ hắn đã phát hiện ra việc cái chậu gỗ bị biến mất. Cũng rất có thể vợ hắn đang rình hắn về. Nếu như thế thì hắn không thể giữ lời hứa với Xuân Lâm ...và mọi dự tính đều trôi theo dòng nước.

Cơn tức giận chợt lại nổi lên trong đầu hắn : Đàn bà gì mà chỉ tối ngày rình rập chồng ! Lẽ ra mụ phải biết tuân lệnh chồng mình chứ . Nếu lát nữa mà mụ còn rình mò mình thì nhất định mình phải quật cho mụ vài cái gạy để mụ biết thân, nhất cử lưỡng tiện như vậy mụ cũng sẽ câm họng lại...
Ý nghĩ mới này làm hắn thêm phần can đảm, đẩy cánh cửa rào hăm hở bước vào sân.

Trăng đã lặn, phía mé bếp ngập hoàn toàn trong bóng tối nhưng tuyết phủ dầy trên nền đất cũng làm sáng được một phần nào .
Đinh Thanh bước lên bực thềm dẫn vào bếp, tập trung tất cả sự chú ý của hắn về phía căn phòng. Tiếng ngáy đều đặn như làm rung nhẹ lớp giấy dán cửa. Biết bao nhiêu lần hắn than phiền vợ hắn là ngáy như bò rống lúc ngủ, đã thế miệng lâi còn há hốc ra, nhưng lần này thì hắn rất hồ hởi bởi lẽ nếu vợ hắn ngáy như vậy có nghĩa là mụ ấy đang ngủ thật kỹ ngay cả người ta có thể lấy thừng buộc lại như buộc một con heo thì chắc mụ cũng không biết ất giáp gì .

Yên trí lớn, Đinh Thanh bước vào bếp nhẹ nhàng như một con cáo, đầu hắn như thụt lại trong hai vai. Khi người ta mới lập gia đình thì điều quan trọng nhất chắc chắn là một cái nồi để nấu cơm. Nghĩ vậy hắn mò mẫm hết mé bên này đến mé bên kia một lúc sau hắn cũng đã rờ được. Chiếc nồi đang nằm ngay trên bếp lò. Trước hết Đinh Thanh cẩn thận dở nắp nồi để qua một bên rồi bằng cả hai tay hắn nâng nồi ra khỏi lò.

Vừa bưng nồi Đinh Thanh vừa nghĩ lại thưở đầu, 4 năm trước đây, khi hắn vừa lấy vợ. Thời kỳ đó cũng là thời kỳ hạnh phúc chớ đâu phải chơi ?. Trên đường trở về từ thị trấn nơi hắn đến để mua , hắn hãnh diện, vui sướng khi vác trên vai chiếc nồi này. Lấy vợ đối với hắn không phải là điều lo nghĩ chính yếu nhưng với chiếc nồi và cô vợ hắn cảm thấy là hắn đang có được những thứ qúy giá nhất trên đời này : chắng còn điều gì hắn ao ước nữa khi mà suốt đời hắn sẽ được ăn cơm do chính vợ hắn nấu cho chính hắn .

- Anh vừa mua cho em chiếc nồi, Đinh Thanh đã nói với vợ khi về đến nhà , đặt chiếc nồi trước mặt vợ .

Người vợ vẻ mặt rạng rỡ, sau khi mở những tờ giấy gói :

- Đẹp qúa xá ! Anh mua bao nhiêu đó ?

- Người bán hàng đòi giá 140 đồng nhưng anh chỉ tốn có 130 đồng thôi. Hắn vênh mặt hãnh diện nói để tỏ ra với cô vợ rằng hắn cũng biết trả giá khi mua .

- Anh thật có tài nhưng sao anh lại phải tốn tiền nhiều như vậy ? Vợ hắn trách yêu .

Dứt lời vợ hắn quan sát chiếc nồi, gõ nhẹ đáy rồi múc nước đổ vào để thử.

- Ố nồi bị thủng rồi anh ơi !

- Sao ? Để anh xem ? Tại sao cái nồi mới mà lại bị thủng được nhỉ ?

Dứt lời Đinh Thanh quan sát thật kỹ đáy nồi rồi reo lên :

- Thật là cô vợ tôi khờ qúa ! Nồi đâu có bị lủng , nước chảy vì khi em đổ nước vào đã để chảy ra ngoài miệng nồi đó.

- Như thế hả ? Càng tốt !

Hai vợ chồng hắn cùng cười vui vẻ bên cạnh chiếc nồi mới mua. Nhưng những phút giây hạnh phúc như thế chỉ kéo dài được vài tháng vì lẽ cả hai cũng đã chỉ đắp đổi qua ngày để sống . Nghĩ đến đây, Đinh Thanh chép miệng nghĩ : Đã đến lúc cái nồi này phải đổi chỗ.

Cẩn thận đặt chiếc nồi xuống đất, Đinh Thanh lại tiếp tục mò mẫm tìm thứ khác. Hắn cũng chẳng biết là hắn phải lấy thứ gì bây giờ một phần vì hắn không hiểu vật gì cần thiết phần khác nữa là trong bếp nhà hắn cũng chẳng có nhiều đồ đạc . Trên đường về nhà khi nãy, trong đầu hắn đầy ý nhưng bây giờ thì thật trống rỗng. Luẩn quẩn một lát, hắn với tay lấy một chiếc giỏ thủng treo trên tường lục lọi rồi lôi ra được 3 hay 4 đôi đũa tre gì đó. Hắn nhét vào tuí sau khi đã để lại 1 đôi cho thằng Tô con trai hắn.

Bây giờ mình còn phải lấy gì thêm nữa nhỉ ? Đồ đạc trong bếp cũng chỉ giới hạn có vài cái chén ăn cơm đã mẻ, một cái bầu đựng nước một cái đĩa...
Trong đầu hắn chợt loé ra một ý nghĩ : Trong phòng còn một chiếc mềm đắp nhưng chắc hẳn là vợ hắn đang quấn trên người, làm sao mà lấy bây giờ. Cái tuí đựng hạt kê cũng vậy, nó lại nằm trong góc phòng... Suy đi xét lại hắn tự nghĩ là nếu mình lấy những thứ đó rất có thể âm mưu sẽ bị bại lộ, thôi thì đem đi chiếc nồi này cũng đã đủ. Hắn cúi xuống, xách chiếc nồi , bước ra khỏi nhà.

Căn nhà nằm ở cuối thung lũng Suối Mơ, kẹp giữa hai bền triền đồi, cạnh một con suối. Mỗi lần Đinh Thanh xuống làng, hắn buộc lòng phải đi theo dòng suối thực như một khổ dịch. Từ hôm nay trở đi, hắn sẽ không còn phải vất vả như thế nữa. Ngẫm nghĩ một chút, Đinh Thanh cũng thấy một chút gì nuối tiếc khi vĩnh viễn rời bỏ nơi đây.
Hai hay ba lần gì đó, Đinh Thanh ngoái cổ về phía căn nhà mà hắn vừa rời khỏi sau đó tiếp tục rảo bước.

Đèn còn thắp trong phòng của Xuân Lâm . Đinh Thanh kéo cửa bước vào, lên tiếng :

- Ngoài trời lạnh qúa xá em ơi !

- Em đã tưởng là anh không tới .

Xuân Lâm vẻ mặt rạng rỡ đón Đinh Thanh. Hình như cô ta không chợp mắt suốt thời gian hắn rời khỏi nơi đây vì phải lo sửa soạn mọi thứ cho chuyến đi .

- Tại sao anh lại không trở lại ?

- Dù gì đi nữa nếu mà anh không trở lại thì em cũng sẽ chẳng để anh yên đâu : em sẽ phạt anh như thế này này ... Nói dứt câu Xuân Lâm nhéo vào cánh tay Đinh Thanh.

- Đau qúa , đau qúa, em làm anh đau !

Đinh Thanh lao mình trên người Xuân Lâm vuốt ve, sục sạo để ... trả đũa.

- Em ơi, chừng nào thì mình sửa soạn đồ đạc ?

- Chuyện gì ?

- Anh hỏi em khi nào thì mình lo sửa soạn đồ đạc ?

Xuân Lâm suy nghĩ một chút rồi đáp lại :

- Thì bây giờ mình sửa soạn. Ngay khi trời sáng mình sẽ đi.

Đinh Thanh gật đầu rồi nhặt nhạnh tất cả dụng cụ làm bếp cột lại với nhau rồi để vào một góc. Tất cả hành trang của họ vỏn vẹn một chiếc nồi, một cái cối xay, một chiếc chậu bằng gỗ, vài thứ quần áo, một chút gạo, hạt kê mà những người khách trao đổi rượu của Xuân Lâm khi đến uống. Chỉ cần vác trên vai chuồn ngay khi trời vừa sáng . Nếu còn nấn ná ở đây, người chủ quán sẽ bắt gặp cả hai cùng đi với nhau rồi tin tức sẽ lan nhanh như chớp tới mọi người trong làng thì hắn sẽ phải giã từ giấc mơ tuyệt vời mà hắn đã ấp ủ và chẳng những thế hắn sẽ còn bị mất mặt nữa chứ không phải chơi...
Khi mọi việc đã sẵn sàng, Đinh Thanh ngả lưng nghỉ trong lúc đợi sáng. Hắn rất muốn đi ngay lúc này nhưng hắn cũng sợ những con thú hoang còn đang lảng vảng kiếm mồi trong núi. Xuân lâm cũng vừa nói rằng cô ả cũng đã sẵn sàng. Chỉ cần nhẹ nhàng chuồn đến tận chân đèo Rù Rì , không cần phải nói với chủ quán là xong ngay vừa nghĩ Đinh Thanh vừa lầm thầm cầu nguyện cho trời mau sáng. Trong những ý nghĩ luẩn quẩn này Đinh Thanh thiu thiu ngủ.

Đinh Thanh bị thức giấc vì hình như có một làn gió lạnh nào đó đập vào vai hắn .
Nhưng không phải làn gió mà là thằng bé con đang muốn leo lên đầu hắn. Mấy lần hắn đưa tay đẩy nó ra , đến lần thứ ba, trong một góc phòng ít được sưởi nhất, sau lưng Đinh Thanh, một giọng nói lạ cất lên :

- Lại đây, con ơi, lại đây nhanh lên, bố của con đây, bố ở đây mà ...

Giọng nói sâu thẳm, rắn rỏi...

Đinh Thanh tự hỏi phải chăng hắn đang mơ ngủ. Hắn dụi mắt cho tỉnh tảo. Hắn cũng không nhúc nhích, nín thở, tim đập mạnh trong lồng ngực.

Không, Đinh Thanh không mơ ngủ : Căn phòng chìm trong bóng tối...Xuân Lâm vẫn nằm dài cạnh hắn...thằng bé con đang xụt xịt khóc...

Tiếng đàn ông một lần nữa cất lên :

- Lại đây con trai của bố, bố ở đây mà.

Nếu hắn ta mà là cha của thằng bé con thì có nghĩa hắn là chồng của Xuân Lâm, hắn đã theo nàng tới tận đây. Nhất định là hắn đã chứng kiến cảnh Xuân Lâm, vợ hắn vừa "nằm ngửa" và chắc hẳn hắn phải tức giận như mọi người đàn ông khác khi chứng kiến cảnh tượng đó. Giả dụ trong cơn tức giận mà hắn chụp một cái liềm rồi phang ngay trên lưng thì nhất định Đinh Thanh phải ngủm củ tỏi mất.

Đinh Thanh chỉ mong rằng đây chỉ là một giấc mơ...
Nhưng không, mọi sự, quanh hắn, đều là hiện thực .
Mồ hôi bắt đầu rịn ra trên người hắn. Toàn thân cứng đờ, lưng căng ra, hắn không tài nào nhúc nhích được ngay cả một ngón chân nữa.
Trong tình trạng sống dở chết dở, Đinh Thanh chấp nhận cái chết đến với hắn . Tuy nhiên, thật nhanh, hắn suy nghĩ tìm một lối thoát . Hay là đánh thức Xuân Lâm dạy với hy vọng là nàng ta sẽ có thể giúp được hắn, Đinh Thanh thọc nhẹ tay vào bụng Lâm Xuân mấy lần nhưng thay vì thức giấc thì nàng ta lại quảng cánh tay ôm người hắn siết lại gần thêm vì đâu biết chuyện gì đang xảy ra. Cử chỉ của cô ả lại càng làm cho mồ hôi trong người Đinh Thanh rướm ra nhiều hơn.

Chồng của Xuân Lâm tiến lại gần, nhấc đứa bé lên và mắng nó :

- Tại sao con lại làm phiền họ như vậy ?

Dứt lời, tay ẵm đứa bé, miệng hắn ta nói với chủ ý để người khách của vợ hắn nghe :

- Anh đừng quan tâm gì cả, cứ ngủ đi.

Dứt lời hắn ta quay trở lại góc phòng vừa rời khi nãy với một vẻ tế nhị bộc lộ ra là một kẻ "đại lượng" - điều này lại càng làm cho Đinh Thanh càng khó chịu thêm : Đinh Thanh đang là một "kẻ tử đạo". Thanh ngẫm nghĩ : Nếu hắn có muốn giết mình thì hắn cứ việc ra tay ngay đi đừng bắt mình phải chịu đựng kiểu này nữa.

Cuối cùng rồi Xuân Lâm cũng thức giấc.

- Mình đi ngay bây giờ chứ ? Xuân Lâm vừa dụi mắt vừa hỏi. Nhưng sau khi đã khám phá ra được tình hình đang xảy ra lúc này; nàng ta cúi đầu xuống tức thời, sững lặng .

Mặt trời lên đã khá lâu. Từ căn bếp bên cạnh phòng vẳng sang tiếng rửa nồi của người chủ nhà rồi ông ta vừa mở cửa vừa ho.

Thôi phen này mình đành phải bỏ xác tại đây mất rồi !. Vừa nghĩ vừa thu hết can đảm, Đinh Thanh ngồi sổm dạy chờ đợi sự hành xử của chồng Xuân Lâm. Đinh Thanh len lén nhìn về phía hắn ta.
Trong thế ngồi bệt dưới đất, đứa bé trên đùi, chồng Xuân Lâm có vẻ cao lớn. Thoạt trông thì hắn không có vẻ gì gọi là đáng khiếp nhưng biết đâu chừng vì ghen tương hắn có thể làm điều gì không tài nào đoán ra được.

- Thôi đi, nhanh lên chứ... .

Để chấm dứt tình thế khó chịu này , chính chồng Xuân Lâm là người lên tiếng đầu tiên vừa đứng lên vừa như nói với mọi người . Dứt lời hắn ta trao đứa bé đang ẵm trên tay cho mẹ nó rồi như ra lệnh với Đinh Thanh :

- Hãy tiếp một tay để cái gói này lên lưng tôi.

Đinh Thanh vẫn còn trong tình trạng bất động tuy nhiên Thanh nghĩ rằng nếu mình muốn được tòan thân thì cũng nên nghe lời hắn ta thì hơn . Đinh Thanh cúi xuống cẩn thận nhấc gói nồi niêu song chảo đã gói sẵn để trên lưng chồng Xuân Lâm.
Cái gói thật nặng trên lưng, chồng Xuân Lâm thản nhiên bước ra khỏi phòng thật nhẹ nhàng. Xuân Lâm cõng trên lưng thằng bé con đã được cuộn trong một chiếc chăn nhỏ cũng vừa bước ra theo vừa lẩm bẩm điều gì không nghe rõ được. Đinh Thanh còn đứng sững trong phòng chưa biết phải xử trí như thế nào. Một lát sau, Đinh Thanh quyết định đi theo vợ chồng Xuân Lâm để xem thử sự việc xảy ra như thế nào .

Băng đóng chặt trên mặt đất. Gió lạnh thổi như quất vào mặt hắn. Vợ chồng Xuân Lâm lúc này đang đi theo một con đường vòng phía sau nhà , Xuân Lâm đi trước, chồng cô ả theo sau cẩn thận từng bước dưới lớp tuyết phủ dầy che hẳn dấu đi . Chợt chồng Xuân Lâm ngoảnh lại gọi Đinh Thanh :

- Sao anh còn đứng đó ? Đi , nhanh lên chứ!

Đinh Thanh nín lặng vì hắn vừa chợt nhìn ra, từ một lối khác, một người đàn bà tất tả chạy đến nắm tay dơ lên như đe dọa ... chính là vợ của Đinh Thanh : Việc gì đến nó sẽ phải đến.
Đinh Thanh đờ đẫn cả người. Vợ hắn, mặt đỏ như một trái cà chua, vừa kêu gào vừa khóc, chồm lên người Xuân Lâm :

- Đồ đĩ thoã ! Sao mày ăn cắp cái nồi của tao ?

Túm hụt mái tóc của Xuân Lâm, nhưng vợ Đinh Thanh lúc này cũng đã giật được chiếc kẹp tóc trên đầu ả . Xuân Lâm cũng trả đũa :

- Tao ăn cắp hả ? Đứa nào nói vơí mày như thế ?

- Vậy thì chiếc nồi này của ai ?

- Tao không biết là của ai ? Tao có vì có người đem lại cho tao!

Xuân Lâm cũng nổi điên y hệt như vợ của Đinh Thanh.

Dân trong làng nghe tiếng gào thét, bắt đầu mở cửa dụi mắt đứng nhìn hai người đàn bà đang túm tóc nhau, lên tiếng bình phẩm :

- Chị có nghĩ rằng chiếc nồi đó là của Đinh Thanh hay không ?

- Tôi cũng không rõ nữa. Nhưng cái con bán rượu không có quyền lấy bất kỳ cái nồi của ai mà đem đi như thế !

- Đúng, nhưng ả ta bảo là có người đem đến cho ả. Hẳn phải là Đinh Thanh đem đến cho cô ả chứ còn ai ra nữa.

Cứ thế, kẻ nói qua, người nói lại, những lời bình phẩm càng lúc càng rộn rã thêm.

- Không phải, không phải của mình đâu em ơi, Lâm Thanh lên tiếng can gián vợ và lôi tách ra được hai người đàn bà đang nổi điên cào cấu nhau.
Hai gò má Đinh Thanh như bị phỏng lửa, hắn giữ thật chặt cánh tay vợ hắn nhưng mụ dãy dụa, vừa nhào về phía đối thủ vừa hét về phía Xuân Lâm :

- Đồ đĩ thõa, đồ ăn cắp! Ai cho phép mày ôm cái nồi của tao đi hả ?

Ả bán rượu và anh chồng thản nhiên cất bước đi như không nghe điều gì, người cõng hành lý, kẻ cõng đứa bé trên lưng. Cả hai lần xuống phía dưới thung lũng, bước đi đều đặn, không ngoảnh lại.

Cô vợ Đinh Thanh lúc này qúa độ vì tức giận, không kìm hãm được sóng soài dưới đất , nức nở khóc.
Đinh Thanh thỉnh thoảng ngước mắt nhìn những người đang đứng xem, cay đắng nuốt nước bọt cứ liên tiếp tuôn ra trong miệng. Nước mắt cũng đã lưng tròng, Đinh Thanh sụp ngồi trên tuyết vừa nâng vợ vừa nói nhỏ vào tai cô ta :

- Thì anh đã nói rồi mà, cái nồi đó không phải là nồi của mình đâu em ơi !



Orsay - Troyes, 20.7.2008 - Neuilly sur Seine, 10.8.2008

Phóng dịch từ truyện của Kim Yu-Jong .



© tác giả giữ bản quyền.
. lần đầu tiên đăng tải trên Newvietart.com ngày 14.08.2008.