CON HƠN CHA NHÀ CÓ PHÚC!
Ông Tư bước từng bước xuống thang lầu, bỗng ông khựng lại, rồi thối lui vì thấy con trai đang tiếp khách. 30 phút sau, ông lọ mọ xuống tầng trệt, thấy con trai còn ngồi xem báo nhưng khách đã về từ lúc nào. Ông ngồi xuống ghế sofa, giọng nhỏ nhẹ: “Khách nào vậy con?”. “À, ông bạn thơ cùng quê”. “Khách đến nhà mà con mặc quần cộc, cởi trần để tiếp vậy con?”. Không thấy con trai trả lời, ông tiếp: “Dù gì cũng là người lớn với nhau, con lại là giáo sư, tiến sĩ, đã từng lên lớp, chỉ vẻ học trò cách cư xử với mọi người sao cho phải phép, lẽ đâu từ lời nói đến thực hành lại xa thế hả con?”. Người con đứng phắt dậy, dằn tờ báo xuống bàn, vẻ giận dữ: “Ông già lẩm cẩm! Hơi đâu mà lo mấy chuyện linh tinh”. Người cha nhíu mày rồi cũng đứng dậy bước ra hiên nhà, ngửa mặt nhìn trời, tặc lưỡi:”Đúng là con hơn cha nhà có phúc!”.
MẸ & CON
Mẹ 70 tuổi, được xã hội quan tâm cấp nhà, được hưởng một ít trợ cấp hàng tháng.
Thế nhưng vợ chồng cậu Út- con trai duy nhất của mẹ lại quản lý chặt,
ngược đãi đến nỗi dù gió dù mưa mẹ cũng ngủ ngoài hiên với manh chiếu rách,
mọi sinh hoạt cá nhân đều bị khước từ, mẹ phải đi tiêu vào bọc nylon rồi vất xuống dòng kênh cạnh nhà.
Lạ thay, dường như trời đất có mắt, không để mẹ ốm đau, dù xác thân gầy gò như que củi.
Ngày lại tháng qua, đầu đội nón rách, tay cầm gậy trúc, mẹ lang thang khắp đó đây;
chòm xóm thấy xót, giấu dắt, san sẻ với mẹ chén cơm, manh áo mà cứ nơm nớp lo,
chỉ sợ cậu Út chửi bới thậm tệ.
Ngày mẹ mất, vợ chồng cậu Út khóc như mưa, ai tới viếng cũng thấy xốn mắt!
CHÓ CHẾT VÌ… CHÓ!
Bố mẹ mất để lại ngôi nhà và một ít gia sản chẳng lấy gì làm lớn.
5 người con xào xáo, tranh giành đòi bán để chia.
Cậu Út chưa vợ, bức xúc ra riêng, chỉ xin mang theo hai con chó từng gắn bó từ thời bố mẹ còn sinh tiền. Chòi lá dựng tạm nơi đồng không mông quạnh- vùng đất còn thưa thớt dân cư; đêm đêm bản đồng ca ếch nhái đan xen tiếng chó tru trăng nghe buồn não nuột. 3 tháng sau, một trong hai con chó đi biệt, cậu Út như mất một người bạn trung thành; con chó còn lại sau nhiều ngày thẫn thờ trông ngóng cũng bỏ ăn rồi chết. Chưa bao giờ cậu Út thấy nghĩa tình của vật nuôi- “Chó chết vì… chó!” lại thấm thía như lúc này.
CON THẤY CHA NHƯ THẤY… KHÁCH!
Vợ chồng ly thân, con ở với mẹ. Nhiều năm sau người cha đi thêm bước nửa- đồng nghĩa với nhận thêm một bi kịch mới. Khi hai người con trai ngả về phía mẹ trưởng thành, thì người cha vẫn còn nghĩa vụ- đấng sinh thành của con trai con dâu. Thế nhưng, người con mới chạm ngưỡng hôn nhân lại thấy cha mình như thấy… khách, thờ ơ đến nỗi, ly rượu dành cho đấng sinh thành trong ngày thành hôn không đến được tay người cha mà đột ngột gục xuống chân mẹ, sóng sánh tràn ra khỏi ly. Trong cái yên ắng của đại tiệc như có bàn tay vô hình bóp nghẹt quả tim, đau nhói!