GIẢI TÁN






“Hội Nhậu Khỏe” tập hợp gồm toàn những văn nghệ gĩ gộc. Không nói chắc người nào dù có dốt đến mấy cũng phải biết lơ mơ. Các văn nghệ sĩ thuộc hạng tầm tầm cứ bị loại dần ra khỏi hội, qua từng cuộc nhậu hoặc thức thời tự rút êm để bảo toàn phẩm hạnh. Bảo toàn và phát triển tài năng văn nghệ trời cho. Rốt lại, Hội Nhậu Khỏe chỉ còn có ba thành viên: Đào Hoa Nguyệt Tửu, Nhất Thi Chi Tửu và Kỳ Thao Mạnh Tửu. Còn khuyết so với quy định của tiền nhân, trà tam tửu tứ.

Tuy vậy, dù chỉ với ba thành viên cũng đã là nhiều. Nhiều, bởi tất cả họ đều cho mình là nhân vật số một. Ghế ít đít nhiều, nếu nói theo ngôn ngữ dân cày. Kẹt thiệt. Và chuyện xục xịch, lục đục trong hội, thường xuyên và đột xuất, không nói chắc người nào dù có dốt đến mấy cũng phải biết lơ mơ.

Với tài năng văn học, nghệ thuật từ cái đầu và cả cái miệng, phải nói các thành viên còn trụ lại của “Hội Nhậu Khỏe” cũng đáng được nể vì. Có bằng cớ hẳn hoi. Đám văn nghệ sĩ chiếu dưới, thuộc hàng điếu đóm dù tự nguyện làm đơn xin ra khỏi hội, hay bị tước lột hội tịch đều không tỏ ra chút áy náy, băn khoăn.

Lại còn vui vẻ đứng vòng ngoài vọng ngưỡng mâm nhậu của ba vị thành viên “số một” Hội Nhậu Khỏe. Nhưng không phải tự nhiên mà loài người phát minh ra con số. Ban đầu là số một. Còn thiếu. Lại phải tiếp tục tìm ra nhiều con số phía sau. Cho đến bây giờ đã là con số vô cực trừ một, vô cực, vô cực cộng một, cộng hai…Như vậy, việc Hội Nhậu Khỏe có ba thành viên đều số một rõ ràng là trái với quy luật. Cũng tự nhiên thôi, cái gì trái với quy luật thì trước sau gì cũng bị đào thải. Riêng gì cái hội bé tẹo chỉ bằng ba phần năm bàn tay kia.

♣♣♣

Vào một ngày mát trời nọ, một trong ba thành viên số một của Hội Nhậu Khỏe, nhân vật Đào Tửu, đột ngột bị khai trừ khỏi hội. Nghe đồn thổi vị này vừa uống tốt (hẳn nhiên rồi!), vừa có tài văn chương (chắc như bắp!), lại còn vừa là tay cao thủ thượng thặng trong nghề chim mồi cưa gái (ngạc nhiên chưa!). Tổ trác. Đào Tửu đã dám cả gan “hé mắt đưa tay” tán tỉnh nhầm cô vợ của thằng bạn thân từng chiều chiều rủ rê khề khà râm ran, nhậu ngồi cùng mâm say nằm chung ghế. Chỉ là chuyện “nhỏ như con voi con”, nếu như người anh em Đào Tửu chỉ là số hai, số ba, hoặc con số en-nờ nào đó. Đằng này lại là số một. Thế là anh chàng chẳng những bị cho ra khỏi hội, còn bị đánh đập tàn nhẫn. Đánh đập có văn hóa. Tức là chỉ bị chửi té tát trước mặt, chửi lầm bầm sau lưng, chửi xỉa xói ngang hông, và bị chửi đong đỏng cả khi không có mặt. Tiếc thay. “Hội Nhậu Khỏe” vậy là chỉ còn lại có đúng hai thành viên, đều là các nhân vật số một. Nhất Tửu và Kỳ Tửu. Mà trời cao đất dày, dù chỉ còn lại hai thành viên “số một” thôi nhưng Hội Nhậu Khỏe vẫn cứ bị thiên hạ coi là quá nhiều. Đến 200%!

“Phải coi lại phẩm hạnh của nó!”. Lại vào một ngày mát trời ông địa khác, Kỳ Tửu đã làu bàu về Nhất Tửu như thế với một dúm bạn bè trong một cữ nhậu cóc chua khô đuối vĩa hè. Chuyện chỉ bé tẹo, nhưng của đáng tội, chuyện nhỏ của số một là phải bự hơn nhiều lắm so với chuyện tày trời của những con số khác. Tất cả chỉ vì cái danh hão vốn đeo đẵng thường trực trong óc trong tim của không biết bao nhiêu thằng người đang hiện hữu trên trái đất. Mà Nhất Tửu chỉ là một trong số đó. Quá nhỏ bé, gần với con số zéro, có phải không. Thế nhưng dưới con mắt của Kỳ Tửu và vài thằng bạn ngoài hội hoặc mới chỉ là cảm tình hội, chuyện nhỏ ấy của Nhất Tửu là không nhỏ chút nào. Kể cả không thể tha thứ được.

Khốn nạn cho cái ông tổ chức một cuộc thi văn học nọ. Thà ông cứ công bố thẳng băng trên giấy trên má đàng hoàng, rằng cụ Xoài-Hạt-Lép bợ giải nhất, thím Na-Trái-Vụ ôm giải nhì, anh Ổi-Cùi-Dày rinh giải ba và vân vân ằm bà lằn các giải khác tùy hỷ ở ông với chiếc túi đầy, vơi. Đằng này ông cứ thông báo lập lờ như cố tình đánh lận con đen. Mà có bà, có ông văn nghệ sĩ, lại là nhà văn, nhà thơ nào chịu mình là con đen đâu để bị ông đánh lận. Thế mới khổ. Mới sinh chuyện. Mới rách việc ra.

Đơn giản là như vầy, ông tổ chức gởi mấy bó giấy mời đến hết thảy người tham gia để về dự lễ tổng kết và trao giải cuộc thi truyện ngắn, có chủ đề khá thoáng “Chuyện chưa (hoặc không) ai muốn viết”. Chả biết trong cái giấy triệu tập ghi gì. Chúa ơi, tất tần tật các vị sĩ tử kia khi nhận được “trác” của ông mũi đều phỗng cả ra, và căng đỏ như quả cà chua mùa trúng nước. Và tất cả đều la lên - dĩ nhiên là la lén, la thầm, nếu có người nào đó dẫu luyện thành công “thuật truyền âm nhập mật” đến mức thượng thừa cũng đừng hòng nghe nổi - A, mình trúng giải rồi! Khổ thế.

Rồi ai nấy đều hăm hỡ mở tiệc to tiệc nhỏ, tiệc đứng tiệc ngồi gọi là tiệc tự mừng công. Rồi ai nấy đều băm bổ cắt trích một phần tiền lương vốn cõi còm, móc túi bà xã, hoặc vay mượn bạn bè dù ít dù nhiều để có cái lận lưng làm lộ phí. Rồi ai nấy đều cắm cổ khăn gói quả mướp vượt mấy trăm cây số đường xe chạy (tính đúng tính đủ cả quốc lộ và hương lộ) để tìm gặp ông tổ chức chờ đọc tên, lên giật giải khiêng về. Và lủ khủ người phải thất vọng ê chề là điều không thể tránh khỏi. Không ngoài dự báo. Tội nghiệp, Nhất Tửu của “Hội Nhậu Khỏe” cũng nằm trong số ấy, nhóm người vinh dự nhận được cái giải…tán. Sau khi chỉ có một dúm nhỏ ẳm gọn mấy cái giải chính thức bước rùng rinh ra phía cửa hội trường.

Nhưng khốn nỗi, Nhất Tửu đang là một trong hai thành viên “số một” của hội. Vả lại, thằng Nhất Tửu khi đã rời quê lên thành phải khác với cái thằng Nhất Tửu khi đang ru rú ở quê mới đáng mặt là thằng Nhất Tửu. Và anh ta, trong một lúc lòng dạ bời bời đã nhận được tin nhắn của Kỳ Tửu, tủi tủi mừng mừng như vớ phải phao. Nóng mũi, Nhất Tửu đã tương cho kẻ đang cầm cục nói xa lắc lơ phía bên kia, rằng mình cũng được lãnh giải hẳn hoi của nhà tổ chức cuộc thi. Trong phút giây bốc đồng đó, anh chàng - thằng Nhất Thi Chi Tửu - hội viên “số một” của Hội Nhậu Khỏe - quên bẳng là mọi thông tin dù ở chân trời góc bể, trên trời dưới đất, nhà giầu đứt tay hay ăn mày đổ ruột bất kỳ đều đang nằm gọn trong chiếc máy vi tính nhỏ hơn nhiều so với cái mặt ghế đẩu thường ngày ngồi lặt rau giúp vợ. Nhất Tửu cũng quên tuốt tuồn tuột cái điều nhỏ như củ cà rốt của con thỏ đang cầm. Đó là chỉ cần vài thao tác đơn giản với mấy cái nhấp chuột, rồi ngồi gãi hay ngáp chừng đôi ba giây đồng hồ là tên của những người nhận giải thưởng cuộc thi “Chuyện chưa ai…” sẽ hiện ra ngay ngắn, đủ đầy, đẹp xấu chỉ còn tùy phông chữ.

Quá đơn giản. Cứ giống như chuyện một người vừa tắt thở, rõ ràng trước đó vài phút vẫn còn thở đấy thôi. Và với Kỳ Tửu, phẩm hạnh của Nhất Tửu cũng tiêu tan mây khói từ lúc ấy, ngay cái thời khắc ấy. Tai hại. Quỷ Sa-tăng bắt rước mày đi, cái tin nhắn ngắn cũn cỡn chết tiệt! Cuộc sống vốn là vậy, và cứ là vậy muôn đời, khôn lường, khốc liệt, chẳng biết đâu mà lần. Cái chưa tới thì chưa được biết. Tới, biết liền. Những người biết trước việc chưa tới đều đã lên hết cả trên thiên đàng. Mấy tỷ người còn ở lại trên cái trần thế ô trọc này thảy đều không thể biết chuyện gì chưa tới. Có Nhất Tửu, có Kỳ Tửu, có anh, và có cả tôi nữa - tất nhiên rồi! Có đó mất đó. Đương không lại được. Được và mất, ai giỏi giang cứ thử níu, thử buông.

♣♣♣

Là một “kẻ không số”, vô can trong mắt các thành viên Hội Nhậu Khỏe và trong cả suy nghĩ của bạn bè, tôi có đủ tí tỉnh táo còi, một chút khôn lõi và với uy tín vặt để có thể trở thành một nhà hòa giải bất đắc dĩ. Chỉ kẹt một điều. Rất cơ bản, Kỳ Tửu và Nhất Tửu lại là hai thằng đàn ông. Mà đã là chuyện của hai thằng đàn ông (dù có là hiệp sĩ, văn nghệ sĩ, hay cái sĩ gì gì đi chăng nữa) thì chỉ có súng hoặc gươm mới có cơ giải quyết được dứt điểm thôi.

Tôi không phải là gươm, cũng không phải súng. Đã đành. Quỷ tha ma bắt, tôi lại là thằng đàn ông thuộc tuýp ma mũi. Hể là khóc, hể là khóc. Tôi sẽ tranh cãi tới cùng với ai đó để bảo vệ quan điểm đàn ông cũng mềm yếu như ai. Nếu có thua lý người ta, thì cũng nghiễm nhiên tôi “được” coi là cứng rắn, mạnh mẽ như…đàn ông. Sướng quá, thiệt gì! Nhưng trước khi chịu thua lý người ta về chuyện này, tôi hiện vẫn đang là một thằng ma mũi. Mà đời thuở giờ, có trọng tài nào đang vừa khóc lại vừa làm nhiệm vụ cơ chứ. Hai anh bạn của tôi, Nhất Tửu và Kỳ Tửu, các thành viên “số một” cuối cùng “Hội Nhậu Khỏe” của tôi, phiền các vị cứ việc tự giải quyết lấy vậy. Coi chừng tui khóc ướt hết card bây giờ!

Tôi không đui. Mắt chỉ hơi kém chút vì đã bắt đầu có tuổi thôi. Tôi có ý chờ xem. Một tháng, rồi ba tháng, rồi một năm trôi qua. Hình như chẳng ai chẳng thấy Nhất Tửu và Kỳ Tửu giải quyết cái chuyện muốn nhỏ thì cho nhỏ muốn to thì cho to ấy của nhau vào lúc nào và bằng cách gì. Hội Nhậu Khỏe có còn tồn tại hay không tồn tại, chẳng ai được rõ. Không thấy ai nhắn nhe có nhận thêm được thông báo gì khác. Vui hay buồn. Đã thông cảm. Hay vẫn còn bằng mặt mà không bằng lòng. Chẳng rõ. Nhưng họ vẫn thường gặp nhau đấy thôi. Bù khú chung. Chỉ có điều đáng ghi chép, cái bóng ông tổ chức cuộc thi văn chương ngày nọ cứ chơi ngẵng thường tọa chình ình ngay giữa bàn tiệc, trước mặt hai nhà văn nghệ sĩ vốn xưa giờ là bạn, lại cùng hội cùng thuyền, mồi nước có nhau. Thỉnh thoảng. Sau những cuộc tiệc như thế, Nhất Tửu đã gọi điện cho tôi. Tôi bỗng dưng trở thành chiếc máy ừ, máy gật từ lúc nào không nhớ nữa.

Dù thằng tôi vẫn thường thích thú, có khi còn chờ đợi được nghe tiếng chuông điện thoại, với cái giai điệu quen thuộc chợt vọng lên từ chiếc thắt lưng. Nhưng sẽ thật quái quỷ khi phải chịu đựng những cuộc thoại dài đến phát ngáp, đến cháy cả máy, cả sim. Ừ, phải là tâm tư lắm. Buồn tủi lắm đây. Phải không Nhất Tửu. Nhưng biết sao. Luật trời và luật người đều vậy, có vay có trả, sòng phẳng cả thôi

“Hội Nhậu Khỏe” cuối cùng rồi cũng đành phải chia tay. Những cá thể số một rồi cũng tự tiêu ma. Bởi nếu không có số hai, số ba… thì số một với ai, và để làm gì. Tan đàn xẻ nghé là phải rồi. Nhưng nếu chỉ còn lại có duy nhất một thành viên thì còn là cái hội hè mốc thếch gì? Không là gì sất.

Đương nhiên là Hội Nhậu Khỏe bị giải thể đột ngột không kèn không trống, không cần quyết định chuẩn phê. Hội Nhậu Khỏe - mà trong đó mọi thành viên đều là “số một”- tuyệt tích giang hồ từ đó, không rò rỉ lại chút vết tích.



Phan Rang, VII/2008













© tác giả giữ bản quyền.

.tải đăng ngày 27.07.2008 theo nguyên bản tác giả gởi .
. Muốn đăng tải lại xin ghi rõ nguồn Newvietart.com