CHƯƠNG XII



Ra khỏi cửa máy bay Nhung hơi nghiêng người và kéo cao cổ áo ấm để tránh làn gió rét. Dưới sân bay, nhiều khuôn mặt rạng rỡ chào cười với người thân. Nhung biết mình không còn có An đưa đón, cô theo bạn bước nhanh lên xe. Sân bay xa dần, những hàng thông rũ lá trong gió đông như cùng chia sớt nỗi buồn. Về đến nhà, cô thấy mẹ đang làm các món mứt, và ngạc nhiên khi thấy các em chóng lớn, nhưng mà cu Út chỉ mới tập đi chập chững. Bảo đã vào Hải quân, Bình chuẩn bị thi Tú tài. Chị Rớt lớn tuổi, tưởng muộn màng hóa ra được Long có cảm tình, anh lơ xe mới đến thay cho chú Dương.

Long hơi xấu người, nhà lại nghèo nên chậm vợ, gặp Rớt trong nhà này, Long có vẻ chịu rồi nhưng chưa biết ý Rớt thế nào. Cũng nhờ xe hư phải sửa ở nhà mấy ngày nên hai người có dịp gần gũi, thân mật. Thấy Rớt ra chiều thuận tình, bà Vĩnh hứa sẽ đứng ra đại diện nếu bên nhà Long nhận lời. Như vậy ra tết sẽ tiến đến việc cưới hỏi. Sen vừa xin về quê ăn tết mấy ngày.

Nhung đi chợ sắm áo quần mới cho em, đến nhà một vài người bạn thân, ra phố xem hoa, cũng vơi bớt nỗi buồn trống vắng đang lúc không khí rộn rịp cuối năm cuốn hút mọi người.

Đêm ba mươi, cúng ông Táo xong, cả nhà chờ xem đốt pháo giao thừa. Nhung vào giường sớm, trùm chăn đọc truyện chờ pháo nổ.
Mười hai giờ khuya, tiếng pháo bắt đầu nổ nhưng chỉ được một lát, không vang trời dội đất kéo dài như mọi khi, sau đó là từng tràng rời rạc nghe có vẻ lạ tai, như là âm thanh của tiếng súng, mọi người sinh nghi. Sau đó thì xác nhận rõ ràng là tiếng súng , tiếng pháo im bặt ngay từ lúc mới bắt đầu. Súng tiếp tục nổ giòn hơn, ông Vĩnh biểu Bình đóng cửa, tắt bớt đèn. Lâu lâu lại thêm vài loạt nữa, trong nhà chỉ còn lại ngọn đèn sau nhà bếp. Ông Vĩnh hỏi Bình :

- Con nghe thử tiếng súng ở đâu gần lắm.

- Dạ đâu như trên Thượng Thành, phía bên Bãi Dâu nữa.

- Tiếng súng nghe lạ lắm, bắn từ nhiều phía.

- Dạ toàn tiếng AK.

Ông Vĩnh giục :

- Thôi lên giường hết đi .

Mọi người lên giường nhưng không ai yên tâm, hình như linh tính đang xảy ra sự việc gì hệ trọng, vì nếu không, giờ này ngoài đường đã ồn ào tiếng xe tiếng người đi hái lộc, đèn đuốc nhà nhà sáng trưng, pháo đốt tưng bừng chứ không tăm tối bưng bít như hiện giờ.

Không ai hiểu điều gì xảy ra. Bồn chồn, ông Vĩnh trở dậy đi thật nhẹ ra cửa, Bình đi theo, vén hé màng nhìn ra đường. Trong làn mưa mỏng lay bay, có bóng nhiều người mặc đồ du kích bồng súng đi qua đi lại trước đường, nhìn qua bên kia sông cũng thấy có bộ đội, cả nữ du kích súng đeo bên hông, đứng rải rác dưới các gốc cây ven bờ sông. Không gian như cô đặc, thời gian chậm lê thê từng khắc, tuy vậy, từ đó về sau thì không còn nghe tiếng súng nổ nữa, nhưng tất cả là một màn bí mật đang trùm phủ.

Gần hai giờ khuya, mọi người ngủ quên được vài tiếng rồi lại mở mắt cho đến khi trời sáng. Không có động tĩnh gì ngoài đường, cửa mọi nhà đóng im ỉm, du kích quân vẫn còn rải rác hai bên bờ sông, họ đã thức suốt đêm ngoài trời rét. Chị Rớt dậy chiên bánh tét, cả nhà ăn qua loa không biết gì là hương vị. Người này nhìn người kia với dấu hỏi lớn trong đầu.Cho đến khi các du kích đi ngang trước đường kêu gọi dân hạ cờ vàng ba sọc đỏ đang treo xuống, rồi phân phát cờ Giải phóng, một nửa đỏ một nửa xanh, ở giữa có ngôi sao vàng, biểu treo lên. Bình nhác thấy hai học sinh trong xóm cỡ bằng tuổi mình, Liêm ở đầu cầu và Quỳnh Hương ở xóm sau, bây giờ mới biết rõ học sinh hoạt động nằm vùng trong thành phố, trông họ thật hiên ngang, đáng nể .

Chưa tới mười lăm phút, cờ Giải phóng tung bay trước cửa mọi nhà. Nhiều nhà bắt đầu ra ngoài nhìn lên nhìn xuống một cách thận trọng, sự yên tĩnh vẫn duy trì, chỉ có một số thanh niên hiếu kỳ tập trung đi bộ lên cầu. Một lúc sau nghe tiếng súng nổ về hướng đó, rồi thấy xe ba gát chở vài xác chết trong số người lúc nãy còn tươi rói. Nghe nói hình như bộ đội đã bắn đám người này vì tình nghi họ là một nhóm người đi dò thám tin tức hoặc muốn chống đối. Từ đó không ai còn dám đi lại ngoài đường nữa.

Thức ăn dự trữ ba ngày tết có sẵn nên chỉ việc nấu nướng trong nhà cho xong bữa trưa. Buổi chiều vẫn không nghe động tĩnh gì, cả nhà ăn cơm vội trước khi mặt trời tắt, xong đóng kín cửa, đèn trong nhà chỉ sáng một lúc đầu hôm rồi tắt sớm, chỉ để lại một ngọn nhỏ và quan trọng là giữ sao cho em bé đừng khóc. Đêm mùng một bắt đầu với tình trạng tinh thần dao động hồi hộp mặc dù bên ngoài vẫn yên tĩnh.

Ông Vĩnh vô phòng mở đài BBC, đặt écouteur vào tai nghe tin tức. Quân Giải phóng tổng công kích, chiếm mọi tỉnh thành miền nam Việt Nam. Cả Tòa Đại sứ Mỹ ở Sài Gòn cũng bị đặc công khống chế cho đến khi trời sáng, gần hai mươi Việt Cộng bị diệt. Có thể bộ đội sẽ đánh chiếm tiếp những đồn bót còn lại… Ông Vĩnh nghe vậy nhưng không nói với ai. Thật là một biến cố động trời, bán tín bán nghi. Sáng hôm sau chưa ai dám ra khỏi nhà, ngoài đường vẫn không xe cộ, không quán chợ hàng rong. Đến hai giờ chiều bỗng có tiếng pháo kích từ xa, một lúc lại nghe thật gần, lâu lâu hàng loạt AK nổ giòn nhưng không có tiếng súng bắn trả, không ai hiểu ra điều gì. Oâng Vĩnh dặn cả nhà nếu có gì thì xuống tấm phản dày để núp. Pháo vẫn tiếp tục nổ, bà Vĩnh sợ quá chỉ ngồi yên trên một góc tấm phản, chuẩn bị tư thế. Nhung và các em cũng sợ nhưng bình tĩnh hơn, mắt trông chừng đứa em út không cho chạy lung tung, đưa cho mấy cái bánh nó mới chịu yên một chỗ.

Ông Vĩnh và Bình lắng nghe hướng pháo đi, trao đổi:

- Hình như pháo trong đồn Mang Cá bắn ra – Bình nói.

Ông Vĩnh nêu thêm nhận xét:

- Đúng rồi, nhưng còn nghe tiếng départ ở đâu nữa gần lắm?

- Chắc là phía sân bay Tây Lộc bắn yểm trợ.

Pháo im chừng vài tiếng, khoảng bốn giờ chiều lại dội tiếp, những tiếng nổ lớn trong Thành Nội và phía Bãi Dâu, tiếp là tiếng nổ phía đồn Mang Cá, nghe mồn một, và xa hơn ở hướng hữu ngạn. Đến khoảng tám chín giờ tối lại tiếp nhiều tiếng pháo kích chung quanh tứ phía, tuy không dày nhưng là tiếng pháo của cả hai phe, không biết dân sống chết thế nào vì nếu không trúng vào đồn bót thì chắc chắn rơi vào nhà dân. Sau đó là im lặng đầy ngột ngạt bao trùm cả thành phố. Trong nhà, ngọn đèn dầu hột vịt leo lét hướng chút ánh sáng vào trong, phía trước được che khuất bởi bức tường, từ ngoài nhìn vào chỉ toàn bóng tối, căng thẳng cho đến rạng sáng, cũng may em bé biết sợ nên không quấy rầy.

Vậy là thành phố trở thành trận địa đã hai ngày. Vài nguồn tin cho biết kết quả những lần pháo kích vừa qua có rất nhiều nhà dân chết. Không biết tình hình ra sao, nhà nào cũng lục lọi bao bị hoặc hỏi nhau mua bao cát để sẵn. Chị Rớt lo nấu nướng thức ăn thật nhanh, cả nhà chuẩn bị tinh thần khi có tiếng nổ. Hai cha con ông Vĩnh ra ngoài đường nghe ngóng, thấy chú Phùng đang nói chuyện với mấy người hàng xóm. ông Vĩnh bước sang hỏi chuyện. Họ đang dò đoán tình hình và trao đổi tin tức đài BBC vừa nghe hồi sáng sớm, vài tỉnh đã ổn định, sinh hoạt bình thường, nhưng so với tình hình lộn xộn hiện tại ở Huế thì rất khó phỏng đoán, quân Giải phóng đang cố thủ khắp nơi, nhất là trong Đại Nội, với nhiều chiến hào.

Một số người đang di tản từ đồn Mang Cá đi lên. Chú Phùng lên tiếng hỏi một nhóm người đang ngang :

- Dưới đó có gì mà chạy lên nhiều vậy mấy anh?

Một người trong đám trả lời:

- Đêm qua đồn bị pháo kích.’

- Can gì không?

- Lính trong đồn chết, nhà chung quanh đồn bị sập, dân cũng có người chết.

Vừa nói họ vừa đi tiếp. Ông Vĩnh nói:

- Hồi hôm tôi nghe pháo gần lắm, về phía này – ông chỉ tay về phía dưới- tôi đoán đúng là đồn bị pháo.

Chú Phùng góp ý thêm:

- Theo tôi nghĩ thì đồn còn tiếp tục bị pháo vì du kích chưa qua khỏi cầu Thanh Long, có thể quân Giải phóng sẽ đánh chiếm đồn chưa biết lúc nào.

- Có thể lắm. pháo lung tung kiểu này, không biết ngõ nào mà tránh đạn. Bên hữu ngạn dân di tản khá nhiều lên Kim Long, Nguyệt Biều.

Chú Phùng lại nêu thắc mắc:

- Chẳng lẽ không có tiếp viện, Mỹ không có hành động?

Bác Tân nãy giờ mới mở lời bình luận:

- Tôi nghĩ sẽ có phản công, coi chừng mình ở giữa hai làn đạn.Có thể quân Giải phóng sẽ dùng con đường này để tiến quân và đây sẽ là bãi chiến trường, mà hiện tại thì dân dưới đó lại di tản lên, họ sợ dưới đó vướng phải tầm đạn pháo kích của quân Giải phóng - Bác Tân đưa mắt nhìn hai người đối diện hỏi thêm – Giờ tính sao đây?

Chú Phùng đưa ý kiến:

- Mình như cá trong rọ, mọi con đường đi lại đều bị bế tắc giống nhau. Bây giờ ở đâu cứ yên chỗ đó, từ từ hãy xem. Cần nhứt là lo chỗ nấp cho bảo đảm.

Lời chú Phùng nói nghe có lý, ai cũng tán đồng. Ba người cùng nhìn ra đường. Lúc sáng Bình đi đâu không thấy, bây giờ từ dưới đi lên cùng với hai người thanh niên nữa . Khi vừa tới nơi, ông Vĩnh hỏi Bình :

- Con đi đâu về dưới đó ?

- Dạ hồi hôm nghe pháo nổ nhiều ở dưới này, con xuống coi thử. Người ta di tản rất đông về Hương Trà, Sơn và anh Tâm chạy lên đây.

- Sao không chạy về làng? – Ông Vĩnh đưa mắt hỏi Sơn.

- Dạ tụi cháu là thanh niên, sợ về đó sẽ gặp bộ đội tiếp viện lên từ phía các làng.

Cuộc dò xét tình hình coi như tạm đủ, ông Vĩnh nói:

- Thôi coi về nhà bớt đi, đừng có tập trung ngoài đường đông quá.

Nói rồi ông Vĩnh chào ba người hàng xóm. Tất cả ra nhà sau, cửa trước đóng kín. Thấy Sơn bạn của Bình, bà Vĩnh hỏi thăm cặn kẽ đủ chuyện.

Sơn kể lại và kết luận:

- Dưới đó hiện rất lộn xộn, con với chú con lên đây tạm lánh, xem tình hình rồi mới tính được. Ông Vĩnh hỏi:

- Vậy ba má con chạy đi đâu?

- Dạ, ba má con chạy về dưới Hương Trà, có nhà bà con dưới đó.

- Dưới làng có yên không? Ông hỏi tiếp.

- Dạ bị pháo quá cứ chạy đại chứ chưa biết chỗ nào yên chỗ nào không, chúng cháu chạy lên đây cũng chẳng khác chi, nhưng xa được đồn bót. Bác cho chú cháu con ở lại đây, xem tình hình thế nào rồi tính.

Bà Vĩnh nhìn hai người, nói:

- Con cứ ở lại đây không sao, xem khi nào yên hãy về.

- Dạ.

Nhung gọi mọi người ăn sáng, Sơn từ chối vì đã ăn xong trước khi đi. Cả nhà ngồi vào bàn ăn. Sơn ngồi nói chuyện với chú Tâm ở đivan. Khi Bình ăn xong thì cả ba cùng lên lầu. Thấy chiếc giường, Sơn vội nằm xuống ngay, miệng ngáp dài:

- Hồi hôm thức suốt đêm, giờ buồn ngủ quá. Chú Tâm nằm ngủ một chút chú Tâm.

Bình cũng cay mắt, cả ba người nằm chung một chiếc giường nhỏ, trao đổi thêm vài câu rồi ngủ quên hồi nào không hay.



CHƯƠNG XIII



Đến trưa, Rớt và Nhung chiên bánh tét, nấu thêm cơm và thức ăn. Chợ búa không họp nên không có rau tươi. Nhà có khách, Nhung lấy thêm bún tàu nấu với một ít măng hầm thành vài tô canh, mở thêm lon thịt hộp, xong xuôi biểu Thúy lên gọi ba người xuống ăn. Cả ba đều tỉnh táo sau một giấc ngủ tương đối yên ổn. Tuy nhiên, không khí căng thẳng vẫn đè nặng, ai cũng nơm nớp chưa biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì. Không cần mời gọi nhiều, người nào cũng tập trung vào việc ăn uống cho xong bữa.

Trong bữa ăn, Sơn kể lại chi tiết chuyện đêm qua ở nhà mình cho mọi người nghe, ai cũng tức cười vì giọng của Sơn khá hài hước :

- Bình biết sao không? Nghe pháo kích sát bên tai, sợ quá trời mà còn phải ngửi mùi nước tiểu.

Minh tò mò hỏi:

- Sao vậy anh Sơn?

Sơn nhăn răng cười, cao giọng:

- Thì phải chui xuống giường, giường gì cũng phải chui – Sơn cố ý nói to để ai cũng phải cười - Trời ơi là hắn hôi.

Nhung lên tiếng hỏi thật tình :

- Chán gì chỗ mà phải chui xuống giường em bé?

- Quýnh quá biểu không gặp đâu chun vô đó để che con mắt. Mà chị Nhung à! Bảo đảm hồi hôm chị cũng không có nằm được trên giường đâu?

- Sao biết? – Nhung cười.

Sơn lanh ý, hất đầu về phía tấm phản, cười nhộn :

- Đó.

Nhiều đôi mắt cùng nhìn về phía tấm phản được che quanh bằng những chiếc ghế sắt, tủ nhỏ và các thứ linh tinh nằm sờ sờ ra đó. Nhung cười theo. Người khách lạ nãy giờ chỉ ngồi nghe mà không nói gì, chỉ thỉnh thoảng nhìn Nhung với ánh mắt xa xôi.

Ông Vĩnh vừa ăn vừa cười theo bọn trẻ mặc dù sự lo lắng vẫn canh cánh bên lòng. Ông đưa mắt nhìn Tâm:

- Quân Giải Phóng chắc là tràn ngập thành phố?

- Dạ, họ đang làm chủ tình hình, kiểm soát hầu hết.

- Đêm ba mươi có nghe chạm súng gì đâu, vậy mà quân Giải phóng lấy được thành phố như trở bàn tay. Như vậy mấy căn cứ còn lại thế nào?

- Dạ, con nghĩ những căn cứ còn lại sẽ bị chiếm tiếp nên mới chạy lên đây.

- Có chắc chắn như vậy không?

- Dạ con đoán chắc vậy.

- Có nghe gì nữa không?

- Dạ nghe cả thành phố Huế bị cô lập, chỉ còn hy vọng sự yểm trợ của phi trường Phú Bài và Có thể từ biển Thuận An.

Nghe lối nói khá rành mạch, ông Vĩnh hỏi thêm về Tâm:

- Hình như cậu ở trong quân đội?

- Dạ.

- Đóng ở đâu?

- Dạ ở Quảng Ngãi, con xin về ăn Tết được mấy ngày giờ bị kẹt.

Ông Vĩnh hơi băn khoăn:

- Chà, ở đó đang đánh nhau căng lắm, có hay xáp trận không?

- Dạ hầu như thường xuyên, xong trận này là tiếp đến trận khác. Có điều con ít trực tiếp bắn nhau, chỉ trường hợp xáp trận kịch liệt.

Ông Vĩnh có vẻ khó hiểu, thấy vậy Sơn vội giải thích :

- Dạ chú Tâm con là lính chiến tranh chính trị, thường ở mũi sau nên ít khi trực tiếp chiến đấu.

- Ờ, nhưng bây giờ ở đâu cũng thấy nguy hiểm, súng đạn vô tình, đừng có xem thường.

Tâm cười:

- Dạ, sống chết cũng có số mạng.

Ông Vĩnh ra khỏi bàn ăn. Sơn còn cầm đĩa bánh tét đẩy qua đẩy lại mời Tâm và Nhung.

Nhung nói:

- Thôi Sơn, chị no rồi – Nhung quay qua Thúy, biểu Thúy lấy thêm hột dưa và mứt ra.

Sơn tán đồng:

- Đúng rồi chị Nhung, mấy ngày nay mứt món ế ẩm, giờ dọn ra nhiều nhiều kẻo để lâu nó kiện.

Trong đám bạn học của Bình, Sơn tự nhiên và vui nhộn nhất, ngày nào cũng ghé nhà làm bài với Bình, kể chuyện vui cười năm ba câu mới chịu về nhà, lâu nên xem như người trong nhà, chiều nào không thấy Sơn là thấy vắng. Qua cách nói chuyện của Sơn, Tâm bắt đầu thấy mạnh dạn, nét cởi mở hiện trên khuôn mặt, anh khéo léo gợi chuyện với Nhung, được biết Nhung cũng đang học xa về ăn tết bị kẹt như anh. Tâm hỏi thêm về một số sinh hoạt ở lớp học, ở nội trú một cách thành thuộc vì Tâm nói rằng anh cũng là dân nội trú hai năm tại Đà Lạt. Nhung hỏi Tâm về khí hậu và cảnh đẹp chùa Trúc Lâm, những đồi thông, hồ Than Thở … Tâm trả lời và cố ý thêm thắt:

- Các cô gái ở Đà Lạt thì đẹp khỏi nói, đôi má hồng hồng … chân đi không rời.

- Ai đi không rời?- Nhung cười bắt bẻ khi nhận thấy hai vế câu tương phản của Tâm.

Tâm trả lời với nụ cười thật tươi :

- À! Thì là ...mấy người bạn ấy mà.

- Như vậy là không có anh Tâm?

Tâm nói quanh :

- Ờ, thỉnh thoảng cũng có chứ, khung cảnh Đà Lạt đẹp thế, làm sao mà không ngắm nhìn.

Nhung cười cười :

- Chứ không phải để ngắm các cô? Con gái Đà Lạt thật ưu tiên, được nhiều người trồng cây si.

Tâm phản ứng, pha phách một tí ba hoa:

- Ồ không, ngược lại, tuy có si nhưng bọn anh vẫn trồng cây xa một quãng, để cho các cô còn ước mơ tơ tưởng, thầm yêu trộm nhớ chứ!– Nói xong câu, Tâm cười với Nhung bằng đôi mắt đầy ý nghĩa.

Nhung nhận thấy một chút kiêu hãnh trong giọng nói Tâm nhưng không khiến cô mất cảm tình, vì từ lúc gặp anh đến giờ, cô cảm nhận như lúc nào anh cũng phủ lên cô một ánh nhìn như có chứa đựng, bắt buột Nhung phải nhìn lại mỗi lần đối đáp, do đó cô rất e đè.

- Anh Tâm ra đơn vị lâu chưa? – Bình hỏi.

- Gần một năm rưỡi rồi Bình.

- Ngành của anh chắc học hành thỏa mái, không nặng về quân sự – Bình hỏi với tính cách tìm hiểu.

- Có chứ, nhưng không căng lắm, chú trọng về lý thuyết chính trị, điều động, nghiên cứu…

Sơn tiếp lời :

- Nên cháu thấy chú đem về toàn là tiểu thuyết tình cảm?

Câu hỏi khá đột ngột khiến Tâm lúng túng nhưng anh trả lời được ngay :

- Thì tại anh chưa có người yêu nên phải ôm tiểu thuyết cho đỡ cô đơn.

Câu nói nửa đùa nửa thật này khiến Nhung chóng kết luận Tâm rõ ràng là một con người có tính bông lơn, không phải tay tầm thường. Tuy nhiên lối nói dí dỏm và tế nhị không thể làm người khác ghét được, bởi kèm theo đó là giọng cười ấm áp đượm vẻ hồn nhiên. Có lẽ vì khuôn mặt của Tâm chữ điền nhưng không góc cạnh, nước da trắng với hai gò má hơi đỏ như còn lưu thời tiết nắng lạnh của khí hậu Đà Lạt sương mù, càng làm tăng thêm vẻ tuấn tú. Có lẽ biết mình đẹp nên Tâm lấy làm tự tin.

Nghe xong Nhung chỉ cười và cố lờ đi câu trả lời khi Tâm muốn hỏi gì thêm.

Bình đặt câu hỏi tế nhị:

- Anh Tâm đẹp trai vậy mà chưa có người yêu, xạo quá.

- Anh xin thề – Tâm đưa cao cánh tay và đưa mắt sang Nhung.

Sơn bào chữa:

- Ngó vậy chứ chú Tâm của Sơn kén lắm đó, không dễ tính đâu.

Được thể Tâm nhấn mạnh:

- Không phải đâu, tại các cô gái bây giờ khó lắm, chê lính rày sống mai chết, nhất là các cô gái đẹp.

Nhung hiểu ý Tâm muốn ám chỉ, cô đắn đo lên tiếng thật khéo:

- Là lính con cưng của chính phủ, dễ gì chết được.

Tâm vui vẻ trả lời:

- Ồ, không phải đâu, bây giờ ông tướng còn chưa bảo đảm kể gì cỡ anh. Lúc còn học ở trường đã thấy chuyện chết chóc rồi, huống gì bây giờ đã ra mặt trận.

Thúy ngạc nhiên:

- Ủa sao vậy anh Tâm. Ở trường sao lại chết?

- Vì trường thỉnh thoảng vẫn bị pháo, có chỗ nào mà “mấy ông” bỏ quên.

Bình thắc mắc :

- Vậy thì phải có hầm hố kiên cố?

- Thì cũng có nhưng mà bọn anh rất ghét xuống hầm.

- Sao vậy?

- Vì trường có mấy tầng lầu, bê tông khá kiên cố. Khi có pháo kích thì chạy xuống tầng dưới, anh nào gan dạ cứ nằm tầng trên cố thủ. Nhưng mà bọn anh không ai sợ súng đạn cả.

- Anh Tâm nói như thật – Nhung nói vào.

Tâm cười cởi mở:

- Không lẽ nãy giờ anh toàn nói xạo? Không biết anh thế nào mà hết Bình nói anh xạo, rồi bây giờ tới lượt Nhung… Nhung tính coi nè: pháo kích thì chưa chắc đã trúng, nếu trúng chưa chắc đã bị thương, mà bị thương chưa chắc đã chết. Do đó bọn anh vẫn cười đùa khi có pháo. Đời lính không có món đó thì còn gì thú vị nữa.

Nhung bật cười góp ý:

- Anh có vẻ siêu lý luận, nhưng cũng có phần đúng với thực tế. Vừa rồi tụi em cũng sém bị trúng pháo, trường ở sát khu quân sự Mỹ nên khi có pháo kích, tụi em phải chui xuống giường chứ không bình tĩnh được như các anh.

Sơn chen vào chọc quê Nhung:

- Đó, chị Nhung thấy chưa. Giải pháp tránh pháo kích tuyệt vời nhất vẫn là chui xuống giường.

Nói xong Sơn cười hể hả. Nhung hơi đỏ mặt vì thẹn, chống chế :

-Thì dù có bao nhiêu lớp bê tông đi nữa cũng phải sợ mảnh văng vào chứ, ở nội trú làm gì có cửa ngõ kín đáo.

Câu chuyện chấm dứt khi Nhung dọn mâm bưng xuống. Tâm nhìn theo không rời mắt. Sơn đứng dậy rủ Bình ra đường, gọi Tâm đi theo nhưng anh không đi. Sơn sực nhớ ra Tâm là quân nhân.
Còn lại một mình Tâm, cảm thấy hơi lạc lõng, anh lên nhà trên, đứng nhìn ra sông, nét mặt trầm tư xa vắng. Tự nhiên Nhung để ý đến cá tính của người thanh niên nầy. Mới qua một cuộc nói chuyện, đã để lại nơi cô nhiều ấn tượng. Một lối nói đầy tính cách ám chỉ và kích thích người nghe, thể hiện một sức lôi cuốn khá mạnh mẽ.
Bây giờ anh đang ngồi một mình trên ghế salon trước nhà, ánh mắt xa vời khác với tính cách vui nhộn mới đây. Từ phía sau, nhìn nghiêng khuôn mặt đang suy tư, chắc chắn anh không phải là người vô tư hời hợt. Lúc này mới thấy rõ thực nét của anh, đẹp và sáng vẻ thông minh, tăng thêm tính cách phong lưu nhờ khoác lên người chiếc áo dạ khá dày màu nâu non dài đến đầu gối, cho thấy rõ một chiều cao lý tưởng.
Nhung muốn nói Tâm lên lầu nghỉ trưa, nhưng sực nhớ lại căn phòng trên đó là của An, một thế giới riêng của hai người, dù có thể An không bao giờ quay về đây nữa, nhưng Nhung không muốn người lạ lên đó, vì vậy cô im lặng.
Tuy nhiên, một lúc sau, Tâm đứng dậy đi xuống nhà, thẳng ra sau một lát. Khi đi lên, anh nhìn Nhung thật lâu, cố tình cho cô phải nhìn lại, rồi đi thẳng lên lầu, định bụng sẽ ngủ vài phút buổi trưa vì trong người hơi uể oải.
Gần một tiếng sau, có tiếng ồn ào của Sơn và Bình ngoài ngõ, rồi hai người đi vào nhà, tay người nào cũng có những thứ đồ lỉnh kỉnh gồm soong quánh, bao bị và đặc biệt một bao cát đầy gạo, nhiều gói bánh mứt, sữa guigoz.
Bà Vĩnh ngạc nhiên hỏi ở đâu mà có, Bình nói:

- Con lấy ở các nhà bán gạo và tạp hoá, họ khóa cửa đi nhưng dân biết còn nhiều đồ trong nhà nên dân phá cửa vào lấy, tụi con làm theo.

Ông Vĩnh rầy rà:

- Lấy chi của người ta?

Sơn lên tiếng:

- Dạ mình không lấy người ta cũng lấy.

Nghe tiếng ồn ào ở dưới, Tâm bước xuống, vừa thấy đồ đạt vừa mang về, Tâm bảo:

- Mình là thanh niên, ham gì ba thứ đó mà lấy, không sợ nguy hiểm.

Sơn giải thích đúng theo ý của Tâm :

- Cháu thấy người ta đi nhiều quá mới đi theo đó chớ, đến khi du kích đến giải tán mới thôi.

- Thấy chưa. Chú Tâm nói để nhấn mạnh thêm cho Sơn và Bình hiểu tầm quan trọng.

Thủy dọn mọi thứ ra sau. Một lát sau bỗng có tiếng nổ, mọi người dáo dác chuẩn bị. Ông Vĩnh biểu mọi người xuống phản gấp. Bình lớn tiến gọi Tâm.
Xuống đến nơi, Tâm nói với ông Vĩnh:

- Dạ hình như tiếng pháo kích vào đồn.

Bà Vĩnh đã ngồi yên dưới phản. Tiếng nổ vẫn tiếp tục, sau đó dày hơn từ nhiều hướng khác nhau, lần này Tâm biểu cả nhà vào hết dưới phản. Anh nói:

- Cả hai bên đều pháo, coi chừng.

Tất cả đã vào trong, chỉ trừ mình Tâm đứng ở ngoài.

Có tiếng Sơn gọi lớn:

- Chú Tâm vô đi.

- Chú biết rồi.

Có thểTâm đã quen bình tĩnh, hay là anh thấy lúng túng khi phải vào ngồi chung dưới tấm phản chất chội ấy, lại có người con gái mới quen.
Tiếng nổ vẫn tiếp tục, nghe rõ tiếng dội và tiếng sàn sạt của mảnh đạn xa xa, nghe như tiếng nhà sập, nhiều nhất ở hướng Bãi Dâu, kéo dài hơn một tiếng thì thưa dần rồi im. Tuy vậy không ai dám ra, còn chờ đợi. Bà Vĩnh chưa hết run, ôm riết em bé vào lòng.
Tâm lên tiếng cảnh giác:

- Khoan ra đã, coi thử còn pháo nữa không.

Sau khoảng mười lăm phút yên lặng, Sơn chui ra trước, đến chị Rớt, Bảo và ông Vĩnh. Lát sau nữa, Nhung và cả lũ em ra theo. Bà Vĩnh còn sợ chưa dám nhúc nhích, nói với ra :

- Nhung coi phụ với Rớt nấu nướng nhanh lên, có gì ăn đó cho xong.

Có tiếng người nói ngoài đường. Bình ra mở cửa, Sơn ra theo. Một lát xem xét tình hình, Bình trở vô. Ông Vĩnh hỏi, Sơn trả lời:

- Nghe nói trong đồn bị nặng, một số nhà dân bị trúng nhưng những nhà chung quanh họ đã di tản. Bên Bãi Dâu, trên Thượng Thành hình như bị nặng.

Tâm góp ý:

- Kiểu này mình phải làm hầm lại cho chắc, núp đạn pháo như thế này không nhằm nhò gì.

Tuy Tâm chỉ nói chừng đó nhưng cả nhà ai cũng đoán ra đựơc mức nguy hiểm của vấn đề. Bao cát mua từ ngày hôm trước được mang ra, mấy người thanh niên trong nhà phụ nhau xuống sông xúc cát cho vào bao. Tâm phụ làm theo nhưng ông Vĩnh không cho. Sẵn dịp, Sơn đùa:

- Chú Tâm khỏi làm, nhưng phải đóng vai cố vấn chỉ huy cho thật giỏi.

Xuống sông lấy cát, đã thấy nhiều nhà cũng làm vậy. Không bao lâu bao cát đã chất đầy trên tấm phản cao bốn năm lớp. Xong xuôi, bà Vĩnh hối thúc mọi người ăn cơm chiều. Mặt trời vừa tắt thì mọi việc trong nhà tạm xong. Điện bị cúp, ông Vĩnh chỉ cho thắp một ngọn đèn hột vịt chứ không dám để đèn bát, rồi ông vô phòng nghe đài BBC. Sơn và Bình nằm trên divan. Thấy divan không đủ cho ba người nên Tâm lên lầu một mình. Bình nói :

- Chú Tâm ngủ đây luôn, lên đó có gì chạy xuống không kịp.

Tâm trả lời:

- Không sao, có gì anh nhảy xuống liền.

Mới chợp mắt được một lúc, bỗng tiếng pháo kích ầm ầm vang dội chung quanh, rồi tiếng nổ dày hơn, xen tiếng départ từ trong đồn đưa ra, đạn bay vút ngang nhà rờn rợn. Sơn lớn tiếng gọi Tâm rồi tìm miệng hầm lao vào. Không khí bị đồn ép, ngọn đèn hột vịt chao mạnh rồi tắt. Tâm lần trong bóng tối bước xuống. Một đổi không thấy Tâm vô, Sơn gọi:

- Chú Tâm vô mau.

Tâm vẫn bình tĩnh:

-Không sao, có gì chú vô liền. Im đi để nghe.

Nghe Tâm nói vậy ai cũng nín thinh tập trung. Tiếng pháo hai bên trả đũa liên hồi. Đạn bay vun vút trên đầu xé gió lạnh mình. Tiếng nổ có vẻ hỗn loạn, xa có gần có, tất cả căng thẳng chờ đợi. Người nào cũng hiểu rằng, trận địa đang diễn ra trong thành phố, ngay trên đầu mình. Bà Vĩnh niệm Phật không ngớt. Cũng như lúc chiều, khoảng hơn một tiếng thì pháo thưa dần rồi im hẳn. Tuy vậy, đó chỉ là sự yên ổn tạm thời, tai ương có thể chụp xuống bất cứ lúc nào, chỉ cầu vào Trời Phật. Một lát có tiếng chân chạy bên ngoài, rồi có tiếng thì thầm ngoài hiên cửa, nghe rõ giọng Bắc.
Khoảng mười lăm phút thì im lặng, tiếng chân rời xa dần. Bóng tối trùm khắp gian nhà nhưng không ai nói đến chuyện thắp đèn, bởi nếu có ánh sáng thì sẽ nguy hiểm hơn vì hình như ai cũng sợ bộ đội biết có người trong nhà sẽ vào gõ cửa. Nguy hiểm nhất là tiếng khóc của trẻ con, hình như em bé nghe tiếng nổ lớn, biết sợ nên im re.
Sơn bò tới miệng hầm hỏi nhỏ:

- Chú Tâm ngủ chưa?

- Chưa.

- Chú nằm chỗ nào?

- Trên divan, ở trong đó đi, chưa yên đâu.

Sơn quay đầu trở vô để mong được chợp mắt đôi chút. Hơn một tiếng sau lại có tiếng nổ. Mọi người giật mình tỉnh dậy, nhưng lần này ít hơn, nghe kỹ thì đó chỉ là tiếng départ.
Trơì vừa rạng đã nghe tiếng người nói lào xào ngoài đường.
Ông Vĩnh đi lên nhà trên, nhìn qua khe cửa, thấy nhiều người đang di tản về phía đồn Mang Cá, mùng mền chăn chiếu ôm theo, có cả người bị thương. Bình, Sơn cũng ra theo nhìn qua khe cửa, xong mạnh dạn mở cửa ra ngoài xem. Chợt ông Vĩnh chỉ cho Tâm thấy dấu vết ông vừa phát giác ở một góc hiên nhà. Những vết máu vung vãi trên nền, vài miếng vải nhỏ thấm máu vứt lại còn đó. Tâm chợt hiểu và giải thích:

- Đúng rồi, hồi hôm sau khi pháo kích đợt đầu, con nghe có tiếng người xầm xì bên ngoài cửa nhưng không hiểu chuyện gì. Theo dõi một lúc thì nghe tiếng chân đi xa dần. Có lẽ bộ đội bị thương và ghé vào hiên băng bó.

Ông Vĩnh nhìn ra đường hỏi:

- Còn mấy người di tản đây, sao lại đi ngược xuống? Người chạy lên kẻ chạy xuống là thế nào?

Suy nghĩ một lúc, Tâm nói:

- Hôm qua tụi con chạy lên vì sợ đồn sẽ bị đánh, không ngờ trên này bị pháo nhiều, kiểu này chỉ có nước ở tại chỗ, có gì thì vào hầm chứ biết tránh vào đâu.

Ông Vĩnh vừa đi xuống vừa bàn thêm với Tâm :

- Như vậy là mình nên ở đây rồi từ từ xem tình hình?

- Theo con nghĩ bây giờ chỗ nào cũng có thể bị pháo. Bộ đội tràn cả thành phố, đâu cũng có thể là mục tiêu. Chỗ mình ít thấy quân du kích, để thăm dò tình hình diễn biến ra sao rồi tính. Chị Rớt xách xô xuống sông múc nước. Trên bờ có mấy người đàn ông đứng chỉ tay xuống sông bàn tán. Rớt nhìn theo hướng tay họ chỉ, thấy có một xác người nổi giữa dòng sông, xuống một quãng, vướng trong đám rong, một vài khúc chân hoặc cánh tay cũng nổi lên, trôi vật vờ. Ai cũng cho rằng những người này có thể là dân ở dưới vạn đò bị trúng trong những trận pháo vừa rồi, bây giờ xác mới nổi lên.
Đầu óc người nào cũng căng thẳng trước những sự việc đang tiếp tục bày ra trước mắt. Ông Vĩnh hỏi Bình đã thấy nhà nào trong xóm di tản chưa. Bình nói chưa thấy nhà nào đi cả.
Theo tình hình đó và quyết định của Tâm, mọi người chấp nhận ở lại. Tuy ăn uống đơn giản vội vàng nhưng nhờ tính vui vẻ của Sơn nên phần nào bớt đi sự căng thẳng hồi hộp.
Bà Vĩnh vừa ăn vừa nói:

- Nhờ có cậu Tâm đây nên tôi còn bình tĩnh chớ tôi nhát gan lắm. Lần sau có gì cậu phải vô hầm ngay, ở ngoài nguy hiểm lắm. Cậu sao mà quá gan dạ quá.

- Dạ khi nào căng lắm thì con vô.

Sơn cũng hơi lo vì thấy sự nguy hiểm xẩy ra từ hôm qua đến giờ mà chú Tâm không chịu vô hầm. Tuy vậy Sơn chỉ trách nhẹ:

- Khi nào thì chú biết nó sắp gần chú Tâm? Chắc khi đó thì hết biết luôn.

Tâm nói nhưng có ý trả lời để động viên bà Vĩnh:

- Nói chung thì đoán chừng chừng vậy thôi chứ biết đâu mà gần với xa. Tuy vậy, nếu bình tĩnh nghe kỹ tiếng nổ sẽ phân biệt được. Ngày nầy ở Mang Cá chỉ bị vài quả, nhưng pháo của quốc gia thì vung vãi khắp nơi, do đó dân chết nhiều, họ cho rằng bộ đội ở trong nhà dân, nhất là trong Thành Nội.
Tâm chỉ nói cho bà Vĩnh yên tâm chứ thật lòng, anh đã nghĩ tới chiếc cầu chỉ cách đây chừng hơn cây số, sẽ là trục chính của quân chính quy nếu họ tiến đánh vào đồn. Anh định trở về nhà nhưng còn do dự.
Minh ngồi ăn gần Sơn, tỏ ý thán phục:

- Anh Tâm rành quá anh Sơn nhỉ, pháo nổ tùm lum mà còn bình tĩnh phân biệt.

Sơn cười, mắt liếc qua Thúy và nói nho nhỏ :

- Thì người ta là linh tráng chẳng rành. Đàn ông phải bình tĩnh chớ. Có như đàn bà con nít, chưa gì đã xanh mặt xanh mày, run như … Tiếp theo là tiếng cười của Sơn.

Thúy nguýt :

- Chứ anh Sơn giỏi sao không đứng ngoài như chú Tâm mà cũng lo chui vô lẹ.

Sơn bị Thúy kê tủ, cười đỏ mặt rồi nói lảng :

- Thôi đi cô ơi, lo rửa chén mau mà chui vô cho rồi.
Và rõ ràng là Sơn nói không sai. Khoảng chín giờ sáng bỗng tất cả rúng động khi nghe tiếng gầm của pháo đài bay từ xa đang lao tới, hướng cầu Trường Tiền. Chưa ai kịp đoán định sự xuất hiện đột ngột đó thì chỉ một tích tắc sau, những tiếng nổ long trời vang dội cả thành phố.
Nghe tiếng bom nổ bất ngờ quá hãi hùng, mạnh ai nấy nhào vô hầm. Nhung đang dọn dẹp dưới bếp vội vàng chạy lên. Tâm vẫn còn đứng bên ngoài, có lẽ anh dang chần chờ vì chưa thấy Nhung vào. Mấy tiếng nổ kinh hồn tiếp theo,Tâm kéo tay Nhung đẩy vào như một phản xạ. Nhung vô hầm ngồi sát bên mẹ. Tiếng nổ quá gần, không khí nén lại, mặt đất rung như có chấn động. Phản lực bắt đầu quay lưng, tiếng động xa dần. Chưa kịp hoàng hồn thì lại có tiếng gầm rú tiếp tục của hai ba chiếc gì nữa. Tất cả chỉ nhắm mắt và cầu nguyện.

Sơn trong hầm gọi lớn:

- Chú Tâm vô nhanh lên.

Bây giờ thì Tâm không còn chần chờ, anh cúi xuống, uốn mình nhanh một cái đã vào bên trong. Căn hầm nhỏ đã chật người. Tất cả đều tập trung vào tiếng gầm rú vang dội và tiếng nổ long trời lở đất. Chính Tâm đã hơn một năm làm quen ở chiến trường vẫn không hình dung được cảnh khủng khiếp nầy, tính mạng chỉ nằm trong chân tơ kẽ tóc, không còn cách nào chống chỏi, tránh trút. Không khí bị dồn ép, nhà cửa chao đảo như chiếc thuyền trên sóng.
Trong phút giây căng thẳng cực độ, Tâm chợt cảm giác Nhung sợ hãi đang nép bên cạnh mình. Do một thôi thúc của bản năng , anh quàng tay qua ôm cô, kéo nhẹ nhàng vào lòng mình, trong lúc thần chết đang réo gọi bên ngoài. Nhung nép vào người anh, người hơi run. Tâm biết đây chỉ là biểu hiện của cảm giác lo sợ, tuy vậy anh cảm thấy cánh tay mình bối rối, một chút ấm áp mơ hồ, một kỳ ngộ bất ngờ trong cơn nguy biến.

Tiếng vút xẹt ngang trên đầu, mấy chiếc B52 quay đầu, âm thanh gầm rú xa dần. Mọi người thở ra một hơi dài sau cơn dồn nén.Chừng mươi lăm phút sau, tiếng trực thăng ở đâu bay chầm chậm tới kèm với những loạt rocket khuấy động cả bầu trời, tiếp theo là những tràng AK chan chát, không khí sôi sục.

Tâm buột miệng:

- Có lẽ ngưng dội bom. Bây giờ trực thăng bắn lẻ tẻ chung quanh nhưng không biết đích xác chỗ nào, có thể họ đang giao tranh với bộ đội.

Chờ một lát không thấy gì thêm, mọi người trong hầm hình như bị líu lưỡi, chỉ có Tâm lên tiếng :

- Để ra ngoài một chút coi thử – Nói xong Tâm chợt nới lỏng cánh tay mình, nhìn Nhung ngờ ngợ một thoáng. Mình có cảm tình với người con gái này không? Nếu không, chắc hẳn Tâm sẽ không ôm người con gái này trong tay, lợi dụng lúc nguy biến, anh mỉm cười khi nghĩ đến hành động ngộ nghĩnh này. Sơn bước ra theo, rên nho nhỏ :

- Ái dà, run chi mà run vô hậu … còn cái nàng Thúy Kiều này nữa, để móng tay chi mà nhọn hoắc, ai dè bom nổ mà lại cấu vô tay mình, rát ơi là rát.

Tuy đang căng thẳng nhưng ai cũng phì cười. Sợ mọi người ra khỏi hầm nên Tâm ngăn lại :

- Đừng ai ra, còn nguy hiểm.

Tiếng Tâm như ra lệnh khiến mọi người giật mình ngồi yên tại chỗ. Trời đang lạnh nhưng người nào cũng đổ mồ hôi. Không khí im lặng như một bãi tha ma, không hề nghe một tiếng động nhỏ, vẻ im vắng của cõi chết.

Ầm-ầm-ầm… tiếng nổ lại tiếp tục như xé nát cả không gian, ngôi nhà chao đảo, không khí như bị nén chặt khiến ai cũng cảm thấy tức ngực. Mặt đất rung mạnh, ngói rơi lạt sạt. Chưa bao giờ biết rõ động đất ra sao, nhưng Nhung mường tượng chỉ trong một khắc nữa thôi, mặt đất sẽ nứt ra và tất cả sẽ bị chôn vùi xuống.

Sau mấy đợt dội bom liên tiếp, kéo dài gần tới ba giờ sáng,khi chiếc phản lực cuối cùng quay đầu một lúc thì trực thăng lại xuất hiện quần đảo khắp bầu trời thành phố như lần trước. Tiếng đạn rocket và tiếng AK trộn lẫn vào nhau, xối xả nghe rõ cả tiếng vỏ đạn rơi loạt soạt trước hiên nhà.Trực thăng lại quay đi, tiếng máy bay Bà già rè rè như tiếng ru địa ngục, nhưng lại là dấu hiệu khả quang cho biết đã ngưng oanh tạc.Tất cả diễn ra như phim trận, không ai hiểu được lý do còn sống của mình.

Bỗng nghe có tiếng chân chạy ngoài đường, trời dần sáng,Tâm lên nhà nhìn ra cửa, một lát xuống nói:

- Chắc là tạm yên, người ta đang di tản nhiều lắm.

Không ai bảo ai tất cả ra khỏi hầm, ông Vĩnh nói:

- Kiểu này là thành phố bị cày nát hết rồi, chắc mình phải chạy thôi?

Tâm trả lời:

- Dạ để xem tình hình tí nữa.

Ông Vĩnh nêu nhận xét:

- Xóm mình vẫn chưa thấy ai chạy cả.

Tâm biểu đồng ý kiến:

- Vậy thì nên ở yên một chỗ để chờ thử xem. Mọi người trong xóm này chắc cũng một ý nghĩ như mình, cả khu vực này đang yên.
Từ đó đến chiều thì tình hình tạm lắng dịu, ý nghĩ chờ đợi hoặc dò xem gần như là giải pháp sau cùng, Bởi nghĩ kỹ thì tiến thối lưỡng nan. Không còn thấy bóng dáng chú bộ đội nào, lâu lâu chỉ có tiếng départ bay đi nhưng không có tiếng trả lời. Sự phân biệt tiếng pháo kích khá thành thuộc từ năm ngày nay nên không ai quá hoảng hốt khi bất thần có tiếng nổ nữa, ngay cả Rớt cũng còn bình tĩnh đoán được, nhiều khi nghe tiếng nổ thình lình nhưng Rớt không cuống cuồng như trước, kíp lắm mới chạy nhanh vào.

Chiều khoảng gần năm giờ là mọi việc ăn uống xong xuôi. Hình như những nhà quân sự cũng ngầm có sự sắp xếp thời gian cho mỗi đợt dội bom. Cả nhà sinh hoạt, trao đổi gần hầm núp, trời tối mau, đèn hột vịt được thắp lên nhưng không cho ánh sáng lọt ra ngoài. Tâm nghĩ bụng, dù tối nay có pháo kích đi nữa cũng không đáng ngại bằng bị bom dội, anh rất lo lắng nhưng không nói điều này với ai, hơi ân hận sao không trở về nhà lúc sáng. Đêm nay chắc sẽ dội bom nhưng chưa biết lúc nào.
Vì thiếu ngủ và mệt mỏi gần năm ngày liền nên tất cả hình như tranh thủ để chợp mắt một tí, dù mới hơn sáu giờ chiều. Khoảng bảy giờ tối bỗng nghe tiếng đập cửa rầm rầm ở nhà kế bên, có vẻ như một nhóm người. Tâm đánh thức Sơn dậy ngay, nhưng ra dấu cho Sơn im lặng để lắng nghe. Rồi như chợt nghĩ ra một điều, Tâm hỏi Bình :

- Trong nhà có chỗ nào kín để núp không Bình?

- Ai núp?

- Anh, Sơn, Bình – Tâm đáp nhanh.

- Sao phải núp vậy anh Tâm?

- Thì cứ đề phòng vậy chứ làm sao biết được sẽ có chuyện gì. Nhanh đi Bình.

Bình đảo mắt nhìn quanh một lượt rồi gọi mẹ đưa chìa khoá tủ. Nhung ra khỏi hầm đưa chìa khoá cho Bình xem thử Bình mở tủ lấy gì.

Ngay khi đó, tiếng đập cửa ngay trước nhà. Tâm vội vàng lấy trong túi quần sau ra một cái ví nhỏ đưa nhanh cho Nhung và biểu giấu kỹ. Bình mở hai cánh cửa tủ. Tâm phân chia:

- Hai em vô ngồi bên đó nhanh lên, đóng cửa lại.

Nói xong Tâm nhào vô cửa tủ bên kia. Tiếng đập cửa bên ngoài thúc bách hơn và có tiếng gọi:

- Trong nhà có ai thanh niên thanh nữ không?

Không ai trả lời. Tiếng bên ngoài hỏi tiếp:

- Nhà có ai không?

- Có - Ông Vĩnh đáp và đi nhanh ra mở cửa, có tiếng hỏi tiếp:

- Nhà có thanh niên hoặc thanh nữ không?

- Dạ có.

- Mỗi nhà một người đúng tám giờ phải có mặt ở rạp hát bà Tùng.

- Dạ.

Nghe tiếng chân dời đi, ông Vĩnh đóng cửa đi xuống. Lại có tiếng kêu cửa ở nhà bên cạnh. Tâm đẩy cửa tủ bước ra. Ông Vĩnh hỏi:

- Tính sao đây cậu Tâm?

Bên kia tủ, Bình và Sơn cũng vừa nhảy ra. Tâm nói:

- Sơn và Bình đi chung cho chắc ăn, xem thử họ gọi mình làm gì – Chần chờ một lúc thì ngoài đường có tiếng quen thuộc của mấy thanh niên trong xóm :

- Bác Vĩnh ơi, nhà có ai đi họp ra đi luôn.

Tiếng gọi khiến Sơn và Bình mạnh dạn bước ra nhập bọn. Ông Vĩnh ra đóng cửa lại rồi vô trong nghe đài. Tâm đến ngồi divan, Nhung đang ngồi ở đó, anh bảo:

- Nhung vào nghỉ đi.

- Còn anh giờ tính sao?

- Anh nằm đây đợi hai đứa về.

Nhung đứng dậy, định đi nằm tiếp thì chợt thấy hai cánh cửa tủ còn mở, cô sực nhớ tới chùm chìa khoá, hỏi Tâm :

- Hồi nãy ai cất chìa khoá tủ?

Tâm cố nhớ lại và trả lời:

- Anh cũng không nhớ nữa.

Nhung ngẫm nghĩ một lát, xác định lại:

- Như vậy là Bình mở, không rõ nó quăng ở đâu?

Nói rồi Nhung lúi húi nhìn quanh một lượt dưới chân tủ,khắp nền nhà, xong đến bàn nước.Tâm đưa cao ngọn đèn, anh cũng đưa mắt tìm quanh trong vùng tranh tối tranh sáng, chợt thấy chùm chìa khoá nằm ló ra một đầu ở dưới khay nước, anh cầm lên đưa cho Nhung, cô đưa tay ra đỡ lấy. Đột nhiên Tâm cầm lấy bàn tay Nhung, đưa lên môi và nhìn cô thật lâu.
Nhung bỡ ngỡ nhìn anh, hai đôi mắt giao nhau và chợt sáng lên trong đêm tối tĩnh mịch. Nhung từ từ rút tay lại rồi đến khoá cánh cửa tủ. Tâm nhìn theo với ánh mắt trìu mến. Tim anh rung động nhẹ, cảm nhận một tình cảm đằm thắm chợt dâng lên. Anh đang suy tưởng đến mối tình vừa chớm nở giữa thời điểm gay gắt của khói lửa đạn bom, tự nhiên anh cũng dâng lời cầu nguyện cho đêm nay được an lành.
Gần một tiếng im lặng thì bỗng nghe mấy tiếng nổ thật lớn đâu trên đầu phố, Tâm lắng tai nghe.Một lát sau có tiếng chân chạy ngoài đường, tiếng người nói lao xao, rồi tiếng Bình gọi cửa. Tâm lật đật ra mở cửa. Bình và Sơn đi nhanh vào, mặt hai người còn tái mét, hơi thở đứt quãng, kể lại việc vừa xẩy ra ở nhà hát, Sơn nói:

- Nhà hát tập trung đầy người. Lúc buổi họp bắt đầu thì bị pháo kích trúng ngay trong phòng họp, mọi người chạy tán loạn….

- Có ai bị gì không? – ông Vĩnh nóng nảy ngắt ngang.

- Dạ bị thương khá nhiều, chết mấy người. Trời lạnh quá nên số người bị thương có vẻ đau đớn lắm, lại không đưa đi bệnh viện được, vì vậy mà chết.

Ông Vĩnh nén tiếng thở ra. Thời gian còn lại cho đến sáng không còn bao nhiêu, nhưng người nào cũng ngủ quên được một lúc vì không thể chống chỏi cơn mệt mỏi. Chuông chùa đổ hồi đầu tiên, không nghe thấy gì, ai cũng nghe nhẹ người vì sắp hết đêm, nhưng chỉ một lúc bỗng nghe tiếng rít từ xa. Không ai ngờ máy bay lại oanh tạc vào giờ này. Tiếng réo của tử thần gấp rút quá khiến người nào cũng quýnh chân quýnh cẳng, nhưng rồi tất cả cũng vào được hết trong hầm. Tâm là người cuối cùng, lần này chính Nhung kéo tay anh vào.
Chưa yên chỗ ngồi thì nghe những tiếng nổ long trời, nhà cửa rung chuyển mạnh. Có tiếng đổ sập rất gần, tiếng đá cát loảng xoảng rơi tung, ngói rơi ào ào, mặt đất biểu hiện sự chấn động như muốn xô hết tường vách ập xuống.
Bình buột miệng:

- Ngói nhà mình bị sụt ba ơi.

- Biết rồi – Ông Vĩnh nói lớn, và tất cả đều im lắng nghe diễn biến. Một đợt oanh kích khác lại tiếp tục. Bà Vĩnh niệm Phật liên tục. Nhung và Thúy cũng niệm theo lâm râm. Tiếng gầm thét quá dữ dội hơn sấm sét. Tiếng vút thật thấp ngay trên mái nhà kèm theo nhiều tiếng nổ kinh hồn, biên giới của sự sống chỉ còn một sát na, cái chết đang ập đến nơi, cứ tưởng như trái bom đang rơi trên đỉnh đầu.

Thấy cần có sự che chở cho người con gái yếu đuối, Tâm mở vạt áo dạ phủ lên người Nhung và ôm gọn cô trong cánh tay, mặc dù hiểu rằng, chính anh cũng không bảo vệ được mạng sống cho mình. Trong giờ khắc tuyệt vọng, tự nhiên một sức mạnh truyền cảm dâng lên hoà chung vào nhịp đập của hai trái tim như muốn vỡ ra, hoà chung với đường tơ kẻ tóc của tai ương khiến họ thấy vô cùng khắn khít, bám víu vào nhau để thấy còn chút can đảm, và một chút ngây ngất … bên bờ cõi chết.

Căn hầm lắc mạnh, nhà cửa chao đảo, có tiếng ly chén rơi vỡ, rồi tiếng ầm ào như địa chấn, không khí dồn nén đến ngạc thở. Phản lực quay đi, đến phiên rocket sôi sục bầu trời, rồi lại tiếng máy bay Bà già, cho biết dấu hiệu cuộc dội bom tạm dứt. Nỗi khiếp sợ bay đi nhưng đầu óc mọi người như mất thăng bằng, nhận ra mình còn sống, còn thở, không hiểu vì lý do gì.

Mười lăm phút sau thì nghe ngoài cửa có tiếng đàn bà la khóc hoảng hốt. Mấy người đàn ông chạy ra xem trước. Thật kinh khủng khi nhìn cảnh tượng đang diễn ra trước mắt, chỉ cách nhà Nhung năm căn, cả ngôi nhà lầu sập thành bình địa, gạch đá chồng chất ngổn ngang. Nhung theo mấy người nữa đến xem, hai người đàn bà vừa khóc vừa khươi trong đống gạch vụn bằng cây củi nhỏ, mấy người đàn ông đang cầm cuốc, lùa gạch vụn qua một bên để tìm xác người thân. Ba người chết vì bị gạch đè, hai đứa cháu nhỏ chừng bảy tám tuổi tan xác. Nghe nói nguyên nhân bom dội xuống nhà này vì hai đứa nhỏ đưa tay vẫy ra ngoài cánh cửa sổ khi thấy máy bay tới lúc tờ mờ sáng,họ tưởng là du kích núp trong đó. Trên cành cây bên kia đường, người ta nhìn thấy một cánh tay treo lơ lửng của đứa bé.
Không còn thì giờ để nhìn thêm cảnh tượng khủng khiếp đó, ông Vĩnh tuyên bố phải thu dọn đồ đạc và rời gấp nơi đây. Tâm đưa thêm ý kiến:

- Mỹ oanh tạc tan nát như thế này thì quân Giải phóng có thể rút lui, ta về đó sẽ không sợ dội bom. Khi tất cả nhà đùm đế ra ngoài thì thấy những nhà chung quanh cũng bắt đầu di tản về cùng hướng.



...CÒN TIẾP...




© Tác giả giữ bản quyền.
.Tải đăng theo nguyên bản của tác giả gởi ngày 12.07.2008.


. TẠI NƯỚC NGOÀI TÁC PHẨM CỦA HỒNG VINH CHỈ DUY NHẤT ĐĂNG TẢI TRÊN NEWVIETART.COM.