CHIẾC NỒI CŨ





Trong nhà cũng chẳng còn thứ gì khác nên Đinh Thanh chỉ còn nước lấy một cái chậu gỗ và một cái giỏ mây gạt qua một bên chiếc sàng và vài cái song chảo bếp núc méo mó thảm hại mà hắn chẳng thể xử dụng được gì.
Tuy nhiên, điều quan trọng nhất đối với hắn trong lúc này là làm cách nào hắn có thể thoát được sự chú ý của mụ vợ. Vợ hắn vẫn đứng như trời trồng, không nhúc nhích , trước mặt hắn.
Đinh Thanh ngẫm nghĩ : Giản dị nhất chỉ còn nước kiếm chuyện với mụ để mụ nổi cơn tức giận mà bỏ nhà đi...

Sau khi đã vội vàng nuốt xong bữa ăn trưa, Đinh Thanh lại ngồi nơi góc được sưởi ấm nhất của căn chòi, đầu cúi xuống, cầm tựa trên đầu gối: Hắn đang tìm phương kế để khiêu khích vợ hắn. Thường ngày thì việc tìm ra những lý do đối với hắn là điều qúa dễ dàng nhưng vào lúc này, trong đầu Đinh Thanh thật trống rỗng.

Ở phòng bên cạnh, không được sưởi, thoảng sang một luồng gió lạnh . Đáng lẽ ra thì mùa thu vừa qua hắn đã phải lợp lại mái đang hở kẽ, từ đó nước chảy luồn vào nhà, tràn dưới nền đất .
Gần chiếc chậu than đang cháy, quấn kín trong mớ vải cũ rách tả tơi, thằng con trai của Đinh Thanh tức tưởi khóc. Mẹ nó đang dỗ dành bằng vài củ khoai nướng trên chậu than bên cạnh. Thỉnh thoảng vợ Đinh Thanh co , duỗi chân cho đỡ mỏi. Chắc chắn là mụ ta cũng đã quá mệt sau một ngày dài lao động bên cạnh chiếc cối xay vì chỉ cần nhìn mụ ngáp ngắn ngáp dài tay che miệng là hắn đã thừa biết .

Yên lặng một lúc lâu, Đinh Thanh ngẩng đầu đưa cặp mắt lé lên nhìn vợ. Đôi môi dầy của hắn vén lên, méo mó, trọ chẹ lên tiếng bằng một giọng chói tai hỏi :

- Chiều nay ai đã đến nhà này ?

- Ngoại trừ người làm việc ở ngoài xã, ai còn muốn đến nhà mình nữa ?
Vợ hắn bình thản đáp lại, không bộc lộ một chút gì gọi là bị đụng chạm.

Đinh Thanh cũng hiểu rằng nếu nhân viên của xã có đến đây cũng chỉ là để đòi tiền thuế mà hắn đã thiếu từ lâu nay.

Vả lại, khi nãy ở ngoài đường, hắn cũng trông thấy người đến đòi tiền song hắn đã khôn ngoan lẩn tránh nhưng vì hắn đang tìm một cái cớ để làm vợ hắn bực bội nên vẫn cứ tiếp tục :

- Nếu có gì thì hắn cứ tìm tao chớ việc gì mà hắn lại dám vào nhà này, vào trong phòng này ? Làm bộ nhíu mày Đinh Thanh lớn tiếng .

Bất thần sau khi nghe câu nói của chồng, người đàn bà quay lại, chớp chớp mắt, sửng sốt khi nghe câu nói lạ lùng của chồng. Nổi giận, người đàn bà nhướng cầm rồi như cố nén cơn bực bội, quay lại với mấy củ khoai nướng và đứa con trai.

Đinh Thanh tự nhủ :"tiếp tục như vậy nhất định là sẽ có kết qủa". Như cố ý khích động thêm cơn giận của vợ, hắn nói tiếp :

- Nếu hai người có điều gì muốn nói với nhau thì cũng nên nói ở ngoài sân chứ tại sao lại đưa nhau vào trong nhà ?

- Ông nói không đâu ra đâu cả! Ông tưởng rằng việc đó vui thú lắm phải không ? Tôi đã uốn gãy lưỡi để bào chữa cho ông mà ông không biết hay sao mà còn đặt chuyện?

Đến đây thì người vợ đã mất hẳn sự bình tĩnh, máu nóng dồn lên tới mặt. Sau một lúc yên lặng, nhìn thẳng vào mắt chồng :

- Nếu ông để thời giờ buổi tối mà ngồi đan mấy đôi dép cỏ như vậy có thể đã có đủ tiền để trả thuế rồi !

Dừng lại một chút, như nói với khoảng không :

- Thì cứ cho là ông qua lại với con đàn bà đó nhưng lẽ nào mà lại ôm đồ đạc trong nhà đem đến cho nó như vậy được ! Câu nói, với một giọng thật chắc nịch của người vợ, ngừng lại .

- Cái gì ? Ai ôm đồ đạc trong nhà này đi ? Đinh Thanh đáp phủ lời vợ với một giọng bề ngoài có vẻ như tức giận nhưng trong thực ra trong tận đáy lòng hắn ta thật sự bối rối hệt như vừa bị chiếc vồ của cái cối xay lúa nện vào bụng. Như vậy là vợ hắn ta có vẻ như đã biết tất cả mọi chuyện rồi hắn làm rồi. Điều này cũng có nghĩa là vợ hắn cũng biết được chuyện tối hôm kia hắn đã ôm ra khỏi nhà chiếc cối , và tối hôm qua, quần áo của vợ . Sự việc này tự nhiên làm hắn nổi cáu , lớn tiếng như để che lấp :

- Ai, ai dám nói những điều như vậy được chớ ? Kẻ đó muốn ăn đòn hay sao chớ !

Người vợ vạch vú cho con bú, cố giữ vẻ bình thản nhưng thật ra thì trong lòng cô đang quay quắt vì tức giận. Cơn giận chỉ chực bùng lên, cô cuí mặt nhìn xuống đất để cố đè nén, hơi thở trở nên khàn khàn.

- Ai đã nói với mày những chuyện như thế được chứ ?

Khi chồng cô ta hỏi lại thêm câu này thì người vợ không còn có thể kìm giữ được nữa :

- Mẹ của Ngũ Lục chứ còn ai khác.

- Rồi sao nữa ?

- Bà ấy nói với tôi rằng ông ngủ với con bán rượu rong. Ông nghĩ rằng chiếc cối , áo quần lót của tôi là để trả tiền ông uống rượu hả ?.

Mặt Đinh Thanh đột nhiên sạm lại, hắn không biết phải nói như thế nào để trả lời vợ được nữa. Đánh đổi quần áo lót của vợ hắn để uống rượu của người đàn bà đó, trong lúc vợ hắn quần quật làm lụng như trâu để kiếm ra miếng ăn qua ngày, điều này thật chẳng có gì đáng vẻ vang . Đinh Thanh cảm thấy thẹn đến độ không còn dám nhìn thẳng vào mắt vợ. Tuy nhiên hắn cũng không thể để hụt giò hụt cẳng vì dù sao hắn cũng là đàn ông mà đàn ông thì không thể để mất mặt với vợ được.

- Sao mà mụ ta lại dám thọc mách những điều vu vơ không có chứng cớ như vậy được nhỉ ?

Đinh Thanh nâng cao giọng như để phân bua. Hắn đang như muốn nổi điên khi nhận ra được là mọi trù tính của mình để làm cho cô vợ phải nổi giận cãi nhau với đều gần như thất bại và hắn tự hiểu rằng nếu cứ tiếp tục theo lối này thì sẽ chẳng đi tới đâu, chi bằng quay trở lại đề tài người thu thuế đến nhà.

- Dù thế nào chăng nữa, mày lấy quyền hạn gì để rước một thằng đàn ông vào trong phòng này giữa ban ngày ban mặt chứ ? Hai đứa mày muốn làm trò gì ở đây hử ?

Lần này thì vượt quá sự chiụ đựng của cô vợ. Cô nhẩy nhổm lên như bị ong đốt, quẳng đứa nhỏ lăn quay dưới đất. Với một cử chỉ thật nhanh vuốt tà váy và đi ra , điều này như để biểu lộ cho người chồng hiểu rằng đêm nay hắn ta sẽ phải ngủ một mình trong căn phòng thảm hại này.
Thằng bé gào lên khóc vật vã trên nền nhà.

Nghe tiếng chân vợ trên nền tuyết mỗi lúc một xa, Đinh Thanh cảm thấy như trút được một gánh nặng. Thật nhẹ nhàng, bỏ mặc thằng bé, ra khỏi phòng : Bây giờ thì chẳng một ai chứng kiến được hắn làm điều gì.

Đinh Thanh vào bếp mò mẫm tìm hộp diêm, đánh diêm lên rồi đưa mặt đảo nhìn một vòng. Như hắn cũng đã tưởng tượng, một chiếc chậu gỗ lớn đang như chờ hắn, trên chiếc bàn, đầy khoai tây. Thật nhanh nhẹn hắn dốc hết khoai ra khỏi chậu rồi nhắc lên ôm lẻn ra khỏi nhà bằng ngõ sân sau.
Hắn có thể đi bằng ngả trước nhưng nếu rủi ro mà gặp phải vợ hắn thì mọi việc sẽ vất đi nên dù có hơi rắc rối một chút nhưng đi ngả sau chắc ăn hơn. Ra đến bờ rào hắn quẳng chiếc chậu gỗ sang bên kia bờ rào.

Sau đó việc làm tiếp theo cần phải tế nhị hơn. Đành vậy, hắn tự nhủ : phải tiếp tục. Hắn chậm rãi thả bộ sau khi đã cẩn thận ngó chừng tứ hướng quanh hắn, rồi giả bộ tay chắp sau lưng, làm như đang đi ra nhà cầu.

Trên nền tuyết trắng, hắn nhìn thấy dấu chân của cô vợ. Sau khi đã mò mẩm tìm được chiếc chậu gỗ hắn khom mình lẩn thật nhanh.
Đinh Thanh đánh một vòng quanh làng theo ngả đường núi, chiếc chậu gỗ ôm chặt vào người với hy vọng càng ít lộ liễu bao nhiêu càng tốt.


Ánh trăng lưỡi liềm khá tỏ trên bầu trời quang mây. Trời thật lạnh. Từ dưới thung lũng Suối Mây, dòng suối nước đang đóng băng phát ra những tiếng như tiếng kim khí va chạm. Mọi cảnh vật, dưới tuyết, đều như đang chìm trong giấc ngủ, núi và những cánh đồng, nhà cửa và những đống rơm. Một sự im lặng bao phủ hoàn toàn.
Khi đã quay lưng lại phía rặng núi để tiến vào con đường dẫn xuống làng, đột nhiên Đinh Thanh nghe có tiếng chiêng khua rộn rã. Âm thanh, trong thoáng chốc, vẻ uể oải làm ngừng lại sự yên lặng của đêm tối, rồi tan biến về mé bên kia triền núi . Chợt hắn giật mình, dừng bước : Đúng đêm nay là đêm họp toàn thể những nông dân trong vùng. Nhưng vì đầu óc để đâu nên Đinh Thanh đã quên. Mọi sự vắng mặt sẽ đều bị phạt 200 đồng cộng thêm một buổi lao động theo quy luật đã ấn định .

- Thật bực mình, hắn vừa tự nhủ vừa dụ dự trong sự chọn lựa hướng đi. Thật nhanh, Đinh Thanh quyết định không tham dự buổi họp , hắn sẽ nói rằng vì bị ốm. Nhưng sự lo ngại lại vụt hiện trong đầu hắn : lao động là phải đến tiếp tay với những người thợ làm đường, sẽ phải dầm chân suốt ngày trong tuyết dưới những cơn gió lạnh buốt , một cực hình cho hắn. Chỉ nghĩ đến điều này người hắn cũng đã nổi da gà. Vậy thì nên hưởng một đêm thật ấm cúng rồi sau sẽ phải đi làm lao động hay nên có mặt trong buổi họp để ngồi chịu ngủ gà ngủ gật nghe thiên hạ tán gẫu ? Trên đường đi hắn phải dừng lại nhiều lần vì lưỡng lự giữa hai việc phải chọn lựa. Sau cùng Đinh Thanh nghĩ rằng dù sao đi nữa thì đêm nay hắn cũng sẽ có cô nàng bán rượu tròn trịa cho riêng một mình nên hắn tiếp tục rảo bước.
Càng đến gần mục tiêu , hắn càng cảm thấy sung sướng, sung sướng cũng một phần vì sự táo bạo mà hắn đã chọn lựa.

Quán nước nằm trệch một bên đường, tựa lưng vào triền núi, như khuất dạng dưới tuyết. Dưới ánh trăng, căn nhà có hình dạng lạ thường. Tuyết đóng thành đống ở một mé làm cho hình dạng căn nhà giống như một cái đuôi. Cửa ra vào quay về hướng tây, chìm trong bóng tối. Một chiếc cửa khác nằm cạnh bên - đó là một gian phòng - lấp loé ánh đèn. Chính đó là nơi Xuân Lâm , người đàn bà bán rượu rong, tạm thuê một căn phòng. Ngay lúc Đinh Thanh vừa đẩy cửa bước vào, cô nàng đã đứng dạy vui vẻ chào đón :

- Sao lại đến với chiếc chậu gỗ vậy ?

Nàng ta bắt chuyện cũng với nụ cười hồn nhiên mà hắn đã nhìn thấy cách đây bốn tháng trong buổi đầu khi hai người gặp nhau. Hôm qua, nàng ta đã thì thầm nói với hắn rằng nàng yêu hắn, và, nhất định không thể ngờ vực được, điều nàng nói lột ra từ thâm tâm nàng. Sự âu yếm, chắc chắn, là điều gì thật lạ lùng...

- Sao em lại cười ? Đấy là để trả phần anh uống rượu hôm qua.

Câu nói vừa dứt, hắn cảm thấy xấu hổ .

Hắn nhìn Xuân Lâm đang hớn hở quan sát chiếc chậu gỗ hắn vừa đưa. Sau khi đã ngắm nghía mọi bề, vỗ vào đít chậu, Xuân Lâm lên tiếng :

- Ít nhất cũng phải đáng giá 2 tờ giấy bạc 50...

Nghe nàng nói hắn nở nụ cười thật rộng. Chỉ cần nhìn thấy nàng thoả mãn là hắn vui rồi.

Người đàn bà bán rượu cầm chiếc chậu gỗ vào ngăn bếp và trở ra với một chiếc mân bưng trên tay một cách thật cẩn thận.Cô ta hẳn có ý tặng hắn một ly rượu mà không cần quan tâm đến việc hắn có trả tiền hay không, riêng hắn trong tuí không một xu chắc chắn hắn không dám lên tiếng đòi hỏi gì. Cô bán rượu đặt chiếc ấm đựng rượu lên chiếc lò than để hâm . Khi rượu vừa ấm, cô rót ra chén và dục hắn:

- Uống nhanh đi, rượu sẽ sưởi cho anh ấm ngay đấy thôi.

Dứt lời, cô tự tay bưng chén và đưa sát vào môi hắn.

Mặc dù lúng túng Đinh Thanh cũng uống một ngụm , rồi một ngụm, một ngụm...Xuân Lâm sáp lại nép mình tựa vào hắn, rồi, cô nắm lấy hai bàn tay lạnh cóng của hắn, luồn vào vòng ngực cô ta.

- Ố là là ! Chao ơi, lạnh dễ sợ ! Xuân kêu lên.

Nhưng chẳng phải là hắn đã chẳng quản ngại lạnh giá để đến với cô nàng hay sao ? Xuân Lâm có vẻ cảm động, cô nàng yên lặng một lúc rồi cúi đầu thầm thì :

- Ngày mai em sẽ phải đi!

Cô ta có vẻ thật buồn bã khi phải nói ra điều đó. Cô muốn ở lại đây nhưng vị chủ tịch hiệp hội nông dân đã đến gặp cô và ra lệnh phải bỏ làng này ngay tức khắc. Mọi người trong làng đều đồng ý với quyết định : không thể để một cô gái bán rượu rong định cư tại đây vì lợi ích của dân chúng trong làng. Âm Nhân không thể ra đi ngay trong đêm, điều này thật hiển nhiên, nên cô đã hứa sẽ rời làng vào ngay sáng sớm hôm sau.

Một sự rối loạn diễn ra trong tâm trí đã làm Đinh Thanh câm lặng, dù rằng hắn cũng đã biết rằng sẽ có một ngày Xuân Lâm loan báo về việc ra đi của cô, nhưng hắn không thể nghĩ rằng ngày đó lại đến quá nhanh như vậy. Làm sao từ nay hắn có thể sống không có ả ta được nhỉ ?

Xuân Lâm cũng có một tấm chồng, Lâm cũng thú nhận với Đinh Thanh , cha của đứa bé đang ngáy phì phò trong góc phòng. Nhưng chồng của Lâm thì cứ tối ngày trà rượu, cờ bạc, moi rỉa tiền của nàng nai lưng bán buôn mà còn đánh đập cô ta nữa cũng theo lời thuật lại của nàng. Xuân Lâm không còn chịu đựng được nữa và chia tay với chồng từ ba , bốn tháng nay rồi. Đinh Thanh tự nhủ, như vậy thì anh có thể sống chung với Xuân Lâm một cách thanh thiên bạch nhật chẳng phải lén lút như bây giờ, việc này Thanh nghĩ rằng chẳng liên can gì đến bất cứ ai, tuy nhiên hắn cũng cảm thấy khó khăn khi mở miệng nói với Lâm về việc sống chung này.

- Nếu như vậy thì anh sẽ ra sao ? Hay là anh đi theo em ? Đinh Thanh lên tiếng.

- Ừ, tại sao không ?

Xuân Lâm chấp nhận ngay lời đề nghị , gần như cô đang chờ đợi điều mà Đinh Thanh vừa nói ra. Rồi Lâm hỏi tiếp :

- Thế còn vợ anh ở nhà anh giải quyết ra sao ?

- Em đừng lo chuyện đó. Dễ ợt mà !

Đinh Thanh cảm thấy vui vui, hai tay hắn vừa ôm ghì thân thể tròn trịa đang uốn éo của Xuân Lâm , vừa nghĩ về việc bỏ cô vợ : chuyện qúa dễ dàng, mình chỉ cần rời xa mụ ta là xong ngay. Phần hắn thì sẽ có một cuộc sống mới với Xuân Lâm, hạnh phúc nào bằng !

- Nếu như thế thì tốt nhất là chúng mình ra đi ngay trước khi trời sáng, như vậy chẳng ai biết được mình cùng đi với nhau.

Không một người khách nào xuất hiện có lẽ vì cuộc họp. Nghĩ rằng vào cái giờ khuya khoắt này thì sẽ chẳng còn ma nào đến nữa nên cả hai đã gài then cửa lại rồi thổi tắt đèn. Xuân Lâm vừa cọ gần thân thể trong vòng tay Đinh Thanh lúc này vẫn còn ngồi ngẩn ngơ trong một góc phòng vừa nói nhỏ :

- Nếu chúng mình muốn sống chung với nhau thì cũng phải có ít nhất một số bát đĩa, nồi niêu...!

- Em đừng lo, anh sẽ về nhà lấy theo. Đinh Thanh trả lời không chút do dự. Hắn chỉ cần quay về nhà khi vợ hắn còn ngủ mê ngủ mệt rồi ôm đi tất cả những gì hắn muốn. Cuối cùng thì hắn có thể sống một cách tiện nghi, không sợ đói nữa. Nghĩ đến việc này bỗng nhiên Đinh Thanh thấy rạo rực trong người nên không tài nào chợp mắt lại được.

Một luồng gió lạnh theo kẽ hở ở các cánh cửa tràn vào phòng. Chủ nhà lại còn tiết kiệm cuỉ sưởi. Bây giờ thì Đinh Thanh nằm dài trên nền đất trần, run lập cập vì lạnh hệt như một chiếc lá dương trong cơn bão . Hốt nhiên trong góc phòng, đứa bé con chợt bật dạy nức nở khóc đi tìm vú mẹ. Xuân Lâm nghiêm nghị lên tiếng mắng con, đứa trẻ quay về chỗ nằm im lặng. Đúng là một đứa bé được mẹ nó dạy bảo cẩn thận.

Đinh Thanh càng nghĩ về đứa bé hắn lại càng không thể có một chút cảm tình gì đối vơí nó : Trong tương lai, sau khi hắn phải cật lực làm lụng chắt bóp, dành dụm được một chút tiền thì cũng chỉ để cho thằng bé này hưởng. Đúng là cha nào con nấy, cha nó thì vừa đánh đập vừa rút tiả tiền của mẹ nó để rượu chè bài bạc trong khi đó thì mẹ nó phải đem tấm thân ra để đổi lấy từng đồng . Hắn, Đinh Thanh, trong tương lai nếu có nai lưng làm lụng kết qủa sẽ cũng chỉ tay trắng lại hoàn trắng tay. Nếu bây giờ thằng bé con này có chết vì lạnh nhất định Đinh Thanh sẽ chẳng thương sót một chút nào . Tuy vậy, Đinh Thanh nghĩ : trong lúc này dù sao thì mình cũng phải tỏ ra độ lượng để mua chuộc mẹ nó chứ nên hắn lên tiếng :

- Thằng bé ngoan thật, vưà nói Đinh Thanh vừa phát thật nhẹ trên mông đít đứa trẻ một cách trìu mến như một người cha.

Mặt trăng lúc này đã xuống thấp, chiều sáng cửa ra vào. Thỉnh thoảng nghe được tiếng bò thở trong chuồng bò sát bên ngay cạnh phòng.



Orsay - Troyes, 20.7.2008



    ... CÒN TIẾP ...


© tác giả giữ bản quyền.
. lần đầu tiên đăng tải trên Newvietart.com ngày 01.08.2008.