CHÍN :

LẠNG SƠN –BÃI CHÁY-VỊNH HẠ LONG. .



7 giờ sáng rời Lạng Sơn trực chỉ Bãi Cháy- vẫn được ngắm quang cảnh núi rừng trùng điệp xanh ngắt một mầu. Qua Ải Chi Lăng rồi chẳng mấy lúc tới Kép- thị xã Bắc Giang.

Bác tài bàn với đoàn- ði lối tắt từ Kép qua địa phận tỉnh Hải Dương, Côn Sơn, Sao Đỏ, Đông Triều, Uông Bí là tới Bãi Cháy.

Đường tắt ngắn hơn nhiều, so với đường 4B Lạng Sơn xuống Đình Lập, Tiên Yên vòng sang Cẩm Phả trở ngược lên Bãi Cháy-Hạ Long.

Anh Hùng có kinh nghiệm đường xá khu vực vùng Đông bắc góp ý với bác tài, yên tâm đi, hồi đi tập kết học xong lên đây làm việc,có gì sẽ chi đường cho đi đến nơi về đến chốn.

Đến địa phận Đông Triều, nhớ là quê tác giả Tháng hai buồn đọc lại Lỗ Tấn) - Hoàng Vũ Đông Sơn hay nhắc tới cầu Đạm Thủy, đền thờ Chu Văn An, sông Tràng Dịch lững lờ dòng chảy – từ cư xá Thanh Đa trò chuyện râm ran qua di động- tôi nghe rất rõ:

- Anh chị đang nhìn thấy quê em trước cả chúng em, lần sau bố con em về quê thăm họ hàng làng nước một lần.

Phố xá nơi đây khá đông vui, cửa hàng tấp nập người ra, kẻ vào mua bán, học sinh tan trường tầm chín rưỡi sáng, nhìn đồng hồ 9 giờ 45 sáng.

Vợ ngủ tựa vai thức giấc, lấy rượu mật gấu bóp chân vợ ,giờ này đã bớt đau ðược bẩy, tám phần.

Cái phòng toa- lét mang số 206 khách sạn Đông Kinh-Lạng Sơn, phòng ngủ tồi tệ nhất lại ấn tượng khó quên nhất -hình ảnh chú chuột nhắt chạy tứ tung trên bàn , sau khi thưởng thức chuối La Ba ,cốm vòng mang từ Hà Nội lên xứ Lạng. Lại ngẫm ra, số 206 này rất hạp với chuyến xuyên việt ,nhiều phòng khách sạn nơi khác cũng 206 khang trang, sạch sẽ, ngăn nắp, đầy ðủ tiện nghi, thì sao lại quên !

Chỉ đường rẽ vào chùa Yên Tử, ngay từ thời Lý, Yên Tử xưa là chùa Phù Vân- đạo sĩ Yên Kỳ Sinh tu hành ðắc đạo tại đây. Và chùa Yên Tử chỉ nổi danh, kể từ khi vua Trần Nhân Tông (1258-1308) đánh thắng giặc ngoại xâm, từ bỏ ngai vàng, lấy pháp danh Điều Ngự Giác Hoàng- xa lánh cõi hồng trần ,ở lại đây truyền kinh, giảng ðạo.

Chùa Yên Tử có tên khác nữa : Bạch Vân Sơn- nơi có rừng mai vàng ,rừng tùng cổ thụ thuộc xã Thượng Yên Công –rồi đến chùa Giải Oan, Hoa Yên, Một Mái, chuà Đồng- danh lam thắng cảnh có một không hai của tỉnh Quảng Ninh. Hy vọng lần sau công ty thiết kế tour du lịch qua Đông bắc thăm chùa Yên Tử, Tua nói vậy.

Ông Đặng quay sang kể chuyện vui, hỏi có thích học tiếng phổ thông không? học nói rất dễ còn học chữ Hán mới khó. Bây giờ tôi dạy cho ông mấy chữ cần biết: thiên: trời, ðịa: đất, lục: sáu, tam: ba, gia: nhà, quốc: nước, tiền: trước, hậu: sau … dễ phải không- này ðói ăn rau, ðau uống thuốc , bài học dân gian này của người diệc ( việt) không phải người Trung quốc, phải vậy không ông Tường?

-Đúng, mà ông quên dạy tôi - hẩu leng: đẹp – câu này áp dụng khi gặp cô nào xinh đẹp, hợp nhãn- thì nói: ngổ aí nị nị thì ái ngại (ngúng nguẩy, lắc cái đầu làm duyên í mà) .Vậy có phải là, cứ biết thêm được một thứ tiếng , lại coi như thêm một quốc tịch không?

Ông bà Đặng hiện nay mở cửa hiệu buôn bán ở Nam Vang, giao cho con lớn trông coi, ông ngỏ lời mời vợ chồng tới chơi khi qua Cam Bốt, và nhớ điện thoại trước ( đưa danh thiếp in hai thứ tiếng: Hán, Anh : 5…136 Road- Phone ( 012) 299.38…)

Thấy vợ tôi đọc Kinh thánh trên xe, ông khoe có một cuốn Thánh kinh bằng tiếng Hán, ðã ðọc qua mà chẳng hiểu gì? Nắm được cơ hội, vợ tôi chứng đạo, phát truyền đạo đơn, giới thiệu bài làm chứng về Chúa của một người - trước kia luôn luôn được dạy rằng, tầng vũ trụ này là tự nhiên mà có, không có ông Trời nào hết, chối bỏ sự hiện hữu của Đức Chúa Trời, ai tin Chúa là duy tâm, mê tín dị đoan. Rồi tình cờ , ông ta ðược mục sư truyền đạo người Hòa Lan ( miền bắc: Hà Lan ) tặng cuốn Kinh thánh bằng anh ngữ :
”…Tối hôm đó, tôi bắt đầu đọc thử các sách mới xin để xem sao. Ngay từ dòng ðầu Kinh thánh, tôi ðã thấy vô lý. Ban đầu, Đức Chúa Trời dựng nên trời đất. Lưong tri tôi bật lò xo. Đó là phản ứng tự nhiên của một người đã sống gần năm mươi năm, nhưng chưa biết nhận Chúa. Nhưng rồi tới cái hích đầu tiên của Thiên chúa, mà ngày trước, tôi đã từng phân tích cho sinh viên, đây là quan điểm hoàn toàn sai lầm. Tự nhiên tôi nghĩ rằng Newton, người phát minh ra định luật hấp dẫn vũ trụ, được coi là phát minh vĩ đại nhất của lịch sử văn minh nhân loại, lai có thể kém như thế ư? Và tôi tự trả lời:
- Không thể được, chắc là mình dốt, không hiểu được ông ta , có lẽ Đức Chúa Trời có thật .
Rồi tôi đọc tiếp câu chuyện Chúa sáng tạo vũ trụ trong sáu ngày. Tất cả như một truyện thần thoại dành cho trẻ con.

Khi đọc đến Tân Ước, tôi lại thấy nhiều điều không thể chấp nhận được. Có thể tin chăng một bà mẹ đồng trinh sinh con, một người mù ðược sáng mắt, người cùi ðược sạch, người què ðược lành, người chết có mùi ðã ðược sống lại, chỉ nhờ những lời phán? Ai có thể đi bộ trên mặt nước, ra lệnh bắt bão tố vô tri phải dừng…?(…)

Đến Albert Einstein, nhà vật lý được coi là vĩ đại nhất của thế kỷ, đã phát biểu:

- Khoa học
không có tôn giáo là mù lòa, tôn giáo mà thiếu khoa học là què quặt.

Lúc bấy giờ, tôi chưa hiểu được nhiều, nhưng Chúa biết tôi là người từng được học nên đã dùng tiếng nói của chính các nhà khoa học thật lớn để mở mắt cho tôi. Sau khi ông phát minh ra định luật hấp dẫn vũ trụ kỳ diệu, nhiều người đã hỏi ông làm cách nào ông lại có thể phát minh ra được định luật vĩ đại như vậy. Newton vừa cười vừa trả lời:

- Đó là nhờ tôi đã đứng trên vai những người khổng lồ.

Chuá đang nhắc nhở tôi: hãy đứng lên vai những người khổng lồ này thì con sẽ nhận ra chân lý của Ta.

Quả nhiên, tôi đã bị Ngái bắt phục dễ dàng. Cái tư tưởng vô thần, được tích lũy công phu và sử dụng trong bao nhiêu năm nay bị đánh bật khỏi đầu tôi. Xưa nay tôi vẫn nghĩ đơn giản: Không có Đức Chúa Trời vì không ai chứng minh được sự hiện hữu của Ngài:

Nhưng bây giờ tôi lại biết đặt câu hỏi mới:


Ai đã chứng minh được Đức Chúa Trời không hiện hữu?”

Tất cả chỉ dựa vào cảm giác của con người, mà cảm giác thì không phải là một cách chứng minh khoa học. Người đang đứng ở trái đất thì nói rằng mặt trăng quay quanh trái ðất; nhưng quan sát viên đứng ở mặt trăng sẽ bảo trái đất quay quanh mặt trăng.

Ai đúng?

Hơn nữa, có nhiều cái hiện hữu mà ta không thể nhận biết bằng cảm giác.

Không có và không thể có một máy móc nào đo được trí khôn. Vì vậy, quan niệm: Có Chúa hay Không có Chúa, là vấn đề Đức tin nằm ngoài phạm vi của khoa học, của cảm giác.

Nói theo ngôn ngữ khoa học đây là những tiền đề (axioms).

Thật ra tiền đề Có Chúa dễ tin hơn nhiều

Nhà bác học Newton đã làm một mô hình hệ thống mặt trời rất đẹp để ngay trên bàn làm việc.

Một hôm có một người bạn vô thần đến thăm. Ông bạn khen mô hình đẹp quá và hỏi:


- Ai đã làm nên vậy?

Newton cười hóm hỉnh trả lời:

-Tự nhiên mà có đấy thôi .

Ông bạn không tin .

Newton trả lời:

-Thế tại sao cậu lại tin cái vũ trụ vĩ đại chuyển động nhịp nhàng này tự nhiên mà có, không cần Đấng sáng tạo? …(…) (Tiến sĩ PHAN NHƯ NGỌC- HẠNH PHÚC TUYỆT VỜI* ( Ngocpn@gmx.net)
*tác giả Thi ca Thánh kinh ( thơ diễn ý)- NXB Tôn Giáo- Hà Nội 2006.

-Cái này hay, nhưng với trình độ tôi thì hơi khó hiểu rồi-ông Đặng tiếp.

-Nhưng tôi biết rõ ràng một điều , hầu hết mọi nhà hưa tin Chúa Trời , phía trước nhà vẫn có bàn thờ THIÊN-vậy bàn thờ THIÊN này có phải là thờ TRỜI? Người Hoa tự xưng thiên tử mà không tin cha mình là Trời, cái này mới là điều lạ? Ông Tường có kinh nghiệm gì về Đức Chúa Trời kể cho nghe. Phải là câu chuyện có thật- bình dân đại chúng một chút - đừng lý thuyết cao siêu như ông tiến sĩ, thì chỉ người trí thức mới dễ đồng cảm mà thôi.

Ngẫm ra có phần chí lý, chẳng hạn khi tôi lấy vợ , lễ cưới cử hành tại Phòng sách BápTít, 68 đường Minh Mạng –Đà Lạt. Mục sư Mỹ Roberston buộc học thuộc vài câu, từ tối hôm trước .

-Anh có bằng lòng lấy cô Khê làm vợ?

–Có.
( quay sang hỏi cô dâu)

- Cô Khê có nhận ông Tường làm chồng?

- Có.

- Chiếc nhẫn nà tượng trưng cho tình yêu bất biến Thiên chúa ban phát, các ngươi không thể tự cắt chia lìa, ốm đau phải săn sóc nhau, lúc dư dả bạc tiền ,bụng dạ no nê như lúc nghèo khó bụng đói meo- vẫn phải cùng nhau chia sớt vv… ( mục sư Mỹ xin lỗi tự nhận diễn tả tiếng việt vụng về )

-… chung qui là phải sống với nhau đến trọn đời- khi ra ngoài đường, chẳng may nhìn thấy cô gái nào đó đẹp hơn vợ mình - hay là cậu trai đẹp hơn chồng mình- thì phải bịt mắt lại, ngó lơ như không thấy, không biết, không làm quen. Hãy nhớ câu này: Don’t be lustful ! ( tạm dịch: Chớ có tà dâm!) ðó là đã làm theo ý Chúa .

Về Sài Gòn , vợ đòi thờ phượng ngày chủ nhật ở Hội thánh Báp tít. Cả Saì Gòn khi ấy, chỉ có hai nhà thờ Báp tít -một trên đường Công lý giảng tiếng việt - mục sư Chánh ( người luôn tự nhận: - tôi một trong hai thanh niên Báp tít ðầu tiên ở Sài Gòn-Việt Nam) chủ tọa- còn nhà thờ giảng tiếng anh cũng nằm trên đường Công lý-khúc ngã tư Yên Đổ. Tôi đành chở vợ tôi đến nhà thờ giảng tiếng việt, và ðến quán cà phê gần đó chờ tắt lễ đón vợ.

Cho đến 30/4 1979 , sau khi nghe truyền đạo Lê Thiện Dũng giảng, tôi giơ tay tin nhận Chúa tại Hội thánh Báp tít Ân điển.

Thời kỳ này, rất - rất là ít người tin Chúa, mục sư Chảnh đến tận nhà dạy báp têm, và cuối năm mấy bố con được làm phép báp têm, đầu nhấn chìm trong bể nước trước nhà thờ. Lần này mục sư chủ tọa rơi mất kính cận, hai tay quơ quào , mắt nhắm, mắt mở hụp lặn mới tìm được kính- tôi nói đùa : - vậy ra Ngài hụp lặn, thì coi như mới được tái sinh như chúng tôi thôi ! Tôi tin Chúa thì tin vậy thôi ,đầu tiên nghe thánh ca rất thú vị - nhất là Ave Maria, Silent Night- và chẳng chịu học lời Ngài, chẳng mở Kinh thánh đọc một dòng , một chữ- đến ngay vợ nhờ bỏ tiền dâng 1/10 ngày chủ nhật, lại giấu bớt xài riêng. Nghe thấy lời cầu nguyện:

“… xin Chúa đại dụng món tiền nhỏ bé này của chúng con để mở mang nước Chúa “
thì tôi lằm bằm :
đương kim thư ký hội thánh thấy túi dâng tiền nhiều qúa- nhất là buổi nhóm có tín hữu Báp tít Hàn quốc tham dự - tiền dâng bỏ vào phong bì vàng, rồi bỏ chung vào giỏ tiền dâng hội thánh Báp tít - tắt lễ, thư ký xách bốn giỏ dâng hiến chạy vào phòng dành riêng ban trị sự, đóng cửa sổ, khóa cửa chính , rút chiếc phong bì màu giắt túi sau dụng đại - rồi ung dung gọi bà thủ quĩ vào ðếm tiền dâng hiến – ai lại để một mình tôi đếm, kỳ quá hà!

Bà thủ qũy có đôi mắt tinh anh,đã nhiều lần theo dõi thư ký - lần này kiểm không thấy chiếc phong bì con cái Hàn quốc dâng, bèn làm ra nhẽ- ông thư ký trả lời - đến ngay mục sư quản nhiệm chẳng kêu ca gì nữa là -… bà tư hoá có muốn tư- hữu- hoá chút đỉnh không?


Rồi ông thư ký cúi đầu, miệng nhẩm lời cầu nguyện :

-Xin Chúa đại dụng món tiền này mở rộng thêm nước Trời- và Chúa ban cho tôi tớ Ngài dụng đại một ít nuôi vợ con –con dốc lòng đội ơn Chúa. A men! (Đúng như vậy!)

Từ đầu thập niên 90, tôi bắt đầu tập hát thánh ca với ban trung niên (bởi không có ban lão niên), xin Chúa cho con kẻ già yếu có giọng ca trong trẻo tôn vinh danh Ngài. Xin Ngài chỉ ra lỗi lầm con đang mang - Ngài tha thứ vi phạm, Ngài phiếu sạch tội lỗi con bằng huyết báu Ngài- Ngài ban cho trí nhớ thuộc bài Cầu nguyện chung :

Lạy Cha chúng con ở trên trời! Danh Cha được tôn thánh, nước Cha được đến, ý Cha được nên. Ở Đất như Trời. Hôm nay xin cho chúng con đồ ăn đủ ngày, xin tha thứ tội lỗi chúng con như chúng tha tội những kẻ nghịch cùng chúng con. Xin chớ để chúng con bị cám dỗ. Vì nước, quyền, vinh hiển thuộc về Ngài đời đời, vô cùng. A Men!

Mỗi sáng tôi dành năm phút đọc một đoạn kinh thánh, suy ngẫm, cầu nguyện-không phải chỉ nghe làm đủ -còn phải biết làm theo. Cảm tạ Chúa cho ma- na dùng đủ ngày, cảm tạ Ngài khi thuận lợi cả khi không, lúc khỏe, khi đau ốm, lúc hanh thông, khi hoạn nạn, tôi đều biết ơn Ngài. Nếu chỉ tin Ngài để có miếng ăn độ nhật, kẻ lấy danh Chúa làm chơi, mưu cầu cơm áo, danh lợi; thì Ngài đã có lời phán xét kẻ lấy bụng mình làm chúa.

-Đến Bãi Cháy rồi!

Cô Huyền thông báo, tối nay ngủ tại Khách sạn Tiên Long- Phố Vườn Đào-Bãi Cháy.

Khách sạn rộng rãi, có vườn bao quanh, tất cả là phòng trệt, chúng tôi nhận số thẻ 101, phòng ốc khang trang, restroom đúng nghĩa, thiết bị thông tin tiêu chuẩn quốc tế, tắm táp xong mời ăn trưa tại Nhà hàng Bangkok ,đường Hậu Cần-Bãi Cháy.

Buổi chiều đi thuyền trên Vịnh Hạ Long, tham quan hang Đầu Gỗ, Hòn Gà chọi vv… và sau đó dùng cơm chiều xong bắt đầu tham quan đảo Tuần Châu.




...CÒN TIẾP...









© tác giả giữ bản quyền.
. đăng tải theo nguyên bản tác giả gởi từ Sài Gòn ngày 30.07.2008.